Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #11  
Old 05-29-2012, 06:12 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Không còn cách nào khác bác sĩ đã đưa giấy tờ cho Hải Tú ký, và Triệu được đưa vào phòng mổ ngay lập tức . Nhưng bác sĩ còn thông báo cho Hải Tú là tổn phí sẽ lên đến hơn 100 triệu đồng .

Nghe đến đây Hải Tú bủn rủn tay chân:

- dạ ... bác sĩ ...em đào đâu ra số tiền lớn như vậy hả bác sĩ . Em có thể trả góp được không ?

Bác sĩ lắc đầu thở ra rồi nói với cô:

- không được đâu cô à . Nếu không có số tiền đóng trước là 20 triệu trong ngày hôm nay thì chúng tôi cũng hết cách . Vì đó là luật của bệnh viện .

Hải Tú khóc ròng:

- nhưng như vậy đâu có được anh Triệu sẽ chết mất, vì em không biết làm sao có ngay số tiền đó . Bác sĩ cho em thêm vài ba ngày được không bác sĩ ?

Lạc nãy giờ đứng im re, bây giờ nghe Hải Tú nói xong anh cũng thấy mình là người có lỗi:

- xin lỗi em mọi chuyện là do anh . Anh có liên lạc gia đình của Triệu rồi nhưng mà cho dù họ vào tới đây cũng trễ rồi . Lúc đầu anh hoàn toàn không biệt chuyện khối u trong não của nó .

Hải Tú khóc bù lu bà la:

- anh Lạc bây giờ làm sao để cứu anh Triệu đây ? Hu hu hu ...

Lạc bình tĩnh tiếp:

- anh dành dụm bấy lâu nay chỉ được một ít, để anh đưa em 10 triệu, em tìm cách thêm thử coi sao ...

Bác sĩ sốt ruột lên tiếng:

- thôi cô cậu cứ ở ngoài đây bàn nhé, xong rồi thì đi ra nói chuyện với cô thư ký trong phòng tiếp tân .

Hải Tú cảm ơn bác sĩ rồi đưa tay quẹt mắt, quẹt mũi, hai mắt đỏ hoe, giọng đã bị khàn khàn vì cô gào khóc quá độ:

- em từ lúc bước chân vào nghề này đến nay em cũng để dành được chút đỉnh, ráng gom lại chắc cũng gần 20 triệu, thôi thì cứ đóng cho bệnh viện trước . Phần còn lại có lẽ ...

Lạc ngắt lời:

- có lẽ sao hả em ?

Hải Tú ngập ngừng rồi nói giọng quả quyết:

- em nghĩ chỉ còn có một cách mà thôi, để em thử và hy vọng là ông ta sẽ giúp đỡ em .

Nói xong Hải Tú đưa tay gạt hết nước mắt cô nhìn Lạc nghiêm túc:

- anh Lạc ở lại đây theo dõi bệnh tình của anh Triệu . Em phải đi bây giờ . Em sẽ ráng gom số tiền còn lại . Anh cứ nhắn tin hay gọi cho em khi có tin tức của anh Triệu nhé . Em cố gắng trở về trong vòng 2 tiếng đồng hồ !

Lạc hoài nghi và muốn biết nhiều hơn nữa, nhưng anh lại ngại Hải Tú sẽ nghĩ ngợi và bi chạm tự ái một lần nữa . Lạc đành ừ hử cho xong:


- thôi được rồi em cứ đi đi . Để anh liên lạc cho gia đình Triệu thêm một lần nữa, hy vọng là khi họ vào có tiền để trả tiền bệnh viện .

Hải Tú bước từng bước nặng nề lê gót khỏi bệnh viện . Trong đầu bao ý nghĩ cứ rối tung lên . Cô tự hỏi lòng bây giờ phải làm sao ?? Không lẽ lại đến nhờ vả ông ấy thêm lần nữa . Dĩ nhiên cô biết là ông ấy sẽ đồng ý, nhưng cô sẽ phải trả bằng một giá khác, cái giá mà cô không hề muốn làm cho dù cô đã từng làm để đánh đổi bằng tiền ...! Nhưng lại một lần nữa cô không có đường lựa chọn . Cô thương Triệu nên bằng bất cứ giá nào cô cũng sẽ hy sinh !

Tiếng chuông điện thoại "ring" cắt ngang dòng suy nghĩ của Hải Tú . Cô mở phone nhìn thấy số bỗng hai mắt cô sáng rỡ lên, một số điện thoại mà Hải Tú đang cần để liên lạc trong lúc này . Hải Tú ngọt ngào:

- A lô, chào anh

- cô biết tôi là ai sao nè ?

- dạ em biết chứ, anh là anh Nhật Ân mà, làm sao em có thể quên được

- cô còn nhớ dai quá nhỉ ? cô có thể đến với tôi ngay bây giờ không ?

Hải Tú bỗng ngập ngừng:

- dạ ...em ...

Nhật Ân bỗng tiếp lời cô:

- cô thế nào nhỉ ?? không tiện à . Tôi rất cần cô ngay bây giờ, cô có thể đến ngay không ? Đã lâu rồi tôi không gặp cô .

Hải Tú nửa mừng nửa lo, cô nói giọng lí nhí:

- dạ .. em cũng đang cần muốn gặp anh đó Nhật Ân . Em tới ngay nhé !

Nhật Ân đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế trong căn phòng làm việc thật sang trọng và cao cấp . Ông xoay người qua lại trên chiếc ghế, mắt nhắm nghiền, hai tay cứ vuốt mặt và mũi về phía sau tóc rồi chống cằm rồi tư lự và thở dài . Cuộc chiến giữa hai vợ chồng đã kéo dài hơn hai năm, nhưng ông không có can đảm để chia tay . Với ông tuy có chút đào hoa nhưng ông không thể bỏ đi cái gia đình một vợ đẹp và ba con ngoan ở nhà . Từ một dịp tình cờ gặp Hải Tú đang buồn bã khóc lóc, không biết duyên phận khiến xui thế nào ông đã giúp đỡ cô nhưng cũng chính ông là người đầu tiên bẻ mận hái đào . Cái điểm tốt của ông là giữ lời và đã giúp Hải Tú rất nhiều về mặt kinh tế, cho dù mỗi lần ông giúp chẳng phải là giúp không mà cũng là một lần trao đổi ái ân . Kể từ khi biết Hải Tú khi nào ông buồn, ông trống vắng là lúc ông cần đến Hải Tú . Và hình như ông cũng đã từ từ bỏ đi cái tính đào hoa của mình . Ông không yêu Hải Tú, nhưng cô mang lại cho ông cảm giác được yêu, được chiều chuộng và Hải Tú hiểu ý của ông . Trong khi ông yêu vợ bao nhiêu mà ngược lại bà ấy chỉ mải mê với những đam mê nghệ thuật, rồi bè bạn, rồi mua sắm, rồi du lịch, và rất đua đòi theo thời trang, dần dần bà ấy coi trọng những thứ ấy hơn ông . Ông vùi đầu vào công ty để mang về bao nhiêu tiền cho bà và các con . Ở nhà mướn người nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp . Bà không phải làm bất cứ một điều gì ngoại trừ là đôi lúc trò chuyện với con hay giúp con học hành . Nhưng bà cảm thấy giống như đó là một sự trách nhiệm nặng nề gì lắm . Nên ông cũng mướn thêm một người về kèm cho hai đứa con nhỏ, một đứa đang học cấp một, và một đứa học cấp hai . Đứa con lớn thì đã vào trường đại học cũng rất đua đòi như mẹ nhưng có điều là học hành giỏi dang, làm ông cũng yên tâm phần nào .

Tiếng gõ cửa làm cho Nhật Ân giật mình vì Hải Tú chẳng gọi và cô tiếp tân cũng chẳng báo cho ông biết . Ông quay về thực tại:

- vào đi

Hải Tú đẩy cửa bước vào, gặp ông cô bỗng khúm núm, không giống những lần trước . Nhật Ân thấy vậy cười nhếch môi và bảo:

- cô làm sao vậy ? Không giống như là cô của mọi khi nhỉ ?

- dạ em không sao . Có chuyện gì mà anh gọi cho em gấp vậy ?

- anh đang cô đơn, em có thể ở lại đây với anh hôm nay không ?

- dạ ... em ....

- lại nữa rồi, dạ ... em ... thế nào hả ? Cô có đồng ý không ?

- dạ ..ý em là ...

- sao cô ấp úng hoài vậy, cứ nói thẳng đi, cô thừa hiểu con người tôi mà .

- dạ để em nói . Em cũng đang có việc cần tới sự giúp đỡ của anh . Anh cũng biết em đã từng tâm sự với anh em có người yêu và hiện giờ anh ấy đang trong cơn nguy kịch, có thể nguy hiểm tính mạng . Em cần một số tiền rất lớn tới khoảng 100 triệu đồng để anh ấy có thể được giải phẫu vì anh ấy có khối u trong não. Nhưng em thật không thể nào có số tiền ấy . Trên xứ Sài Gòn này chỉ có anh là tốt với em thôi và anh đã giúp em rất nhiều . Em chỉ còn cách tìm anh để nhờ anh giúp em thêm một lần nữa . Vì vậy khi anh gọi cho em, em thật sự mừng lắm .

Nhật Ân vừa lắng nghe, ra chiều suy nghĩ rồi nheo mắt nhìn Hải Tú:

- à thì ra cô đang bi thảm như vậy à ? Nhưng làm sao tôi tin được lời cô nói là thật hay giả ??

- dạ tất cả là sự thật anh à . Vì anh ấy chưa bao giờ biết em vừa làm cái nghề này vừa đi học . Gần đây trong một dịp trớ trêu anh ấy đã biết hết sự thật . Em đã xin lỗi vì không cố ý lừa gạt anh ấy và em đã bỏ đi, vì biết mình không thể đối diện với anh ấy . Rồi thì anh ấy đã bỏ ăn, bỏ ngủ và được đưa vào bệnh viện . Bạn anh ấy báo cho em biết nên em đã trở lại thăm ảnh . Em tưởng chỉ là bệnh thường thôi . Ai ngờ bác sĩ nói là ảnh có khối u trong não và bị kích thích chấn động tinh thần quá cao nên nó đã phát triển nhanh hơn và nếu không giải phẫu thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng hoặc là có thể sẽ thành người thực vật .

- chuyện éo le thật, số tiền khá lớn nhưng cũng không thành vấn đề, tuy nhiên tôi có điều kiện, cô biết tôi không lợi dụng nhưng tôi chỉ muốn là cô hiểu tôi cần gì ở cô . Chỉ có cô mới làm tôi thấy thoải mái và muốn tiếp tục sống .

- dạ em hiểu ... em hiểu anh cần gì ở em . Nhưng mà anh cũng biết em yêu anh ấy, em muốn đám cưới với anh ấy . Nếu em cứ phục vụ anh thế này mãi thì làm sao em lấy chồng được ?? Vì sau khi em làm vợ anh ấy, em sẽ không tiếp tục làm nghề này nữa . Anh cũng nên tìm cách thân lại với vợ anh đi . Đừng làm những việc cho chị ấy đau lòng khi biết anh phản bội chị ấy về mặt sinh lý . Em biết anh không yêu em, vì anh chỉ cần thỏa mãn nhu cầu của một người đàn ông . Và anh cũng như những người đàn ông khác, nhu cầu của thể xác trong một cuộc hôn nhân thật là quan trọng mà người phối ngẫu của anh lại hoàn toàn không còn quan tâm nữa !

Nhật Ân nghe tới đây đã thay đổi hẳn cách xưng hô, cách xưng hô mà ông chưa bao giờ gọi cô thân mật đến thế:

- em thật là hiểu ý người . Chính vì điểm này mà anh rất thích em, rất muốn gần em, rất cần em . Đối với anh em không phải là một người trao đổi mà đôi lúc anh nghĩ em chính là tri kỷ của anh . Rất tiếc là em quá trẻ và anh đã quá già . Phải chi mình có thể gặp nhau chừng 20 năm trước ...

Hải Tú không nhịn cười được, cô cười sặc sụa:

- anh à, làm sao có thể được lúc đó em mới có 2 tuổi thôi anh à ...

Nhật Ân thở ra:

- anh biết, anh chỉ nói vậy thôi em

- em gọi anh bằng anh là vì em không hề coi anh là ông già gần 50 tuổi . Vì em cũng tôn trọng và biết ơn anh, gọi bằng anh cho nó trẻ ấy mà ...Nói xong, Hải Tú cười khúc khích .

Nhật Ân chấm dứt những trăn trở, ước mơ của mình và quay về thực tại:

- sao nè, em có đồng ý với anh không ??

Hải Tú tinh ranh:

- đồng ý là đồng ý thế nào nè ?? Không phải anh bắt em phục vụ anh cả đời đấy chứ ?

Nhật Ân phá lên cười:

- Ha ha ha ..., em nói đúng đấy . Nếu mà anh có thể giữ em cả đời thì anh cũng sẽ làm !

- anh đừng nói vậy, anh là người có gia đình . Em không phải là tình nhân, cũng không phải là vợ bé của anh . Em chỉ là một ...

Nhật Ân ngắt lời:

- anh không hề xem em là hạng người đó . Em vì hoàn cảnh bắt buộc mới phải bước vào con đường này . Nếu như mà anh ly dị với vợ anh, em có thể ở lại cùng anh hết đoạn đường đời này chăng ???

Hải Tú đang cười vui vẻ bỗng nhiên xuống sắc:

- anh à, xin anh đừng làm thế . Anh có một mái ấm gia đình đừng bao giờ nghĩ đến ly dị, anh hãy ngồi xuống nói chuyện với chị xem còn cách nào giải quyết vấn đề của hai người không ? Dù sao đã ở với nhau mấy chục năm, có với nhau 3 mặt con rồi . Ly dị không phải là cách . Hơn nữa em đã hứa là sẽ làm vợ anh ấy, em không thể ở với anh ...

- nhưng nếu như mà anh ta không còn trên cõi đời này nữa thì em có thay đổi ý định của mình không ???

Hải Tú nhăn mặt:

- tại sao anh có thể nói câu đó ...anh ...

- em đừng nóng vội, anh chỉ nói giả như mà ... thôi em à . Vì cho dù em có số tiền giải phẫu, nếu thành công thì không có gì để nói, nếu thất bại thì không lẽ em ở vậy suốt đời để lo cho anh ta ?? Em không hiểu lầm ý anh chứ ??

- ồ ... em hiểu rồi, nhưng mà em tin là anh ấy sẽ qua khỏi, nếu như ...

- nếu như thế nào cô bé ??

- nếu như anh thật sự chịu giúp đỡ em trong lúc này .

- nhưng mà có bao giờ ai lại đi giúp không mãi thế này hả em ?

- em hiểu, nhưng em không có nhiều thời gian, anh hãy nói ra điều kiện của anh đi, em muốn nghe thử, bằng mọi giá em phải cứu anh ấy .

- nếu như điều kiện của anh là em phải ở lại bên cạnh anh, khi anh cần là phải đến với anh ... thì em có làm được không ??

- cái này ...em ...

- lại ấp a ấp úng nữa rồi, đây đâu phải là phong cách của em, cô bé .

- dạ anh muốn làm khó em rồi . Em không là gì của anh, mà không lẽ chỉ có 100 triệu đồng em phải ở lại bên cạnh anh cả đời, không một danh phận hay gì khác ?? Tương lai em sẽ thế nào hả anh ?

- thì anh đã nói với em là anh sẽ ly dị vợ để ở cạnh em .

Hải Tú chợt nhát gừng:

- không được đâu anh, em không muốn làm kẻ phá vỡ hạnh phúc của người khác . Em không yêu anh, em chỉ mến anh thôi !

- nhưng em bảo là bằng mọi giá em phải cứu anh ta mà ... em không nhớ sao em ?

Hải Tú bật lên khóc nức nở:

- dạ ... em ...nhớ ... nhưng mà như vậy là suốt đời em không thể ở bên cạnh anh ấy rồi ...

Nhật Ân vẫn thản nhiên:

- vậy em có đồng ý không ?? Anh sẽ đưa em 200 triệu đồng luôn . Nhưng em phải giữ lời hứa của em, ở lại bên cạnh anh khi anh cần cho dù anh có ly dị hay không ly dị vợ của anh . Em nghĩ sao ???

- dạ anh cho em vài phút suy nghĩ ...

- à đúng rồi ...anh đưa em tiền đi lo cho anh ta, nhưng em phải quay lại đây trong buổi chiều nay, anh cần em đêm nay . Em hiểu chưa ?

Hải Tú lặng người trước yêu cầu quá đáng của Nhật Ân, nhưng cô không thể chần chừ được nữa, đưa tay lên gạt nước mắt, Hải Tú quyết định cứu người yêu trước rồi số phận của mình sẽ trôi nổi về đâu cô không cần biết nữa . Hải Tú nhìn thẳng vào mắt Nhật Ân trả lời:

- em đồng ý, anh hãy thực hiện ngay bây giờ đi anh . Em không còn thời gian nữa . Em phải đóng tiền bệnh viện đúng vào buổi chiều nay, em chỉ còn có 1 tiếng đồng hồ nữa để có mặt ở bệnh viện mà thôi ...

Nhật Ân ký ngay tấm ngân phiếu 200 triệu đồng đưa cho Hải Tú và nói như ru:

- em hãy đi đi, và trở lại với anh chiều nay, anh sẽ chờ em .

(còn tiếp)
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #12  
Old 07-13-2012, 01:04 PM
vuongminhthy vuongminhthy is offline
Đường Tam Tạng
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Nơi Cư Ngụ: Ngũ Đài Sơn - Nam Thiếu Lâm
Bài gởi: 1,955
Default

Chờ Lâu quá hông thấy tác giả viết tiếp, buồn năm phút
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #13  
Old 07-14-2012, 04:04 PM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Trích:
Nguyên văn bởi vuongminhthy View Post
Chờ Lâu quá hông thấy tác giả viết tiếp, buồn năm phút
Tại cả tháng nay busy quá VMT ui, để ái tranh thủ viết tiếp cho cưng đọc nhen
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #14  
Old 07-15-2012, 06:04 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Hải Tú cầm tấm ngân phiếu trên tay mà lòng chợt nhói đau . Cô chẳng biết là mình làm như thế này có đúng không ? Nhưng Hải Tú không thể khoanh tay đứng nhìn khi Triệu lâm vào cảnh tình này . Cô thật lòng yêu Triệu nhiều lắm . Hải Tú đạp xe rẽ vào ngân hàng, cô muốn đổi ra tiền mặt để có thể trả tiền cho bệnh viện ngay . Vừa bước vào cửa ngân hàng thì điện thoại reo . Nhìn thấy số lạ Hải Tú do dự, nhưng rồi cô lại nghĩ không biết là ai ? Lỡ mà Lạc gọi thì sao ?? Cuối cùng cô cũng bắt điện thoại:

- A lô

- Hải Tú hả ?

Hải Tú không trả lời ngay câu hỏi, chỉ lật đật hỏi:

- anh Triệu sao rồi anh ?

- em về bệnh viện gấp đi

- chuyện gì vậy anh ? Em đang ở ngân hàng để đổi lấy tiền, lấy xong em đến bệnh viện ngay . Có tin của anh Triệu chưa anh ? sao anh dùng số nào lạ quá vậy ?

- chưa em, bác sĩ vẫn còn trong phòng giải phẫu . Nhưng sắp tới giờ phải đóng tiền rồi nên anh gọi hỏi xem em có cách gì chưa ? À anh gọi điện thoại của bệnh viện .

- em đã có số tiền đó rồi anh . Anh an tâm đi

- thế à, thế thì anh cũng mừng . Em nhớ lấy tiền xong về ngay nhé

- em biết rồi mà ...

Lạc ngồi bên ngoài cứ đứng ngồi không yên . Cũng may là trong tuần này anh không có buổi diễn nào với ban nhạc . Anh đã không nhận buổi biểu diễn nào trong tuần tới . Anh cũng hơi buồn vì mất đi cơ hội hái ra tiền, nhưng anh không thể bỏ Triệu trong lúc này . Anh là trưởng ban nhạc và là một tay đàn chính nên thiếu anh cả đám bạn cũng không muốn hò hét, đàn trống gì nên họ chỉ họp lại để tập dợt mà thôi ! Lạc còn đang suy nghĩ những chuyện xảy ra trong thời gian gần đây, anh bỗng giật mình khi bàn tay ai đó đặt lên vai mình:

- anh Lạc làm gì mà suy tư dữ vậy ?

- ủa em về rồi à ? Tiền có chưa em ?

- xong rồi anh, em vào đóng tiền bây giờ .

Giọng Lạc bỗng trở nên ủ rủ:

- ừ em đi đi, tình hình không biết sao rồi mà chưa thấy bác sĩ đi ra . Anh lo lắng quá ...

Hải Tú giọng quả quyết chắc như bắp:

- em nghĩ anh ấy sẽ không sao đâu, em tin như vậy . Nhưng em có chuyện này nhờ anh ... mà để lát trở ra em sẽ nói với anh .

- được mà em . Đi lẹ đi em, mình nói chuyện sau ...

Tiếng chân bước dồn dập về hương Lạc ngồi, anh ngẩng đầu lên thấy một người đàn ông và một người đàn bà . Hai người đưa mắt tìm kiếm chi đó . Lạc lên tiếng hỏi:

- cô chú tìm ai phải không ??

- vâng hai vợ chồng tôi tìm phòng bệnh của Huỳnh Khắc Triệu .

Lạc mừng quýnh nói to:

- dạ đúng là phòng này nè cô chú . Triệu nằm phòng số 8 nhưng bác sĩ đưa sang đây để giải phẫu . Triệu đang trong phòng giải phẫu vẫn chưa xong .

Người đàn ông chậm rãi hỏi:

- cậu là ...

- dạ cháu là Lạc bạn của Triệu . Cháu là người gọi cho cô chú đấy .

- tình trạng của Triệu sao rồi cháu ? Tiền bệnh viện là bao nhiêu ? Cô chú cố gắng mang vào một số tiền hy vọng là đủ để lo cho nó, không biết nó sẽ ra sao nữa .

Rồi bỗng nhiên người đàn bà khóc ré lên:

- ối giời ơi sao con không nói với mẹ là con bị như thế ? Nếu con có gì mẹ làm sao sống đây ? hu hu hu ...

Hải Tú vừa bước về ngay lúc người đàn bà đang khóc, cô chẳng hiểu gì chỉ trố mắt ngạc nhiên rồi hỏi Lạc:

- ai vậy anh Lạc ?

Lạc nhìn qua hai ông bà rồi nói:

- là bố mẹ của Triệu đấy em à .

Hải Tú nghe đến đây tự nhiên tay chân cô bủn rủn, cô khúm núm chào:

- dạ chào hai bác . Hai bác khỏe không ?

Mẹ của Triệu quay qua hỏi:

- cô bé này lại là ai đây ?

- dạ cháu ...

Lạc thấy Hải Tú run như cầy sấy nên mới đỡ lời:

- dạ cô ấy là bạn gái của Triệu đó bác .

Mẹ của Triệu hơi châu mày rồi tỏ vẻ nghi ngờ:

- ủa là thật à ? Tôi chưa bao giờ nghe thằng Triệu nhà tôi nó kể về cô cả . Cô và nó quen nhau bao lâu rồi ?

- dạ hơn nửa năm đó bác .

- Ummm, nhìn cô cũng xinh xắn ra phết, mà cô quê ở đâu ? Làm việc gì trên Sài Gòn này ?

Hải Tú chợt nhíu mày rồi nàng khẽ nói tiếp:

- dạ quê con ở Cần Thơ, con đang học đại học năm cuối thưa bác .

- thế cô đi ngành nào đấy ?

- dạ là đại học kinh tế đó bác .

- sao phụ nữ lại theo ngành này ? cô năm nay được bao nhiêu tuổi rồi ?

- dạ lúc đầu con tính theo ngành sư phạm nhưng ...sau đó thì con đổi ngành ! Dạ con sắp 22 rồi bác .

- thảo nào nhìn còn quá trẻ .

- con cảm ơn bác !

Bà nhìn Hải Tú bằng cặp mắt soi mói từ trên xuống dưới rồi hỏi cô:

- thế thằng Triệu nhà tôi không nói cho cô biết là tôi đã chọn vợ cho nó rồi ? Con bé đấy nó hiền và giỏi lắm ...

Rồi bà quay sang và dùng cùi chõ đẩy vai ông:

- phải không ông ? Tôi ưng ý con bé Loan ấy nhất ông à .

Lạc nãy giờ yên lặng nghe tới đây anh cũng thấy nhột lỗ tai nên lên tiếng:

- dạ hai bác không biết đâu Triệu với Hải Tú rất xứng đôi . Hoàn cảnh của Hải Tú rất đáng thương, cô ấy lại chịu khó học hành nữa . Mà cháu cũng không nghe Triệu nó nói gì về chuyện cô bé Loan gì mà bác vừa mới nói đến .

Bố của Triệu nãy giờ âm thầm theo dõi thái độ của vợ và Hải Tú . Lúc này ông nói nhỏ như vừa để cho bà nghe mà thôi:

- tôi thấy con bé này cũng hiền lành lắm cơ . Mà thằng Triệu nhà mình nó đâu có thích cái Loan nhà ông Biểu đâu bà .

Bà trở giọng lấn áp ông:

- ông thì biết cái gì, tôi quyết định rồi . Chỉ tại thằng Triệu nó cứ bảo là chờ nó học xong rồi tính . Bây chừ xong xuôi hết rồi còn gì, vả lại mình đâu biết gì về con bé này !

- mẹ nó nói thế mà cũng nói được ư ? Thời buổi này rồi đố mẹ nó mà ép chúng nó được . Chờ thằng con tỉnh lại rồi bàn tiếp cũng chưa muộn mà ! Sao bà không có chút tế nhị nào thế kia !

Hải Tú ngồi phịch xuống băng ghế của bệnh viện thẩn thờ . Cô không ngờ chuyện của cô và Triệu lại trở nên phức tạp thế này khi mà nhìn thấy thái độ của bố mẹ Triệu . Cô quay sang Lạc định nói điều gì thì thấy đèn trong phòng giải phẫu chuyển xanh, một lúc sau bác sĩ bước ra với vẻ mặt lạc quan:

- ca phẫu thuật thành công và bây giờ cậu ấy đã qua trạng thái nguy kịch, nhưng phải chờ một hay hai ngày mới hoàn toàn tỉnh lại

Hải Tú nói lí nhí:

- dạ em cảm ơn bác sĩ nhiều lắm !

Nói xong nàng quay qua Lạc vừa cầm bao thư đưa cho Lạc và nói vừa đủ Lạc nghe thôi:

- anh Lạc em đã thanh toán tiền phẫu thuật và viện phí mấy ngày nay . Anh giữ lại số tiền này mà lo cho anh Triệu giùm em . Em sẽ quay lại thăm anh Triệu ngày mai .

Lạc lắc đầu và đẩy số tiền lại cho cô:

- em hãy giữ đi, ngày mai trở lại thăm Triệu nha . Bố mẹ Triệu cũng có mang tiền vào để trả viện phí nên em đừng lo .

Bố mẹ Triệu đang mừng ra mặt vì đứa con trai qua hồi nguy kịch . Bà mẹ cứ đưa hai tay chắp chắp gật gật rồi thì thầm:

- Con cám ơn giời ... con cám ơn giời ạ !!!

Ông bố thấy thế khều bà nhắc khéo:

- ấy bà này, đây là bệnh viện cơ, bà đừng có khuấy nhiễu người khác đấy chứ .

Hải Tú cũng mừng thầm quay sang từ giã:

- dạ con xin phép hai bác con có công việc phải đi gấp . Ngày mai con trở lại thăm anh Triệu và hai bác sau ạ .

Hai ông bà không hẹn mà cùng lên tiếng:

- Ừ cô về .

Xong bà cũng thòng một câu xốc hông:

- cám ơn cô đã quan tâm đến thằng Triệu nhà tôi . Thằng Triệu thật có phước đấy có được mấy người bạn cũng như cô và cậu Lạc đây .

Hải Tú không hài lòng chút nào về câu nói ấy nhưng trong lúc này cô không có tâm tình để mà trách móc hay buồn phiền . Lạc thấy không khí căng thẳng nên tằng hắng mấy cái rồi lên tiếng:

- dạ cháu muốn nói rõ ràng với hai bác một chuyện ...

Lạc chưa dứt lời thì Hải Tú nhìn anh lắc đầu . Lạc đành cụt hứng im re . Mẹ của Triệu liếc sang hỏi Lạc:

- cháu muốn nói gì sao mà lấp lửng vậy ?

- dạ để mai mốt cháu kể sau, bây giờ thì mình ngồi chờ họ chuyển thằng Triệu về phòng của nó xong con sẽ đi mua đồ ăn tối . Hai bác chắc cũng mệt lắm rồi phải không ?

- vâng vợ chồng tôi đi một lèo tới đây bây giờ cũng thấy ruột cồn cào .

- dạ hai bác muốn ăn gì ?

- gì cũng được nhưng đừng có mua đồ có nước xúp, tôi không thích ăn lỏng lẻo

Lạc nghĩ bụng:

- hèn gì mà bà khô khan không tình cảm như sở thích của bà .

- dạ vậy cơm bì chả được không bác ?

- ừ thì cậu tính sao cũng được .

Lạc bước đi và anh mỉm cười một mình không hiểu tại sao mà bà mẹ của Lạc khó thương quá . Anh cảm thấy tội cho Hải Tú . Nếu mà ông bà biết sự thật về cô chắc là sẽ sĩ nhục cô đến chết luôn .

*******

Hải Tú vừa đạp xe về phòng trọ của mình vừa suy nghĩ miên man . Cô không còn đường lựa chọn . Đêm nay cô phải ở với Nhật Ân, nghĩ đến đây Hải Tú chợt thở dài . Nhưng tính mạng của Triệu thật là quan trọng hơn nhiều, cô đã quyết định đúng và không thấy hối hận chút nào . Bước ra khỏi phòng tắm, Hải Tú ngồi chải chuốt lại mái tóc đen tuyệt đẹp của mình cô không biết sẽ mặc đồ gì cho Nhật Ân thấy mát mắt . Có lẽ chiếc áo xanh da trời hơi hở cổ và váy ngắn bó sát mông sẽ có chút khêu gợi . Cô ngắm nghía trước tấm gương cũ và mờ mỉm cười chua chát cho số phận của mình . Bước nhanh ra cửa và phóng xe đạp về hướng công ty của Nhật Ân !

Nhật Ân đang ngồi cắn bút đọc mấy cái hợp đồng vừa nhìn đồng hồ sốt ruột vì chưa thấy Hải Tú đến . Chợt tiếng ồn bên ngoài cửa phòng làm ông phải ngẩng đầu lên và nhíu mày . Bỗng nghe giọng cô thư ký của ông hốt hoảng:

- dạ thưa bà, ông chủ dặn là ông chủ đang rất bận không muốn ai vào quấy rầy nên bà hãy để em vào thưa với ông một tiếng trước đã .

- cô này lạ quá hồi đó giờ tôi muốn gặp chồng tôi lúc nào mà chẳng được . Sao hôm nay cô lộn xộn quá vậy ?

Nhật Ân nghe đến đây mặt mày tái xanh, chỉ có điều ông muốn chấm dứt quan hệ vợ chồng lâu rồi có lẽ đây là cơ hội tốt, nhưng nghĩ lại thấy tội cho Hải Tú, không thể nào ông lấy cô ra làm trò đùa cho bà vợ vô tâm này. Ông chưa biết làm sao thì bà vợ đã đẩy cửa vào cùng cô thư ký . Cô thư ký khúm núm xin lỗi:

- dạ ông chủ em đã ngăn cản nhưng bà chủ ...

Nhật Ân ngắt lời và khoát tay kêu cô thư ký hãy lui ra ngoài:

- cô ra ngoài đi, không sao, tôi không trách cô . Cô nhớ đừng cho ai vào quấy rầy tôi nhé !

Ông quay qua lạnh lùng với vợ:

- bà đến đây làm gì ? Không phải bận rộn đến không có thời gian cho tôi sao ? Hôm nay lại chạy ra tận đây ?

Bà vợ õng ẹo rồi đưa tay choàng cổ ông nũng nịu:

- anh à sao anh lại hỏi vậy ? Em là vợ anh mà, em nhớ anh nên ..., mà sao anh lại không bắt điện thoại của em vậy hả ?

Nhật Ân thấy như toàn thân lạnh toát, tự nhiên ông thấy nổi da gà . Ông chẳng biết sao hôm nay bà vợ của mình nổi cơn gì mà hoàn toàn làm ông thấy sợ . Bây giờ ông lại sợ Hải Tú sẽ đến và tự do bước lên phòng và thế nào cũng sẽ có một trận đấu khẩu đánh ghen cho mà xem . Nhưng ông không có cách nào để rời khỏi chỗ này hay là để thông báo cho Hải Tú biết . Ông biết quá rõ tánh của vợ ông nên vào thẳng vấn đề:

- bà cần gì nữa đây ? Không phải cái gì bà cần tôi đều đã chiều chuộng bà hết rồi sao ?

- anh à em muốn hùn vốn với bà bạn để mở một tiệm thời trang . Tụi em bàn bạc mấy tuần nay rồi . Bữa nay bà ấy gọi hỏi em là hai ngày nữa sẽ cần tiền để bắt đầu công việc, nên em định hỏi anh trước . Em không dám quyết định !!

- bà cần bao nhiêu ?

- 200 triệu thôi anh .

Nhật Ân trợn mắt nhìn vợ:

- bà nói gì ? 200 triệu ? Bà làm như tôi đi cướp nhà băng không bằng, tiền đâu mà ra 200 triệu cho bà ?

- không phải là công ty đang đà đi lên sao ? Em chỉ hỏi có 200 triệu thôi anh làm gì mà trợn mắt nhìn em dữ dằn vậy ?

Nhật Ân bực mình lớn tiếng:

- bà có biết tôi vì cái nhà này sắp kiệt sức rồi, bà có bao giờ nghĩ cho tôi không ? Bà có biết tôi cần cái gì không ?

- anh không đồng ý thì thôi, để em sẽ điện thoại bà ấy và rút lui

Nhật Ân như tóe lửa khi nghe vợ quá đáng mà còn tỏ vẻ giận lẫy với ông, ông gằn từng tiếng một:

- bà ... có... biết ...mỗi ... tháng ... bà ...xài ... bao ... nhiêu ... hay ... không ...?

Bà vợ cụt hứng:

- thôi được rồi anh không ủng hộ em làm ăn thì thôi, không cần nặng nhẹ với em như vậy chứ ? Anh tưởng công ty này là của anh à ? Anh không nhớ hồi xưa anh như thế nào sao ? Không nhờ em thì anh làm gì có được hôm nay ?

Nhật Ân cười cay đắng:

- tôi hiểu, tôi hiểu chứ nhưng mà bà cũng đã xài không biết bao nhiêu rồi, tôi làm sao cung ứng nổi cho bà . Tôi đào đâu ra tiền để cho bà xài hoang phí thế kia ?

- chỉ có 200 triệu mà anh làm như là nhiều lắm . Mỗi hợp đồng nếu được ký thì anh đã có lời đến cả 500 triệu cơ mà ?

- nhưng mà hai tháng trước bà đã lấy đi 500 triệu để làm những công việc mà bà cho là sở thích của bà, nhưng rồi kết quả ra sao ? Bà biết rồi mà !

Nghe chồng đay nghiến và kể tội bà chống nạnh hét to:

- vậy em hỏi anh có đồng ý không ? Không thì cứ nói thẳng ra, đừng có mỉa mai em .

Nhật Ân bỗng phát cười to:

- tự lúc nào mà bà đã không còn là một người đàn bà hiền thục của ngày xưa nữa ? Tôi thật đã chán quá rồi, không biết còn chống đỡ được bao lâu .

Bà ngoe nguẩy bỏ đi đóng cửa cái rầm trước sự thất vọng não nề của Nhật Ân . Gõ đế giày lốc cốc xuống sàn gạch bà giận dữ bước ra cửa công ty không ngờ đụng sầm ngay vào người cô gái trẻ, không một lời xin lỗi bà cố bước nhanh ra xe và giục, trong khí Ký đang hút điếu thuốc dở dang:

- cậu chở tôi về nhà ngay, tôi chán cái ông này lắm rồi .

Nói xong bà đóng cửa xe cái rầm . Ký vội vã giụi tàn thuốc rồi phóng lên xe hỏi:

- bà chủ có gì mà giận dữ vậy ? Ông làm gì mà ...

Ký chưa kịp dứt lời bà đã quay sang sừng sộ:

- cậu không cần biết, tò mò nhiều chuyện làm gì, đưa tôi tới ngay nhà bà Liên đi .

Ký trề môi rồi răm rắp:

- dạ dạ em đi liền bà chủ !


Hải Tú ngẩn người trước thái độ của bà, cô cúi xuống nhặt cái bóp lên vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm:

không biết bà ta là ai mà dữ dằn và vô duyên quá . Đụng người ta mà không lời xin lỗi . Nhưng rồi cô ngờ ngợ hình như đã thấy gương mặt của bà ta ở đâu rồi . Bỗng cô "à" lên một tiếng rồi giựt mình quay lại . Nhưng bà ấy đã biến mất tiêu . Bây giờ cô mới sực nhớ là thấy hình bà trong phòng làm việc của Nhật Ân . Đây chính là bà vợ của người mà cô đang mang ơn và phải trả . Tự nhiên Hải Tú thấy xót xa cho bà ấy vì cô thật sự không muốn làm kẻ thứ ba . Nhưng có lẽ cái ơn của ông cô trả hoài cũng không thể hết, cho dù đó cũng chỉ là có sự lợi dụng thể xác, nhưng cô thừa nhận ông không bao giờ khiến cô phải thấy bị sĩ nhục vì cái nghề này . Hay ít ra cô nghĩ Nhật Ân chưa hề coi cô như một con điếm !

Hải Tú trở về hiện thực khi nghe cô nhân viên tiếp tân hỏi:

- cô tìm ông chủ hả ?

- dạ đúng rồi . Tôi đã có hẹn .

- nhưng ông chủ dặn không cho ai vào cả . Cô để tôi điện thoại hỏi ông chủ xem sao .

- cảm ơn cô .

Nhật Ân đang còn bực bội, ông bước tới bước lui . Đứng lên ngồi xuống rồi tức mình cung tay đập xuống bàn một cái đùng . Vừa lúc Hải Tú gõ cửa phòng . Ông tưởng vợ quay lại nên hét to:

- bà còn quay lại đây làm gì nữa ?

Hải Tú lên tiếng:

- Là em đây, em có thể vào được không anh ?

Vừa nói Hải Tú đẩy cửa bước vào . Nhật Ân bỗng chạy lại ôm chầm lấy cô, gục đầu xuống bờ vai cô và khóc ...

(còn tiếp)
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #15  
Old 07-15-2012, 06:15 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default


Hải Tú không kịp nói gì thì Nhật Ân đã xiết cô thật chặt, chặt đến nổi cô ngôp thở . Bất giác Nhật Ân kề sát vào mặt Hải Tú và nâng cằm cô lên và hôn lên đôi môi của cô thật đắm đuối . Hải Tú dù không muốn tiếp nhận cũng không thể nào xô Nhật Ân ra được . Cô miễn cưỡng tiếp nhận và sau đó cô không thể nào cưỡng lại được nữa nên đáp trả một cách nồng nhiệt . Với Hải Tú, đây không phải lần đầu tiên cô hôn Nhật Ân nhưng Nhật Ân lại là người đầu tiên đã từng hôn cô và chiếm lấy cái trong trắng ngọc ngà của cô . Duy có lần này với cái hôn của Nhật Ân khiến Hải Tú hồi tưởng lại những nụ hôn cháy bỏng mà Triệu đã từng trao, và cô đã từng nhận ! Những giọt nước mắt của hai người như quyện vào nhau và quyện cả hai đôi môi đang tìm nhau trong đắm đuối . Hải Tú chợt nhận ra mình có lỗi với Triệu vô cùng . Nhưng cô phải làm sao đây khi tiền cũng đã lấy đã lo cho Triệu . Và cô không thể không giữ lời với Nhật Ân . Cô thừa biết lần này có lẽ cô không thể nào quay về với Triệu được nữa !!!

Hải Tú ngộp thở quá nên đẩy Nhật Ân ra, cô đang khóc . Nhật Ân vẫn còn tham lam chưa buông đôi môi của Hải Tú ra nhưng vì cô khóc to hơn làm Nhật Ân hoảng sợ . Đến lúc này ông buông đôi môi Hải Tú ra nhưng hai cánh tay vẫn vòng ôm chặt người cô . Ông cúi xuống mặt đối mặt với cô nhìn cô một cách đắm đuối . Hải Tú đôi má ửng hồng, cô cảm thấy nhột nhạt nên phá tan bầu không khí đáng sợ này:

- anh à mình còn nhiều thời gian lắm, có thể ngồi trò chuyện chút được không anh ?

Nhật Ân cụt hứng đáp yểu xìu:

- em hứa là ở với anh đêm nay mà, sao tự nhiên muốn ngồi trò chuyện là sao nè ?

Hải Tú vẫn còn thở hổn hển:

- em ... em muốn hỏi anh một câu .

Nhật Ân thấy cô quá đáng yêu, ông phá lên cười khanh khách:

- Ha ha ha . Sao đêm nay em lắm trò thế này . Em muốn hỏi gì thì hỏi đi, không cần phải quá sợ hãi như vậy .

Hải Tú cắn môi rồi ngước nhìn Nhật Ân với ánh mắt nai tơ:

- em muốn hỏi em phải còn phục vụ anh cho đến bao giờ ?

Nhật Ân lắc đầu cười khoái chí:

- em nghĩ sao khi anh đã bảo là cả đời này ? Em không tin lời anh hay sao ? anh đã chán ngán cái cảnh chồng hờ vợ tạm của gia đình lạnh lẽo này rồi . Em thừa hiểu anh cần gì mà . Anh là đàn ông em à, anh không thể ...

Nhật Ân chưa kịp nói hết thì Hải Tú ngắt lời:

- em hiểu nhưng mà còn vợ anh thì thế nào ? Chị ấy sẽ đau khổ lắm . Hơn nữa anh chị đã có mấy mặt con . Cuộc sống êm đềm mấy chục năm nay, bỗng nhiên em trở thành người phá đám . Em không muốn lún sâu vào tội lỗi anh à !

Nhật Ân nheo mắt nhìn cô rồi gật gù:

- em nói rất chí lý nhưng mà không phải vì sự xuất hiện của em mà làm anh hư hỏng như thế này . Thật sự nếu không có em thì có lẽ anh cũng có người khác . Khi người đàn ông không thể sống mà không có người đàn bà bên cạnh, nhất là đã và đang có một người đàn bà bên cạnh mà có cũng như không . Em hiểu ý anh chứ ?

Hải Tú không biết nói sao bay giờ cô đành xuôi theo:

- em hiểu anh muốn nói gì, nhưng giữa anh và em không có kết quả đâu vì em không yêu anh Nhật Ân à . Em chỉ coi anh như là người ân và em làm như là một công việc, hơn nữa em chỉ muốn giữ đúng lời hứa với anh . Chữ tín với em quan trọng lắm . Không ai ép em làm nhưng em không thể làm trái với lòng mình được !

Nhật Ân không nói không rằng lại ôm chầm lấy Hải Tú rồi kéo nhẹ cô ngồi xuống ghế . Nhật Ân khe khẽ bảo:

- mình đi vào phòng riêng nha em .

Hải Tú giật mình ngờ vực:

- anh muốn ngay bây giờ hả anh ?

Nhật Ân trả lời tỉnh bơ:

dĩ nhiên rồi . Em không muốn chiều anh sao nè ?

Hải Tú hơi cúi đầu xuống ấp úng:

- dạ không phải ...tại lần này em hơi sợ !

Nhật Ân bỗng phá lên cười thật to, cười sặc sụa rồi nhìn đăm đăm Hải Tú và nửa đùa nửa thật:

- em sợ cũng đúng, vì mỗi lần em sợ sệt đều đáng yêu . Nhưng cũng đâu phải lần đầu tiên em lên giường cùng một người đàn ông, mà là cùng một người đàn ông này với nhiều lần rồi phải không em ?

Hải Tú cứng miệng không biết nói sao, cô nhắm nghiền đôi mắt lại và nước mắt lại tuôn, cô muốn rời bỏ cái nghề này, rời xa cái quá khứ tối tăm mà cô không hề muốn nghĩ đến dù chỉ một giây . Nhật Ân biết mình quá lời nên dỗ ngọt:

- em à, anh không cố tình làm em buồn, em đừng giận anh, hãy cho anh đêm nay nha . Anh đang rất cần em như anh cần một người vợ !

Hải Tú nghẹn ngào:

- anh ..., tại sao mình lại thế này được hả anh ? Không phải giữa hai chúng ta chỉ là trao đổi thôi sao ? Không phải em bán đi cái thân thể này để đổi lấy một số tiền mà em đang thật sự rất cần ? Anh nên tỉnh táo lại đi, vì giữa hai chúng mình không thể nào được !!! Em sẽ cố gắng hoàn trả lại anh số tiền em đã mượn . Xin anh cho em thời gian, em hứa là trong khoảng thời gian em chưa thể hoàn trả lại số tiền cho anh em sẽ vẫn đến để phục vụ anh khi anh cần đến em !!!

Nhật Ân lắc đầu nhìn chằm chằm vào mắt Hải Tú nói:

- không ! Không ! Anh không muốn số tiền đó, anh chỉ cần em thôi !

Hải Tú van lơn:

- xin anh hiểu cho em . Em đã mất đi một người em yêu thương nhất em rất đau khổ . Em không muốn làm người đàn bà phá hạnh phúc người khác, em không muốn đau khổ nhiều hơn khi bên cạnh một người em không yêu !

Nhật Ân cứng đầu hỏi đố:

- vậy em hãy trả lời thật lòng mình nếu không có sự xuất hiện của người đó thì em có yêu anh không ?

Hải Tú quá bất ngờ trước câu nói của Nhật Ân, cô ấp úng chưa kịp trả lời thì Nhật Ân nhìn cô và tiếp lời:

- anh không phải là con nít nên chỉ dựa vào cảm giác và cách cư xử của em anh cũng hiểu được mà . Tại sao lúc nãy em lại hôn anh nồng nhiệt như là đang cảm giác được yêu ?

Hải Tú ngập ngừng:

- em ... em ... không biết ...

Nhật Ân cười khanh khách:

- em không biết hả cô nương ? Theo suy đoán của anh nếu như không có sự xuất hiện của người đó thì em đã nghiêng về anh rồi còn gì ?

Hải Tú đuối lý phụng phịu, đấm đấm tay vào ngực Nhật Ân:

- anh ăn hiếp em quá đáng, em không phục vụ anh đêm nay đâu .

Nhật Ân vừa ôm vừa xiết chặt cô, hai bàn tay đan vào tay Hải Tú và ngọt ngào:

- anh chưa ăn em mà sao em nói anh hiếp em ? Em mới ăn hiếp anh đó nha . Anh không biết, em phải giữ lời hứa của em !

Nói xong không chờ Hải Tú trả lời Nhật Ân đã bồng cô đi vào phòng riêng của ông . Mặc cho Hải Tú đấm vào ngực ông, ông cảm thấy rất thỏa mãn vì có Hải Tú đêm nay .

************

Mặc lại chiếc áo, sửa mái tóc xong Hải Tú bước nhanh vào phòng vệ sinh . Cô đóng cửa lại và nhìn vào trong gương, cô thấy mình xấu xa và nhục nhã quá . Cô ấm ức khóc, nhưng có còn cách nào khác hơn bây giờ ? Triệu có bao giờ nhìn thấy cô đau khổ thế này đâu . Nghĩ đến đây cô lại càng muốn Triệu đừng bao giờ biết được cảnh này, biết được cái cảm giác mà cô đang phải gánh chịu . Cô khóc như mưa đến lúc Nhật Ân đập cửa và hỏi:

- em có sao không ? Làm gì trong đó lâu thế ?

Hải Tú không trả lời, cô mở vòi nước xối xả rửa gương mặt của mình rồi cứ khóc nấc lên . Nhật Ân không thấy cô trả lời ông càng đập cửa và la lớn:

- em không trả lời anh sẽ xông vào đó . Đây là phòng vệ sinh riêng của anh nên không có khóa đâu . Anh vào đó nha !

Nói xong Nhật Ân đẩy cửa bước vào thấy Hải Tú nằm sóng soài trên sàn nhà . Ông vội bế cô lên và đem ra giường rồi xoa bóp trán và đầu cô cho cô tỉnh lại . Không hiểu sao Nhật Ân lại cảm thấy quá lo lắng cho Hải Tú, một cảm giác mà đã từ lâu rồi ông không còn có cho vợ của ông . Xoa bóp toàn thân cho cô, đi lấy khăn nóng đắp lên trán cô, đắp chăn cho cô, một hồi cô dần dần tỉnh lại . Nhìn thấy bàn tay Nhật Ân nắm chặt tay mình và nước mắt chảy dài, cô cảm thấy thương hại vô cùng . Nhưng cô không biết phải làm gì trong lúc này chỉ đành lên tiếng cho ông bớt lo âu:

- anh à, em không sao . Tại em suy nghĩ quá nhiều và đầu óc mệt mỏi nên em ngất đi thôi .

Nhật Ân nghẹn ngào:

- nếu em có gì anh phải làm sao đây ? Hải Tú à, anh nghĩ anh đã yêu em mất rồi, anh phải làm sao đây Hải Tú ?

Hải Tú lắc đầu nhìn Nhật Ân thương cảm:

- anh à, xin anh đừng như vậy . Em không xứng với anh đâu . Em cũng không muốn anh phải đổ vỡ hạnh phúc gia đình vì em . Em biết cuộc đời em đã không còn gì nữa . Nhưng em sẽ cố gắng học xong rồi sẽ tìm một việc làm bình thường, sống cuộc sống bình thường . Em cũng sẽ không làm nghề này nữa . Anh hãy quay về bên cạnh vợ anh đi . Ngồi xuống nói chuyện với chị ấy, chắc là chị ấy sẽ hiểu !

Nhật Ân lắc đầu thở dài:

- em thật không hiểu được đâu, bà ấy lâu nay không hề làm tròn bổn phận người vợ, anh có vợ mà cũng như không có . Gần hai năm nay anh thật cô đơn . Không biết bà ấy học ở đâu cái lối sống này, khi anh cần thì bà ấy luôn bảo là mệt mỏi, bận rộn và nói là bớt chuyện ấy để giữ nhan sắc được trẻ đẹp hơn . Anh cũng hết cách . Em hãy dạy anh phải sống thế nào đây ??? Anh đâu phải thần thánh !!!

Hải Tú xiết chặt tay Nhật Ân như ngầm nói là cô hiểu cảm giác của ông trong lúc này . Cô đánh bạo nói với Nhật Ân:

- nếu em có cách làm hai vợ chồng của anh hạnh phúc trở lại thì anh có chịu tha cho em không ??

Nhật Ân ngạc nhiên tròn xoe đôi mắt:

- cách gì hả cô nương ? Em làm sao có thể thay đổi được bà ấy ? Em đừng nằm mơ nữa .

Hải Tú nói chắc như bắp:

- thì anh để em thử, nhưng anh hứa là em biểu sao thì làm vậy được không nè ?

Nhật Ân gật gù cười nhếch môi:

- hummmm ...anh tin em một lần .

Hải Tú nhắc lại như để thăm dò ý Nhật Ân:

- nhưng sau khi thành công anh hứa là sẽ tha cho em, không cần em nữa, có được không ?

Nhật Ân sĩ vào trán cô và hờn dỗi:

- cô nương này lém lĩnh quá đây, được rồi anh hứa với em ... nhưng mà ...

Hải Tú hỏi vặn ông:

- nhưng mà gì hả anh ?

Nhật Ân từ tốn:

- nhưng mà nếu như không thành công và hạnh phúc hoàn toàn đổ vỡ thì em tính sau đây ? Em có chịu lấy anh không ???

Hải Tú hết biết đường trả lời, cô ngập ngừng:

- em ... em ...

Nhật Ân phá lên cười:

- đó đó em thấy chưa em lại ăn hiếp anh rồi . Thôi đêm nay em ở lại đây ngủ với anh . Sáng sớm hãy đi về . Bây giờ em mệt nên nằm nghỉ trước đi . Anh ra làm xong một số giấy tờ sẽ vào với em sau .

Không biết sao Hải Tú trả lời chẳng cần suy nghĩ:

- dạ em sẽ ở lại trọn đêm nay . Anh hãy vui vẻ lên, và bắt đầu ngày mai mình sẽ thực hiện kế hoạch của em . Anh nhớ là phải nghe theo lời của em nhé .

Nhật Ân trả lời cho xong chuyện:

- được rồi, em ngủ sớm đi .

Hải Tú nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, cô không biết phải làm thế nào bây giờ . Cô muốn cho vợ chồng Nhật Ân hòa thuận lại chỉ có cách cô chấp nhận làm cô gái hư hỏng và phá hạnh phúc thật sự, cho bà ấy chứng kiến tận mắt, bắt quả tang tại trận ?? Hay cô sẽ đích thân liên lạc và nói chuyện với bà ấy ??? Nằm suy nghĩ miên man cuối cùng cô cũng đã nghĩ ra cách giúp Nhật Ân . Còn cái chuyện cô ở với Nhật Ân đêm nay hay là nhiều đêm nữa trước khi kế hoạch thành công, thì cô coi như là giữ lời hứa trao đổi với ông . Cô phải phục vụ ông thỏa đáng, cô nghĩ dù sao đó cũng là lòng tự trọng của một cô gái cho dù đó là cô gái điếm !!! Chính vì Nhật Ân chưa bao giờ coi cô là gái điếm nên cô mới băn khoăn và lo nghĩ về ông nhiều . Cô quyết định ngủ một giấc ngon sáng mai quay về căn phòng thuê ọp ẹp của mình rồi cô sẽ đi thăm Triệu . Thăm anh một lần sau cùng, vì cô hoàn toàn không thể chấp nhận mình được nữa, thì làm sao Triệu chịu nổi đả kích này . Cô yêu Triệu vô cùng, không muốn Triệu chết và cũng không muốn Triệu phải nhìn thấy cái cảnh cô âu yếm cùng người khác để lấy tiền chữa bệnh cho anh . Triệu sẽ lên cơn tim chết mất . Cô quyết định sẽ giải thích rõ ràng với Triệu và mong Triệu tìm người khác xứng đáng hơn cô . Có thể là cô bé Loan nào đó mà mẹ của Triệu đã từng nhắc đến ...

(còn tiếp)
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #16  
Old 07-15-2012, 12:22 PM
vuongminhthy vuongminhthy is offline
Đường Tam Tạng
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Nơi Cư Ngụ: Ngũ Đài Sơn - Nam Thiếu Lâm
Bài gởi: 1,955
Default

Hay thiệt hay, chờ xem tiếp nè, mà hông biết Loan có phải con của Nhật Ân không ta?
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #17  
Old 07-15-2012, 03:14 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Truyện hay quá sis Ái ơi !
Loan là ai? Chưa đọc thấy.... Vmt được đọc trước hả ta? Ganh tỵ jk
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #18  
Old 07-22-2012, 06:51 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Thank you VMT and Lỳ. Busy nên viết chưa có xong, mới thêm được hai phần nữa, để ái post lên coi đỡ !

VMT cưng........ đoán.............đoán............ nữa đi.........

Lỳ ơi Lỳ...... Loan mới xuất hiện một góc nhỏ xíu xìu xiu... mà VMT theo dõi kỹ ghê................
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #19  
Old 07-22-2012, 07:09 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Tiếng chuông điện thoại reo làm Hải Tú giựt mình thức giấc . Ai gọi giờ này mới có 6 giờ sáng thôi . Quay sang mò cái điện thoại mắt nhắm mắt mở giọng còn ngáy ngủ:

- a lô .

- Hải Tú đấy hả, xin lỗi đã đánh thức em giờ này .

- có chuyện gì hả anh ? anh Triệu ...

- hồi nãy thằng Triệu nó tỉnh lại rồi, nó tỉnh lại sớm hơn dự đoán, nhưng sau đó nó lại mê man nữa, hình như có thể là một hai ngày nữa nó mới tỉnh thật sự . Bác sĩ nói là nó còn yếu lắm . Vẫn còn đeo ống trợ thở và đầu nó còn băng bó trông rất tội nghiệp .

- vậy có nghĩa là anh ấy hiện vẫn còn mê man .

- đúng vậy em à . Bác sĩ nói là nó không nguy hiểm tính mạng nữa, nhưng sau khi nó tỉnh dậy dứt khoát không được làm việc gì kích động ảnh hưởng đến tâm tình của nó, nếu không thì nó có thể bị chấn động mạnh dẫn đến trạng thái người thực vật hoặc là ảnh hưởng đến thần kinh của nó !

- điều đó em có nghe giải thích rồi, nhưng mình phải làm sao bây giờ ?

- anh biết khi Triệu tỉnh dậy người đầu tiên nó muốn nhìn thấy là em . Nhưng anh ngại bố mẹ Triệu sẽ cư xử không tử tế với em . Mẹ của Triệu rất là hung dữ em à .

- vậy thì tạm thời em sẽ không vào thăm anh ấy, vì em cũng không muốn nhìn thấy bố mẹ anh ấy . Đợi khi anh ấy tỉnh hẳn em sẽ vào thăm . Nhưng em có chuyện nhờ anh .

- em nhờ chuyện gì hả em ? nếu trong khả năng thì anh sẽ giúp em .

- dĩ nhiên là trong khả năng của anh mà . Em sẽ liên lạc anh sau . Xin anh hãy săn sóc anh Triệu giùm em .

- được rồi em đừng lo anh sẽ ở lại đây cho tới khi nó tỉnh lại . Anh biết anh và Triệu trước kia cũng chơi không thân nhau lắm, nhưng mà từ khi gặp lại nhau chính anh đã bày vẽ tùm lum khiến nó ra nông nổi này anh cũng có phần trách nhiệm .

- cảm ơn anh, em sẽ liên lạc anh sau .

Cúp điện thoại xong Hải Tú chợt thở dài, nhìn qua thấy Nhật Ân ngủ say sưa, cô thấy ông thật dễ thương làm sao nhưng cô không thể nghĩ đến chuyện gì khác, cho dù cô biết là Nhật Ân sẽ lo cho cô tất cả nhưng cô không hề yêu Nhật Ân ! Cô yêu Triệu nhưng cô cũng thể ở bên cạnh của Triệu được nữa rồi . Vì cô cảm thấy có lỗi với Triệu . Cô quyết định rời xa Triệu . Và sau khi giúp Nhật Ân hàn gắn lại tình cảm vợ chồng cô cũng sẽ chia tay với Nhật Ân ! Số tiền còn lại của Nhật Ân đưa cô có thể dành dụm để học xong và tìm một cuộc sống bình thường . Nhưng nghĩ là một chuyện, chẳng biết rồi sẽ đi về đâu nữa . Cô lại thở dài ...

Tiếng ngáy của Nhật Ân làm Hải Tú quay về thực tại, cô quay sang nhìn Nhật Ân mỉm cười, bước nhè nhẹ xuống giường rồi rón rén đi vào phòng vệ sinh . Nhật Ân quay qua giơ tay ôm Hải Tú nhưng ông sờ soạn hoài mà không trúng cô, nên nhướng cặp mắt lên và khẽ gọi:

- em đâu rồi ? Em đi đâu rồi ?

Không có tiếng trả lời, Nhật Ân gọi to hơn:

- Hải Tú em đâu rồi ?? Em làm gì trong đó ?

Vẫn không có tiếng trả lời, Nhật Ân chồm người dậy chạy vào phòng vệ sinh . Hải Tú đang tắm, cô nghêu ngao hát bài chuyện ba người làm Nhật Ân không nhịn cười được . Ông vội trút bỏ xiêm y và nhảy vào làm Hải Tú ré lên:

- á .......trời ơi cái anh này làm gì vậy ? Sao anh lại vô đây lỡ mà ....

Nhật Ân ôm cô vòng qua ngực rồi kề sát tai cô khẽ hỏi:

- lỡ mà thế nào hả em ?

Hải Tú đỏ mặt lính quính:

- lỡ mà vợ anh lên đây thì anh tính sao ?

Nhật Ân vẫn thản nhiên:

- là cơ hội tốt cho hai chúng ta chứ sao em !

Hải Tú nhắc nhở ông:

- anh không sợ chị ấy ly dị anh sao ?

Nhật Ân vẫn cười hì hì:

- không sợ, vì anh cảm thấy không còn cảm giác với vợ anh . Lỗi của bà ấy mà, bà ấy đã bỏ bê anh không chăm sóc và làm tròn bổn phận, ngược lại em đã làm anh thấy hạnh phúc . Khoảng thời gian mà anh biết em anh được vui vẻ lắm .

Lần đầu tiên một người đàn ông chạy vào ôm chầm cô lúc cô đang tắm, điều này khiến Hải Tú sượng sùng và mắc cỡ, cô đẩy Nhật Ân ra và trề cặp môi và nhúm mũi lại nói:

- Cái anh này đi ra giùm em đi, em không quen tắm chung với người lạ .

Nhưng Nhật Ân vẫn ôm chặt cô rồi hôn lên cổ cô:

- Em nè, có lẽ anh đã yêu em mất rồi Hải Tú ơi ...

Hải Tú đưa hai bàn tay xinh xinh định gỡ đôi tay của Nhật Ân, nhưng cô không thể nào gỡ nổi vòng tay vạm vỡ rắn chắc của Nhật Ân, cô òa lên khóc . Nhật Ân hoảng hồn quay vòng người cô lại và hôn lên môi của Hải Tú . Cuối cùng rồi Hải Tú không thể nào cưỡng lại sự va chạm thân xác giữa hai người khác giới, cô đành thua cuộc một lần nữa trong vòng tay người đàn ông cô không yêu !

Bước ra khỏi phòng tắm, Hải Tú mặc lại bồ đồ cho gọn gàng, lau khô và chải lại mái tóc còn ướt đẫm . Dù không trang điểm gương mặt cô vẫn ngời lên nét kiêu sa, một vẻ đẹp tự nhiên mà người phụ nữ nào cũng thường hằng mơ ước .

Nhật Ân bước đến bên cạnh hôn lên mái tóc cô và khẽ nói:

- cảm ơn em những gì em đã cho anh, anh thật sự hạnh phúc .

Hải Tú nhìn vào tấm gương soi, rồi quay lại nhìn Nhật Ân nói tỉnh bơ:

- anh nhớ là phải giữ lời hứa của anh đó . Anh đã hứa là sẽ buông tha em ...

Nhật Ân hất hất đầu, nhướng nhướng mắt lém lĩnh nói:

- nhưng em hãy hoàn thành kế hoạch của em trước, anh chỉ cho em trong vòng một tháng thôi . Em không làm được thì em biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi chứ !

Hải Tú tinh nghịch trả đũa:

- được, anh hãy đợi đấy . Hãy chờ tin mừng của em nhé .

Nói xong cô từ giã Nhật Ân và quay gót ra cửa phòng . Nhật Ân kéo tay cô lại và hôn lên môi cô một cái thật sâu, lần này Hải Tú không đáp trả nồng nhiệt, cô vội vã:

- em về nha anh, anh giữ gìn sức khỏe nhé . Em sẽ liên lạc anh sau .

Nhật Ân cụt hứng đáp cụt ngủn:

- ừ em về ...

***************

Đặt chìa khóa lên trên bàn, Hải Tú ngã lưng xuống chiếc giường nhỏ bé và cũ kỹ, nơi cô dọn về cách đây không lâu . Cô phải đổi chỗ ở vì không muốn Triệu biết được cô đang ở đâu . Tuy chưa quen thuộc nơi này lắm nhưng dù sao cũng là ngôi nhà nhỏ bé của cô . Cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều . Dang hai tay ngước mặt lên trần nhà nhìn những miếng ván gỗ cũ kỹ cô chợt cảm thấy cuộc đời cô giống như những miếng gỗ ấy dù tuổi đời cô chẳng bao nhiêu, nhưng mà lòng của cô thì đã già như thế, không những già mà còn có tì vết không thể nào bôi xóa được ! Cô quyết định tranh thủ viết cho Triệu lá thư cuối cùng để còn đạp xe đến trường, cô đã bỏ học mấy ngày qua, gần hết học kỳ bài vở sẽ nhiều và cô còn phải để tâm trí mà nhét chữ vào cho kỳ thi cuối năm . Không biết có thể ráng được một năm cuối cùng hay không nhưng dù sao thì cũng phải còn nước còn tát, cô không thể nào bỏ cuộc . Hải Tú lại thở dài ...xong cô ngồi dậy và đặt bút viết những dòng cuối cùng cho Triệu . Bên cạnh những dòng chữ nhỏ nhắn là những giọt nước mắt khổ đau, những giọt nước mắt tha thiết nồng nàn như tình yêu của cô dành cho Triệu mà Triệu có lẽ không bao giờ hiểu được ...

Hải Tú nhớ Triệu đến quay quắt, cô quyết định ghé sang bệnh viện thăm Triệu trước khi đến trường, và nhờ Lạc trao lại lá thư cuối cùng cho Triệu, cô cầm điện thoại gọi cho Lạc:

- A lô

- A lô anh Lạc hả ?

- ừ anh đây, em có đến thăm Triệu bây giờ không, bố mẹ Triệu mới vừa đi ra ngoài, em vào ngay đi .

- em biết rồi, em cũng định ghé qua thăm anh ấy trước khi đến lớp, em bỏ học mấy ngày rồi, gần cuối năm học không biết em có kham nổi hay không, em sợ rồi em sẽ bị rớt ...

- em được mà, thôi lát gặp em sau, tới ngay nha Hải Tú .

- dạ, gặp anh sau .

Hải Tú ghé qua tiệm hoa mua một bó hoa hồng đỏ thật tươi, vì cả cô và Triệu đều thích nhất là hoa hồng đỏ, anh hay tặng cô hoa hồng đỏ và cũng thích ngắm chúng thật lâu mỗi khi cô cắm hoa vào bình . Triệu thường nói tình yêu của anh dành cho cô luôn tươi như những đóa hoa hồng đỏ thắm này .

Hải Tú định gõ cửa phòng nhưng Lạc đã nhìn thấy bóng cô anh vội bước ra mở cửa và nói:

- vào đi em

Hải Tú vừa nhẹ nhàng đặt bó hoa lên bàn loay hoay tìm cái bình hoa vừa hỏi Lạc:

- anh ấy ra sao rồi ? Có tỉnh lại lần nào nữa không anh ?

- nó vẫn còn lúc tỉnh lúc mê, sáng giờ nó mê sảng hay sao nói cái gì anh cũng không biết, anh gọi y tá thì đo nhịp tim của nó và kiểm tra mọi thứ họ nói là không sao, phải kiên nhẫn chờ đợi em à ! Nhưng mà anh đã bỏ ban nhạc của anh cũng đã khá lâu, anh định chờ khi nó tỉnh lại thì gởi lại cho bố mẹ nó chăm sóc . Anh sẽ vào thăm nó thường xuyên khi nó còn chưa xuất viện .

- anh tính vậy cũng được, thật xin lỗi đã làm phiền đến anh, anh đúng là bạn tốt ...

Lạc sợ Hải Tú lại bị chạm vào nỗi đau cũ, anh lãng sang chuyện khác:

- à em nói có chuyện nhờ anh mà chuyện gì vậy nè ? Em không định bỏ đi chứ ...

Lạc chưa dứt lời Hải Tú đã nhìn Lạc gật đầu:

- dạ, em muốn nhờ anh trao cho anh Triệu lá thư này . Hãy đợi khi anh ấy tỉnh và bình phục hẳn rồi anh đưa giùm anh ấy . Em thật sự có lỗi với anh ấy nhiều lắm anh à .

Lạc tỏ vẻ là người hiểu chuyện:

- em à, anh biết em chịu nhiều đau khổ về thể xác và tinh thần, nhưng thằng Triệu nó rất yêu em, em đừng bỏ đi nữa có được không ?

Hải Tú thở dài rồi ngập ngừng:

- dạ ... em ...em không biết phải làm sao bây giờ . Em còn có trách nhiệm với những gì em đã làm anh à . Em không thể quay về bên cạnh anh ấy nữa . Hơn nữa bố mẹ anh ấy sẽ chẳng chấp nhận em đâu . Em đã chuẩn bị trước điều ấy . Em chỉ mong Triệu có thể tìm được cô gái tốt hơn em . Điều duy nhất và cuối cùng em có thể làm cho anh ấy là ra đi . Vĩnh viễn biến mất và không bao giờ làm anh ấy đau khổ nữa ...em van anh ... hãy giúp cho em !!!

Lạc đưa bàn tay rắn chắn cầm vào cổ tay Hải Tú như van lơn:

- Hải Tú, anh xin lỗi, thật lòng xin lỗi em . Em có thể coi anh như một người anh của em, nhưng mà là một người anh tội lỗi . Anh xin em đừng bỏ đi . Triệu nó tỉnh lại không thấy em thì có thể nó sẽ bị kích động tinh thần một lần nữa và có thể biến thành người thực vật .

Hải Tú nhắm mắt nghẹn ngào:

- nhưng mà bố mẹ anh ấy nào hiểu được con mình muốn gì anh à . Hay có lẽ anh Triệu nếu biết sự thật cũng chẳng hề muốn chấp nhận em thêm một lần nào nữa .

Nói tới đây cô bật khóc, tiếng khóc của cô hình như lay động tâm thức của Triệu, bàn tay phải của anh cử động và cái đầu giật giật, Lạc mừng quá la lớn:

- Hải Tú, Hải Tú, thằng Triệu hình như nó tỉnh lại kìa .

Hải Tú lúc này mở mắt ra chạy lại ôm chầm lấy Triệu, cô hớt hãi:

- anh Triệu, anh tỉnh lại rồi, tỉnh lại rồi . Em là Hải Tú, anh nhận ra em không ?

Triệu từ từ mở mắt ra nhìn thấy Lạc và Hải Tú, nước mắt anh trào ra, không nói được câu nào . Nhìn Triệu như thế này lòng Hải Tú đau như ai xát muối, đâm kim . Cô không dằn được nữa bật khóc nức nở, tức tưởi và gào thét:

- anh Triệu, em yêu anh ... em yêu anh, anh phải ráng bình phục anh hiểu chưa ?

Dù không nói câu nào Triệu vẫn nghe được lời của cô, anh có vẻ rất vui gật gật đầu và ráng gượng cười một cách khó nhọc . Lạc thấy Hải Tú như vậy anh cũng mừng cho Triệu, nhưng anh lại lo lắng không biết tiếp theo cô sẽ làm gì .... Thì bỗng nhiên nghe tiếng đanh thép của mẹ Triệu:

- mới đi ra ngoài tí thôi mà sao cái phòng ồn ào lên thế, hay là thằng Triệu nhà mình tỉnh lại rồi chăng ?

Nói tới đó hai ông bà đẩy cửa bước vào, đúng lúc thấy Hải Tú xiết bàn tay Triệu và ngã gương mặt lên ngực Triệu, bà nhíu mày khó chịu và tằng hắng rồi lên tiếng:

- con gái thời nay có khác nhỉ, cứ ôm ôm kéo kéo thế kia còn ra cái thể thống gì ?

Hải Tú giận lắm nhưng cô không cư xử như người thiếu học, cô ngẩng mặt lên và gật đầu chào:

- dạ con chào hai bác, hai bác khỏe không ? Anh Triệu tỉnh lại rồi nè bác .

Nhưng thật là không may cho Hải Tú, Triệu lại ngất đi một lần nữa .Thế là bà có cơ hội xói xỉa cô như một chướng ngại u ám đối với con bà:

- cô nghĩ cô là ai thế, cũng tại cô tru tréo lên đấy cho nên thằng Triệu nhà tôi nó sợ quá mới ngất đi . Cô hãy bước ra khỏi phòng này đi, đừng nằm mơ nữa . Thằng Triệu nhà tôi đã có nơi có chỗ rồi, chuyện của nó là do tôi định đoạt . Cô đừng nghĩ vớ vẩn nhé . Nhưng dù sao tôi cũng biết ơn cô đã là bạn tốt của nó trong thời gian qua .

Hải Tú thật sự bị xúc phạm quá nặng, cô định nói một lần cho xong, nhưng cục nghẹn nó lên tới cổ cô không tài nào bật thành tiếng chỉ quay sang Lạc và khóc bù lu, bà la . Lạc thấy quá bức xúc nên lên tiếng:

- thưa cô chú, xin cô chú đừng xúc phạm Hải Tú nữa . Nếu cô chú biết được mạng sống của thằng Triệu là do Hải Tú cứu lại thì cô chú sẽ không còn cư xử như thế nữa ...cô chú có biết ...

Lạc chưa kịp nói tiếp thì đã bị bàn tay Hải Tú bấu chặt cổ tay anh van lơn thều thào:

- anh Lạc ... xin anh ... đừng ....

Thấy tội nghiệp Hải Tú Lạc đành dừng lại, nhưng mà mẹ của Triệu đã tò mò thắc mắc bà quắc mắc hỏi:

- hai cô cậu làm gì nắm tay nắm chân trước mặt con trai tôi thế ? Thế mà cứ bảo là yêu con trai tôi lắm cơ à ??? Đúng là hạng gái mất nết ....

Bố Triệu thấy bà vợ quá ư xấu tính bèn lên tiếng:

- cái bà này, bớt lời một tí có chết đâu mà cứ giở cái giọng điệu khó ưa ấy . Tôi mà còn chịu chả nổi cái tính điên tiết của bà, thì người dưng nào mà chịu nổi đây ?

Bà nguýt ông rồi hỏi Lạc:

- thế cậu nói tôi biết cô ấy bảo cậu đừng ... mà đừng cái gì ... có gì mà úp mở như thế làm tôi ứa cả gan đây này ...

Hải Tú tới bàn lấy cái bóp mở ra tìm lá thư trao cho Lạc, cô muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt . Nhưng mà vừa tức vừa lo lắng lại vừa không bình tĩnh, cô móc lá thư ra khỏi bóp quay sang định nói vài lời thì lại đánh rơi trên sàn bệnh viện . Lạc chưa kịp nhặt lên cho Hải Tú thì mẹ của Triệu đã nhanh tay giựt lấy lá thư và quay sang Hải Tú cười mai mỉa:

- ối giời, lại bày cái trò thơ thẩn cô không biết xấu hổ hay sao ?? ....

Bà chưa dứt lời Hải Tú định lấy lại lá thư nhưng mà bà nắm chặt quá làm lá thư xé ra làm hai nhưng bà kịp thời dùng tay kia giựt lại làm bà chúi nhũi . Hải Tú chịu hết nổi cô đã phải lạnh lùng khó chịu:

- thưa bác, xin bác hãy trả lại cho con, đây là vật riêng tư của con bác không có quyền lấy nó .

Mẹ của Triệu vẫn đanh đá:

- cô bảo sao ? trước sau gì thằng Triệu nhà tôi cũng biết huỵch toẹt hết mà, hãy để tôi đọc giùm cho nó trước ...cô bảo cô là bạn gái của thằng Triệu mà thư từ qua lại với bạn của nó ...cô đúng là đồ hư hỏng !

Lạc biết trước sau gì cũng có chuyện, nhưng mà không thể làm gì được . Chẳng lẽ hành hung bà ấy hay sao ? Nhưng anh cũng lên tiếng giùm Hải Tú:

- cô đã sai rồi, cô không nên làm thế, cô hãy trả lại cho cô ấy ...

Bà vẫn ngang ngược phách lối:

- bà không trả đấy thì chúng mày làm gì bà ???

Nói xong bà mở lá thư ra ráp lại đọc một cách ngon lành . Tuy tuổi đã cao mà mắt bà còn sáng thật, bà đọc tới đâu con mắt bà trố lên và bà cười mai mỉa . Rồi quay sang Hải Tú nói một cách khinh miệt:

- bà tưởng mày là con bé nết na hiền thục gì ... ai ngờ mày là một con ....

Bà chưa kịp dứt lời thì ông chồng đã bụm miệng bà lại và bóp mạnh . Bà tức quá quát luôn chồng:

- ông làm gì bưng mồm tôi thế ? Để tôi nói hết xem nào, tôi đã biết hết rồi, cái thằng Triệu nhà này nó ăn gì mà ngu đến thế, đi mê một con điếm ...

Hải Tú nãy giờ đứng bất động, nhưng đã đến lúc cô không thể nhịn nhục nữa:

- bác không có quyền mỉa mai con . Đúng con là một con điếm . Còn bác thì sao ? Bác không phải là tìm thấy lại sinh mạng đứa con của bác nhờ đồng tiền của con điếm này sao ??? Lẽ ra bác phải biết ơn con điếm này ạ thưa bác .

Lạc thật sự bất ngờ trước thái độ của Hải Tú . Nhưng anh vẫn lặng thinh nhìn Hải Tú dạy cho bà già vô duyên kia một bài học . Lạc tiếp tục theo dõi hai người . Bố Triệu thì lắc đầu thở dài và cũng không ngăn được mồm miệng của bà vợ hung dữ . Mẹ của Triệu nghe Hải Tú trả đũa, tức lồng lộn lên và mất cả tư cách:

- con đĩ này, mà hãy cút ngay đừng có mà tới gần con bà nhé . Mày nói sao ? Bà không có tiền cứu con bà hay sao mà phải nhờ đến tiền của mày nhỉ ???

Hải Tú cười chua chát:

- bác có thể kiểm chứng với bệnh viện xem ai đã ký tên cho con của bác được vào phòng mổ và ai đã đóng tiền viện phí thuốc men . Bác quả thật hồ đồ . Con thật quá thất vọng, con không ngờ anh Triệu hiền như vậy mà có một bà mẹ khó ưa đến như vậy . Bác đừng lo con đã biết trước kết cuộc của hai đứa con từ giây phút đầu tiên con gặp bác . Con sẽ không làm phiền con của bác nữa đâu . Mong là sau này bác sẽ không tìm đến để mà năn nỉ con về làm con dâu nhà bác .

Nói xong Hải Tú cười thật to, cô không còn khóc nữa . Gương mặt trở nên chai lì và cương quyết . Cô quay sang Lạc và nói:

- anh Lạc, lẽ ra em nhờ anh chuyển lá thư cho anh Triệu . Nhưng bây giờ đã không cần thiết nữa . Xin anh hãy giải thích và an ủi anh Triệu giùm em . Anh đã thấy rồi đó em không có đường lựa chọn nào khác nữa, em phải ra đi . Mong rằng anh ấy sẽ hiểu và đừng bao giờ nghĩ đến em nữa !!!

Lạc không biết phải làm sao đành gật đầu . Tiếng động ồn ào, tranh cãi, khóc lóc loạn xạ trong phòng làm Triệu tỉnh hẳn . Anh ráng đưa tay quơ quơ nhưng chẳng ai nhìn thấy, Triệu ráng chồm người lên nhưng không thể được, những giọt nước mắt tuôn trên gương mặt hốc hác của Triệu . Anh cứ đưa tay quơ quơ và chồm người lên làm cho sợi dây chuyền nước biển bị giật mạnh, ống dẫn khí sắp tuột khỏi mũi anh, tự nhiên nhịp tim anh biến đổi và cái máy kêu la um sùm làm mọi người giật mình quay lại . Triệu nấc nấc người lên mấy cái rồi lại bất tỉnh . Lạc vội vã chạy ra gọi và hai cô y tá đã nhanh nhẹn bước vào trong khi mẹ của Triệu nhào tới khóc lóc rồi còn đập đập vào ngực Triệu:

- con à, tại sao phải thế này, sao con ngu thế tin lời con điếm đó để ra nông nổi này . Con tỉnh lại ngay cho mẹ đi nào, về mà cưới cái Loan, nó đang chờ con đấy ...

Bố Triệu thấy sự tình càng thêm rối rắm ông đưa tay ôm vợ:

- bà à, có thể nói chuyện ấy sau không nhỉ ? Bây giờ bà muốn thằng con không bị kích động thì làm ơn câm mồm bà lại được không ? Tôi nhịn bà hết nổi rồi, nếu không tôi không cho bà ở trong phòng này nữa .

Bà nghe ông nói có lý nên làm thinh tuy trong bụng còn ứa gan lắm . Cô y tá chạy vào kiểm tra chưa xong, thấy mặt cô biến sắc . Cô gọi cô y tá còn lại đi gọi bác sĩ gấp vì nhịp tim của Triệu đập loạn xạ cô không biết được .

Bác sĩ vào kiểm tra và ông nhíu mày nghiêm túc hỏi:

- tôi đã dặn là đừng có làm gì cho bệnh nhân kích động, tại sao lại xảy ra tình trạng này . Nhịp tim của cậu ấy đã đập rất nhanh và từ từ yếu dần, bây giờ ngưng hẳn .

Ông vội vàng dùng máy đặt lên người Triệu để hy vọng phục hồi nhịp tim của anh . Máy giựt tới đâu Hải Tú đau lòng đến đó vì lồng ngực của Triệu giựt nảy lên nhìn anh thật thê thảm . Một ý nghĩ thoáng nhanh qua tư tưởng của Hải Tú "không lẽ đây là ý trời hay sao ?" Trong khi bác sĩ và hai ý tá tìm đủ cách điều khiển tăng giảm máy móc của bệnh viện để tìm cách cứu Triệu, thì mẹ của Triệu khóc lóc bù lu bà la, gào thét lên . Cô y tá quay sang rày:

- xin bà hãy giữ im lặng đừng chi phối chúng tôi . Còn không thì ông có thể dắt bà ra ngoài .

Lạc nhỏ nhẹ hỏi bác sĩ:

- tình trạng nó sao rồi bác sĩ, xin bác sĩ cứu bạn em ...

Bác sĩ không trả lời, ông quay sang nói với cô y tá:

- hai cô gọi thêm người chuẩn bị sẵn, nếu làm hai lần nữa mà tim không đập lại thì phải đưa trở lại phòng cấp cứu ngay . Tôi phải kiểm tra lại não của cậu ấy, không biết có biến chứng gì sao ...tại sao lại ảnh hưởng đến nhịp tim như vậy ...???

Ông vừa dứt lời thì ông cũng thở phào nhẹ nhõm vì nhịp tim của Triệu đã đập lại, nhưng rất yếu và cơ hội sống hãy rất mong manh ...! Ông quay sang mọi người nói như ra lệnh:

- tôi mong là mọi người đừng làm phiền cậu ấy, nếu thật sự muốn cậu ấy mau hồi phục thì đừng kích động tinh thần cậu ấy nữa . Nếu không cậu ấy sẽ thành người thực vật đấy . Mong ông bà hợp tác cho !

Lạc cảm ơn bác sĩ rồi quay sang tìm Hải Tú, anh định nói với cô vài câu nhưng đã không còn thấy bóng dáng của Hải Tú đâu nữa ...

(còn tiếp)
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #20  
Old 07-23-2012, 02:57 PM
vuongminhthy vuongminhthy is offline
Đường Tam Tạng
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Nơi Cư Ngụ: Ngũ Đài Sơn - Nam Thiếu Lâm
Bài gởi: 1,955
Default

đoán nữa nghen, hình như Lạc có tình cảm với Hải Tú phải không nè?

đang hồi hấp dẫn à nha tác giả, trốn đâu nữa rồi, come out come out where ever you are
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 05:35 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.