|
#31
|
|||
|
|||
|
Ngọc Thi
I Cho tôi uống cùng em ly hạnh phúc rượu trăm năm cất bởi trái tim buồn bởi máu ta, bởi lệ nữa, ân cần đã chảy miết từ khi hồn thất lạc II Cho tôi dắt tay em vào lớp học để ông thầy, để chúng bạn đều hay ta có đôi, tự thuở đất ương cây tóc tôi bạc tự ngày thương nhớ bé III Cho tôi hát cùng em bàihát cũ bài ngợi ca Thiên Chúa ở trên trời để tôi về cầu nguyện với Ngôi-Hai cho ta sống một ngày như mấy kiếp IV Cho tôi viết cùng em trang Sách Ước bằng một tên chung (gọi cả hai người) em "cấm phòng" để cứu rỗi cho tôi và "hành khổ" cho ngày sau ý nghĩa V Cho tôi thở cùng em lồng ngực biếc môi thanh tân tự thuở lá chưa ..... vàng mắt mưa bay tự thuở bỏ thiên đàng xuống địa ngục cưu mang người khánh tận VI Cho tôi bước cùng em vào giữa quán để mọi người sửng sốt trước dung nhan tôi không cười (mặt mũi rất nghiêm trang ) rất hãnh diện: người yêu tôi thánh nữ VII Cho tôi khóc cùng em chiều khép cửa (làm sao vui rõ khổ lỡ yêu rồi) chim bỏ rừng - cho núi lẻ loi thôi sông bỏ biển - cho tôi ngồi nhớ sóng VIII Cho tôi gối cùng em đôi gối mộng (mây đang bay ai níu lại bao giờ) tôi đang mơ ai nỡ bảo ráng chờ ? chăn ân nghĩa ai nỡ dành đắp hết ? IX Cảm ơn bé. Đã nhận phần thua thiệt "cho tay này mà chả lấy tay kia" cho đời sau không còn nữa chia ly ai cũng được an cư miền vĩnh-phúc X Ôi Thánh Nữ phải trần gian sẽ ngọc ?
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
|
#32
|
|||
|
|||
|
Ngựa Đã Tan Đàn
gửi Từ Công Phụng Này trí nhớ đậu trên cành ký ức tháng sáu về yên lặng bước chân quên tình yêu cũng đậu trên càng gian dối ở trong tôi, ôi ngựa đã tan đàn.
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
|
#33
|
|||
|
|||
|
Người Nhón Gót: Thả Vầng Trăng Thứ Nhất và Australia
chào tinh khiết! - Giữa chiều/ tôi/ xế bóng như tấm lòng thao thiết cũng gieo neo . người nhón gót: nghe mưa về đáy vực buồn tôi sâu, hút, tựa nhớ, thương, nào . chào thơ ấu! - Chông chênh sầu, nẫu, đỏ bước lầm than trong ngày, tháng tôi, vơi người nhón gót: thả vầng trăng thứ nhất trên tay tôi / cổ tích: mắt, môi người chào định mệnh! ... Gõ cửa /tôi/, cuối kiếp trái tim người: lưu lượng biển, bao dung . người nhón gót: gửi điều chưa nói hết lên vai tôi . Mùi tóc mẹ ân cần. chào Quán Thế (riêng tôi)! - Rừng chánh niệm cây từ bi từng ngọn. Lá trăm năm người nhón gót: cúi nhìn nhân thế, gió thấy tôi không ? ... Ti nghiệp một linh hồn? chào kỷ niệm! - Mai này, tôi sẽ chết những con chim trả tiếp nợ cho đời . sóng ở lại, trả thêm người tiếng hát, (riêng đêm còn giữ mãi dấu môi tôi .) lá gìn giữ mối tình tôi đã gửi . cây nâng niu thống khổ (buổi xa người .) người nhón gót: nghe chuyện tình ai đó... nghìn năm sau: cổ tích kể tên ....nàng . (Nov.01)
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
|
#34
|
|||
|
|||
|
Người Đền Ta Ngực Mẹ
Em đã là sớm mai ta thiết gì chim, hót đời héo dần trái vui người vẫn cho quả ngọt Em đã là nắng, mưa ta thiết gì vũ trụ tuổi thơ rẫy, ruồng ta người bù cho xứ sở Em đã là âm giai ta thiết gì tiếng hát sóng xô, dồn xuống vai thùy dương người rắc hạt Em đã là mùi hương ta thiết gì trí nhớ quá khứ: những dòng sông người lọc, phân quặng mỏ Em đã là không gian ta thiết gì dưỡng khí chân rỗ giầm trái oan người đền ta ngực mẹ Em đã là trái tim ta đâu cần thở nữa. 9-94
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
|
#35
|
|||
|
|||
|
Nhìn Nhau Chợt Thấy Ra Sông Núi
*gửi đào chí hồng, nguyễn quang minh, nguyễn ngọc chấn, ngọc hoài phương, trương trọng giác, nguyễn kim tiền, lê ngọc ngoạn, đào quý châu, phạm duy ánh và CVA 1956-1956 và các bạn diện H.O. ba mươi năm lẻ ai ngờ được tao với bay, giờ gặp tại đây chiến tranh đã dứt nhưng thương tích vẫn ở cùng tao, ở với bay bay đã kinh qua địa ngục đời từng nhìn binh biến giống trò vui chiến xa, đại bác bay chơi nổi bom ném ngang trời cũng được thôi trận mạc ngày xưa còn chẳn ngán nhằm nhò chi ít vỉ bia "cua" cười khan những buổi đi "chà láng" mà lại buồn so diện H. O. nốc rượu nguyên đêm chờ được xỉn ôi mái trường rêu: Chu Văn An nhiều thằng "thăng" lúc còn hôi sữa dăm tên đầu bạc kể hung hăng đạn bom ngốn mất thời trai trẻ cải tạo khơi khơi năm mười niên ra tù mất vợ, con quay mặt cười gượng ra điều ta vẫn ... ngon trong mắt bay nay vàng kỷ niệm tao đầy gân máu nhớ quê hương đêm đêm ác mộng còn truy kích lạnh cẳng tao hầm nhất biển Đông tụi bay muốn sống? --Quên cho lẹ! mũ đỏ, đen gì ... cũng đã xong tao cam phận kiếm tô canh cặn bay rồi cũng thế! Liệu nghe con Xa trường mất xác giờ đâu khác? xương bỏ quê người, cỏ cũng chê chắc chi đã được như Tư Cóc chết giữa quê hương, đắp mảnh cờ Minh dê, Hồnng Trố tao mừng lắm những tưởng không còn gặp tụi bay đêm qua uống rượu con nhà Kiểm thương bạn, tao thèm được khóc ngay nhìn nhau chợt thấy ra sông núi có chút gì nghe rất thốn đau hẹn bay về chết trong tay mẹ tổ quốc nghìn năm bỏ được sao? 4-1991
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
|
#36
|
|||
|
|||
|
Những Điều Ta Bẵng Quên, Trong Đời, Sống
hãy nói lời cảm ơn, yêu dấu cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng dẫn, dắt hai thế giới, hai vũ trụ từ hai chân trời lạ, xa là chúng ta gặp nhau. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy nói lời cảm ơn, yêu dấu cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng dẫn, dắt chúng ta vào tình yêu như dẫn, dắt hai kẻ mù lòa vào thiên đường và, cho lại đôi mắt ta ánh sáng. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy cảm ơn, (vẫn cần thiết nói lời cảm ơn,) yêu dấu cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng đã dẫn, dắt chúng ta, mỗi kẻ về một phía nếu không có biệt, ly lấy gì hiểu hạnh ngộ? nếu chưa từng đớn đau cách gì thấu hạnh phúc. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy cảm ơn (vẫn cần thiết nói lời cảm ơn,) yêu dấu dù cho mai đây, (ngỡ là) tình cờ thấy nhau yêu dấu có quay đi (hoặc,) không cách gì chúng ta có thể cho nhau nụ cười chúng ta sẽ nhìn nhau: tử thù, nhìn nhau như quái vật (thì,) mỗi chúng ta vẫn nên nói với chính mình lời cảm ơn: Cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng đã cho ta thấy...ta, lần nữa. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy cảm ơn, yêu dấu cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng đã cho ta không khí, lá, hoa, cây, cỏ cho ta chim, muông cho ta thực phẩm đủ dùng cho ta lúc khỏe như...voi cho ta lúc yếu như...sên cho ta lúc mềm như...bún cho ta lúc cứng như...thép cho ta niềm tin (mặt khác tuyệt vọng) cho ta bố, mẹ cho ta anh, em cho ta bạn, bè cho ta con, cháu cho ta nhân loại cho ta những đêm, bóng mình cho ta những ngày, sốt vắng. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy cảm ơn, yêu dấu cảm ơn luôn...thần chết ? chứ sao! yêu dấu, (thần chết (như chó, mèo) lúc nào cũng lẩn, quẩn bên ta) vì thần chết nhắc nhở ta...đang sống và, sống để cảm ơn những gì ta nhận được. . như hằng đêm tôi vẫn nói lời cảm ơn cùng lúc: bàn tay đấng thiêng liêng và em, người đã mang lại cho tôi, sự chết. Du Tử Lê
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
|
#37
|
|||
|
|||
|
phúc âm nàng
1. không, bây giờ y không còn đến đó nơi có ổ gà, có rào kẽm, có bức trường thành, có sân bay nhà thương, nhà xác nơi những trưa đi qua mắt y đổ lửa những chiều về cát liếm thịt da nơi ngày tháng vẫn đi qua trong từng cơn khó nhọc những phiến ẩn ức câm nghìn năm như đá dựng nơi y đã ngồi gom những viên sỏi đầu tiên của một hạnh phúc hiếm (ôi hạnh phúc bất ngờ như tai hoạ giáng xuống) không, bây giờ y không còn đến đó cho tới một ngày nào một ngày nào người yêu y đủ lớn --phải chăng đó là lúc nàng đã trưởng thành? --vâng đó là lúc nàng đã trưởng thành mà đừng vội nghĩ rằng khi ấy nàng sẽ già và tóc nàng rụng đi, cụt ngủn trán nàng sẽ nhăn, rất nhiều vết nhăn tội nghiệp tay nàng sẽ thô, những ngón mềm sẽ thôi thơm như dòng sữa sớm ồ không đâu, không bao giờ có thế đó là lúc nàng giật mình soi gương thấy mắt nàng lóng lánh như những hạt mưa to trong veo thành nhẫn nhục đó là lúc nàng thấy tóc nàng dài, ngực nàng căng, và đôi môi nàng thắm đỏ nụ cười vì thế mà cũng xinh thêm không còn se khô như những quả ô mai ngậm hoài vẫn mặn đấy lời tâm sự của chàng rất trang nghiêm nhưng ngậm ngùi ngỏ với đám đông vô hình trước mặt rồi đám đông tự động vơi tan lúc bóng tối trở về lấp đầy từng ngăn ký ức trong một ngôi quán quen chàng rã rời đứng dậy nỗi nhớ nhung nhũn mềm làm trúng thêm gân cốt mỗi chúng ta đều khư khư giữ lấy cho mình một số vết thương đã khô thành sẹo và âu yếm ngắm nhìn chân dung mình treo trên vách tường trí nhớ 2. vâng chúng tôi thường gặp nhau vào mỗi chiều thứ sáu ngày chúa bị đóng đinh ngày giáo dân không được phép ăn thịt (để tưởng nhớ đến ngài) tôi là kẻ đã tự đặt mình ra ngoài vòng tín ngưỡng nhưng đôi khi cũng bàng hoàng chợt nhận ra dù mình vô thần nhưng cuối cùng đã mặc nhiên tôn thờ một chúa (chúa của tôi, ôi chúa của tôi vô cùng yếu đuối) nàng buồn như trái chín mắt gầy đêm mưa xanh hồn căng trên thập tự đầu cúi xuống dương gian chớp hoài đôi mắt ướt tôi thích được quì dưới chân nàng để xin những điều vớ vẩn vốn là kẻ đa nghi tôi không tin thượng đế nhưng lại chắc một điều hạnh phúc nào cũng thật như trong tình yêu tôi vốn cả trăm điều gian dối đời sống ta như một ô chữ cũ có sắp hoài cũng chẳng khác hơn ngoài những giòng vô nghĩa 3. kẻ phán xét trong nàng bảo chiều nay bão lớn và ngày mai hãy thả chim câu (những con bồ câu của thánh Nô - Ê trong sáng thế ký) để cho chúng bay đi đem tin về trời sẽ trong xanh vào những ngày kế tiếp tôi theo nàng rời tàu bước lên bờ đất thịt hãy tin, hãy tin cuối cùng rồi chúng ta cũng có những bình minh êm ả những ngày vàng sau quá đỗi đau thương 4. vâng, chúng tôi thường gặp nhau vào những chiều thứ sáu ở một góc đường dưới những tàn cây gỗ dầu xác xơ lá nám với nhiều sợi dây leo xiết quanh thân cổ thụ những buổi chiều hết tiền chúng tôi rủ nhau lang thang dưới phố và hôn nhau ở mỗi đầu đường ở giữa cua vắng ở bên ngoài những cửa hàng trưng bày bán tạp phẩm cũng có những chiều chúng tôi rủ nhau chui vào rạp hát và cũng rất thường nàng rúc đầu vào ngực tôi nức nở (hệt như con gà mái cục cục đòi ăn, lúc đói) tôi chẳng biết nói sao vì chính mình cũng đang nát tan nhục tủi tôi không tin thượng đế nhưng lại chắc một điều là hận thù có thật cũng như tôi tin nàng tuyệt vời hơn bất cứ một người đàn bà nào hiện đang có mặt (dù tôi không quên rằng tôi đã ví nàng như một con gà mái hay cục cục, lúc đói nhưng cũng xin thêm rằng con gà mái kia rất dễ ưa, cả tin và tính tình nhút nhát) nàng tin nơi tình yêu như giáo dân tin nơi phép nhiệm mầu của chúa hãy tin ôi hãy tin nước sẽ rút về bờ kia tuyệt vọng và ở cuối chân trời một vầng hồng sẽ nở 5. bây giờ buổi chiều một mình trở lại cũng con đường có hàng cây gỗ dầu xác xơ lá nám với những sợi dây leo quấn quanh thân cổ thụ cũng vào ngày chúa bị đóng đinh (nhưng toà thánh đã loan tin vì tình trạng chiến tranh đặc biệt cho phép giáo dân Việt Nam ăn thịt) em làm sao hiểu được nỗi đớn đau anh khi đêm đến trở về thắp đèn lên tìm kiếm bóng mình cho đỡ quạnh và lắng nghe bản tin cuối cùng tổng kết vinh quang một ngày chiến sự đời sống ta hôm nay chỉ còn toàn chữ số 6. anh cố sống để chờ một ngày nào mẹ cha loan tin cho phép anh được đem trầu cau đến hỏi em làm vợ hay một ngày nào chúng ta sẽ bỏ đi rất xa làm một phường bất hiếu kịp khi hết đời mình (7-1969)
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
|
#38
|
|||
|
|||
|
Quần Tụ Và, Chia Biệt
bản năng con người thích quần tụ trong khi tôi chỉ có riêng em dù đôi tay bẩm sinh đã tập quen nâng bầu ly, biệt bước thứ nhất vốn xô về phía trước khi quay lưng hầm mộ chấn ngang rồi .
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
|
#39
|
|||
|
|||
|
Thăm Bạn Trên Núi
Tháng ba bỏ phố đi thăm bạn Bạn ở trên non mà ta buồn Trên cao có thấy lòng thanh thản Ở cùng cây cỏ có vui hơn? Tháng ba lên núi ta tìm bạn Bạn đã say mèm quên tuổi tên Không quen uống rượu nhưng ta cũng Nhấp một vài hơi say lấm lem Tháng ba lên núi ta thăm bạn Những rớt đời trôi như đám bông Những tan tác cũng như lòng vậy Bỗng dưng ta thấy hồn rỗng không Mấy ngày ở núi buồn như chấu Nỗi nhà lạnh trắng những vòm cây Những con sông quẩn, chồn chân ngựa Thôi người ở lại, ta về đây Ừ, đâu cũng thế, là cơm áo (cơm áo thì buồn, buồn như ta) Ít ra nơi đó ta còn có Chút tình hiu quạnh, chút mưa sa
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
|
#40
|
|||
|
|||
|
Thơ Cho Một Người Họ Huỳnh
tôi vẫn thế trở về đây đơn độc một hồn sầu chấn ngự một non cao một vai xiêu, một cổ xiết ân, cừu một đầu nặng chất mang tình thảm thiết người vẫn thế gánh đời tôi thua thiệt mắt vẫn buồn như suốt dạo tôi đi tóc đương xanh nhưng lòng đã bạc nhiều chân bé nhỏ đi trong sầu bão lớn tôi hư hỏng với nửa đời lêu lổng nửa đời buồn như chiếc lá khuya bay những buổi chiều ngồi đợi nắng ăn tay người thơ dại biết đâu lòng tôi tức tưởi người xa càch như chưa hề gần gụi làm sao người hiểu được đớn đau tôi những ước mơ là ngục tối đời đời nhốt tham vọng không bao giờ đạt được như con nước đã chọn đời xuôi ngược người âm thầm trông đợi phút thăng hoa như bóng cây nép khuất một hiên nhà như sự thực không bao giờ thay đổi tình muôn thưở nên suốt đời vẫn mới môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu ngực thanh tân nên hơi thở nhiệm mầu tôi phủ phục dưới chân người-yếu-đuối tôi vẫn thế trở về đây thú tội tội yêu người hơn cả lúc ra đi và mai sau, tôi, nắm cỏ xanh rì xin bia mộ ghi tên người-cứu-rỗi người vẫn thế vì yêu nên đắp đỗi những hụt hao, lở sút ở đời tôi bên đắng cay nhục nhã ở lòng người ai mai phục dùm tôi một hồn đắm đuối ai cờ xí đi trong tình tôi vòi vọi cho tôi về theo nhã nhạc đêm nay. (14-12-69)
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|