PDA

View Full Version : nhà thơ hông nổi tiếng


thuylam
05-06-2004, 10:55 PM
HUẾ


Thi Sĩ: alicethao


Nếu ai có về bên nớ thăm quê
cho tôi gởi tấm lòng đến HUẾ
thành phố buồn trong âm thầm lặng lẽ
chờ mong con biền biệt đã bao năm

nhớ qúa làm sao khúc hát trên sông
đêm trăng sáng xuôi thuyền về Vĩ-Dạ
nét Hoàng-thành rêu xanh thay màu lá
chạnh lòng ai hoài vọng chốn cung đình

khúc Nam ai ôm ấp biết bao tình
trong tim óc những người con của HUẾ
Hương- Giang ơi trải qua nhiều dâu bể
giòng huyết lưu vẫn cuồn cuộn trong lòng

Phu Văn lâu đêm nhớ ngày mong
" thuyền ai thấp thoáng bên kia sông
đưa câu hò mái đẩy..đau lòng nước non"
HUẾ ơi! Quê-hương ơi tôi thương nhớ
Vô cùng..........

thuylam
05-06-2004, 10:56 PM
ru em


Thi Sĩ: alicethao


ru em ngủ trong lòng sâu êm ấm
đêm mộng huyền thôi hơi thở cô đơn
ngủ ngoan đi thân rúng rẩy dỗi hờn
cho cỏ úa đi hoang miền tuổi dại
***
ngủ ngoan đi cho mộng đời qua mãi
ngủ đi em sao kinh hãi chập chờn
đêm rung mình mộc thảo khóc hoang sơn
hoa cũng chết như em tròn giấc ngủ
***
anh ra đi không một lời ấp ũ
ngủ đi em đời điểm hạt buồn rơi
anh lạnh lùng xô ngã kiếp đơn côi
cho dã thú phanh thây tìm hương vị
***
anh rữa nát cho đời thêm đẹp ý
cho tình em yên nghỉ được ngìn năm
lời ru em âm vọng đã xa xăm
em hãy ngủ cho anh về sa mạc....

thuylam
05-06-2004, 10:57 PM
Ý thức chân- như


Thi Sĩ: alicethao


Tôi thức giấc khi mặt trời đã mọc
Đêm u-minh bốc cháy tan rồi
lời hát nào xô ngã cái THÂN tôi
nghe nó rớt từ hố sâu thăm thẳm
một tiếng dội vang lên từ xa lắm
nơi sinh ra thân thế của con người
tôi chợt nhìn ngày vừa hết thôi nôi
tôi thấy rỏ là TÔI trong nguyên vị
tôi đứng lên đi tìm bao thẩm mỷ
nhưng không đẹp bằng chân lý của SƠ-KHAI
tôi vẫn đi đi trêm đọan đường dà
ai có biết tôi đi vào im lặng
hỡi TÔI ơi chính ngươi là hạt đắng
và chính ngươi là ác qũy của linh hồn
khi mặt trời đã phủ bóng hoàng hôn
như ánh lữa loài ma thiêng chỗi dậy
ta nhìn lại chính trong ta thế ấy
ôi xác thân ôi đối tượng vô hình
chính là mầy kìa BẢN NGÃ,TÂM LINH
Bây dàn trận cuộc chiến tranh tự nội
hảy đứng lên hảy ôm ghì bóng tối
hảy cười lên cho vỡ đĩnh không gian
để nhìn xem một đối tượng ngỡ ngàng
phút giây đó ôi phút giây mầu nhiệm
nó đi đến nằm vào quan tự liệm
quăng vào đời một cái xác vô tri
xin lắng nghe nó đang hát bài gì
nó đang hát bài tình ca xưa lắc
mà khi đó thân tôi chưa có mặt
nhưng cái TÔI đã có đúng một lần
xin mặt trời hảy an nghỉ sông ngân
tôi tỉnh lại kìa trên cao mặt nhật

thuylam
05-06-2004, 10:58 PM
Ai Biểu


Thi Sĩ: AsianCynic


Ai biểu em xinh quá
Làm anh phải thẫn thờ
Mặc dù chẳng muốn trơ
Vẫn phải theo lững thững ...

Ai biểu em hay đứng
Bến khung của che rèm
Bóng in cả ngày đêm
Anh chỉ mong em xuống ...

Ai biểu em đến muộn
Bắt anh phải ... lo lo
Gọi điện mãi hỏi mò
Lòng anh như ... bối rối ...

Ai biểu em cứ chối
Rồi lại khóc trách anh
Thiếu lòng tin, chẳng rành
Trái tim người phụ nữ ...

Ai biểu em tha thứ
Anh tặng kẹo vậy thôi
Biết em đã thuận rồi
Chỉ làm bộ chút tí ...

Ai biểu em lãng phí
Bao phút phải xa nhau
Thơ anh nếu có sầu
Cũng chỉ vì em đấy ...

Ai biểu em hôm ấy
Lộng lẫy tựa nàng tiên
Tính anh tuy lành hiền
Cũng chẳng chống cự nổi ...

Ai biểu em nhiều tội
Vừa đẹp lại vừa kiêu
Còn nữa ... rất đáng yêu
Anh hết đường chọn lựa

Ai biểu duyên đôi lứa
Môi kề sát môi duyên
Trời đất là con thuyền
Bồng bềnh trôi dạt mãi ...

AC

(họa bài Ai Biểu của TN)

thuylam
05-06-2004, 10:59 PM
Capoeira meia-lua


Thi Sĩ: AsianCynic


Capoeira roda

...Bụi mù trên dải cát trắng
Trống đệm lời ca chiến thắng dâng cao
Vờn theo nhịp "Berimbau"
"Roda" vòng nối cùng nhau hội quần
Thoáng một dáng người phi thân
"Ginga" bén gót định thần tránh ra
"...Ela é de matar..."
"Jogo" tiếp tục, tiếng xa gần trời
"Mestré" đứng cản mua chơi
"Banda" thong thả mỉm cười, tung bay
Chỉ thấy vệt ánh chuyển xoay
Người đã vui vẻ bắt tay cúi chào ...

Điệu nhảy mới kỳ diệu sao
Chắp muôn tấm lòng, da màu, xuất thân
Chỉ còn nhạc trống dương ngân
Thả hồn bay bổng, tri âm thỏa đời
Thế giới tương phản vòng chơi (roda)
CAPOEIRA sáng ngời trong tâm ...


Não sei porque
Eh Eh Eh ơ que bonito p'ra se ver
Capoeira é bom para mim
Capoeira é bom p'ra você
Eh Eh Eh ơ que bonito p'ra se ver
Eh Eh Eh ơ que bonito p'ra se ver

thuylam
05-06-2004, 10:59 PM
Lim Dim


Thi Sĩ: AsianCynic


...Ta nằm gối rễ cây cổ thụ
Giữa vườn hạ nắng, gió dương du
Ngước lên thấy lá động xao xuyến
Bắt bông nẳng vàng lắc, lác lư

Lim dim, ta thắc mắc với cây
Những cuộc tình sử dưới bóng này
Có tình nào cảnh ngộ tương ứng
Chỉ mơ màng thấy nàng tóc mây ...

...Rúc rích cạnh ta, cánh chim sà
Mắt tròn bồ câu, mỏ sơn ca
"Đừng vội tung cánh, chờ ta nhé!
Nán lại chút xíu, làm bạn ta"

Mắt mở thau láu, rồi gật đầu
Chim vui tíu tít, chẳng lo âu
Bài chim hót, giai điệu vi vút
Đưa ta về cõi bẩy sắc cầu

...Ta mơ mai này, chim khôn lớn
Trên mình chim, ta vượt đại dượng
Tự do đắm mình biển vân vũ
Lặn tới thiên cung gặp tiên nương

thuylam
05-06-2004, 11:00 PM
Hãy Khóc


Thi Sĩ: AsianCynic


Cố khóc đi em, vợi u sầu
Rứt từng cánh hồng, đoạn gai đau
Chặt hoa di vãng mộng dôi lứa
Đừng quay đầu lại, đốt nhịp cầu

Hãy khóc đi em, lệ hãy trào
Mang từng tiếng nấc vọng trời cao
Hoen ướt bờ mi, cạn suối nước
Mong tim khô héo, lụi ánh sao

Cứ khóc di em, quên tình cũ
Quên phận hồng nhan úa trong thu
Quên anh bạc nghĩa, phụ lời hứa
Tình không tròn mãi, phải mờ lu

Hãy khóc đi em với nụ cười
Dấu hạt phẫn uất dưới môi tươi
Vị đắng theo thời gian cũng nhạt
Đừng ôm nỗi hận, gánh suốt đời

thuylam
05-06-2004, 11:01 PM
Ả Khoe Duyên


Thi Sĩ: babosua


Đã muốn thoát ra , lai cứ vương .
Đêm dài trằn trọc mấy canh trường .
Tình già thì sợ không dư vị
Kép trẻ lại lo chẳng đủ hương .
Chẳng lẽ khi yêu thì đắm gió .
Đâu đành lúc hận lại phơi sương .
Qua cầu ... Mới biết là cầu hẹp .
Tình ái ...Thật như tính lập phương

thuylam
05-06-2004, 11:02 PM
Đắc Kỷ - Trụ Vương


Thi Sĩ: babosua


Lên ngôi dzua Chụ tuyển nàng hầu ...?
Lác Khỉ đây nè còn kiếm đâu ...?
Suối tóc đen huyền như lông mực .!
Bờ môi đỏ mọng tựa mồm trâu .!
Tìm dzua gởi phận : Khi xuân sắc .
Cho thiếp trao thân : Đến bạc đầu .
Đừng để loan phòng thêm trống trải .
Truy hoan, tận hưởng ....Hỡi xà mâu .*

*Xà mâu = MẦU XA .

thuylam
05-06-2004, 11:02 PM
Tự Trào


Thi Sĩ: babosua


Cả lòng cả thịt cỡ trăm cân .
Cao khoảng thước năm lẻ tám phân .
Cổ rụt : Anh rùa nằm ngắc ngứ .
Bụng phình : Chú cóc đứng lần khân .
Ngày ăn rỉ rả no căng rốn .
Tối ngủ khì khì duỗi thẳng chân
Bởi thế các cô.... Đều tránh mặt .
Nên giờ thì tớ ... Vẫn trai tân ..

thuylam
05-06-2004, 11:03 PM
Chớ ... Chớ


Thi Sĩ: babosua


Không lùa mà chạy: Chạy đi mô .
Chẳng lẽ sợ đây: Nhảy đến vồ .
Bèo giạt cứ quơ, đừng quýnh quáng .
Hoa rơi thì nhặt, chớ bô lô .
Nếu duyên đưa đẩy: Sao còn né .
Là phận từ từ: Sẽ xáp vô .
Quăng guốc làm chi ... Đau cẳng lắm .
Hay là đổi ý ... Làm ni cô ....

thuylam
05-06-2004, 11:04 PM
Chán Đời


Thi Sĩ: Bạch Vân


Có nhiều lúc tôi chống cằm suy nghĩ
Nghĩ thật nhiều những suy nghĩ viễn vông
Có nhiều khi nước mắt rớt từng dòng
Làm sao cản khi tiếng lòng thổn thức

Có nhiều lúc tôi mơ trong tiềm thức
Tự hỏi lòng: "Phải trực giác tôi sai?"
Có nhiều khi tôi thở vắn than dài:
"Tôi chịu đựng hay tại tôi che đậy?"

Những nỗi buồn trong tim tôi vụt dậy
Bao quanh mình và dầy đặc như băng
Nó dấy lên như muốn nhắn tôi rằng
Đời là thế không ăn năn sẽ hối

Tôi thiết nghĩ tôi chưa hề lầm lỗi
Cớ sao người luôn phản đối việc tôi?
Nếu một mai tôi muốn lánh xa đời
Tôi tự hỏi chỉ riêng tôi xa lánh?

thuylam
05-06-2004, 11:04 PM
Vô Tư ...


Thi Sĩ: Bạch Vân



Nhỏ thường trách: "anh vô tư đến lạ"
Nhìn Nhỏ cười anh biết trả lời sao
Nhỏ muốn anh giải thích như thế nào?
Vô tư ấy Nhỏ làm sao hiểu được!

Có thể Nhỏ trách: "anh người nhu nhược"
Trong tình trường kẻ thua cuộc là anh
Đã vỡ tan bao nhiêu giấc mộng lành
Vô tư ấy anh lại đành ôm ấp!

Nhỏ sẽ bảo: "Anh này sao cố chấp!
Trong cuộc đời phải tràn ngập niềm tin"
Nếu cuộc đời luôn là ánh bình minh
Anh đâu giả lặng thinh, vô tư ấy!

Nếu Nhỏ trách: cái anh này kì quái
Sao trong lòng luôn tồn tại nỗi đau?"
Cũng như anh Nhỏ cũng đã biết sầu
Cho anh hỏi một câu này Nhỏ nhé.

Nhỏ nhìn anh và dường như có vẻ:
"Anh hỏi gì? ... sao lặng lẽ đứng đây?"
Nếu như anh và Nhỏ có một ngày ...
Thôi hổng nói ... để từ rày Nhỏ đoán.

thuylam
05-06-2004, 11:05 PM
Thưởng Hoa


Thi Sĩ: Bảo Vinh - Gió Xuân


Vô tình lạc bước chốn mơ tiên
Nối vội vòng môi, hơi thở êm
Vóc ngọc trăng rờ, trăng rụng rớt
Thân ngà gió vuốt, gió hờn ghen
Quỳnh Hoa chớm nở hương ngây ngất
Nhụy mật trào dâng giấc bập bềnh
Đêm bỗng ngắn dần, đừng thức nhé
Kẻo tàn cơn mộng, nặng sầu thêm

BV

Rượu đào uống cạn, đón tay tiên
Trầm bổng, mơ màng nhạc khúc êm
Trăng rụng đáy hồ, trăng bẽn lẽn
Gió qua song cửa , gió hờn ghen
Nụ Quỳnh e ấp, hương say đắm
Mật ngọt nồng say, sóng bập bềnh
Cứ muốn đêm dài trăm tuổi nữa
Để đừng tỉnh mộng, sợ buồn thêm ...

GX

04/05/03

thuylam
05-06-2004, 11:06 PM
CHỜ


Thi Sĩ: Bến Cũ


Ta chờ em gọi sáng nay
Hai đêm thức trắng hỏi mây tìm nàng
Rượu nồng chưa cạn trăng tan
Chưa say tình đã muộn màng giấc xưa
Em về trời đổ cơn mưa
Hạt lên mắt nhớ hạt chừa môi hôn
Chờ em trọn kiếp tình chôn
Chờ em một phút dài cơn mưa lòng ...

;)
NHỚ


Thi Sĩ: Bến Cũ


Sáng nay trời đổ sương mù
Trên đường đến sở lá thu đổi vàng
Trong xe mở nhạc mơ màng
Cà phê tưng ngụm đắng lan vào hồn
Nhớ môi nồng ấm môi hôn
Nhớ mắt hiền dịu ta chôn tình nồng
Em đi ta nhặt tình không
Hỏi em còn có chút lòng vấn vương ?

thuylam
05-06-2004, 11:07 PM
Originally posted by thuylam@May 6 2004, 11:06 PM
CHỜ


Thi Sĩ: Bến Cũ


Ta chờ em gọi sáng nay
Hai đêm thức trắng hỏi mây tìm nàng
Rượu nồng chưa cạn trăng tan
Chưa say tình đã muộn màng giấc xưa
Em về trời đổ cơn mưa
Hạt lên mắt nhớ hạt chừa môi hôn
Chờ em trọn kiếp tình chôn
Chờ em một phút dài cơn mưa lòng ...

;)
NHỚ


Thi Sĩ: Bến Cũ


Sáng nay trời đổ sương mù
Trên đường đến sở lá thu đổi vàng
Trong xe mở nhạc mơ màng
Cà phê tưng ngụm đắng lan vào hồn
Nhớ môi nồng ấm môi hôn
Nhớ mắt hiền dịu ta chôn tình nồng
Em đi ta nhặt tình không
Hỏi em còn có chút lòng vấn vương ?
CHUYỆN ĐỜI


Thi Sĩ: Bích Khuyên



Phất phất phơ phơ chán cả đời
Ăn ăn ngủ ngủ thú tìm chơi
Phòng trà chú chú cô cô nhảy
Canh bạc anh anh chị chị vui
Suối tóc xanh xanh đỏ đỏ nhuộm
Áo quần dưới dưới trên trên phơi
Than than khóc khóc nhà tan nát
Phũ phũ phàng phàng cũng tại tôi .

Bích Khuyên

thuylam
05-06-2004, 11:07 PM
Kiếp Dã Tràng


Thi Sĩ: Bích Khuyên



Đã chán lắm rồi cõi thế gian
Hoa Xuân chưa nở đã phai tàn
Dã tràng xe cát hoài công sức
Ngọn sóng vô tình đến xóa tan
Đàn trẻ thơ ngây xây núi cát
Người đời ao ước được giàu sang
Cố công ,gắng sức, thời không đến
Gởi trả cho đời lấy chữ "AN".

BK

thuylam
05-06-2004, 11:08 PM
NGẨU HỨNG


Thi Sĩ: Bích Khuyên



Ngày mai thất nghiệp sướng sường sương
Trời nắng vừa lên hưng hửng hừng
Đóng cửa trong nhà lăng lẳng lặng
Khóa phòng ôm gối nướng nường nương
Cho dù gạo muối sành sanh sạch
Mặc kệ tiền nong lưng lửng lừng
Sự nghiệp tương lai trăng trẳng trắng
Ngồi xem thế sự dửng dừng dưng .

Bích Khuyên

thuylam
05-06-2004, 11:09 PM
Nắng Thu


Thi Sĩ: BlueLove018


Giọt nắng muà thu lá rụng đầy
Nắng vàng lối cỏ, chốn nơi đây
Nhớ hai thu trước cùng chung bóng
Ước hẹn ngàn đời mãi đắm say

Thu đó, thu này, lại nắng thu
Nơi đây chốn cũ vẫn trong chờ
Người xưa sao nỡ quên lời cũ
Phai nhạt nắng thu cũng hững hờ

thuylam
05-06-2004, 11:10 PM
Kẻ Thù Yêu Dấu


Thi Sĩ: Caipirinha


Hỡi kẻ ác kia đội lốt... xinh
Tóc huyền, vai nhỏ mắt đa tình
Hương môi ngào ngạt như hoa mật
Sóng mắt ngất ngây hơn rượu quỳnh
Chiếm đoạt tự do hồn lữ khách
Cướp đi thanh thản dạ thư sinh
Tôi, tim yếu ớt không đề kháng
Đã :Dt yêu rồi, đồ ác tinh !!!

thuylam
05-06-2004, 11:10 PM
Thương Nhớ Người Dưng


Thi Sĩ: Chiconminhem


Dù rằng nước lã người dưng
Không cùng huyết thống ,không cùng mẹ cha
Thân này dẫu có bôn ba
Nhưng lòng này vẫn thiết tha yêu người
Bao nhiêu vật đổi sao dời
Tình người nơi đó muôn đời có phai ?
Ngoài trời mưa đã ngừng rơi
Hẹn chi góc bể chân trời đợi nhau
Đẹp thay cho mối duyên đầu
Để rồi tan vỡ ai sầu riêng ai
Rượu ngon dẫu có lưng bầu
Xin mời người uống vơi sầu thiên thu .

thuylam
05-06-2004, 11:11 PM
Lối Về Đất Mẹ


Thi Sĩ: ChoTinh


Bẵng đi mười năm dài xa cách
Nay con về đất mẹ quê xưa
Câu hò điệu lý đong đưa
Dỗ con những giấc ngủ trưa ngọt nồng
Bởi nghèo đói, tham ô của Đảng
Con vượt biên tìm chữ tự do
Ly hương chẳng bến, chẳng bờ
Làm thân lưu lạc bơ vơ xứ người
Nhớ thuở bé theo cha đi biển
Hà Tiên mình đẹp lắm cha ơi!!
Nước xanh trải tận chân trời
Đã giàu thuỷ sản, lại hời cảnh tiên
Rồi giải phóng cha đi cải tạo
Mẹ bôn ba thành phố kiếm ăn
Xa quê con lại lên thành
Sống đời bươn chải kiếm ăn mỗi ngày
Sài gòn đó huy hoàng rực rỡ
Nhưng than ôi cái vỏ phồn vinh
Đậy che đời sống điêu linh
Trẻ con móc túi, ăn xin đầy đường
Con ngao ngán, quê hương tàn lụi
Dân Việt mình sống bụi sống bờ
Phải đi ăn đậu ở nhờ
Giữa lòng biển cả, đợi chờ tự do
Nhìn cướp biển dày vò phụ nữ
Trẻ em thơ khóc mẹ ra đi
Gia đình sầu cảnh sinh li
"Tự do" ôi quá gian nguy dặm trường
Nơi xứ lạ tuyết rơi lạnh buốt
Con lặng buồn nhớ cảnh quê xưa
Việt Nam ấm áp hai mùa
Màu xanh miên viễn, nắng mưa ấm lòng
Nơi ngày tết rộn ràng pháo đỏ
Với mai vàng nở rực bên sân
Trẻ thơ áo mới tung tăng
Bao lì xì đỏ vây quanh ông bà
Việt Nam ơi nay con về lại
Trong âm thầm nỗi nhớ mông mênh
Tâm con nào có dám quên
Lối về quê mẹ buồn tênh tháng ngày .....

thuylam
05-06-2004, 11:12 PM
ĐỜI TUYỆT VỜI


Thi Sĩ: Congtuhadong


Đời tuyệt vời khi lần đầu anh gặp
Em dịu dàng dáng dấp thật dễ thương
Để anh về nhung nhớ tình tơ vương
Đêm gối mộng ngát hương niềm thương nhớ

Đời tuyệt vời em cười miệng hoa nở
Như ngàn hoa hớn hở đón mừng xuân
Cho tim anh rộn rã nhịp không ngừng
Một khung trời tưng bừng muôn tia nắng

Khi lần đầu gặp em bên thềm vắng
Ôi không gian đọng lắng điệu quay cuồng
Đem tình anh chất ngất vào yêu đương
Em mang đến một thiên đường yêu ái

thuylam
05-06-2004, 11:13 PM
Nếu Anh Là


Thi Sĩ: congtuhadong


Nếu anh là Thủy Tề vua biển cả
Ngày sóng lặng anh xa giá rời cung
Nhìn nhỏ bơi cùng sóng nước vẫy vùng
Chắc là đẹp vô tận cùng nhỏ hả

Nắng đại dương tô hồng thêm đôi má
Ngọn gió đùa nghiêng ngã lọn tóc mây
Khép làn mi tìm tia ấm mê say
Trong nắng sớm Nha Trang ngày thơ mộng

Anh ngồi đó biển khơi chiều gió lộng
Nghe lòng mình dệt mộng vào cơn mê
Nếu phải chăng anh là vua Thủy Tề ....
Nhỏ có muốn cùng về ngự ngôi báu ?

Ngồi bên anh nhỏ sẽ là Hoàng Hậu
Không chỉ là Nghi mẫu của Thủy cung
Nhưng sẽ là...người yêu dấu ... vô cùng
Của lòng anh và khắp vùng biển mặn!

thuylam
05-06-2004, 11:13 PM
Hoài Vọng Cố Nhân


Thi Sĩ: DạLan999


Sông dài cá lội bặt tâm
Người đi biền biệt xa xăm mấy trùng
Đường đời lắm nỗi gian truân
Tương tư ôm mộng tình chung mịt mờ

Người ơi! Sao mãi thờ ơ ?
Cho lòng nức nỡ canh trường lệ tuôn
Ngày ngày sống kiếp bơ vơ
Thời gian nào níu xuân xanh đợi chờ

Tàn rồi giấc mộng ban sơ
Riêng em ôm mối duyên hờ hững bay
Hương tình còn động men say
Em nghe nhung nhớ đọa đày tim gan

Vì đâu duyên phận bẽ bàng?
Vì đâu tình đã muộn màng ái ân!
Hỡi người ! Sao nỡ ra đi ?
Cho ai gánh cảnh chia ly não nề...

thuylam
05-06-2004, 11:15 PM
Đời Kỷ nử


Thi Sĩ: DennyHuynh


Em là kỷ nử thanh lâu
Sống trong nươc' mắt u sầu thâu đêm
Nhìn em sao naỏ nùng thêm
Môi cười mà lệ im liềm tuôn rơi
Ddêm về lử khách nơi nơi
Tìm em dâỳ xéo tả tơi thân mềm
Hồn em giá lạnh, con tim héo mòn
Hôm nao em vẩn còn son
Giờ đây em đả chẳng còn như xưa
Nói cươì lả lướt đẩy đưạ
Ddêm nào em củng say sưa bên người
Sao em nở ban' nụ cươì
Tay nâng ly rượu cho người mua vui
Từ nay cuộc sống chôn vuì
Hỏi em em có, ngậm nguì xót xa
Biết rà(ng nơi chốn phồng hoa
Vui trong nhung gấm, lụa là, sa hoa
Em tôi nước mắt chang nhoà
Sao ai lại nở đaỳ đọathân em
Dec. 14 2001

thuylam
05-06-2004, 11:15 PM
Một Lần Đi!


Thi Sĩ: DoanTruongThao


Sài Gòn ơi! Ai có ngờ đâu rằng
Một lần đi, là một lần vĩnh biệt!
Bước lên tàu, với bao niềm nuối tiếc
Giọt lệ hồng khóc giã biệt Quê Hương!

Việt Nam ơi! Ôi tiếng gọi thân thương
Xin từ tạ, trên nẻo đường vượt biển
Ngàn bàn tay, dzắt dìu nhau bước tiến
Trốn Sài Gòn, tiễn biệt tàu Trường Xuân!

Người tình ơi! Đừng trách gì số phận
Đã an bày, ta phải nhận mà thôi
Giọt lệ này, tôi xin khóc cho tôi
Và cho những tù tội người phải mang!

Mẹ già ơi! Nghe nhức nhối tim gan!
Khi chợt nghĩ, mình fải ngàn trùng cách
Đứa em thơ, mẹ vẫn còn kẹp nách
Con mang đi, mẹ ôm vách khóc thầm !

Bạn bè ơi! Chớp đôi mi, rồi nhắm
Ngang chặn dzòng lệ thắm, tiễn gót nhau!
Người ở lại cam chịu mọi khổ đau
Người viễn xứ vùi đầu trong nuối tiếc

Một lần đi, là một lần vĩnh biệt !

thuylam
05-06-2004, 11:16 PM
tôi biết bước ngang, lẫn lộn với mưa nắng


Thi Sĩ: Du Tử


tôi muốn ghé đây thăm em mỗi buổi chiều
để biết lòng mình còn vướng víu tình yêu
chiều đang mang tới cho tôi bao quá khứ
quá khứ nào sao biết dựa mãi vào cô liêu ?!

tôi muốn bước ngang cùng với ánh nắng chiều
để nhìn em đầy trong bóng mát hoàng hôn
nhưng, em tiền kiếp đã cùng với vạt áo
ghi lại giùm tôi, những duyên nợ thật buồn

tôi biết bước ngang, là tôi sẽ ưu phiền
ly café đầy ắp những giọt đắng triền miên
môi em run rẩy vì những lời mật khải
báo trước đời tôi sẽ khổ với em, riêng !

vẫn biết đến nơi đây là tôi sẽ ngừng
sẽ khựng lại như mùa thu mới vừa sang
gió kéo mây, mây cuộn bão, và hồn tôi trôi nổi
để nghe trong lòng, đầy, giông tố ngổn ngang

mưa rồi có giọt buồn vui cũng bạn thiết
giống như tôi, ngày tháng sẽ biết quen dần
cây như tôi, khô nhánh đứng một mình riêng biệt
cỏ hiu quạnh, núp bóng đá tảng làm thân

mưa có tầm tả, mưa ngâu cũng bạn thiết
như tháng ngày, tôi kề cận với rong rêu
khung trời xám rộng hay hẹp, mây cũng biết
đùn lại tôi, sầu mọc nhánh như lũ bèo

tôi biết bước ngang, lẫn lộn với mưa nắng
để lá mùa thu vạch tâm thất, chen vào
mưa, gió, em, thác, ghềnh đã chẳng ngần ngại
bám vào nhau, làm tôi đần độn với hư hao

DuTử

thuylam
05-06-2004, 11:18 PM
CHINH PHỤ NGÂM KHÚC


Thi Sĩ: Đặng Trần Côn & Đoàn Thị Điểm


Tác Giả

Chinh Phụ Ngâm nguyên văn chữ Hán do Đặng Trần Côn sáng tác. Sau đó bà Đoàn Thị Điểm đem diễn Nôm điệu song thất lục bát. Đặng Trần Côn người làng Nhân Mục, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông. Ông sinh đời Lê Dụ Tông, trong buổi Trịnh Côn xưng chúa, cầm quyền. Vào đầu niên hiệu Cảnh Hưng (1740 - 1786) đời Hậu Lê, gặp buổi binh cách, lính thú đi chinh chiến nhiều nơi, gây nên bao cảnh gia đình ly biệt, Đặng Trần Côn cảm xúc làm bài Chinh Phụ Ngâm, theo thể thơ xưa, âm điệu thanh tao và lâm ly thể hiện nỗi lòng người chinh phụ nơi chốn cô phòng. Bà Đoàn Thị Điểm người làng Hiếu Phạm, huyện Văn Giàng, tỉnh Bắc Ninh, em gái ông Giám sinh Đoàn Luân. Bà rất thông minh, năm lên sáu tuổi đã làu thông Tứ Thư Ngũ Kinh. Bà có soạn tập Tục Truyền Kỳ và diễn Nôm bài Chinh Phụ Ngâm này.

Tác Phẩm

Chinh Phụ Ngâm là một thể cách giáo huấn, lấy chinh phụ làm phần khách quan, lấy giáo huấn làm phần chủ quan để dạy kẻ mày râu khăn yếm, lấy nghĩa tu nhân xử thế cho xứng với phận sự làm người. Trước hết dạy người ỡ đời có sinh phải có tử. Cái chết ai cũng phải có, nhưng chết hoặc nặng tày non cũng có khi nhẹ tựa lông hồng, mà đã là đấng nam nhi thì thường giữ chí "tang bồng hồ thỉ". Lại dạy kẻ nữ nhi khi đã thành gia thất phải lo nội trợ tề gia, khi chồng đi chinh chiến, ở nhà phải lo nuôi già dạy trẻ, hiếu nghĩa trọn phần. Lời giáo huấn phận sự làm trai làm gái đều có ý nghĩa chính đáng, lời lẽ ôn hòa. Tác giả mượn người chinh phụ để viết bài Chinh Phụ Ngâm, trong đó có hai ý tưởng: Một là cảm xúc nỗi chinh chiến và biệt ly đã diễn nên nhiều đau khổ và mong được hòa bình. Hai là phấn chí anh hùng, giục lòng quyết thắng, giữ dạ trung kiên, đem lòng hứa quốc.

:rolleyes: :rolleyes:



1.Thiên Địa Phong Trần (Câu 1-24)
2.Quyến Luyến Lúc Chia Tay (Câu 25-64)
3.Lo Âu Cho Người Đi Chinh Chiến (Câu 65-92)
4.Phận Trai Rong Ruổi Chiến Trường (Câu 93-120)
5.Mong Mỏi Chồng Trở Về (Câu 121-148)
6.Cha Mẹ Mong Con, Vợ Mong Chồng (Câu 149-168)
7.Nỗi Cô Đơn Khi Chồng Vắng Nhà (Câu 179-200)
8.Nhớ Nhung Người Ở Phương Xa (Câu 201-224)
9.Tủi Thân Nghĩ Đến Phận Mình (Câu 225-244)
10.Mơ Gặp Được Chồng (Câu 245-264)
11.Tiếc Rẻ Khi Tỉnh Mộng (Câu 265-284)
12.Nỗi Lòng Người Chinh Phụ (Câu 285-308)
13.Mỏi Mòn Chờ Chồng (Câu 309-336)
14.Nhan Sắc Phai Tàn Vì Sầu Nhớ (Câu 337-364)
15.Mơ Tưởng Ngày Chồng Thắng Trận Trở Về (Câu 365-392)
16.Mơ Tưởng Đang Đối Thoại Với Chồng (Câu 393-412)


(THIÊN ĐỊA PHONG TRẦN)
1. Thuở trời đất nổi cơn gió bụi,
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên.
Xanh kia thăm thẳm tầng trên,
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này.
5. Trống Trường Thành lung lay bóng nguyệt,
Khói Cam Tuyền mờ mịt thức mây.
Chín tầng gươm báu trao tay,
Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất chinh.
Nước thanh bình ba trăm năm cũ.
10. Áo nhung trao quan vũ từ đây.
Sứ trời sớm giục đường mây,
Phép công là trọng, niềm tây sá nào.
Đường giong ruổi lưng đeo cung tiễn,
Buổi tiễn đưa lòng bận thê noa.
15. Bóng cờ tiếng trống xa xa,
Sầu lên ngọn ải, oán ra cửa phòng.
Chàng tuổi trẻ vốn giòng hào kiệt,
Xếp bút nghiên theo việc đao cung.
Thành liền mong tiến bệ rồng,
20. Thước gươm đã quyết chẳng dung giặc trời.
Chí làm trai dặm nghìn da ngựa,
Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao.
Giã nhà đeo bức chiến bào,
Thét roi cầu Vị, ào ào gió thu.

thuylam
05-06-2004, 11:19 PM
25. Ngoài đầu cầu nước trong như lọc,
Đường bên cầu cỏ mọc còn non.
Đưa chàng lòng dằng dặc buồn,
Bộ khôn bằng ngựa, thủy khôn bằng thuyền.
Nước có chảy mà phiền chẳng rửa,
30. Cỏ có thơm mà dạ chẳng khuây .
Nhủ rồi nhủ lại cầm tay,
Bước đi một bước dây dây lại dừng.
Lòng thiếp tựa bóng trăng theo dõi,
Dạ chàng xa tìm cõi Thiên San.
35. Múa gươm rượu tiễn chưa tàn,
Chỉ ngang ngọn giáo vào ngàn hang beo.
Săn Lâu Lan, rằng theo Giới Tử,
Tới Man Khê, bàn sự Phục Ba.
Áo chàng đỏ tựa ráng pha,
40. Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in.
Tiếng nhạc ngựa lần chen tiếng trống,
Giáp mặt rồi phút bỗng chia tay.
Hà Lương chia rẽ đường này,
Bên đường, trông bóng cờ bay ngùi ngùi.
45. Quân trước đã gần ngoài doanh Liễu,
Kỵ sau còn khuất nẻo Tràng Dương.
Quân đưa chàng ruổi lên đường,
Liễu dương biết thiếp đoạn trường này chăng.
Tiếng địch thổi nghe chừng đồng vọng,
50. Hàng cờ bay trong bóng phất phơ.
Dấu chàng theo lớp mây đưa,
Thiếp nhìn rặng núi ngẩn ngơ nỗi nhà.
Chàng thì đi cõi xa mưa gió,
Thiếp thì về buồng cũ gối chăn.
55. Đoái trông theo đã cách ngăn,
Tuôn màu mây biếc, trải ngần núi xanh.
Chốn Hàm Dương chàng còn ngoảnh lại,
Bến Tiêu Tương thiếp hãy trông sang.
Khói Tiêu Tương cách Hàm Dương,
60. Cây Hàm Dương cách Tiêu Tương mấy trùng.
Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy,
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu.
Ngàn dâu xanh ngắt một màu,
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai. ;)

(LO ÂU CHO NGƯỜI ĐI CHINH CHIẾN)
65. Chàng từ đi vào nơi gió cát,
Đêm trăng này nghỉ mát phương nao.
Xưa nay chiến địa dường bao,
Nội không muôn dặm xiết bao dãi dầu.
Hơi gió lạnh, người rầu mặt dạn,
70. Dòng nước sâu, ngựa nản chân bon.
Ôm yên gối trống đã chồn,
Nằm vùng cát trắng, ngủ cồn rêu xanh.
Nay Hán xuống Bạch Thành đóng lại,
Mai Hồ vào Thanh Hải dòm qua.
75. Hình khe, thế núi gần xa,
Dứt thôi lại nối, thấp đà lại cao.
Sương đầu núi buổi chiều như giội,
Nước lòng khe nẻo suối còn sâu .
Thương người áo giáp bấy lâu,
80. Lòng quê qua đó mặt sầu chẳng khuây.
Trên trướng gấm thấu hay chăng nhẽ,
Mặt chinh phu ai vẽ cho nên.
Tưởng chàng giong ruổi mấy niên,
Chẳng nơi hãn hải thì miền Tiêu Quan.
85. Đã trắc trở đòi ngàn xà hổ,
Lại lạnh lùng những chỗ sương phong.
Lên cao trông thức mây lồng, (*)
Lòng nào là chẳng động lòng bi thương!
Chàng từ sang Đông Nam khơi nẻo,
90. Biết nay chàng tiến thảo nơi đâu.
Những người chinh chiến bấy lâu,
Nhẹ xem tính mệnh như màu cỏ cây.

(PHẬN TRAI RONG RUỔI CHIẾN TRƯỜNG)
Nức hơi mạnh, ơn dày từ trước,
Trải chốn nghèo, tuổi được bao nhiêu.
95. Non Kỳ quạnh quẽ trăng treo,
Bến Phì gió thổi đìu hiu mấy gò.
Hồn tử sĩ gió ù ù thổi,
Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi.
Chinh phu tử sĩ mấy người,
100. Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn.
Dấu binh lửa, nước non như cũ,
Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương.
Phận trai già ruổi chiến trường,
Chàng Siêu tóc đã điểm sương mới về.
105. Tưởng chàng trải nhiều bề nắng nỏ,
Ba thước gươm, một cỗ nhung yên.
Xông pha gió bãi trăng ngàn,
Tên reo đầu ngựa, giáo dan mặt thành.
Áng công danh trăm đường rộn rã,
110. Những nhọc nhằn nào đã nghỉ ngơi .
Nỗi lòng biết ngỏ cùng ai,
Thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây.
Trong cửa này đã đành phận thiếp,
Ngoài mây kia há kiếp chàng vay.
115. Những mong cá nước sum vầy,
Nào ngờ đôi ngả nước mây cách vời.
Thiếp chẳng tưởng ra người chinh phụ,
Chàng há từng học lũ vương tôn.
Cớ sao cách trở nước non,
120. Khiến người thôi sớm thì hôm những sầu

thuylam
05-06-2004, 11:20 PM
(MONG MỎI CHỒNG TRỞ VỀ)
Khách phong lưu đương chừng niên thiếu,
Sánh nhau cùng dan díu chữ duyên.
Nỡ nào đôi lứa thiếu niên,
Quan sơn để cách, hàn huyên bao đành. (*)
125. Thuở lâm hành oanh chưa bén liễu,
Hỏi ngày về, ước nẻo quyên ca.
Nay quyên đã giục, oanh già,
Ý nhi lại gáy trước nhà líu lo.
Thuở đăng đồ, mai chưa dạn gió,
130. Hỏi ngày về, chỉ độ đào bông.
Nay đào đã quyện gió Đông,
Phù dung lại đã bên sông bơ sờ . (*)
Hẹn cùng ta: Lũng Tây nham ấy,
Sớm đã trông, nào thấy hơi tăm.
135. Ngập ngừng, lá rụng cành trâm,
Thôn trưa nghe dậy tiếng cầm lao xao.
Hẹn nơi nao, Hán Dương cầu nọ,
Chiều lại tìm, nào thấy tiêu hao?
Ngập ngừng gió thổi chéo bào,
140. Bãi hôm tuôn dẫy nước trào mênh mông.
Tin thường lại, người không thấy lại,
Gốc hoa tàn đã trải rêu xanh.
Rêu xanh mấy lớp chung quanh,
Sân đi một bước, trăm tình ngẩn ngơ.
145. Thư thường tới, người không thấy tới,
Bức rèm thưa lần dãi bóng dương.
Bóng dương mấy buổi xuyên ngang,
Lời sao mười hẹn, chín thường đơn sai.

(CHA MẸ MONG CON, VỢ MONG CHỒNG)
Thử tính lại diễn khơi ngày ấy,
150. Tiền sen này đã nẩy là ba.
Xót người lần lữa ải xa,
Xót người nương chốn hoàng hoa dặm dài.
Tình gia thất nào ai chẳng có,
Kìa lão thân khuê phụ nhớ thương. (*)
155. Mẹ già phơ phất mái sương,
Con thơ măng sữa, vả đương phù trì.
Lòng lão thân buồn khi tựa cửa,
Miệng hài nhi chờ bữa mớm cơm.
Ngọt bùi thiếp đã hiếu nam,
160. Dạy con đèn sách thiếp làm phụ thân.
Nay một thân nuôi già dạy trẻ,
Nỗi quan hoài mang mể biết bao!
Nhớ chàng trải mấy sương sao,
Xuân từng đổi mới, Đông nào còn dư .
165. Kể năm đã ba tư cách diễn,
Mối sầu thêm nghìn vạn ngổn ngang.
Ước gì gần gũi tấc gang,
Giải niềm cay đắng để chàng tỏ hay.

thuylam
05-06-2004, 11:21 PM
NỖI CÔ ĐƠN KHI CHỒNG VẮNG NHÀ)
Thoa cung Hán thuở ngày xuất giá,
170. Gương lầu Tần dấu đã soi chung.
Cậy ai mà gửi tới cùng,
Để chàng thấu hết tấm lòng tương tư.
Nhẫn đeo tay mọi khi ngắm nghía,
Ngọc cài đầu thuở bé vui chơi.
175. Cậy ai mà gửi tới nơi,
Để chàng trân trọng dấu người tương thân.
Trải mấy Xuân, tin đi tin lại,
Tới Xuân này tin hãy vắng không.
Thấy nhạn, luống tưởng thư phong, (*)
180. Nghe hơi sương, sắm áo bông sẵn sàng.
Gió Tây nổi không đường hồng tiện,
Xót cõi ngoài tuyết quyện mưa sa.
Màn mưa trướng tuyết xông pha,(*)
Nghĩ thêm lạnh lẽo kẻ ra cõi ngoài.
185. Đề chữ gấm, phong thôi lại mở,
Gieo bói tiền tin dở còn ngờ.
Trời hôm tựa bóng ngẩn ngơ,
Trăng khuya nương gối bơ phờ tóc mai .
Há như ai, hồn say bóng lẫn,
190. Bỗng thơ thơ thẩn thẩn như không.
Trâm cài, xiêm thắt thẹn thùng,
Lệch làn tóc rối, lỏng vòng lưng eo.
Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước,
Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen.
195. Ngoài rèm thước chẳng mách tin,
Trong rèm dường đã có đèn biết chăng?
Đèn có biết, dường bằng chẳng biết,
Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi.
Buồn rầu nói chẳng nên lời,
200. Hoa đèn kia với bóng người khá thương!

(NHỚ NHUNG NGƯỜI Ở PHƯƠNG XA)
Gà eo óc gáy sương năm trống,
Hoè phất phơ rủ bóng bốn bên.
Khắc giờ đằng đẵng như niên,
Mối sầu dằng dặc tựa miền bể xa.
205. Hương gượng đốt, hồn đà mê mải,
Gương gượng soi, lệ lại chứa chan.
Sắt cầm gượng gảy ngón đàn,
Dây uyên kinh đứt, phím loan ngại chùng. (*)
210. Nghìn vàng xin gửi đến non Yên.
Non Yên dù chẳng tới miền,
Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời.
Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu,
Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong.
215. Cảnh buồn người thiết tha lòng,
Cành cây sương đượm, tiếng trùng mưa phun.
Sương như búa bổ mòn gốc liễu,
Mưa dường cưa xẻ héo cành ngô.
Giọt sương phủ bụi chim gù,
220. Sâu tường kêu vẳng, chuông chùa nện khơi.
Vài tiếng dế nguyệt soi trước ốc,
Một hàng tiêu gió thốc ngoài hiên.
Lá màn lay ngọn gió xuyên,
Bóng hoa theo bóng nguyệt lên trước rèm.

(TỦI THÂN NGHĨ ĐẾN PHẬN MÌNH)
225. Hoa giãi nguyệt, nguyệt in một tấm,
Nguyệt lồng hoa, hoa thắm từng bông.
Nguyệt hoa, hoa nguyệt trùng trùng,
Trước hoa, dưới nguyệt, trong lòng xiết đau.
Đâu xiết kể, muôn sầu nghìn não,
230. Từ nữ công, phụ xảo đều nguôi.
Biếng cầm kim, biếng đưa thoi,
Oanh đôi thẹn dệt, bướm đôi ngại thùa.
Mặt biếng tô, miệng càng biếng nói,
Sớm lại chiều, dòi dõi nương song.
235. Nương song luống ngẩn ngơ lòng,
Vắng chàng điểm phấn trang hồng với ai?
Biếng trang điểm, lòng người sầu tủi,
Xót nỗi chàng, ngoài cõi Giang Lăng.
Khác gì ả Chức, chị Hằng,
240. Bến Ngân sùi sụt, cung trăng chốc mòng.
Sầu ôm nặng, hãy chồng làm gối,
Buồn chứa đầy, hãy thổi làm cơm.
Mượn hoa, mượn rượu giải buồn,
Sầu làm rượu nhạt, muộn làm hoa ôi.

(MƠ GẶP ĐƯỢC CHỒNG)
245. Gõ sanh ngọc mấy hồi không tiếng,
Ôm đàn tranh mấy phím rời tay.
Xót người hành dịch bấy nay,
Dặm xa mong mỏi hết đầy lại vơi.
Ca quyên ghẹo, làm rơi nước mắt,
250. Trống tiều khua, như rứt buồng gan.
Võ vàng đổi khác dung nhan,
Khuê ly mới biết tân toan dường này .(*)
Nếm chua cay tấm lòng mới tỏ,
Chua cay này, há có vì ai.
255. Vì chàng lệ thiếp nhỏ đôi,
Vì chàng thân thiếp lẻ loi một bề.
Thân thiếp chẳng gần kề dưới trướng,
Lệ thiếp nào chút vướng bên khăn.
Duy còn hồn mộng được gần,
260. Đêm đêm thường đến Giang Tân tìm người.
Tìm chàng thuở Dương Đài lối cũ,
Gặp chàng nơi Tương phố bến xưa .
Sum vầy mấy lúc tình cờ,
Chẳng qua trên gối một giờ mộng Xuân.

thuylam
05-06-2004, 11:21 PM
TIẾC RẺ KHI TỈNH MỘNG)
265. Giận thiếp thân lại không bằng mộng,
Được gần chàng bến Lũng, thành Quan.
Khi mơ những tiếc khi tàn,
Tình trong giấc mộng, muôn vàn cũng không!
Duy có một tấm lòng chẳng dứt,
270. Vốn theo chàng giờ khắc nào nguôi.
Lòng theo nhưng chửa thấy người,
Lên cao mấy lúc trông vời bánh xe.
Trông bến Nam, bãi che mặt nước,
Cỏ biếc um, dâu mướt ngàn xanh.
275. Nhà thôn mấy xóm chông chênh,
Một đàn cò đậu trước ghềnh chiều hôm.
Trông đường Bắc, đôi chòm quán khách,
Mây rà cây xanh ngất núi non.
Lúa thành thoi thóp bên cồn,
280. Nghe thôi ngọc địch véo von bên lầu.
Non Đông thấy lá hầu chất đống,
Trĩ xập xoè, mai cũng bẻ bai.
Khói mù nghi ngút ngàn khơi,
Con chim bạt gió lạc loài kêu thương.

(NỖI LÒNG NGƯỜI CHINH PHỤ)
285. Lũng Tây thấy nước dường uốn khúc,
Nhạn liệng không, sóng giục thuyền câu.
Ngàn thông chen chúc chòm lau,
Cách duềnh thấp thoáng người đâu đi về .
Trông bốn bề chân trời mặt đất,
290. Lên xuống lầu thấm thoát đòi phen.
Lớp mây ngừng mắt ngại nhìn,
Biết đâu chinh chiến là miền Ngọc Quan.
Gậy rút đất dễ khôn học chước, (*)
Khăn gieo cầu nào được thấy tiên.(*)
295. Lòng này hóa đá cũng nên,
E không lệ ngọc mà lên trông lầu.
Lúc ngoảnh lại ngắm màu dương liễu,
Thà khuyên chàng đừng chịu tước phong.
Chẳng hay muôn dặm ruổi giong,
300. Lòng chàng có cũng như lòng thiếp chăng.
Lòng chàng ví cũng bằng như thế,
Lòng thiếp đâu dám nghĩ gần xa.
Hướng dương lòng thiếp như hoa,
Lòng chàng lẩn thẩn e tà bóng dương.
305. Bóng dương để hoa vàng chẳng đoái,
Hoa để vàng bởi tại bóng dương.
Hoa vàng hoa rụng quanh tường,
Trải xem hoa rụng đêm sương mấy lần.

thuylam
05-06-2004, 11:22 PM
MỎI MÒN CHỜ CHỒNG)
Chồi lan nọ trước sân đã hái,
310. Ngọn tần kia bên bãi đưa hương.
Sửa xiêm dạo bước tiền đường,
Ngửa trông xem vẻ thiên chương thẩn thờ.
Bóng Ngân Hà khi mờ khi tỏ,
Độ Khuê triền buổi có buổi không.
315. Thức mây đòi lúc nhạt nồng,
Chuôi sao Bắc Đẩu thôi Đông lại Đoài.
Mặt trăng tỏ thường soi bên gối,
Bừng mắt trông sương gội cành ngô.
Lạnh lùng thay bấy chiều thu,
320. Gió may hiu hắt trên đầu tường vôi.
Một năm một nhạt mùi son phấn,
Trượng phu còn thơ thẩn miền khơi .
Xưa sao hình ảnh chẳng rời,
Bây giờ nỡ để cách vời Sâm Thương.
325. Chàng ruổi ngựa dặm trường mây phủ,
Thiếp dạo hài lầu cũ rêu in.
Gió Xuân ngày một vắng tin,
Khá thương lỡ hết mấy phen lương thì.
Xảy nhớ khi cành Diêu đóa Ngụy, (*)
330. Trước gió xuân vàng tía sánh nhau.
Nọ thì ả Chức chàng Ngưu,
Tới trăng thu lại bắc cầu sang sông.
Thương một kẻ phòng không luống giữ,
Thời tiết lành lầm lỡ đòi nhau.
335. Thoi đưa ngày tháng ruổi mau,
Người đời thấm thoắt qua màu xuân xanh.

(NHAN SẮC PHAI TÀN VÌ SẦU NHỚ)
Xuân thu để giận quanh ở dạ,
Hợp ly đành buồn quá khi vui.
Oán sầu nhiều nỗi tơi bời,
340. Vóc bồ liễu dễ ép nài chiều xuân.
Kìa Văn Quân mỹ miều thuở trước,
E đến khi đầu bạc mà thương.
Mặt hoa nọ gã Phan Lang,
Sợ khi mái tóc pha sương cũng ngừng.
345. Nghĩ nhan sắc đương chừng hoa nở,
Tiếc quang âm lần lữa gieo qua.
Nghĩ mệnh bạc, tiếc niên hoa,
Gái tơ mấy chốc xảy ra nạ dòng.
Gác nguyệt nọ mơ màng vẻ mặt,
350. Lầu hoa kia phảng phất hơi hương.
Trách trời sao để lỡ làng,
Thiếp rầu thiếp lại rầu chàng chẳng quên.
Chàng chẳng thấy chim uyên ở nội,
Cũng dập dìu, chẳng vội phân trương.
355. Chẳng xem chim yến trên rường,
Bạc đầu không nỡ đôi đường rẽ nhau.
Kìa loài sâu đôi đầu cùng sánh,
Nọ loài chim chắp cánh cùng bay.
Liễu, sen là thức cỏ cây,
360. Đôi hoa cùng sánh, đôi dây cùng liền.
Ấy loài vật tình duyên còn thế,
Sao kiếp người nỡ để đấy đây?
Thiếp xin muôn kiếp sau này,
Như chim liền cánh, như cây liền cành.

(MƠ TƯỞNG NGÀY CHỒNG THẮNG TRẬN TRỞ VỀ)
365. Đành muôn kiếp chữ tình đã vậy,
Theo kiếp này hơn thấy kiếp sau.
Thiếp xin chàng chớ bạc đầu,
Thiếp thì giữ mãi lấy màu trẻ trung.
Xin làm bóng theo cùng chàng vậy,
370. Chàng đi đâu cũng thấy thiếp bên.
Chàng nương vầng nhật, thiếp nguyền,
Mọi bề trung hiếu thiếp xin vẹn tròn.
Lòng hứa quốc tựa son ngăn ngắt,
Sức tý dân dường sắt tri tri.
375. Máu Thuyền Vu, quắc Nhục Chi, (*)
Ấy thì bữa uống, ấy thì bữa ăn.
Mũi đòng vác đòi lần hăm hở,
Đã lòng trời gìn giữ người trung.
Hộ chàng trăm trận nên công,
380. Buông tên ải Bắc, treo cung non Đoài.
Bóng kỳ xí giã ngoài quan ải,
Tiếng khải ca trở lại Thần Kinh.
Đỉnh non khắc đá đề danh,
Triều thiên vào trước cung đình dâng công.
385. Nước duềnh Hán việc đòng rửa sạch,
Khúc nhạc từ réo rắt lừng khen.
Tài so Tần, Hoắc vẹn tuyền,
Tên ghi gác Khói, tượng truyền đài Lân. (*)
Nền huân tướng đai cân rạng vẻ,
390. Chữ đồng hưu bia để nghìn đông.
Ơn trên tử ấm thê phong,
Hiển vinh thiếp cũng đượm chung hương trời.

(MƠ TƯỞNG ĐANG ĐỐI THOẠI VỚI CHỒNG)
Thiếp chẳng dại như người Tô phụ,
Chàng hẳn không kém lũ Lạc Dương.
395. Khi về chẳng quả ấn vàng,
Trên khung cửi dám dẫy duồng làm cao.
Xin vì chàng xếp bào cởi giáp,
Xin vì chàng giũ lớp phong sương.
Vì chàng tay chuốc chén vàng,
400. Vì chàng điểm phấn đeo hương não nùng.
Giở khăn lệ, chàng trông từng tấm,
Đọc thơ sầu, chàng thẩm từng câu.
Câu vui đổi với câu sầu,
Rượu khà cùng kể trước sau mọi lời.
405. Sẽ rót vơi lần lần từng chén,
Sẽ ca dần ren rén đòi liên.
Liên ngâm đối ẩm đòi phen,
Cùng chàng lại kết mối duyên đến già.
Cho bỏ lúc xa sầu, cách nhớ,
410. Giữ gìn nhau vui thuở thanh bình.
Ngâm nga mong gửi chữ tình,
Đường này âu hẳn tài lành trượng phu.

Bình Thanh sưu tầm

thuylam
05-06-2004, 11:24 PM
Từ lần xưa Mẹ bệnh ......


Thi Sĩ: Đứa con lạc
thơ/lời: .. ký ức :

Từ lần xưa Mẹ bệnh ......

.. ký ức :

Mẹ nằm đó , gió lạnh ân cần quá .....
Run rẫy thân .. hơi thở đứt quãng nhiều ...
Tôi ... lặng lẽ .. kê tay cho Mẹ gối ....
Khóc nấc từng hồi ..."" Mẹ .. "" chị tôi kêu ...

Mẹ nằm đó , đôi tay trần lạnh ngắt ...
Môi khô khan ... nứt nẽ vết đau đời ...
Tôi !! Nuốt nghẹn !! .... cố truyền vào môi hở....
Hô hấp liên hồi ...
Buồng tim Mẹ ... tiếp hơi ......

Chị khóc !!! ... Tôi .. xót lòng !! Nạt lớn ...
""" ... Mẹ không sao !! .. Hai khóc đễ làm gì ....?
... Lấy hộ em ... khăn áo phòng đêm lạnh ...
.. Xe đến rồi .. mình cùng đưa Mẹ đi ... !!! ""

Hồi xe hụ ... xé màn đêm phố lạ ...
Tôi ngồi bên .. dáng Áo Trắng hiền từ ..
Nghe hỏi han .. tôi ... cố từng lời nói ...:
... "" Mẹ sóng soài .... chênh vênh giữa thực hư !!""

Tay ôm Mẹ . Xe lao vào bóng tối ...
Tiếng hụ nát lòng ... trời đất chắc đảo điên ...
Tôi ...: """ Chúa ơi ..... con xin lần đánh đổi ...
.... mạch sống Mẹ con .. bằng mạng của chính mình .... !! """

... và Anh lúc đó ....

Người Áo Trắng , nhìn tôi ... chừng thấu hiểu ...
Ánh mắt van nài : "" Anh .. cứu lấy Mẹ tôi .... !!""
Xin Chúa ... xin Anh .. cho Mẹ lần màu nhiệm ...
Nghe Tôi không ... ?!? Lời cầu nguyện lạc loài ...

... Rồi cúi mặt .. ghi tên mình lên giấy ...
Nữa lá gan ... nữa dòng máu sớt chia ...
Tay Áo Trắng .... đặt khẽ chừng an ủi ...
... Gật đầu tôi đi .. vào ca mổ đêm hè .....

.... Tôi tỉnh dậy .... mù mờ quanh , Áo Trắng ...
"" Mẹ an lành ...!! Cô .. bệnh cũ trở cơn ....
.... Cô vì Bà , mạch sống mình dâng tặng ...
... Nhưng .... !!!""... Tôi ngăn . Anh khựng lại , vẽ buồn

Mẹ đã sống ... !! Nghĩa là hồn tôi sống ....
Anh lo âu ... áo trắng rũ xuôi tà ...
Tay vói nắm ... bàn tay đầy nhân ái ....
"" Anh ... xin lần .. giấu Mẹ hộ Tôi nha ....?!! ..."""

.... Mẹ ôm Tôi ... ôm chầm mà nức nỡ ...
Tôi nghẹn ngào .... cố giấu giếm cơn đau ...
Ôi ... có lẽ lần đầu ... Mẹ ôm tôi như thế ....
Hạnh phúc đầy lên ... hôn tóc Mẹ ươm sầu !!!

... "" Con ... "" ...
"" Mẹ ... ơi .... dẫu đời ngắn ngủi ....
.... Khoãng sau này ... cầu cho Mẹ tâm an .....
.... Có Anh trông nom ... .."" ... ừ .. tiếng lòng đang nói ...
Mẹ chẵng nghe . Nhưng ... Anh , mưa mắt tràn ...!!!!

.. rồi vài năm sau ....

Áo Trắng cũ suy tư .... mắt qua cữa sổ ...
""" Tri kỷ em ơi ... Anh nát cã hồn ....
..... Anh ước gì , Anh chẵng là bác sĩ ...
.... Mà bất lực nhìn ... em dần chết thê lương ... !!!

.... Mẹ có anh lo ... nghĩa tri giao hai đứa ...
... Em còn yêu Người ... không bội ước thuỷ chung ....
Anh ... bàn tay ... níu đời em mục rữa ...
Thẹn với Em .... nghiệp Áo Trắng nặng lòng ... !! """"

Tôi chợt hiểu ... !! Chùng cơn đau quặn thắt ...
Dáng Anh buồn ... loang lổ bóng hoàng hôn ...
Nhưng cúi mặt ... nhìn tật nguyền thân gái ....
Còn có gì.. cho được dẫu có thương ?????

...... nhớ chiều năm xưa Mẹ bệnh ..... tháng 7 / 2002


Đứa con lạc

thuylam
05-06-2004, 11:36 PM
Chiều Cuối Tuần


Thi Sĩ: Giọt Nắng


Hỏi gió
hỏi mưa
hỏi chiều cuối tuần
rằng
.. người xưa có nhớ..
Ngôi thánh đường lặng lẽ mình tôi
Thứ sáu xa rồi
Chủ Nhật vẫn đây thôi
mà tôi khóc
khóc hơn hai ngày chẵn

Soi gương
Ngỡ ngàng
Cái cười hình như mặn
Chúa cũng gục đầu
Chúa khổ như tôi?
Thế cái khổ nào đỡ đắng vành môi?
Chúa không nói, tôi cũng quì không nói

Chiều cuối tuần
tôi như thằng chết đói
Tôi đi tìm miếng bánh của riêng tôi
Em về nơi ấy xa xôi
Nồi niêu bếp núc , dạt trôi chốn nào
Tim tôi cứ đói cồn cào
Đói mong, đói nhớ, đói ngọt ngào .... chết thay !!!

06/23/03

thuylam
05-06-2004, 11:39 PM
Tiễn biệt


Thi Sĩ: Hai Uyên


Khách đã đến,
Xin dừng chân chút đã
Để cho tôi,
Hầu khách được đôi lời
Khách ngồi xuống,
Vãng dăm câu chuyện phím
Tôi hỏi rồi
Không giữ khách, khách ơi!

Khách có phải,
Người năm xưa đã đến
Gieo cuộc tình
Cay đắng rồi lãng quên ?
Cô gái ấy
Là tôi đây khách ạ!
Thành tầm bày
Những uẩn ức đã qua

Khách là khách
Có đâu là người cũ
Tôi nhủ lòng
Nhưng không dám thiệt hơn
Tôi là chủ
Khách chỉ là khách vậy
Đã hết rồi
Tình xưa vào thiên thu!

thuylam
05-06-2004, 11:40 PM
hoa tin ngoai san


Thi Sĩ: hiep si




hoa tím ngoài sân
bỗng một ngày hoa tím rụng đầy sân
người con gái về qua thôi ngoảnh lại
hoa tím trông theo
nỗi buồn rơi vãi
giọt đần xưa thương nhớ cói hiên xưa
tôi một mình nhặt hoa tím lam thơ
màu mưc tím lặng lờ đau mắt tối
bướm vườn xa chơ hương theo cánh tôi
đê trong sân....
tháng chín rỗi hờn .Mưa
và trong tôi nhưng nụ tím bây giờ
run rẩy ướt nhưng chiều mưa bất chợt
người con gái về qua không thể biết
tôi một mình.....
nhặt hoa tím ....
ngoài sân.......

thuylam
05-06-2004, 11:42 PM
B) Chốn xưa


Thi Sĩ: Hoatigon


Trở về thăm lại chốn xưa
Nghiêng nghiêng trong nắng hàng dừa xanh xanh
Sầu đông nở rộ trên cành
Hương thơm bay nhe kết thành vườn mơ
Dừng chân lữ khách ngẩn ngơ
Cảnh xưa một nét đợi chờ ngươì thương
Trộm nhìn rau đắng sau vườn
Ngươì ơi còn đó hay phương trơì nào

Còn đâu ...


Thi Sĩ: Hoatigon


Tuổi thơ nay đã qua rôì
Còn đâu tuổi dại mà ngôì dưới mưa
Còn đâu một góc phố xưa
Còn đâu những buổi ban trưa học về
Còn đâu những quán ăn chè
Còn đâu những lúc bạn bè vui chơi
Thôi rôì tuổi mộng tôi ơi
Làm sao quên được một thơì âú thơ ......


Hè về


Thi Sĩ: Hoatigon


Ve ve hat' khuc' ngaỳ hè
Viêt' dong` luu niệm bạn bè thân thương
Hè về mơĩ đưá một phương
Xa bè bạn cũ xa trương` dâú yêu
Xa rơì kỷ niệm nhớ nhiêù
Nụ cươì nghịch ngợm, thân yêu lơp' naỳ
Mai về ghé laị trương` đây
Phượng hơn`g cha*?ng thâý nơi naỳ buơn` tênh

Không đề ...


Thi Sĩ: Hoatigon


Nguoì ơi trả lai cho ta
Những ngaỳ yêu dâú ngoc ngà dễ thương
Thang' năm vui nhộn học đương`
Bên bè bạn cũ thân thương vui vâỳ
Giờ ta mất nét thơ ngây
Gởi thương gơỉ nhớ từng giây cho ngươì
Người ơi xin trả nụ cươì
Cho hoa tươi thắm đẹp vườn chiều xưa

thuylam
05-06-2004, 11:43 PM
Nhớ em nhiều thật sao ...


Thi Sĩ: Hoatigon


Nhớ em nhiêù thật sao ?
Hay anh nhớ cô naò
Để tình em buôt' giá
Lạnh như chiêù hôm nao!

Xin anh đưng` giả dôí
Lơì chot' luơĩ đâu môi
Noí yêu em ngày âý
Giờ tình đã phai phôi

Anh ơi! một lơì thôi
Một lơì cho lân` cuôí
Cho tình yêu vội vã
Em chỉ mong thế thôi ....


Thoáng Bâng Khuâng


Thi Sĩ: Hoatigon


Phượng hồng đo đỏ
Anh hái tặng em
Cánh hoa bên thềm
Ép vào lưu bút

Nghiêng nghiêng nét mực
Màu tím đậm đà
Hạ về, thương nhớ
Bạn bè chia xa

Anh.....
Đã bao mùa phượng nở
Vẫn không quên năm tháng học trò
Thơ ngây...ngày đó....
Xin trao gởi tặng,
cho người dấu yêu....

thuylam
05-06-2004, 11:45 PM
NHỚ !


Thi Sĩ: IWhohavenothing



"Tình là tình nhiều khi không mà có,
Tình là tình nhiều lúc có như không ..."

Bao đêm thức trắng đợi mong
Đợi chờ em mãi, trong lòng buồn tênh
Gió thu thổi nhẹ bên thềm
Ước gì bên cạnh có em, đêm này

Nhớ bờ tóc xõa mây bay
Nhớ làn môi ấm, những ngày bên nhau
Nhớ em, đôi mắt u sầu
Long lanh, hạt ngọc, mắt nâu đa tình

Giáng ngọc tha thướt xinh xinh
Bên anh chiều tím, mộng tình dưới hoa
Em thương yêu dấu hiền hòa
Ước gì em mãi của ta một đời

Mấy đêm, sầu nhớ chơi vơi
Vắng em, phòng lạnh, đơn côi một mình
Ánh trăng tỏa sáng lung linh
Bên thềm chờ đợi ...bóng hình dấu yêu

thuylam
05-06-2004, 11:46 PM
Tặng Em


Thi Sĩ: IWhohavenothing




Tặng em một hạt nắng
Vương trên lá vàng khô
Thu về trong nổi nhớ
Anh đứng đó đợi chờ

Tặng em, một cánh bướm
Ép trong giấy học trò
Lá thơ xanh, ngày đó
Em còn nhớ, hay không ?

Tặng em, chiếc nhẫn cỏ
Trên ngón đẹp ngọc ngà
Chao ôi, trông xinh quá
Giữ mãi tình này nha

Tặng em, tặng tất cả
Ân tình của riêng anh
Em ơi, đừng quên nhé
Những yêu thương, chân thành

thuylam
05-06-2004, 11:46 PM
Chạnh Lòng Cho Kẻ Sang Sông


Thi Sĩ: kdth


Ai biết rằng thuyền , trên bến sông
Chiều mai tháo nuột , lái ngược dòng ...
Trên nguồn người ta , mua gổ đỏ...
Làm bến trái ngang , buộc mệnh hồng

.. Từ cơn tử sinh , nàng vật vã ..
Người ta níu kéo , đến tận cùng....
Cố giữ cho nàng , dù hấp hối
Mạch sống bằng cã , một tình trung .....

... Nên băng giá lòng , về nơi ấy
... Chăn nhung gối đỏ , cũng lạnh lùng
.. Giá như nàng đi , vào đất mãi ...
Hôm này đâu phãi , bội thủy chung ????

Người ta cũng chẵng , là người dưng
Nhưng cũng không thân , đến tiếng ... Chồng ...
À ơi ! Thương lắm , người tôi phụ ....
Vạt áo chồng may .... hong mấy lần ...

Cũng chưa khô nỗi , bao dấu vết
Giấu nhẹm cái buồn , còn lần khân ....
Ví dầu... ru đến tình giẫy chết ...
Còn em một kiếp , tình nợ nần ....

.... chạnh lòng cho kẽ sang sông ...tháng 6...2003

kdth

thuylam
05-06-2004, 11:47 PM
Chiều Nay và Em


Thi Sĩ: kdth


Chiều ho hen , mệt nhoài ...
Em cúi mặt , chờ ngày dài qua hết .. !!!
Lồng ngực đau lê lết ....
Em , chiều nay ... chợt nghe tiếc cỏi trần ....

Chiều , sóng soài yên lặn ...
Vệt nắng hoang , lẻn rèm soi yếu ớt....
Mắt chừng mưa , ướt rượt ...
Em , chiều nay... xây ký ức mỏi mòn...

Chiều , xám ngắt mây tầng...
Cuối tầm xa , biển cùng trời.. tương hội......
Sóng lên ghềnh , rách rưới...
Em , chiều nay... cười mặn chát tạ từ !!

Chiều !! Bấc quá... dường như ...
Mỏng áo Tình Nhân... đôi tà bung vỡ ....
Day dứt những dòng thơ.....
Anh !! Chiều nay... bất ngờ về chứng kiến......

Em !! Rủi may giấu mặt...
Phỉ ơn Trời ... cho nần nợ đầy tay...
Chiều và Anh.. ngậm ngùi ...
Như dự cảm.... một lời cho sinh tử.... !!

Chiều rồi ! Đờu hõng hư....
Thác vào thơ... ngôn từ buồn rướm máu...
Câu suông , hằn học dấu....
... "" Anh !!.. Sợ mai ... trắng bệch chổ em nằm ..... """

... dự cảm một chiều .. tháng Tám...2003
kdth

thuylam
05-06-2004, 11:48 PM
Đàn Khuya


Thi Sĩ: kdth


Khuya quắt quay !! Những nỗi đau ấp lẫm ....
Theo mưa ạ ời , rơi xuống chạm hồn xưa ....
Rồi Em thức dậy , nghe buồn kêu vực thẵm ...
Níu kéo thương yêu , sống ở ký ức thừa .......

Khuya gọi đàn !! Khãy vãi vung mấy điệu ....
Áo phấn sương , non xuân !! Dưới trăng già ....
Đắm chìm giữa , vùng nhớ thương rã rệu ....
Anh !! Em dường , chờ giẫy chết tình ta .... !!

Khuya .. phong ba !! Hẹn nhau về xua mất ...
Vết tay trần , cung từ tạ đan nhau ....
Ào ạt quá !! Em giữ .. không còn kịp ...
Vất vưỡng điệu rơi , tìm nhọc lại nguyện cầu ....

.... Mục nát rồi , đàn lỡ dỡ cơn đau ......
Xót tình người , phím cắt tay máu đổ ......
Vết còn hằn ! Lên cung xưa thịnh nộ .....
Nức nở một bàn tay , trắc trở mấy dây chùng ....

... Dọ dẫm trên đời , nát bấy gót chân ....
Ai đó vừa bỏ đi , quay lưng cùng thập tự .....
Tội lổi đầy trên , đất nâu nấm mộ .....
Tiếng cầu kinh , níu kéo một linh hồn !

.Ở nơi này , sương khói phủ lấp đường .....
Không có dấu tích , của chân người thăm viếng .....
Nắng chết nhạt dần , phố Nhân Tình hoang phế ......
Hỏi cuối trời .. : "" ... Anh , thề hẹn vữa vôi ??? ""

Khuya mùa mưa tháng Bảy .. 2003
kdth

thuylam
05-06-2004, 11:48 PM
Khuya Lắm Rồi Anh


Thi Sĩ: kdth


Mưa bên này !! Tháng Bãy , còn rơi muộn...
Bạc phố " Nhân Tình ""
Sướt mướt dáng tình nhân...
""" Khuya lắm rồi Anh... mà nhọc nhằn em ngủ... """
Hư ảo?? Chiêm bao??
Về lấp ngỏ dương trần !!

Cũng đã hai giờ sáng...
Gối chợt cựa mình... tỏa hương cũ xanh xao...
Em... lạnh dòng nước mắt....
"" Khuya lắm rồi Anh... gối đã trở đỏ màu..... !! ""

"" Em , vì sao ngã bệnh....
.... Suối tóc cũng gầy , xõa mỏi mệt !! Rối bung .......""
Ai....?!? Bàn tay tém khẽ ....
Sợi tóc Em !! Tỉnh giấc ..... gió lạnh lùng !!

Em , dùng dằng mi khép....
Nóng ran đôi dòng , nức nỡ giữa chiêm bao...
"" Anh... em giờ ngã bệnh ....
... Lời hẹn trăm năm ... sợ chẵng có nhiệm màu !!"""

Mưa bên này !! Tháng Bãy , ngâu , nhớ nhung !
Một thủy chung , ở hai bờ ngăn cách....
Làm cã ảo hư , xây chuyện tương phùng ....
Mà Em đã ngỡ , bao lần ..
Anh về rất thật .....

Gió tháng này !! Dường mang đầy hương bấc
Tao ngộ nữa đêm , Trời , Đất cũng buồn lây....
"" Khuya lắm rồi Anh ..... ngủ cùng Em , quá khứ ....
Mai dậy cùng Em.... đi tảo mộ tình này !!""

Khuya lắm rồi Anh !!
Màn đêm mong manh....
Chừng như sắp vỡ ....
Sau hồi chuông ngân ....

Ru Anh... ngủ phỉ giấc trần ....
Ru Em.... ngủ cã nợ nần tình nhau ....

khuya tâm sự cùng Người bên kia biển
.... tháng Bảy ... 2003
kdth

**** Anh !! Đi đi , mặc ai đan thập tự ....... mặc ai xé vạt xưa , mà đắp liệm ngôn từ !!! ******

thuylam
05-06-2004, 11:49 PM
Trước Lần Giấu Mặt


Thi Sĩ: kdth


Tuần hoàn em trước , anh sau .....
Cũng xin một chút nhiệm màu dấu yêu .....
Đào !! Tay lấm đất đồi chiều ....
Đan !! Vành cỏ ướt đọng nhiều vết khộ

... của ....

Dư hương tình trối lên thơ ... ....
Anh à !! Giữ nhọc , tôn thờ tình EM ....... ?!?
Cho tình .... một tiếng đàn đêm ...
"" Ngàn thu một giấc ....... trăm năm não nề !!""""

Rồi anh dẫu có về , sớm một ngày , cũng muộn ...
Sẽ phãi giấu sau đời , từng vết tích truân chuyên ...
Đừng !! Xin đừng có chiều ...
.khị phong ba đã lặng , khi đời sắp ngủ yên .....
Anh chợt đến , khơi cơn đau , tưỡng cũ .... !!

Tội tình em ...
..... Yên rồi cũng dậy
... dòng đời chợt lũ ......
Tay xua vòng tay , sợ hãi cứ dẫy đầy ....
Xin thương em ....
Đời mất mát .hồn tật nguyền .... và đã sạm đắng cay ...
Anh !! Đi đi ......
Em hoang phế , cã ba sinh cùng khốn ....

đêm mưa tháng 6 .. 2003
kdth

thuylam
05-06-2004, 11:50 PM
Thi Sĩ: LáDiêuBông


Dù nắng có cháy, dù cho mưa không rơi, lá cây, vẫn xanh
hoài . Ở mãi chốn ấy, dù cho em yêu ai ? với anh, vẫn thế
thôị....Và gió vẫn hát, một ngày thu trong xanh, ánh mắt nào ? giờ xa mãi Dẫu ánh nắng không còn lấp lánh, dẫu vẫn biết tình đầu đơn côi, dẫu tiếng sóng không còn xô nữa, anh vẫn yêu em Dẫu vẫn biết không còn tiếc nuối, dẫu vẫn biết tình xưa đã chết, dẫu biết thế mà anh vẫn hát, những bài ca xưạ...
Cái giọng hát trong vắt ngân lên cao vút của cô bé mà Khiêm
nghe nói là mới từ Việt Nam qua khiến Khiêm nhớ Phượng
da diết ...sao cái bài hát ấy lại diễn tả đúng tâm trạng của Khiêm đến thế này ? bao nhiêu năm rồi nhỉ ? hai mươi năm
rồi !! Lúc đó Khiêm chỉ mới 21 tuổi, là một anh chàng bộ
đội được về phép thăm nhà nhưng không ngờ ông trời run rủi nên khiến chàng theo gia đình ông bác đi vượt biên
để rồi trên chuyến tàu ấy, chàng đã gặp Phượng. Tình
cảm đầu đời của chàng đến trong cái thời khắc quá đỗi bấp bênh đau khổ, chẳng thơ mộng như bao chuyện tình mà người ta thường miêu tả trong thi ca hay ngây ngô như những mối tình học trò ? Tình đầu của Khiêm đến trong lúc cái đói hoành hành trên con tàu hơn 100 mạng người, cái lạnh thấu xương khi cơn bão lồng lộn mà hơn một trăm con người ấy rách rưới đến thê lương !!
Con bé đó ngồi co ro cắn chặt môi để tránh cho hàm răng
không lập cập, hai tay nó ôm chặt lấy cột buồm mặc cho
những đợt sóng nước phủ đầu đập vào thành tàu, con tàu nhỏ quá, không biết có qua nổi cơn bão hay không ?người nào cũng xơ xác....Khiêm là một trong những thanh niên tương đối vạm vỡ và còn đủ sức khoẻ để mà đi lại an ủi những người yếu đuối!! Chàng dừng lại trước con bé, môi nó đã tím vì lạnh, thân thể nó run lên bần bật như người bị sốt rét, mái tóc rối mù bê bết dính lại nhau, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên nỗi niềm khát khao sự sống!! Khiêm hỏi nó :
- anh không có aó choàng cho em nhưng anh có thể làm cho em bớt lạnh, em có ngại không khi để anh ôm lấy em ?
Con bé ngại ngùng nhìn Khiêm, chàng hiểu cái nỗi lo ngại của nó bởi có lẽ chàng đoán nó chỉ hơn 15 tuổi
- Đừng sợ, anh không làm gì đâu ? chỉ đem thân nhiệt của anh qua cho em thôi, dẫu gì anh cũng là đàn ông khoẻ khoắn hơn!!
Nó gật đầụ Khiêm ôm nó vào lòng , chàng không ngờ cái cảm giác đầu đời ôm một người con gái lại lạ lẫm và ngọt ngào như thế này !! Nghe như bâng khuâng xao xuyến, trái tim rộn ràng và Khiêm bổng cảm nhận được cuộc đời này sao tươi đẹp quá !!!Hình như con bé cũng có cảm giác ấy thì phải nên nó bẽn lẽn cuối đầu không dám nhìn Khiêm..... cái ánh mắt ngại ngùng e thẹn ấy đã in sâu vào trái tim Khiêm để rồi hơn hai mươi năm qua Khiêm vẫn chẳng tài nào quên được cái chuyến tàu lần ấy, cái thân hình lạnh lẽo nhỏ bé với đôi mắt hiền từ thiết tha trong vòng tay của chàng !! vậy mà tình cảm ấy chưa kéo dài được bao lâu thì Phượng đã mãi mãi thuộc về biển cả sau khi bị bọn cướp biển dày xéo thân nàng.... Khiêm đứng đó đau khổ nhưng chẳng thể làm được gì? Chàng tự đày đọa mình bởi lẽ đã không bảo vệ được người tình đầu đời , chàng hận mình tham sống sợ chết nên không cứu được Phuợng để giờ đây, đã hơn hai mươi năm, khi dạo vào những site việt nam mơ mộng chàng vẫn cứ để lòng vương vấn cái mối tình đầu như đã có lần chàng đọc bài thơ tình đầu của ai đó nghe da diết một nỗi nhớ khôn nguôị........để rồi tôi chợt hiểu vì sao mỗi lần đi dạo biển, chàng vẫn cứ thẫn thờ đứng dưới gốc dừa nhìn ra khơi xa

Tình đầu thật đáng yêu
mong manh khói lam chiều
nồng nàn nhưng dễ vỡ
để rồi ta cô liêu
dẫu thời gian trôi qua
dẫu quá khứ đã xa
dẫu ta giờ yên phận
tình đầu chẳng phôi pha
trong góc nhỏ trái tim
tình đầu vẫn thôi miên
kỉ niệm như hạt bụi
làm ứa lệ con tim
dẫu ngàn lần bảo quên
dẫu dòng đời mông mênh
dẫu vòng tay tình mới
đầy ngọt ngào dịu êm
nhưng dấu chân đã qua
để lại trong tim ta
hạt cát vàng nhỏ bé
nhói đau tim thật thà

Khiêm gọi thầm Phượng ơị...

Xưa anh chẳng đam mê gì sóng biển
Nay bổng dưng anh yêu biển lạ đời
Bởi biển cả giữ em yên giấc ngủ
Để anh thầm thì yêu em mãi Phượng ơi!!

thuylam
05-06-2004, 11:51 PM
Thơ của LÝ THƯỜNG KIỆT


Thi Sĩ: LÝ THƯỜNG KIỆT


Nam quốc sơn hà Nam Đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại Thiên Thư
Như hà nghịch lổ lai xâm phạm
Nhử đẳng hành khang thư bại hư

Sông nước nước Nam vua Nam ở
Rành rành đả định tại sách trời
Cớ sao lủ giặc sang xâm phạm
Chúng bây sẽ bị đánh tơi bời

thuylam
05-06-2004, 11:52 PM
Mãi Không Phai


Thi Sĩ: Lâm Huân


Trời tháng tám Sài Gòn mưa giăng lối
Phố xá chiều bay vội chiếc lá thu
Chiếc áo mưa..ngu ngơ hai đứa đội
Ướt đẫm mình se lạnh gió vi vu

Và thời gian như sương mù tan biến
Đại dương kia ngăn cách mãi đôi bờ
Xa nhau rồi đôi tim yêu xao xuyến
Sài Gòn ơi, qua rồi những ngày thơ

Hơn một tuần từng giờ mình xa vắng,
Trái tim sầu heo hắt với bóng đêm
Nhớ về ai..một mình trong thầm lặng
Nốt nhạc buồn sao cứ mãi buồn thêm

Sài Gòn đó, vẫn không quên năm tháng
Phút hẹn hò thật lãng mạng cùng ai
Đã xa rồi đêm vui chờ trời sáng
Xa hết rồi nhưng..tình mãi không phai!


*tặng BDTN*
August 08.2003

thuylam
05-06-2004, 11:53 PM
Nước Việt Ơi!!


Thi Sĩ: Me_Ơi


Ai nỡ gây chi chuyện nhiễu nhương?
"Tử Nam sanh Bắc" lắm đau thương!
Sông kia còn chẩy nồng mùi máu,
Núi nọ vẫn chồng những thịt xương.
Tham của bóp hầu người dân Việt,
Sợ Tầu cung cúc đám xâm cương! (vương ?)
Quân Hồ gục mặt xa Nam Ải,
Cộng bán Hoàng Sa với đảo Trường !

(TN đặc tựa)

thuylam
05-06-2004, 11:53 PM
Khát Khao


Thi Sĩ: NamKinh


Có những lúc khát khao làn môi ngọt
Chín mọng tình đỏ ửng nét yêu thương
Cho đêm về anh trăn trở giấc tương
Em nhẹ chiếm hết cả dòng tư tưởng
Có những lúc hồn theo tà áo mõng
Gót em về cho hoa lá rộn xuân
Gió thì thầm cho mây chợt bâng khuâng
Nhạc lòng gửi bay xa còn âm hưởng
Ôi tình hởi hảy bay đi muôn hướng
Tìm bóng người cùng ta ngắm chiều buông
Ai nụ cười làm rộn rả chim muông
Về đây hởi khi hoàng hôn vừa xuống

thuylam
05-06-2004, 11:54 PM
Tình Ngây Ngô


Thi Sĩ: NhíNhi


Hăm mốt tuổi xuân chưa biết sầu
ngây thơ em có biết gì đâu
phơi phới như hoa đùa nắng sớm
mối tình đưa laị tự đâu đâu ??

Anh nhớ chăng anh một buổi chiều ?
khung trời nắng nhạt gió hiu hiu
thơ tình anh tỏ trên trang giấy
khiến em sầu mọng laị đăm chiêu

Anh hoỉ xin em một mảnh tình
em đây ngần ngại cứ lặng thinh
len lén nhìn anh qua ánh mắt
hờ hững quay đi tự trách mình

Em biêt' giờ đây đã mất anh
trôi qua tuổi mọng cuả ngày xanh
đã chín thu qua rồi anh nhỉ??
giờ chỉ mình em.....giấc mọng lành

thuylam
05-06-2004, 11:57 PM
Nghìn Trùng Xa Cách


Thi Sĩ: Qhong


Người đi trống cả khoảng trời
Vào thu nhạt nắng, lá rơi thêm buồn
Qua lối cũ, vắng người thương
Mình ta lặng nhớ lòng vương nỗi sầu
Người xưa nay đã về đâu ?
Biết còn nhớ đến những câu ước thề
Người đi chẳng hẹn quay về
Một trời quạnh vắng mà tê tái hồn

thuylam
05-06-2004, 11:57 PM
Tình Đầu Đơn Phương


Thi Sĩ: Quỳnh My


Đêm trở lạnh quờ chân tìm hơi ấm
Em giật mình hụt hẫng giữa đêm đen
Bới tâm tư trong dĩ vãng ngọt hiền
Đã vụt mất trong triền miên nỗi nhớ

Tình yêu đầu đã lên ngôi từ đó
Em gặp chàng bên gác Thánh trầm hương
Giữa lung linh hoa nến nhạc giáo đường
Đọng kết lại một trời thương tha thiết

Em yêu chàng, có lẽ chàng không biết
Nên âm thầm em giấu khối tình si
Tình đơn phương nào biết nói năng gì
Chỉ lặng ngắm bóng chàng đi ... chua xót

Chàng rao giảng bao lời tình mật ngọt
Em mang về trong chợt nhớ chợt thương
Chàng vô tư vẫn lặng lẽ, đời thường
Em thầm hỏi: Người thương em không nhỉ

Trong tâm tư của tuổi hồng mông mị
Chàng hiên ngang như một vị thần linh
Thật cao siêu và thanh thoát trần tình
Chàng dâng lễ ... như dành riêng em hết

Mẹ mà biết em yêu chàng là ... chết!
Nên ngại ngùng nào biết ngỏ cùng ai
Đêm từng đêm đè nén tiếng thở dài
Những dằn vặt một tương lai cụt lối!

Vâng lạy Chúa Con thành tâm thống hối
Dù yêu chàng ... nào có tội gì đâu
Tình đơn phương nên tình chết, tình sầu
Tình cụt lối, vì tình đau, tình lỡ ...

thuylam
05-06-2004, 11:58 PM
Tìm Đâu


Thi Sĩ: quangngoc


Tôi vẫn tưởng mình không còn tìm được
Tình ngày nào và những dấu ái xưa
Đâu , đâu có chỗ lạc vào bữa trước
Những bài thơ hay , kỷ niệm lại đong đưa

Tôi vẫn tưởng mình muôn đời đánh mất
Lòng dạt dào lòng đau khổ nên tìm quên
Không , chưa đâu , tim tôi vẫn rất thật
Đọc thơ em rồi , tình yêu tôi đang có thêm bền ...

Em là ánh trăng soi hay nắng mai buổi sớm
Đêm chờ sáng về rọi thấu hết tâm tôi
Xin cám ơn em cho tôi nguồn cảm hứng
Vì cảm thơ em hay cảm chính em rồi ...

thuylam
05-06-2004, 11:59 PM
To the Virgins, to Make Much of Time


Thi Sĩ: Robert Herrick


To the Virgins, to Make Much of Time
Gather ye rosebuds while ye may,
Old time is still a-flying;
And this same flower that smiles today,
Tomorrow will be dying

The glorious lamp of heaven,the sun,
The higher heùs a-getting,
The sooner will his race be run,
And nearer heùs to getting.

That age is bes which is the first,
When youth andblood are warmer;
But being spent, the worse, and worst
Times still succeed the former.

Then be not coy, but use your time,
And while ye may, go marry;
For having lost but once your prime
You may forever tarrî

thuylam
05-07-2004, 12:00 AM
Thi Sĩ: Sao Rơi


Đêm vi vu, giật mình nghe lá đổ
Cây thở dài than mãi kiếp bơ vơ
Đâu xa xa tiếng còi tàu u loãng
Như phận mình đang quẫy nước hư vô .

Chân hoang mang trên đường dài vô tận
Biễn lập loè vài đốm sáng nhỏ nhoi
Giưã không gian tìm quen một nhịp thở
Chân trời buồn giao điểm nhiễu mành tơ .

Em phương nớ, có đang còn bỡ ngỡ
Anh phương này, ngất ngường dệt vần thơ
Lén tương tư ngày xưa lời tình tự
Lý qua cầu chim sáo chẳng sang sông .

Dây thiên mệnh tuột đời trai thiên võng
Điệp trùng trùng chim sáo lạc gọi trông
Từ mạng thư tìm rong chơi lêu lõng
Gõ lạch cạch ... kêu cửa lồng lưu vong .

Trăng đã khuyết nữa vầng lạc muôn thưở
Khi trùng phùng hai nừa chấp thương đau
Hờn vụn vỡ cắn đời nhau âm ĩ
Như côn trùng rĩ rã tiếng nữa đêm .

thuylam
05-07-2004, 12:06 AM
Em sẽ hiểu


Thi Sĩ: Tâm
thơ/lời: Tâm

Tình yêu nào mà ko qua thử thách
Cuộc tình nào mà ko lắm đắng cay
Anh biết rằng em sẽ đổi thay
Nhưng anh vẫn mong chờ trong nỗi nhớ
Ko phải vì anh ngu ngơ ngốc nghếch
Mà bởi vì anh ko muốn mất em!

Giấc mơ buồn làm cho em tỉnh giấc
Lúc muộn màng em đã chợt hiểu ra
Trong khi yêu mấy ai nói thật lòng
Em sẽ buồn và em sẽ cô đơn
Nhưng đừng mong anh quay về chốn cũ
Vì tim này đã rạng nứt vì em !

thuylam
05-07-2004, 12:08 AM
Bich cau.


Thi Sĩ: Uy Tran
thơ/lời: Luc bat.

Dem dong ngoi buon tho than.
Nho ve anh chang Tran can nam xua.
Chat nhau moi ngay hai lan,
Gap nhau trong gang tac ma ngoanh mat.
Dem ve nam thui thui rau.
Khong biet Tran nay co duyen khong nhi?
Gan nhau ma long am uc.
Muon tho the vai cau tam su nao.
Bao anh rang minh Bich Cau.
Cho gap anh de duoc duyen Ky ngo.

thuylam
05-07-2004, 12:08 AM
Giấc mơ hoang


Thi Sĩ: Uyên Vy


Đêm qua em nằm mơ
Thấy chúng mình họa thơ
lời thơ sao ngọt quá
tình thơ êm như mơ

Trong mơ em đóng vai
công chúa chốn thiên thai
anh, khách thơ ghé đến
để tim em xẻ hai

một nửa dành cho anh
một nửa còn nguyên trinh
họa dòng thơ anh nói
đẹp đôi tình chúng mình

Tỉnh dậy, chỉ mơ hoang
nơi đây chẳng thiên đàng
chao ơi sao mà tiếc
giấc mơ quá vội vàng

thuylam
05-07-2004, 12:10 AM
Xin Sống Lại


Thi Sĩ: Vinh-Thanh-Van


Một nguồn yêu , một cuộc tình vội mất
Ta còn gì ngoài thể xác nhược suy
Ta nhìn em , đôi mắt thoáng sầu bi
Hồn tê tái , nghe lòng mình trăn trở .

Mới đây thôi , đôi mắt đầy rực rỡ
Dang đôi tay chào đón mộng quanh đời
Nay vì đâu ... ta xa cách hai nơi
Thoáng ngày vội , buồn rơi bên cửa sổ .

Nói chi đây khi hai lòng đau khổ
Ta và em hai lối rẻ ân tình
Khép thương yêu vụng dại của chúng mình
Đôi môi xót , làn hơi chừ đã mỏng .

Hai năm qua chúng mình xây lối mộng
Ngỏ yêu đương xao xác , ngỏ cụt dần
Chuyện của đời hay là sự lần khân
Nên mộng ảo sẽ trở về ảo vọng .

Đôi chân run trên đường chiều lẻ bóng
Ta còn gì ngoài thể xác gìa nua
Đem ân tình đi bán bấy ai mua
Cho cuộc sống mắt đăm chiu buồn bả .

Rồi thời gian theo dòng đời vội vả
Đốt ân tình cho khói bốc lãng quên
Cho nguồn thương rời rạt chẳng thân quen
Tay gom nốt dư hương làm kỷ niệm .
VTV

thuylam
05-07-2004, 12:11 AM
Nguyệt Cầm


Thi Sĩ: Xuân Diệu


Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng trời trong đêm thủy tinh
Lung linh bóng sáng bỗng run mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.


Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh trời ơi...
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người...
Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê
Chiếc đảo hồn tôi rộn bốn bề...
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

thuylam
05-07-2004, 12:12 AM
Hai Mùa Trăng


Thi Sĩ: XuanMuon


Vào một đêm trăng xưa
Sau khi đi rước đèn
Hai đứa nằm bên nhau
Thi đếm sao, mơ ước
...

Tôi vùng vằng, bỏ cuộc
Nhìn trăng, khóc tấm tức
Trăng ơi, sao tôi thua
Để nó cười diễu cợt

Trăng ơi, đến bao giờ
Tôi sẽ thắng trò chơi
Để được hả hê nhìn
Nó đang khóc ... vì thua

...

Đến một đêm trăng khác
Hai đứa ngồi bên nhau
Sau nhiều năm xa cách
Lúng túng, biết noí gì

Hồi lâu, nó khẽ hoỉ
Chơi đua đếm sao không ?
Tôi gật đầu, nhìn trăng
Nhưng trăng chẳng trả lời

Tôi bắt đầu cuộc chơi
Đếm sao, kể ước mơ
Ước mơ kể đã xong
Tôi lặng im đợi chờ

Không thấy ai lên tiếng
Tôi len lén nhìn lên
Bỗng giật mình bẽn lẽn
Vì ánh nhìn của ai

Tôi cuí đầu, thèn thẹn
Nghe lơ mơ tiếng ai
... Ước mơ lớn cuả anh
Có em suốt cuộc đời

Trăng ơi, trăng có nghe
Ai đó đòi xưng anh
Trăng ơi, trăng có nghe
Ai mơ ước có tôi

Trăng ơi, trăng có nghe
Tâm tư tôi bối rối
Phaỉ chăng, lời tỏ tình
Hay chỉ là trò chơi ???


XuanMuon

thuylam
05-07-2004, 12:12 AM
Chán !


Thi Sĩ: Ye^'nNhi



"Bềnh bồng mặt nước chân mây
Đêm đêm sương tuyết, ngày ngày nắng mưa"
Chán đời tôi muốn làm thơ
Nhưng ôi vần cũng thẩn thờ với ta

Thế trần bão bùng phong ba
"Tiến thoái lưỡng nang" biết sao bi chừ ?
Tìm đâu chi cảnh phong lưu ?
Cho ta trốn khỏi giòng đời oái oăm !

Chán đời thơ cũng không thăm
Bỏ ta quanh quẫn trăm năm đợi chờ
Thơ ơi mi nỡ thờ ơ ?!
Tuyệt tình tuyệt đối hửng hờ ngó ngơ ?

Ôi Ôi chán quá đi thôi !
Tâm rối lòng quặn có ai đoái thèm
Khác nào trăng đã về đêm
Phù du sương khói mây đen đợi chờ .

thuylam
05-07-2004, 12:13 AM
Đời Có Gì Vui


Thi Sĩ: Yên Chi


Em hỏi anh _ Đời có gì vui ?
Anh cười khan _ Có gì đâu em !
Từng ngày qua. Tất bật, tới lui
Nghe thở dài, trăn trở buồn thêm

Ta quen nhau _ Hình như rất lạ ?
Phút trầm ngâm _ Bất ngờ hóa điên !
Dấu thương yêu gieo đất cấy mạ
Trỗ đồng đồng, vàng nhánh đưa duyên

Yêu mù lòa _Phải chăng khờ dại ?
Không chần chừ _ Lý lẻ con tim !
Con dốc ngược, lao theo, lăn đại
Níu nghìn trùng. Tỉnh mộng. Cố gìm

Ta chờ nhau _ Còn lại nửa đời ?
Khấp khởi lòng _ Hạnh phúc gì hơn !
Nến thắp lên, soi tình còn mới
Dẫu muộn màng. Say vừa đủ cơn...

06/16/03

thuylam
05-07-2004, 12:14 AM
Môi Hôn Đầu


Thi Sĩ: Yên Chi


Môi hôn đầu dịu dàng nụ tình gởi
Mắt nhắm hờ khi môi chạm phải môi
Tim cảm rung từng nhạc điệu bồi hồi
Phút ngắn ngủi khát khao còn mơ mãi

Lòng bối rối chút ngập ngừng sợ hãi
Thẹn trách lòng mê dại chẳng hỏi xin
Nhẹ mĩm cười đổ lỗi bởi môi xinh
Chúm chím mọng vị ngọt ngào trái chín

Môi hôn đầu như vết son dấu kín
Lụa là thơm vạt nắng áo tiểu thư
Hương cốm xanh sen non lá chớm thu
Sợ phôi phai màu thời gian bay mất

Ngắm nhìn gương soi môi mềm chất ngất
Tìm lại nhau trong khoảnh khoắc đời nhau
Lặng xót xa nghe mưa gió đổi sầu
Mưa từng giọt thấm lên môi từng giọt...

Tháng sáu mưa...môi hôn đầu nhớ mãi ...

thuylam
05-07-2004, 12:16 AM
Hòn Vọng Phu


Thi Sĩ: YAnhKgNoi




Chờ chàng nên hóa thành non
Thương chàng nên thiếp ôm con đứng chờ
Ra đi chàng có ước thề
Ngày về xum họp bên bờ quê hương
Ba thu trông ngóng nhớ thương
Nỗi niềm chinh phụ, sắc hương phai mờ
Mờ theo phhiến đá lờ đờ
Mang theo thương nhó bến bờ xiết bao
Tình sâu nghĩa nặng lao đao
Rêu xanh phũ lấy, tuyết sương đượm màu

thuylam
05-07-2004, 12:17 AM
Như Đã Dấu Yêu


Thi Sĩ: Yên Chi


Tiền kiếp? Ô hay đã gặp nhau
Giữa mộng, vòng tay ôm gối nhàu
Tóc kết ngàn sao đêm hẹn ước
Từng sợi đan lòng khâu vết đau

Từ anh đem nắng rải bên đường
Soi sáng tình em cõi yêu thương
Từ em sầu thôi quầng mi mắt
Mưa lạc lối về buồn một phương

Nhẹ nhàng gió thoảng tiếng thở dài
Trầm hương hoa trắng mấy mùa phai ?
Uống môi giấc khuya tình chất ngất
Hồn say mơ hồ nhớ dáng ai

Trăm năm ? Chờ đợi không thở than
Như đã dấu yêu ghi đá vàng
Se sắt đường tơ tìm tri kỷ
Vô thường, tiếc chi nợ đa mang...

thuylam
05-07-2004, 12:18 AM
Không Hiểu


Thi Sĩ: Yên Chi


"Em chỉ có một mối tình thứ nhất
Em cho anh nên em đã mất rồi..." (XD)
Chờ Xuân về anh trả nợ, còn thôi
Hạ ở đây tình ta như đang nắng

Đợi Thu sang gió thổi tình thành trắng
Nghe Đông qua bỗng đổi lạnh thất thường
Giảng giải hoài chưa hiểu hết yêu thương
Em không hiểu...hay là tình đã mất ?

07/14/03

thuylam
05-07-2004, 12:18 AM
Đời Có Gì Vui


Thi Sĩ: Yên Chi


Em hỏi anh _ Đời có gì vui ?
Anh cười khan _ Có gì đâu em !
Từng ngày qua. Tất bật, tới lui
Nghe thở dài, trăn trở buồn thêm

Ta quen nhau _ Hình như rất lạ ?
Phút trầm ngâm _ Bất ngờ hóa điên !
Dấu thương yêu gieo đất cấy mạ
Trỗ đồng đồng, vàng nhánh đưa duyên

Yêu mù lòa _Phải chăng khờ dại ?
Không chần chừ _ Lý lẻ con tim !
Con dốc ngược, lao theo, lăn đại
Níu nghìn trùng. Tỉnh mộng. Cố gìm

Ta chờ nhau _ Còn lại nửa đời ?
Khấp khởi lòng _ Hạnh phúc gì hơn !
Nến thắp lên, soi tình còn mới
Dẫu muộn màng. Say vừa đủ cơn...

06/16/03

thuylam
05-10-2004, 04:20 AM
Thị Màu


Thi Sĩ: Anh Ngọc
thơ/lời: 324

Người mấy trăm năm làm rung chuyển những sân đình
Làm điên đảo những phông màn khép mở
Người táo bạo
Người không hề biết sợ
Người chưa từng lùi bước trước tình yêu

Người phá tung khuôn khổ những điệu chèo
Để cuộc sống ùa lên đầu cửa miệng
Người trung thực đến không cần giấu giếm
Cặp môi hồng con mắt ướt đong đưa

Người cả gan sàm sỡ cả cửa chùa
Chọn sắc áo cà sa mà chọc ghẹo
Thừa sinh lực nên người luôn túng thiếu
Nên hương trầm tiếng mõ khéo trêu ngươi

Người đi qua nghiêng ngả những trận cười
Chấp tất cả lời ong ve mai mỉa
Người chịu hết mọi thói đời độc địa
Chiếc quạt màu khép mở vẫn ung dung

Trên môi người câu hát cứ trẻ trung
Từng sợi tóc cũng rung theo nhịp phách
Mùi táo chín, mùi hương, mùi da thịt
Người đi qua sân khấu tới đời thường

Người sống trong hơi thở của nhân dân
Mấy trăm năm ai để thương để giận
Câu sa lệch cũng hò reo nổi loạn
Nhịp trống gầm lên những khát vọng không lời

Những khát vọng nằm sâu trong mỗi trái tim người
Được sống đúng với lòng mình thực chất
Những xiềng xích phết màu sơn đạo đức
Mấy trăm năm không khóa nổi Thị Màu

Những cánh màn đã khép lại đằng sau
Táo vẫn rụng sân đình không ai nhặt
Bao Thị Màu đã trở về đời thực
Vị táo còn chua mãi ở đầu môi .

thuylam
05-10-2004, 04:21 AM
Thơ tôi muốn bán ai người muốn mua ?


Thi Sĩ: Bông bí vàng
thơ/lời: 12

Tôi bán thơ tôi, ai người sẽ đọc ?
Tôi bán tình tôi, ai người sẽ khóc ?
Mỗi bài thơ là một vết dao đâm
Và mỗi chữ là một giọt máu thắm
Anh có mua không ? đây dòng lệ nóng
Em có xem không ? khối tình cháy bỏng
Cố hóa thân vào giấy trắng mực đen
Sinh ra đời vẫn chẳng có cái tên
Phải chen chúc bên cạnh tình kẻ khác
Tôi bán thơ tôi - mang tiền đổi chác
Tôi bán tình tôi - lời những hư danh
Mỗi bài thơ là thức trắng thâu canh
Và mỗi chữ là một ngày bỏ dở
Anh có mua không ? mối tình tan vỡ
Em có xem không ? màn kịch dối gian
Tôi đã đóng trọn vai người tình hận
Quyết báo thù mà giả bộ thanh cao
Bao ý - lời, tôi mài sắc hơn dao
Từng con dấu cũng đằng đằng sát khí
Tôi bán thơ tôi - cứ cân bằng ký
Tôi bán tình tôi - lấy thước mà đo
Mỗi bài thơ là một nỗi dày vò
Và mỗi chữ một tiếng than uất ức
Anh có mua không ? phần đời cay cực
Em có xem không ? giấc mộng hão huyền
Có còn gì là những kỷ niệm riêng
Tôi rao bán từng đầu đường góc phố

Hãy để mặc em, anh đừng ngăn cản
Mảnh tình buồn giữ mãi chỉ thêm đau
Chẳng có anh lau mắt mỗi đêm sầu
Em đem bán tình thơ mua khăn giấy

Hãy để mặc em, hãy nhìn để thấy
Em trọng đồng tiền cho anh rẻ khinh
Mà có ghét, anh cũng cứ làm thinh
Cho em tưởng anh vẫn vào đọc lén

Hãy để mặc em, mang tình đem bán
Rao khản giọng rồi sao không thấy người mua

thuylam
05-10-2004, 04:21 AM
Lại viết cho mình


Thi Sĩ: Bông bí vàng
thơ/lời: 10

Lâu lắm rồi không chép thơ tặng nhau
Không biết anh có còn tìm đọc?
Trong những chiều cô độc
Giọng có còn buồn ngâm khẽ mấy câu hay?

Thơ bây giờ em không biết gởi ai
Đành ghi đại... tặng người còn.... con nít
Cái tên xưa một thời em yêu thích
Nay gọi lại có thấy nó... vô duyên?

Nào phải em đã hết những buồn phiền
Mà xảnh xẹ đi khuyên can người khác
Nào phải em không biết đời bội bạc
Mà khư khư ôm mãi mối hận lòng
.........................................

Sắp Tết rồi vẫn thấy lạnh mùa Đông
Áo mới may chắc không thèm mặc nữa
Đợi chờ ai mà nhìn hoài ra cửa?
Lễ đầu năm tự chúc tuổi cho mình

Xuất hành hướng nào năm mới sẽ linh?
Rồi hái lộc ở đâu thì được phước?
Em muốn xin lại lá xăm năm trước
Thêm một lần thách thức với Hóa Công

Em mang trong mình trái tim rất ngông
Không thể nhìn anh bằng con mắt khác
Phải chi em chịu tin mình lầm lạc
Để ngẩng đầu xỉ vả kẻ ác tâm

Cuối năm rồi vẫn làm một đứa câm
Bao cay đắng gởi theo cùng ông Táo
Ngày hôm kia lên trời trong tiếng pháo
Có nổ tan tành giấc mộng yêu đương ?

thuylam
05-10-2004, 04:22 AM
Có điều đáng nói mà không !


Thi Sĩ: canhcong
thơ/lời: 8

Có điều đáng nói mà không !
( họa với TD )

Từ Em gọi Tôi : Cánh lá
Gió tình thiên cổ luân hồi
Hương xưa qua đời chưa lạ
Tóc dài đã chẻ lệch ngôi

Tôi vẫn chạy đuổi mặt trời
Lâu rồi chừng quên mất bóng
Từ Em gọi Tôi : Tuyệt vọng
Chân si ngại giẵm bước cuồng

Bàn tay níu, bàn tay buông
Tôi diễn trọn tuồng bội bạc
Nhập vai là hồn đã lạc
Mất Em mất cả chính mình

Tháng tám không còn thần linh
Tôi vẫn một mình hương khói
Tự vấn để rồi tự hối
Có điều đáng nói mà không

Yêu Em còn giữ trong lòng !

* Nếu có đâu đây ra chơi cho vui :-)


Sương mong manh đủ làm chìm dáng núi
Tình mong manh đủ làm đuối hồn si
Nếu báo là yêu ... chẳng biết yêu gì
Chắc là nhớ mà nhớ chi ..., không biết !

Ngớ ngẩn quá ! Ta loài chim mài miệt
Ngủ giấc giữa trời hồn khuyết chiêm bao
Trở giấc vu vơ gọi duyên tiền kiếp
Em trả lời ... tai họa đã chờ nhau !

Sợ không Em ? trái đắng vỏ ngọt ngào
Sợ không Em ? nước mắt đọng hồn đau
Ván bài tình Ta là tên khiếp nhược
Sợ cho Em đã bỏ cuộc từ đầu

Ta chở trên vai một thập giá sầu
Cánh tựa gió quen rồi, đau đã nhẹ
Thôi cứ bay nếu nhớ người rên khẽ
" Sợi tơ vương, ngược gió, chẻ ngang hồn "

thuylam
05-10-2004, 04:23 AM
Yêu Thương


Thi Sĩ: Diệu Thanh
thơ/lời: 302

Không biết vì sao tôi yêu em?
Vì sao thương nhớ đã bao đêm?
Vì sao nói mãi mà chưa hết?
Nói mãi cho mình yêu nhớ thêm.

Có phải mùa xuân trong mắt đen?
Hay là trong tóc tẩm hương đêm?
Hơi thơm em thở, môi em ướt,
Nửa nụ hôn đầu anh chả quên...

Áo em có phải vườn xuân biếc
Ước nắng hồng lên nhún nhẩy cười?
Hay là sóng biển chiều ly biệt ?
Thương tàu viễn xứ núi mây trôi?

Anh sợ nắng vàng phai áo trắng
Sợ sao xanh lạc mắt em sầu
Vuốt mềm lưng nhỏ bàn tay gió
Anh ngẩn ngơ tìm tóc vướng đâu...

Thương nhớ hơn ngàn mây ấp núi,
Hơn thuyền ru bóng giữa dòng sông.
Em ơi, núi lỡ sông bồi hết,
Chỉ có tình anh, em biết không

thuylam
05-10-2004, 04:24 AM
Lời ru cuối cùng


Thi Sĩ: Đặng Thị Thanh Hương
thơ/lời: 167


Ầu ơi ! Con ngủ đi con
Lời ru mẹ hát đã mòn ca dao
Có con cò trắng bay cao
Trót quên mất bến nước nào đục trong

Sông sâu nước chảy hai dòng
Dù trong, dù đục đều không bến bờ
Sang sông mỏng mảnh con đò
Tròng trành nỗi nhớ còn mơ một người

Tủi tay người trót tôi vôi
Cho trầu cánh phượng đã rơi phương nào
Ầu ơi ! Một giấc chiêm bao
Bóng người chợt đến đã vào thiên thu

thuylam
05-10-2004, 04:24 AM
Vô lý


Thi Sĩ: Giáng Vân
thơ/lời: 163


Cũng chẳng biết vì đâu mà khóc
Khi anh đi qua không kịp nhìn mình .
Bước vội vã , có điều gì phía trước .
Có điều gì mà không phải là em ?

Nỗi mủi lòng cứ thế ngập trong tim
Không biết gió cứ ào lên từng đợt
Cũng chẳng biết vì sao mình chẳng tan thành nước
Chảy ngược chiều đường anh .

thuylam
05-10-2004, 04:34 AM
Bài thơ tù gởi cho vợ


Thi Sĩ: Khuyết danh
thơ/lời: 223

Em ạ, đêm nay không ngủ được
Chỉ vì mơ tới dáng em thôi
Anh gom tất cả bao thi tứ
Riêng tặng cho em một chút lời
* * *
Thư viết cho em giữa chốn này
Đâu còn bóng lửa chút men say
Em ơi cá chậu chim lồng đấy
Định mệnh con người thật đắng cay!
* * *
Chưa dặn dò em anh đã đi
Để em mòn mỏi tội tình chi
Bao năm chinh chiến ta gần gũi
Giờ đã thanh bình lại biệt ly.
* * *
Sáng sớm tinh sương dậy tưới rau
Áo quần không đủ ấm nên đau
Không cần khắc phục không cần thuốc.
Chỉ cần em thôi bệnh hết đau
* * *
Tôi gặp những người ngu quá ngu
Âm thầm trong kiếp sống thầy tu
Có tôi trong lớp người ngu ấy
Nửa kiếp thầy tu nửa kiếp tù.
* * *
Tôi chẳng còn gì với ước mơ
Với đàn con dại với tình thơ
Vợ tôi gánh chịu nhiều cay đắng
Thương kiếp con tằm vẫn nhả tơ
* * *
Trời hỡi sao tôi lại phụ nàng
Để nàng lạnh lẽo chốn lầu trang
Ai đi vác củi ngoài sương gió
Có biết chăng tâm sự bẽ bàng
* * *
Kiên nhẫn nghe em rán đợi chờ
Anh về em sẽ hết bơ vơ
Bến xưa lại gặp con đò cũ
Tàu đỗ về ga như ước mơ
* * *
Vợ tôi như thiếu phụ bên song
Đứng bán hàng rong trông ngóng chồng
Đoàn người vác củi về ngang đó
Lệ ướt rèm mi ai biết không?

thuylam
05-10-2004, 04:40 AM
Đàn Tôi


Thi Sĩ: Khuyết danh
thơ/lời: 164

Đàn tôi đứt hết dây rồi
Không người nối hộ, không người thay cho
Rì rào những buổi gieo mưa
Lòng đơn ngỡ tiếng quay tơ đằm đằm

Có cô lối xóm hàng năm
Trồng dâu tốt lá, chăn tằm ươm tơ
Năm nay biết đến bao giờ
Dâu cô tới lứa, tằm cô chín vàng ?
Tơ cô óng chuốt mịn màng
Sang xin một ít cho đàn có dây

Chocobo_vn
05-11-2004, 10:43 AM
ThuyLam ơi, bạn làm thơ hay quá, xin tặng bạn 1 bài thơ gọi là quà để làm quen

Cung Trầm Tưởng


Nhìn nhau qua tới vô hình
Cho sau xa vắng còn tình nuối nhau
Người đi, người ở, lòng đau
Sầu như sầu sợi tóc sầu lìa da
Mắt chiều hun hút sân ga
Còn cầm tay đã mất và nhớ nhung
Nhìn nhau thấu đáy kỳ cùng
Cho sau còn ngấn thủy chung thì thầm
Tàu lăn lăn bánh thì thầm
Người về cuối mái chùa Trầm nhìn ao
Có quên quên lửa đêm đầu
Sao đành sao lãng chiều màu biệt ly

Chocobo_vn
05-11-2004, 11:24 AM
Hưm, bài đó hơi buồn, thôi xin gởi lại bạn bài này nghe có vẽ vui hơn và relax hơn

Một cách thư giản

Nghĩa công thiền học chuyên cần,
Làm nhà ở tận mé gần rừng sâu.
Cửa ngoài ngọn núi xanh cao,
Trước thềm thấy những hang sâu mịt mờ.
Bóng chiều chen lẫn chân mưa,
Trên sân râm bóng, chiều mờ màu không.
Xem hoa sen, thấy sạch trong,
Mới hay tâm ấy sạch bong làu làu.

thuylam
05-12-2004, 05:07 AM
Truyện thơ ngụ ngôn tập 1

Ngựa đực và ngựa cái



Đêm ngày ngựa cái rong chơi

Còn anh ngựa đực cả đời cày thuê

Ban ngày vất vả ê chề

Đói lòng chập choạng đêm về kiếm ăn

Lại nghe ngựa cái can rằng:

Tội gì cày xới nhọc nhằn anh ơi

Tôi mà bị chủ quất roi

Chổng mông tung vó tôi thời đá ngay

Hôm sau ngựa đực nghỉ cày

Chủ lôi ngựa cái ra thay việc đồng

Thế là ngựa cái đàng lòng

Ngày ngày đeo ách ra đồng cày thay

thuylam
05-12-2004, 05:08 AM
:::: Lep Ton-xtoi ::::
Truyện thơ ngụ ngôn tập 2

Thằng nói dối



Thằng bé chăn cừu hay mói dối

Bỗng một hôm la lối lên rằng:

-Cứu tôi với, bớ dân làng!

Sói rừng đang đến đuổi tan đàn cừu

Mấy thôn dân mắc mưu tưởng thật

Chạy vội ra nhưng mất công toi

Thằng nói dối dược trận cười

Hôm sau lại dở trò chơi dối lừa

Rồi một hôm bất ngờ có sói

Xông vào cừu, chó đói say mồi

Thằng chăn cừu hét liên hồi

Dù nghe kêu cứu không người nào ra

Tưởng nó dở trò ma mọi bữa

Chẳng ai thèm nghe đứa đùa dai

Sói tung hoành chẳng sợ ai

Bầy cừu bị hại nguy tai cả đàn

thuylam
05-12-2004, 05:09 AM
:::: Lep Ton-xtoi ::::
Truyện thơ ngụ ngôn tập 3

Quạ và cáo



Quạ kiếm được miếng thịt to

Đậu trên cây định chén no bữa chiều

Cáo thèm nhưng chẳng thể leo

Nó đành đứng dưới mà reo lên rằng:

"Trời ơi anh quạ , biết chăng:

Dáng anh đẹp đẽ, đại bàng cũng thua

Giá anh tiếng tựa chiêng khua

Hẳn là xứng đáng làm vua muôn loài"

Quạ khoái chí gào điếc tai

Thịt rơi xuống, cáo chộp ngay tức thì

"Chà chà!Anh quạ phải chi

Trí khôn tí nữa , hẳn thì làm vua"

thuylam
05-12-2004, 05:09 AM
:::: Lep Ton-xtoi ::::
Truyện thơ ngụ ngôn tập 3

Hai người bạn



Hai người bạn vô rừng

Mới đi được nửa chừng

Bỗng gặp một chú gấu

Đuổi ngay sát sau lưng

Một anh bạn bỏ chạy

Leo tót lên ngọn cây

Còn anh kia nằm lại

Đành giả chết lăn quay

Gấu đánh hơi ngửi mũi

Tưởng người tắt thở rồi

Lại bỏ đi lầm lũi

"Đó là xác chết thôi"

Anh trên cây xuống hỏi:

-Gấu rỉ tai điều gì?

-À !Tớ nghe gấu nói:

Kẻ nào bỏ bạn đi

Trong lúc cùng nguy khốn

Là kẻ xấu cực kì

thuylam
05-12-2004, 05:10 AM
:::: Lep Ton-xtoi ::::
Truyện thơ ngụ ngôn tập 3

Chó sói và chú cừu non



Sói đang thèm chén cừu non

Bèn tìm kiếm cớ để còn bẻ cong

Thấy cừu uống nước dưới sông

Sói rằng:"Mày khuấy nước trong đục ngầu

Ta đang rát cổ bỏng hầu

Bắt ta nhịn khát, cớ sao hả cừu?"

Cừu non oan quá vội kêu:

"Xin ông chớ có đặt điều làm chi

Chúm môi cháu uống dưới kìa

Có đâu đục nước trên kia được nào"

Sói rằng :"Mày chớ hỗn hào

Hè qua mày chửi bố tao . Đúng rồi!"

Cừu rằng :"Ông nghĩ lại coi

Hè qua mẹ cháu đã tòi cháu đâu?"

Sói rằng:"Mày lý sự sao?

Tao đang đói bụng thì tao ăn mày

Bây giờ xé xác mày đây"

thuylam
05-12-2004, 05:10 AM
:::: Lep Ton-xtoi ::::
Truyện thơ ngụ ngôn tập 3

Sư tử ,lừa và cáo



Sư tử cùng lừa , cáo đi săn

Bắt được nhiều mồi đem về ăn

Sư tử giao lừa đem chia chác

Lừa chia thật đều thành ba phần

Chia xong lừa gọi ra mà nhận

Sư tử ghét lừa chia đều đặn

Lập tức vồ lừa cắn chết tươi

Mổ bụng moi gan cho hả giận

Sư tử giao cho cáo chia lại

Cáo lo sư tử đang làm hại

Dành chúa sơn lâm xơi đống to

Còn mình chút xíu ăn... đại khái

Sư tử khen cáo chia thật tài

-Cách chia mi học được của ai?

Cáo rằng chẳng lẽ ngài chưa biết

Bài học của lừa đã dạy ai

thuylam
05-12-2004, 05:11 AM
:::: Lep Ton-xtoi ::::
Truyện thơ ngụ ngôn tập 1

Cáo và sếu



Cáo mời sếu đến ăn trưa

Dọn ra một đĩa canh chua nông choèn

Mỏ dài sếu chỉ mon men

Mổ canh chẳng được , sếu bèn nhịn suông

Thế là cáo chén sạch luôn

Còn cười sếu đói mặt buồn rút lui…

Hôm sau cáo được sếu mời

Món ăn ngào ngạt bốc hơi trong bình

Cực thân cáo chịu liếm quanh

Đầu to đâu lọt cổ bình dài thon

Cổ dài mỏ sếu xơi ngon

Cáo tham chết điếng nhìn mồm biết thân

thuylam
05-12-2004, 05:12 AM
:::: Lep Ton-xtoi ::::
Truyện thơ ngụ ngôn tập 1

Khỉ con



Khỉ mẹ sinh được hai con

Một con yêu quí sớm hôm nuông chiều

Một con ghét bỏ đủ điều

Một hôm người đuổi rượt theo cùng đường

Khỉ mẹ ôm đứa con thương

Một con bị mẹ bỏ vương bên rừng

Cực thân khỉ trốn vô bưng

Con yêu đập phải cây rừng chết toi…

Thợ săn khi bỏ đi rồi

Con yêu thì nghoẻo, con thời biệt tăm

Thân già khỉ mẹ ăn năn

Cô đơn vò võ trăm ngàn đắng cay

thuylam
05-12-2004, 05:13 AM
Lep Ton-xtoi ::::
Truyện thơ ngụ ngôn tập 1

Đại bàng, quạ và người chăn cừu



Đàn cừu tha thẩn trên đồng

Đại bàng lao xuống quắp lông tha về

Quạ nhìn thấy thế thèm ghê

Làu bàu nguyền rủa , quạ chê đại bàng:

Đứa ngu tưởng vậy giỏi giang

Chộp con cừu bé làng nhàng gày nhom

Ta đây phải chén mồi ngon

Một con cừu đực béo tròn cối xay

Nói xong xà xuống giữa bầy

Dương lông móng vuốt quắp ngay lưng cừu

Than ôi ! Tham lắm khổ nhiều

Tha lên không nổi , chạy liều vướng lông

Người chăn cừu đến gỡ xong

Đập cho mấy nhát mạng tong quạ diều



:lol:

Chocobo_vn
05-14-2004, 08:30 AM
Dâng

Đây chùm mong nhớ, khóm yêu đương
Đây nụ mơ mòng đợi ánh sương,
Đây lá bâng khuâng run trước gió
Đây em, cành thẹn lẩn cành thương.

Tất cả vườn anh rất đợi chờ
Bởi vì em có ngón tay thơ.
Đến đây em hái giùm đôi lộc,
Kẻo tội lòng anh tủi ước mơ.

Bước đẹp em vừa ngụ tới đây.
Chim hoa ríu rít, liễu vui vầy.
Hãy làm dáng điệu xuân ôm ấp:
ánh sáng ban từ một nét tay

thuylam
05-14-2004, 08:31 AM
:::: Lep Ton-xtoi ::::
Truyện thơ ngụ ngôn tập 3

Cây sậy và cây ô-liu



Ô-liu cùng sậy cãi nhau

Ai rắn chắc , ai cứng đầu hơn ai

Ô-liu chê sậy mảnh mai

Một cơn gió thoáng cũng bay rạp người

Sậy im chẳng cãi nửa lời

Bỗng đâu gió bão động trời nổi lên

Sậy oằn thân rạp ngả nghiêng

Dứt cơn sậy vẫnlại nguyên như thường

Ô-liu gió quật tang thương

Xác xơ tán lá , gãy bương thân cành

Kiêu căng tưởng vững như thành

Lại thua cây sậy mấy nhành khẳng khiu

thuylam
05-16-2004, 03:29 AM
Vì Bữa Đó


Thi Sĩ: Bùi Giáng
thơ/lời: 146

- Cảm đề Tess of the D'Urbervilles

Vì bữa đó cửa buồng em khép kín
Nên bốn bề tiếng động đã xâm lăng
Và tràn ngập vào sâu trong cung điện
Đáy linh hồn em rạn vỡ bao phen

Vì bữa đó nhìn nhau hai con mắt
Giữa bốn bề bóng tối lạnh tro phai
Nên em muốn bàn tay ta xiết chặt
Ngón vô ngần đau khổ ở trong tay

Và vuốt ngực nghe chừng như lá phổi
Đã điêu tàn trong lệ đẫm liên miên
Dòng ngơ ngác tự bao giờ đã lỗi
Trong chờ mong tiếng vọng ở xa miền

Còn lại đó chút gì em có biết
Có hiểu rồi và đã có nghe ta
Nói lơ láo một lời khi úp mặt
Ngón vô ngần đau khổ lúc buông ra .

thuylam
05-16-2004, 03:29 AM
Kể Chuyện


Thi Sĩ: Bùi Giáng
thơ/lời: 174



Kể lại chuyện rằng năm đã cũ
Đã bao giờ một bận muôn năm
Em nhớ chuyện rằng xưa lỡ dở
Diều đứt dây trẻ cũng cầm bằng.

Kể lại chuyện rằng dù sao nữa
Nguồn xưa sóng lạc nước tiêu dao
Mắt khép mi sầu không lệ nữa
Nhìn nhau bận đó cúi xin chào .

Bốn vó lên đèo truông ải vang
Trùng quan một bận gió lên ngàn
Tiền trình cỏ lạ xông ngây ngất
Con mắt khô rồi ngó ngửa ngang.


:(

thuylam
05-16-2004, 03:30 AM
Oâng Đồ


Thi Sĩ: Vũ Đình Liên
thơ/lời: 234

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người quạ

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa, rồng baỵ

Nhưng mỗi năm, mỗi vắng
Người thuê viết nay đâủ
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầụ

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi baỵ

Năm nay đào lạinở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

thuylam
05-16-2004, 03:31 AM
Nỗi đau của nàng


Thi Sĩ: Ngô Đồng
thơ/lời: 47


Qua con mắt đỏ hao gầy
Dáng buồn như thưở tóc dài lên ngôi
Em về từ lá Thu phai
Sắc xe gió lạnh cho vừa nhớ mong
Có còn mơ chuyện trầu cau
Những chiều xưa lá Thu vần vũ bay
Gío nào trở lạnh không hay
Mà trên sông nước đổ dài buồn tênh !

Oct 24 2001

thuylam
05-16-2004, 03:33 AM
Năm mới, nhà anh mới...


Thi Sĩ: Bùi Chí Vinh
thơ/lời: 110

Nhà anh mới xây hồ bán nguyệt
Xin mời em đến rửa lông mày
Thiên hạ dạo này thường nuôi cá
Tha hồ em nhúng hết chân tay

Hồ của anh không giống ca dao
Ai thương thì thả chuyện trầu cau
Ai ghét thì nhấn chìm mâm quả
Ai tiếc thì phơi tấm lụa đào

Anh nhớ em, gạch nhớ bát tràng
Nhớ rồi xây dọc lại xây ngang
Đất đai giờ cũng chia lộ giới
Anh xẻ tim mình mấy ngả năm

Vậy đó: Nhà anh hồ bán nguyệt
Đầu năm em nhớ ghé tân gia
Lông mày ví dụ chưa ai tỉa
Nhớ rửa hồ anh kẻo :Dng già

Hà hà...

thuylam
05-16-2004, 03:33 AM
Anh và thằng nhóc


Thi Sĩ: Bùi Chí Vinh
thơ/lời: 12

I

Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Lủi thủi theo sau áo trắng tan trường
Rồi chiếc áo băng qua đường, biến mất
Anh tiếc hoài cái kẹp tóc cô nương

Anh bịnh thương hàn suốt ... ba ngày chẵn
Cái tội lang thang quên béng nắng trên đầu
Mà nếu có chết anh cũng không hối hận
Chỉ sợ tan trường có kẻ lén theo sau ...

Chỉ một mình anh đau, một mình anh ốm
Còn riêng em đừng thương hại ngoái nhìn
Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Anh độc quyền buồn ngay cả lúc ... làm thinh

II

Còn bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ngồi xổm lan can và gặm bánh mì
Chờ áo trắng tan trường ơi áo trắng
Anh trải thơ tình để lót bước em đi

Nếu em bắt chuyện tất nhiên anh lơ đãng
Trời thì xanh, xe cộ rất nhiều màu
Anh quên màu trắng đến khi em hốt hoảng
Mới quay lại cười một cái dễ ... xa nhau

Nếu em dửng dưng tất nhiên anh hét lớn
Em sẽ quan tâm hỡi cô gái tò mò
Thấy chưa, bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ai dại độc quyền chịu đựng nỗi buồn ... xo !

thuylam
05-16-2004, 03:34 AM
Con Gái Tuổi Dần


Thi Sĩ: Bùi Chí Vinh
thơ/lời: 235

Năm tới sẽ là năm con cọp
Tuổi bé trùng năm mới động trời
Nếu muốn làm tim anh hồi hộp
Bé gầm lên một tiếng "Anh ơi!"

Sử sách đã nhắc nhiều đến bé
Hết sát phu rồi đến bỏ chồng
Anh thì gọi đó là "Bà Kẹ"
Mới nhìn, đã nuốt chửng đàn ông

Vái trời ai cũng xa lánh bé
Chỉ riêng anh tan cửa nát nhà
Anh chết sớm không hề nuối tiếc
Miễn là móng vuốt có mùi hoa

Mà anh lại cầm tinh con ngựa
Thoát sao qua con gái tuổi Dần
Giả đò vồ thật anh lần nữa
Để tình run rẩy hết hai chân

thuylam
05-16-2004, 03:35 AM
Bài Thơ Chưa Hoàn Thành


Thi Sĩ: Bùi Chí Vinh
thơ/lời: 387

Đêm nhớ em, em có tin không?
Em như chiếc gối rúc trong lòng
Nào ai biết trăm con chim mộng
Vây kín đầu giường anh hát rong

Ngày nhớ em, em đã tin chưa?
Em như sen đẹp tự nghìn xưa
Vái trời ao mọc ngay bên cạnh
Em nở thành thơ suốt bốn mùa

Mốt nhớ em, biết nhớ hay không?
Mới ngày, đêm đã đủ tê lòng
Thôi nghe đừng nhớ, thôi đừng nhớ
Lỡ mai này con sáo sang sông...

thuylam
05-16-2004, 03:36 AM
Phải Nói


Thi Sĩ: Xuân Diệu
thơ/lời: 258

"Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ ?
"Anh tham lam , anh đòi hỏi quá nhiều .
"Anh biết rồi , em đã nói em yêu ;
"Sao vẫn muốn nhắc mọi lời đã cũ ? "

-- Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng ;
Không tỏ hay , yêu mến cũng là không .
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch .
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích ,
Em biết không ? Anh tìm kiếm em hoài .
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai ...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ ?

Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ ,
Phải nói yêu , trăm bận đến nghìn lần ;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân ,
Đem chim bướm thả trong vườn tình ái .

Em phải nói , phải nói , và phải nói
Bằng lời riêng nơi cuối mắt , đầu mày ,
Bằng nét vui , bằng vẽ thẹn , chiều say ,
Bằng đầu ngả , bằng miệng cười , tay riết ,
Bằng im lặng , bằng chi anh có biết !
Cốt nhất là em chớ lạnh như đồng ,
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng ,
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ .

Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ .

-- 1936

thuylam
05-16-2004, 03:36 AM
Qua Cầu


Thi Sĩ: Phạm Thiên Thư
thơ/lời: 75

Em bước qua cầu
Chân khua nước suối
Anh nhìn đắm đuối
Dáng em rầu rầu

Rồi em về đâu
Nhớ chi con cầu
Riêng ta ngồi mãi

Dưới tàng hoa ngâu

thuylam
05-16-2004, 03:38 AM
Chim quyên từ độ bỏ thôn Đoài


Thi Sĩ: Phạm Thiên Thư
thơ/lời: 141



Chim quyên từ độ bỏ thôn Đoài
Quyên chẳng buồn thảm thiết gọi ai
Về núi Nam gặp cành hoa trắng
Quặn đau lòng ngó phiến tâm mai
-------------------

Đồi Cù

Thả gót giầy lãng đãng bên hồ
Trên đồi Cù thông rụng lá khô
Cơn sương trắng lùa ta mải miết
Xuống ven bờ phi hữu phi vô
-----------------------

Đan áo

Em ngồi đan chiếc áo len xanh
Hẹn gió thu về gửi tặng anh
Rồi bỏ đó em vào thiên cổ
Anh một đời ngóng áo thiên thanh.
----------------

Phơi áo

Xưa em phơi áo giữa thu phong
Lá vàng cài trên lụa rực hồng
Nay áo đã cuốn về thiên cổ
Lá vàng bay lạnh nỗi niềm không.

(trích Chim Quyên từ độ bỏ thôn Đoài của Phạm Thiên Thư)

thuylam
05-16-2004, 03:39 AM
Răng Khểnh


Thi Sĩ: baobatdong
thơ/lời: 10

Lâu ngày chẳng khai bút, cám ơn cô bé gợi hứng con chàng hiu ... Dỡ hay, mong XXM đừng chửi ...

(second version)
Khấp kha khấp khểnh
Một cái là duyên
Nụ cười mở hé
Cả trời chao nghiêng

Hai cái là số
Xếp hàng nhặt thưa
Lêu lêu răng hở
Nói dối không chừa !

Bốn cái là kiếp
Cái miệng thích cười
Nanh chống liếp ngỏ
Mở hoài chờ ai ?

Cả hàm là nợ
Kiến trúc cổ xưa
Rồi ngày mưa đổ
Anh vào ... núp nhờ !

thuylam
05-16-2004, 03:40 AM
Sân trường thuở mười sáu


Thi Sĩ: Nguyễn Thái Dương
thơ/lời: 50



Hoa phượng tàn , xác phượng rụng ngẩn ngơ
Thảng thốt tiếng ve rơi chiều lặng gió
...Ba mươi tuổi lòng bỗng quay quắt nhớ
Về sân trường tuổi mười sáu mười lăm

Nơi tàng cây xao xác lá bâng khuâng
Ta đứng dưới cơn mưa chiều xa vắng
Người con gái đi qua nhìn lãng mạn
Nở nụ cười mới khó hiểu làm sao !

Nơi nằm ngoan những vạt cỏ ca dao
Ru đôi lứa ban trưa vào tình tự
Tuổi mười sáu riêng lòng ta lúc đó
Phải không em thầm kín đế dường nào

Ngày quen nhau đêm dằng dặc chiêm bao
Em hiển hiện , em chập chờn chiếc bóng
Hoa phượng nở bất ngờ hoa phượng rụng
Tiếng ve gần bất chợt hóa xa xôi

Ngẩn ngơ lòng vô cớ những buồn vui
Tập nhật ký , dịu dàng dòng mực tím
Từng trang viết bàng hoàng bao kỷ niệm
Về thân thương một mùa hạ đầu đời

Mười lăm năm ...vẫn tàng phượng ấy thôi
Và tiếng ve vẫn tiếng ve ngày cũ
Người bạn gái năm nào , giờ , có nhớ
Như lòng mình khi về lại trường xưa .

thuylam
05-16-2004, 04:00 AM
Sương Khói Theo Về


Thi Sĩ: Nguyễn Thái Dương
thơ/lời: 59


Quấn vào giấc mơ êm
thức cùng anh mỗi tối
sao không phải là em
mà lại là ... sương khói

Sương kho'i ấy theo về
từ buổi chi tay đó
Đà Lạt ơi, có nghe
Sài Gòn đang trăn trở ?

Quen biết chỉ dăm ngày
dăm ngày mong manh quá
hồn anh đầy sương bay
lòng em đầy khói toả

Phải lu'c dưới hàng dương
hơi thở anh là kho'i
hơi thở em là sương
quyện vào nhau đến vội !

Sương làm sao không tan
kho'i làm sao không biến
tình ta là kho'i sương
ai suốt đời nuối tiê'c ?

thuylam
05-21-2004, 04:17 PM
Kinh Bắc


Thi Sĩ: Văn Lê
thơ/lời: 114



Cái tên gọi sao mà hun hút thế
Cũng như em hun hút phía chân trời
Ta nóng ruột nhớ về Kinh Bắc cũ
Cũng bắt đầu từ nỗi nhớ em thôi

Ta quay quắt với buổi chiều năm ấy
Gió Đông sang thổi buốt dọc sông Cầu
Em lật đật rời căn nhà ấm áp
Để rồi cùng lẩy bẩy tiễn đưa nhau

Em gầy guộc nép vào ta tránh gió
Mái đầu xanh ướt đẫm mưa phùn
Cái hơi ấm tỏa từ cơ thể trẻ
Vẫn không làm tà áo lặng cơn rung

Ta biền biệt với bao điều phù phiếm
Có biết đâu những đêm rét tê người
Em trơ trọi với sông Cầu cô độc
Đứng chờ ta giữa trắng toát mưa rơi ...

thuylam
05-21-2004, 04:19 PM
Nghi Hoặc Nỗi Gì


Thi Sĩ: Viên Linh
thơ/lời: 234

Tặng anh Mặc Đỗ, tác giả BỐN MƯƠI
và Thanh Nam, tác giả BÀI HÀNH CHO TUỔI BỐN MƯƠI

Bốn mươi, nghi hoặc nỗi gì
Lòng sông bóng nguyệt thầm thì thời gian
Mưa rơi, ừ tiếng ma đàn
Tuổi xanh trong mộng, lá vàng trên cây
Quê ta, ừ đúng chốn này
Trả sương cho tuyết, trả ngày cho đêm
Trả ta chữ nghĩa Thánh Hiền
Văn Chương, trả lại cho miền phù sinh.

Bốn mươi, không thấy còn mình
Một ta gương lệch soi hình bóng ai
Trán mênh mông, cánh sông dài
Thổ ngơi xuôi mái, hồn ngoài châu thân
Cười đen thạch tín. Vang ầm.
Khóc xanh gác tối, kêu thầm biển khơi
Gọi em, em ở bên trời
Gọi ta, ta vẫn còn nơi hải tần.

Nỗi gì nghi hoặc, năm năm
Thân phơi cuối bãi, hồn nằm bến xa
Bốn mươi, tít tắp Quê Nhà
Cành cao chim nhỏ, chiều tà không quên
Xe khuya nhớ phố không đèn
Đồng hoang nhớ ruộng, quen quen nhớ người
Ngậm ngùi nhớ bản thân tôi
Khói um nhớ bạn, ly vơi nhớ thù.

Máu hồng, nhớ thủa liên khu
Tuổi thơ chạy giặc, mùa thu phất cờ
Chín năm kháng chiến, nằm mơ
Tầm vông cứu quốc, Ba Tơ, Tân Tràỏ
Hòa Bình, nhớ trại vàng sao
Thủ đô có nhớ chốn nào Ôn Nhử
Huế thân yêu, những nấm mồ
Cờ neo Quảng Trị, đường khô xác người
Kinh hoàng con lộ xương phơi
Lăng cao ngục thẳm, nhờ rồi Tháng Tư
Bốn mươi một chút chần chừ
Mọt ta trong sách phần thư chửa về
Ở đâu đời của đam mê
Đêm tin nghĩa chử ngày nghi ý lời
Phân vân lắm, nghĩ rồi thôi
Xem tay đoán mệnh, thấy đời hư không
Thấy kinh thấy rạch là lòng
Thấy về Lục tỉnh, thấy trong nhiệt hà
Thấy mưa huyết, thấy thuyền ma
Thấy đôi chèo quỉ, thấy nhà ô y
Phân vân lắm, nghĩ làm gì
Bốn mươi tuổi đó, hoài nghi cũng mày

Tóc rừng, con mắt heo may
U minh cuộc sống, dạn dày riêng tư
Trán kia sông bãi không đò
Man man sóng nhỏ, bơ phờ mộng xa
Miệng cười, bia ấy tha ma
Tai nương lời ẩn, mù lòa ý cao
Môi khô, ngực mỏng, máu đào
Trong tay cây bút lao xao oan hồn

Hồn băng nghìn nẻo sơn thôn
Hồn quanh ngõ hẻm, hồn bôn nẻo người
Hồn trầm luân, hỡi trùng khơi
Thái Bình Dương gởi về thôi Việt tần
Hồn nào qua cửa u lâm
Sống dao đầu nhọn, phân thân mà về
Bút này, năm tháng hôn mê
Đồng Đăng tan phố, Tào Khê rạc rời
Còn không, tinh đẩu còn rơi
Ba chuôi chín ngả, mệnh trời như sao
Còn mày ắt hẳn còn tao
Còn cô bán rượu còn cao cửa Thiền
Bao la, còn những con thuyền
Những người sông nước trong phèn mới ra
Những em thơ, những mẹ già
Những anh những chị la đà chia phôi
Ra khơi, ừ nhé ra khơi
Một đi, thôi thế cuộc đời sau lưng

Hỏi con nước, hỏi giòng sông
Hỏi đâu bờ bến, hỏi Không hỏi Người
Hỏi Cao, xanh vắng :Dnh trời
Hỏi Sâu, nhìn thấy nghìn đời hỏi Cao
Hỏi phương Đông, sập mưa rào
Phương Tây muốn hỏi, ào ào cơn giông
Hỏi nhau, nhân loại lên đường
Yêu nhau nghìn dặm ôi truông nhà Hồ

Đã xanh chưa, vạn nấm mồ
Cành khô ván mỏng vật vờ biển khơi
Hỏi ông con Chúa trên trời
Hỏi người con Phật, hỏi nơi Quỉ Thần
Hỏi hồn muôn nẻo phù vân
Thấy ta chưa, đã gần chân Thủy thành

Ta từ trong xứ đao binh
Ba mươi năm, bóng thanh bình mù tăm
Ta kêu nghìn tiếng kêu câm
Văn chương hàn lạnh, ý trầm sông xa
Lòng người, nghi hoặc lòng ta
Sách cao bia mộ, hồn ma xác chồn
Chơi văn có lúc buồn nôn
Năm năm như ốc mượn hồn thác sinh

Ta đi, tan vỡ bóng hình
Cười lên nhân ảnh, một mình mà quay
Giờ đây, ta biết giờ đây
Bốn mươi tuổi đó, thân này còn tươi

Đêm nay ngoài phố mưa rơi
Là hư hay ảo cõi đời đang qua
Năm xanh lục, tháng nâu đà
Ngày đen đêm trắng, trong ta mấy màu
Nhìn đời cặp mắt đen sâu
Thương yêu trái đỏ, hận sầu xám xanh
Bâng khuâng tâm ý không thành
Vong niên còn tưởng vừa sinh kiếp này
Giật mình, đường chỉ trên tay
Nhủ ta nhìn lại tháng ngày đã đi

Bốn mươi, nghi hoặc nỗi gì
Lòng sông bóng nguyệt, thầm thì thời gian
Con chim trốn tuyết, xa đàn
Để tôi về ẩn nỗi hàn trong tôị

Làm năm sinh nhật bốn mươị

thuylam
05-21-2004, 04:20 PM
Câu Chuyện Mười Năm


Thi Sĩ: Olga Bergol
thơ/lời: 5

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
Ôi cây xanh tình đời
Có nghe lời ta gọi

Những mùa xuân đã qua
Tiếng ve về thổn thức
Gió thổi vào đêm hè
Kể chuyện mười năm trước

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Nơi tình yêu bắt đầu
Cũng là nơi khó nhất
Trái tim dù biết hát
Nhưng tình đời dễ đâu

Những đôi lứa yêu nhau
Có nghe tôi kể lại
Chỉ một lần trót dại
Thế mà đành chia phôi

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng

thuylam
05-21-2004, 04:21 PM
NGÀY XƯA ... ÁO TRẮNG.


Thi Sĩ: LAT
thơ/lời: 141


Ngày xưa thương trộm nhớ thầm
Thương ai áo trắng lặng câm đứng nhìn
Tóc dài trong dáng nữ sinh
Phất phơ trước gió si tình người trai
Nỗi lòng dám tỏ cùng ai
Trao nhau bốn mắt u hoài người đi
Thế rồi ta nhớ ta si
Ta mơ ta mộng những gì đã qua
Hay đâu lệ chảy chan hoà
Mờ trong ảo ảnh lòng ta héo sầu
Ngày xưa áo trắng còn đâu?
Để tôi ngơ ngẩn tình đầu vấn vương
Chỉ còn tấm ảnh người thương
Giờ đây thức trọn canh trường bơ vơ...