Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 06-05-2010, 07:00 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default Mộng Nửa Chừng

Mộng Nửa Chừng - TTTT



Mùa Hạ nào cũng oi bức, nhất là ở phía nam Florida này. Nắng từ trên cao lao thẳng vào người, nắng xuyên qua làn da kẽ tóc, nắng muốn bỏng da. 10 năm trời định cư ở Mỹ, Florida là nơi mà Luyến đặt chân đến đầu tiên. Mới đầu nhiệt độ âm ấm dễ chịu làm cho cô thấy thân quen như ngày còn ở Sài Gòn, vài hôm sau tháng sáu, nắng không còn dịu dàng nữa, phải rồi, nắng hầm hập !

Hôm nay, cô cầm được cái bằng quốc tịch trên tay, trong dạ hả hê lẫn niềm hảnh diện. Luyến hôm nay thật sự là người Mỹ gốc Việt. Cái tên Luynh đã thay vào tên Luyến, mái tóc nhánh dài ngang lưng cũng trở thành nâu vàng tém gọn. Cô nhếch môi cười ra vẽ đắc ý, từ nay sẽ không còn ai đe dọa đến sự đi lại của cô nữa. Nhất là Điền !

Nhớ lại ngày nào Điền về thăm Việt Nam, hai gia đình nhờ có mai mối nên đã kết thông gia với nhau, tíc tắc Luyến đã là vợ của Điền. Bà con ai nấy cũng mừng, khen gia đình Luyến có phước, được Việt Kiều giàu có về cưới hỏi sang trọng. Điền thật là khôi ngô tuấn tú, cặp mắt đen to hay cười khiến ai cũng có thiện cảm khi đối diện. Ngay từ đầu Luyến đã vừa ý với đức lang quân bảnh bao này rồi, không cần phải tìm hiểu lâu, Luyến gật đầu sau 1 tháng tới lui với Điền. Họ bên nhau vui vẻ, Điền xài tiền xả láng, và ba mẹ chàng luôn gọi " công tử bột " trong gia đình nên tốn bao nhiêu cũng không sao. Cuộc đời Luyến như lên hương, đắm chìm trong hạnh phúc bất tận.

Mọi sự diễn ra đẹp như huyền thoại, Luyến như đắm chìm trong mơ, cảm giác thích thú, hồi hộp chờ ngày được di cư cùng Điền sang Mỹ. Chỉ có 6 tháng là giấy tờ hoàn chỉnh, tay xách nách mang theo chàng rời quê hương, để lại sau lưng buồn vui kỷ niệm ấu thơ. Buổi đầu Điền chăm sóc nàng thật chu đáo, cô cứ như một con búp bê được cưng yêu, bẽn lẽn, dịu dàng và ngượng nghịu. Điền không ngại khi buộc giây giầy, xách bóp cho vợ mới cưới của chàng. Nhìn vào ai cũng gọi " cute couple ! "

Giấc mơ của Luyến còn đang đượm hương hoa hồng, còn nồng nàn lãng mạn mờ ảo dưới những chiếc đèn cày lung linh, còn choáng ngộp với những nụ hôn đắm say của Điền thì bất chợt một bóng người con gái hiện ra giữa đêm khuya, cô gái cứ đứng đó nhìn vào cửa sổ, cặp mắt hờn giận. Luyến nhảy cởn lên sợ hãi, tay chỉ về phía cửa sổ, miệng la to :

- Anh Điền, có ma, có ma.... !
- Làm gì mà hoảng sợ vậy em? Bên Mỹ làm gì có ma cỏ....

Nói dứt lời Điền bật đèn lên, Luyến không thấy gì ngoài tấm màng trắng phất phơ theo chiều gió của máy lạnh toát ra.

- Cô gái đó là người Việt Nam, tóc dài, mắt to.... cổ nhìn có vẽ giận dữ lắm.... Anh Điền ơi, thiệt mà tin em đi. Nếu không phải là ma thì là người thiệt đó.
- Chắc em mệt nên mắt nhòa đi đó Luyến à.

Người Luyến run lẩy bẩy, nét mặt hoảng sợ thấy thật thương tâm. Điền băn khoăn nét mặt như vừa đâm chiêu vừa ngờ vực. Hai người để đèn sáng nguyên đêm, nằm bên nhau không nói thêm gì nữa. Luyến cảm thấy có điều gì bất ổn, những ý nghĩ gần như rối tung lên. Lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy mình không thể tự trấn an mình, có phải vì sợ hãi? Vì ghen tuông? Hay vì quá mệt mỏi trong chuyến đi dài? Người con gái đó, người con gái có ánh mắt như hận, như buồn lại ngó mình đăm đăm. Từ đêm đó trở đi, Điền đi mua lại màng cửa khác, dầy hơn, kín hơn, và cửa sổ lúc nào cũng đóng chặc trước khi trời trở tối. Cẩn thận hơn nữa, Điền rào luôn cái sân lại và đặt thêm những chậu kiểng để không có khoảng trống nào cho người hay mèo chó chen vào làm chộn rộn. Luyến cũng cảm thấy an tâm hơn, nhưng không thể nào cô quên được ánh mắt người con gái đó.


... còn tiếp...
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 06-05-2010, 07:03 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

tiếp theo....


Sau tuần trăng mật Luyến vẫn chưa hoàn hồn. Điền thì trở nên lặng lẽ hơn. Chàng hay ngồi vùi đầu vào các tờ báo thường nhật, lướt mắt đi vội vàng qua những trang tin tức rồi thở dài thườn thượt. Có hôm vợ tới gần mà chàng không hay, cái đánh thót giật mình của chàng lại làm cho Luyến đâm ra nghi ngờ hơn.

- Có lẽ anh Điền có chuỵện chi khó xử... con nghĩ hoài mà không ra. Trong gia đình ai cũng đối xử tốt với con... Dạ, nhà hai con ở thì có 2 vợ chồng con thôi, ba mẹ chồng ở bên Cali lận...

Những cú gọi điện thoại của Luyến đều được Điền thâu ghi âm lại mà cô không hay biết. Cô như con nai vàng ngơ ngác trước vạn vật, không chỉ giữa mùa Thu vàng mà thi sĩ Lưu Trọng Lư đã mô tả, sự vô tư hồn nhiên bây giờ đánh đổi lấy sự nghi hoặc, sợ sệt. Nước Mỹ bao la quá, nửa vòng trái đất đâu dễ gì trở lại, trước mắt là những cái quá đổi mới mẻ, lạ lẩm, và biết bao nhiêu điều để học hỏi. Gọi được về thăm gia đình mỗi tháng đã là một cái diễm phúc cho cô. Luyến cảm thấy cuộc đời bỗng dưng chìm lắng, nổi lo toan phải đối diện với ngày mai cứ làm cho cô nơm nớp lo âu. Sự che chở của Điền bây giờ là tất cả, thế nhưng sự thay đổi đột ngột trầm ngâm của chàng từ hôm cô sợ hãi đã đem lại cho cô sự lẻ loi hơn bao giờ hết trên xứ người. Cứ vài ngày Luyến lại muốn gọi về thăm ba mẹ và gia đình, dần dần vì sợ gia đình lo nên cô ít gọi hơn. Dù vậy, mỗi lần trò chuyện đều được Điền bí mật thâu lại theo dỏi.

Hai tháng trời trôi qua nhanh chóng, Điền để cô ở nhà một mình và đi làm từ sáng sớm đến sáu giờ chiều. Chàng về với khuôn mặt đăm chiêu, mệt mỏi. Luyến ở nhà nấu cơm đợi chồng về, cô cố gắng làm trách nhiệm của người vợ, nấu nướng, lau chùi, giặt ủi. Đến giờ ăn, thấy chồng không nói gì cô cũng giữ im lặng mà không quên gắp đồ ăn thêm hay rót nước cho chồng. Đột nhiên, Điền nổi giận :

- Người nào cũng như người đó, bực quá đi thôi !
- Sao anh giận vậy? Em làm gì sai hả anh?

Luyến nói không chờ chồng kịp trả lời, cô chạy thẳng vào phòng ôm gối khóc nức nỡ. Điền như tỉnh ra, anh chạy vào phòng xoa dịu vợ.

- Anh xin lỗi, anh có chuyện không vui ở chỗ làm... anh không nên trút qua cho em. I'm so sorry !

Ôm vợ trong vòng tay, nước mắt Điền đọng trên mi, chàng cố kềm. Luyến thấy tội nghiệp chồng, đang nức nỡ nàng dịu lại.

- Em xin lỗi, tại em hư quá , ở không nghĩ bậy. Em biết anh đi làm cực khổ, em giận anh là điều không đúng. Không sao nữa, anh có bực bội hay la mắng em cũng không trách anh đâu. Em cười nè.....

- Bà xã yêu thương của anh.... Anh hứa cố gắng không làm em buồn nữa. Trong cuộc đời anh đã thất thoát nhiều rồi, anh không muốn làm em buồn, anh sẽ mất em như đã mất.....

- Em đến với anh là tự nguyện, có bao giờ em hỏi về chuyện dĩ vãng của anh đâu, đúng hông? Anh không cần phải kể cho em nghe, cũng không cần phải lo là em biết dĩ vãng của anh. Em chỉ muốn bắt đầu bằng cuộc sống của hai chúng mình, thật lòng đến với nhau, niềm tin của em chưa bao giờ lung lạc. Em cũng không muốn anh nhắc đến dĩ vãng hay những chuyện buồn vui gì xưa kia của anh.

- Anh biết, đã nhiều lần em không muốn anh tâm sự cho em nghe về cuộc sống của anh trước kia. Anh cũng muốn bắt đầu, và anh cũng đã bắt đầu lại từ ngày có em. Đôi khi anh sợ em chạm phải những điều mà em chưa biết... Anh không muốn em bị bất ngờ vì cái dĩ vãng của anh...

- Em nói là không muốn nghe mà !

Điền im lặng thở dài. Bóng tối lại đổ xuống, ngoài trời một cơn mưa đổ xuống bất chợt. Sấm chớp kéo về đì đùng. Cánh cửa sổ quên đóng bị gió giật một cái rầm mạnh. Luyến lại nhảy cỡn lên vì sợ hãi. Cô ôm Điền chặt thiệt chặt, mắt ngó về phía cửa sổ, người run bắn lên.

- Cũng là cô gái đó... em sợ quá.... Anh Điền, em sợ.... !....
- Tào lao nữa, không có ai ngoài đó hết, em tin anh đi.
- Tại sao lại là cô gái đó nữa... cổ đến đây tìm ai?... Em đâu có quen cổ... Sao cổ nhìn em như ghét cay ghét đắng em vậy?.... Em có làm gì đâu ...
- Được rồi, hết tháng này anh tìm nhà mới cho em. Em không phải bị ám ảnh bậy bạ nữa.
- Mấy hôm nay, mỗi lần em đi tắm là nghe tiếng người khóc trong đó, chắc có ai ở trong cống nước .....
- Bậy nữa, cái ống nước nhỏ xíu làm gì có ai ở trong đó, em mệt rồi tưởng tượng tùm lum. Để anh đưa em đi thăm bác sĩ, xin ổng thuốc an thần cho em.
- Em không có bị loạn trí , anh cho em thuốc an thần nghĩa là gì? !!!!

Luyến buông chồng ra úp mặt vào gối khóc òa. Cô cảm thấy như mình tuyệt vọng, một cái điều gì đó khiến lòng cô chùng xuống. " Phải trấn tỉnh lại Luyến ơi, nhìn lại ngươi đi, xác thân rời rã, trí óc ngươi bị đão lộn rồi. Làm gì có ma, làm gì có người con gái kia,... mà nếu có thật thì người đó là ai mà cứ theo ám ảnh ngươi? !!! , Luyến àh, chồng ngươi kìa, anh chàng công tử hào hoa đang hết lòng yêu thương che chở cho ngươi đó, đừng có dại dột đánh rơi tất cả... " Sau cái ý nghĩ đó, Luyến như tự làm dịu lấy mình, cô nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ nặng nề. Điền đắp mền cho vợ rồi đi tới đóng cửa sổ, anh định bụng sẽ ra phòng ăn dọn dẹp cho Luyến. Cái cửa sổ còn nguyên chốt cài , khô ráo như chưa từng bị gió đập hay ướt vì mưa. Điền cau lông mày, thở dài.

Vừa bước ra phòng ăn, Điền thấy dáng người con gái đang lúi cúi bên tủ lạnh, ngỡ vợ đang dọn dẹp chàng lên tiếng :

- Ủa, sao em không ngủ đi, để đó anh dọn.

Không có tiếng trả lời, Điền đi lại phía bếp thì không thấy ai. Tiếng Luyến nhảy mũi từ trong phòng khiến chàng ngạc nhiên, hồi nãy lúc bước ra khỏi phòng ngủ chàng đã khép cửa phòng lại, có lẽ Luyến vừa mở ra. Điền dọn dọn chén bát bỏ vào máy rửa thì khựng lại. Cái ly nước Luyến rót cho chàng chưa kịp uống đã cạn, vết môi son ửng hồng trên miệng ly. Đang nhìn vào vết son môi Điền hốt hoảng đánh rơi cái ly vì tiếng Luyến hét lên từ phía phòng ngủ. Chàng đẩm lên cả những mảnh vỡ chạy về phía phòng vợ. Cánh cửa đã bị khóa từ phía bên trong. Không chần chờ thêm nữa, Điền tung sập cửa lao vào. Luyến không có trên giường, cô ở bên cửa sổ, hai tay như đang bị ghì chặt từ phía ngoài. Điền phóng như bay lại, giựt tay cô ra khỏi song cửa, hai cánh tay của nàng bị trày trụa vì những vết cào cấu của người có móng tay dài. Luyến ngất xỉu từ bao giờ, thân cô mềm nhũn trong lòng Điền. Điền bế Luyến chạy về phía giường, đặt cô xuống và kiễm tra hơi thở, thấy nhịp yếu ớt đã đều đặn và sắc mặt vợ bớt tái xanh chàng ngồi xuống, thở ra.

Ngoài trời mưa đã tạnh, bóng tối đen mịt, Điền đóng cửa sổ lại, chàng tìm cái máy khoang, đóng đinh thật chặc để không có ai có thể mở được cửa sổ. Quay lại nhìn người vợ trẻ đáng thương đang nằm trên giường, Điền quay lại nhấc đầu cô lên, đặt một nụ hôn thương yêu lên trán cô. Nước mắt Luyến hai hàng lăn xuống như rát bỏng tay Điền , cô mở mắt hỏi :

- Cô gái đó đâu rồi? Anh có gọi cảnh sát chưa?...
- Anh không có thấy ai hết, chỉ có thấy em xỉu bên cửa sổ.
- Đến giờ phút này anh còn không tin em? Anh nhìn đây nè, cổ kéo em, cào em...
- Anh có thấy em bị trầy nè, mà anh không có thấy ai hết, gọi cảnh sát tới không có ai thì phải nói với họ làm sao?
- Vậy nếu cô gái đó tới nữa thì sao? Anh Điền, em sợ lắm !
- Anh đã niêm chặt cửa sổ rồi, anh ổ khóa trong ngoài nhà, em không phải lo có ai phá em nữa.
- Anh cho em đi làm với anh đi, ở nhà em sợ lắm !


.... còn tiếp ....
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 06-05-2010, 07:03 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

.. tiếp theo...

Điền lắc đầu, nghiêm mặt nói :

- Anh không muốn em phải lo cái khoản đó. Đi làm không có sướng đâu em, em phải đối diện với nhiều chuyện khó khăn, nhất là ngôn ngữ.
- Vậy anh cho em đi học nha.
- Anh đi làm cả ngày, ai đưa đón em đây? Thôi được rồi sang tháng tới anh xin nghỉ việc, mình dọn nhà đi chỗ khác gần người Việt, có thêm bạn bè, có người đi học chung với em cho em khỏi bỡ ngỡ.
- Anh phải nghỉ làm? Thôi, em nghe nói bây giờ tìm việc khó lắm. Thôi em chờ khi nào có cơ hội khác... em không có ý gì làm cho anh lo lắng thêm đâu. Ngoài ra em muốn đi học đi làm để sau này phụ giúp chồng con thôi.
- Lúc nào em cũng nghĩ cho người khác thì cũng không nên đâu cưng. Anh hứa sẽ cố gắng đưa em ra khỏi nhà này càng sớm càng tốt, chỉ là bây giờ anh chưa tìm ra nhà nào vừa ý thôi.

Điền nói xong quay lưng lại phia bàn máy vi tính, chàng châm một điếu thuốc hút, đôi lông mày cau lại suy tư. Chần chừ một đổi, Luyến như không thể nhịn được, cô lại lên tiếng :

- Em có điều này không hiểu?
- Lại nữa, em muốn anh giải thích điều gì. Không phải mình đã nói xong rồi sao?
- Em muốn hỏi tại sao em bị người con gái đó quấy nhiễu mà em không thấy anh lo lắng, anh cũng không gọi cảnh sát?
- Em muốn người ta cười vô mặt anh àh, phải có chứng cớ gì chớ !.
- Hồi lúc biết anh tới giờ em đâu có thấy anh hút thuốc?
- Anh phải báo cáo với em tất cả sao?
- Hút thuốc trong nhà hôi mà còn làm hại sức khoẻ cho anh nữa.
- Xin lỗi, anh quên....

Đứng dậy một cách giận dữ, Điền đi thẳng ra khỏi phòng không cần biết sự đau đớn trong lòng Luyến. Cô ngó xuống đôi cánh tay của mình, các vết trầy rướm máu giờ này như đau hơn, nhưng không đau bằng nổi đau trong lòng. Cô như đang bị bỏ rơi, cô đơn tận cùng. Cảm giác bị phụ rẫy như lan tràn qua các mạch máu của cô, tê cứng người, chỉ còn đôi giòng nước mắt rát bỏng để cho cô biết mình đang hiện hữu giữa giòng đời lưu lạc này. Làm sao có thể Điền hiểu được lòng cô trong lúc này? Lòng đàn bà dạ con nít, cô muốn giận muốn hờn, muốn thét lên thật to cho thỏa dạ nhưng nghĩ đến chồng phải đi làm mỗi ngày để lo cho mình, Luyến nén lại.

Cô leo xuống giường đi ra tìm chồng để nói vài lời cho chồng được vui. Ra gần tới cửa, tiếng Điền nói chuyện xầm xì với ai, cô nép lại lắng nghe nhưng không nghe được gì thêm. Luyến vừa ngạc nhiên vừa sợ sệt khi cô thấy một bóng người chạy vào bóng tối bên kia đường. Điền thì ngồi im bất động, đầu chàng không ngẩn lên khi nghe tiếng vợ.

- Ai vậy anh Điền?
- Hả? Ai là ai? Có ai đâu... Em ra đây làm gì?
- Em nghe anh nói chuyện mà...
- Con mèo mới tới phá cái thùng rác, anh đuổi nó chớ nói chuyện với ai đâu. Thôi đi vô.

Điền dìu vợ vào một cách âu yếm. Luyến không còn cách nào khác hơn ngã vào ngực chàng. Trái tim Điền đập thật mạnh, đôi bàn tay thật ấm áp, bao dung, Luyến cảm thấy tất cả nghi ngờ tan biến. Một hy vọng loé lên trong đầu " Chàng yêu thương mình ! " thế là đủ rồi. Xong, khi nằm xuống, cô lại trằn trọc không ngủ được. Cứ như điều gì đó kinh khủng lắm có thể xảy ra trong bất cứ giờ phút nào. Điều cô uất ức nhất, tại sao Điền không gọi cảnh sát khi có người muốn ám hại cô? Chàng cũng không có vẽ lo lắng, xót xa khi nhìn vào vết xước trên tay mình? Người con gái đó là ai? Cô chỉ nhớ loáng thoáng khi thấy dáng người ngoài cửa sổ, rồi khi tới gần thì bị đôi bàn tay của người đó nắm chặc cố tình lôi cô ra phía ngoài vườn. Còn nữa, rõ ràng cô nghe tiếng chồng nói chuyện với ai ngoài hiên, nhưng chàng chối bảo không có. Bao nhiêu câu hỏi không có câu trả lời. Cuộc đời ngày mai này của cô sẽ đi về đâu?

... còn tiếp.....
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 06-06-2010, 12:29 AM
sao bac cuc sao bac cuc is offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Bài gởi: 10
Default

truyện hay quá ,cho mình hỏi mình phai vào mục nào để viết bài và viết truyện bây giờ ..??(thành viên mới mà)
__________________
sao bắc cực
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 07-21-2010, 05:39 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

... tiếp theo....

Sáng hôm sau thức dậy, Điền đã đi làm từ bao giờ, Luyến mệt mỏi leo xuống giường. Trên bàn phấn một tờ giấy được xếp ngay ngắn " Anh đi làm, nếu mệt thì nằm nghỉ thêm nha cưng. Anh có để dành breakfast cho em trên bàn ăn. Chiều nay anh sẽ cố gắng về sớm với em. PS : Love you ! " Luyến ôm tờ giấy ghì chặt vào lòng. Cảnh vật xung quanh không còn ghê rợn như hôm qua, chiếc cửa sổ được đóng chặt, cánh cửa phòng cũng được Điền gắn lại ngay ngắn. Luyến bước vào phòng tắm, chỉnh cho nước vừa nhiệt độ, cởi bỏ chiếc áo ngủ bước vào trong tận hưởng cảm giác êm dịu từ vòi nước bông sen. Cô nhắm mắt lại ve vuốt tấm thân thon thả, chợt nhớ đến đôi cánh tay gầy guộc tội nghiệp của mình, cái ý nghĩ có kẻ theo dỏi mình làm cô vội vả tắt nước bước ra khỏi phòng tắm. Lấy vội cái khăn choàng ngang che nửa người, cô đi về phía tủ áo, nhặt đại những cái cần thiết mặc vào và nhanh chóng bước ra khỏi phòng. "Mình không có cảm giác yên bình ngay cả trong nhà của mình? Tại sao vậy Luyến? " Câu hỏi trong đầu đã làm cho cô chợt như mạnh dạn ra, vơ đại chiếc đèn pin Luyến quay trở ngược vào phòng tắm và ngó chăm chăm kiểm soát coi có người nào núp trong đó hay không. Không thấy gì, cô phì cười cho cái tánh đa nghi của mình. Ngó xuống đôi tay vết xước đã gần như tan biến, Luyến chợt rùng mình. Thật sự mà nói, đêm qua cứ như một cơn ác mộng vậy. Rõ ràng cô thấy dáng người ngoài cửa sổ, lòng cô cứ thôi thúc, nửa tò mò, nửa hãi hùng, cảm giác như bị thôi miên khiến đôi chân cứ bước mà trí cô không thể cưỡng lại được. " Luyến ơi, lại nữa rồi, ngươi cứ tự gieo mình vào giữa những ảo tưởng rùng rợn mãi như thế này làm sao sống được cho an bình? Phải mạnh dạn lên, đối đầu với mọi khó khăn dù hư dù thật ! " Luyến trấn an mình bằng một ly sữa mát lạnh. Đồ ăn Điền để nguội mất từ bao giờ. Không cần hâm cho nóng cô ngồi xuống cắn từng li từng tí như sợ sẽ không còn cơ hội ăn được thức ăn Điền nấu lần thứ hai. Cô bật cười khi thấy cái fortune cookie Điền đã để bên cạnh dĩa bánh tráng miệng. Mỗi khi ăn xong hai vợ chồng thường bóc 2 cái fortune cookie ra vừa nhai vừa đọc. Cầm mảnh giấy nhỏ lên đọc dòng chữ " Life is a never-ending gamble " cô chợt rùng mình. Sau khi dọn dẹp xong trước sau cô lấy đồ trong tủ đá ra đặng làm một bửa cơm ngon cho chồng chiều nay. Mặc sự đời có trớ trêu hay gút mắc, cô chỉ muốn thủ vai một người vợ biết an phận.


Buổi trưa trôi qua thật nhanh, nổi cô đơn lẻ loi lẫn sợ hãi chợt như vây lấy Luyến, cô đã giặt ủi xong những chiếc áo sơ mi trắng và những chiếc quần tây cho chồng ngay ngắn. Còn lại thời giờ Luyến vào phòng sách của chồng phủi bụi, dọn dẹp giấy tờ trên bàn. Đúng là xứ Mỹ, cái gì không cần thiết cũng mua về để đó làm kiểng hay sao đó mà. Mỗi phòng một cái computer, cái nào cũng đóng bụi dầy. Đàn ông sạch sẽ nhưng không tĩ mĩ như đàn bà, Luyến nghĩ vậy xong càng thấy thương chồng hơn, cô lau chùi hết từng ngăn tủ trong ngoài. Riêng một học tủ được khoá lại, nhớ lúc dọn dẹp thấy mấy chiếc chìa khóa dưới bàn phím, Luyến đem lại mở học tủ ra dọn cho hoàn tất căn phòng. Học tủ mở ra, Luyến bất giác lùi lại, hai tay cô bịt lấy miệng mình để khỏi phải thét lên. Nghe tiếng Điền gọi ngoài phòng, cô liền khóa vội học tủ lại bằng đôi tay run lẩy bẩy rồi chạy ra. Nét mặt sợ sệt của cô không cách nào thoát khỏi cặp mắt sáng quắc của Điền, chàng gằn giọng :


- Chuyện gì nữa, em lại sợ cái gì?

- Dạ không có, em đang dọn dẹp, nghe tiếng anh gọi em chạy ra thôi. Mình đi ăn cơm nha anh. Em dọn liền nè, anh đi tắm đi.

Luyến chạy vào bếp thật nhanh để tránh sự nghi ngờ của Điền, nước mắt cô rớt vội xuống trên má. Ráng suy nghĩ qua chuyện khác để đánh lạc hướng lòng mình, Luyến xếp đĩa rau thật nghệ thuật, cà chua thật tươi xếp vòng tròn, 10 cánh lá xà lách chia ra làm 2 hướng , những lát cà rốt có cạnh sắc hình thoi nằm chen với dưa leo, củ cải đỏ. Nhìn lại đĩa rau sao giống hình trái tim có vết cứa, Luyến lại rùng mình, cô bỏ miếng steak lên giữa đĩa vội vàng. ...


còn tiếp....
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 08-15-2010, 07:42 PM
thuylam's Avatar
thuylam thuylam is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Nơi Cư Ngụ: Alameda Ca
Bài gởi: 3,579
Default

tiếp đi nghen tím, truyện tình củm gớm, hay quá chừng
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 10-02-2010, 11:01 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

tiếp theo....


Một buổi tối thật ngột ngạt giữa hai vợ chồng son. Điền cầm cái nĩa lên rồi lại đặt xuống, Luyến len lén ngó chồng rồi như sợ chàng thấy nét mặt sợ sệt của mình cô lấy lại bình tĩnh, gắp miếng thịt bò sang một dĩa cắt cho chồng mà tay run lẩy bẩy. Nhìn thái độ của vợ, Điền khó kềm lòng, cất tiếng quát :

- Em lại làm cái trò gì nữa đây?
- Dạ.. đâu có...
- Luyến, em nghe anh nói. Nếu em quyết định làm vợ anh cho tới hết cuộc đời thì anh van em, coi như là anh van xin em hãy giảm bớt ba cái trò làm bộ làm tịch này đi. Anh thật sự mệt mỏi lắm rồi !
- Dạ, em xin lỗi... Anh ăn miếng đi nghen, ăn rồi đi ngủ nghỉ...
- Em nghĩ anh có thể ăn được nữa sao?
- Tùy anh !

Trái tim Luyến như muốn nổ tung, đầu óc lùng bùng, cô muốn hét lên thật to để trút giận. Hai bàn tay bấu lấy nhau dưới tấm khăn bàn, cô tự dày vò lấy thân mình còn hơn đối nghịch với chồng.

Điền thở dài lấy chìa khóa rồi đi thẳng ra cửa không ngoảnh mặt lại nhìn vợ đang úp mặt xuống bàn khóc nức nở. Anh leo lên xe, cứ thế chạy miết không cần biết đi đâu, Điền tấp vào công viên, ngồi trên ghê' đá rút thuốc ra kéo hơi dài nhìn trời nhìn đất mông lung. Đã gần nửa đêm, Điền mệt rã, gió thiu thiu khiến anh ngủ quên hồi nào không hay.

Những giọt nước mắt rớt theo nhau rồi cũng cạn, Luyến nấu đồ ăn để sẵn cho chồng đi làm ngày mai, dọn dẹp trong ngoài xong đi vào phòng ngủ. Cô không muốn suy nghĩ gì nữa, mặc cho Điền đi đâu hay khi nào về tới. Nhưng không được càng không muốn nghĩ thì đầu óc càng làm cho cô xoay cuồng. " Điền ơi, anh đang ở đâu? Xứ lạ quê người em cô đơn lẻ loi lắm Điền ơi ! " Nước mắt lại theo nhau làm rát bỏng đôi má cô. Thiếp đi vì mệt nhọc, trong cơn mơ Luyến lại gặp ác mộng, cô thấy Điền và người đàn bà đó cùng nắm tay nhau, hai tay còn lại một người cầm dao, một người câm trái tim rĩ máu. Ngó xuống ngực mình bị khoét một lỗ lớn, cô đau quá kêu la thảm thiết. Bật tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẩm cả người, căn phòng lạnh ngắt, Điền vẫn chưa về. Luyến sợ hãi trùm kín chăn lại, phải rồi, mẹ nói khi sợ thì niệm Phật . " Nam mô a di đà Phật.. " Luyến đọc huyên thuyên nhưng không sao hết sợ. Cô cầm phone gọi Mẹ :

- Má ơi, con khổ quá, con sợ quá ... !
- Chuyện gì vậy con? Con có sao không? Nói, nói cho má nghe...
- Sống bên này không có gì vui đâu má ơi...
- Giờ này bên con mấy giờ, sao con chưa ngủ, chuyện gì còn có đó, sao con quýnh quáng lên vậy?
- Con muốn về lại Việt Nam với ba với má...
- Khi nào con muốn trở lại cũng đươc.
- Con sợ quá... !
- Tại sao con sợ?
- Con....


Luyến tắt vội phone khi thấy Điền đang đứng sau lưng mình.

- Anh về hồi nào vậy?
- Em đang nói gì với mẹ? Trả lời anh !
- Em... chỉ hỏi thăm má thôi mà...
- Em nên nhớ không có điều gì có thể giấu anh được.
- Nếu anh đã biết tại sao anh còn hỏi?

Luyến điên tiết la lên, ánh mắt cô chạm vào cặp mắt u sầu của Điền lòng cô chợt như dịu lại. Điền ngồi xuống giường hai tay bưng đầu.

- Em muốn nói chuyện với anh.
-.....
- Anh trả lời em một câu thôi...
- Em nói đi.
- Anh có hết lòng thương yêu em không?
-.....
- Anh không trả lời nghĩa là anh không hết lòng với em phải không?
- Em muốn anh phải trả lời với em như thế nào em mới chịu?
- Anh nói yes hay no thôi
- Đơn giản vậy sao em?
-......
- Một chữ yes hay một chữ no có thể đổi lại tất cả buồn vui còn mất hay sao?
- Em là đàn bà, phải, em yếu đuối, em cần có lòng tin, anh có thể chứng minh cho em biết anh yêu em hết lòng.
- Thời gian qua chưa đủ cho em thấy anh ra sao sao?
- Em không biết, sống với anh em thiệt hồi hợp lo sợ....
- Anh biết, là lỗi ở anh. Anh không đúng ....
- Anh nói đi, người đó là ai? Có phải anh vừa đi với người ta cả đêm không?
- Em,.... điều như vậy em cũng có thể nói ra miệng được?
- Chớ anh đi với ai mới về? Điều làm em bực nhất là tại sao anh nói em tưởng tượng viễn vông? Người đàn bà đó thật sự có thật, anh không nhớ những vết trầy trên tay em bữa trước sao?
- Thôi, bỏ qua hết đi, anh không muốn nhắc đến điều đó nữa. Em làm anh điên cái đầu, mai anh còn phải đi làm nữa.

Luyến ấm ức xoay mặt vào vách tường, Điền mang gối ra ngoài sofa trằn trọc. Tiếng phone reo, cả hai người bước đến nhấc máy, Điền bắt lên trước, giọng của mẹ Luyến bên kia vang lên :

- Con hả Luyến?
- Dạ, con, Điền đây má.

Luyến như muốn chộp lấy phone từ trên tay Điền. Điền lách sang một bên rồi chợt ôm lấy Luyến vào lòng, tay kia bấm speaker lên cho cả hai cùng nghe.

- Điền hả con? Con Luyến đâu rồi?
- Dạ em Luyến đang ngồi đây luôn má à. Má khỏe không?
- À, má khỏe, chớ sao mà con Luyến nó gọi phone khóc lóc, làm má lo quá.
- Luyến nhõng nhẽo thôi má ơi, xứ lạ, lạ đủ thứ cho nên buồn...
- Nó nói cái gì mà khổ mà sợ... má lo nó bị chuyện gì, nhưng mà nó đâu có còn nhỏ nữa đâu mà cứ như con nít, buồn vui gì cũng cuống lên hà.

Điền ôm Luyến, vuốt ve khuôn mặt của vợ, lúc này cô đã dịu lại. Bàn tay của Điền ấm áp quá, làm sao Điền không thể là người chồng biết che chở cho cô được? Luyến thầm nghĩ. Cô dựa vào lòng Điền nói tiếp theo cho mẹ nghe :

- Má ơi, con nè, con nhớ nhà nên hồi chiều gọi má thôi...
- Cha mày, làm má lo quá, hông mấy mây kêu anh Điền cho mày về thăm nhà đi, mà đợi khi nào anh rảnh hai vợ chồng bây đi chung nha..
- Dạ, má, bye bye.

Điền ôm ngang hông vợ hôn lên môi cô làm Luyến không nói thêm được lời nào với mẹ.

... còn tiếp....
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 08-01-2011, 08:46 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Tình yêu có mấy ai được hạnh phúc vẹn toàn mà không khỏi trải qua khổ đau, thử thách. Luyến nằm yên trong lòng chồng, mùi da thịt thân thương quá đổi. Cô thiếp đi lúc nào không hay, khi thức dậy không thấy chồng đâu, cô luống cuống chạy đi tìm. Điền đang ngồi trong góc tối một mình, hai tay vò đầu.
-Anh nhức đầu hả, em lấy thuốc cho anh nha.
- Em làm gì trong phòng sách của anh?
- Em chỉ dọn dẹp...
- Rồi em đã tìm thấy cái gì?
- Dạ không có... Em dọn sơ qua rồi nấu cơm, định mai sẽ dọn tiếp cho anh.
- Từ nay trở đi em không cần phải dọn phòng sách cho anh , em nghe chưa?

Luyến thở dài ngồi xuống bên chồng, nắm tay chàng dịu dàng :
-Đứng lên đi ngủ nha anh, em sẽ cố gắng không làm cho anh buồn bực nữa.
- Em biết là được rồi.

Hai người đi về phòng ngủ, Luyến vờ nhắm mắt nhưng trong lòng thật sự nghi ngờ chồng đã không thố lộ bí mật trong chiếc học bàn. Tấm hình xé đôi, chiếc bao tay và con dao tẩm mầu máu. Điền giữ lại chúng để làm gì? Luyến quay lại nhìn chồng, Điền đã ngủ vùi trong mệt nhọc. Hôm nay là thứ bảy được nghỉ, Luyến muốn lay chồng dậy hỏi cho ra lẽ nhưng thôi.

Để tay chồng xuống chiếc gối ôm, Luyến nhè nhẹ đi về hướng phòng sách, cô lật đật nép lại sau chiếc tủ , hai tay bịt chặt miệng để khỏi bật ra tiếng hét hãi hùng. Dáng người đàn bà xỏa tóc ngồi ngay bàn viết, chiếc học tủ đang được mở ra. Trời chưa kịp đủ sáng để Luyến ngó được diện mạo của người đàn bà, nhưng cô đủ biết đó chính là người đã gây thương tích cho cô những ngày vừa qua. Người đàn bà đứng lên đi thoăn thoắt ra khỏi phòng, Luyến chết lặng người, tay chân run lẩy bẩy, cô ngồi xuống ôm chặt khuôn mặt mình.

-Em ơi !

Điền lay Luyến dậy thật mạnh. Luyến hét lên thật to.

- Cổ đi đâu rồi?
- Ai ?
- Là người đàn bà xỏa tóc dài ...
- Em lại gặp ác mộng nữa phải không?
- Em... sợ.... quá... !

Luyến khóc ngất lên ôm lấy chồng, Điền ôm vợ nước mắt đoanh tròng.

- Hết chuyện rồi, nín, nằm mơ thôi mà ...

Cơn ác mộng diễn ra như thật, Luyến không tin nỗi mình. Cô lại dụi đầu vào ngực chồng tấm tức khóc.

- Để anh đưa em đi coi cái này.
- Cái gì vậy anh?
- Đi theo anh rồi em sẽ biết.

Luyến ngoan ngoãn đi theo chồng như con mèo con lẽo đẽo theo mẹ. Cô rùng mình gượng chân lại khi thấy Điền đi vào phòng sách . Chàng ngồi xuống bảo vợ ngồi lên chân mình. Luyến không biết phải làm sao, đành rụt rè ngồi lên đùi chồng mà trống ngực đập thình thịch.

- Nhắm mắt lại đi em.
- Gì vậy anh?!

Điền mở học tủ ra. Luyến hớt hãi nhảy ra khỏi người chàng.

- Có gì đâu mà em lại sợ hãi vậy hunnie? Thì ra em đã thấy ...
- Anh muốn gì?
- Anh muốn làm em ngạc nhiên thôi, sao em lại hoảng vía hoảng hồn vậy?
- Cái... cái.. đó ....
- Anh mua lâu rồi, hôm nay quyết định ....
- Hả?!!!!
- Em đừng có cuống cuồng lên, anh chỉ muốn làm em ngạc nhiên, chứ anh có làm gì đâu mà em sợ?!

Điền giang tay ra bảo Luyến trở lại, cô kềm lấy tấm thân run lẩy bẩy của mình đi rón rén lại gần. Trong học tủ một chiếc hộp màu đỏ, nắp đã được Điền mở ra , chiếc lắc tay thật duyên dáng đính với những hạt kim cương.

- Coi em kìa, làm như anh sắp ăn thịt em vậy ... run gì mà run như....
- Em tưởng ... !
- Tưởng nó là của anh, anh đeo nó phải không nè?
- Dạ hông ... Cám ơn ông xã.

Điền thở hắt ra, kéo vợ vào lòng. Đã bao nhiêu năm rồi, những may rủi trong đời khiến con người của chàng thay đổi hẳn. Điền bây giờ thật chửng chạc, cứng rắn, nhưng không kém mưu mô. Chàng cười mỉm riêng mình.

... còn tiếp...
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Old 08-03-2011, 12:18 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Luyến ôm chặt lấy chồng, đầu óc cô suy nghĩ miên man. Cái học tủ ... không phải đựng tấm hình bị xé đôi và con dao nhọn tẩm máu sao? Không lẽ mọi sự đều là ảo giác? Ác mộng làm sao có thể đến và đi ngay trong khi cô thật sự tỉnh táo? Hay Điền đã chớm biết được điều mình nghi ngờ nên chàng đánh đổi lại ván cờ bằng cách bỏ hộp quà vào học tủ nhằm xóa đi ý nghĩ của mình?

- Em không vừa lòng món quà anh tặng?
- Dạ, em thích thiệt là thích, nhưng mai mốt anh đừng mua quà mắc như vậy nha, để tiền làm chuyện khác.
- Em đang suy nghĩ gì hả cưng? Thôi mà, từ nay hứa với anh đừng suy nghĩ lung tung để rồi nằm mơ thấy toàn ác mộng. Bất cứ điều gì đi nữa sức khỏe của mình là chính em biết không? Làm điều gì cũng nhớ đến hậu quả của nó !

Câu nói cuối cùng của Điền khiến Luyển như bị ác cảm, cứ như một lời cảnh cáo. Tại sao vậy? Muốn biết sự thật Luyến xoay người lại tìm ánh mắt chồng, chàng ngó thẳng vào mắt cô yêu thương đắm đuối.

- I love you ông xã !
- Me too, hunnie !

Hai vợ chồng dìu nhau rời khỏi phòng khách, Luyến còn ngoái đầu nhìn lại phía học tủ, và hình dung tướng người đàn bà xỏa tóc, cô rùng mình.

Sống ở một thế giới khác, nửa vòng trái đất đã là một sự thử thách, đối diện với những cơn ác mộng kia còn khổ sở hơn. Nhưng rồi sao, có một người chồng thương yêu che chở như Điền cũng đã làm cho Luyến toại nguyện. Cô không cảm thấy hối hận, chỉ cần phấn đấu lên, quyết không để những điều phi lý, ảo giác đó xâm chiếm lấy mình. Luyến ghì lấy chồng, đu hai chân hỏng lên cho chàng ôm cô về phòng ngủ. Những nụ hôn ngon ngọt lại nồng nàn theo nhau nung chín đôi môi của hai kẻ yêu nhau cuồng nhiệt. Khát khao hay bù đắp lại những ngày nông nỗi, họ cuộn lấy nhau như những cơn sóng loạn cuồng, vồn vập, rồi dịu dàng mơn trớn trả nhau về nơi thật bình yên, mặt nước chỉ còn gợn sóng đê mê.


***
****
***
**
*

Thời gian trôi qua vùn vụt, 5 năm trời làm vợ suốt ngày chỉ biết lo cơm nước dọn dẹp cửa nhà cho chồng tới nay Luyến không còn thiết tha gì đi học hay đi làm ở ngoài nữa. Điền vẫn sáng đi tối về, tánh tình trầm lặng không khác gì lúc xưa, nhưng 1 điều lạ là chàng không muốn có con. Mặc cho Luyến năn nĩ ỉ ôi.
- Đi làm anh không cho, đi học anh không muốn, em ở nhà 1 mình buồn, có 1 đứa con sẽ vui hơn. Anh không muốn người ta nói coi chừng cảnh cha già con muộn sao?
- Ai nói gì kệ họ, chuyện đó sớm muộn gì có cũng được, nhưng không là bây giờ, em hiểu không?

Tiếng trước tiếng sau nước mắt Luyến ràn rụa. Điền quay mặt đi hướng khác thở dài. Từ hồi dời khỏi căn nhà đó, mọi chuyện như đã êm xuôi, bây giờ Luyến lại có ý định mới mà Điền cho là đi ngược lại sự suy tính của chàng. Điền gần như nhốt vợ lại trong nhà nhưng danh chính ngôn thuận là chàng đang lo lắng yêu thương không muốn cho vợ cực khổ đi làm. Bao nhiêu lần hứa đưa vợ về thăm cha mẹ và gia đình bên Việt Nam cũng không thành, Luyến không còn thiết tha nữa , xem như chồng quyết định đúng, để giành giụm tiền làm chuyện lớn hay hơn. Chuyện có con muộn cũng không sao, dù gì Luyến cũng còn trẻ, xong cái ý nghĩa thèm khát làm mẹ và để xua tan niềm cô đơn trống vắng khi ở nhà một mình khiến Luyến cảm thấy uất ức.

Mỗi một ngày dài Luyến tưởng chừng như vô tận. Hôm nhân được cái thẻ xanh gởi về, Điền không cảm thấy vui mừng như Luyến, mắt chàng như ngấn lệ, cay cú chuyện gì đó mà Luyến không đoán được.

- Anh không vui hả?
- Đâu có gì,...
- Có phải nó liên quan tới những ngày tháng cũ lúc em mới đặt chân qua Mỹ không?
- Anh không muốn em nhắc lại..
- Em biết, anh có điều gì ấm ức...
- Tại sao cô cứ cố tình khơi lại những chuyện không vui để gây gổ với tôi?

Luyến như bị gáo nước lạnh tát vô mặt. Lần đầu tiên thấy chồng đổi cách xưng hô với mình. Vẽ mặt chàng lạnh lùng, xa lạ. Cô im lặng bới cơm cho chồng làm như không có điều gì xãy ra. Điền không nói không rằng dằn đôi đủa xuống bàn. Bữa cơm bỏ dở mà Luyến tưởng chừng như cuộc đời mình nguội lạnh đi, chơi vơi hoang mang giữa giòng đời. Năm năm rồi, cứ tưởng như mình sống trong một lâu đài ấm cúng, nhưng nó chỉ là một cái vỏ bên ngoài thôi. Đối với cô bây giờ thật phũ phàng, một lãnh cung được che đậy thật tài tình. Luyến thầm nghĩ tất cả chỉ là ác mộng nhưng xoay lại nhìn chồng, biết đâu đối với chàng bây giờ cũng đang đối đầu với những nghịch cảnh hay điều gì đó mà cô không hề hiểu được. Luyến rơi đôi giọt nước mắt, cô kéo Điền lại, nhẹ giọng :

- Thôi mà ông xã, biết là lỗi của em rồi. Đi ăn cơm nha, please !
Điền gạt tay Luyến ra, vớ lấy chiếc ví tiền rồi đi ra khỏi nhà trong khi Luyến òa lên khóc.

..... còn tiếp...
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Old 08-03-2011, 09:02 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

.....tiếp theo

Đã sáu tiếng đồng hồ trôi qua chưa thấy chồng về Luyến đi đi lại lại trong căn nhà một mình cô lẽ đơn độc. Cô phải làm gì đây? Trí óc rối loạn cả lên, cô vùi đầu rứt tóc, khóc tức tưởi như một người điên dại. Luyến soi mình trong gương, cô già đanh lại, cặp mắt ướt át nay càng bi lụy hơn. Luyến ơi, mi điên rồi ! Cô mở tủ lấy hủ thuốc an thần mà bác sĩ đã đưa toa cho Điền cầm về cho mình. Cô không uống, dốc hết đổ xuống bồn nước rồi tức giận thét lên thật to như thế giới này chỉ còn lại riêng mình. Vật vả, đau đớn cho những cơn buồn sầu không định hướng, Luyến ngồi xuống nền nhà lạnh ngắt, cô bó gối gục đầu. Tại sao?! Năm năm với những hủ thuốc an thần tưởng như đã gói tròn bổn phận, làm một người vợ tốt có đáng không? Thiên đàng mà cô tìm thấy chỉ là những viên thuốc có hình hài nhưng vô lý trí. Niềm tin đặt ở nơi chồng tưởng chừng cao như núi, để rồi sau cái bóng tối âm u đó là những ác mộng miên man kéo dài cho tới khi cô tỉnh lại với dòng chữ chính tay chồng viết " Thuốc An Thần ".
-Tôi không bị bịnh thần kinh, tôi không bị điên, tôi thật sự rất tỉnh táo kia mà !
Môi Luyến chảy máu tanh do cắn quá mạnh khi cô điên tiết cào cấu lấy mình. Chợt một bàn tay của người đàn bà đưa hộp giấy chùi cho cô lau. Luyến hét lên sợ hãi rồi ngất đi. Cô mơ màng thấy mình đang rơi chơi vơi từ trên mây xuống, hết tầng này rồi tới tuần kia, từng cụm mây trắng như tơ. Cô muốn chụp lấy, níu lấy cho mình không rơi nữa nhưng không cách nào, cô hụt hẫng, chới với. Từ trong cụm mây xám, Điền nhìn cô xót xa, nhưng không muốn đưa tay ra cho cô với. Rồi từ cụm mây hồng, người đàn bà xỏa tóc gương mặt thật hiền hậu đang đưa hai tay chờ cô nắm lấy. Luyến nắm lấy tay người đàn bà đó, xoay lại nhìn Điền, Điền hét lên " No " âm thanh vang thật xa và nhỏ lại cho tới lúc bóng chàng tan biến đi. Luyến cố nhìn cho thật kỷ người đàn bà kia. Ngộ thật, lòng cô không còn sợ gì nữa. Người đàn bà có khuôn mặt thật hiền, đôi mắt sâu lắng, ướt át như cô, rồi bỗng dưng cô nhận ra khuôn mặt đó chính là của cô, Luyến hốt hoảng buông tay ra, người đàn bà kia toan giang tay níu cô lại nhưng không kịp, cô lại rơi, rơi xuống những cụm mây xám khác và phía dưới là những mãng sương mù giăng ngang vực thẵm tối đen. Cô nhắm mắt lại trong nỗi hoang mang, chờ chết. Khi chạm xuống đáy vực tưởng đ'ã vỡ ra ngàn mảnh, cô lại thấy mình được đôi bàn tay khác đở lấy, nâng cô thật nhẹ nhàng. Lại là người đàn bà kia, sao bà lại cứu mình? Cô sợ sệt bỏ chạy, nhưng sức lực không còn nữa, thân hình cô yếu ớt, nhỏ nhoi. Luyến chỉ còn biết nằm trên chân người đàn bà một cách ngoan ngoãn, phục tùng. Bà ta lấy nước từ những giọt sương đọng trên lá và rỏ từng giọt vào miệng của Luyến. Cô như được hồi sinh lại, lạ sao đầu óc cô bây giờ không còn nhớ tới điêu gì nữa. Người đàn bà vẫn không nói gì ngoài tiếng thở dài lặng lẽ, Luyến bỗng dưng muốn lại gần an ủi, vỗ về bà ta. Khi Luyến ngồi dậy được thì bà ta đứng dậy lấy tay chỉ về hướng có ánh sáng, ra dấu cho cô đi. Luyến tần ngần chưa muốn đi, chỉ muốn ngó lại gương mặt của bà ta lần nữa. Người đàn bà như biết ý định của cô nên bà ta cố gắng mần mò phía sau ót rồi kéo mái tóc ra chiếc mặt nạ, trên mặt bà ta còn lại một hóc mắt trông thật kinh dị. Luyến kinh hồn đạp lên đá lên gai mà chạy. Theo luồng ánh sáng, cô mon men đi ra khỏi cái hố đen. Bên ngoài sáng rực, không khí thật dễ chịu, nhưng Luyến không đi xa hơn nữa được vì bấy giờ xung quanh Luyến là 4 bức tường trắng xóa.
- Có ai ở đây không?
Cô gào lên trong tuyệt vọng. Cô không nhớ tới Điền, không nhớ tới bất cứ điều gì nữa, thậm chí cả tên mình. Cô mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Có tiếng gỏ cửa, Luyến nghe nhưng không thức dậy nỗi. Nhấc tay lên không được vì 2 cánh tay đã bị buộc lại bằng 2 chiếc tay áo thật dài. Cô ngó thấy chợt hoảng hồn la lên :
- Tại sao tôi lại ở đây? Sao lại trói tay tôi? Thả tôi ra?
- Miss, calm down, please.
- Who are you? Let me go !
- Please ! Miss ! You're hurting yourself...
- Help, help....
-Shhhhhhhhhh !

Nữ y tá người da trắng đưa tay ra hiệu cho cô lắng tiếng xuống. Luyến khó chịu, bực dọc, ương bướng la to hơn.

- Tôi không có bị điên, các người hiểu không?
- Tôi không có bị bệnh thần kinh, các người ác quá, thả tôi ra !

Cánh cửa được khép lại nhẹ nhàng và nữ y tá chỉ để lại bình hoa hồng và 1 tờ giấy trước mặt hầu như cố ý cho Luyến thấy. Cô đọc " Em yêu ! Anh chưa thể vào thăm em được. Anh sẽ cố gắng hết sức để được gặp em trong ngày gần nhất. Chúc em mau bình phục. Love you ! Điền "

- Ai là Điền? Tôi là ai? Sao đầu óc tôi đau quá ! Có ai không? Giúp tôi với ! Help me, help me... !

Tiếng gỏ cửa lại vang lên, lần này là một nam y tá Luyến đoán là người Á Đông. Anh ta đi vào với nụ cười thật hiền lành. Luyến nhìn anh ta theo dỏi từng cử chỉ, chợt thấy ống chích cô la toán lên.

- What are you doing? No... !
- Chào chị, tôi tên là Phillip Nguyen, người ta gọi tôi là Phil. Tôi phụ trách theo dỏi bệnh tình của chị. Xin lỗi tiếng Việt tôi có giới hạn, nếu chị cần giúp gì tôi sẽ giúp hết sức mình. Bây giờ tôi sẽ chích cho chị 1 mủi thuốc để làm dịu lại và khỏe ra. Hy vọng chị không chống cự tôi thi hành nhiệm vụ. Tôi sẽ tháo giây ra cho chị để tiện việc tiêm thuốc...
- Anh rất giỏi tiếng Việt. Tôi hiểu rồi tôi không kháng cự nữa.

Dr Phil có cặp mắt nâu to, cái mủi cao, dáng dấp thật phong nhã, Luyến nghĩ. Cô dễ dàng tin người nên sau nụ cười đầy thiện cảm, cô để dr Phi tháo tay áo ra và tiêm cho minh mủi thuốc.

- Anh làm ở đây lâu chưa?
- Khoảng vài tháng thôi.
- Anh qua Mỹ lâu chưa? Tiếng Việt của anh giỏi thật?
- Hơn 20 năm...
- Anh trông trẻ quá !
- Thank you !
- Anh cho tôi hỏi nhé
- Yes
- Theo anh nghĩ tôi có bị điên không?
- Sao chị nói vậy?
- Tôi nghĩ người ta tưởng tôi điên nên mới nhốt tôi ở đây, còn trói tôi lại.

Luyến nói xong òa lên khóc nức nở, cô ôm lấy đầu mình chợt khựng lại, đầu cô được băng bó lại thật chặc.

- Tôi bị gì mà phải băng đầu tôi vậy dr Phil?
- Xin lỗi, cô đã bị đau vì chấn thương mạnh, và có xuất huyết nhẹ. Vài ngày sẽ khá hơn, không bị đau như bây giờ.
- Tôi bị hồi nào sao tôi không biết?
- Nếu đau nhiều thì cứ gọi, tôi sẽ mang cho chị thuốc cầm đau loại mạnh hơn.
- Tại sao tôi lại ra nông nổi này, tôi va đầu vào cái gì? Té ư? Sao tôi không nhớ?
- Chồng chị nói do bất cẩn chị ngả xuống...
- Chồng tôi? Ai là chồng tôi?
- Ông Điền Vũ. Chắc có lẽ chị chưa hồi phục lại kí ức , trí nhớ còn bị xáo động.
- Điền Vũ... Điền Vũ .... Tôi không biết ai là Điền Vũ.

Càng nhắc tới tên Điền Vũ đầu Luyến càng đau như búa bổ. Dr Phil để cô nằm xuống, trong giây lát tâm thần dịu lại. Luyến nằm ngó lên trần rồi lim dim mắt chìm vào cơn mơ mà cô cố hết sức chống chỏi không muốn cho mình ngủ gục. Cuối cùng không gượng nổi nữa cô thiếp đi lúc nào không hay.

... còn tiếp....
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:06 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.