Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #21  
Old 08-08-2009, 05:07 PM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Trúc Mai bấn loạn tâm thần, bụng thầm kêu khổ. Phải chi hồi nảy nàng đừng xấu hổ, trốn tránh Long Vân thì giờ đây đâu phải lâm vào cảnh khốn cùng. Văn Nhân lại tiến tới, Trúc Mai lùi dần. Chân nàng đã chạm bờ vực. Nàng khẽ quay lại liếc nhìn, phía sau nàng là vực sâu thăm thẳm, dốc đá cheo leo không cách nào trèo hay tuột xuống mà mong toàn thi thể. Nàng thầm suy tính, nếu Văn Nhân tiến thêm một bước nữa thì nàng đành phải liều mình lăn xuống vực để bảo toàn danh tiết. Lòng nàng cực kỳ sầu não, không ngờ hai thầy trò ngày hôm nay đi chơi lại gặp kẻ côn đồ, vì ham vui một chút mà tàn một đời hoa. Giữa lúc nguy cấp như ngàn cân treo sợi tóc, chợt bên tai vang lên giọng nói khá quen thuộc:
_ Kính bẩm tiểu thư, rước tiểu thư xuống núi hồi gia, viên ngoại đang trông ngóng!

Trúc Mai mừng rỡ,
thốt lên:
_
Đào huynh ...

Nàng quay qua thấy Đào Long Vân đứng bên tự lúc nào. Mặt chàng ta thản nhiên như không thấy chuyện gì xảy ra trước đó. Nàng nhìn chàng trai tỏ vẻ biết ơn, đôi mắt long lanh vô cùng xinh đẹp.

Mất dịp may, mọi toan tính bị đảo lộn, Văn Nhân tức giận khôn cùng. Y thầm nghĩ:
_ Việc dĩ lỡ, ta trót đã ngồi lưng cọp khó mà xuống được nữa. Trông thằng này tướng tá thư sinh ốm yếu chắc cũng dễ giải quyết. Làm luôn cho rồi.

Y sửa soạn vận công đề khí, mắt nhìn chằm chặp vào mặt Long Vân. Chàng ta vẫn ung dung không sợ hãi:
_ Quan lớn thấy tiểu thư về muộn e xảy ra việc chẳng lành nên đã sai Lưu đội trưởng đem vài mươi quân binh ở huyện đường đến đón rước. Tiểu nhân đi đường tắt đến đây trước, đã gặp lão Dương dưới núi. Lão chỉ tiểu nhân lên đây còn lão ở lại chờ. Tiểu thư nhìn kìa.

Theo hướng tay chàng là một đám bụi mù đang tiến về phía chân núi. Trúc Mai hơi ngơ ngẩn:
_ Lưu đội trưởng? ...

Chợt hiểu ra, nàng đổi giọng:
_ Có Lưu đội trưởng đi cùng là ta an tâm rồi. Thật là phiền cậu ta quá! Chỉ vì mải vui trò chuyện với Tống công tử mà quên cả giờ giấc!

Quay sang phía Văn Nhân nàng mỉm cười chắp tay chào:
_ Xin công tử tha lỗi. Chúng ta còn nhiều dịp gặp nhau. Khi nào thư thả, kính mời công tử ghé qua tệ trang để cùng nhau đàm đạo.

Thấy Dương tiểu thư tỏ ra ôn hoà nhã nhặn, không chút nghi ngờ tâm địa bất chính của y, Văn Nhân cho rằng đã hoàn toàn chiếm được cảm tình của cô gái. Hơn nữa hắn cũng ngại lôi thôi với đám quan binh huyện, nên nén lòng vờ vui vẻ đáp:
_ Vâng ạ, xin chào tiểu thư. Nhất định tiểu sinh ngày đêm trông ngóng được viếng thăm quý phủ để hầu chuyện.

Vừa lúc Thảo Hoa chạy tới. Tên Tống Đình thấy cảnh tượng xảy ra nên cũng dừng lại phía kia chờ lịnh. Trúc Mai bảo đứa tỳ nữ:

_ Chúng ta về thôi.

Nàng trở gót đi theo Long Vân, Thảo Hoa líu ríu theo sau. Văn Nhân dợm bước thì Long Vân đã ngăn lại:
_ Xin công tử cảm phiền chậm chút. Dưới núi có nhiều người, công tử và tiểu thư cùng đi e chẳng tiện.

Văn Nhân hậm hực nhìn ba người không dám nói câu gì. Đến mái đình không vách dưới chân núi, tiểu thư chỉ thấy Dương lão bộc đang sốt ruột trông chờ, ngoài ra không một bóng quân hầu. Lão toan mở miệng hỏi, Long Vân đã khoát tay bảo:
_ Lão lấy xe chở tiểu thư về cho chóng, chúng đuổi kịp thì khốn đấy. Để tôi chặt chân chúng đã.

Chàng ta tháo dây cương hai con ngựa cao lớn buộc ở gốc cột, cầm cây quất túi bụi. Hai con thú lồng lên, hí vang và cắm cổ chạy mất. Xong chàng nhảy vào xe, ngồi cạnh lão Dương. Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, phóng như bay trên đường lộ. Mãi tới giờ Thảo Hoa mới hoàn hồn, tin rằng mình thoát nạn. Nó liếc nhìn Trúc Mai, thấy tiểu thư đang ngượng ngùng cúi mặt, đôi má đỏ bừng. Thảo Hoa quay sang Long Vân hỏi:
_ Thật nhờ anh lanh trí cứu tiểu thư và em. Vì sao anh biết tiểu thư và em đang gặp nguy mà đến kịp thời như thế?

Long Vân lúng túng đáp:
_ Chỉ là tình cờ tôi đi ngang qua thôi!

Trúc Mai hiểu là chàng ta nói dối. Trống ngực nàng đập liên hồi. Chàng theo dõi mình chăng? Có phải chàng lo lắng đến sự an nguy của nàng mà chủ tâm rình rập, hòng xuất hiện đúng lúc để cứu nàng? Trúc Mai tin chắc như vậy. Nàng cảm thấy nỗi sung sướng tràn ngập cả lòng. Ừ nhỉ, chàng cũng không phải là kẻ vô tình trước vẻ yêu kiều diễm lệ của nàng. Bất giác nàng ngước lên nhìn Long Vân và bắt gặp chàng vừa quay lại. Bốn mắt giao nhau, hai tâm hồn cùng xao xuyến.


Ái Hoa
(còn tiếp)

__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)





thay đổi nội dung bởi: AiHoa, 08-13-2009 lúc 01:00 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #22  
Old 08-14-2009, 04:07 PM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Từ nhà ông Đồ Cam tới chợ phải vượt qua một con sông. Dương gia trang ở phía bên kia sông, hàng ngày đi chợ Long Vân đều đi ngang qua đó. Mặc dù đã quen biết và còn là ân nhân của Dương tiểu thư, nhưng do thân phận nghèo hèn, chàng cũng không tiện ghé qua thăm nàng như những vương tôn công tử quyền quý khác. Mỗi lần đi ngang, chàng vẫn lén đưa mắt nhìn vào hai cánh cổng sơn son khép chặt im ỉm dưới mái vòm tam quan chạm trổ hình long phượng, lòng suy nghĩ vẩn vơ. Không hẹn mà nên, qua song cửa khuê phòng Trúc Mai lại ngóng nhìn ra cổng mong được thấy chàng trai tài giỏi đã làm tâm hồn trong trắng của cô gái mười bảy xao gợn sóng tình. Cuối cùng không chịu nổi nữa, nàng phải nhờ Thảo Hoa trao cho chàng mảnh giấy hoa tiên trên có ghi bài thơ để giải bày tâm trạng với chàng. Long Vân cũng hoạ bài thơ phúc đáp nhờ con tỳ nữ trao lại. Thơ qua thơ lại, đôi nam nữ càng thêm khắng khít, dẫu chưa thốt lời mà lòng đã thầm hẹn ước, tình yêu như hoa trái trên cây đã chín mùi chỉ chờ ngày rụng.

Có hai kẻ không lấy gì vui vẻ đối với cuộc tình này. Người thứ nhất, tất nhiên là Tống Văn Nhân, em vợ quan Lưu trấn. Hắn đã tốn hao rất nhiều tiền của và công sức, nào là giao hảo với quan tri huyện, nào là thăm viếng tặng quà Dương viên ngoại, rồi cậy người giới thiệu, mối mai. Quan Lưu trấn cũng ân cần gửi gắm. Dương viên ngoại có lẽ đã bằng lòng nếu tiểu thư không quyết tình cự tuyệt. Mỗi lúc Văn Nhân đến nhà nàng đều tìm cách trốn tránh. Vả lại tuổi nàng còn nhỏ, viên ngoại chẳng hối thúc gấp gáp gì. Ông chỉ cho rằng trẻ nít còn ham vui, chưa muốn vướng bận, thế thôi.

Người thứ nhì là Thảo Hoa, tỳ nữ thân tín của Trúc Mai. Thảo Hoa từ lâu vẫn ưa thích Long Vân. Ước mơ của nó thật ra cũng không phải là quá đáng. Hai đàng quen nhau từ trước, lại cân xứng về mặt hộ đối môn đăng. Không ngờ cớ sự xảy ra hay do cơ trời run rủi nàng tiểu thư lại biết đến chàng trai nghèo hèn nhưng thông minh xuất chúng này, rồi tạo nên ơn nghĩa, mà hai người đâm ra gần gũi khiến mối tình đơn phương của Thảo Hoa trở thành vô vọng. Trớ trêu thay, nó còn phải đóng vai trò con chim xanh cho hai kẻ yêu nhau trao đổi ý tứ qua những vần thơ lãng mạn trữ tình.

Một buổi chiều trở về từ xóm chợ, Đào Long Vân vui vẻ đếm bước trên con đường đất quen thuộc, lòng chàng dường như ẩn chứa một niềm hân hoan gì không biết. Chỉ thấy môi chàng luôn điểm nụ cười, trái với vẻ mặt lạnh lùng cố hữu khi xưa. Ánh tà dương chỉ còn le lói, rải rớt những tia vàng vọt đang còn luyến tiếc trần gian mà cố bám chót ngọn mấy hàng dừa. Từng đàn chim bay về tổ, vui mừng đoàn tụ, xao xác trên các cành cây. Loài ăn đêm chuẩn bị đi săn, chập chờn vỗ cánh. Trong tâm chợt phát mối cảm hoài man mác, Long Vân bâng khuâng nghĩ ngợi, chuyện nọ liên tưởng chuyện kia. Gần tới Dương gia trang chàng hơi chậm bước, mắt liếc nhìn vào. Trong trang vọng ra tiếng đàn ca, cười nói rộn ràng. Chắc hẳn hôm nay nhà họ Dương có đám tiệc. Chàng cắm đầu đi thẳng.
_ Anh Vân, … anh!

Long Vân dừng lại, ngoảnh nhìn cô bé vừa gọi tên mình. Cô bé tác chừng mười lăm mười sáu, tóc buộc hai bím, mặt xinh xắn dễ thương, mặc áo xanh kiểu nô tỳ nhà quyền quý. Cô ta chu cánh môi hồng, chớp chớp đôi hàng mi cong đen nhánh.
_ Anh đi đâu thế mà chẳng ghé qua Dương trang?

Chàng cố giữ vẻ tự nhiên:
_ Chào Thảo Hoa. Thấy trong nhà có khách, tôi ngại người Dương trang bận rộn nên muốn tránh làm phiền vậy mà.

Nàng tỳ nữ chính là Thảo Hoa. Từ ngày tiểu thư kết bạn với Long Vân, tiếng đồn truyền loan, nhiều kẻ ghen ghét, đặt điều ton hót nói xấu chàng với cha nàng. Phần khinh thường chàng nhà nghèo khó, thân ở mướn tôi đòi, phần ngại tiếng thị phi, mất lòng bọn khách quyền quý cao sang, viên ngoại từng có phen thẳng tay xua đuổi chàng. Nếu không vì tình yêu với Trúc Mai, chàng đã không thèm léo hánh tới gần Dương gia trang.

Còn đang ngơ ngẩn, bỗng nghe tiếng quát đàng sau:
_ Thằng mạt hạng kia làm gì rình rập ở đây? Định trộm cắp đồ đấy phỏng? Có khôn hồn séo đi ngay, hay chờ ông bẩn tay dạy dỗ hử?

Một gã công tử mặt rỗ hoa mè, mắt lươn, tai chuột, khệnh khạng trong bộ quần áo gấm màu diêm dúa, đứng ở thềm trang viên chỉ trỏ doạ nạt. Lố nhố phía sau là lũ bạn đồng hội đồng thuyền, cùng hung hãn chống nạnh bên hông, ngông nghênh thách thức. Một gã khác thấp lùn hơi một tị, dáng hơi văn vẻ, lên mặt khuyên can:
_ Lương huynh chấp nhất làm chi, thứ đồ nhà quê đói khát thấy nơi đình đám lắm mật nhiều đường thì thèm thuồng đến mong được thí chút xương thừa canh cặn ấy mà!

Long Vân vọt miệng trả lời:
_ Vâng ạ, tôi thấy chiếc bánh mật có lắm ruồi bu nên định tâm đứng xem coi con ruồi nào ngã lăn ra trước. Quý công tử chớ phiền.

Tên công tử trợn mắt:
_ Á…à … à, thằng nhãi! Mày dám bảo chúng tao là đám ruồi hôi tanh bẩn thỉu ấy a? Quân khốn này không thể tha thứ được. Mày chưa thấy quan tài chưa chịu khóc ru?

Thảo Hoa hoảng kinh năn nỉ:
_ Này quý vị đừng có ẩu đả ở đây, viên ngoại chẳng bằng lòng đâu. Lương công tử hãy vào trong, tiểu thư đang mời rượu đấy.

Người bạn hắn cũng can:
_ Thứ này chẳng đáng bẩn tay Lương huynh. Thôi mình vào trong uống rượu của Dương tiểu thư đi.

Nghe tới Dương tiểu thư, họ Lương sáng mắt lên:
_ Thế ư? Tạm tha cho mày. Cút đi ngay. Lần sau đừng để ông thấy mặt, nghe chửa?

Doạ nạt kẻ mà y cho là tình địch và lấy oai với bè bạn xong, hắn đắc chí cùng đồng bọn trở lên nhà dự tiệc.

Thảo Hoa dúi vào tay Long Vân một gói gì hơi nặng nặng, nói khẽ:
_ Đây là quà tiểu thư gửi anh. Tiểu thư hôm nay bị viên ngoại canh kỹ, không lén trốn ra được.

Rồi ngập ngừng mãi nó mới xoè đưa chàng một quả đào rất to vừa hườm chín.
_ Còn cái này là em cho anh đấy.

Không đợi phản ứng của chàng, nó lẩn ngay vào sau cổng, bỏ mặc chàng trai đứng tần ngần cầm hai món vật trên tay.

Ái Hoa
(còn tiếp)


__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)





thay đổi nội dung bởi: AiHoa, 08-14-2009 lúc 04:27 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #23  
Old 09-02-2009, 03:12 PM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Đặt chân lên đò, Long Vân khoan khoái hít thở làn khí trong lành mát rượi. Dòng nước lững lờ trôi, cuốn theo nào rong rêu nào rác rến, bọt sủi trắng một vùng. Xa xa ẩn hiện vài cánh buồm nâu, thấp thoáng in bóng tận cuối chân trời, cho ý niệm mơ hồ về cảnh bao la của vũ trụ. Chàng cảm thấy con người quá bé nhỏ và yếu đuối trước thiên nhiên và thầm nghĩ tại sao con người không hợp quần để tạo thành sức mạnh chống chọi lại nó để tạo nên cuộc sống no ấm yên bình? Tại sao con người cứ mãi bon chen danh lợi, chà đạp chém giết lẫn nhau chẳng hề thương xót? Loài dã thú dẫu ngu si, cục súc, dẫu dữ tợn hung tàn, vẫn còn biết tình đồng loại “một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”, “thố tử hồ bi”. Con người mệnh danh là thông minh, văn hiến, gẫm cho kỹ còn thua lũ muông cầm. Chàng mơ màng nhớ đến lời vị sư trụ trì Sùng Nghiêm Tự:
_ Nghiệp chướng tiền căn chưa dứt tuyệt
Thân phàm mê mải ngụp trầm luân

Không, ta không thể chịu thua cuộc đời. Đời vẩn đục ta cần phải lắng cho trong, lọc cho sạch còn hơn ngồi bó tay chờ thiên căn nhân quả. Nhất định ta phải hoàn thành tâm nguyện, xây dựng một thế giới công bằng và nhân ái. Thiên đường cũng có thể kiến tạo tại nhân gian nếu mọi người đồng tâm hợp lực, không phải chỉ trông mong vào quyền phép của một đấng thiêng liêng bên ngoài trần thế để tách biệt về một nơi chốn xa xôi.

Long Vân vào nhà chào ông Đồ xong lủi nhanh xuống bếp. Sau hè là một khu vườn vắng vẻ, người làm đã về nghỉ trước khi trời nhập nhoạng tối. Chàng cầm gói vải lật qua lật lại, mùi hương xông lên phảng phất. Bên trong chỉ có ít bánh trái, một hộp trà, thoi mực, bút lông và giấy viết. Mảnh giấy hoa tiên với mấy dòng chữ viết rất đẹp và nhu mì:
_ Xuân tình trao gởi bạn tri âm
Một chút bâng khuâng tiếng nguyệt cầm
Thăm thẳm phòng khuê sầu cách mặt
Bao giờ tay kết dải đồng tâm

Tờ hoa tiên thơm ngát mùi hương phấn, chứa đựng nỗi lòng của cô tiểu thư đài các đương tuổi xuân thì. Bất chợt lại nhớ quả đào Thảo Hoa đưa đang cầm trong tay, chàng đưa lên ngắm nghía, rồi buông xuống thở dài. Chàng đâu phải dại khờ đến mức không hiểu tâm ý của nó, nhưng mà tất cả tình cảm của chàng dường như đã trọn vẹn dành cho một người rồi.

Có tiếng ông Đồ gọi, Long Vân vội vã lên tiếng ứng hầu. Qua ánh nến leo lét, chàng thấy vị thầy khả kính của mình lộ vẻ trầm ngâm, chắc hẳn sự việc vô cùng nghiêm trọng. Ông Đồ Cam nhắp một ngụm trà rồi tằng hắng trước khi mở đầu câu chuyện:
_ Này Long Vân, anh có biết rõ thân thế của anh chăng?

Nghe hỏi đột ngột, chàng giật mình kinh ngạc, không biết tại sao thầy quan tâm nhắc đến việc này.
_ Thưa thầy, hồi ấy con còn quá nhỏ nên không nhớ chi nhiều, chỉ nghe nói trước lúc mẹ con qua đời có giao con cho thầy nuôi. Khi ấy con vừa tròn bảy tuổi.

Ông Đồ gật đầu:
_ Ta cũng nghe bà cụ nói anh mồ côi cha từ thuở bé. Nhưng ông tên gì, làm nghề gì thì ta không biết.
_ Thưa thầy, thân phụ con họ Đào, huý là Tử Long, vốn xưa làm nghề săn bắn.
_ Không hẳn thế. Ông cụ thân sinh anh khi xưa là một tướng quân lừng lẫy của triều Tây Sơn, sau bị bức tử một cách mờ ám, không ai rõ nguyên do.

Long Vân tròn mắt nhìn thầy, không dám tin đó là sự thật.
_ Khi còn tại chức, Đào công đã kết giao với một viên chức họ Lý. Hai đàng đã chỉ phúc giao hôn. Tờ hôn ước được ký kết trước mặt nhiều người. Hiện giờ Lý công đang làm quan trong triều. Chiều nay có người xưng là người của Lý gia đến. Họ hẹn sáng mai sẽ trở lại gặp anh.

Long Vân cảm thấy như đất trời sụp đổ. Có thể nào như thế được sao? Chàng run run đưa tay tiếp lấy tờ giấy thầy trao, lòng hoang mang khôn tả. Giấy vàng, mực cũ, chứng tỏ nó được viết từ lâu, vài góc cạnh hơi sờn. Chàng liếc nhanh hai chữ ký bên dưới “Đào Tử Long” và “Lý Tử Phụng”. Ngoài ra còn có vật làm tin: một miếng ngọc bội xanh biếc khắc nổi chữ Đào bên trong một chú rồng nhe răng múa vuốt. Chàng sờ lên cổ lấy ra mảnh ngà bịt bạc, di bảo mẹ đeo cho lúc lâm chung. Trên nền trắng muốt có chạm trổ hình chim phượng rất tinh vi, rành rành khắc lên chữ Lý, đường nét vô cùng sắc sảo.

Tín vật đã so, không còn nghi ngờ gì nữa. Nhà họ Lý đã thân hành đến đây nhắc nhở hôn ước, đủ thấy người ta là bậc trọng điều tín nghĩa. Nếu chàng thoái thác cũng khó lòng, e rằng cha mẹ chàng sẽ không thể nghỉ yên nơi chín suối. Long Vân đau xót cho mối tình đầu vừa chớm nở đã dở dang. Nặng trĩu tâm tư, chàng thờ thẫn bước ra đường, chân đi bừa không định hướng. Những hòn đá nhỏ nghiến đau dưới gót, vang lên tiếng lạo xạo đều đều. Côn trùng rên rỉ trong đêm, gió rít qua thân mình lạnh buốt. Cây rừng mờ mịt, bóng tối bao trùm. Trời hôm nay không trăng. Toàn thể không gian phủ trùm màu đen kinh rợn. Đàng xa lập loè vài đốm sáng mong manh. Dù quang cảnh đồng khuya đối với chàng chẳng phải là mới lạ, nhưng khi con người mang tâm trạng u uất thì mọi vật bên ngoài cũng nhuốm màu sầu thảm.

Ái Hoa
(còn tiếp)

__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)




Trả Lời Với Trích Dẫn
  #24  
Old 09-03-2009, 04:16 PM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Nghe bên tai tiếng sóng nước vỗ bờ, Đào Long Vân chợt bừng tỉnh mộng. Trước mặt chàng là bến đò quen thuộc nơi chàng ghé ngày ngày lên chợ, cũng là để nhìn gương mặt kiều diễm của Trúc Mai. Thấp thoáng đàng xa bên kia sông, toà nhà Dương gia trang vươn mình ngạo nghễ, như khinh thường xóm nhà lụp sụp chung quanh. Sao trời nhấp nháy toả ánh mờ mờ, lung linh phản chiếu thành những đốm sáng chập chờn trên sông. Mặc cho những giọt sương khuya rơi xuống nặng đẫm vai gầy, chàng gục đầu ngồi dưới cội đa già thổn thức, chẳng mấy chốc đã mơ màng ngủ thiếp đi. Bẳng một lúc lâu, chàng giật mình choàng dậy khi tai nghe văng vẳng chừng có tiếng chèo khua, rồi một con thuyền khá to rẽ nước tiến vào. Thuyền cập bến, trên khoang lộ ra hai bóng người. Dưới ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn trong khoang thuyền, Long Vân nhận ra một gã khá cao lớn có râu tóc màu xanh kỳ dị, lấp lánh dưới trời sao. Gã kia hơi thấp hơn một chút nhưng to béo hơn, đầu trọc lóc, trên đỉnh gồ lên như cái bướu, mặt mũi dữ tợn. Gã cất giọng oang oang như lệnh vỡ:
_ Đại ca lo quá xa. Chỉ một việc nhỏ bé thế này mà phái những bốn anh em ta làm. Lại thêm mấy thằng đệ tử nữa. Thật chẳng khác nào giết gà mà phải dùng dao mổ trâu!
_ Ngũ đệ chớ nói quàng xiên. Đại ca hành động bao giờ cũng chu đáo, dự trù hết mọi tình huống không may. Phàm là thủ lãnh phải tính toán trước sau mới bảo đảm kế hoạch hoàn thành trọn vẹn không có sai sót. Ngũ đệ cứ …

Gã nọ ngắt lời:
_ Đệ nghĩ rằng việc lớn mới cần đông người tiếp sức, còn đối phó một cô gái tay yếu chân mềm mà dùng gần nửa lực lượng cao thủ Linh Sơn, quả là chúng ta bị khinh thường quá đáng đấy! … Hay là đại ca chẳng tin một ai trong đám anh em mình nên cho nhiều người kềm chế nhau chăng?

Hai gã to nhỏ thì thầm, không phát hiện ra trong xó tối Đào Long Vân ẩn núp sau cội đa già to rậm rạp. Gã râu xanh hơi thấp giọng khiến chàng nghe tiếng mất tiếng còn, đại khái cũng đoán được chúng đang âm mưu bắt cóc một người con gái. Đây là bọn cướp ở núi Linh Sơn, gồm mười tên đầu mục, dưới tay có thêm vài chục lâu la đệ tử. Bọn này võ nghệ cao cường, quan quân cũng phải e dè kinh sợ, nhiều khi phải nhắm mắt làm ngơ. Tên thủ lãnh là “Cọp vàng” tức Hoàng Kim Hổ, vừa giỏi võ vừa túc trí đa mưu, hành sự thận trọng. Danh chúng lẫy lừng, khắp trấn Sơn Tây đều chạy mặt.

Nảy lòng hào hiệp, chàng định tâm cứu cô gái bất hạnh này. Nhìn lên khoang thuyền, chàng thầm nghĩ:
_ Phải làm cách nào xuống thuyền, leo ẩn trên mui, rồi liệu cách thừa cơ loại trừ dần từng tên một.

Dịp may đến, gã sói đầu bỗng lừng lững đi lên bậc đá. Phút chốc y đã khuất sau lùm bụi. Nhưng gã râu xanh vẫn ngồi yên nơi bến, không tỏ ý gì muốn theo đồng bọn. Long Vân nhặt một tảng đất lớn vận hết sức ném vào khóm tre phía xa xa. Tuy không tới được mục tiêu, nó rơi đánh bịch, bể thành những mảnh nhỏ văng vào bụi tre kêu lạo xạo, khiến tên cướp giật mình rút đao xông tới. Hắn vung đao loang loáng chém trụi hết đám cành lá. Một con chuột bất ngờ phóng ra, mất hút. Tên cướp bật cười:
_ Tưởng đứa nào không muốn sống, dám đến đây vuốt râu hùm chớ!

Trong khi ấy Đào Long Vân đã nằm gọn trên mui thuyền. Nhờ trời quá tối, chàng không bị phát giác. Lát sau, trên bờ sông bên kia một đám lửa xẹt thẳng lên trời. Tên cướp sói đầu hấp tấp chạy ra. Chắc hẳn bọn cướp đã nhận ra mật hiệu của đồng bọn. Hai gã ra sức chống chèo, chiếc thuyền từ từ tách bến.

Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)





thay đổi nội dung bởi: AiHoa, 01-13-2010 lúc 04:17 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #25  
Old 09-04-2009, 01:09 PM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Tên cướp sói đầu ngồi sau lái. Gã râu xanh đứng ở mũi thuyền. Long Vân cho rằng đây là cơ hội tốt nhất để chàng ra tay hành động. Chàng sờ soạng bên hông, tay đụng phải một cây sào dài. Gom hết can đảm và sức lực, chàng chồm tới phang thật mạnh vào đầu gã râu xanh. Nghe tiếng gió bất ngờ, gã né mình qua. Mạn thuyền chao đi, lại nữa chân gã đang gác lên be làm thuyền nghiêng hẳn một bên do sức nặng của tên cướp, gã chới với ngã ùm ngay xuống nước. Tên còn lại bàng hoàng một lúc mới nhận thức được sự việc vừa xảy ra. Gã lom khom đưa tay cho đồng bọn nắm lấy định kéo lên. Gã râu xanh chỉ kịp la một tiếng, cây sào của Long Vân đã giáng xuống. Gã sói đầu vừa giật mình vì tiếng kêu đã trúng phải đòn tá hoả tam tinh, nhào luôn xuống sông theo đồng bọn. Rủi ro là gã không biết bơi, mồm uống nước ừng ực, tay quờ quạng lung tung, túm nhằm tóc gã râu xanh, kéo đầu gã chìm xuống nước làm gã này ngộp thở sặc sụa, gây nên cảnh hoạt kê rất tức cười. Gã râu xanh dù biết bơi chút đỉnh nhưng bị tên đồng bọn túm chặt, vướng víu không thể vươn tới bám vào be thuyền. Không chút chậm trễ Long Vân bò ngay ra sau lái, hướng mũi thuyền về phía tín hiệu lửa mà chèo thật mau, bỏ mặc hai tên cướp đang vật lộn cầu sinh giữa dòng nước.


Sắp đến bờ, chàng thổi tắt ngọn đèn rồi trèo lên mui ẩn trốn, con thuyền không lái tự trôi dần vào bến. Trên bờ từ đàng xa có mấy bóng đen phi thân tới, bộ pháp vô cùng nhanh nhẹn. Một tên vác trên vai bó gì rất to. Tên còn lại xách cương tiên, trông vẻ gầy gò, lỏng khỏng. Hắn lớn tiếng quát giọng hách dịch:
_ Hai thằng Thanh Mao, Độc Giác đâu? Mau ra đón nhận chiến lợi phẩm này!

Bốn bề vẫn im lặng. Tên cướp hơi chột dạ nhìn đồng bọn. Gã kia nói:
_ Chắc tam sư phụ và ngũ sư phụ chờ lâu nên lên bờ đi dạo quanh rồi. Ta cứ xuống thuyền xem sao.

Tên cướp gầy khoa cương tiên bảo vệ tiền thân, nhảy xuống khoang thuyền một cách nhẹ nhàng, chiếc thuyền chỉ hơi chao một tí, chứng tỏ khinh công gã thuộc loại có tầm cỡ. Không thấy biến động gì, gã yên tâm giắt tiên vào lưng, bật lửa châm đèn. Ánh sáng bùng lên, chiếu rõ đôi gò má hóp trên khuôn mặt xương xẩu với hai hàng ria mép kéo ngoặc xuống cằm. Đôi mắt nhỏ tinh anh luôn lập loè những tia nhìn gian xảo. Tóc gã cột thắt quấn bằng môt mảnh vải trông như một cái đuôi dài ngoằng buông thỏng phía sau lưng. Vì vậy gã có biệt danh là Trường Vỹ Hổ (Cọp đuôi dài). Tên cướp kia cũng nhảy xuống thuyền. Vì mang nặng nên chiếc thuyền chòng chành khiến gã hơi mất thăng bằng làm tên đồng bọn phải giơ tay vịn lại cho hắn khỏi ngã. Bó vải được đặt xuống sàn. Trường Vỹ Hổ cười khả ố:
_ Nào, để ta chiêm ngưỡng nhan sắc cô nàng xem có đáng công khó nhọc của Linh Sơn nhị hổ này chăng?

Bó vải đó thật ra là một tấm chăn bông quấn tròn quanh một thân người. Gã giở một góc mảnh chăn, để lộ dung mạo mỹ miều của một giai nhân tuyệt sắc. Nàng nằm yên thiêm thiếp, đôi hàng mi nhung khép nhẹ, hơi thở đều đều, vầng ngực nhô cao phập phồng dưới làn chăn quấn, trông ngoan hiền xinh xắn như một đứa trẻ thơ. Tên cướp tặc lưỡi than:
_ Đoá hải đường phơi phới thế ni mà phải dâng cho tên công tử họ Tống thì phí nhỉ? Giá đưa về làm áp trại có hơn không? Ta chả thiết gì nghìn lượng bạc của hắn, đối với món hàng hiếm có này cái giá ấy còn quá rẻ .…
_ Nhị sư phụ đừng nói thế. Tống công tử thế mạnh của nhiều, chạm đến hắn e có sự lôi thôi đấy! Vả lại hắn là ân nhân của Đại sư phụ, người luôn che chở hợp tác chúng ta trong các vụ làm ăn. Không thể gây rắc rối phiền phức với quan trấn được!

Khẽ ghé mắt nhìn vào khoang, Đào Long Vân giật thót người. Chàng cảm thấy như có khối đá nặng ngàn cân đè lên lồng ngực. Nàng con gái trong nanh vuốt bọn cướp không ai xa lạ, chính là tiểu thư họ Dương, người chàng đang nhớ thương tha thiết. Trúc Mai cũng vừa cựa mình tỉnh giấc. Nhận ra hai gương mặt hung tàn đang hau háu ngắm nàng như hai con hổ đói thèm mồi, nàng rú lên kinh hãi. Tên cướp cười nham nhở:
_ Đừng sợ, hỡi giai nhân. Linh Sơn thập hổ chúng ta bao giờ cũng biết quý yêu phụ nữ đẹp.

Gã kia muốn ngăn lại bèn đánh trống lãng:
_ Nhị sư phụ à, mãi lúc này cũng chưa thấy cửu sư phụ và ba huynh đệ theo gót đến. Hay họ đã gặp sự gì bất trắc chăng?
_ Hừ, mấy thằng vô dụng ấy chẳng lẽ không siêu độ nổi tên nhãi ranh áo trắng cản lộ ban nảy hay sao? Còn hai tên râu xanh với một sừng đi đâu mà chưa trở lại đây? Trời sắp sáng tỏ rồi, để người ta thấy được thì khó lòng .… Ngươi lên bờ đi rảo một vòng xem. Nhớ trở lại ngay đấy!

Tên cướp ngần ngại nhìn Dương tiểu thư giây lát mới phóng lên bờ. Trường Vỹ Hổ chỉ đợi thế. Hắn bắt đầu giơ tay toan rờ rẫm cô gái. Trúc Mai la hoảng lên. Nàng luống cuống rúc vào trong chăn đẩy tấm chăn lên cản tay tên cướp lại.

Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)





thay đổi nội dung bởi: AiHoa, 09-06-2009 lúc 04:00 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #26  
Old 11-17-2009, 11:13 AM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Đào Long Vân đang núp trên mui thuyền nhìn xuống thấy vậy cũng hoảng hốt. Chàng nhẹ nhàng trườn xuống khoang, tay nắm chặt cây sào. Dịp may cho chàng là tên cướp xoay lưng về phía ngoài, Long Vân giơ cao cây sào bổ xuống đầu hắn. Nghe tiếng gió, tên cướp xoay người vươn tay chụp. Hắn kéo chàng ngã lăn ra, cây sào tuột khỏi tay.

Long Vân lăn tròn tránh đòn tên cướp. Chàng trèo vội lên mui. Tên cướp nhảy vọt theo, nhưng bên ngoài trời tối quá nên hắn chưa nhìn ra vị trí của chàng. Hắn chớp mắt vài cái thì vừa nghe tiếng động trên mui, hắn phóng tới vụt mạnh cây sào vào cổ chàng. Dù lanh lẹ né tránh chàng vẫn bị đánh trúng đầu vai đau điếng, tay bám không nổi nên rơi tọt xuống sàn thuyền. Tên cướp rùn bộ nhảy tới chàng như hổ đói vồ mồi, vung cây sào tới tấp. Long Vân nhắm mắt chờ chết, bất ngờ nghe tiếng tên cướp rú lên và rồi một tiếng rầm thật lớn, chiếc thuyền chòng chành, nước văng tung toé lên mạn thuyền. Chàng giật mình mở mắt ra thì thấy tên cướp đã buông sào té sấp xuống sàn, giãy giụa mấy cái rồi nằm ngay đơ. Một mũi tên cắm phập vào gáy hắn xuyên qua cổ họng. Chàng ngẩn người nhìn quanh quất, không thấy bóng ai.

Nửa mừng nửa lo, chàng bước vào trong khoang lay tỉnh cô gái đã chết ngất đi vì sợ. Nàng thấy có người đụng vào thì rú lên, nhưng khi mở mắt ra thấy Long Vân, nàng ôm chầm lấy chàng khóc nức nở. Chàng nhẹ nhàng ôm nàng, vuốt tóc an ủi và dỗ dành. Một lúc sau, chợt nhớ đến việc tên cướp ban nảy có thể trở lại, chàng bảo nàng:

_ Chúng ta phải bỏ thuyền trốn. Nếu để đồng bọn nó quay lại bắt gặp thì khốn.

Đến lúc này, cơn xúc cảm đã bớt, Trúc Mai mới nhận ra mình đang ở trong vòng tay của người khác phái. Nàng nửa ngượng ngùng muốn tránh ra, nửa lại như luyến tiếc cái cảm giác êm đềm hạnh phúc ở bên chàng. Long Vân dắt tay nàng đi và nàng riu ríu bước chân theo không kịp suy nghĩ.

Bỗng nghe tiếng động sột soạt như có người đang bước, đôi bạn ẩn ngay vào bụi rậm. Một bóng đen hơi thấp bé đang đi rón rén tới gần, mắt dáo dác nhìn quanh xem chừng rất sợ sệt. Thình lình có tiếng chân người chạy huỳnh huỵch về phía hắn, bóng nọ hốt hoảng co giò bỏ chạy thật mau. Người mới tới sau gọi to:
_ Thập sư đệ, ta đây mà …!

Bóng đang chạy dừng ngay lại:
_ Tứ ca phải không?

Tên được gọi là tứ ca, Long Vân nhận ngay ra là gã khi nảy đi cùng tên cướp bị bắn chết trên thuyền, gạt mồ hôi trán vừa thở vừa mắng:
_ Chú chạy đi đâu, báo hại ta đuổi bở hơi tai. Đại ca đâu chả thấy?
_ Chắc tử nạn rồi.

Tên cướp trợn tròn mắt ra điều không tin được:
_ Sao? Thật ư? Đầu đuôi thế nào? …

Gã đồng bọn trả lời thiểu não:
_ Tên ranh con ấy quả là lợi hại! Nguyên lúc Nhị sư phụ và tứ ca lẻn vào trang viện xông mê bắt người, đệ và đại ca nấp bên ngoài tiếp ứng, chợt thấy có một bóng trắng theo dõi. Hai đứa bàn tính chận đầu hắn lại. Khi Nhị sư phụ và tứ ca rời đi hắn vừa chạy ra ngăn cản thì đại ca lập tức múa song kích xông ra tấn công. Nhưng kiếm pháp nó như ma quỷ, biến hoá khôn cùng, hai người mình hợp sức cũng không đương cự nổi. Đại ca và đệ chống đỡ trối chết. Thấy thế nguy, đại ca bảo đệ chạy đi gọi phe ta cứu viện. Vừa quay mình chạy đã nghe tiếng rú thảm thiết, chắc đại ca vong mạng rồi. Đệ mà không nhờ khinh công tuyệt kỹ ắt cũng tiêu đời!
_ Thế cửu sư phụ và bát ca đâu?
_ Đệ không rõ lắm. Cửu sư phụ và bát ca nhận nhiệm vụ chận đường cầm chân, đánh lạc hướng trong trường hợp có quan quân trên huyện về Dương gia trang tiếp ứng, mãi giờ này cũng chưa biết tin.
_ Tài nghệ đại ca là trội nhất trong đám, thường thay mặt các sư phụ dạy cho anh em mình, thế mà còn bị sát hại dễ dàng thế thì ta không phải là đối thủ rồi! Ba mươi sáu chước thì … tẩu vi thượng sách.

Chợt một giọng lanh lãnh cắt ngang:
_ Chạy đi đâu? Chúng mi sám hối là vừa …

Giọng nói này có âm hơi nặng của người miền trong.

Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)




Trả Lời Với Trích Dẫn
  #27  
Old 11-18-2009, 09:44 PM
♥Ý Nhi♥'s Avatar
♥Ý Nhi♥ ♥Ý Nhi♥ is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Bài gởi: 455
Default



Em để sticky các topics của anh cho dễ tìm nhen.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #28  
Old 01-13-2010, 07:24 AM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Người vừa tới ăn mặc toàn trắng, đầu chit khăn trắng, mặt bịt khăn cũng màu trắng, tay lăm lăm thanh bảo kiếm sáng ngời. Thanh kiếm có cán cầm bằng ngà, đầu nạm bạch ngọc có buộc tua dài màu trắng nõn. Hai tên cướp kinh hoàng đứng thủ thế. Một tên cầm hai thanh gươm cong và nhọn, gã còn lại sử dụng đại đao to và nặng, bốn mắt chăm chăm nhìn vào đối thủ, mặt khẩn trương vô cùng. Người bịt mặt thản nhiên đứng chờ dường như không coi hai gã nọ vào đâu cả. Lặng một lúc để trấn áp cơn sợ hãi, tên cướp cầm đao hỏi:
_ Ngươi là ai?

Người bịt mặt cười lạnh lẽo:
_ Chúng mi lắng nghe cho tường tận mà ghi nhớ, kẻo xuống Diêm đài vua Thập điện hỏi lại quên. Ta là Bạch y kiếm sĩ đây.

Bạch y kiếm sĩ là một tay kiếm khách lừng danh ở chốn kinh kỳ và vùng phụ cận. Nhưng đối với bọn cướp Sơn Tây thì danh xưng này hoàn toàn xa lạ. Chúng chỉ đoán biết qua giọng nói thì y không phải là người vùng này hay các nội trấn ở Bắc Thành.

Nhân lúc người bịt mặt nói chuyện phân tâm, tên cướp cầm song kiếm tân công lén đàng sau lưng. Hai đường gươm đâm nhanh như chớp xẹt. Không cần quay lại nhìn, Bạch y kiếm sĩ thọc ngược lưỡi gươm ra sau gạt đỡ. Tên cướp kia gầm lên một tiếng vung đại đao lấy hết sức bổ vào đầu kẻ địch. Không biết làm cách nào mà thanh gươm của Bạch y kiếm sĩ vừa đánh bật hai thanh kiếm của tên cướp phía sau ra đã nhanh chóng vòng về phía trước đâm thẳng vào ngực tên cầm đao. Hắn ngửa người tránh thoát. Tên cướp phía sau lại vung tay phải chém xéo một đường từ phía bên hông địch thủ qua, tay trái thọc mũi gươm xuống phạt ngang chân gã, chiêu thế cực kỳ hiểm độc. Mặt khác tên cướp phía trước cũng thi triển đao pháp thượng thừa phối hợp tấn công vào mặt kẻ thù.

Long Vân hồi hộp theo dõi trận đấu. Chàng không biết phải mong cho ai thắng, vì người kia chưa rõ là bạn hay thù. Muốn thừa dịp bỏ đi lại sợ bị phát giác, chàng bồn chồn trong dạ, tiến thoái lưỡng nan. Riêng Trúc Mai thì trái lại, không bận tâm gì đến cuộc chiến. Nàng nép sát vào người chàng, nghe hơi thở chàng nhẹ nhàng mơn lên mái tóc nàng và vòng tay chàng choàng qua chiếc lưng thon nhỏ khi chàng kéo nàng núp kín giữa lùm cây rậm. Một cảm giác khoan khoái lan toả trong lòng. Nàng ước mong giây phút này kéo dài vô tận, mặc kệ sự việc diễn tiến ngoài kia thế nào.

Bạch y kiếm sĩ thét lên một tiếng thanh thoát. Rồi thì nghe có tiếng leng keng của kim khí va chạm. Đôi gươm cong của tên cướp nọ tung bắn lên trời, tên cướp kia buông rơi đại đao, ôm ngực lảo đảo rồi ngã khuỵu xuống, một dòng máu từ kẽ ngón tay hắn phun ra như suối. Tên cướp còn lại quay mình chạy thục mạng, phút chốc đã mất hút. Bạch y kiếm sĩ thi triển khinh công đuổi theo trừ tuyệt. Long Vân nhẹ nhõm thở phào.

Trời rựng sáng. Tiếng gà eo óc gáy ở thôn xa. Long Vân bảo Trúc Mai:
_ Dương tiểu thư về đi kẻo người nhà mong đợi. Đồng bọn lũ cướp có thể đến tiếp ứng và Bạch y kiếm sĩ cũng có thể quay lại. Người này chưa biết bạn hay thù, đừng dây dưa là hơn.

Cô gái bừng tỉnh, hai má ửng hồng. Nàng thẹn thùng hỏi nhỏ:
_ Đào huynh, nếu ta được mãi mãi bên nhau thế này, Đào huynh có vui không?

Long Vân trầm ngâm không đáp. Câu hỏi của Trúc Mai gợi lại chuyện ban chiều. Sáng mai, … ồ không, sáng nay … người ta sẽ đến bàn tính việc hôn ước. Có thể nào từ chối được chăng?

Thấy chàng không tỏ vẻ tha thiết tán thành như ý mình mong đợi, cô gái lặng lẽ đứng dậy bỏ đi. Long Vân kinh hoảng chạy theo nắm tay nàng, ngập ngừng xin lỗi. Nàng vùng vằng giật tay ra rồi chợt oà lên khóc tức tửi khiến dạ chàng xốn xang như kim châm lửa đốt, muốn nói mà chẳng thốt nên lời.

Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)




Trả Lời Với Trích Dẫn
  #29  
Old 01-16-2010, 06:43 AM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Một lúc lâu, khi nàng đã vơi bớt cơn sầu thảm, chàng mới dịu dàng khuyên lơn và bày giãi uẩn tình. Thôi thì duyên đôi mình chẳng trọn, đành hẹn kiếp lai sinh. Trúc Mai nước mắt đầm đìa, nghẹn ngào bảo:
_ Đào huynh về đi cho vuông tròn chữ hiếu. Hiểu được tấm lòng thương mến của chàng, em cũng đã được nhiều an ủi cho mình. Cầu xin Trời Phật độ trì, cho hai người hưởng trọn đời hạnh phúc!
_ Hạnh phúc thế nào khi lòng mình đã trao trọn cho người khác? Ở cạnh bên một người xa lạ, chưa hề biết mặt mũi lẫn tâm hồn …

Mải lo trò chuyện, hai người quên để ý chung quanh. Người bịt mặt đã trở lại tự lúc nào và đứng sau lưng nghe rõ lời than thở giữa đôi trai gái. Y khẽ ho một tiếng làm họ giật mình quay lại.
_ Này hai cô cậu có trông thấy ai đã bắn mũi tên giết tên cướp trên thuyền không?

Trúc Mai nhìn ngơ ngác, Long Vân cũng ngần ngại lắc đầu. Người bịt mặt lẩm bẩm:
_ Mũi tên có đuôi lông trắng, giữa chấm một điểm son. Chẳng biết đó là dấu hiệu của bang phái nào?

Ngập ngừng giây lâu, Long Vân gợi hỏi:
_ Thưa ân công, người trừ xong bọn cướp rồi chăng?

Bạch y kiếm sĩ trù trừ lắc đầu:
_ Không! Khinh công y thật cao siêu, ta chẳng thể nào đuổi kịp!

Chợt y đổi giọng ngay:
_ Nhưng ta không phải người ơn của mấy người. Cô bé kia phải mau theo ta, còn anh học trò gàn này về đi, chớ mãi can thiệp vào việc của người khác, có ngày chết chẳng toàn thây.

Long Vân ngang nhiên ưỡn ngực đáp:
_ Bậc đại trượng phu xem cái chết nhẹ tợ lông hồng. Ngươi muốn bắt người, trước tiên phải bước qua xác chết của ta.

Người bịt mặt cười gằn:
_ Trong đời ta đã giết hàng trăm mạng. Mi muốn chết ta chẳng hẹp hòi chi. Hãy xem đây …

Trúc Mai quỳ xuống van xin:
_ Xin ngài tha cho anh ấy, tôi sẽ bằng lòng theo ngài …
_ Chớ, chớ … Đừng … Trúc Mai, em chạy trốn nhanh lên!

Thừa lúc bất ngờ, Long Vân chồm lên ôm chặt cứng cả hai tay thân mình của người bịt mặt. Y ta lúng túng vùng vẫy, mồm lắp bắp:
_ Ngươi … ngươi dám …

Y thúc mạnh chuôi gươm vào hông chàng, đồng thời co chân đá huyệt đạo nơi đầu gối. Đau đến nổ đom đóm mắt, đôi chân nhũn ra, Long Vân buông tay té khuỵu xuống đất. Người bịt mặt vung gươm bổ xuống, mắt y long lên vì giận dữ. Chàng vẫn cứng cỏi nói:
_ Mi có giỏi giết ta đi!

Trong lòng chàng nảy sinh một điểm hồ nghi kỳ quái.
_ Lạ nhỉ? Người gì mà thân mình mềm mại, thịt da mát rượi, lại có mùi hương thoang thoảng như là nữ nhi ấy?

Trúc Mai ôm Long Vân, mặt áp vào ngực chàng, thân che hết nửa người. Nàng buồn rầu bảo:
_ Thôi thì xin ngài cho chúng tôi được chết bên nhau.

Người bịt mặt lạnh lùng nói:
_ Được lắm, ta cho cả hai cùng xuống tuyền đài mà yêu đương.

Đôi bạn ôm siết nhau thật chặt, tưởng chừng không còn mãnh lực nào tách rời họ ra được. Bốn mắt thu hút vào nhau, họ sung sướng tận hưởng giây phút cuối cùng của cuộc đời trong vòng tay trìu mến của người thương, chẳng thèm để ý đến mũi gươm độc ác đang lừng lững giáng xuống đầu.

Người bịt mặt chợt phá lên cười âm thanh thật trong trẻo và ánh mắt đầy vẻ nghịch ngợm:
_ Ta chỉ đùa thế thôi, chứ đôi uyên ương son sắt vậy, ai nỡ lòng chia cắt cho đành?

Y cúi xuống giật đứt miếng ngà bịt bạc đang đeo trên cổ Long Vân, cất vào trong áo.
_ Ta thu hồi tín vật. Đào Long Vân, anh về thưa lại với thầy rằng nhà họ Lý đã quyết định tiêu huỷ hôn ước cũ, anh có quyền tự do định đoạt hôn nhân với người khác.

Long Vân tưởng như mình nằm mơ trước sự tình diễn biến vô cùng đột ngột. Bạch y kiếm sĩ từ từ tháo chiếc khăn lụa che mặt.
_ Ngươi là ai?
_ Lý Thuỷ Bình, con gái của Thượng công Lý Tử Phượng.

Một nụ cười quyến rũ điểm trên gương mặt giai nhân. Nàng cổi khăn đội đầu xuống, mái tóc huyền buông xoả bờ vai, phủ loà xoà trước ngực, làm nổi bật nước da trắng, cặp môi hồng, đôi mắt trong xanh và tinh quái. Thuỷ Bình xoay mình phóng đi, thoắt chốc khuất dạng sau màn sương dày buổi sớm. Long Vân ngơ ngẩn nhìn theo. Trúc Mai cấu mạnh vào tay chàng làm chàng sực tỉnh. Nàng phụng phịu dỗi:
_ Nhìn gì dữ thế? Hãy chạy theo mà năn nỉ người ta. Tôi chẳng cần đâu.

Long Vân lại cuống cuồng dỗ ngọt nàng.

Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)




Trả Lời Với Trích Dẫn
  #30  
Old 01-19-2010, 01:36 AM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default

đang hay tự nhiên hết rùi, mau viết tiếp đi ông thần đèn ơi
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:56 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.