Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Tiểu Thuyết - Truyện Dài
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #11  
Old 11-02-2004, 03:47 PM
MauuTimmToiiYeuu MauuTimmToiiYeuu is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Aug 2004
Nơi Cư Ngụ: ViNa CaSiNo
Bài gởi: 2,258
Send a message via MSN to MauuTimmToiiYeuu Send a message via Yahoo to MauuTimmToiiYeuu
Default

Chương 10



Đoan cắm ba đóa hồng nhung vào chiếc bình pha lê trong vắt để bên thành cửa sổ. Nơi đây nó sẽ hứng sương đêm và nắng gió để làm đẹp thêm cho phòng học của Đoan ít lâu nữa. Khi nó sắp tàn, Đoan sẽ ép khô nó để ghi nhớ một ngày trái tim Đoan có những rung động đầu đời...
Ba bông hoa đã thôi héo rũ, trở lại vẻ e ấp xinh tươi. Ba đóa hàm tiếu còn chúm chím, các cánh mịn màng khẽ chúm lại như đôi môi nho nhỏ tuyệt xinh của những người con gái đẹp.
Đoan ngắm nó say sưa ở các góc độ khác nhau vẫn thấy nó đẹp làm nao lòng. Hương thơm của nó phảng phất nhẹ lan tỏa trong không khí phòng học cho Đoan cảm giác say say như uống phải một tí rượu nhẹ.
Nó quá đẹp khiến người ta phải tỏ lòng mong muốn được áp má lên các cánh mịn êm như một loại gấm nhung tuyệt hảo. Nó khiến người ta phải ngẩn ngơ hồn trước vẻ đẹp kiêu sa lộng lẫy, khiến người ta muốn nâng nó lên môi hôn và tận hưởng hương thơm nồng nàn đến độ ngất ngây.
Nhưng tiếc thay, người ngắm nó, thưởng thức vẻ đẹp của nó lại không phải là người Đoan mơ tưởng.
Lẽ ra giờ này những đóa hồng xinh xắn kia phải ở trên bàn học của thầy Vĩnh, phải tỏa hương cho thầy say đắm, phải phô sắc cho thầy ngẩn ngơ. Nó phải làm cho không gian quanh thầy rực rỡ hơn, phòng làm việc của thầy thơm ngát hơn.
Đoan muốn những hương thơm và sắc đẹp kia thay vì ở bên Đoan, nó phải ở cùng thầy. Người được thưởng thức hương thơm, vẻ đẹp của nó phải là thầy mà thôi!
Nhưng sao nó lại trở về với chủ? Đoan đưa tay bưng cằm rồi xụ mặt. Chưa bao giờ Đoan thấy tự ghét mình như bây giờ. Đoan tự hỏi không biết tính nhút nhát cố hữu bao giờ mới rời khỏi cá tính của Đoan?!
Chợt Đoan quay ra giận... lây thầy. Chỉ cần một câu của thầy hỏi thăm "Đoan có quà gì cho thầy không" là Đoan sẽ chẳng ngại ngùng mang nó lên bàn thầy ngay.
Thầy phải hiểu rằng đó là vật quí nhất của Đoan và chỉ có món quà của Đoan mới xứng đáng nhất, có giá trị tinh thần nhất so với các món quà khác!
Mỗi lần học giờ thầy Vĩnh, thấy thầy, Đoan lại nhớ đến mấy bông hoa. Lời thơ của thầy như gió, như mây, quyện vào những đóa hồng nhung trong trí Đoan. Đoan nhìn thầy cứ tưởng như đang ngắm mấy đóa hoa hồng. Thầy giảng bài Đoan cứ ngỡ thầy đang trò chuyện cùng Đoan.
Đôi lúc Đoan lại bắt gặp thầy nhìn Đoan rất lâu, không biết lúc đó thầy nghĩ gì?
Trong đêm, Đoan độc thoại với những đóa hồng tưởng như được cùng thầy trò chuyện.
Thầy gần Đoan trong giờ học nhưng cũng thật xa vời như cánh bướm nhung huyền bên cửa lớp.
Thầy có mặt lúc Đoan học bài, lúc Đoan thơ thẩn trong sân và cả trong giấc mơ của Đoan.
Đoan vò một ngọn cỏ trong tay tự hỏi:
- "Người đâu gặp gỡ làm chi...?
Trăm năm biết có duyên gì hay không?"
Ai bảo thầy đến dạy lớp Đoan làm gì? Ai xui thầy có giọng thơ quá tuyệt? Giá mà Đoan đừng có quá nhiều cảm xúc để đến nỗi, với Đoan cái gì cũng đẹp, cũng thơ, hồn Đoan dễ rung động bởi một cánh bướm, một hạt mưa, hay cả những câu thơ tuyệt mỹ...
Ai bảo thầy có tiếng thơ mượt mà lưu luyến để cho Đoan cứ trôi nổi bồng bềnh như thuyền trên biển...
"Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai
Sông xa từng lớp, lớp sông dài...
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Một chớm thu về, một sớm mai?..."
Thầy trích dẫn thơ tình yêu cho cả lớp nghe hay chỉ giảng cho một mình Đoan nghe? Những lần vui cười, thầy cười với tất cả hay chỉ gởi Đoan nụ cười đó? Đoan đã rất nhiều lần tự hỏi mình như thế rồi trầm ngâm, xao xuyến bâng khuâng... một mình.
Hôm qua Đoan nghe rất rõ Hương Trầm và Nguyệt Quế nói chuyện với nhau dù rất khẽ:
- Nhỏ Đoan lúc này làm sao ấy? Ngẩn ngơ xa vắng như ở trên mây?!
- Tao cũng thấy vậy! Dường như nó ít nói chuyện với bọn mình hơn lúc trước. Dạo này nó học hơi kém hơn hồi đầu năm mày ạ!
Giờ chơi Đoan thường tìm một góc bàn vắng hay một thảm cỏ xanh khuất lối đi, ngồi một mình. Bình thường vốn không thích ồn ào, càng ngày Đoan lại càng trầm tư xa vắng.
Ba đóa hồng đã được ép khô gắn vào một bìa sơ mi trắng cắt tỉa rất đẹp. Một mặt có giấy kính trong suốt có thể nhìn rõ nhánh hoa khô từ phía bên ngoài. Dưới cành hoa là một dòng chữ bay bướm viết rất nhỏ như không muốn cho người khác đọc: "...Về thầy L.P.V 20/11".
Nhánh hoa khô được đặt trong một phong bì luôn theo Đoan vào lớp. Có những giờ chơi ngồi một mình trong lớp, Đoan lại giở nó ra xem.
Bà Mai phê sổ liên lạc cho con gái đã phát hiện trong việc học có phần "tuột dốc" của Đoan. Bà định một ngày rỗi việc sẽ tìm gặp ba đứa bạn thân của con hỏi han chuyện học hành của nó.
Bà làm việc ở một bệnh viện lớn trong thành phố nên thường vắng mặt suốt tám tiếng đồng hồ mỗi ngày. Thỉnh thoảng lại gặp ca đêm nên hai mẹ con ít gặp nhau.
Tuy thế, bà vẫn tin tưởng thành tích học tập của Đoan. Bởi từ nhỏ chị em Đoan đã có một sức tự lực học tập rất tốt.
Tính ra ông Tâm đã bỏ mẹ con bà từ ngày bé Mẫn, em gái Đoan lên ba mà đi theo một tiếng gọi khác của ái tình. Từ đó một mình bà Mai tần tảo nuôi hai con ăn học bằng đồng lương chắt mót của một công nhân viên ngành y. Dù vậy bà Mai cũng thấy an lòng vì Đoan, Mẫn rất ngoan và học tốt.
Năm nay Đoan lại phải thi tốt nghiệp. Bà tự nhủ phải hỏi gấp Vân Anh.
Buổi học sáng nay, Đoan bị một cơn đau bụng muốn rụng rời. Đoan nhớ cơn đau này đã xuất hiện một lần, cách đây không lâu và không "ầm ĩ" nên Đoan không quan tâm. Không ngờ hôm nay nó lại bộc phát dữ dội. Đau đến nỗi đứng không muốn vững và cứ phải cong người lại. Nó xuất phát từ phần bụng bên hông phải, chếch rốn một chút. Nó mãnh liệt như một cơn bão làm Đoan hoa cả mắt, người xuất mồ hôi và bủn rủn chân tay.
Nó đến từng cơn một, nhồi ép cơ bụng Đoan làm thành một cơn đau khủng khiếp hất Đoan gục xuống bàn.
Lớp học náo động, nhốn nháo, xôn xao. Đoan không biết gì nữa, chỉ thấy mắt tối đen, cơ thể đau như bị ai dần vì cơn đau lan tỏa khắp người. Trong cơn hoảng loạn, Đoan mơ hồ ngửi thấy mùi dầu gió nồng cay. Bạn bè xúm lại xoa dầu, giựt gió vẫn không cắt được cơn đau xé ruột.
Cô Vân dạy sử cuống quít gọi Vân Anh và Nguyệt Quế đưa Đoan xuống phòng y tế của trường.
Tại đây cô y tá cho biết Đoan bị viêm ruột thừa cấp tính. Cô tức tốc gọi xe chở Đoan đến bệnh viện.
Qua siêu âm, đúng là Đoan bị viêm ruột thừa. Bác sĩ quyết định mổ ngay hôm đó. Nhà trường đã báo tin cho bà Mai biết. Tiết cuối, Vân Anh lật đật soạn tập vở của Đoan mang về nhà giúp và phân công hai chép bài giúp Đoan.
Trong lúc xốc lại chồng vở bỏ vào cặp, thình lình một phong bì không dán rơi xuống đất. Vân Anh nhặt lên. Một nhánh hoa hồng ép khô rơi ra ngoài. Thì ra đó là một loại "carte postable" tự làm bằng hoa khô. Nguyệt Quế tò mò:
- Ai tặng nó ba đóa hồng khô?
- Không lẽ Tín "điệu".
Ba đứa chụm đầu vào nhau, tròn mắt ngạc nhiên khi thấy dòng chữ của Đoan ghi bên dưới... "...về thầy L.P.V 20/11".
Cả ba nhìn nhau ngỡ ngàng. Dù không ai nói với ai lời nào nhưng trong "hộp nhớ" mỗi đứa đều nhận ra rất rõ cảnh ngày Tết nhà giáo... Đoan ngồi buồn hiu nơi bàn học...
Ba đứa cùng nhìn nhau ngầm hiểu...

__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng.
Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng
Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé ....
Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #12  
Old 11-02-2004, 03:48 PM
MauuTimmToiiYeuu MauuTimmToiiYeuu is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Aug 2004
Nơi Cư Ngụ: ViNa CaSiNo
Bài gởi: 2,258
Send a message via MSN to MauuTimmToiiYeuu Send a message via Yahoo to MauuTimmToiiYeuu
Default

Chương 11



Đoan mở mắt choàng tỉnh, không khỏi ngạc nhiên thấy mình nằm giữa một nơi hoàn toàn xa lạ. Đó là lúc chất thuốc mê đã hết tác dụng.
Cô bé chớp mắt, định thần nhìn kỹ mọi vật chung quanh. Căn phòng rộng lớn mang toàn một màu trắng lạnh buồn. Trong không khí nồng nặc mùi ê te đặc trưng của bệnh viện.
Đoan đang nằm trên một chiếc giường nệm trải grap trắng toát. Trong phòng cũng còn nhiều chiếc giường như thế có người nằm và có chiếc còn trống. Tường và trần đều sơn màu trắng đục. Hàng đèn néon tỏa ánh sáng khắp phòng không có chiếc quạt máy nào ở trên trần. Nhưng không khí bên trong phòng vẫn mát lạnh. Dần dần Đoan nhận biết mình đang nằm trong phòng lạnh của một bệnh viện. Tuy nhiên Đoan vẫn chưa hiểu vì sao mình có mặt ở nơi này. Chất thuốc mê làm đầu óc bệnh nhân "mụ mỵ" đi khi còn chút ảnh hưởng của nó trên cơ thể. Chai dịch truyền treo trên một giá cao đang nhỏ từng giọt chậm đều vào một ống dây nylon trong suốt, thông qua một cái kim to xuyên vào cánh tay cô bé và nơi bụng phải hãy còn đau âm ỉ.
Đoan lờ mờ nhớ lại cơn đau tái người trong giờ học, được đưa cấp tốc vào bệnh viện. Bác sĩ khám bệnh báo Đoan bị viêm ruột thừa phải mổ...
Đoan muốn xoay người một tí cho dễ chịu hơn. Nhưng không dám nhúc nhích cánh tay đang truyền dịch. Đoan lo lắng, không biết ở nhà mẹ và em Mẫn có hay Đoan nằm viện không? Giờ này không thấy ai là người thân có mặt bên mình, Đoan bỗng thấy tủi thân.
Bỗng cửa phòng xịch mở, một cô y tá nhanh nhẹn đến bên giường Đoan khẽ reo lên:
- A, em đã tỉnh rồi! Mẹ em nãy giờ ở đây. Nhưng em chưa tỉnh nên chị ấy về để sắp xếp chuyện nhà. Chai dịch truyền còn tí nữa là hết rồi đó, em có thấy đỡ chưa?
Đoan nói thật nhỏ vì hãy còn yếu lắm.
- Em... khát... nước!
Cô y tá nhanh nhẹn đến bên chiếc tủ cá nhân ở mỗi giưng bệnh, bưng đến cho Đoan một tách sữa nhỏ còn ấm. Cô bảo:
- Em uống sữa nhé! Chị Mai có khuấy sẵn đấy!
Cô y tá đút cho Đoan vài muỗng sữa. Đoan còn mệt nên không uống được nhiều. Trước khi ra khỏi phòng, cô y tá căn dặn.
- Em mới mổ nên còn ở phòng lạnh. Ở phòng lạnh không cho người ngoài vào nuôi nên em không gặp được người nhà đâu. Thỉnh thoảng chị Mai sẽ vào thăm em. Bây giờ, em cứ yên tâm ngủ đi cho khỏe nào!
Cô kéo mền đắp lên ngực Đoan rồi rút chiếc kim truyền dịch ra khỏi cánh tay Đoan.
Đoan nhắm mắt lại cố ngủ thêm tí nữa nhưng Đoan thấy khó ngủ vô cùng.
Tiếng máy lạnh chạy xè xè một âm điệu buồn bã cô đơn. Phòng lạnh thật yên lặng. Vài cô y tá đi lại nhẹ nhàng không hề gây một tiếng động nhỏ.
Đoan nhớ tới mẹ và em Mẫn. Mẹ thì có thể vào thăm Đoan được bất cứ lúc nào vì mẹ là y sĩ ở bệnh viện khoa nhi kế bên. Nhưng còn Mẫn, con bé lớp mười nghịch ngợm, tính khí như con trai, không biết nó có cảm thấy buồn khi Đoan nằm viện hay không?
Nhớ một lần Mẫn bị mẹ đét cho ba roi vào mông vì tội leo nóc nhà hái mận cho Đoan ăn, Đoan thấy thương nó vô cùng, cây mận trắng đặc ruột, cắn vào một miếng nước ngập ngọt tới răng vừa xốp vừa giòn. Mẹ không cho chị em Đoan trèo hái vì nó rất cao. Khi hái phải trèo lên nóc nhà rất nguy hiểm. Vậy mà con nhóc Mẫn đã dám mang vớ vào chân leo lên mái tôn giữa trưa nắng muốn phỏng chân hái xuống một "bụng" mận. Hai chị em "chén" một bữa no nê và con nhóc phải lãnh một trận đòn đáng nhớ...
Hết nghĩ tới em, Đoan lại nhớ đến bạn bè, lớp học. Bỗng Đoan nhớ đến ba đóa hồng khô. Hôm Đoan bệnh bất ngờ không biết nó có bị "bật mí" không. Đoan mong gặp Mẫn để hỏi xem ai đem cặp về cho Đoan và nhất là muốn Mẫn đem cặp đến bệnh viện cho Đoan tức khắc. Vì đối với Đoan đó là một vật "tuyệt mật" chỉ có mình Đoan biết mà thôi!
Đoan thấy lo lắng cho ba đóa hồng khô, muốn về nhà ngay để giữ bí mật tuyệt đối cho món quà không gửi. Một tình yêu đơn phương tuyệt đẹp không muốn "phơi bày ra ánh sáng"...
Nhắc đến ba đóa hồng, Đoan càng nhớ thầy Vĩnh thiết tha.
Chợt cửa phòng lạnh hé mở, bà Mai tất tả đến bên giường bệnh của con.
- Sao, khỏe không con? Con làm mẹ lo quá chừng.
Bà vuốt tóc Đoan rồi lấy khăn ướt lau mặt cho Đoan. Đoan muốn ôm cổ mẹ nũng nịu như mọi ngày. Nhưng mọi cử động, Đoan lại nghe đau nên đành phải nằm yên.
- Con bị viêm ruột thừa cấp tính phải mổ liền. Rất may lúc con lên phòng mổ, mẹ đã gởi con cho bác sĩ Tuấn. Mẹ vừa gặp lại bác ấy, bác bảo ca mổ của con rất tốt. Con cứ yên tâm.
Vẫn nhớ đến ba đóa hồng khô, Đoan liếm đôi môi khô héo, hỏi bà Mai:
- Mẹ à, hôm đó ai đem cặp vở về nhà cho con?
- Vân Anh con à! Ba đứa tụi nó thay phiên nhau chép bài giúp con đó!
Nghe nói Vân Anh, Đoan cảm thấy yên tâm. Tuy nhiên Đoan vẫn mong được gặp bạn bè. Đoan thủ thỉ:
- Chừng nào con mới được ra khỏi phòng lạnh?
- Đúng hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Trưa mai con sẽ được ra phòng ngoài. Nằm lại khoảng một tuần rồi về. Con đừng lo lắng gì cả. Em Mẫn đòi vào thăm con đó.
- Ngày mai, mẹ bảo Mẫn đem cặp vào cho con nhé!
Bà Mai tươi cười vuốt má con gái:
- Cứ yên tâm dưỡng bệnh đi cô! Hết bệnh mới học được chứ!
- Con nhớ lớp lắm! Con cũng sắp thi học kỳ một rồi mẹ ạ!
- Thôi được, mai mẹ sẽ gọi em mang cặp vở vào cho con. Con uống sữa tiếp đi rồi ngủ.
Bà Mai cho Đoan uống hết tách sữa, dặn dò con thêm ít điều. Sau đó bà gởi Đoan cho bác sĩ trực rồi mới trở ra.
Bên ngoài có lẽ là đêm. Đoan nhớ không ít bạn bè, nhớ bọn Vân Anh, nhớ người thân, nhớ cả thầy Vĩnh. Không biết cho đến hôm nay thầy có hay Đoan nằm viện chưa nhỉ? Nếu biết, sao thầy không vào thăm Đoan? Và ba đóa hồng khô cầu mong cho đừng ai khám phá ra nó...

__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng.
Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng
Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé ....
Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #13  
Old 11-02-2004, 03:49 PM
MauuTimmToiiYeuu MauuTimmToiiYeuu is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Aug 2004
Nơi Cư Ngụ: ViNa CaSiNo
Bài gởi: 2,258
Send a message via MSN to MauuTimmToiiYeuu Send a message via Yahoo to MauuTimmToiiYeuu
Default

Chương 12



Thấm thoát Đoan ra phòng lạnh đã được ba ngày. Ngày nào Vân Anh, Nguyệt Quế, Hương Trầm cũng đến thăm Đoan. Chúng kể chuyện lớp, chuyện Quang "quậy" nện Tín "điệu" một cú ra trò bởi vì Tín "điệu" mà Tuyết "lùn" không hề ngó ngàng gì đến nó; chuyện thầy Vĩnh phạt lớp suốt hai tiết không thèm dạy về vụ "tình tay ba" của Quang, Tuyết, Tín đã làm ảnh hưởng đến thi đua của lớp vì Quang "quậy" đã nện Tín "điệu" ở giữa sân trường.
Ngày nào không gặp bọn Vân Anh, Đoan buồn lắm cứ ngóng ra ngoài cửa phòng chờ đợi những tiếng chân quen thuộc của chúng.
Hôm qua, Hương Trầm đưa một số bạn ở lớp vào thăm Đoan. Lần này có cả Tín "điệu", Tuyết "lùn" và mấy "ông thần" xóm nhà lá...
Đoan vui mừng vì Tín đã không còn nhìn Đoan bằng đôi mắt chất chứa nỗi "u tình" nữa. Thái độ của Tín cũng trong sáng hơn, có lẽ nó đã lãng quên chuyện bức thư tỏ tình của nó gởi cho Đoan hôm nào. Hay tiến bộ hơn, Tín đã biết trái tim Đoan không cùng một nhịp điệu với nó rồi chăng?! Tuyết "lùn" có vẻ hợp với nó hơn. Đoan nghĩ thế và mong Tín đừng nghĩ tới Đoan nữa...
Khi bạn bè ra về hết, Đoan lại trở về với trạng thái cô đơn. Người Đoan vẫn hằng mong cũng chưa thấy đến thăm Đoan.
Hôm qua, Vân Anh có nói với Đoan rằng thầy chủ nhiệm có hỏi thăm Đoan và chúc Đoan mau bình phục. Thế rồi thôi, Đoan không nghe Vân Anh nói thêm câu nào nữa về thầy Vĩnh.
Mẫn đã mang cặp đến bệnh viện cho Đoan. Tất nhiên Đoan chỉ cần tìm gặp được điều "bí mật" của mình nằm trong ấy.
Thấy nó vẫn còn nằm im trong ngăn cặp. Đoan thở phào nhẹ nhõm.
Mỗi ngày, Đoan lại mang nó ra ngắm nghía, trò chuyện thầm thì với nó khi mọi người đã ra về cả. Bây giờ nó đang bình yên trên ngực Đoan, trong quyển sách văn học lớp 12 Đoan vẫn dùng làm gối để nằm.
Đoan tin tưởng khi món quà yêu thương nằm dưới gối, Đoan sẽ yên tâm hơn, giấc mơ của Đoan sẽ đẹp hơn và Đoan sẽ luôn gặp người Đoan yêu mến.
Bây giờ Đoan đâm ra thích ngủ. Có khi những giấc ngủ trưa làm cho Đoan bớt đi nỗi cô đơn và đôi khi dắt Đoan đến gần thầy hơn.
Trưa nay, không có tiết dạy, Vĩnh quyết định đến bệnh viện thăm Đoan. Mấy bữa nay, anh đã nghe lớp báo cáo Đoan nghỉ học vì nằm viện mổ ruột thừa. Vĩnh cũng muốn đến thăm Đoan ngay với tư cách là giáo viên chủ nhiệm lớp đến thăm học trò nằm viện. Hơn nữa Vĩnh cũng rất "nóng ruột" khi tưởng tượng "bé Nu" của anh đang bệnh nặng. Nhưng công việc lớp dồn dập, Vĩnh chưa thể đi thăm Đoan được. Mấy bữa nay vào lớp, Vĩnh cũng thấy hơi buồn vì thiếu hẳn đôi mắt to đen của cô em gái. Vĩnh thầm cầu mong cho Đoan :Dng bình phục để đi học lại. Bởi vì không bao lâu nữa là đến thi học kỳ một rồi!
Buổi trưa, bệnh viện êm vắng, Vĩnh tìm được phòng của Đoan không mấy khó. Giờ này, trong phòng lặng ngắt. Mọi người đang nghỉ trưa. Giường của Đoan nằm bên cửa sổ trong cùng ở hành lang bên trái. Nơi đây khá mát mẻ vì có một bóng cây trứng cá to che mát cả một góc sân.
Vĩnh tiến lại từng bước thật khẽ đến bên giường Đoan. Giờ này không có ai ở lại chăm sóc cô bé. Đoan đang say ngủ. Vĩnh lặng lẽ nhìn gương mặt trắng xanh trong bình lặng. Mái tóc đen nhánh xõa trên nền gối trắng. Hai tay cô bé đặt lên ngực. Đôi môi hơi kém hồng hào hơn thường ngày hé mở. Anh nhẹ nhàng đặt gói quà lên bàn. Đoan vẫn vô tư suy nghĩ không hề hay có người đang đứng bên cửa sổ chờ Đoan tỉnh dậy.
Vĩnh nhìn nhịp thở phập phồng lên xuống nơi ngực cô bé và cảm thấy yên tâm.
Trong trí Vĩnh cảnh Nu bé nhỏ của anh ngày nào lại vùn vụt trở về. Đôi mắt u buồn nhìn người anh trai yêu quý mà không nói nên lời khi biết mình sẽ bỏ anh để mãi mãi đi xa về cõi vĩnh hằng vì căn bệnh ung thư máu hiểm nghèo.
Vĩnh lắc đầu thật mạnh cố xua đi những hình ảnh đau thương đã đọng lại thành kỷ niệm khó phai mờ về người em gái yêu thương xấu số.
Thấy Đoan vẫn ngủ say, Vĩnh bỏ ra sân một lúc rồi lại quay vào. Thấy Vĩnh chờ lâu cô gái nằm chung phòng định gọi Đoan dậy. Nhưng Vĩnh ngăn lại để Đoan ngủ ngon giấc.
Chợt mắt Vĩnh chạm vào quyển sách Văn học lớp 12 đang nằm ngoan ngoãn bên gối Đoan.
- "Chà, cô bé siêng đáo để, tiết kiệm thời gian quá nhỉ!"
Anh cầm quyển sách lên xem để đốt thì giờ. Tình cờ một vật trong sách rơi ra. Thì ra đó là một cánh thiệp ép hoa khô.
Vĩnh ngắm nghía thật kỹ ba đóa hồng khô, mỉm cười lẩm bẩm "ba đóa hoa hồng biểu tượng của một lời tỏ tình!" Anh nhướng mày thích thú khi tình cờ khám phá một bí mật "A ha, cô bé đã có người yêu!"
Bỗng Vĩnh tò mò nhìn hàng chữ nhỏ xíu ghi bên dưới "Về thầy L.P.V 20/11"... Anh giật mình sửng sốt nhìn ba đóa hồng khô, ngỡ ngàng, trái tim bắt đầu "loạn nhịp". Bên trong cánh thiệp còn nắn nót bốn dòng thơ:
"Em giấu trong sách vở
Một chút gì hắt hiu
Nhiều khi hồn bỡ ngỡ
Hình như là... tình yêu...!"
Vĩnh nghe cơ hồ trời đất chao nghiêng. Anh không tin vào những điều mình thấy. Nhưng sự thật vẫn sờ sờ trước mắt. Anh ngơ ngẩn mấy giây rồi một cảm giác vui sướng vì được yêu dâng lên trong lòng Vĩnh như từng đợt sóng trào...
Vĩnh không biết phải vui hay buồn. Bởi vì lẽ ra, Vĩnh phải để cho trái tim anh xúc cảm tự nhiên ở buổi ban đầu gặp Đoan ngoài cửa lớp. Nhưng anh đã đặt cương vị một người thầy lên trên tất cả. Anh đã tự kìm chế tình cảm tự nhiên chân thật của mình, "lái" nó sang một chiều hướng khác cao thượng hơn, đạo đức hơn, mà không có điều chi bắt anh phải làm như vậy?!
Nếu anh cứ để tình cảm nẩy nở một cách tự nhiên thì giờ đây Vĩnh sẽ vô cùng sung sướng khi biết rõ mối tình của Đoan đối với mình.
Thế mà... ngược ngạo thay!
Vĩnh nhẹ nhàng đặt quyển văn trở lại chỗ cũ rồi lặng lẽ ra về.
Anh rời bệnh viện bằng một trái tim xao động, chơi vơi...

__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng.
Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng
Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé ....
Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #14  
Old 11-02-2004, 03:49 PM
MauuTimmToiiYeuu MauuTimmToiiYeuu is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Aug 2004
Nơi Cư Ngụ: ViNa CaSiNo
Bài gởi: 2,258
Send a message via MSN to MauuTimmToiiYeuu Send a message via Yahoo to MauuTimmToiiYeuu
Default

Chương 13



Thấm thoát Đoan nghỉ học đã gần một tuần lễ. Vào lớp, vắng Đoan bộ ba Vân Anh, Nguyệt Quế, Hương Trầm cũng thấy buồn.
Hồi nãy trong tiết văn của thầy Vĩnh, Nguyệt Quế quan sát thầy kỹ lắm. Nó trao đổi tin thời sự với Vân Anh và Hương Trầm bằng cách thả thư từ bàn trên xuống bàn dưới rất khéo, rất "sành" mà thầy Vĩnh cũng không tài nào bắt được. Nếu biết được nội dung của những tờ "thư bướm" đó, thầy Vĩnh sẽ "mếu" dài dài là cái chắc!
Hôm nay Nguyệt Quế cũng thả "thư bướm" xuống bàn Vân Anh, nội dung như sau:
- Tụi mày ơi, mấy ngày nay tao để ý thầy mình coi bộ có phần giảng bài "kém hay" bằng những ngày có "em" Đoan trong lớp. Thầy có vẻ buồn buồn như "những lá thu bay". Ổng giảng bài mà coi bộ "hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp" quá chừng!
- Hổng biết thầy có chia động từ "to love" con Đoan hông nữa! Dòm mặt ổng sao tao nghi ngờ quá! Con Đoan "hớp hồn" thầy mình mất rồi! Híc! Híc!
- Ôi! Tội nghiệp thầy mình đã biết yêu rồi! "Yêu là chết trong lòng một ít!" đó thầy ui! Ổng rành thơ Xuân Diệu quá mà sao ổng dám lộn xộn với tình yêu tụi bây hé?!
- Tụi mày thấy tao "siêu âm" tim ông Vĩnh "oách" hôn? Còn "điện tâm đồ" cũng cho biết ổng bị "rối loạn nhịp tim cấp ba" do vi khuẩn "I Love You" tấn công ào ạt. Hì! Hì!
"Tờ bướm" nọ quẳng xuống bàn dưới. Không đầy năm phút sau một "tờ bướm" khác lập tức được thảy lên bàn trên. Con Nguyệt Quế chộp nhanh lúc thầy Vĩnh xoay lưng lên bảng. Tờ bướm của Vân Anh và Hương Trầm "phúc đáp" thế này:
- Hu hu! Bọn tao "zương" ổng thì ít mà thương con Đoan thì nhiều. Bởi nó đã ngu ngơ, dại dột, mới mấy tuổi đầu mà bày đặt chia động từ đó làm chi cho rắc rối cuộc đời.
- Ôi! Nhớ ba đóa hồng không gởi của "ẻm" mà hai tao thấy thương "ẻm". Má ơi! Nếu ông Vĩnh mà biết được ba đóa hồng khô đó là của ổng thì ổng sẽ ra sao?! Ổng sẽ khủng lên vì được yêu hay ổng sẽ cho con Đoan "ốc vịt" điểm hạnh kiểm vì cái tội dám yêu thầy!
- Sao nó "ngu" thế? Nó không biết thầy là cha mẹ, thầy là vua, là Khang Hy đang vi hành... híc! Híc! "Giỡn mặt với Khang Hy thì bị chém". "Giỡn mặt với thầy thì bị xực xirô". Đùa với ái tình thì bị viêm ruột thừa thấy bố! Nó khờ lắm. Tụi tao thương nó lắm nhưng không biết phải "nàm sao" bây giờ?
- Tao với Hương Trầm có làm bài thơ "Bạn nghỉ học" như sau. Mày đọc coi hay hôn? Đem đăng trong Mực Tím được hôn? Hì! Hì!
"Sáng nay bạn không đến lớp
Trời buồn trở gió heo may
Cành cây sà vào lớp học
Xua đi cái rét hao gầy
Chiếc ghế cô đơn lắm lắm!
Hộc bàn vắng những xôn xao
Khi cô đọc bài cho chép
Thiếu một tiếng bút rì rào..."
(Thẩm Hạ)
- Tái bút: Đọc xong "thư bướm", "thủ tiêu" ngay lập tức. Bỏ vô họng nuốt cũng được! Miễn sao ổng đừng bắt được là tốt! A.T.
Nãy giờ Vĩnh đã chú ý bàn của Vân Anh và Nguyệt Quế có những cánh tay thoăn thoắt chuyền lên, thả xuống những tờ giấy nhỏ. Anh dư sức biết "tụi nhóc" nói chuyện bằng giấy. Nhưng Vĩnh chẳng hề bắt bớ hay rầy rà chúng làm gì. Bởi vì ai trong tuổi học trò mà nghiêm túc cả đâu?!
Ngày xưa anh cũng vậy! Còn bây giờ kẻ trên bục giảng, người dưới bàn học anh đã có nhiều cảm thông với lứa tuổi ô mai, nhí nhố đầy thơ mộng này. Cho nên anh không buồn nhìn mấy cái đầu châu lại đôi vai run lên vì những trận cười về nội dung của những tờ giấy chuyền tay. Bởi không còn bao lâu nữa chúng sẽ rời trường xa lớp mãi mãi, tung cánh bay vào đời như anh bây giờ, làm gì tìm lại được những phút vô tư nghịch ngợm của tuổi học trò!
Chỗ ngồi của Đoan vẫn trống. Vắng một người Vĩnh dạy cũng mất "hăng"! Học trò dưới lớp đang chăm chú làm bài tập làm văn. Vĩnh săm soi cây bút trong tay chợt nhớ buổi trưa anh vào thăm Đoan trong bệnh viện. Vĩnh thấy thương cô bé thật nhiều. Trong thâm tâm Vĩnh cố xem Đoan như em gái nhỏ của mình. Đã bao lần anh đã cố dặn lòng phải để cho Đoan học, hãy làm một người thầy tốt. Nhưng anh thấy khó quá! Anh đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội để trái tim anh đừng lạc điệu vu vơ.
Ngày mới về trường nhận lớp, Vĩnh đã có nhiều chú ý về cô bé mơ mộng đến quên giờ học ngoài cửa lớp! Cô bé ấy lại rất dễ thương, nhu mì và học rất giỏi môn anh phụ trách.
Trong những giờ lên lớp, nhìn xuống bàn học, Vĩnh chưa thấy ai say mê, chăm chú nghe thầy giảng bài bằng Đoan nên trong thâm tâm anh thấy cuộc đời dạy học của anh thật có ý nghĩa!
Rồi một ngày Vĩnh chợt khám phá ra ở Đoan có một nét rất quen thuộc. Chính nét quen thuộc ấy đã khiến Vĩnh cố gắng kìm hãm tình yêu trong sáng đã bộc phát hết sức tự nhiên trong lòng mình để xứng đáng là một người thầy đúng nghĩa, đúng chức năng. Đó chính là "đôi mắt"! Đôi mắt của bé Nu.
Trong đời Vĩnh, bé Nu là em gái nhỏ mà Vĩnh yêu thương nhất đã mất. Bây giờ Vĩnh không muốn mất bé Nu thêm một lần nữa! Vĩnh đã tình cờ tìm được bé Nu của anh trong lớp học qua cô học trò dễ thương. Nhưng khổ thay sự thật vẫn là sự thật!
Từ khi con tim có những tình cảm riêng, Vĩnh cố gắng đấu tranh với lý trí. Bởi lý trí của một người thầy không cho phép Vĩnh yêu Đoan nhưng trái tim của Vĩnh cũng có những lý lẽ riêng của nó.
Ba đóa hồng mừng 20/11 chứng minh mối tình của một học trò đối với thầy. Vĩnh nghĩ đó là mối tình đầu của Đoan. Vì chính Vĩnh cũng đã từng mắt thấy tai nghe chuyện Tín "điệu" với bài thơ "Đoan tiến"!
Vĩnh cười buồn và suy nghĩ rất mông lung. Bây giờ Đoan còn nhỏ. Chuyện thi cử tương lai rất là hệ trọng. Mai sau, khi Đoan rời khỏi ghế nhà trường, dù chỉ mới bước chân lên đại học. Nếu trái tim xưa còn cùng nhịp đập với anh, Vĩnh sẽ mở rộng vòng tay chờ đón người anh yêu với tất cả tấm lòng. Chỉ sợ rằng... Vĩnh không dám nghĩ xa hơn nữa...
Còn bây giờ lý trí của người thầy luôn bảo với Vĩnh rằng hãy xem Đoan như em gái. Nhưng trái tim anh, sao nó cứng đầu kinh khủng!
Lý trí và tình cảm cứ dằn co trong lòng Vĩnh gây nên những mâu thuẫn như những đợt sóng ngầm cuốn hút Vĩnh vào trong.
Trên nền trời xanh thẫm, những cuộn mây trắng nhởn nhơ bay. Vĩnh thèm được thảnh thơi như những đám mây rong chơi đó biết chừng nào!
Vân Anh bảo ngày mốt Đoan xuất viện. Vĩnh quyết định sẽ thực hiện mọi việc theo ý nghĩ của mình.

__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng.
Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng
Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé ....
Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #15  
Old 11-02-2004, 03:50 PM
MauuTimmToiiYeuu MauuTimmToiiYeuu is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Aug 2004
Nơi Cư Ngụ: ViNa CaSiNo
Bài gởi: 2,258
Send a message via MSN to MauuTimmToiiYeuu Send a message via Yahoo to MauuTimmToiiYeuu
Default

Chương 14



Nắng chiều nhè nhẹ vương trên những cành lá mận xanh tươi. Đoan vừa trải qua một giấc ngủ dài. Cô bé ẵm con Mi Mi ra trước hiên nhà.
Chiều nay Mẫn vào trường học phụ đạo chưa về. Bà Mai thấy Đoan xuất viện ba ngày đã khỏe nên cũng đã đi làm. Một mình ở nhà ngủ mãi cũng chán, Đoan định chơi với con Mi Mi một lát rồi vào nhà soạn lại sách vở chuẩn bị mai đi học.
Nghỉ học đã lâu, Đoan nhớ lớp vô cùng, Đoan nhớ bạn bè, nhớ lớp học với chỗ ngồi thân yêu, nhớ cây me tây và sân trường đầy bóng mát, nhớ môn văn học đã mười ngày nay không ai giảng cho nghe!
Đoan vuốt ve bộ lông mịn màng của con Mi Mi, nói chuyện với nó cho đỡ buồn:
- Mi Mi ơi! Mấy ngày chị bệnh sao cưng không đến bệnh viện thăm chị?
Chú mèo hểnh hểnh chiếc mũi đỏ hồng, khẽ co bộ lông mềm vào lòng Đoan nũng nịu.
- Ở nhà cưng có nhớ chị không?
Đoan nhìn vào đôi mắt trong veo của nó. Con Mi Mi gừ gừ những tiếng nhỏ xíu trong cổ họng tỏ vẻ thông cảm với cô chủ nhỏ của nó.
Đoan bế nó lên tay thầm thì:
- Nhưng có một người còn tệ hơn cưng nữa! Người đó không hề nhớ tới chị miu à!
- ...
- Miu biết không, có người bảo với chị rằng, một buổi trưa có một anh chàng là lạ vào thăm chị, chị có thấy một gói quà của một người nào đó để lại, nhưng không thấy đề tên.
Con mèo "ngao ngao" trả lời cô chủ tội nghiệp. Bỗng nó nhảy phốc xuống, nhẹ nhàng lao ra cổng. Đoan đi theo bắt nó lại, nhưng nó đã lẻn ra hàng rào mất hút. Đoan mở cổng rào, ló đầu ra ngoài tìm chú mèo "lộn xộn". Đoan cất tiếng:
- Mi Mi! Mi Mi!
- A! Hay quá nếu không nhờ con mèo trắng mới phóng ra chắc thầy không tìm được nhà em rồi!
Đoan hết hồn khi nhận ra thầy Vĩnh. Trống ngực Đoan đập dữ dội. Vừa mới mong gặp thầy, bây giờ thầy hiện diện trước mắt Đoan trong gang tấc làm Đoan vừa bối rối, e thẹn, vừa thấy lòng nao nao. Tất cả làm thành một thứ tình cảm gì Đoan không thể tả được.
Vĩnh vịn một tay lên chiếc xe "cuộc" ngắm cô học trò hãy còn xanh xao. Anh chỉ muốn mình không phải là thầy giáo chủ nhiệm của Đoan để được bày tỏ tình cảm đang dâng trào như sóng. Nhưng không! Vĩnh đã dặn lòng "phải vững", Đoan chỉ là học trò của anh thôi.
- Đoan khỏe chưa? Mẹ em có ở nhà không?
Đoan khẽ lắc đầu, nép vào cổng. Vĩnh dắt chiếc xe cuộc vào trong sân.
Đoan đi rất nhẹ và chậm. Bác sĩ bảo phải cẩn thận khi đi đứng và làm việc nhẹ để vết mổ thật lành lặn.
Vĩnh cũng đi thật chậm để chờ Đoan vào nhà. Anh cố xem Đoan là bé Nu của anh ngày nào để thực hiện được ý định trong sạch của mình, đem lại những điều tốt đẹp cho Đoan.
Vĩnh chủ động mở rộng cửa ra vào và tự động kéo ghế ngồi sau khi đã bật chiếc ghế xích đu ra cho Đoan.
Dù lớn hơn Đoan gần chục tuổi, đã từng giảng bài trước lớp, dù đã từng dặn với lòng nói sao cho khéo. Nhưng Vĩnh vẫn thấy khó vô cùng. Anh tằng hắng mấy lần, rồi đứng lên đi đi lại lại trong phòng vẫn chưa biết phải bắt đầu ra sao.
Còn Đoan cứ đưa mắt nhìn ra sân rồi lại vân vê chiếc kẹp hình bướm trong suốt, thời gian khi thì như dài ra, lúc như lắng đọng lại, vẫn chưa nghe ai cất tiếng. Cuối cùng Vĩnh là người lên tiếng trước.
- Chừng nào em đi học lại?
Đoan trả lời nhẹ như tiếng lá rơi:
- Thưa thầy, có lẽ ngày mai ạ!
Vĩnh nhìn đôi mắt anh yêu nhất:
- Em có thấy thật khỏe chưa?
Đoan khẽ gật đầu. Ở cô bé cái gì cũng thật nhẹ, thật dịu như rất dễ vỡ, dễ rơi bất cứ lúc nào. Vĩnh muốn đặt tay lên mái tóc đen mượt để nghe cái cảm giác mát êm nơi tay anh. Muốn ngắm đôi mắt đen thỏa lòng, muốn hôn đôi môi xinh một chiếc hôn nồng thắm nhất, nhưng anh không dám. Bởi chúng còn trong trắng ngây thơ quá. Anh sẽ làm chúng vẫn đục mất! Anh cố gắng tự nhủ:
- "Ngày mai! Ngày mai! Cũng chẳng còn bao xa, Đoan sẽ vào đại học."
Bao nhiêu lời định nói bỗng theo gió theo mây bay mất. Bỗng chuông đồng hồ thong thả buông bốn tiếng. Không còn bao lâu nữa, mọi người sẽ về, Vĩnh sẽ không còn dịp nào tốt hơn. Nghĩ thế, anh kéo ghế đến ngồi đối diện với Đoan, cố nói bằng giọng bình thản nhất:
- Hôm nay, thầy đến thăm em. Thầy rất mừng khi thấy em khỏe hẳn. Ngày mai em sẽ đi học lại, tiếp tục chặng cuối của đời học sinh thân yêu. Bởi không còn bao lâu nữa, dù muốn dù không em cũng sẽ rời trường. Lúc đó thầy sẽ vui mừng biết bao nếu em đạt kết quả mỹ mãn, chứng tỏ một thành tích học tập xuất sắc, không xao lãng việc học bởi bất cứ một vấn đề gì rất vẩn vơ của tuổi học trò. Thầy không muốn em bị xao động tâm hồn, bởi em rất giống cô em gái của thầy đã mất. Và thầy rất thương cô em gái đó! Tuy nhiên thầy thành thật khuyên em nên bớt lãng mạn! Là học trò, đường tương lai thênh thang rộng mở, thầy nghĩ em sẽ thành công không mấy khó với một điều kiện duy nhất là "Học! Học nữa, học mãi!" đừng để tâm trí đi mênh mông xa vời khi em chưa vào đại học.
Vĩnh ngừng nói, anh thấy nét mặt Đoan thắm tươi hơn. Cô bé có vẻ hiểu những lời thầy nhắn gởi. Vĩnh mừng ghê gớm. Anh nhìn sâu vào mắt Đoan.
- Bây giờ em có hứa với thầy không được xao lãng việc học bất kể vì một vấn đề gì, từ bây giờ cho đến ngày em vào đại học!
Vĩnh thong thả nhấn mạnh:
- Em có hứa với thầy được không?
Anh sung sướng rộn rã trong lòng khi thấy Đoan gật đầu quả quyết, miệng nhoẻn cười thật tươi.
Vĩnh đứng lại mấy giây rồi tiến nhanh ra cổng, xem như anh đã thành công bước quan trọng nhất. Những ngày kế tiếp còn dạy Đoan học, còn gặp nhau mỗi ngày Vĩnh phải làm gương tốt, tạo niềm tin vững chắc cho tất cả học trò của mình và nhất là để chứng minh cho lời nói, việc làm của anh. Điều đó còn khó hơn gấp bội. Nhưng Vĩnh sẽ quyết tâm làm được.
Anh ra về lòng phơi phới theo từng vòng bánh xe reo vui, Vĩnh nghe lòng nhẹ nhõm thênh thang như vừa cất đi gánh nặng sầu tâm tư trong mình suốt mấy ngày qua, từ khi bắt gặp ba đóa hồng trong trang sách của Đoan.
Còn Đoan, cô bé cứ đứng tần ngần ngắm mãi bóng thầy khuất sau cánh cổng rào to lớn. Đoan như bừng tỉnh sau một giấc ngủ mê. Lời thầy Vĩnh quá rõ và Đoan đã hứa với thầy sẽ đậu vào đại học.
Đoan đến bên bàn học soạn tập vở cho vào cặp. Cô bé không quên mang "kỷ vật thân yêu" của mình ra ngắm một lần cuối cùng. Chỉ một lần này nữa thôi, Đoan sẽ cất nó vào dĩ vãng, vào ký ức rất sâu của tâm hồn. Bởi chuyện trước mắt của Đoan là phải đậu vào đại học. Đoan sẽ đóng cửa ngăn tim hồng của mình lại, tưởng tượng ra cổng trường đại học thênh thang sẽ mở rộng cửa đón bước chân Đoan với điều kiện phải quên đi "ba đóa hồng"!
Đoan đặt môi hôn ba đóa hồng khô một lần cuối cùng rồi lẳng lặng bật quẹt, một ánh lửa xanh lóe lên liếm vào hàng chữ "Về thầy L.P.V 20/11" trước khi thiêu rụi ba đóa hồng yêu thương. Đoan nghe buồn ngẩn ngơ dâng tận trong hồn.
Nhưng nỗi buồn đó chỉ ngự trị trong lòng Đoan hôm nay nữa thôi. Bởi Đoan đã xác định với chính mình là phải đậu vào đại học. Còn thầy Vĩnh, thầy chỉ là một áng mây bông noãn làm đẹp tuổi học trò mộng mơ của Đoan trong giây phút. Vì thầy chỉ xem Đoan như một người em gái!

* * *

Nắng sớm bừng lên trên hàng cây trước ngõ. Sau một giấc ngủ dài chưa từng có, Đoan đã tỉnh táo hơn. Mối tình đơn phương với thầy đã trôi theo bóng đêm từ buổi tối hôm qua mất rồi!
Đoan ôm cặp bước ra ngõ. Ánh nắng đào non tươi đang vờn tà áo lụa, vờ hôn lên má, lên tóc cô học trò mười tám tuổi. Đoan cười với nắng mai, chào gió sớm, bước tung tăng đến trường vô tư như chưa bao giờ trải qua một giấc mộng tình yêu.
Đoan náo nức kinh khủng bởi sắp tới cổng trường, sắp thấy cây me tây già nua và khung cửa sổ quen thuộc. Từ đây đến cuối năm chắc chắn cô nàng sẽ không còn giấu trong sách vở một chút gì hắt hiu nữa! Bởi tuổi mười tám có nhiều điều để nhớ và cũng rất dễ quên!
Đoan bước chậm lại để lắng nghe giọng một ca sĩ đang vang lên bài "Khát Vọng" mà Đoan rất thích. Cô bé ngửa mặt nhìn bầu trời xanh trong rất cao rất rộng và lẩm nhẩm hát "và sao không là gió, là mây để thấy trời bao la? Và sao không là phù sa rực rỡ cho màu hoa...? Sao không là đàn chim gọi bình minh thức giấc, sao không là mặt trời gieo hạt nắng vô tư..."
Đoan nhoẻn miệng cười thật tươi và bước nhanh vào cổng trường rộng mở, nơi đó có biết bao bàn tay nồng ấm của bạn bè thương yêu và tri thức vẫy gọi làm cháy bừng trong Đoan bao khát vọng học trò về một tương lai tươi sáng.
Đoan sẽ sống thật có ích cho đời, cho xã hội mai sau.
Cô bé sẽ là phù sa màu mỡ cho hoa thêm hương ngát, là hạt giống xanh tươi trên đất mẹ, là đàn chim gọi ngày mới, là cả ánh mặt trời rất cần thiết cho mọi người, mọi vật.
Phải rồi, Đoan sẽ là ánh mặt trời gieo sắc cho đời những hạt nắng vàng rất đỗi vô tư.


Hết
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng.
Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng
Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé ....
Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #16  
Old 06-19-2014, 08:40 AM
minhdangac minhdangac is offline
banned
 
Tham gia ngày: May 2014
Bài gởi: 38
Default

Mình không quên được mở đầu của truyện này: Lớp 12C1 của Đoan nổi tiếng nhất khối và in đậm trong tim thầy cô nhờ tài quậy siêu đẳng của gần bốn mươi mái đầu xanh... rêu.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 11:42 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.