Go Back   Vina Forums > Vườn Thơ > Vườn Tao Đàn > Thơ Sưu Tầm
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 11-28-2010, 08:36 AM
G4N's Avatar
G4N G4N is offline
Member
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Đầu đường xó chợ...
Bài gởi: 38
Default Thơ - Sưu tầm 1 cơ số bài ^^

ĐÃ ĐI QUA THƯƠNG NHỚ

Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ!

*

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?

*

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương…

*

Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…

*

Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…

*

Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…

*

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…

*

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…

*

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Nguyễn Phong Việt
__________________
Một linh hồn nho nhỏ
Mang mang thiên cổ sầu...
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 11-28-2010, 08:40 AM
G4N's Avatar
G4N G4N is offline
Member
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Đầu đường xó chợ...
Bài gởi: 38
Default

NGƯỜI NÀY VÀ NGƯỜI ĐÓ

Tại sao ta chọn người này mà không là người đó
cũng như giữa nước chanh và tắc đá
vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ
để rồi ta trượt dài xuống vực sâu...

Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu
ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ
ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ
ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ
một điều gì đó không thể gọi tên...

Tại sao ta chọn người này...có lẽ ta cũng đã quên...
có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng
ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác
ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác
rồi cứ thế bước đi...

Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay
người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ
người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ
cho tất cả thương nhớ này...

Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...)
ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi...)

Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười
hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống
nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng
làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm

Giữa người đó và người này...
tại sao ta không chọn người đó
dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!

Nguyễn Phong Việt
__________________
Một linh hồn nho nhỏ
Mang mang thiên cổ sầu...
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 11-28-2010, 08:40 AM
G4N's Avatar
G4N G4N is offline
Member
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Đầu đường xó chợ...
Bài gởi: 38
Default

ĐÊM XANH

Có con chim nhỏ miên man hát
trên những vòm cây thưa...

Phải em không tháng mười một ngày không mưa?
đếm tình yêu bằng sinh nhật,
bằng hai bàn tay mỏng
mười cọng cỏ hoang không cộng đủ phép đa tình
chừng đã bấy lần xanh!

Phải em không những tình yêu không anh?
Dù con chim nhỏ mười lần hơn đã cất lên một giọng
mười cọng hoang xanh mười lần hơn đã bò buồn trên tầng tầng bình nguyên lạ lẫm
bình nguyên nào cũng ngỡ đã là xanh!

Phải em không đếm sinh nhật bằng những mối tình?
Ngày không mưa đánh dấu vào em từng mặt người khô cong như lá
những chiếc lá rụng đâu đây trong khu vườn vẫn là con chim nhỏ
lẫm chẫm đi qua bao lá rơi và vỡ
xương lá gầy gò bước chân

Và những ngày đếm xanh
ba năm, năm năm con chim xưa cứ cất lên một giọng
mười cọng cỏ hoang xưa cứ bò buồn trên tầng tầng bình nguyên lạ lẫm
Anh vẫn chỉ đâu đây chứng kiến em mò mẫm,
bão giông!

Đường Hải Yến
__________________
Một linh hồn nho nhỏ
Mang mang thiên cổ sầu...
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 11-28-2010, 08:42 AM
G4N's Avatar
G4N G4N is offline
Member
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Đầu đường xó chợ...
Bài gởi: 38
Default

TỰ KHÚC
Bỏ lại những khát khao
Em lao mình phía ngày chông chênh nắng


Phía giấc mơ vắng lặng
Im ắng những nỗi buồn.


Run run úp mặt ngón tay suông
Lòng có tan thành biển?
Sao thét gào
Chìm lấp giữa bình yên.



Có những ngày
Quay quắt đợi mùa lên
Em vẫn cố để không nhìn hướng khác
Giấu giấc mơ để đôi chân khỏi lạc
Để đến cùng
Vẫn lối về phía anh.



Em chẳng thể, dù một chút mong manh
Quay lưng lại ngày đã xanh thăm thẳm
Chiếc neo - anh giữ em - con tàu đắm
Để hành trình sao cứ mãi chông chênh.



Em chẳng thể cầu xin anh lãng quên
Đừng níu giữ trái tim em đầy gió
Em biết chẳng thể nào anh từ bỏ
Em- thói quen, ký ức, cuộc đời.


Và đêm nay
…có một vì sao rơi
Em tiễn biệt những giấc mơ khắc khoải
Đi bên anh với bình yên trống trải
Giấu xót xa trên những phiến môi cười…


Đoàn Ngọc Thảo Nguyên
__________________
Một linh hồn nho nhỏ
Mang mang thiên cổ sầu...
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 11-28-2010, 08:44 AM
G4N's Avatar
G4N G4N is offline
Member
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Đầu đường xó chợ...
Bài gởi: 38
Default

CÓ NHỮNG NGÀY
[ sưu tầm - không biết tác giả là ai - chân thành xin lỗi ]

Với cái nhìn trống rỗng trong gương soi.
Tôi bắt đầu một ngày dài mệt mỏi.
Một ngày dài nhàn nhạt.
Chẳng có niềm vui nào ra hồn.
Cũng chẳng có nỗi buồn nào
đáng để tôi được khóc.
(Có lúc tôi thèm được khóc biết bao!)

Đành rũ bỏ bộ mặt bơ phờ
Tôi dọn cho mình dáng vẻ thản nhiên
Rồi ném thời gian vào công việc…

Khi đêm xuống
Trong bóng tối, tôi ngồi chờ một giấc mơ…
Chỉ có những con bướm đêm
Chỉ có ngọn gió đẫm hương
Và tiếng côn trùng như dao
cứa vào lòng tôi buốt nhói.
Trái tim héo rũ rơi…rơi…

Tôi thức dậy
trống rỗng nụ cười…
__________________
Một linh hồn nho nhỏ
Mang mang thiên cổ sầu...
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 11-28-2010, 08:46 AM
G4N's Avatar
G4N G4N is offline
Member
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Đầu đường xó chợ...
Bài gởi: 38
Default

Hay nhỉ... đọc những bài này, nhẹ thôi, nhưng có cái gì đấy da diết và chua xót lắm. Lại nhớ thương.. không phải lối.
Hôm nay là một ngày đẹp.. nhưng lại thấy ủ rũ quá, kiểu như "lòng bình yên mà sao buồn thế"
biết đến khi nào mới lớn chứ?!
__________________
Một linh hồn nho nhỏ
Mang mang thiên cổ sầu...
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:18 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.