Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 03-20-2007, 09:25 PM
nguyenchihiep nguyenchihiep is offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2007
Bài gởi: 21
Default Oan Khuất

OAN KHUẤT

Đường vừa khóc vừa mặc quần áo lại cho Diễm giờ đây chỉ còn là cái xác loã lồ không hồn lạnh cứng . Mới khi ấy không lâu lắm , hai người còn ngồi bên nhau trao đổi tâm sự về một ngày hạnh phúc sắp đến . Thật đau lòng ! Họ đã yêu nhau hơn ba năm và ngày cưới gần kề thì………
Một toán công an hình sự vừa đến , đầu tiên sau khi phong toả khu vực , người trưởng nhóm tiến đến vỗ vai kêu Đường tránh ra một bên và tiến hành thu thập chứng cứ cho công tác điều tra . Một điều tra viên có nhiệm vụ hỏi Đường vì sao anh có mặt nơi đây và hai tay anh tại sao dính nhiều máu . Đường lắp bắp không trả lời suông , phần vì quá đau lòng trước cái chết của người yêu anh khóc thật nhiều ! .
Xác chết của cô gái liền được gió gém lại chuyển lên xe vài nhân viên tìm manh mối từng chút một . Họ tìm đươc một cây tuốc-nơ-vít mà Đường vất vào bãi cỏ ướt khi nãy . Hai nhân viên mang găng tay cẩn thận gói lại những cọng cỏ dính máu , một người rắc phấn tìm dấu giày dép và dấu tay và đổ khuôn các dấu giày còn mới tại hiện trường . Họ cẩn thận từng chút vạch từng cọng cỏ cố tìm được thêm những chúng cứ ít ỏi để bổ xung cho công tác điếu tra vụ án .
- Đội trưởng ơi ! Tôi thấy xác cô gái này bị một vật tròn cỡ 6 ly đâm giữa tim , có thể là cây tuốc-nơ-vít chúng ta vừa tìm được . Viên công an tên Hoàng nói
- Đội trưởng ! Đây là mấy mẫu tóc được tìn thấy trên tay và thân thể xác chết tôi đã gói lại , ngoài ra hiện nay vết thương đâm ở bụng nạn nhân cho thấy đó là một vật sắc nhọn , có thể là dao . Viên công an tên Thuỵ nói tiếp
- Vậy anh cho lấy khẩu cung gấp đối tượng xem ! viên đội trưởng nói
- Dạ cái đó để em ! Viên công an tên Hoàng nói tiếp
Sau đó viên công an tên Hoàng cho lấy lời khai của Đường , phần vì quá đau khổ , lý trí tâm tư không bình tĩnh cho nên Đường nhận bừa hết tội cho dù không phải mình làm mà vì muốn chết cho trọn tình với người yêu .
- Anh hãy kể lại các tình tiết mà anh đã thực hiện . viên công an nói
Đường gật đầu không nói gì mắt vẫn ngây dại
- Có phải anh đâm cô gái bằng cái tuốc-nơ-vít không
Đường lại gật đầu và cũng không phản ứng gì
- Vậy sau anh còn đâm cô ta nơi bụng , bộ anh thù cô ta lắm hay sao ? .
Viên công an tiếp tục hỏi và Đường thì cú tiếp tục gật đầu
- Trong quá trình đâm cô gái con dao anh đã liệng đi đâu , chỗ nào ?
- Dưới sông ! Đường nói đại cho qua
Viên công an kêu vài người đến sục một khoảng lớn ven sông , mấy tiếng sau họ vớt được một con dao kiểu Thái lan đã cũ .
- Có phải vật này không ? Viên công an cẩn thận đưa con dao lên hỏi Đường
- Phải ! Chính nó . Đường trả lời cộc lốc
Viên công an huý hoáy ghi chép biên bản xong đọc sơ cho Đường nghe rồi bắt Đường ký tên còng tay dẫn ra xe .
- Anh Khánh ! Đối tượng đã nhận tội chủ mưu vụ án . Viên công an tên Hoàng nói
- Anh đã lập biên bản chưa ! Viên đội trưởng hỏi
- Rồi ! Và tôi đã niêm phong tang vật gởi về phòng pháp y để phân tích AND và loại máu dính trên hung khí , mẩu tóc vương lại trên xác nạn nhân ạ !. Viên công an tên Thuỵ nói tiếp một hơi
- Này Hoàng ! Cậu xem lại vết máu dính trên tường gần bãi vữa thừa ,tôi thấy hình như đó là do vật sắc nhọn gây ra . Viên đội trưởng nói với vẽ chú ý !
- Ngoài ra đôi giầy cũ tôi cũng thấy có dấu máu cậu xem thử có cùng cỡ chân đối tượng không ? Cậu lấy mẩu các dấu giầy chung quanh hiện trường để sau này phục vụ công tác điều tra tiếp khi có yêu cầu . Khánh nói tiếp và ra lệnh cho thuộc cấp
- Dạ cái đó em xem rồi ! xung quanh đây máu phún rất nhiều nơi chỗ nào cũng có . Viên công an tên Thuỵ nói tiếp và lấy gắp kẹp đôi giày cho vào túi .
- Thôi nếu vậy anh hãy ghi mấy chỗ mà tôi nói là " lưu ý " Để sau này có cơ sở nếu phải điều tra tiếp tục . Khánh nói tiếp và lấy tay chỉ vào góc tường .
Người đội phó tên Thành vẫn ngồi yên một chỗ do hôm nay anh bệnh tuy nhiên anh vẫn theo đoàn mà không tham gia công tác điều tra , anh nhìn rất kỹ mọi thứ không bõ sót chi tiết nhỏ nào ! .
- Anh Khánh này ! Tôi cảm thấy còn cái gì khuất tất . Thành vừa nói vừa chỉ vế phía Đường- Anh ta trông rất khổ sở và mệt mỏi , không có dáng của kẻ gây án . Thành nói thêm
- Anh mệt cứ nghĩ ! Khánh cào nhào
- Nãy kêu ở nhà không chịu theo chi mệt vậy ? Tôi thấy tất cả rất khớp với vụ án , duy có điều không phải do một người gây ra , vả lại kẻ phạm tội khi gây án bị bắt ai không ủ rũ . Viên đội trưởng tên Khánh nhận định .
- Tôi cũng nghĩ vậy ! Nhưng tôi lại thấy làm sao ấy ? Còn bây giờ chúng ta sẽ làm gì ? . Thành hỏi tiếp
- Biên bản thì tôi tạm giữ để mai làm báo cáo còn bây giờ xong việc , mình về thôi
- Sau khi thu dọn sơ bộ và rắt thuốc sát trùng thì tất cả lên xe về đồn . Riêng Đường thì bị giải vào nhà giam ngay trong ngày . Trong lúc mọi người vui vẻ vì vụ án đã tiến triển thuận lợi , riêng Thành vẫn phân vân vì anh nhìn thấy thái độ quá thành khẩn của đối tượng và vật chứng của vụ án chưa được hoàn hảo một số nơi vì trời mưa lâm râm ướt cho nên cũng cản trở khá nhiều công tác điều tra .
Sáng hôm sau ! . . . . . . . . . . . . . .
- Thành này ! biên bản hôm qua tôi quên khấy ở đâu rồi ? Khánh vừa nói vừa lục tủ , cả hai tìm đến trưa vẫn không thấy .
- Có lẽ anh đánh rơi lúc giải đối tượng vào trại giam rồi cũng nên ! Thành vừa nói vừa suy nghĩ
- Vậy bây giờ tìm không được phải làm sau đây ? Khánh phân vân
- Anh còn nhớ những chi tiết vụ án không ? Thành lại hỏi
- Còn nhớ vì mới đây mà . thôi ! Để tôi viết lại vậy ! Chiều đem qua trại giam kêu hắn ký lại . Khánh nói cho qua chuyện .
Nói xong Khánh lấy giấy ra viết lại toàn bộ nội dung vụ án , tuy nhiên đã bỏ sót rất nhiều chi tiết nghi ngờ mà anh đã kêu điều tra viên ghi nhớ . Sau đó lấy xe đi về hướng trại giam .
- Chào ! Xin cho tôi tiếp xúc với phạm nhân Huỳnh Tấn Đường để lấy khẩu cung .
- Anh chờ ! Để tôi cho người dẫn giải đối tượng ra ! Viên sỹ quan cai ngục nói .
Đường đã được dẫn giải ra ngồi trước mặt Khánh , qua một đêm không ngủ trông anh hốc hác đến thảm hại
- Anh không được khoẻ à ! Câu hỏi hơi ngớ ngẩn Khánh vừa thốt ra
- Tôi không ngủ được ! Thật là một ác mộng mà đời tôi phải gặp . Đường trả lời
- Thế sao anh ký vào biên bản nhận tội . Khánh hỏi đột ngột
- Tôi bị sốc ! nhưng sống hay chết giờ đối với tôi chẳng ý nghĩa gì !
- Tôi rất thông cảm với anh ! Nhưng tôi là người điều tra và tất cả những gì tại hiện trường thật bất lợi cho anh !. Khánh vừa nói vừa cắn bút . Đăm chiêu suy nghĩ một hồi , Đường nói chậm :
- Mọi việc do số phận ! Tôi lỡ nhận rồi , không còn gì nói nữa.
- Tôi cũng buồn cho anh ! Theo nhận xét và kết quả điều tra cho thấy không phải chỉ một người anh nghĩ sao ? . Khánh vừa nói vừa dò xét
- Tôi cũng không biết ! Thôi cứ mặc nó vậy ? Bây giờ tôi cũng không biết nói cái gì cả .
Khánh chìa tờ biên bản vừa viết hôm qua và biên bản lấy cung mới viết xong về phía Đường và nói :
- Anh đọc cho kỹ rồi ký tên vào ! Nếu anh không đọc được thì tôi đọc cho anh nghe . - Không cần đâu ! Tôi ký luôn . Đường không để tâm tới việc mình sẽ lãnh một bản án rất nặng nề , anh vội vã ký tên và buổi hỏi cung cũng chấm dứt. Người cán bộ trại cũng đưa anh trở về phòng giam .
Một số tù nhân cùng chung phòng với Đường xúm xít lại hỏi :
- Anh có bị đánh không ? Có bị ép cung không ?
- Không ! Họ không đánh tôi vì tôi đã ký vào biên bản rồi ! Đường nói bằng giọng buồn buồn
- Anh dại thật ! Hôm qua anh nói với tôi anh bị oan mà . Một phạm nhân nói
- Nhưng tôi không thể làm khác ! Không hiểu tại sao các vật chứng nó cứ đúng đối với tôi . Đường buồn rầu nói
- Vậy anh ký luôn à ! Tử hình chứ không giỡn chơi đâu ? Một phạm nhân khác lại nói - Nhưng thôi bây giờ lỡ hết rồi ! nếu số phận anh còn thì hy vọng họ hỏi cung anh lại , lúc ấy anh nhớ nói anh bị oan ! Nhớ không ? Một phạn nhân lớn tuổi mặt bặm trợn , có lẻ là một tay anh chị trong giới giang hồ nói
- Tôi nghe lời anh ! Đường nói cộc lốc rồi tìm một xó nằm thiếp đi vì mệt mỏi .
Trong giấc mơ anh thấy mình đứng trước một lâu đài rất đẹp và Diễm đứng trước cửa đưa tay vẩy vẩy anh trong một tà áo trắng của Thiên thần , anh lại đến và cùng Diễm tiến vào trong . Bên trong thật hoa lệ và uy nghi . Những Thiên thần có cánh bay bay chung quanh vây lấy anh , như muốn chúc cho anh một hạnh phúc vĩnh cửu ………Rồi cũng giấc mơ này anh lại thấy mẹ anh ngồi bên song cửa , nhìn về phía anh không chớp mắt với vẻ mặt u tối buồn bã . Anh chạy vôi lại kêu :” Mẹ ơi …… mẹ ơi ……con đây !” Tiếng nói của anh như hút vào khoảng không cô tịch . Anh vội chạy lại nắm lấy song cửa ôm bóng dáng mẹ anh … . nhưng tất cả như tan trong không khí , choàng tỉnh anh thấy mình đang nắm tay vào song sắt , tay anh bật máu tươi ! Anh chợt khóc .
Ôi ! Nước mắt của niềm uất hận và oan trái , nước mắt của số kiếp anh vương mang , nước mắt cho người mẹ chờ đợi anh từng đêm tối cô đơn lạnh lẻo . Anh hối hận và thèm được sống để phụng dưỡng cho mẹ già trong những năm tháng cuối cuộc đời .
- " Diễm ơi ! Có lẽ chúng ta đã mang những tội tình từ kiếp trước , kiếp này là oán trả hay chăng…… . . nỗi lòng anh đau buồn vì mất em , sự đời thật vô cùng bi đát với hai ta nhưng mẹ anh vẫn còn và phải sống vì điều này " Đường nhẩm nhẩm nói một mình như người điên .

con tiep

Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 06:42 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.