Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #11  
Old 09-11-2011, 12:17 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

tiếp theo.....


Ngày hôm sau Luyến thức dậy thật uể oải, cô dường như đã nhớ lại được những điều mình đã trải qua. Điều làm cô thắc mắc nhất đó là người đàn bà trong nhà của mình, cảm giác rất thật, không phải do ảo giác hay ác mộng. Cô nhớ bàn tay bà ta hơi khô nhưng có hơi ấm, không thể nào là ma. Lần đầu tiên cũng chính bàn tay của bà ta cào cấu cô đến ứa máu ngay khung cửa sổ mà bên ngoài trời tối đen khiến cô không nhân diện được. Cũng chính bóng dáng người đàn bà đó ngồi trong phòng và chính bàn tay đó đã đưa cho cô tờ napkin. Luyến cố ráng nhớ lại khuôn mặt của người đàn bà đó nhưng cô không thể nào nhớ ra nổi. Cô cảm thấy rợn óc khi nghĩ tới sẽ phải đối diện với bà ta, nhưng cảm giác cho cô biết bà ta đã không còn ác cảm với cô nữa. Bà ta là ai? !!!

Tiếng xột xoạc như ai đằng trước cửa phòng, cô hình dung có đôi mắt đấy thương cảm đang nhìn cô giữa bức rèm. Cô la lên:

- Anh Điền? Phải anh không?

Đôi giòng nước mắt lăn dài, cô nhớ chồng da diết. Chưa bao giờ trong cuộc đời Luyến thấy mình cô đơn đến như vậy. Sao anh không vô thăm? Sao anh không cho Luyến biết tại sao cô bất tỉnh? Ai đã đả thương mình? Có lẽ nào vì mình bị bệnh thần kinh thật sự và anh đã chán ngán? Luyến cố không khóc nhưng mắt cô đẩm lệ. Phía ngoài bức mành một mái tóc đen dài lướt qua. Có lẽ là nữ y tá nào đó, không phải Điền, hoặc là người đàn bà nọ? Luyến không muốn suy nghĩ nữa. Vói lấy chiếc gối trên đầu cô che lại ánh sáng, che lại những gì cô không muốn mườn tượng ra nữa. Đang lúc ôm chặc chiếc gối Luyến cảm giác bàn tay đàn ông khẽ kéo chiếc gối ra, cô mừng rỡ :

- Anh Điền ! Anh vô thăm em...
- Xin lỗi chị, là tôi...
- Xin lỗi anh, tôi tưởng chồng tôi..
- Congratulation, trí nhớ của chị đã phục hồi nhanh hơn dự đoán của tôi. Vết thương của chị còn đau không? Àh, quên báo cho chị biết chồng chị có nhắn trên phone rằng ông ấy tạm thời chưa vào thăm chị được , nếu không có gì nguy hiểm chúng tôi sẽ cho ông ấy biết ngày giờ đến đón chị về.

Nghe xong Luyến nằm yên không nói năng, hai hàng nước mắt chảy dài. Dr Phil thở dài, anh nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô an ủi :

- Chị đừng buồn, hãy vui lên vì chị vừa thoát khỏi nguy hiểm, bị chấn thương sọ não tuy nhẹ nhưng cũng có thể dẩn đến sống chết. Chị đã thoát khỏi bàn tay tử thần, chị phải vui hơn mới đúng.
- Anh nghĩ xem... một người chồng yêu vợ có bỏ mặc vợ sống chết một mình không?
- Có lẽ ông ấy bận công việc... Có đôi khi chuyện xảy ra ngoài ý muốn....Tôi mong sau này cuộc đời chị sẽ suôn sẻ, yên vui hơn....
- Anh nói vậy là sao?
-Xin lỗi, tôi không nên nói nhiều quá.

Dr Phil ngồi xuống bên cạnh giường chuẩn mạch cho Luyến, bàn tay anh ấm áp dễ chịu. Chợt điện thoại di động của anh rung lên, anh xin lỗi Luyến và bước xa cô vài bước để tiện đối thoại với người bên kia đường giây. Rồi như có vẽ giận dữ anh bước ra khỏi phòng, lớn tiếng với người bên kia :

-.....
- When will you grown up? Be a man !
-....
- Is she your second victim?
-....
- I don't care. Listen to me, if she get another hit, or bruise, or whatever I gonna hunt you down and you will stay in jail for the rest of your life !
-....
- I'm not your friend, believe me, no longer your friend.no longer your brother, I still remember how you hurt Emily. Half of her face gone.... was it enough for you? !
-....
- Whatever, Dien, bye !

Luyến nghe thoảng như Dr Phil vừa nói tên của Điền nhưng cô không chắc cho lắm. Cô vờ như ngủ thiêm thiếp khi Dr Phil trở vô phòng ngồi xuống đo huyết áp cho cô. Dường như cô bị sốt, Dr Phil nhè nhẹ đi ra khỏi phòng lấy thuốc. Anh vô tình không mang theo chiếc cell phone trên bàn. Nhân lúc anh vừa quay trở ra, Luyến nhảy xuống chụp lấy chiếc cell phone mở ra. Cô không tin ở mắt mình, người mà Dr Phil vừa nói chuyện chính là Điền. Số phone chồng làm sao cô quên được, cứ ngỡ mình hoa mắt, Luyến thử bấm lại số phone, bên kia giọng Điền quát lên :
-Mày là thằng đểu cáng, mày tưởng tao say rượu hả? Tao không có say, mày có ngon thì đừng có cúp phone tao, để tao nói cho mày biết, phải rồi tao không những đốt nhà làm cháy mặt con Emily mà mày yêu, mày ghen hả, tao nói cho mày biết, tao hành hạ nó, tao còn muốn cho nó chết kìa.... mày may mắn hơn tao quá nhiều, nhưng mày không phải là người nó yêu, mày ghen haha tao biết mày ghen.... hello, hello.... mày cúp phone rồi hả, tao biết mà haha, mày không chịu nổi sự đả kích này....

Luyến đứng yên lặng như trời tròng, Dr Phil tháo chiếc cell phone ra khỏi tay cô, dìu cô về lại giường nằm nghỉ.

- Anh cố tình để lại chiếc cell phone cho tôi nghe được những gì thoát ra từ miệng anh Điền, có phải vậy không? Anh còn điều gì giấu tôi nữa?
- Phải. Tôi xin lỗi cô, tôi xử sự một cách thái quá, nhưng tôi không thể nào thấy chết không cứu.
- Anh sai rồi, anh cứu tôi có nghĩa là anh đẩy tôi vô con đường chết khác... Anh cứu sống tôi lại làm gì? Đàn ông các người ác quá !
- Tôi không còn cách nào khác, xin lỗi cô. Đúng vậy, tôi là bạn của thằng Điền, chúng tôi biết nhau gần 20 năm, học chung thời trung học, lớn lên mỗi đứa một lối đi riêng nhưng vẫn là bạn bè , thậm chí thân thiết như anh em... Tôi đã tha thứ cho nó một lần, trái tim tôi luôn cắn rứt. Ba mẹ của Điền xem tôi như con ruột, một chén cơm, một manh áo cũng là của họ. Những ngày tháng đó tôi trân quý,... tôi đã hứa với song thân của Điền là bảo bọc nó, không cho nó đi sai đường, nhưng nó không nghĩ tình tôi, nhiều phen ẩu đả, làm những điều mà nếu ba mẹ còn sống, họ sẽ phải rất đau lòng ..... Bảy năm trước nó đã cưỡng hiếp Emily rồi đốt nhà để tẩu tán, Emily vì quá yêu nó không chịu đứng ra chỉ chứng, tôi không thể nào thưa tội nó đã làm vì đã hứa với ba mẹ rằng không bao giờ ngược đãi nó, nhưng lần này....
-Lần này chồng tôi lại muốn hãm hại tôi? Ý anh là vậy?
- Cô tự tìm hiểu lấy đi, chuyện xảy ra thế nào chỉ có cô và Điền biết. Tôi chỉ mong là nó biết đúng sửa sai, không làm tới chuyện nông nổi khác. Cú đánh trên đầu vừa rồi có thể gây ra chết người, số cô thật may mắn hơn người.
- Tôi không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ nhớ có một người đàn bà đưa cho tôi tờ giấy napkin khi tôi cắn môi chảy máu...
- Cảnh sát còn đang điều tra, Điền nói khi cô bị ai đó đánh ngất xỉu anh ta đang đi mua đồ ở siêu thị, có giấy biên lai chứng minh...
- Đúng rồi, chồng tôi không có ở nhà, lúc đó tôi ở nhà một mình, nhưng tôi biết có một người đàn bà đã ở trong nhà tôi...
- Là ai?
- Tôi không biết, tôi chưa thấy mặt bà ta bao giờ, tôi chỉ thấy cánh tay, bàn tay da khô, móng dài.... Nói đúng hơn tôi đã thấy dáng bà ta nhưng chưa thấy được mặt...
- Emily?
- Emily là ai?
- Có phải cô ta tóc dài, lúc nào mái tóc cũng che nửa khuôn mặt?
- Tôi không biết... tôi chưa thấy cô ta ngoài ánh sáng. Nhưng tôi còn nhớ tay cô ta có chiếc vòng cẩm thạch mầu nâu hồng...
- Đúng vậy. Có phải Điền cũng tặng cho cô chiếc vòng cẩm thạch màu nâu hồng không? Chiếc mà cô đang đeo trên tay đó.
- Có phải vì vậy mà cô ta đã muốn lột nó xuống từ tay tôi? Nên lúc đó cô ta đã cấu xé trầy trụa tay tôi tới rướm máu....? !!! Nhưng tôi không thấy mặt vì lúc đó tối đen...
- Thì ra... tôi còn nhớ lúc đó Emily đã gọi tôi ra và khóc lóc thật nhiều. Cô ta nói cô ta đã trở thành xấu xí và tánh tình cũng như quỷ dữ, chỉ muốn xé thây tình địch, mặc cho tôi khuyên răn phải trái. Tôi đã dặn Emily nhiều lần đừng qua lại với Điền, huống chi Điền đã có người đàn bà khác. Emily vẫn yêu Điền dù cô ấy bị hất hủi.... tôi nghĩ vì tình yêu con người trở nên mù quáng, không còn biết cái gì nên cái gì không. Tôi hy vọng cô không phải là nạn nhân của Điền.
- Chồng tôi yêu tôi...
- Tôi không có ý phán đoán...
- Tại sao ảnh lại đối xử với tôi như vậy? !!!!
_....

Úp mặt vào vai Dr Phil , Luyến khóc nức nỡ. Cuộc đời sao oái oăm quá !

.... còn tiếp.....
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #12  
Old 09-11-2011, 09:44 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

... tiếp theo....

Một mình trong căn phòng lặng lẽ, Điền tỉnh dậy đầu óc còn choáng váng. Chàng lục tủ lấy ra 2 viên thuốc motrin nuốt ực đại cho bớt nhức đầu. Nhìn bóng mình xanh xao phờ phạc, chàng cười lên đau đớn. Chàng hét lên :

- Mày khốn nạn quá Điền ơi ! ha ha ! Bây giờ người điên không phải là ai khác, mà là mày... Tao giết mày , tao giết mày....

Lấy khẩu súng ngắn từ trong tủ ra Điền dí vào đầu mình bóp cò. " pặc " không nổ. Điền tức quá dùng súng đập vào đầu mình một cách điên tiết.

- Em xin anh, em xin anh...

Emily chạy ra từ chỗ nấp trong ngăn chứa quần áo, cô quỳ xuống nắm lấy tay Điền, run lẫy bẫy van xin ,

- Anh làm đau anh nữa, em van anh, anh có giận thì giết em đi, đánh em đi, nhưng xin anh đừng tự làm đau mình. Nếu em chết được để cho anh hạnh phúc thì em xin chết ngay, hay anh giết em đi, em hứa em hứa sẽ không nói cho ai biết ....

- Cô dang ra đi, dang ra đi, cô đừng thương hại cho tôi...

- Em không thương hại anh, em luôn yêu thương anh thật lòng...

- Nhưng cô thừa biết tôi không yêu cô, tôi chỉ muốn trả thù thằng Phi...

- Em biết, em biết chứ, trong lòng anh làm gì có em , chỉ có em là người tình nguyện yêu thương anh và khổ sở với mối tình đơn phương thôi...

- Emily.... sao cô không để cho tôi chết quách đi, tôi là thằng khốn nạn nhất trên đời , tôi đã hủy hại đời cô, tôi đã cố tình đốt cháy cô....

- Em tháo đạn trong súng của anh ra rồi vì em sợ một ngày nào đó sẽ xãy ra chuyện đau lòng như hôm nay, em không muốn anh chết, em muốn anh sống, sống vui vẻ bên người anh yêu thương. Anh biết mà, từ lâu rồi em hứa sẽ không quấy rầy cuộc sống của anh, em hứa không làm hại tới Luyến mặc dầu trong tâm trí em lúc nào cũng chỉ muốn anh là của em. Em đã thôi không làm náo loạn tới sự ngây thơ trong sáng của Luyến, nhưng em không muốn Luyến phải uống thuốc an thần mỗi ngày vì em. Em không muốn anh làm hại Luyến vì em, em không muốn đâu anh Điền ơi.....

- Trời ơi, có phải lúc này là lúc trời trừng phạt tôi không? Tôi không thể sống một cuộc đời bình thường, yên phận như những người khác, tôi sợ một ngày gần nhất tôi sẽ đền tội, tôi sẽ ngồi tù, tôi không muốn....

- Em đâu có khai báo hay đưa anh ra pháp luật đâu? Em tình nguyện không nói ra sự thật về vụ cháy nhà, em đã không nói gì với ai cả. Em dối với người ta và dối với cả lòng mình rằng chuyện xãy ra ngoài ý muốn, là tai nạn, là... là... anh không bao giờ làm chuyện nhẩn tâm với em....

- Cô hãy khai báo đi, hãy mang tôi ra cho công lý xét xử, thà tôi chết để đền tội mình còn hơn phải sống trong lo sợ. Càng lo sợ tôi lại càng làm nên những chuyện tày trời khác. Tôi đã suýt giết chết vợ mình đó cô thấy chưa?

- Là lỗi của em, nếu em không quá đau lòng giùm Luyến, nếu em không đưa giấy cho Luyến lau khi cô ấy đau khổ cắn nát môi mình. Những giọt máu đó cũng giống như những giọt máu ứa ra từ trái tim tan nát của em, em hiểu được nên em chỉ muốn san sẻ...

- Tôi không muốn Luyến trông thấy cô, tôi không muốn Luyến biết đến lỗi lầm của tôi gây ra, tôi vụng tính nên đã đánh cho cô ấy bất tỉnh hay tôi sai lầm giết thêm một người nữa mà người ấy chính là vợ của tôi...

- Anh đừng tự dằn vặt nữa, anh không có lỗi với em, chính em tự dâng hiến cho anh, chính em đem tới cho anh những điều oan trái, lỗi tại em hết... Em sẽ không làm cho anh phải lo lắng nữa, em hứa... cho dù sau này cuộc sống của em có bất hạnh hơn nữa cũng không phải là do anh... Em sẽ nuôi niềm cô đơn bất tận nhưng không phải lỗi do anh, là do chính em thôi...

- Em sẽ không cô đơn, vì lúc nào anh cũng đi bên cạnh cuộc đời em...

Tiếng Dr Phil thật ấm áp, thành khẩn. Điền ngồi yên hai tay ôm mặt như muốn chạy trốn lấy mình. Emily sực tỉnh khỏi cơn mê hoang đường, cô nhìn Dr Phil ngần ngại.

- Anh không chê em xấu xí? Anh không chê em là đàn bà? Anh không giận em đã chối từ tình anh từ bao nhiêu năm trước?...

- Em trả lời anh câu hỏi này được không?

- Anh nói đi ..

- Mình bắt đầu lại từ hôm nay, yêu thương nhau, một ngày nào đó anh gặp tai biến, có thể là bán thân bất toại.... em có còn thương yêu anh không?

Emily không nói không rằng chỉ gục đầu xuống. Lúc nào Phi cũng an ủi vổ về, chăm chút yêu thương mình, có khi lòng cô cũng muốn đáp lại nhưng sợ mình không còn xứng đáng với anh nữa. Cô như con thiêu thân và Điền như ánh lửa ma quái lúc nào cũng có thể liếm xác con thiêu thân không chút ngại ngần. Bây giờ cô mới hiểu khi yêu một người thật sự sẽ khiến cho trái tim mình yếu đuối nhưng vì tình yêu họ có thể đánh đổi bất cứ những gì mình có. Phi yêu cô là sự thật, cô yêu Điền? Cô yêu Điền vốn không có kết quả. Huống chi Điền còn có Luyến.

- Xin lỗi anh , Phi, đừng buồn em, em không xứng đáng...

- Nếu em muốn anh chứng minh... thì đây....

Dr Phi quỳ xuống đưa chiếc hộp bé tí cho Emily.

- Thùy, Thùy ơi, anh còn nhớ ngày xưa vừa mới quen em, anh trao cho em chiếc nhẫn xếp bằng cỏ này, em không chịu nhận, em nhớ không? Anh biết ngày đó anh chỉ là gã thư sinh áo vải nên em không màng để mắt tới, anh cố học, học để trở thành bác sỹ như bây giờ. Bất cứ điều gì anh làm cũng vì em, vì anh yêu thương em. Cái nhẩn cỏ này rất quan trọng, anh muốn một ngày nào đó em sẽ đón nhận nó như chấp nhận mối tình anh.

- Anh còn nhớ em tên Thùy? Anh còn mang theo chiếc nhẩn cỏ này? ... Em có phước quá mà em không hề biết. Em nhận, em nhận ....

- Cám ơn em đã chịu làm vợ anh !

Dr Phil mừng rỡ trao chiếc nhẩn vào ngón tay thon thả của Emily. Chiếc nhẩn kim cương có hình trái tim lấp lánh. Emily ngập ngụa trong nước mắt.

Xoay sang Điền, Dr Phil trầm giọng, như người anh cả :

- Điền, anh đưa Emily về, mọi chuyện coi như chưa từng xãy ra. Xin lỗi nếu anh đã có quá lời xúc phạm tới em. Anh mong là sau này em không làm điều gì để ba mẹ trên thiên đàng phải buồn lòng. Khi em bình tỉnh trở lại em hãy đón vợ về , cô ấy rất mong em !

- Khỏi, tôi đã về tới nhà.. chúc mừng anh chị. Chị Emily Thùy, em rất vui khi biết mình không bị tâm thần, chị thật sự là chị... Em hạnh phúc cho chị được người thương yêu và tốt như anh Phi.

- Chị chào em, Luyến. Chị xin lỗi đã làm xáo trộn cuộc sống của em...

-... suỵt !

Luyến đưa tay lên chận lại môi Emily, không cho nói thêm lời nào. Cô ngắm khuôn mặt Emily một cách thân thương trìu mến. Emily thẹn thùng nghiêng đầu sang một bên để mái tóc che lại nửa khuôn mặt nhưng Luyến lấy tay chận lại.

- Chị đẹp lắm ! Trong giấc mơ em đã thấy chị từng nét từng nét một, chị không phải che giấu gì hết. Chị hiền từ và rất dịu dàng. Em cám ơn chị đã không đưa anh Điền ra pháp luật, em cảm ơn chị đã sống bên em trong những ngày đau khổ nhất ...

Hai người đàn bà ôm lấy nhau ràn rụa nước mắt. Dr Phil đễ họ tự nhiên, nhưng khóe mắt anh lệ cũng đoanh tròng. Anh đi đến bên Điền, định lay Điền dậy thì hởi ôi, miệng Điền bọt trắng ứa ra. Điền đã uống thuốc tự tử. Luyến buông tay Emily ra chạy lại bên chồng cuống quýt :

- Anh Điền, em còn chưa hết giận anh, chưa hết hận anh, chưa hết.... sao anh nỡ bỏ em ra đi....?!!!!

- Luyến, em bình tinh lại, có anh Phi ở đây sẽ không sao đâu.

Dr Phil hì hục làm cpr cho Điền, Emily gọi 911, xe cấp cứu tức thời đưa đến. Cả ba người đều ngạc nhiên thì ông cảnh sát cho biết họ đã và đang theo dõi xem ai là người đả thương Luyến. Họ đã cài máy âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của Điền và có người thông dịch....

.... còn tiếp....
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #13  
Old 09-12-2011, 11:47 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Trích:
Nguyên văn bởi TT_LưuLyTím_TT View Post
... tiếp theo....


Dr Phil hì hục làm cpr cho Điền, Emily gọi 911, xe cấp cứu tức thời đưa đến. Cả ba người đều ngạc nhiên thì ông cảnh sát cho biết họ đã và đang theo dõi xem ai là người đả thương Luyến. Họ đã cài máy âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của Điền và có người thông dịch....

.... còn tiếp....
Họ đã cài máy âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của Điền và có người thông dịch hẳn hòi. Điền đã vô tình khai báo tất cả tội trạng của mình khi đối thoại với Emily. Vụ án đốt cháy nhà 8 năm về trước xem như đã rõ ràng ai là thủ phạm.

Sau khi sức khỏe của Điền không có gì trầm trọng chàng sẽ phải đối đầu với pháp lý.

Luyến khóc nức nỡ, cô nắm lấy tay Emily :

- Chị Emily, chị Thùy, em van chị, chị đừng làm nhân chứng kẽo không anh Điền sẽ ngồi tù, em sợ phải một mình cô đơn ở nhà, em sợ lắm chị ơi... Nếu chồng em có bề gì thì em cũng chết theo ảnh....

- Em đừng lo, cho dù chính miệng anh Điền khai nhưng chị không làm nhân chứng thì cũng không ai làm được gì ảnh đâu. Chị hứa, chị hứa với em.

Dr Phil đi lại nắm bàn tay Emily và Luyến. Anh cầu nguyện :

- Chúa ơi, sự việc xãy ra ngoài dự đoán của chúng con, xin Chúa hãy thương xót và ban hồng ân cho em Điền. Cầu xin Chúa cho em mau bình phục. Cầu xin chúa hãy tha tội chúng con vì chúng con đã làm điều lỗi nghĩa cùng chúa. Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần, Amen !

Sau lời cầu nguyện anh quay sang Luyến ân cần :

- Bây giờ mình đã là người một nhà, nếu em cần gì cứ gọi cho anh và chị , anh chị sẽ giúp em theo khả năng. Em cố gắng giữ gìn sức khỏe, chờ ngày Điền bình phục, sẽ không có gì nguy hại đến tánh mạng hay tù tội đâu. Nhưng điều anh lo lắng nhất là đôi khi Điền nóng nảy làm chuyên điên rồ, em phải đề phòng... Bây giờ em nghỉ ngơi, anh đưa Emily về rồi chạy lên chăm cho Điền.

- Em nghĩ sẽ không sao nữa đâu anh Phi, bây giờ Luyến đã biết được mọi sự. Hơn nữa Luyến và Điền là vợ chồng dĩ nhiên sẽ phải lo lắng thương yêu nhau. Điền đã biết lỗi nên mới cố tình tìm cái chết để giải quyết. Sau này, có Luyến kề cận, 2 người sẽ sống an vui hạnh phúc hơn. Em cũng có phần lỗi trong này,... Thôi mai mốt mình sẽ bàn tới chuyện tương lai, bây giờ em tạm ở lại đây chăm sóc cho Luyến cho đến lúc Điền được bình phục. Anh cũng như anh của Điền, em bây giờ là chị dâu của Điền, là chị của Luyến ...

- Cám ơn tấm lòng yêu thương của anh chị giành cho vợ chồng em. Em không biết lấy gì đền đáp ...

- Không khách sáo nữa nè, em đi nghỉ đi, chị đi nấu cho em miếng soup.

- Dạ.

Luyến đi về phía phòng mình, bây giờ cô mới thấy mình còn choáng váng. Muốn đi thăm Điền nhưng Dr Phil nói sẽ không sao, cô yên tâm về phòng nghỉ. Trong tâm trí cô bây giờ không biết phải đối xử với Điền như thế nào nữa, hận, yêu, thương, chán chường, sợ sệt, cảm giác lẩn lộn, Trong 3 ngày liền cô đã phải tiếp nhận biết bao điều khó ngờ. Đối diện với Emily cô mới thật sự biết mình không phải điên rồ. Cô giận Điền đã cho cô uống những viên thuốc an thần, nhưng hận bởi chàng đã đối xử với cô như một kẻ điên loạn. Vết thương trên đầu chưa đủ nguy hại đến tánh mạng, nhưng liệu cô chết đi Điền sẽ nghĩ gì? Chàng có nghĩ rằng vì lỡ tay trong phút nông nổi đã đưa người vợ của mình vào tay tử thần hay chàng nghĩ rằng Luyến chỉ là một con rối mua vui mà chàng cất công bảo lảnh nàng sang Mỹ? Luyến đau đớn nằm lăn qua lộn lại trên giường.

Dr Phil trước khi đi ra khỏi cửa còn xoay lại nắm đôi bàn tay Emily. Cô thẹn thùng nghiêng một bên tóc.

- Em đừng buồn, lúc nào trong lòng anh em cũng đẹp, đoan trang thùy mị, và dễ thương như tên Thùy của người anh yêu.

- Anh đi chăm em Điền đi, đừng lo cho em..

- Hạ cấp thằng nhỏ rồi ha..., thôi không ghẹo em nữa, bà xã của anh. Love you hunnie !

- Love you too, anh !

Hai người quyến luyến không nỡ rời nhau. Dr Phil hai tay nâng mặt người yêu lên nhìn thẳng vào mắt cô, anh đọc được tấm lòng của cô, cuối cùng rồi tình yêu chân thật của mình cũng đã cảm kích được Emily. Anh đặt nụ hôn lên môi cô trước khi rời khỏi. Emily chưa kịp hoàng hồn vì nụ hôn kia, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô muốn đáp trả lại cho Phi những gì cô còn lại trong cuộc đời này. Dr Phil rời khỏi có lẽ vì anh sợ cô sẽ chối từ nụ hôn đáp trả hay anh sợ cô vì tự ti mặc cảm sẽ xô anh ra, nhưng anh lầm rồi, đối với cô bây giờ Phi đã là vị cứu tinh, hoàng tử đã vượt qua muôn vàn khó khân để cảm hóa được tình yêu của cô. Cô quý mối tình anh, cô xem anh như vị ân nhân, hào hiệp, cao thượng ! Mối tình ngày xưa lại hiện về, anh đội lốt kẽ hàn sỹ, lại ăn nhờ ở đậu nhà người. Chiếc nhẩn cỏ ! Cô ngó xuống tay mình, chiếc nhẩn trái tim, xuất phát từ chiếc nhẩn cỏ và anh vẽ trái tim mình lên nó. Anh là kẻ nhút nhác trong tình yêu, anh không mạnh dạn giành dựt lại cô trong tay Điền. Phải rồi, vì anh sợ ba mẹ Điền giận, anh sợ Điền buồn. Anh chỉ biết cố gắng ăn học, và đi bên cô như chiếc bóng âm thầm. Được thưởng học bổng đó là niềm vui nhất đời anh, được chọn lọc vào trường tốt là do bao năm dùi mài quên ngủ. Điền có đủ cha mẹ nhưng lại thua thiệt vì trí học của anh quá to tát, học lực của anh chỉ đứng nhất chứ chưa bao giờ đứng nhì trường. Điền cảm thấy ghen ghét, tạo ra những màn kịch lớn nhỏ để dìm anh xuống nhưng không làm anh nao ý chí. Điền xoay qua cô, dùng lời hoa mỹ, dùng nét mặt điển trai và cái lốt công tử để đưa Emily vào thế giới tiên bồng, từ những cám dỗ và nhẹ dạ cô đã quên đi mất Phi, người bạn trai mẩu mực, chơn chất. Cô nhớ lại mồn một ngày Điền cõng cô trên lưng khi cô vô tình trượt ngã ở công viên. Phi đã đứng lại trong mưa tầm tã khi Điền mang ra một đóa hoa hai trăm cánh hồng. Phi và Điền ẩu đả khi Phi thấy Điền cùng một người con gái khác ôm ấp nhau ngay trong ngày sinh nhật cô. Mặc cho bao lời phân tích Emily vẫn không tin Điền dang díu trai gái với ai. Cho đến lúc Phi đau khổ uống say mèm trên ghềnh đá ngoài biển một mình thì Emily được Điền đưa về nhà bảo rằng cho cha mẹ xem mắt. Nhân lúc cô uống nước trái cây do Điền xây, Điền đã bỏ thuốc vào ly của cô. Mặc tình cô chống cự, Điền đã vô tâm lấy đi cái quý nhất của đời người con gái. Rồi như biết mình đã làm điều bất nhân, Điền muốn tẩu tán đi vết tích và hành vi đồi bại của mình, Điền chế xăng và đốt căn nhà duy nhất cha mẹ mình có. Emily may mắn thoát ra được khỏi cơn lửa bỏng, một bên mặt của cô bị cây cột lửa ngả lên, nó vừa hại cô nhưng cũng vừa làm cô tỉnh thức không phải bị cháy toàn thân trong căn nhà của người mình yêu. Cha mẹ Điền thì khác, họ đã không may mắn, sau vụ cháy nhà sức khỏe họ suy sụp, có lẽ đau lòng vì đứa con trai ruột hư thân mất tánh người, ông bà theo nhau rời bỏ cuộc đời đau khổ. Trước khi họ nhắm mắt, cả hai gọi Phi lại nhắn nhủ, xin Phi hãy bảo bọc Điền và đừng bao giờ cho ai biết chuyện thương tâm đã xãy ra. Phi thương ông bà như cha mẹ ruột, anh cầm tay họ hứa sẽ không bao giờ để Điền phải lâm vào tình cảnh khó xử. Khổ nỗi, Emily sau vụ bị hãm hại trí óc như cuồng điên, cô quyết tâm làm chiếc bóng bên cạnh Điền để rồi tự hành hạ dằn vặt mình. Lúc đầu cô muốn hãm hại Luyến để giành lại người mình yêu, sau đó thấy Luyến đau khổ bị Điền ép uống thuốc tâm thần khiến cô không nỡ. Điền đã trở thành độc quyền độc đoán và cô chính là người gián tiếp để Luyến phải nhẫn nhịn uống từng viên thuốc trong tay Điền. Cho đến khi cô xuất hiện thật sự muốn an ủi vỗ về Luyến thì Điền sợ hãi, vô tâm lấy cây đập vào đầu Luyến cho ngất xỉu để khỏi trông thấy cô trong hình hài nửa quỷ nửa người. Điền lo Emily sẽ cho Luyến biết đầu đuôi câu chuyện thì vụ đốt cháy nhà và hãm hại Emily sẽ được đưa ra ánh sáng. Chàng thật sự lo âu, yêu thương Luyến là một lẽ nhưng cái tôi trong chàng quá lớn. Chàng suy nghĩ cặn kẽ, không dám có con, sợ một ngày nào đó mình ngồi tù sẽ không có ai chăm lo cho Luyến, chàng không muốn Luyến bước ra khỏi nhà hay tới lui bạn bè. Cái tôi là chủ chốt cho sự ích kỷ và chính là con quỷ dữ trong chàng, khiến chàng dùng những thủ đoan bỉ ổi nhất để đối đầu cùng mọi sự. Điền đã vướng phải lỗi lầm không có lối thoát, càng ngày càng đi sâu vào tội ác, cuối cùng không thoát khỏi ngục tù của chính lương tâm mình.

Nồi soup đã chín, Emily thôi không nhớ tới dĩ vãng, cô bưng một tô nhỏ vào phòng Luyến. Không có gì ngạc nhiên, cô đã từng ra vào nhà họ, len lỏi như bóng ma, ngõ ngách nào cô không biết tới. Trời đã xập tối, căn phòng được thắp sáng bởi ngọn đèn ngủ. Emily giật mình khi thấy Luyến ngồi trong góc, tay tháo chiếc băng trên đầu xuống.

- Chị cũng sợ ma?

- Ma sợ chị chớ chị làm gì sợ ma....

Hai chị em cùng cười. Để tô soup qua một bên, Emily giúp Luyến tháo chiếc băng xuống, cô thật đau lòng đến ứa nước mắt. Cảm giác như họ rất gần gủi với nhau.

- Bàn tay chị rất ấm...

- Bàn tay em cũng vậy mà, em còn đau lắm không? Bác sỹ chưa cho về em đã xuất viện sớm...

- Có anh Hai bên cạnh em đâu có lo...

- Em nói anh Phi?

- Dạ. Em thấy chị thật là may mắn, có một người thương yêu chị nhiều tới nhu vậy.

- Phi đã nói gì với em?

- Dạ, ảnh nói chị là thiên thần, là mối tình đầu của ảnh, và suốt cuộc đời này nếu không cưới được chị ảnh sẽ ở giá.

- Dóc nè !

Emily dìu Luyến sang bàn rồi đút từng muỗng soup. Luyến mới đầu còn ngại ngùng sau đó ăn hết từng muỗng khiến Emily thấy vui trong lòng.

- Chị Thùy

- Bắt chước anh Phi gọi chị nữa phải không?

- Chị Hai...

- Thôi được rồi cô Út, chị chịu không nỗi cái miệng em nghen.

- Em ước gì mình được trở lại thời con nít, vô lo. Suốt ngày đươc ba mẹ nuông chìu.

- Chị cũng vậy, chỉ tiếc là khi chị còn nhỏ bà Vú đã mang chị đi vượt biên, bà Vú mất, chị bây giờ cũng không biết cha mẹ mình là ai....

- Tội nghiệp chị !

- Chị có tấm hình mà lâu quá bị lem luốc, chị nhìn cũng không biết ai là ai. Người đi chung tàu đã đi sang nước khác, chị không liên lạc được với ai.

Emily nén thở dài, Luyến nắm tay Emily đưa lên má.

- Mỗi người đều có nổi khổ riêng hả chị? Em khi nhỏ rất sướng, từ khi sang bên này em thấy như bị ngược đãi dù em thấy anh Điền thật sự rất thương em. Có lần anh nói em giống một người bạn cũ, hay bạn gái cũ gì đó, điều đó làm cho em nghe đau tim, em ghen với người mình không biết mặt. .... Thiệt sự em không muốn nhắc đến tên ảnh, em muốn quên đi, quên đi hết ...

- Em biết không, hôm qua chị đi lễ nghe Cha giảng rằng, chuyện đau buồn mình có thể không quên được nhưng mình có thể tha thứ được. Tha thứ cho Điền đi em, con người của Điền quá nóng nãy nên mới gây nên cớ sự. Em hãy cho Điền cơ hội cũng như cho em cơ hội sống không phải hận thù ghen ghét. Mang tình yêu thương ra để đánh đổi lấy tình yêu thương khác, ai cũng là người thắng cuộc.

- Chị nói chuyện làm em nhớ đến Mẹ, Mẹ cũng vậy, có lẽ sau này Mẹ sẽ là Phật. Từ bi độ lượng.....

- Tiếc là chị không biết ba mẹ là ai để nhớ, để ngưỡng mộ như em...

- Chị có thử đăng báo hay về Việt Nam tìm ba mẹ chị chưa?

- Tấm hình này mờ như vầy nè, làm sao chị biết họ là ai, ở đâu mà tìm?

- Cho em coi... Ủa chị, 2 người lớn là ba mẹ, hình bị nước nhòa không biết ai, còn người đứng kế chị là ai? Em gái chị hả?

- Em đoán giỏi thiêt. Là em gái chị đó, nó lúc đó mới biết đứng chựng, nhìn hình nó oai như biết đi há em?

- Em thấy quen quen, chị chờ em một chút....

Nhảy xuống giường, Luyến lui cui lôi ra cuốn album đầy bụi. Cô la lên :

- Chị Thùy chị Thùy, em có tấm hình giống chị nè...

- Làm sao mà giống được, đưa chị nhìn thử . Ờ há, chung một hiệu chụp hình em ơi, thấy hông chữ Ánh Hồng ngay góc phía bên trái. Tiệm chụp hình Ánh Hồng. Lúc đó chị còn bé nhưng chị nhớ là ba mẹ dẩn chị và đứa em gái tới đó. Sao giống hình em vậy ta? Hông lẽ...... !


... còn tiếp....
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #14  
Old 09-13-2011, 12:26 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

.... tiếp theo....

- Mình là chị em ruột?

- Em đưa cái tai bên phải ra cho chị coi, phải em có cái nốt son đằng sau không? Em gái chị có cái nốt son....

- Sao chị biết? Em có nó từ trong bụng Mẹ, Mẹ nói em sanh ra đã có rồi, lúc anh Điền cưới em, Mẹ cũng nhắc với Ba. "... tui nói với ông, con Luyến nó có phước, số nó giàu sang phú quý, bây giờ thì ông tin rồi chớ gì... " Ba nói "... có một đứa con gái mà cũng gả đi xa... " Mẹ cãi lại " hai đứa... sao ông nói có một.. " Mỗi lần nhắc tới chuyện này là Ba Mẹ hục hặc, Mẹ lên máu nhồi cơ tim nên Ba nín thin. Thiệt sự em không biết tại sao, lâu lâu thấy Mẹ khóc, Ba buồn, cửa nhà không được vui nên em cũng không hỏi tới. Nhưng em nghi là em có người chị hay người em gì đó....

- Đúng là em rồi, Ù ơi, đúng rồi, em là Ù của chị Hai đây mà. Cái bớt son đằng sau tai nè...

- Chị Hai, đúng rồi Ba gọi em là Út Ù , chị Hai chị Hai của em...

- Chúa ơi, con cảm ơn Chúa đã cho con hồng ân to lớn, ước nguyện của con đã bao lâu nay bây giờ cũng đã toại nguyên. Chúa ơi, em con nè, Chúa ơi ! Bé Ù của chị Hai ....Ngày Vú ẳm chị đi chị mới bốn tuổi, em gần một tuổi , bây giờ Chúa đã cho hai chị em mình gặp nhau.... Chị vui sướng quá.. !

Hai chị em ôm lấy nhau khóc như chưa từng được khóc.

Bèo dạt mây trôi, có ai ngờ phận người lại long đong đến thế. Bao nhiêu năm trời xa nhau, chị em lại được tương phùng. Mừng mừng tủi tủi, họ ôm nhau khắn khít. Có nhiều lúc tưởng chừng như là tình địch, ganh ghét, có thể dày xéo nhau vì tình yêu trai gái, nhưng lương tâm không cho phép họ làm những điều gây thương hại nhau. Emily lớn lên ở Mỹ cô luôn đặt niềm tin vào Chúa, Chúa dìu dắt cô mỗi ngày trong cuộc sống, để rồi biến hóa thù hận thành yêu thương, vị tha. Luyến vốn lớn lên ở quê hương, được sự nuông chìu của cha mẹ, định cư nơi đất khách quê người, ngoài chồng ra không còn ai khác, cô cảm thấy mình lúc nào cũng lẻ loi. Tánh tình Luyến quá đổi thơ ngây, chỉ biết chấp nhận, chịu đựng, lòng cô cũng không kém chị, rất thánh thiện. Chưa nhận ra nhau là chị em ruột họ đã biết tha thứ cho nhau, quý mến nhau, xóa bỏ hết lỗi lầm đã qua. Họ cũng không ngờ cuộc đời của 2 chị em lại phải trải qua nhiều giai đoạn khổ đau, đầm đìa nước mắt. Hai người cùng yêu thương một người đàn ông, cùng chết hụt dưới tay người họ yêu. Cho tới lúc này họ cũng không còn lòng dạ nào giận Điền, họ chỉ biết vui mừng gặp lại nhau đó là niềm hạnh phúc nhất trên đời.

- Em gọi cho Mẹ, chắc Mẹ vui mừng lắm. Chị Hai ngồi đây nè... Hello, Mẹ, Mẹ ơi,....
- Con Út Ù hả?

Bên kia đầu giây tiếng Ba Luyến vang lên.

- Ông này, con nó có chồng rồi, gọi như vậy chồng nó nghe được phải quê con nhỏ không? Àh, Má nè, Luyến hả? Con khỏe không?

- Con chào Ba Má....

- Chào con, sao cái giọng mày khàn khàn, bộ bịnh hả con?

- Dạ con là Thùy nè Má...

- Trời, ông ơi.....con Thùy... !

Mẹ Luyến ngả xuống xỉu may có Ba Luyến đở lên kịp. Ông hoảng vía, gọi bà Tư giúp việc vào dựt gió thoa dầu y như những lần trước bà nhà xỉu.

- A lô.

- Con là Thùy nè Ba, con đang ở nhà Út Ù.

- Trời ơi, bà ơi bà, đứa con bà còn sống kìa, bà tỉnh dậy đi, bà nghe tiếng con Thùy nói chưa? Con ơi con.... Ba mẹ nhớ thương con, tưởng con đã chết trên biển, người ta nói thấy xác Vú con.... Ba mẹ nhớ thương con.... bao nhiêu năm trời nay....

Nói đoạn ông cũng xỉu, bà Tư giúp việc lại xoay qua thoa dầu, giựt gió cho ông. Bà Tư vừa làm vừa hét lên trong speaker phone :

- Hai ông bà này tuổi tác cao rồi, huống chi mỗi lần nhắc tới con Thùy là ổng bả khóc lóc, thi nhau xỉu, Tư già này đở không kịp. Hai đứa bây coi rồi bay về thăm ổng bả đi. Ổng bả xỉu chút dậy hà, bây đừng lo.

- Cảm ơn Dì Tư. Dì Tư nhớ chăm Ba Mẹ giùm con.

Emily thấy thương ba mẹ quá mà không biết phải làm sao, nửa vòng trái đất đâu phải về là về được liền. Hai chị em như cùng chung ý nghĩ.

- Mình ráng dành dụm về thăm ba mẹ nha chị.

- Chị cũng đang nghĩ như em.Nhưng...

Sờ lên nửa mặt bị cháy của mình Emily buồn bả. Hình hài cha mẹ sanh ra đã bị hủy hoại , nếu cha mẹ thấy mình như vầy chắc ông bà đau lòng lắm. Luyến như đoán biết chị đang nghĩ gì, cô ôm lấy chị thỏ thẻ :

- Anh Hai nói anh Hai sẽ nhờ bác sỹ thẩm mỹ sửa lại khuôn mặt đẹp của chị.

- Em nói anh Phi?

- Bộ em còn anh Hai nào khác nữa hả chị Hai?

- Úi, Út Ù ghẹo chị nha.

- Chị biết không, có lần em nằm mơ thấy chị, chị có khuôn mặt giống em .... Có phải là vì hai chị em mình được báo trước sẽ gặp nhau sau bao nhiêu năm cách biệt không chị?

- Chị xin lỗi đã khiến cho em trải qua nhiều ác mộng...

- Thôi mình đừng nhắc tới ha chị. Em... em... em...

- Em nhớ chồng phải không nè? Chị biết mà !

- Phải, em muốn không nhớ tới ảnh nữa mà không nhớ không được. Em muốn ảnh tan biến đi như chưa từng xuất hiện giữa đời em mà không được. Em muốn ....

- Không được là đúng rồi, bởi vì em yêu Điền.

- Dạ, em yêu chồng em. Chị, chị còn yêu anh Điền không? Chị cứ trả lời thật lòng nha, em hông giận đâu...

- Cho tới chiều nay, lúc anh Phi xuất hiện chị mới biết chị đã thoát được cơn ác mộng mà từ lâu chị nghĩ đó là tình yêu... Chị cứ nghĩ rằng chị sẽ dùng hết trái tim mình để giành lại những gì chị đã mất, không có anh Phi chắc chị vẫn còn mê man, mù quáng. Tình yêu của anh ấy chân thật, luôn trong sáng, luôn dào dạt. Bên anh Phi chị cảm thấy yên bình, sóng gió không còn, thù hận cũng không ....

- Anh ấy tốt thật, em cảm thấy rất ngưỡng mộ hai người .... Àh chị ơi, em muốn ...

- Lại muốn nữa, thay đồ đi , chị đưa em đi thăm dượng Điền.

- Dạ, mà khuya rồi...

- Em không muốn đi thăm chồng hả? Có chị rồi quên chồng àh? Giỡn thôi, chị biết em nhớ chồng đến loắn xoắn như con lăng quăng rồi.

Emily dìu Luyến đi ra xe, theo lời hướng dẩn của Dr Phil họ đến phòng ICU để thăm Điền. Cố giữ lòng không cho bật ra tiếng khóc, Luyến đứng phía ngoài nhìn Điền qua làn nước mắt. Kềm chế cả một buổi chiều dai dẵng, vui mừng khi tìm được người chị ruột nhưng phía tâm tư lúc nào Luyến cũng nao núng, muốn gặp chồng, muốn tận tay chăm sóc cho chồng. Nghe Dr Phil nói không ai vào được phòng ICU cho đến khi bác sỹ cho vào mới được phép vào, Luyến một mặt không muốn gặp Điền vì căm hận, một mặt muốn gặp Điền cho vơi đi thương nhớ. Cô cũng muốn chính miệng của Emily nói chị ấy không còn tư tưởng với Điền. Tuy không giận chị nhưng Luyến vẫn có chút ít ghen tuông ngầm, chị nói ra hết lời cô mới nhẹ lòng.

- Sao em không nghỉ, anh dặn là chưa lên đây được, khuya rồi, hai chị em đi về đi, mai lên ...

- Anh Phi, anh biết gì hôn?

- Chưa nói anh chưa biết..

- Chị Thùy là chị Hai của em.

- Là chị ruột của Út Ù....

Emily hảnh diện nắm tay em gái trình diện với Dr Phil.

- Thảo nào hai cô nhìn giống nhau, nhất là cặp mắt lay láy, và khuôn mặt trái xoan xinh xắn ....

- Chồng em ra sao rồi anh Hai?

- Anh Hai ? Anh thích cái cách gọi của em. Ha ha. Điền đã qua thời nguy hiểm, em không phải quá lo. Chút bác sỹ cho em vô đó ...

- Làm anh phải trực suốt bên cạnh chồng em... cám ơn anh Hai !

Phía hành lang 1 ông bác sỹ da trắng đi về phía Dr Phil, họ trao đổi vài câu xong ra dấu cho Luyến vào gặp Điền. Luyến tần ngần, lúc chưa được gặp chồng cô nhớ thương day dứt, giờ sắp bước vào gặp chồng cô không biết phải làm sao khi hai người đối diện nhau. Emily như đọc được ý nghĩ trong đầu Luyến, kéo em vào lòng, hôn lên trán nói :

- Em có thể không quên được nhưng em có thể tha thứ được. Vào thăm chồng đi em, Điền đang rất cần có em. Hãy bỏ qua hết mọi sự, Chúa nói hãy yêu người như yêu Chúa, tình thương chỉ nhân đôi khi em đem đến cho người khác....

Như bị thôi miên từ lời nói của Emily, Luyến mở cửa bước nhẹ vào phòng. Nhìn chồng thiêm thiếp, Luyến xót xa, cô nắm tay chồng nhè nhẹ đưa lên áp vào má mình, thỏ thẻ :

- Anh Điền, em nè, anh ráng bình phục rồi về nhà với em nha. Trong những ngày vừa rồi sống không anh, em lẻ loi, trơ trọi. Em cần anh có anh, từng giây từng phút. Anh không phải lo gì hết, chị Thùy không nói, em không nói, không ai phán xét hay giam giữ anh.... Mà không, em điên quá, em không nên nói những chuyện đó, mọi sự đã trôi qua rồi, anh về nhà với em đi anh.

Từ đôi mắt của Điền hai hàng lệ chảy dài xuống. Chàng đưa tay lên vuốt tóc vợ, nâng càm vợ lên dường như muốn nhắn gởi điều gì lại thôi. Luyến đứng dậy kề sát đầu vào vai Điền, nước mắt cô giọt ngắn giọt dài lả chả. Điền thì thào :

- Anh xin lỗi...

- Mình không nhắc lại chuyện gì nữa nha anh. Tất cả là dĩ vãng !

- I love you and always love you, hunnie !

- I love you too, hunnie !

Ngoài hành lang Dr Phil ôm eo Emily, hai người tựa đầu vào nhau âu yếm.

- Chúc mừng em tìm lại được người thân !

- Em không ngờ được, em thật là diễm phúc, được anh yêu thương nay lại được tương phùng cùng em gái ruột. Nay mai có dịp tụi em sẽ đưa nhau về thăm ba mẹ ở Việt Nam.

- Anh cũng muốn đi.

- Đừng hòng, ...

- Anh không phải muốn làm anh trai ruột mới về gặp gia đình đâu, anh về làm con rể ra mắt cha mẹ vợ đó...

- Uhmm, bắt đầu từ hồi nào mà anh tía lia tía lịa vậy cà?

Họ khúc khích cười, rồi như không cần biết xung quanh vạn vật lưu chuyển hay ngưng họ mời nhau đi vào thiên đường tình yêu trên đôi môi đằm thắm, say sưa.

... còn tiếp....
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #15  
Old 09-13-2011, 05:44 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

... tiếp theo....

Ngày phiên tòa xét xử, không đủ nhân chứng vật chứng, Điền không bị thành lập tội danh. Mặc dầu những lời chàng thú tội có thể đưa chàng lên tới mức chung thân nhưng cuối cùng không có ai làm nhân chứng, tòa vẫn không buộc tội được Điền. Ngồi phía dưới tòa, chị em Emily và Luyến nắm tay nhau, đồng lòng đưa mọi chứng cớ quyết không để Điền ngồi tù.
Ra khỏi tòa án, Điền không nói không rằng, chàng lặng lẽ như chiếc bóng, mặc Luyến đi bên cạnh ủi an. Chàng xin Luyến cho mình một thời gian yên tịnh. Luyến nghẹn ngào xong cũng đồng ý. Sau những tháng trời dai dẳng, họ sống với nhau trong hai thế giới khác thường. Luyến bắt đầu lao vào học ở trường để biết thêm tiếng Mỹ, cô được chị đưa đi học ngành thẩm mỹ, chăm sóc da tóc... Điền thì ngược lại, chàng lui tới các quán bar, uống tới xỉn mới về nhà. Đôi khi taxi chở về, chàng rả rượi không nhấc nổi bước chân mình. Thấy Luyến trang điễm, chưng diện, chàng cộc cằn hất xé đồ đạc quanh phòng cho đã bụng. Công việc làm trong hãng xưởng lại không may đình trệ, cuối cùng chàng cũng bị đình công. Chán nản, Điền đâm ra bực bội, sáng tối rượu chè, còn đi ghen tuông với vợ. Cầm phone Luyến lên, chàng dò hết số lạ, nếu bên đường giây bên kia là đàn ông thì chàng chưỡi rủa một cách vô văn hóa. Luyến bắt đầu hành nghề chăm sóc da, tóc, móng tại một salon lớn, số tiền kiếm được cô thay thế chồng trả bills. Mỗi ngày không quên nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp. Điền thấy vợ giỏi, chịu khó lại là cái gai trong mắt, chàng bám theo từng bước vợ đi, theo dỏi từng cử chỉ, lời ăn, tiếng nói. Càng ngày Luyến càng mệt mỏi, tình yêu thương của cô trao ra chỉ là vô nghĩa, Luyến bắt đầu chán chường, yêu thương rồi cũng cạn và hạnh phúc rồi cũng không cánh mà bay. Một ngày kia, Luyến thấy chồng hít đá, khám phá ra chàng đã nghiện thật sự. Cô dùng lời yêu thương hàn gắn lại tình chồng vợ, nhưng đối với Điền bấy giờ không còn quan trọng nữa. Một bước đi sai chưa hẳn đưa người ta tới đường cùng, xong, với Điền thì khác. Mỗi ngày chàng càng dấn thân vào hút chích, thân thể xơ xác. Tình vợ chồng đã không là tất cả, trong chàng chỉ có sự nghiện ngập, ghen ghét.

- Cô làm vợ phải nghe lời chồng. Tôi là chủ cái nhà này. Cô đi mấy giờ, về mấy giờ phải khai báo, hiểu không?

- Em mỏi mệt lắm rồi anh Điền àh.

- Hôm qua cô đi đâu? Với ai? Nói !

- Anh say rồi... nằm nghỉ đi...

- Àh, cô cho tôi là thằng say xỉn, được, rồi cô sẽ biết. Cô có nhớ lời tôi nói không? Làm gì cũng phải nghĩ tới cái hậu quả ....

Luyến rùng mình khi nghe chồng nhắc tới câu này. Hậu quả sẽ ra sao? Bị đốt cháy hay đả thương ?

- Nếu anh còn hù dọa, em sẽ đưa anh ra pháp luật !

- Àh, đưa cô sang đây để rồi giờ này cô buông lời chống trả, hù dọa tôi? Được, tôi cho cô biết. Hôm qua tôi đã quay lén cô ...

- Anh !....

- Cô sợ rồi àh? Đây là những tấm ảnh, còn đây là những cái tape tôi thâu lại những gì cô nói chuyện với người ta..... Tôi đưa cô về lại Việt Nam. Cô không có quyền ở lại Mỹ... Thẻ xanh của cô tôi đã quẳng đi rồi ha ha....

- Anh Điền, lần cuối cùng em xin anh, em không sợ phải trở về Việt Nam đâu, cũng như em đã không sợ phải sang đây ở với anh một mình một bóng, đối diện với tất cả cay đắng... Em thật sự không sợ trở về Việt Nam, cái mà em sợ là phải xa anh, cuộc đời hai vợ chồng mình sẽ ra sao? Anh tỉnh lại đi anh Điền ơi...

- Thì ra cô biết có thẻ xanh là có quyền ở lại nước Mỹ, cô không ngán khi bị đuổi về Việt Nam ! ha ha, tôi hù cô thôi. Vui quá, vui quá ! Tôi cho cô biết thêm một tin mừng nữa .... Hôm qua tôi đã đốt cháy cái Hollywood Salon rồi, đáng tiếc cô không có làm hôm qua, không có ai làm hôm qua, không có ai chết cháy , ha ha ha ha ...

- Trời !

Luyến không ngờ tới Điền có thể gây nên lỗi lầm thêm một lần nữa. Cô xách bóp định đi ra khỏi cửa thì Điền nắm áo cô giựt lại, một tay kia giơ con dao lên.

-Stop ! Dont move... !

Sau tiếng la lớn của người cảnh sát ngoài cửa sổ, theo sau là tiếng súng. Điền quỵ chân xuống từ từ rồi ngả ra nền nhà. Luyến chưa kịp hoàng hồn thì ba người cảnh sát tung cửa lao vào, họ kiểm tra vết thương không thấy gì nguy kịch, khóa tay Điền kéo lê ra xe. Đôi mắt Luyết nhòa trong nước mắt, cô không tin lần này Điền lại thêm một lần nữa tìm cách đưa cô vào cỏi chết. Nhờ cảnh sát theo dỏi cô mới được cứu thêm một lần nữa. Không còn da diết tình vợ chồng, trái tim cô bây giờ là một viên sỏi, rắn chắc, và lạnh lùng.

- Em, em có sao không? Nói cho chị nghe đi, trời ơi, em cứ như trời tròng vậy? Nói? Có đau chỗ nào không?

- Không đâu chị. Em không còn thấy đau nữa. Trái tim và linh hồn em đã chai lì rồi.

- Chị đã biết trước " ngựa quen đường cũ " thế nào rồi Điền cũng đi lại con đường sai lầm. Lần này thì không ai cứu được nữa...

- Em không ngờ... nhưng thôi, hôm nay em đã được mở đôi mắt sáng ra để không còn mù quáng tăm tối nữa. Vĩnh biệt mọi niềm đau, em sẽ không quên nhưng em có thể ...

-... tha thứ !

- Đúng vậy !

- Em hãy xem nó như cơn ác mộng... chị hy vọng em sẽ không còn thấy đau đớn ...

- Dạ, ác mộng sẽ không còn tiếp diễn vì em đã bước ra khỏi nó rồi !

Mộng Nửa Chừng by TTTT

Hết !
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #16  
Old 12-26-2011, 01:22 AM
vuongminhthy vuongminhthy is offline
Đường Tam Tạng
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Nơi Cư Ngụ: Ngũ Đài Sơn - Nam Thiếu Lâm
Bài gởi: 1,955
Default

truyện hay quá bạn ơi, làm mình suy nghĩ rất nhiều về cuộc sống, nhất là cuộc sống bận rộn bên USA. Bạn có phải cũng ở bên Mỹ không?
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #17  
Old 12-26-2011, 02:51 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Đúng rồi VMT.
Truyện Lỳ viết tào lao chơi cho đở buồn đó VMT ơi. :)
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #18  
Old 12-26-2011, 03:54 AM
vuongminhthy vuongminhthy is offline
Đường Tam Tạng
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Nơi Cư Ngụ: Ngũ Đài Sơn - Nam Thiếu Lâm
Bài gởi: 1,955
Default

MÌnh đang xem "vay và trả," hay lắm bạn ơi, ra cháp mơi đi, nhanh nhanh :)

Bạn còn truyện nào nữa không, cho mình link mình xem với?

thay đổi nội dung bởi: vuongminhthy, 12-26-2011 lúc 04:37 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #19  
Old 05-12-2012, 02:14 PM
emmytram's Avatar
emmytram emmytram is offline
Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Nơi Cư Ngụ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài gởi: 38
Default

Hôm nay mới có thời gian dạo qua đây đọc truyện của Lưu Ly, Lưu Ly viết truyện cũng khá cứng nhé, Emmy hơi bị ấn tượng với nhân vật Luyến ^^ Cá tính phết.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #20  
Old 05-12-2012, 02:41 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Trích:
Nguyên văn bởi emmytram View Post
Hôm nay mới có thời gian dạo qua đây đọc truyện của Lưu Ly, Lưu Ly viết truyện cũng khá cứng nhé, Emmy hơi bị ấn tượng với nhân vật Luyến ^^ Cá tính phết.
Lỳ viết đại viết đến thôi dear. Thanks !
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 06:28 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.