#1
|
|||
|
|||
![]() CON ĐƯỜNG.
Nếu anh đi với người yêu Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi Con đường ta đã dạo chơi Xin đừng đi với một người khác em Hàng cây nay đã lớn lên Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau Hai ta không biết vì đâu Hai con đường rẽ ra xa nhau hoài Nếu cùng người mới dạo chơi Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.
__________________
"Cuối hồn một thoáng nhớ mong manh..." thay đổi nội dung bởi: NoMeAmes, 02-14-2008 lúc 01:47 PM. |
#2
|
|||
|
|||
![]() Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trắng nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi Anh yêu núi còn em thì thích biển Tự bao giờ núi và biển sánh đôi Núi với biển cứ nhoài người ra mãi Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang Anh yêu núi, anh ngồi ngăn sóng lại Em dang tay, sợ núi lăn ra dần Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo Là đại dương của biển đấy em ơi Là lũng thấp, đèo cao núi không leo nổi Biển kề bên mà chẳng thể ôm vào Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy Một gang tay dù vời vợi muôn trùng Em xích lại hay chờ anh xích lại Biển xô vào sao núi cứ phân vân ? Nếu lỡ hẹn biển vẫn nằm nguyên đấy Sóng ra khơi, rồi sóng lại quay về Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê Em yêu biển nhưng em không là biển Khi xa nhau đâu biết lối quay tìm Anh yêu núi và anh không là núi Bước chân nào đứng lại với thời gian Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển Vẫn chừa ra một khoảng trắng ta ngồi Anh yêu núi còn em thì thích biển Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi!
__________________
"Cuối hồn một thoáng nhớ mong manh..." |
#3
|
|||
|
|||
![]() Hi NMA - HRCM cũng thích sưu tầm thơ của Phan Thị Thanh Nhàn, sẳn có bài "Hương Thầm" cũng của Tác Giả trên, xin phép NMA cho "post" chung nhé
------------------------------------ Hương thầm Cửa sổ hai nhà cuối phố Không hiểu vì sao không khép bao giờ . Đôi bạn ngày xưa học cùng một lớp Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa . Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay , Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm , Bên ấy có người ngày mai ra trận Họ ngồi im không biết nói năng chi Mắt chợt tìm nhau rồi lại quay đi , nào ai đã một lần dám nói ? Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối Anh không dám xin , Cô gái chẳng dám trao Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao Không dấu được cứ bay dịu nhẹ . Cô gái như chùm hoa lặng lẽ Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu . ( Anh vô tình anh chẳng biết điều Tôi đã đến với anh rồi đấy ...) Rồi theo từng hơi thở của anh Hương thơm ấy thấm sâu vào lồng ngực Anh lên đường Hương thơm sẽ theo đi khắp Họ chia tay Vẫn chẳng nói điều gì Mà hương thầm thơm mãi bước người đi |
![]() |
Ðiều Chỉnh | |
Xếp Bài | |
|
|