Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 05-24-2008, 09:55 AM
Gallant Gallant is offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: May 2008
Bài gởi: 6
Post Thợ săn

GIỚI THIỆU
Tác giả: L.H.A
Vài thế kỉ trước, khi thế giới còn tràn ngập nỗi sợ hãi do ma quỷ gây ra, đặc biệt là một loài ác quỷ tồn tại bằng chính sức sống của những người còn đang hưởng thụ cuộc sống, chính nguồn sống vô tận ấy đã giúp chúng giữ mãi hình dạng của mình qua nhiều thế kỉ.
Và trong thời gian này đây, những người có thể được xem như anh hung hay lại được ví như những kẻ “thừa nước đục thả câ”, họ chiến đấu với chúng chỉ vì một mục tiêu: TIỀN.
Nhưng cũng có vài người ngoại lệ, họ tiêu diệt chúng vì: SỰ NỔI TÍÊNG, hoặc giả có thể vì: SỞ THÍCH, cũng có thể do MỘT LỜI THỀ…
NHẬT KÍ CỦA MEI BARKER
Ngày 10 tháng 1,
Là phụ tá của một thợ săn quỷ thì công việc hôm nay của tôi cũng không có gì nhiều. Duy chỉ đêm nay là mệt và làm tôi sợ thật sự.
Chúng tôi đang trọ tại nhà trọ Severa trong thị trấn Pudam. Pudam là một thị trấn nhỏ nhưng mọi người đều rất tốt bụng và dễ thương. Nhưng có lẽ đó chỉ là bề ngoài, đôi khi họ vừa vui vẻ nói chuyện với tôi thì sau đó tôi lại thấy họ liếc nhìn tôi với ánh mắt thật đáng sợ. Cũng có thể vì tôi hoa mắt chăng?
Nếu không có bức thư ye7u cầu của một vị khách mà chúng tôi chỉ biết với cái tên: “Zethrall” thì thật tâm tôi đã rời khỏi đây ngay lập tức. Bức thư yêu cầu chúng tôi đến đây để diệt quỷ, kèm theo là 1000 đồng vàng, có thể thấy Zethrall là một người khá giàu có. Nhưng khi đến đây, chúng tôi vẫn chưa tìm ra được ai có cái tên như thế cũng như chưa phát hiện ra con quỷ nào. Thật khó hiểu?
Công việc đang đi vào ngõ cụt thì bất chợt đêm nay, Hunt lại rủ tôi ra ngoài:
_ Giờ này anh còn đi đâu vậy Hunt? – Tôi hỏi khi thấy anh đang chuẩn bị bước ra ngoài.
_ Cô cũng phải đi với tôi nữa chớ!
_ Anh không thấy bên ngoài tối đen như mực hay sao?
_ Vì công việc mà! Cô không nhớ chúng ta đả xài gần hết số tiền rồi sao, bỏ việc coi sao đặng, mất uy tín hết.
_ Anh có đầu mối rồi sao? – Tôi bang hoàng hỏi anh
_ Không hẳn là có! Cô cứ theo tôi!
_ Làm việc chung với anh toàn vào tận khuya, tôi cứ mất ngủ hoài là sẽ xấu cho coi. Không ai lấy tôi là tôi bắt đền anh đó.
_ Thôi mà! _ Anh khóac lên người chiếc áo choàng với cổ áo cao, đội chiếc mũ đen trên đầu. Trông Hunt có vẻ gì đó buồn buồn.
Một điều khác lạ nơi Hunt khi tôi bắt đầu làm việc với anh là cứ đến đem trăng tròn, lại có một cái gì đó thoáng buồn nơi anh. Mà sao hôm nay lại có trăng vậy kìa? Anh cứ ngước nhìn, ngắm trăng vàng, hoà với đêm trăng lung linh, huyền ảo luôn là tiếng của loài sói ác độc với hơi thở nồng và tanh tưởi. Tiếng tru càng kéo dài như càng làm anh them buồn hơn.
_ Trăng đem nay tròn và sang quá ha Mei?
_ Hả? – Tôi giật mình khi nghe câu hỏi của Hunt, tôi đang suy nghĩ về anh nên không rõ lắm chung quanh – Anh hỏi gì?
_ Tôi nói trăng đem nay đẹp quá phải không? Mà cô đang suy nghĩ gì vậy?
_ Không có gì! Trăng thì đẹp nhưng lần nào cũng có tiếng sói hết. Cái loài độc ac này chắc cũng ngắm trăng giống anh rồi.
_ Chứ sao nữa! Nhưng sói không hề ác độc. Nó đang cô đơn và buồn bã. Nó mong muốn có ai đó đáp lại tiếng kêu của mình, nhưng có ai nghe nó không? Không một ai cả! Chỉ có trăng làm bạn và hiểu nó thôi. Nhưng rồi người bạn đó cũng bị kẻ khác lấy mất.
_ Anh đang nói về anh hả? – Tôi hỏi khi thấy giọng anh có vẻ buồn
_ Cô muốn nghĩ sao thì tùy! – Anh vừa nói vừa kéo mũ xuống che đi đôi mắt như muốn che giấu điều gì đó
Chúng tôi lặng lẽ rời khỏi thị trấn, thẳng tiến về phía trước. Khu rừng âm u là thế, nay lại còn đ1ng sợ hơn khi được đêm đen bao phủ. Tiếng sói tru mà Hunt cho là nó đang thể hiện nỗi buồn và sự cô đơn thật không đúng chút nào. Từng tiếng, từng tiếng như muốn đẩy cảm giác sợ hãi của tôi lên đến tột độ. Thật khó hiểu! Đã bao lần đi chung với Hunt, cùng anh đến những nơi còn ghê rợn hơn cả, một lần đến thị trấn hoang, một lần khác còn đến cả nghĩa địa âm u, mà nay sao tôi có cảm giác kì lạ, khó tả đến thế
_ Cô sợ sao Mei? – Anh quay sang hỏi tôi khi bắt gặp vẻ sợ hãi đang bao trùm quanh tôi, làm tôi runrẩy như kẻ đang đứng trong trời tuyết rơi.
_ Không hề! – Tôi mỉm cười nói dối anh, làm sao để người khác biết rằng, Mei, phụ tá của một thở săn quỷ nổi tiếng lại sợ hãi đến run rẩy khi sắp đi vào một khu rừg. _ Tôi chỉ lạnh thôi.
_ Lạnh ư? Khoác vào đi! _ Hunt đưa tôi chiếc áo khoác của mình. Khóac lên người chiếc áo, tôi không còn cảm giác sợ hãi nữa, mà thay vào đó là một cảm giác yên bình và ấm áp.
Cuối cùng, chung tôi cũng đặt chân vào khu rừng. Tia sang của ánh trăng không thể nào len lỏi qua những tán lá dày đặc nên được một vài bước là chúng tôi không còn thấy gì nữa.
_ Cô có đem đuốc theo không?_ Có, để tôi đốt lên. _ Tôi loay hoay tìm diêm nhưng … tôi lại để quên ở nhà trọ mới chết chứ. Thấy tôi tìm mãi mà không tìm thấy gì, Hunt đưa tôi hộp diêm của anh.
Nhắc đến mới nhớ, Hunt là một tay nghiện thuốc lá nặng, vậy mà cả ngày nay, anh chưa hút điếu nào cả. Hôm này là ngày gì chăng? Tôi đang tự hỏi mình thì bỗng nhiên Hunt lên tiếng:
_ Ra đi anh bạn! Tới trước mà trốn tụi tui là không hay à đâu.
_ Anh nói với ai vậy?
Tôi vừa quay sang hỏi anh thì từ phía trước, có hai bong đen mờ mờ đang tiến lại gần. Tôi vội nắm chắc cây cung trong tay, Hunt liền đưa tay ngăn lại.
_ Sao anh biết chúng tôi đang ở đây? _ Một giọng nói vang lên nghe như tiếng của một người đàn ông.
Khi họ bước lại gần, tôi mới nậhn ra, họ không phải ai khác mà là Thrall - một thợ săn như Hunt và phụ tá của anh là Claire, nổi tiếng với khả năng trị thương và tài dung kiếm rất nhanh. Họ nói chuyện với Hunt rất vui vẻ và than mật, chẳng lẽ Hunt quen họ hay sao?
_ Cô gái nào đây, Hunt? – Thrall quay sang hỏi nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ, đây là lợi thế của phụ nữ, đôi tai rất thính nkhi nghe những gì lien qun đến mình
Nhìn kĩ lại mới thấy, trông họ khác xa trên báo. Thrall thấp hơn Hunt và nước da đen, trong rất hong độ, còn Claire có mái tóc ngắn đen tuyền, cô cũng nhỏ người và có nước da ngăm đen trông thật dẽ thương, mặc dù trong đêm hơi khó nhận ra họ trong trang phục hoàn toàn màu đen.
_ PHụ tá của tôi đấy! Trông dễ thương hông? _ Hunt chỉ về tôi
_ Anh có con mắt nhìn đấy!
_ Tôi với anh thì có khác gì nhau đâu, đúng không?
Cả hai cùng cười phá lên làm tôi và Claire không hiểu gì cả.
_ Lâu rồi không gặp, cô có khoẻ không Claire? _ Hunt quay sang hỏi Claire với ánh mắt dịu dàng, ấm áp. Nỗi buồn trên đôi mắt anh đã tan biến tự bao giờ. Khi thấy ánh mắt ấy, tôi lại có cảm giác khó chịu, rất khó chịu.
_ Tôi vẫn khoẻ, anh thấy đấy.
_ Thôi,vào vấn đề chính. Tại sao, anh lại ở đây vậy Hunt? – Thrall hỏi chúng tôi.

thay đổi nội dung bởi: Gallant, 05-24-2008 lúc 05:18 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 05-25-2008, 02:24 PM
Gallant Gallant is offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: May 2008
Bài gởi: 6
Default

(Tiếp theo)
_ Có một bức thư gửi đến , yêu cầu chúng tôi đến đây để diệt quỷ kèm theo 1000 đồng vành cùng một chữ kí …
_ Zethrall! – Claire lên tiếng, ngắt lời tôi
_ Đúng rồi! Sao cô biết hay vậy?
_ Chẳng có gì là lạ, chỉ là chúng tôi cũng nhậm được bức thư như thế. – Thrall trả lời câu hỏi của tôi
_ Thế sao giờ này anh mới đến?
_ Tôi đang làm việc ở Granphorc, đến đây lúc này là hay lắm rồi.
Nỗi sợ lúc đầu của tôi giờ đã tan biến, thay vào đó là những tràng cười vui vẻ, để giết thời gian trên đường đi, tôi đã đưa ra một câu hỏi:
_ làm sao anh quen với họ vậy Hunt?
_ Ủa, anh ta không nói gì với cô sao? - Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, anh lại tiếp - Trước đây, chúng tôi từng là một nhóm, làm gì cũng ó nhau nên công việc lúc nào cũng dễ dàng, vì lúc đó mới vào nghể nên công việc chủ yếu nhỏ nên chúng tôi cũng chưa nổi tiếng lắm. Nhưng nếu không…
_ Dừng lại ở đó được rồi! Nhắc nữa là đừng trách tao! _ Hunt chắc là giận dữ ghê lắm nên mới thay đổi cách sưng hô như thế. Nhưng chuyện gì làm anh giận đến thế?
_ Tôi hiểu mà Hunt. Tao sẽ không nhắc lạai đâu.
Bầu không khí trở nên ảm đạm. Đáng lý nêu biết thế này th2i tôi đã không hỏi ra làm gì. Đi được một đoạn mà không có một tiếng nói nào, sao mà căng thẳng vậy.
Nhưng cuối cùng ,cũng đã có việc xảy ra cắt ngang bầu không khí ảm đạm này nhưng thay vào đó lại là một cảm giác khác.
Một người phụ nữ với đầy vết thương trên người đang chạy nhanh về phía chúng tôi, chốc chốc bà lại nhìn về phía sau với vẻ hoảng sợ và đau buồn. Tr6ên tay bà còn đang ẵm một đứa bé đang thiu thiu nhủ.
_ Hãy … hãy giúpp… tôi… Chồng … tôi….
_ Bà bị sao vậy? Chồng bà thế nào? – Tôi hoảng hốt la lên và lao đến bên bà ta. Claire nhanh chóng tới chửa những vết thương trên cơ thể.
Trông những vết thương sao mà khủng khiếp quá! Trên lưng người phụ nữ có một vết thương lớn, theo Claire vết thương này do móng vuốt gây ra. Nhưng trong rừng, loài nào có khả năng tạo ra vết thương sâu đến tận xương thế này? Ngoài ra, trên cổ nhỏ bé của bà còn có dấu một bàn tay. Bà ta bị bóp cổ ư?

_ Không xong rồi! Tôi chỉ có thể cầm máu cho bà ấy một lát thôi, bà ấy đã mất máu quá nhiều!
_ Tôi tôi … biết rõ … Tôi … chỉ … mong mọi … người hãy bảo vệ … con ….. – Như đã cố gắng dung cht1 hơi tàn còn lại để gửi gắm đứa con nhỏ đáng thương cho những người xa lạ đã chữa chạy cho mình là chúng tôi, người phụ nữ ấy đã trút hơi thở cuối cùng trong tay Claire. Dù đã không còn nhưng đôi mắt bà vẫn mở to, ánh lên sự sợ hãi và pha lẫn niềm căm tức cùng vẻ đau buồn. Claire nhẹ nhàng vuốt mặt bà ấy để bà ra đi một cách thanh thản.
Tôi bước lại gần để ẵm đứa nhỏ, nhưng vừa cuối xuống, có một bàn tay đầy vuốt nhọn lao đến chụp lấy đứa trẻ. May thay, Hunt và Thrall đã kịp ra tay, hai mũi tên bạc lao đến cắm chặt vào bả vai khiến cánh tay hắn bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa đó đã giúp tôi nhìn rõ mặt hắn.
Một khuôn mặt dữ dằn, đáng sợ với đôi tai dài, nhọn và hai răng nanh trắng lớn, hình như còn vương lại chút gì đó có màu tựa như màu … máu.
_ Là Vampire! Mei, ẳm đứa nhỏ lùi lại. Nhanh lên!
Tôi nhanh chóng ẵm đứa trẻ lui về thật nhanh. Ngay lúc đó, con quỷ ấy liền tự giựt phăng cánh tay khi ngọn lửa chưa kịp lan tới cơ thể. Hắn thì thào:
_ Tụi bây là ai?
_ Tao, Huntervil, thợ săn.
_ Tao, Thrall, thợ săn.
Vừa xưng tên, cả hai vừa lao đến, thật nhanhvề phía hắn. Hai thanh kiếm sang loáng trong đêm được vung lên. Hắn cũng không vừa, vung cánh tay còn lại lao đến, nhưng … thật hắn quá chậm. Hunt đâm thẳng vào ngực hắn, nơi chứa đựng nguồn sống. Thrall thì một nhát kiếm đã cắt lìa đầu hắn. Trong phút chốc, cả cơ thể tan biến thành những lớp bụi mờ và tiêu tán trong đêm đen tĩnh mịch. Trước đó, hắn đã nở một nụ cười nham hiểm:
_ Tao chết đi nhưng an hem tao sẽ không tha chúng mày và thằng nhỏ đó đâu.
_ Hai người ẵm đứa nhỏ về nhà trọ đi. Để chúng tôi lo kiểm tra khu vực ở đây đã. – Thrall lên tiếng
_ Để chúng tôi theo hai người!
_ Khỏi! Cô và Claire quay về chăm sóc cho thằng nhỏ đi.
Dứt lời, cả hai lao nhanh về phía trước. Dần dần chúng tôi không còn thấy bong dáng của họ nữa. Lúc này tôi và Claire chỉ còn biết lặng lẽ quay về nhà trọ sau khi đã chon cất tử tế cho người đàn bà tội nghiệp kia. Trong đầu tôi vang lên nhiều câu hỏi, ai có thể trả lời rõ rang cho tôi đây?

NHẬT KÍ CỦA THRALL TALEN
Ngày 10 tháng 1,

Tôi và Hunt nhanh chóng lao vào màn đêm tĩnh mịch phía trước. Không ai nói với ai lờinào. Chắc chắn nó còn đang giận tôi, vì mội lần tức giận là luôn đâm thẳng vào tim đối phương ngọt xớt. Mong rằng sang hôm sau nó sẽ nguôi.
Chạy được một đoạn dài trong yên lặng, và chắc chắn không còn một tên quỷ nào. Tôi đang tính sẽ quay về thì Hunt lại nói:
_ Mùi máu!
Lúc nào nó cũng nhận ra mùi máu sớm hơn tôi. Sau cùng, chúng tôi đã phát hiện ra nơi xuất phát mùi máu tanh tưởi kia là từ một toà lâu đài cổ đồ sộ. Toà la7u đài như nổi bật giửa bầu trời mà giờ đây những tia sang yếu ớt của ánh trăng đang cố gắng len lõi qua các kẽ hở của những đám mây nặng trĩu. Những ô cửa sổ cao vút tăm tối không hề lọt ra môt tia sang nào, lâu đài hoang? Tôi tự hỏi mình như thế! Để có câu trả lời cho những câu hỏi về mọi chuyện xảy ra thì giờ đây có lẽ chúng tôi phải làm đó là dấn thân vào toà lâu đài đồ sộ và u ám này.
Trước mặt hai chúng tôi giờ đây là mộ cánh cổng lớn nặng nề đang hé mở, có ánh sang hắt qua khẻ cửa. Chúng tôi bước vào trong, một cánh tượng hãi hung diễn ra trước mắt. Mười mấy xác chết ốm yếu, gầy gò, không còn một giọt máu trong người. Trên cơ thể cũng có vết thương như của người đàn bà kia. Mặt đất đầy những vệt máu. Đôi chỗ trên tường còn có dấu vết một vật gì đó làm cho rạn nứt. Hunt bước vào kiểm tra.
_ Trên cổ họ đều có hai vết thương nhỏ, tròn. Như vậy đây là kết quả của một con Vampire gây ra. Ngoài ra tim của họ cũng đã bị bóp nát.
_ Ai làm điều này?
_ Có thể chính con quỷ đã hút máu họ,
_ Để làm gì? Trong khi nếu để nguyên, họ đã trở thành tay sai của hắn rồi.
_ Có trời biết! Thêm nữa, ở đây đã diễn ra một trận ẩu đả, có ít nhất là hai hay ba Vampire đã ở đây.. Một trong số chúng đã bị giết. Nhin đây này!
Hunt chỉ vào một bộ đồ gần bức tường phía Tây. Trên ngực trái bộ quần áo cũng có dấu vết một lỗ thủng to, có thể đây là nguyên nhân khiến con quỷ này trở thành tro bụi.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 05-26-2008, 03:19 AM
Gallant Gallant is offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: May 2008
Bài gởi: 6
Default

(Tiếp theo)
_ Có thể là do con Vampire kia gây ra. Nhưng tại sao nó lại tiêu diệt chính đồng loại của mình kia chứ?
_ Biết chết liền luôn! Quay về thôi! Ở đây chúng ta đã không còn gì để làm nữa rồi.
_ Không kiểm tra phía trong à?
_ Khỏi, tôi không ngửi thấy mùi con quỷ nào cả.!
Hunt bẩm sinh vốn đã có thể phân biệt đâu là quỷ đâu là người nhờ vào mùi trên cơ thể, mũi hắn thính như cẩu vậy, không, có thể còn hơn ấy. Để chắc ăn, chúng tôi đã thiêu rụi tất cả những xác chết ở đây, sau đó rời khỏi toà lâu đài, quay lại nhà trọ Severa- nơi Hunt và Mei đã trọ.
Vừa 9ặt chân vào thị trấn, chúng tôi thực sự bang hoàng. Mei và Claire đang bị mọi người trói lại. Tr6en tay họ nào là dao, gậy gộc, và tất cả những gì có thể làm vũ khí. Ánh mắt họ đằng đằng sát khí. Thị trưởng - có lẽ - lên tiếng:
_ Các người đã làm gì gia đình họ?
_ Ai? – Hunt hỏi lại
_ các người đừng có giả điên không biết, ta biết các ngươi là thợ săn quỷ nổi tiếng, tất nhiên các người tới đây không phải để nghỉ ngơi hay vui chơi gì rồi, mục tiêu của các người là họ chứ gì. Bọn ta đã cố gắng để các người không biết nhưng không ngờ các người đã tìm ra chỗ ở của họ. - Giọng ông lão cứ run run
_ Khoan đã! – tôi lên tiếng – Như ông nói thì “họ” ở đây là gia đ2inh Vampire, là quỷ thì có gì tốt mà các người lại bao che cho chúng?
_ Các người thì biết cái quái gì! Họ tuy là quỷ nhưng lại rất tốt với bọn ta, họ đã bảo vệ tất cả chúng ta từ những tên quỷ khác. Vậy mà các người …
_ Ông nghĩ là bọn tôi đã giết họ hay sao? Ông nghĩ chúng tôi chỉ biết giết choc để nhận tiền hay sao hả? Chỉ bọn ham tiền mới thế thôi! Nếu ông chỉ chỗ họ ngay từ đâu thì chúng tôi đã có thể bảo vệ họ và những người khác rồi. – Hunt quát lớn, chưa bao giờ tôi thấy hắn giận đến thế ngoại trừ lần đó
_ Vậy … vậy là … họ đã …
_ Đúng. Do một con Vampire gây ra nhưng hắn cũng đã chết rồi.
_ Đứa nhỏ đâu?
_ Nó … nó đang ngủ trên phòng.
_ Thằng nhỏ là con họ đấy, mấy người hãy nuôi nấng nó đàng hoàng đi. Chúng tôi đã xongviệc rồi, bây giờ mấy người có thể thả chúng tôi ra chưa.? – Claire hỏi
_ Làm sao bọn tao tin chúng mày được, biết đâu chúng mày nối láo để bỏ tốn thì sao? Đừng tin lời hắn. Chính hắn đã giết họ đấy. Chúng ta phải trả thù cho họ thôi. - Một tiếng nói vang lên
Ngay khi có tiếng nói này, tôi mới chợt phát hiện ra một mùi tanh, tuy nhiên nó rất là mờ nhạt.
_ Hunt, ở đây …
Hunt ngăn tôi lại và lặng lẽ tiến về đám đông
_ Vậy các người muốn gì?
_ Các người phải chết! - Vẫn là giọng nói ấy
_ Được thôi nhưng các người hãy tha cho hai cô gái kia.
_ Chuyện này …- ông lão lên tiếng
_ Được thôi, ngươi tự xử đi.
_ Không! Ta muốn chính tay cô bạn ta làm điều đó kia! – Hunt chỉ vào Mei
_ Không … Tôi … không làm được…
_ Phải làm thôi Mei ạ! Vì cô là phụ tá của tôi kia mà! _ Hunt mỉm cười, một nụ cười buồn
_ Nhanh đi! - Giọng nói lại quát
_ Tôi … tôi … - Mei ôm mặt khóc nức nở. Nếu là tôi chưa chắc tôi làm được chứ nói gì là Mei, làm sao mình có thể giết người bạn thân của mình kia chứ. Khổ than cô bé!
_ Thật là, để tôi! – Claire lên tiếng
_ Đừng… đừng mà Claire! Khônggggggggggggg….
Một nhát dao ngọt xớt, xuyên thẳng vào ngực trái của Hunt.
_ Xin lỗi Hunt!
_ Không … không sao … đâu… - Hunt mỉm cười và gục ngã xuống đất
Mei đã bất tỉnh, ông lão kia đã dìu cô lên, tôi chạy ngay tới Hut.
_ Còn người, Thrall, đến lượt ngươi rồi đó! - Giọng nói đó lại vang lên
Hắn đã bước ra đám đông, chỉ mặt tôi và nói
_ Ngươi cũng tự làm như vậy đi hay là muốn …
Một tiếng động xé gío lao đến, một mũi tên nhỏ bằng bàn tay ghim mạnh vào tim hắn.
_ Sao … Tại sao … ngươi …
Cơ thể hắn chưa kịp chạm đất thì hắn đã trở thành tro bụi và lớp tro bụi ấy đã bay theo gió vào màn đêm. Tất cả mọi người đều bất ngờ và hoảng sợ riêng tôi và Mei thì chẳng có chút gì gọi là bất ngờ cả!
_ Cái thằng này, mày muốn tao chết lắm hay sao mà không bắn đi, có thấy hắn cầm dao chĩa vào tao không? – Tôi quát vào mặt Hunt
_ Sao … sao anh .. còn sống? – Mei đã tỉnh lại từ lúc nào, và cô bất ngờ thật sự khi thấy Hunt ngồi bật dậy
_ Làm sao tôi chết được kia chứ?
Chưa nói gì cả, Mei lao đến ôm chầm lấy Hunt với những hịot nước mắt chảy dài trên má, cô khóc rất nhiều và khóc rất to.
_ Tôi … tôi … xin lỗi!
Hunt vừa nói vừa ôm cô vào long vỗ về. Ông lão mới tiến lại và hỏi:
_ Chuyện này là sao? Chúng tôi không hiểu gì cả!
_ Hắn là một Vampire.
_ Khi hắn vừa lên tiếng, có một mùi tanh thoang thoảng tựa như máu.
_ Đến lúc đó anh mới nhận ra sao? Sao “bèo” vậy?
_ kệ tui!
_ khoan! Thrall lên coi đứa nhỏ sao rồi.
Tôi giật mình trước câu nói của Hunt, tôi thật là sơ suất quá. Đã có một con trà trộn vào đây rồi thì ắt hẳn cũng sẽ có những con khác. Tôi lao nhanh về nhà trọ Severa mặc dù tôi chẳng biết số phòng là bao nhiêu. Như biết tôi đang ngghĩ điều đó hay chỉ là trùng hợp không biết, Claire nhắc to:
_ Lầu ba, quẹo phải, phòng cuối cùng bên trái.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 06-28-2008, 02:05 PM
Gallant Gallant is offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: May 2008
Bài gởi: 6
Default

Anh chị em ới ời nếu mấy anh chị em coi được thì nói cho thằng em nì một tiếng để post típ nha
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 06:44 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.