#1
|
|||
|
|||
![]() Đừng buồn, ta hỡi, đừng buồn
Bên đây, và một góc đường bên kia Con đường dài nối đêm khuya Bóng ta, và bóng người chia tay Về Ừ về, chào nhé, ừ về Ung dung em nhé cho đời bớt đau Ta làm thơ, thơ cho nhau Thơ dài mấy đoạn, thơ sâu mấy dòng Thôi đừng trăn trở, nghe không... |
#2
|
|||
|
|||
![]() Nếu mà ngăn trở ta ... dzộng bể mồm :rolleyes: phá cái thôi, thơ hay bro
__________________
thằng mất nết |
#3
|
|||
|
|||
![]() Tưởng rằng rồi sẽ nguôi quên
Chợt đâu hối tiếc dâng lên nghẹn ngào Hãy cho tôi được thì thào Gọi người xa vắng đi vào trong mơ Chỉ vì tôi quá ngu ngơ Dối lòng, tôi trót hững hờ tơ duyên Để rồi hối tiếc triền miên Gọi người mỗi bước truân chuyên một mình Từ trong u uẩn chân tình Gọi người để thấy chính mình chơi vơi Mất người, tôi mới thấy tôi Thấy tôi xa xót, thấy tôi bàng hoàng Thấy tình yêu đến muộn màng Thấy mình duyên kiếp dở dang cả rồi Âm thầm tôi trách tôi thôi Trách tôi dè dặt, trách tôi ơ hờ Trách tôi đã quá dại khờ Yêu mà lặng lẽ, thờ ơ với tình Mất người, tôi mới biết mình Gọi người trong suốt hành trình lẻ loi Một mai khi sắp lìa đời Tôi xin lần :Dt gọi người khôn nguôi :rolleyes:
__________________
~~{{ Welcome all of you }}~~ To Vinagames |
#4
|
|||
|
|||
![]() a' chú ph\i líp á á á :lol: lau wá hôn có gap na\ .. ui có fẻ hôn á na\ .... :P
trui luve an ké á :P wỉ xí luve lau wá hong có fọt thơ co\n hông mau B)
__________________
Tối nở sáng tàn, một kiếp hoa Xinh, thơm, tươi thắm dáng kiêu sa Chỉ dành đãi ngộ người tri ky? Trăng sáng, Quỳnh thơm, nhắp ngụm trà . st |
#5
|
||||
|
||||
![]() Trích:
__________________
![]() |
#6
|
|||
|
|||
![]() thơ viết mãi không có người để tặng
nên trong lòng buồn bã khiến thơ đau phiên chợ chiều, thiên hạ vẫn chen nhau tôi ấm ớ đứng bên lề ái ngại tay vu vơ cầm bài thơ xếp lại giữa muôn người, tôi vẫn thế, đơn côi nắng ban chiều, nhễ nhại giọt mồ hôi giòng mực tím, lơ là hoen giấy mỏng thơ tình tôi, vu vơ bao giấc mộng suốt bốn mùa, quanh quẩn vách lương tâm sáng, trưa, chiều vớ vẩn với trầm ngâm vài con chữ xếp xuôi rồi xếp dọc thơ ngu ngơ trải tấm tình khó nhọc kẻ không thèm (!), người muốn lại không cho (!) đọc một mình từng nét chữ buồn xo Đông vốn lạnh, trong lòng càng thêm lạnh thơ lẩm cẩm, ai mua thì tôi bán (người ấy bây giờ tôi ghét, chẳng biếu không !) phiên chợ đời vốn dĩ đã mênh mông người mua có, nhưng ... thơ tôi chợt ... ngại ...
__________________
Anh ở Sài Gòn dào dạt nắng Gửi em Đà Lạt chút yêu thương Thắp ngọn lửa hồng trong đêm vắng Ngàn trùng thăm thẳm bớt cô đơn Anh kết nắng tình thành áo lụa Mảnh áo đơn sơ thắm tình nồng Tơ vàng một sợi trăm nhung nhớ Khoác lên vai nhỏ, má thêm hồng Anh lấy mây trời may nệm gấm Trải cho em ngủ giấc ngây thơ Dẫu cách xa nhau ngàn vạn dặm Cận kề bên gối mấy lời ru Anh dõi mắt nhìn cánh chim vỗ Chim nhỏ kia ơi ! Bay về đâu ? Có về vùng cao xa xôi đó Gửi người xứ lạnh nụ hôn đầu. |
![]() |
Ðiều Chỉnh | |
Xếp Bài | |
|
|