Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #31  
Old 05-10-2012, 03:29 AM
emmytram's Avatar
emmytram emmytram is offline
Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Nơi Cư Ngụ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài gởi: 38
Default Không Đủ Tư Cách Yêu Anh ( Chương 26)

Chương Hai Sáu

" Trên đời có những thứ đáng để người ta chấp nhận sự trả giá!!!"


Ngày 24, tháng 12, 2017.

- Sếp vừa ra ngoài gặp khách hàng rồi ạ - Tiểu Mỹ khẽ đứng lên khi thấy Hoàng Yến bước ra khỏi thang máy.

- Ồ, không sao - Hoàng Yến mỉm cười, cô chỉ tay vào phòng làm việc của Tùng Nguyên - Tôi vào trong đợi anh ấy.

Tùng Nguyên quả thật là một người đàn ông thông minh và chăm chỉ.

Mỗi khi Hoàng Yến nghĩ đến việc cô sắp trở thành vợ anh, một cảm giác sung sướng ngọt ngào lại lan toả khắp người cô, khiến cô hạnh phúc, cô đang vô cùng hạnh phúc và cô sẽ còn hạnh phúc hơn nữa, nếu Dương Bảo Vy biến mất khỏi cuộc đời này.

Chết tiệt thật! Cái quái gì đang xảy ra thế này?

Tay Hoàng Yến khẽ run lên khi nhìn thấy xấp giấy tờ liên quan đến ngôi biệt thự ở cuối đường Pasteur đang nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của Tùng Nguyên, nếu cô nhớ không lầm thì đây chính là căn nhà mà trước kia, người phụ nữ đó từng sinh sống...chồng sắp cưới của cô đã mua lại nó, và giờ thì anh ta đang làm thủ tục chuyển nhượng, sang tên cho Dương Bảo Vy.

Cao Tùng Nguyên điên rồi, anh ta điên thật rồi.

Cơn giận dữ sôi ùng ục trong lòng Hoàng Yến, cô đứng bật dậy, quơ tay lấy chiếc túi xách trên bàn rồi tiến thẳng ra cửa, vừa lúc Cao Tùng Nguyên bước vào.

- Em đi đâu vậy? - Tùng Nguyên ngạc nhiên trước thái độ gấp gáp của Hoàng Yến, mắt anh liếc xuống túi hồ sơ trong tay cô và anh chỉ mất chừng hai giây đã đoán biết được cô đang nổi điên vì chuyện gì.

Tùng Nguyên đưa tay đóng cửa lại.

- Anh làm sao giải thích với tôi chuyện này đây - Hoàng Yến ném xấp giấy tờ liên quan đến ngôi biệt thự vào người anh một cách thô bạo - Anh sắp kết hôn với tôi mà còn qua lại với cô ta nữa sao? Cô ta là người tình của anh à?

- Em bình tĩnh lại đi, anh sẽ...

Tùng Nguyên chưa kịp giải thích thì Hoàng Yến đã cướp lời anh.

- Ả ngủ với anh bao nhiêu đêm mà anh trả cho ả đến nhẫn mấy chục tỉ, Cao Tùng Nguyên? - Hoàng Yến hét lớn - Anh bị con quỷ đó mê hoặc rồi.

Trong giây phút không thể kiềm chế, Tùng Nguyên đưa tay cho Hoàng Yến một cái tát.

Anh muốn cô tỉnh lại, anh muốn cô im lặng và anh muốn cô nghe anh nói.

- Làm ơn bình tĩnh lại! Mọi chuyện không giống như cô tưởng đâu, tôi và Bảo Vy thật sự đã chấm hết rồi, tôi biết tôi làm vậy là không công bằng với cô, tôi biết tôi có lỗi với cô nhiều lắm - Cao Tùng Nguyên nghĩ anh nên nói thật cho Hoàng Yến biết nỗi lòng của mình - Nhưng đây là cách duy nhất khiến lòng tôi bình yên, khiến tôi yên tâm rời xa người phụ nữ tôi...từng yêu.

- Từng yêu ư? - Nước mắt rơi ướt đẫm khuôn mặt, Hoàng Yến mỉm cười - Anh vẫn đang yêu đấy chứ, và anh sẽ tiếp tục yêu, cho đến lúc chết anh vẫn yêu cô ta nữa kìa.

Tùng Nguyên bước lại bên Hoàng Yến, anh chủ động ôm cô vào lòng.

- Anh không biết...anh chỉ biết sau này, một khi đã cưới em làm vợ, anh sẽ không gặp lại Dương Bảo Vy nữa, không liên lạc, cũng không quan tâm đến cô ấy. Em hãy bỏ qua chuyện này đi, Hoàng Yến...làm ơn!

Dường như có cái gì đó đang siết chặt tim cô, khiến cô khó thở và đau đớn lắm.

Sau năm năm, người đàn ông cô yêu vẫn ôm ấp hình bóng người phụ nữ đó trong lòng. Cao Tùng Nguyên vẫn yêu Dương Bảo Vy. Dù cô cố gắng thế nào chăng nữa, thứ cô nhận được bao giờ cũng có vị đắng, đắng của đắng cay, đắng vì chua xót và đắng của sự bất lực. Vì muốn bảo vệ Bảo Vy, vì muốn cho cô ta sống những ngày tháng êm đềm hạnh phúc, anh bất chấp cả việc cầu xin cô, cưới cô làm vợ.

Cao Tùng Nguyên điên rồi.

Cô cũng điên mất rồi.

- Cao Tùng Nguyên - Vẫn đứng yên trong vòng tay anh, giọng Hoàng Yến yếu ớt - Anh có hối hận không? Anh chắc chắn sau khi chúng ta kết hôn, anh sẽ tách khỏi Dương Bảo Vy hoàn toàn chứ?

- Anh hứa!

Đây là lần đầu tiên anh cho cô một lời hứa.

Cô tin Cao Tùng Nguyên, cô tin anh sẽ giữ trọn lời hứa của mình.

Nếu Bảo Vy sở hữu ngôi biệt thự đó có thể khiến cho Cao Tùng Nguyên yên tâm từ bỏ thì.... cô đồng ý.

-------------

Đã qua mười hai giờ đêm ...có lẽ, Cao Tùng Nguyên không đến!

Bảo Vy khẽ đứng lên, phủi phẳng chiếc đầm thun ngắn rồi chậm rãi trở về phòng.

Anh ta sao thế nhỉ?

Lẽ ra không đến, anh phải điện thoại báo cho cô một tiếng chứ?

Anh để cô mặc sức chưng diện và ngồi chờ anh như một con ngốc.

Anh thật đáng ghét.

Vừa đóng cửa lại, đột nhiên Bảo Vy nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ bên ngoài..

- Ai đó?

Cô im lặng, chăm chú lắng nghe lần nữa, và cô sửng sốt hét lên khi xác định đó là tiếng bước chân.

- Ai đó?

Dù cố gắng bình tĩnh nhưng tay cô vẫn run lên khi cô mở bàn phím điện thoại. Cô liên tưởng tới cảnh một tên cướp hung hăng cầm vũ khí sẽ nhào đến tấn công cô trong vòng năm giây nữa, hắn chắc hẳn đã nhẹ nhỏm rất nhiều khi nghe thấy tiếng cô và xác định chủ nhà là một phụ nữ chân yếu tay mềm, trời ạ, lẽ ra cô không nên manh động như vậy, cô tiếc vì mình đã không gọi một một ba thay vì ong óng cái miệng.

Làm sao đây, làm sao đây?

Không biết bọn chúng có tổng cộng mấy tên?

Trong lúc chờ đầu dây bên kia bắt máy, Bảo Vy bấm chốt khoá cửa phòng và quan sát xung quanh tìm vũ khí để sẵn sàng chống trả nếu như tên cướp ấy xông vào.

- Này, cô làm cái trò gì thế? Mau mở cửa.

Giọng nói của Cao Tùng Nguyên vang lên khiến Bảo Vy thở phào nhẹ nhỏm, cô từ run sợ chuyển qua bực dọc.

- Làm ơn nói cho tôi biết anh làm cái quái gì ở nhà tôi vậy. - Bảo Vy bấm nút ngưng cuộc gọi trên chiếc di động và mở cửa một cách thô bạo - Tại sao anh vào được đây? Anh làm tôi suýt chết vì đau tim đấy.

Tùng Nguyên bật cười trước bộ dạng cọc cằn của Bảo Vy.

- Có những tính xấu trước giờ cô vẫn chưa sửa được nhỉ. Xuống nhà thôi, tôi có mua thức ăn khuya đấy.

Tùng Nguyên đi xuống cầu thang, Bảo Vy theo sau anh.

- Anh vẫn chưa nói tôi biết bằng cách nào anh vào đây được?.

- Khi thay ổ khoá cổng, Bin đã đánh cho tôi một chìa, còn về vấn đề cửa chính..- Tùng Nguyên nghiêm giọng - Sau này tôi khuyên cô không nên sử dụng những mật mã mang tính cá nhân, dễ mò ra như vậy, đặc biệt là có liên quan đến tôi.

Vậy là Cao Tùng Nguyên đã biết cô dùng ngày tháng năm sinh của anh làm mật khẩu mở cửa.

- Lẽ ra anh không nên đến đây vào giờ này - Mặt Bảo Vy đỏ bừng vì xấu hổ, cô lập tức chuyển sang đề tài khác - Anh đến trễ cũng không điện thoại cho tôi, anh khiến tôi ngồi chờ xù tóc.

- Đâu có, tôi thấy tóc cô còn thẳng lắm mà - Tùng Nguyên hài hước.

Anh đi thẳng vào bếp và đổ thức ăn ra đĩa.

Tối nay đáng lẽ Tùng Nguyên tính không đến, nhưng sau hồi lâu đắn đo, đấu tranh tư tưởng, anh quyết định cho bản thân mình cơ hội được ở bên cô lần cuối, một lần cuối cùng này thôi, bởi chỉ còn bảy ngày nữa, anh đã trở thành người đàn ông có gia đình rồi.

Anh phải giữ đúng lời hứa của mình, không bao giờ gặp lại Dương Bảo Vy.

- Tối nay cô và Huỳnh Nam không đi đâu chơi à? Tôi tưởng tôi không đến, kế hoạch của hai người vẫn như cũ.

- Anh nói cứ như " đúng rồi " ấy - Nhìn gương mặt đẹp trai đang tập trung đập đá, làm thức uống của anh, Bảo Vy thắc mắc - Còn anh, anh không đi chơi Noel thâu đêm suốt sáng với người phụ nữ của anh ư? Sao về sớm vậy?

- Không, tối nay không có người phụ nữ nào ở bên cạnh tôi cả.

- Hơi lạ nhỉ - Cô tiếp tục thắc mắc - Vậy tại sao anh lại đến trễ?

Tùng Nguyên hơi lúng túng trước câu hỏi này của Bảo Vy. Anh không thể thành thật nói cho cô biết anh sắp lấy vợ, và anh đắn đo không biết có nên gặp mặt cô lần cuối hay không.

- Công ty có chút việc cần xử lý gấp...- Tùng Nguyên tìm một lý do thông dụng.

- Nên anh quên bẵng việc anh đã hẹn tôi? - Bảo Vy trả lời thay anh.

Tùng Nguyên gật đầu.

- Trí nhớ tôi dạo này hơi tệ.

- Không sao. - Bảo Vy phụ anh bưng thức ăn lên bàn.

Họ vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ, thoải mái....và có lẽ sự thoải mái đó sẽ kéo dài nếu như Cao Tùng Nguyên không ngỏ ý muốn trú lại ngôi biệt thự này đêm nay.

Cô sẽ cho anh ta ngủ ở phòng ba mẹ cô.

Đột nhiên cảm giác hồi hộp, lo sợ vây lấy cô khi cô nghĩ tới cảnh nửa đêm Tùng Nguyên xông qua phòng cô và cùng cô ngủ trên một chiếc giường, không đâu, cô lắc đầu rồi tự trấn an mình, anh ấy sẽ không tuỳ tiện đụng vào người cô, khi nghĩ cô đã thay lòng đổi dạ.

Cao Tùng Nguyên luôn cho rằng cô đang quen với Huỳnh Nam cơ mà.

- Phòng ba mẹ cô đối diện phòng cô? - Đợi Bảo Vy gật đầu, anh đi thẳng lên lầu, Tùng Nguyên rõ ràng không có ý định gì khiến cô phải lo lắng cả.

- Chút nữa tôi sẽ mang thêm chăn, gối qua cho anh - Bảo Vy nói với theo.

- Cảm ơn.

Cô ngồi thêm một lúc nữa rồi mới đứng lên, bỏ ly nước vừa uống vào bồn rửa và chậm rãi tiến về phía cầu thang.

Cô bước vào phòng mình, mở tủ lấy cho anh tấm chăn mà cô vừa mua trong siêu thị tuần trước, còn gối thì nhường cho anh gối của cô vậy, cô sẽ kê đầu lên mấy con gấu bông ngủ đỡ.

Tiếng chuông điện thoại báo hiệu cuộc gọi đến vang lên, Bảo Vy vội đảo mắt xung quanh tìm chiếc di động.

" Huỳnh Nam, sao đột nhiên giờ này anh lại gọi cho em?"

" Thuỳ Trang bảo anh hỏi thăm em, xem tình hình của em thế nào? "

Bảo Vy bật cười.

" Em bình thường anh ạ, còn anh thì sao?"

" Anh cũng bình thường, anh đang trên đường đưa Thuỳ Trang về nhà đây, tụi anh mới đi dạo một vòng thành phố, còn em, em đã về nhà chưa?"

Nhìn thấy Tùng Nguyên đứng khoanh tay ngoài cửa phòng, Bảo Vy im bặt.

" Em về rồi. Thôi em cúp nhé, sáng mai em sẽ gọi lại cho anh"

Cô tắt điện thoại.

- Tôi đang tính mang qua cho anh ngay đây.

- Anh ta gọi cho cô chúc ngủ ngon à? - Một cơn phẫn nộ bùng cháy trong lòng Cao Tùng Nguyên nhưng anh buộc mình phải kiềm chế. Anh không ghen tuông với người phụ nữ của người khác. Tuyệt đối không. Với ý nghĩ đó, anh bước tới cầm lấy tấm chăn trên tay cô, mỉm cười - Ngủ ngon nhé.

Ánh mắt đó, giọng nói đó...

Chẳng lẽ Cao Tùng Nguyên đang ghen.

- Tùng Nguyên - Cô vụt miệng gọi tên anh khi anh vừa bước đến cửa phòng - Không phải như anh nghĩ đâu.

- Cô biết tôi đang nghĩ gì sao? - Tùng Nguyên quay người lại, nhìn cô mỉa mai.

- Nếu tôi nói với anh, năm năm nay tôi sống độc thân, anh có tin tôi không?

- Không - Tùng Nguyên nhún vai - Tôi không quan tâm đến chuyện tình cảm của cô, thế nên cô không cần nói với tôi những lời như vậy.

Cô đoán chẳng sai tí nào..anh không hề tin cô.

- Qua đêm nay, có phải anh sẽ lại biến mất?

- Không có lý do gì để tôi phải xuất hiện trước mặt cô nữa.

- Vậy thì... anh đừng đi - Cô lắp bắp không biết diễn giải thế nào để anh hiểu những gì cô đang nghĩ - Tôi muốn bên cạnh anh - Cô khó khăn khi nói phần còn lại - và anh có thể làm những gì anh muốn.

Tùng Nguyên ngạc nhiên trước lời đề nghị đó của Bảo Vy, anh cười đểu.

- Tôi có thể làm những gì tôi muốn ư? Vậy tôi có thể đè cô xuống giường không?

Cô nhìn vẻ mặt đang đanh lại vì giận dữ của anh, cô biết mình vừa đưa ra lời yêu cầu khủng khiếp nhưng đã quá trễ để thu hồi tất cả, tay cô nắm lại.

- Chỉ đêm nay!

Vì sĩ diện của mình, cô nghĩ Tùng Nguyên sẽ đóng sầm cửa và bỏ đi trong vòng hai giây sau khi cô dứt lời, nhưng không, anh bước lại, kéo cô vào lòng một cách thô bạo.

- Em hoàn toàn tự nguyện?

Cô gật đầu. Anh đưa tay cởi chiếc đầm ra khỏi người cô.

Mắt anh dán chặt vào cơ thể trần truồng của cô dưới ánh đèn vàng, cô không hoàn mỹ nhưng đủ để mang đến cho anh sự khao khát cháy bỏng, cô không buông thả nhưng luôn là vai nữ chính trong những giấc mơ của anh, cô thậm chí chỉ cần nằm yên cũng có thể thoả mãn anh và làm anh điên dại. Cô thu phục anh mà chẳng tốn chút công sức gì. Anh hận cô nhiều lắm. Khi cô gọi tên anh rồi bảo anh đừng đi, anh suýt tí nữa đã nhảy cỡn lên vì sung sướng, nhưng nghe cô nói hết những gì cô muốn, anh thấy lòng mình bị tổn thương.

Phải chăng cô đang thương hại anh nên thoả mãn anh một đêm trên giường? Hay cô thích cái cảm giác nắm giữ anh, hành hạ anh ngay cả khi cô không còn yêu anh nữa, nhưng vì bất cứ lý do nào cũng được, anh vẫn muốn bên cạnh cô dù chỉ một phút một giây, anh tuyệt đối sẽ không quay đi khi cô yêu cầu anh ở lại.

Sau khi cùng Cao Tùng Nguyên vượt rào, mắt Bảo Vy bắt đầu nhíu lại vì buồn ngủ, cả buổi tối nay tay chân cô mỏi nhừ, cô không biết tại sao mình lại quan hệ với anh trong một hoàn cảnh tồi tệ như hiện nay để rồi mọi chuyện bắt đầu vượt quá tầm kiểm soát. Cô chỉ biết vào cái khoảnh khắc nhìn anh bước về phía cánh cửa, trái tim cô đã bóp nghẹn cái ý chí rắn rỏi của cô chỉ trong vòng một giây, và rồi cô tự cho phép bản thân mình nổi loạn. Cô giữ Tùng Nguyên lại bằng cách dâng hiến cho anh ấy thứ quý giá nhất của đời mình.

Cô biết mình nông nổi, cô biết đêm nay sẽ trở thành nỗi ám ảnh khiến cô bị ray rứt, dày vò, nhưng cô mặc kệ, cô thích cái cảm giác cứ cắm đầu chạy về phía trước, bất chấp đó có phải là con đường đúng cho cô không, cô mỉm cười chìm sâu vào giấc ngủ..." Trên đời có những thứ đáng để người ta chấp nhận sự trả giá!!!"

Trước giờ Tùng Nguyên cho rằng bản thân anh rất hận cô, bởi cô đã hại chết bạn anh, cô còn hết lần này đến lần khác muốn thoát khỏi anh, nhưng nhìn vẻ mặt mệt mỏi khi ngủ của cô, nhìn cô ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh thế này, anh mới biết hình như đã từ rất lâu, rất lâu rồi anh không còn hận cô nữa, hoặc chăng anh chưa bao giờ oán trách cô với những gì cô đã gây ra, anh chỉ giận dữ với chính bản thân mình vì đã không cách nào giữ cô lại.

Tùng Nguyên khẽ ngồi dậy, anh tính kéo chiếc chăn lên đắp cho Bảo Vy và anh vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy dấu vết của những giọt máu vừa thấm xuống ga giường.

- Bảo Vy, em....

Bảo Vy không hề nói dối anh.

Trước giờ cô vẫn sống độc thân một mình và giữ gìn trinh tiết.

Còn anh, anh là thằng đàn ông xấu xa, anh đã lấy đi cái quý giá ngàn vàng của cô một cách nôn nóng, đầy thô bạo.


Anh nhớ lại những lời Bin từng nói...

Sếp của tôi ơi, anh đẹp trai như vậy, thảo nào tất cả phụ nữ đều mê anh, mà này, Dương Bảo Vy là người yêu trước kia của sếp à? Cái hôm tôi đến khu cư xá giúp cô ấy chuyển nhà, tôi thấy cô ấy lồng tấm hình của hai người vào một chiếc khung rồi đặt ở đầu giường. Có vẻ như Bảo Vy vẫn còn tình cảm với sếp nhỉ...

Khi đó anh không quan tâm mấy đến những lời nói đó.

Hay nói chính xác hơn là anh không tin, anh không muốn tin.

Tùng Nguyên đảo mắt một vòng xung quanh, anh đi lại chiếc bàn nơi góc phòng, mở ngăn tủ ra...anh quả thật nhìn thấy tấm hình anh cùng cô chụp ở Sapa, cô vẫn giữ nó, cô vẫn nhớ về anh.

Ngoài tấm hình, anh còn nhìn thấy một cuốn sổ tay màu đỏ, những dòng chữ của Bảo Vy hiện ra trước mắt anh khiến anh chết lặng. Một cảm giác đau đớn chạy dọc khắp cơ thể anh cho đến khi anh gấp cuốn sổ lại, bỏ nó vào vị trí cũ.

Tùng Nguyên quay lại chiếc giường, anh nằm xuống cạnh cô và đưa tay vén gọn mái tóc dài của Bảo Vy sang một bên, sáng sớm mai sau khi anh đưa bà Phạm lên thăm mộ Minh Dũng trở về, hai người sẽ có một cuộc nói chuyện nho nhỏ để giải quyết mọi vấn đề. Anh muốn hỏi cô… năm xưa cô thật sự muốn anh vĩnh viễn biến mất trên cõi đời này, hay đó chỉ là một lời nói bồng bột trong lúc cô tức giận nhất thời?

Anh muốn cho cô một cơ hội để cô tự biện minh cho chính bản thân mình.

Anh yêu cô quá rồi!

--------------

Ngày 24, tháng 12, 2011.

Tối nay Sela shisha lounge đông hơn mọi ngày, Huỳnh Nam đang trò chuyện với đám bạn học cùng trường thì nhìn thấy Bảo Vy bước vào, cô đi thẳng đến chiếc bàn trong góc và yêu cầu nhân viên phục vụ thả rèm, đó là một cử chỉ nhằm ra hiệu cho vũ công múa bụng, cũng như các nhân viên trong quán biết...cô không "yêu cầu đặc biệt" , xin đừng để ý đến cô!

Không thấy Cao Tùng Nguyên.

Chẳng lẽ vì trận ẩu đả đêm qua mà hai người họ tranh cãi?

Huỳnh Nam đắn đo, anh vừa tính qua ấy xem Bảo Vy thế nào thì dãy số quen thuộc của cô hiển thị trên màn hình điện thoại anh, anh bắt máy.

" Huỳnh Nam, anh đang ở đâu vậy? Có thể ghé Sela shisha lounge chơi với em một chút không, em..."

Huỳnh Nam cắt ngang lời Bảo Vy.

" Cho anh vài phút nhé " - Anh tắt máy, chào tạm biệt mọi người rồi qua bàn ngồi cùng Bảo Vy.

Nhìn ánh mắt đầy ngạc nhiên của Bảo Vy, Huỳnh Nam mỉm cười.

- Anh không rình em đâu nhé, chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi - Anh ngồi xuống - Tối qua hai người giận nhau rồi à? Nghe nói tối nay em có hẹn với Cao Tùng Nguyên, anh ta đâu?

- Tụi em không hẹn ở đây, em và Tùng Nguyên thường gặp nhau ở con hẻm gần nhà em, nhưng hôm nay.. - Giọng Bảo Vy yếu ớt - Em cố tình không đến.

- Tại sao? - Huỳnh Nam thắc mắc.

- Em muốn anh ấy suy nghĩ lại và hối hận về hành động nông nổi, thô lỗ của mình, em cho rằng mình quá dễ dãi nên Cao Tùng Nguyên chẳng xem em ra gì.

- À, ra là em đang biểu tình. Vậy tối nay anh cùng em biểu tình vậy - Huỳnh Nam đảo mắt đến mấy ly rượu trên bàn - Anh sợ chút nữa em không nhớ đường về nhà.

Huỳnh Nam là vậy, luôn luôn dõi theo và lo lắng cho cô, mặc cô có là người phụ nữ của ai đi chăng nữa. Sự cho đi không cần hồi đáp đó đã vô tình hình thành trong cô một thói quen xấu...dựa dẫm vào anh mỗi khi cô mệt mỏi!

Lúc nãy Bảo Vy lại gọi cho anh, cô đã tự nói với bản thân mình từ nay sẽ không làm phiền anh nữa nhưng cuối cùng cô vẫn gọi, có lẽ tìm anh trong những lúc đau khổ đã trở thành thói quen trong tiềm thức, cô... không dễ gì từ bỏ anh được.

Cô có yêu anh không?

Lại một lần nữa Bảo Vy tự đặt ra câu hỏi đó. Cô vẫn chưa tìm được câu trả lời, chỉ biết bên cạnh anh, cô luôn có cảm giác dễ chịu và bình yên đến lạ.

- Em uống hơi nhiều rồi đấy. - Huỳnh Nam nhắc nhở cô. - Em say rồi.

- Anh này, cái tên Cao Tùng Nguyên đó sao lại đáng ghét thế nhỉ. Sao không bao giờ chịu hiểu cho em, tin tưởng em dù chỉ một lần. Em thật sự khó chịu lắm. - Bảo Vy tiếp tục uống - Từ bỏ em cũng là anh ta....quay về làm lại từ đầu, cũng là anh ta..anh ta biết em yếu lòng nên đã đem Coca và anh ra uy hiếp em, bắt em ngoan ngoãn trở về, lẽ ra anh ta phải năn nỉ em, dỗ ngọt em chứ..Cao Tùng Nguyên..tại sao cứ yêu em theo cách như vậy?

Người ta thường nói kẻ say hay nói lời thật lòng.

Huỳnh Nam sửng sốt trước những lời " thật lòng " của Bảo Vy.

Thì ra Bảo Vy không có quyền lựa chọn.

Nếu cô có quyền lựa chọn thì chưa hẳn cô đã từ bỏ anh, bởi anh mới là người có khả năng mang đến cho cô niềm vui và hạnh phúc. Nhưng giờ thì anh còn có thể làm được gì khi mà mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát? Cô không còn là bạn gái anh nữa rồi. Anh không muốn mình cũng giống như Cao Tùng Nguyên, yêu cô, xếp đặt cô, giành giật cô như thể cô là một món hàng vô tri vô giác.

- Cao Tùng Nguyên là một tên đểu cáng, đa tình, sáng hôm qua em đến tìm anh ta...em thấy anh ta đi cùng một cô gái, họ vẫn còn qua lại với nhau, vậy mà anh ta còn quay ngược lại ghen tuông, oán trách em, em ghét Cao Tùng Nguyên, em thật sự rất ghét Cao Tùng Nguyên.

Sự phẫn nộ lâu ngày nay bùng cháy trong lòng cô, cô khóc như một đứa trẻ.

- Bảo Vy, đừng khóc em - Huỳnh Nam lúng túng - Được rồi, anh biết rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Tiếng chuông điện thoại của Bảo Vy không ngừng reo..

Huỳnh Nam đoán Cao Tùng Nguyên đang tìm cô, anh bấm nút nghe rồi đặt di động vào tai Bảo Vy, cho Bảo Vy nghe máy.

" Bảo Vy, em đang ở đâu vậy? " - Cao Tùng Nguyên nôn nóng khi nghe thấy tiếng ồn trong điện thoại.

" Tôi không đến đâu, anh về đi" - Bảo Vy gục xuống bàn, giọng cô kéo dài, đứt quãng- " Anh là đồ xấu xa, tôi không muốn quen với anh nữa"

" Em đang ở đâu? Tôi hỏi em đang ở đâu thế hả? " - Tùng Nguyên lớn tiếng - " Em lại đi cùng Huỳnh Nam sao?"

" Ừ, thì sao nào. Tôi đi cùng Huỳnh Nam đấy, anh lấy tư cách gì mà nói chuyện với tôi bằng cái giọng đó chứ?"

" Em mau đến chỗ hẹn đi, anh sẽ chờ em, đúng tám giờ em phải có mặt ở đó, nếu không em đừng mong gặp lại Coca nữa, và anh cũng sẽ không để cái tên Huỳnh Nam đó yên đâu"

Chính câu nói này của Tùng Nguyên đã đẩy sự điên tiết của Bảo Vy lên đến cực độ. Cô chống trả " Tôi mệt mỏi lắm rồi Cao Tùng Nguyên ạ.....anh làm tôi điên mất, Cao Tùng Nguyên, tôi sẽ cho người giết anh đấy...tôi muốn anh mãi mãi biến mất trên cõi đời này, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa...tôi mệt mỏi quá rồi.."

Tùng Nguyên lặp lời đe doạ của mình một lần nữa, nhưng không nghe thấy tiếng cô trả lời... cô đã im lặng và tắt máy.

-----------

Tùng Nguyên biết mình không nên đối xử với Bảo Vy như vậy nhưng đây là cách duy nhất anh có thể tìm được cô vào lúc này.

Anh khẽ nhìn vào con số nhỏ hiển thị ngay giữa màn hình chiếc di động, còn hai mươi phút nữa là đến giờ hẹn rồi, anh hy vọng Bảo Vy sẽ đến, anh muốn nói lời " xin lỗi" với cô và anh mong cô tha thứ, cùng anh tận hưởng trọn vẹn đêm giáng sinh này.

Tùng Nguyên vừa tính bước lại chào từ biệt Hoàng Yến thì có điện thoại, giọng Minh Dũng vang lên, nghe có vẻ hơi cọc cằn và giận dữ " Cái con mẹ gần nhà mày mất lịch sự vô cùng, bả tạt nước ướt bà cái áo khoác của tao rồi, nên tao lấy áo khoác mày mặc đỡ vậy, ngày mai tao mang qua trả nhé"

Không cần hỏi Tùng Nguyên cũng biết Minh Dũng lấy cái áo khoác Bảo Vy mua cho anh, Minh Dũng rất " khoái " chiếc áo khoác đó " Ô kê chú, dùng cả nón cho ngầu"

" Ủa sao biết hay vậy?" - Minh Dũng bật cười - " Tao sắp tới rồi nè, mày tới chưa?"
" Tao đến ngay " - Tùng Nguyên tắt máy.

Anh đi nhanh đến chỗ Hoàng Yến đang đứng.

- Tôi có chuyện phải đi rồi, từ nay mong cô đừng đến tìm tôi nữa.

Vừa dứt lời, Tùng Nguyên giơ tay ngoắc một chiếc taxi.

- Anh không được đi, anh phải cho tôi một lời giải thích hợp lý - Hoàng Yến kéo tay Tùng Nguyên.

Anh rút tay lại, Hoàng Yến chưa kịp nói thêm lời nào thì Tùng Nguyên đã lên xe đi mất.

Anh không muốn giải thích nhiều với Hoàng Yến nữa, bởi dù anh có giải thích cỡ nào, cô vẫn cứ khăng khăng làm theo ý mình và tìm cách trói buộc anh.

Cũng giống như hôm qua vậy, vừa từ Úc trở về, Hoàng Yến đã điện thoại cho Tùng Nguyên, hẹn anh ra để " nói chuyện rõ ràng" nhưng cuối cùng chẳng nhẫn không giải quyết được vấn đề mà mọi chuyện còn trở nên rắc rối hơn, phức tạp hơn. Rồi cả tối nay nữa, anh vừa bước chân ra khỏi nhà thì Hoàng Yến lại đến quấy rầy, cô nằng nặc ép anh lên xe, cô hứa " nếu sau khi nghe hết những gì cô nói, anh vẫn muốn chia tay thì cô sẽ tôn trọng quyết định của anh, cho anh toại nguyện" thế mà bây giờ cô lại tráo trở, đeo bám anh như thể anh ra đi mà chẳng nói một lời.

Anh chán " chiêu " này của cô lắm rồi.

Anh không muốn tiếp tục " nhỏ nhẹ" với cô để cô hy vọng, mong chờ nữa.

Bên ngoài, đường phố kẹt xe đông nghẹt, khu vực trung tâm thành phố bao giờ cũng đông đúc người đi đường.

Mười phút...

Mười lăm phút....

Hai mươi phút trôi qua...

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

" Cao Tùng Nguyên, mày đang ở đâu thế? Sao giờ này vẫn chưa thấy mặt mũi mày đâu hết vậy, quà giáng sinh của Bảo Vy và con chó của cô ta...tao đã mang đến rồi đây này"

Tùng Nguyên vừa bắt điện thoại thì bị Minh Dũng làm cho một tăng vì tội trễ hẹn " Tao sắp đến rồi "

Minh Dũng nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay " Nhanh lên nhé, tao có hẹn với Gia Hân, nếu tối nay mà còn đến trễ, Gia Hân sẽ nổi điên với tao cho xem."

Tùng Nguyên nôn nóng nhìn tín hiệu đèn giao thông" Qua cái ngã tư nữa là đến rồi. " - Anh tắt máy. Nắm chặt chiếc điện thoại trong tay.

Tối nay, theo dự tính ban đầu thì khoảng bảy giờ, Tùng Nguyên sẽ ra khỏi nhà, anh cần phải đi sớm một chút để ghé qua cửa hàng lấy chiếc nhẫn cho Bảo Vy rồi mới đến chỗ hẹn, nhưng vì sự xuất hiện đột ngột của Hoàng Yến, toàn bộ kế hoạch của anh bị thay đổi, anh không thể cầm bánh kem và mang Coca theo được, nên đành phải nhờ đến sự trợ giúp của Minh Dũng.

Tùng Nguyên để lại tờ biên nhận trên bàn, Minh Dũng sẽ thay anh lấy nhẫn, cầm bánh kem và đưa Coca đến con hẻm gần nhà Bảo Vy.

Họ hẹn gặp lại nhau tại đó.

Tùng Nguyên đoán không sai..Hoàng Yến vẫn lái xe theo sau chiếc taxi của anh.

" Cô về đi, đừng theo đuôi tôi nữa, những gì cần nói tôi đã nói hết rồi " - Vừa xuống taxi, Tùng Nguyên đi thẳng lại xe Hoàng Yến và bộc lộ rõ sự tức giận của mình.

" Anh đến đây làm gì vậy? Anh có hẹn với cô ta ở đây sao? " - Hoàng Yến xuống xe, tiếp tục đi theo anh.

Đang tiến lại phía con hẻm vắng, bất chợt Tùng Nguyên quay mặt lại, chỉ tay vào chân cô " Cô đứng lại đó cho tôi, cô còn đi theo tôi nữa, tôi không tha cho cô đâu "

Anh vừa dứt lời thì nghe tiếng động cơ xe mô tô.

Một chiếc xe mô tô vừa lao ra khỏi con hẻm với tốc độ rất nhanh, trà trộn vào dòng xe của người đi đường, mất hút.

Cao Tùng Nguyên thoáng nhìn thấy gương mặt của tên điều khiển..và cả dáng vẻ quen thuộc đó nữa.

Lý Hùng!

Chính là Lý Hùng.

Anh ta đến đây làm gì nhỉ? Anh ta chở Bảo Vy đến ư?

Nhưng tại sao Lý Hùng lại bỏ đi vội vã như vậy?

....Cao Tùng Nguyên, tôi sẽ cho người giết anh đấy...tôi muốn anh mãi mãi biến mất trên cõi đời này.

Tim Tùng Nguyên đập mạnh, tay anh run lên và bằng tất cả sức lực của mình, anh chạy thật nhanh, thật nhanh.

Không thể nào!

Tuyệt đối, chuyện này tuyệt đối không thể nào xảy ra.

Bảo Vy không thể đối xử với anh như vậy.

.................................................. .................................................C uối con hẻm, Minh Dũng nằm bất động bên cạnh hộp quà, đôi mắt anh ta trợn trắng, đau đớn và bất lực.

Máu từ cơ thể Minh Dũng không ngừng chảy, không ngừng chảy.

" Tao với Gia Hân cũng quen nhau lâu lắm rồi, tao tính cố gắng kiếm thêm một số tiền nữa để cùng cô ấy tổ chức đám cưới...Gia Hân của tao mà mặc áo cưới chắc sẽ đẹp lắm nhỉ, tụi tao sẽ tay trong tay cử hành hôn lễ, sau đó đi du lịch vài ngày, không có nhiều tiền thì đi gần gần thôi cũng được, Vũng Tàu chẳng hạn, rồi tao lại tiếp tục công việc, tiếp tục kiếm tiền..sinh em bé, mua nhà riêng, mua một chiếc ô tô đời mới.."

Chiếc điện thoại trên tay Tùng Nguyên rơi xuống đất. Anh lao tới bên thằng bạn thân của mình, đỡ Minh Dũng ngồi dậy và cố sức đặt Minh Dũng lên lưng anh, khiến chiếc nón lưỡi trai trên đầu Minh Dũng văng ra, miệng Cao Tùng Nguyên không ngừng lẩm bẩm " Làm ơn, làm ơn đừng chết, làm ơn đi, cứu với, làm ơn cứu với"

Anh nghe tiếng mọi người bàn tán xung quanh " Nặng quá rồi...".

Họ nhìn anh lắc đầu " Không cứu được đâu! "

Dù vậy, vẫn có một vài người đàn ông tốt bụng đứng gần đó đến giúp anh...đặt Minh Dũng lên lưng anh, cùng anh đưa Minh Dũng ra đầu hẻm.

Cũng may Hoàng Yến vẫn còn đứng đó.

- Mở cửa xe..- Giọng Tùng Nguyên run rẩy.

Thấy Tùng Nguyên máu me đầy người, Hoàng Yến sợ phát khiếp, cô nhanh chóng làm theo lời anh, phụ anh đặt Minh Dũng lên xe và đưa hai người họ tới bệnh viện nhưng đã quá muộn rồi.

Đúng hai mươi mốt giờ năm phút...Minh Dũng trút hơi thở cuối cùng rồi qua đời!

Tùng Nguyên lặng người khi các bác sĩ phủ tấm ga trắng qua mặt Minh Dũng, anh có cảm giác như bầu trời vừa sập xuống và dường như mọi thứ đều sụp đổ trước mắt anh, đầu óc anh chóang váng.

Mờ lắm - Tối lắm...

Tất cả màu sắc xung quanh anh đều biến mất, chỉ còn lại hai màu đen - trắng, màu của tang tóc, màu của sự đau thương. Tại sao mọi chuyện lại ra nông nổi thế này?

Anh hại chết Minh Dũng.

Anh đã hại chết thằng bạn thân duy nhất của anh rồi.

Anh phải làm sao đây, phải làm sao để trả lại cho Minh Dũng cuộc đời đây?

Cánh cửa nhà xác bật mở, người nhà Minh Dũng ùa vào, tất cả họ đều bật khóc và gào thét khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Minh Dũng.

- Trời ơi, con tôi..- Vừa nói được vài chữ, bà Phạm ngất đi trong cánh tay của ông Lễ. Tùng Nguyên vội bước tới phụ ông Lễ đỡ bà Phạm ra ngoài, vừa lúc Tú Anh vào đến.

- Có chuyện gì xảy ra vậy? - Giọng ông Lễ yếu ớt - Làm ơn nói cho tôi biết, có chuyện gì xảy ra vậy?

Tùng Nguyên quỳ xuống trước cặp mắt ngạc nhiên của người đàn ông đã ngoài năm mươi.

- Con xin lỗi - Giọng Tùng Nguyên đứt quãng - Do chạy nhanh quá nên gặp tai nạn, tụi con bị một chiếc xe mô tô đụng trúng.

- Ở đâu? Tôi hỏi cậu... bị đụng ở đâu? - Ông Lễ hét lớn khiến Hoàng Yến giựt nảy mình.

- Trên đường VTS.

- Có bắt được kẻ đụng chết nó không?

Tùng Nguyên khẽ lắc đầu.

Ông Lễ nổi điên lên, lớn tiếng chửi rủa, ông rủa đời, rủa chính bản thân mình và rủa cái kẻ đã đụng chết Minh Dũng, ông trách ông trời tại sao lại cướp đi mạng sống của con trai ông, để ông phải chịu cảnh kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?

Nhưng rồi tiếng nấc của bà Phạm và những người thân trong gia đình dường như giúp ông trấn tỉnh lại, ông không thể suy sụp được, ông còn bao nhiêu thứ cần phải lo và thu xếp trong lúc này.

- Cậu đứng lên đi - Ông Lễ ôm bà Phạm vào lòng, xoa dịu và an ủi bà. - Chúng ta đừng khóc nữa, để con nó thanh thản mà ra đi...

Các nhân viên trực bệnh viện bước tới, động viên người nhà Minh Dũng về tính toán chuyện mai táng, bởi nếu có ở lại thì cũng phải chờ đến giờ hành chính của ngày hôm sau mới được làm thủ tục nhận thi hài.

Tú Anh đỡ Cao Tùng Nguyên đứng dậy, cả đêm dài anh chẳng nói câu nào, anh cứ im lặng đứng như vậy cho đến khi mọi người về hết.

- Cao Tùng Nguyên...tại sao anh nói dối? - Hoàng Yến chất vấn anh - Rõ ràng đây không phải là một tai nạn, hai người không hề bị xe đụng...

- Tôi muốn một mình...xin cô đấy!

Hoàng Yến đành ra về.

Sau khi cánh cửa đóng lại, anh ngồi bệt xuống đất và bật khóc, không ai biết anh đã khóc trong bao lâu, cũng không ai hiểu nổi những suy nghĩ của anh trong lúc này. Anh dùng tay lau khô những dòng nước mắt đang lăn dài trên má..rồi gượng mình đứng dậy. Lúc bấy giờ trong tâm trí anh, anh nhận thức rõ ràng nỗi đau mất đi một người bạn mà anh hằng yêu quý, chính anh đã hại chết bạn anh và anh đã bắt đầu tin rằng...Dương Bảo Vy không phải là người phụ nữ dành cho anh !

Anh sẽ dùng cả phần đời còn lại của mình..để quên cô, hận cô.

( Còn tiếp)

thay đổi nội dung bởi: emmytram, 05-10-2012 lúc 04:14 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #32  
Old 05-10-2012, 03:42 AM
emmytram's Avatar
emmytram emmytram is offline
Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Nơi Cư Ngụ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài gởi: 38
Default Không Đủ Tư Cách Yêu Anh ( Chương 27)

Chương Hai Bảy

" Không đủ tư cách yêu anh! "

Ngày 25, tháng 12, 2017.

Nhấn chuông hồi lâu, cuối cùng Thuỳ Trang cũng thấy Bảo Vy xuất hiện trong bộ dạng ngáy ngủ, tóc hơi xù lên, và chậm rãi bước về phía cánh cổng.

- Sao mày đến sớm thế?

Thuỳ Trang theo sau Bảo Vy vào nhà.

- Tao muốn biết tối qua mày thế nào?

Tối qua....

Những hình ảnh quấn quýt đêm qua đột nhiên hiện về trong tâm trí Bảo Vy, đến bây giờ cô vẫn còn nhớ như in cái cảm giác mặn nồng, sung sướng ấy. Cô đã thiếp đi lúc trời gần sáng và ngủ một giấc thật ngon cho đến vài phút trước, khi tiếng chuông cửa inh ỏi vang lên, cô mới giựt mình tỉnh dậy, Cao Tùng Nguyên đã đi rồi, anh để lại cho cô vài dòng trên tờ giấy màu, bảo cô chờ anh, " sau khi giải quyết xong công việc " anh sẽ quay lại..rồi đi mất.

- Cao Tùng Nguyên đến trễ, anh ta mua thức ăn khuya đến và...ở lại đây qua đêm.

Thoáng nhìn thấy một phần thức ăn sáng đã được chuẩn bị sẵn trên bàn, Thuỳ Trang đoán.... đây ắt hẳn là tác phẩm của Cao Tùng Nguyên.

- Qua đêm? - Thuỳ Trang tỏ vẻ khẩn trương - Hai người ở chung với nhau nguyên đêm, không có chuyện gì xảy ra chứ?

Gương mặt của Bảo Vy đỏ bừng lên khi nhỏ bạn thân nói trúng tim đen. Thuỳ Trang nhanh chóng nhận ra vẻ sượng sùng đó.

- Này, mày ngủ với Tùng Nguyên sao? - Trán Thuỳ Trang khẽ nhăn lại.

Bảo Vy đắn đo hồi lâu rồi gật đầu.

- Tối qua, lúc đầu tao tính để anh ấy ngủ bên phòng của ba mẹ, nhưng sau đó..Tùng Nguyên có vẻ ghen khi nghe tao nói chuyện điện thoại với Huỳnh Nam, tao nghĩ đến quãng thời gian sau này tụi tao có thể không còn gặp lại, tao thèm được nắm giữ anh ấy, tao nhìn thấy anh ấy quay lưng..từng bước, từng bước ra khỏi căn phòng, và thế là tao giữ anh ấy lại - Bảo Vy mím môi - Tao làm một việc trước kia tao chưa bao giờ làm ..rủ rê anh ấy lên giường, tao nói với anh ấy chỉ một đêm này thôi... Tao điên mất rồi.

- Cao Tùng Nguyên...anh ta là một tên khốn! - Thuỳ Trang rít lên.

Bảo Vy cảm thấy bất ngờ trước thái độ bức xúc của Thuỳ Trang, cô tròn mắt.

- Có chuyện gì vậy? - Đang rót nước, Bảo Vy ngừng lại, chăm chú nhìn nhỏ bạn thân của mình.

- Anh trai Hoàng Yến là đồng nghiệp của Huỳnh Nam, mày biết chứ? - Đợi Bảo Vy gật đầu, Thuỳ Trang ấp úng - Sáng sớm nay vừa xuống sân bay, anh ta đã điện thoại cho Huỳnh Nam, dặn Huỳnh Nam và một số người trong công ty tan sở ở lại để anh ta đến phát thiệp cưới...nghe nói một tây tháng giêng, Hoàng Yến và Cao Tùng Nguyên sẽ chính thức cử hành hôn lễ.

Chiếc ly trên tay Bảo Vy rơi xuống đất.

Một tây tháng giêng ư?

Tim Bảo Vy đập mạnh.

Còn một tuần nữa Cao Tùng Nguyên sẽ kết hôn cùng Hoàng Yến, vậy mà đêm qua anh ta còn đến tìm cô, cho cô hy vọng...

Cô giống như một con ngốc, tự mình dâng hiến, tự mình làm trò cười cho thiên hạ và giờ đây, cô sẽ phải trả một cái giá khá đắt cho sự ngu xuẩn của chính mình. Chắc Cao Tùng Nguyên đang hả hê lắm, thích thú lắm bởi sau năm năm, anh ta vẫn dư sức chiếm hữu cô, anh ta xem cô như một món đồ chơi, tính chơi xong rồi vứt bỏ, sau đó trở về, tiếp tục sống những ngày tháng bình yên của mình, tiếp tục cưới vợ?

Tại sao Cao Tùng Nguyên lại đối xử với cô như vậy? Tại sao?


Bảo Vy ngồi xuống, nhặt mấy mảnh vỡ từ chiếc ly thuỷ tinh.

- Bảo Vy, để tao làm cho - Thuỳ Trang kéo Bảo Vy đứng lên - Mày không sao chứ?

Bảo Vy lắc đầu, cố gắng tỏ vẻ bình thản. Điều này càng khiến Thuỳ Trang thêm phần lo lắng.

Thuỳ Trang không ngờ Cao Tùng Nguyên lại là tên đểu cáng thế, rõ ràng anh ta biết mình sắp kết hôn vậy mà vẫn lên giường cùng Bảo Vy, lẽ ra anh ta nên giữ cho Bảo Vy một khoảng cách an toàn.

- Mày tính đi đâu vậy? - Thuỳ Trang thắc mắc khi thấy Bảo Vy thay đồ.

- Gặp lại mày sau nhé, bây giờ tao có chút chuyện phải ra ngoài - Bảo Vy gấp rút điện thoại, cô gọi một chiếc taxi trước khi đóng cửa phòng.

- Mày đi đâu? - Thuỳ Trang theo sau Bảo Vy xuống nhà.

Bảo Vy không trả lời, Thuỳ Trang đành dẫn xe ra về.

- Thôi được rồi, tao về trước đây, có chuyện gì thì gọi cho tao.

Bảo Vy gật đầu, đợi Thuỳ Trang đi khuất, cô khoá cổng rồi nhìn xuống chiếc đồng hồ trên tay.

Từ đây đến nhà Cao Tùng Nguyên mất khoảng ba mươi phút...cô muốn chính miệng cô hỏi rõ người đàn ông đó, xem tại sao anh lại đối xử với cô như thế?

Nhưng Bảo Vy không ngờ, người cô gặp lại là Hoàng Yến...

Sau vài giây sửng sốt, thay vì gây chuyện với cô và túm lấy tóc cô như những cuộc đánh ghen thông thường, vợ sắp cưới của anh mỉm cười nhìn cô, một mực mời cô vào nhà.

- Cô uống gì? - Hoàng Yến tỏ vẻ hiếu khách - Nước cam nhé, hay nước suối?

- Nước suối, cảm ơn - Bảo Vy miễn cưỡng ngồi xuống ghế sô pha.

Hoàng Yến thật ra dáng một vị chủ nhà.

Bảo Vy cảm thấy trong lòng có chút bất an, cô không biết Hoàng Yến đang nung nấu ý định gì mà lại niềm nở với cô một cách bất bình thường như vậy?

- Cô tìm đến đột ngột vậy, chắc là có chuyện gì gấp? - Hoàng Yến đặt ly nước xuống bàn, đôi mắt quét dọc cơ thể Bảo Vy.

Sau nhiều lần bị Cao Tùng Nguyên ngăn cản, cuối cùng thì cô cũng có dịp trò chuyện trực tiếp cùng Dương Bảo Vy rồi.

Cô sẽ nhân cơ hội này, nói cho Dương Bảo Vy biết...Cao Tùng Nguyên là người đàn ông thuộc về cô.


- Tôi có chút chuyện muốn hỏi riêng anh ấy - Bảo Vy lúng túng - Nghe nói, hai người sắp kết hôn? - Cô muốn xác nhận lại thông tin Thuỳ Trang vừa cung cấp.

- Ừ - Môi Hoàng Yến cong lên một nụ cười hãnh diện - Thật ra thì chúng tôi đã chung sống với nhau suốt một thời gian dài, đám cưới chỉ là hình thức thôi, cô cũng biết đấy, xã hội bây giờ lắm kẻ chạy theo đồng tiền, Cao Tùng Nguyên lại là người đàn ông thành đạt, tôi nghĩ mình cần phải làm rõ mối quan hệ của mình với anh ấy, tránh để người khác hiểu lầm rồi lại nuôi hy vọng.

Bảo Vy đủ lanh để nhận ra rằng Hoàng Yến đang sốc cô. Cô giả vờ bình thản.

- Chúc mừng hai người. - Bảo Vy đứng lên - Tôi về trước đây.

- Cô không đợi anh ấy sao? Có lẽ Tùng Nguyên lên mộ Minh Dũng cũng sắp về rồi.

Lên mộ Minh Dũng ư?

- Cô cũng quen biết Minh Dũng? - Bảo Vy nhìn thẳng vào gương mặt xinh đẹp, sắc sảo của Hoàng Yến.

- Tất nhiên, trước đây chúng tôi đã từng đi chơi chung với nhau vài lần.

Bảo Vy nở một nụ cười cay đắng.

- Thì ra sáu năm trước, người phụ nữ Cao Tùng Nguyên qua lại trong lúc chia tay với tôi, chính là cô. - Bảo Vy cầm lấy túi xách - Tôi thật sự ngạc nhiên trước thái độ bình tĩnh của cô đấy, cô thừa biết tôi và Cao Tùng Nguyên từng yêu nhau, vậy mà vẫn im lặng suốt một thời gian dài, còn đồng ý để anh ấy cho tôi thuê lại căn biệt thự đó với giá rẻ nữa..

Nghe Bảo Vy nhắc đến căn biệt thự, cơn giận trong lòng Hoảng Yến bùng nổ, cô cướp lời Bảo Vy.

- Tôi không hề đồng ý, và Cao Tùng Nguyên không chỉ cho cô thuê - Hoàng Yến lớn tiếng - Cô đã lên giường với anh ấy, dụ dỗ anh ấy, để anh ấy chuyển nhượng, sang tên ngôi nhà đó cho cô, cô đừng tưởng tôi không biết mà giở giọng ngây thơ đó với tôi.

- Tôi không dụ dỗ ai cả - Bảo Vy chống trả.

- Cô có đấy, cô luôn tận dụng sự ngây thơ của mình để làm cho người khác thương hại. Tôi không hiểu tại sao Cao Tùng Nguyên lại yêu một người phụ nữ như cô, hết lần này đến lần khác che chở cô, chẳng nhẫn không truy cứu chuyện cô hại chết Minh Dũng, anh ấy còn mua lại căn biệt thự đó cho cô nữa, có ai lại đối xử với kẻ muốn mình mãi mãi biến mất trên đời này như vậy đâu chứ, anh ấy điên rồi.

Không - truy - cứu - chuyện - cô - hại - chết - Minh - Dũng?

Cô có nghe lầm không?

- Hại chết Minh Dũng? Tôi làm gì mà hại chết Minh Dũng?

- À, bây giờ lại còn giả vờ như thế nữa cơ đấy - Hoàng Yến khoanh tay lại, mỉa mai - Cô nghĩ không ai biết những chuyện cô đã làm ư?. Năm xưa nếu cô không kêu người đến sát hại Cao Tùng Nguyên, thì Minh Dũng đã không chết.

- Cô đang nói gì vậy? Tôi không có!

- Biết ngay cô sẽ chối mà. - Hoàng Yến đứng bật dậy - Cô có biết vì cô mà Cao Tùng Nguyên đã sống thế nào không hả? Anh ấy bị dày vò thế nào cô biết không ? Sau khi gây chuyện, cô trốn trong nhà, còn anh ấy thì thay cô thu dọn tàn cuộc, Cao Tùng Nguyên đã mở to mắt mà nói dối, anh ta cố làm cho người nhà Minh Dũng tin rằng tất cả chỉ là một vụ tai nạn giao thông để họ không truy sát cô, tống cô vào tù.....Ai cũng cho rằng Tùng Nguyên may mắn khi thoát chết, nhưng tôi lại không cảm thấy vậy, mấy năm nay anh ấy lúc nào cũng đau đớn, day dứt không yên, anh ấy làm việc cực lực không phải vì bản thân mình, mà là để chăm lo cho gia đình Minh Dũng, anh ấy đang trả nợ thay cô, anh ấy đang làm những việc mà đáng lý ra..cô phải làm đấy Bảo Vy ạ.

Bảo Vy sửng sốt khi nghe Hoàng Yến kể lại những gì cô ta đã chứng kiến trong đêm giáng sinh năm đó, tay chân cô bủn rủn và cô không cách nào tiêu hoá nổi những lời Hoàng Yến vừa nói. Cô cố rà soát lại quá khứ, nhưng đầu óc cô lúc này hoàn toàn trống rỗng, cô không nhớ gì cả, cô không biết bằng cách nào cô gọi người đến sát hại Cao Tùng Nguyên, cô chỉ nhớ sau khi cãi nhau với anh, cô tỉnh dậy và nghe tin anh đã qua đời...

Thật sự đã xảy ra chuyện gì?

Trong lòng cô cảm thấy hoang mang và sợ hãi lắm.

Bảo Vy hoảng loạn, cô bước nhanh về phía cánh cửa, cô muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này.

- Dương Bảo Vy, nếu cô còn một chút lòng tự trọng, thì từ nay đừng gặp Cao Tùng Nguyên nữa. Cô.....không đủ tư cách yêu Cao Tùng Nguyên ! - Giọng Hoàng Yến vang lên trước khi Bảo Vy rời khỏi nhà.

Không thể - không thể nào.

" Em đang ở đâu? Tôi hỏi em đang ở đâu thế hả? " - Tùng Nguyên lớn tiếng - " Em lại đi cùng Huỳnh Nam sao?"

" Ừ, thì sao nào. Tôi đi cùng Huỳnh Nam đấy, anh lấy tư cách gì mà nói chuyện với tôi bằng cái giọng đó chứ?"

" Em mau đến chỗ hẹn đi, anh sẽ chờ em, đúng tám giờ em phải có mặt ở đó, nếu không em đừng mong gặp lại Coca nữa, và anh cũng sẽ không để cái tên Huỳnh Nam đó yên đâu"

Chính câu nói này của Tùng Nguyên đã đẩy sự điên tiết của Bảo Vy lên đến cực độ. Cô chống trả " Tôi mệt mỏi lắm rồi Cao Tùng Nguyên ạ.....anh làm tôi điên mất, Cao Tùng Nguyên, tôi sẽ cho người giết anh đấy...tôi muốn anh mãi mãi biến mất trên cõi đời này, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa...tôi mệt mỏi quá rồi.."

Đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận thôi. Bảo Vy tự nói với bản thân mình...cô tuyệt đối không bao giờ sát hại Cao Tùng Nguyên, cô yêu anh nhất mà, cô không thể làm ra những chuyện tổn thương đến anh, Minh Dũng cũng không phải do cô hại chết.

Cô không hại chết Minh Dũng!

Cô không thể nào hại chết Minh Dũng được.

Nhưng nếu mọi chuyện không liên quan đến cô, thì tại sao mọi người lại ghét cô, hận cô đến vậy?


Cô nhớ lại ánh mắt đầy giận dữ của Gia Hân khi Gia Hân nhìn cô nằm bất động dưới cầu thang.

Khuôn mặt phẫn nộ của Tú Anh khi chị ấy cho cô một cái tát.

" Cái tát này, là tôi thay em tôi tát cô, Tùng Nguyên không đáng chết, nó không nên quen biết cô. Từ nay, cô đừng bao giờ vác mặt đến đây."

Rồi cả cái giọng điệu trách móc của Cao Tùng Nguyên sau năm năm dài xa cách....

"Tại sao ư? Đến bây giờ mà cô vẫn còn can đảm đứng trước mặt tôi và hỏi tôi câu đó sao? Lẽ ra chuyện tốt cô làm thì cô phải biết chứ... Suốt đời này, tôi sẽ không phạm phải một sai lầm đến nhẫn hai lần!

" Năm xưa nếu cô không kêu người đến sát hại Cao Tùng Nguyên, thì Minh Dũng đã không chết "

Kêu người đến sát hại Cao Tùng Nguyên?

Cô kêu ai đến sát hại Cao Tùng Nguyên chứ?

Bảo Vy lấy chiếc di động từ trong túi xách ra.

" Bảo Vy? "

" Có chuyện này tôi muốn hỏi anh" - Bảo Vy giữ chặt chiếc di động bên tai - " Sáu năm trước, sau buổi tối giáng sinh, tại sao anh lại biến mất? "

Lý Hùng lúng túng, trước giờ Bảo Vy chưa từng thắc mắc với anh về vấn đề này, sao đột nhiên hôm nay cô lại khơi ra để hỏi nhỉ, anh linh cảm có chuyện gì đó không hay " À, vì cuộc phẫu thuật của mẹ nên anh..."

Bảo Vy cắt ngang lời Lý Hùng " Anh nói dối, nếu không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, anh đâu cần đi gấp đến độ..không kịp nói với tôi lời từ biệt. Tối đó, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? "

" Không, anh chẳng hiểu em đang nói gì cả, chuyện gì là chuyện gì chứ? "

" Anh là hung thủ giết người, còn tôi, tôi là kẻ chủ mưu trong vụ sát hại Cao Tùng Nguyên...tôi nói như vậy đã đủ để anh nhớ lại chưa? Không phải tôi hù doạ anh, nhưng nếu anh không nói thật cho tôi biết...tối đó đã xảy ra chuyện gì, tôi sẽ đi chết cho anh xem và rồi anh sẽ sung sướng vì đã góp phần làm nên cái chết của tôi đấy"

Lý Hùng đứng bật dậy " Bảo Vy, em đừng làm bậy đó, em đang ở đâu vậy? "

" Anh nói hay không nói? Sau khi tôi cúp máy, tôi e là anh sẽ không bao giờ nhìn thấy tôi nữa " - Bảo Vy kiên quyết.

" Anh nói, anh nói..."

Nghe xong câu trả lời của Lý Hùng, Bảo Vy tắt máy.

Đầu óc cô choáng váng, tay cô run lên và mắt cô nhoè đi vì đau đớn, cô đau đớn vì sự ra đi của Minh Dũng, Minh Dũng chỉ mới mười chín tuổi thôi, cuộc đời anh ấy chỉ vừa mới bắt đầu, vậy mà chính cô, chính cô đã cướp đi mọi thứ của anh ấy, cô nợ anh ấy một lời xin lỗi.

Bảo Vy bỏ chiếc di động vào túi xách và cố giữ cho bàn tay mình dừng run rẩy. Cô ước gì những chuyện đang xảy ra chỉ là một giấc mơ thôi, một giấc mơ kinh hoàng, nhưng rồi sau mỗi bước chân, cô lại tuyệt vọng nhận ra rằng mình mãi mãi không bao giờ thoát khỏi cơn ác mộng này.

Ba ơi...mẹ ơi..

Bảo Vy ngồi thụp xuống giữa con đường vắng, cô bật khóc như một đứa trẻ.

Con phải làm sao đây? Phải làm sao đây?

Cái cảm giác khi biết bản thân mình đã hại chết một người vô tội thật không dễ chịu chút nào. Cô sợ lắm, cô quả thật rất sợ.

Đến bây giờ cô mới hiểu tại sao Cao Tùng Nguyên lại hận cô đến vậy.

Cô ....." Không đủ tư cách yêu anh"

------------

Hằng năm, cứ đến ngày này, Cao Tùng Nguyên lại cùng bà Phạm lên thăm mộ Minh Dũng.

- May thật, vẫn còn chỗ bán loại bánh này - Bà Phạm tỏ vẻ thích thú khi vô tình mua được " bánh xốp màu " trên đường Cao Tùng Nguyên lái xe về.

- Thì ra đây là món khoái khẩu của Trí Em - Tùng Nguyên mỉm cười.

- Không phải đâu - Giọng bà Phạm yếu ớt - Dì không mua cho nó, dì mua cho thằng con trai lớn của dì.

- Con trai lớn ư? - Tùng Nguyên ngạc nhiên, trước đây anh chưa bao giờ nghe bà Phạm nhắc đến chuyện này cả, anh không ngờ thằng bạn thân của mình còn có một người anh trai - Con tưởng dì chỉ có Minh Dũng và Trí Em thôi chứ.

Bà Phạm thở dài.

- Trước khi đưa dì về nhà, con có thể ghé qua chỗ này một lát không?

- Được ạ - Tùng Nguyên đồng ý rồi cho xe rẽ theo sự chỉ dẫn của bà Phạm.

- Thật ra Trí Em không phải con ruột của dì - Bà Phạm chủ động kể chuyện gia đình bà cho Tùng Nguyên nghe - Nó là con của chú Lễ với bà vợ trước, là anh em cùng cha khác mẹ với thằng Dũng. Thương nó vừa sinh ra đã mất mẹ, nên dì xem nó như ruột thịt vậy.

- Trí Em có biết chuyện này không dì?

Bà Phạm lắc đầu.

- Chú Lễ và dì không có nói cho nó biết. Trước khi dì và chú Lễ chung sống với nhau, mỗi người ai cũng có một gia đình riêng cả. Chú Lễ có con riêng với người vợ trước, dì cũng vậy, dì cũng có một đứa con riêng với ông chồng trước.

Thì ra ngoài thằng Trí, anh em cùng cha khác mẹ...Minh Dũng còn một người anh em khác, cùng mẹ khác cha nữa.

Hơi phức tạp nhỉ!

- Nhưng sao trước giờ, con không thấy anh ta nhỉ? - Tùng Nguyên thắc mắc.

- Từ sau khi dì đưa Minh Dũng rời khỏi nhà, thằng con trai lớn của dì...xem dì như người xa lạ, nó trách dì, giận dì cũng phải, bởi với nó, dì chưa bao giờ hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ. Dì bỏ nó đi từ năm nó mười ba tuổi và mỗi năm dì chỉ đến thăm nó được vài lần thôi. - Giọng bà Phạm mệt mỏi - Chắc dì không cần nói, con cũng đoán được mối quan hệ giữa Minh Dũng và anh trai nó như thế nào rồi...chúng nó thậm chí không nhìn nhận nhau, không biết mặt mũi nhau nữa.

Tùng Nguyên im lặng, anh giảm tốc độ và cho xe ngừng lại trước một căn biệt thự mini trên đường PXL theo lời yêu cầu của bà Phạm.

- Dì vào trong gửi bánh cho chị giúp việc, con đợi dì xíu nha.

Bà Phạm vừa tính ra khỏi xe thì cánh cổng sắt từ từ mở, một chiếc Audi trắng chậm rãi tiến ra, hoà nhập vào dòng xe của người đi đường.

Huỳnh Nam?

- Người vừa lái xe ra...là con trai lớn của dì sao? - Giọng Tùng Nguyên yếu ớt.

Bà Phạm gật đầu.

Cao Tùng Nguyên không thích điều này tí nào....người anh trai cùng mẹ khác cha với Minh Dũng, không ngờ lại chính là Huỳnh Nam!


------------

Huỳnh Nam hơi lo lắng khi Bảo Vy hẹn gặp anh vào lúc này. Anh không biết đã xảy ra chuyện gì mà đột nhiên Bảo Vy lại gọi cho anh, hỏi anh về buổi tối giáng sinh sáu năm trước và trách anh, trách anh tại sao có thể yêu một người như cô trong suốt thời gian dài?

Chẳng lẽ có ai đó đã nói gì với Bảo Vy?

Không thể là Cao Tùng Nguyên, nếu anh ta muốn nói thì anh ta đã nói từ lâu rồi, đâu im lặng cho đến giờ phút này, huống chi dạo gần đây, mối quan hệ giữa họ tiến triển khá tốt.

Huỳnh Nam nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được ai là hung thủ gây ra cái trò xáo trộn này.

" Tôi có chút việc nên chưa thể đến công ty được, cuộc họp dời lại trễ xíu nhé"

Sau khi dặn dò thư ký của mình, Huỳnh Nam bỏ chiếc di động vào túi quần và chậm rãi tiến về phía băng đá trong một công viên nhỏ gần khu cư xá TĐ.

- Bảo Vy.

Nghe tiếng anh gọi, Bảo Vy dùng tay lau nhanh những dòng lệ vừa lăn ra từ khoé mắt, khuôn mặt cô đỏ bừng và sưng húp, anh đoán đây là hậu quả sau một trận gào khóc kinh khủng.

Tay nắm chặt lại, Huỳnh Nam lặng lẽ ngồi xuống cạnh cô.

- Tại sao em lại quay về đây? - Giọng anh vang lên thật khẽ.

Thay vì trả lời Huỳnh Nam, Bảo Vy đặt ra cho anh một câu hỏi khác, một câu hỏi liên quan đến những vấn đề mà anh chẳng muốn đề cập đến tí nào.

- Tối đó sau khi em say, anh ở bên cạnh em suốt sao?

Im lặng hồi lâu, Huỳnh Nam gật đầu.

- Tại sao tự nhiên em lại nhắc đến chuyện đó vậy?

- Vậy là anh cũng nghe... em sai khiến Lý Hùng đi sát hại Cao Tùng Nguyên? - Ánh mắt cô ghim chặt vào gương mặt anh.

Huỳnh Nam nhìn về hướng khác, anh không trả lời, cũng không dám gật đầu, anh sợ cô sốc. Cuối cùng thì cái giây phút anh lo sợ nhất cũng đã đến.

- Ra vậy...đúng thật là em rồi - Môi Bảo Vy cong lên một nụ cười chua chát - Em tò mò không biết em sai khiến Lý Hùng bằng cách nào? Điện thoại cho anh ta ư? Hay Lý Hùng đã đến Sela shisha lounge sau khi em say?

- Bảo Vy, em đừng hỏi nữa có được không?

Huỳnh Nam tỏ vẻ van nài nhưng Bảo Vy kiên quyết không nhượng bộ.

- Em nghĩ mình có quyền được biết.

- Tối đó em say, sau khi em cãi nhau với Tùng Nguyên trong điện thoại, em gọi cho Lý Hùng. Em nói..em muốn giết Cao Tùng Nguyên, em muốn Cao Tùng Nguyên mãi mãi biến mất trên cõi đời này..sau đó ngủ thiếp đi mất. Lúc anh đưa em về đến nhà..đã thấy Lý Hùng ở đó, anh ta đòi mẹ em một số tiền, lúc đầu mẹ em không đồng ý, nhưng sau khi kiểm tra di động của em và nghe anh kể lại những lời em đã nói với Lý Hùng...bà đành phải đáp ứng yêu cầu của anh ta...

" Làm ơn kể lại cho bác biết nó đã nói gì" - Bà Dương nhấn mạnh - " Phải thật chi tiết và chính xác vào, bởi điều này sẽ ảnh hưởng lớn đến cuộc đời của Bảo Vy."

Bà hy vọng lời nói của Lý Hùng không phải là sự thật, tất cả đều do anh tự bịa đặt nhằm uy hiếp, tống tiền bà nhưng khi Huỳnh Nam tường thuật lại những gì anh đã nghe thấy, niềm tin mỏng manh trong bà vụt tắt.

Chính xác là Bảo Vy, con gái bà....trong lúc say rượu đã cho người sát hại Cao Tùng Nguyên. Bà đứng như chôn chân tại chỗ và nước mắt chảy dài nhìn con mình đang say ngủ.

" Có chuyện gì vậy bác?" - Huỳnh Nam lo lắng - " Lý Hùng đã nói gì thế ạ?"

Bà Dương cố trấn tĩnh lại " Sau khi đáp ứng yêu cầu của Bảo Vy, nó đến để nhận tiền "

Huỳnh Nam hoảng hốt " Anh ta...anh ta ra tay thật sao? Con tưởng anh ta biết phân biệt đâu là lời thật lòng, đâu là lời của kẻ say rượu, con...."

" Điều bác lo lắng nhất trong lúc này chính là Bảo Vy...nó sẽ thế nào khi đối mặt với chuyện này đây" - Bà Dương ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh giường - " Với cá tính của nó, nó nhất định sẽ tự dày vò bản thân mình cho đến chết mất, bác lo lắm, còn nữa, giết người không phải chuyện nhỏ, sự nghiệp của nó, tương lai nó biết tính sao đây? Trời ơi, tại sao lại ra nông nỗi thế này kia chứ"

Bất ngờ, bà Dương đứng lên, quay lại nhìn Huỳnh Nam và quỳ xuống. Cũng may anh đỡ bà kịp lúc " Bác, bác làm gì vậy?"

" Huỳnh Nam, xin con hãy giúp gia đình bác giữ kín chuyện này, tuyệt đối không thể để bất cứ ai biết chuyện này được, kể cả Bảo Vy" - Bà Dương nắm chặt tay anh - " Bác sẽ tìm cách giải quyết mọi chuyện, Bảo Vy say như vậy, chắc nó không nhớ đêm nay đã xảy ra chuyện gì đâu, cho dù nó nhớ, nó có hỏi, con cũng đừng nói gì cho nó biết nhé, bác xin con đấy, bác chỉ có mình đứa con gái này thôi, bác không thể mất nó được"

Huỳnh Nam gật đầu " Vậy, bác tính thế nào? "

" Lý Hùng đòi bốn trăm triệu, nó nói chỉ cần đưa đủ con số nó cần, sau này dù có xảy ra chuyện gì nó cũng tự mình gánh vác, bác sẽ đưa tiền cho nó để nó đi khỏi nơi này, chỉ cần không tìm được Lý Hùng, chỉ cần con giúp bác giữ kín chuyện này, bác nghĩ sẽ ổn thôi"


Trán Bảo Vy khẽ nhăn lại.

- Thì ra chính mẹ em đã đưa cho Lý Hùng số tiền đó, nhưng, công ty ba em khi đó đang gặp khó khăn, mẹ em lấy đâu ra bốn trăm triệu để đưa cho Lý Hùng?

Huỳnh Nam né tránh ánh mắt cô.

- Anh đã mượn của nội anh, anh nói dối nội, xin nội số tiền đó để góp vốn làm ăn với bạn bè...- Huỳnh Nam đứng dậy - Đứng lên thôi, anh đưa em về.

- Về? Về đâu bây giờ hả anh? - Bảo Vy nói trong nước mắt - Em làm sao có thể tiếp tục sống trong ngôi nhà của cái người mà em đã từng muốn sát hại? Em làm sao đối diện với Cao Tùng Nguyên đây? Em đã hại chết bạn anh ấy, em làm anh ấy đau, em bắt anh ấy phải gánh chịu hậu quả cho em suốt một thời gian dài...rồi cả anh nữa, cả anh cũng bao che cho em..

Huỳnh Nam cắt ngang lời Bảo Vy nói, hai tay anh siết chặt vai cô.

- Bảo Vy ngừng lại đi, xin em hãy bình tĩnh lại..đừng tiếp tục thế này nữa, nhìn em thế này, anh cảm thấy trong lòng khó chịu lắm.

- Em muốn yên tĩnh một mình!

- Em vẫn ổn chứ?

- Em ổn.

- Vậy lát nữa sau khi rời khỏi đây, em tính đi đâu?

- Em về nhà - Bảo Vy cười sượng - Yên tâm đi, em không sao đâu.

Huỳnh Nam bối rối, đắn đo rồi rời đi.

Bảo Vy nhớ lại buổi sáng hôm cô nghe tin Cao Tùng Nguyên qua đời..

" Buông em ra, em muốn gặp Tùng Nguyên! Em muốn gặp anh ấy.."

Bảo Vy đang vùng vẫy và gào khóc trong vòng tay Huỳnh Nam thì bà Dương bước vào " Cao Tùng Nguyên đã chết rồi, con còn đến đó làm gì ?" - Bà giựt lấy chiếc di động từ tay cô - " Từ nay con hãy quên nó đi, mẹ không cho phép con nghĩ đến nó nữa"

Thấy Huỳnh Nam lúng túng trước thái độ xúc động của Bảo Vy, bà Dương ra hiệu cho anh đứng lên, bước ra ngoài.

" Mẹ, mẹ làm gì vậy mẹ? Mẹ mở cửa cho con đi mẹ.." - Cô vừa la hét, vừa đập cửa - " Mở cửa cho con, mở cửa đi mẹ, mẹ! "

Bỏ mặc tiếng van nài của Bảo Vy, bà Dương vẫn giữ nguyên ý định của mình " Nếu con không nhanh chóng quên Cao Tùng Nguyên đi, con đừng hòng ra khỏi căn phòng này"

" Mẹ mở cửa cho con đi, tại sao? Tại sao mẹ lại đối xử với con như vậy? Mở cửa cho con đi"


Lúc đó trong lòng cô, cô giận mẹ cô nhiều lắm. Cô cứ nghĩ do mẹ cô không thích Cao Tùng Nguyên nên mới đối xử với cô như vậy, nhưng cô đã lầm, suy cho cùng bà làm tất cả mọi chuyện đều là vì cô, đều xuất phát từ tình yêu và tấm lòng của những bậc làm cha làm mẹ, bà đã che chở cho cô, bảo bọc cô suốt một thời gian dài. Còn cô, cô chỉ biết trách móc, làm khổ bà và mang tai hoạ đến cho bà mà thôi.

Thì ra trên đời này thật sự có quả báo.

Nếu không có quả báo, trong một thời gian ngắn...cô đâu thể mất đi nhiều thứ như vậy

Ba cô,

Ngôi nhà của cô,

Sự nghiệp của cô,

Gia đình cô tan nát chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi...

Bảo Vy khẽ nhìn lên bầu trời, nhắm mắt lại rồi hít vào một hơi thật sâu.

" Bảo Vy, sau này em có chui vào giấc mơ của anh thì nhớ soi gương, chỉnh chu cho đàng hoàng trước nhé, hẹn gặp lại em trong giấc mơ sau"

" Trong lòng em, anh xếp ở vị trí thứ mấy?" - Bảo Vy chưa kịp lên tiếng thì Tùng Nguyên đã có câu trả lời " Chắc chắn là mẹ em thứ nhất, ba em thứ nhì, anh thứ ba..nhưng Bảo Vy này, có lẽ vì anh không có gia đình..nên đối với anh, em là người quan trọng nhất"

" Anh không thể quên em, chúng ta hãy làm lại từ đầu đi, chúng ta cùng nhau cố gắng thực hiện mơ ước của mình, xây dựng một mái ấm gia đình, có anh, có em và có những đứa trẻ"


Những hình ảnh đó giống như một đoạn phim kí ức, sấy nhanh qua tâm trí cô.

Cao Tùng Nguyên, em thật hạnh phúc khi quen biết anh.

Càng hạnh phúc thì em càng nhận ra rằng...em không đủ tư cách yêu anh!

Tạm biệt!


Bảo Vy đứng lên, dưới bầu trời đầy nắng, bóng cô di chuyển một cách chậm rãi, đầy cô đơn.

---------------

Tùng Nguyên đi đi lại lại trong sân không dưới chục vòng và tự hỏi không biết giờ này Bảo Vy đang ở đâu, tại sao cô vẫn chưa về?

Trưa nay Huỳnh Nam đã điện thoại cho anh, sau khi nghe anh ta tường thuật lại cuộc trò chuyện của anh ta với Bảo Vy, Tùng Nguyên lập tức lái xe đến công viên nhỏ bên cạnh khu cư xá TĐ để tìm Bảo Vy nhưng không thấy cô đâu, anh rảo qua tiệm thức ăn nhanh và ngồi chờ ở khách sạn Mas cả buổi trời, cô cũng không xuất hiện...nỗi sợ hãi trong anh mỗi lúc một lớn dần!

Sau khi anh biến mất đã xảy ra rất nhiều chuyện, sở dĩ Bảo Vy có thể chịu đựng, có thể chống cự sống tiếp đến ngày hôm nay..là vì tối đó cô ấy quá say, sau khi say rượu tỉnh lại, cô ấy không nhớ gì cả..nếu cô ấy biết lý do tại sao anh biến mất, tôi sợ mình mãi mãi, không bao giờ nhìn thấy cô ấy nữa.

Anh phát điên mất nếu Bảo Vy làm chuyện gì đó khờ dại.

Anh cố thuyết phục bản thân mình bình tĩnh, có lẽ mọi chuyện không tồi tệ như anh nghĩ, chắc tâm trạng của Bảo Vy không được vui nên cô ấy trốn vào một góc nào đó mà ngồi khóc, chỉ có vậy thôi, cô ấy không thể gặp chuyện gì được.

Chết tiệt, nhưng nếu không gặp chuyện gì thì đáng lý ra giờ này cô phải mò về rồi chứ. Gần một giờ sáng rồi.

Tùng Nguyên lấy chiếc di động trong túi quần ra và gọi lại cho Bảo Vy lần nữa.

Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!

Anh tắt máy rồi thử lại lần nữa..vẫn không có kết quả gì.

Bảo Vy có thể đi đâu được nhỉ?

Ngoài Thuỳ Trang và Huỳnh Nam ra, Bảo Vy còn có thể tìm đến ai trong những lúc này?

Tùng Nguyên mở phần nhật ký cuộc thoại và gọi lại cho Huỳnh Nam, anh muốn hỏi thử xem, có cách nào liên lạc với bà Dương được không..

" Cao Tùng Nguyên anh điên rồi, gọi điện cho bác ấy hỏi tìm Bảo Vy vào giờ này sẽ khiến bác ấy hoảng sợ và lo lắng đấy, anh biết tâm trạng của những bậc phụ huynh rồi mà " - Huỳnh Nam phản đối - " Thử chờ đến sáng mai xem sao"

" Tôi không đủ kiên nhẫn như anh đâu. Chẳng may Bảo Vy gặp chuyện thì biết làm thế nào." - Tùng Nguyên điên tiết.

" Bảo Vy nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì " - Huỳnh Nam trấn an Tùng Nguyên cũng như tự trấn an mình - " Tôi không chắc Bảo Vy đã tâm sự với bác gái chuyện của anh chưa, cuộc gọi đến bất ngờ của anh sẽ làm bác gái cảm thấy bối rối, nếu anh không phản đối thì tôi sẽ là người liên lạc với bác gái, sáng mai tôi sẽ gọi cho bác ấy, tìm cách hỏi khéo xem Bảo Vy có ở cùng bác ấy không, rồi sẽ gọi lại cho anh. Tôi nghĩ như vậy sẽ tốt hơn."

" Tôi chờ điện thoại của anh, nhớ là điện thoại cho tôi ngay nếu tìm được tin tức Bảo Vy"

" Ô kê, và anh cũng đừng quên gọi lại cho tôi nếu tìm được cô ấy"

Huỳnh Nam thả chiếc di động xuống bàn một cách thô bạo.

Quỷ tha ma bắt anh đi, anh là thằng ngu.

Tại sao anh lại bỏ Bảo Vy ở lại đó một mình trong lúc tâm trạng cô ấy không ổn định ?

Đáng lẽ ra anh phải bám dính Bảo Vy, như vậy cô ấy sẽ không biến mất như bây giờ.

Nếu Bảo Vy thật sự xảy ra chuyện gì, anh sẽ ân hận suốt đời.

Đầu óc Huỳnh Nam chưa bao giờ cảm thấy căng thẳng như lúc này, anh ngồi xuống giường, hai tay ôm lấy đầu...cầu mong ngày mai khi mặt trời vừa ló dạng, anh được nghe tin tốt lành về Bảo Vy.

-----------

Không suôn sẻ, không suôn sẻ chút nào.

Lá bài này cho thấy, cô sắp chịu cảnh mất mát, một là mất người thân, hai là mất người yêu. Tình duyên trong năm tới của cô vô cùng lận đận, không có điều gì được theo ý nguyện cả.

Tôi có thể khẳng định...đám cưới của cô đang có nguy cơ bị phá huỷ.

Không thành đâu, không thành đâu.

Nếu tiếp tục miễn cưỡng, bản thân cô sẽ gặp kiếp nạn, mang hoạ sát thân.

Tôi chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi, tin hay không tuỳ cô, còn về việc làm sao để vượt qua nguy cơ, kiếp nạn này, có duyên gặp lại, ắt sẽ nói cho cô biết.

Hoàng Yến lại nghĩ đến những lời mà bà thầy bói đã nói với cô vào hai ngày trước.

Đám cưới của cô đang có nguy cơ bị phá huỷ!

Chính trực giác của cô cũng nói cho cô biết điều đó.

Sáng nay trong một vài phút tức giận, cô đã không kiềm chế được bản thân mình để rồi nói toẹt hết cho Dương Bảo Vy biết...Cao Tùng Nguyên yêu cô ta, vì cô ta mà hy sinh thế nào, chắc bây giờ cô ta đang cảm kích và nuối tiếc Cao Tùng Nguyên lắm. Người phụ nữ đó sẽ cắn chặt Cao Tùng Nguyên không buông, còn cô thì chỉ biết ngồi đây..thấp thỏm và lo sợ.

Tại sao Cao Tùng Nguyên không thể yêu cô như yêu Dương Bảo Vy dù chỉ một lần?

Tại sao anh cứ luôn biến cô thành người phụ nữ xấu xa và mặt dày? Luôn chạy theo anh, luôn tìm kiếm anh trong khi anh chẳng bao giờ nhìn ngó cô, quan tâm cô thật lòng?

Trước nay với cô, anh không vì tình mà toàn vì nghĩa?

Yêu cô....thật sự khó khăn đến vậy ư?


Hoàng Yến khẽ ngồi xuống ghế sô pha, tháo lớp giấy bọc khung hình và nhìn vào tấm ảnh cưới cô vừa lấy về chiều nay.

Tùng Nguyên vẫn chưa về.

Chắc anh đã biết sáng nay cô vừa nói chuyện với Dương Bảo Vy rồi.

Anh sẽ xử sao với cô..khi mà mọi thứ đã thu xếp đâu vào đó?


Hoàng Yến thở dài, cô nhớ lại cái hôm Minh Dũng qua đời....

Tú Anh vừa chạy xe ra khỏi bệnh viện thì nghe thấy tiếng gọi của Hoàng Yến, cô dừng xe lại.

" Em vừa về Việt Nam được hai ngày thôi, nên chưa kịp đến thăm chị " - Hoàng Yến mỉm cười, cô bước lại gần Tú Anh - " Em có thể hỏi chị một vấn đề không? Làm thế nào chị biết Tùng Nguyên xảy ra chuyện mà chạy đến đây ạ? "

Sự lo lắng vẫn còn đọng lại trên gương mặt của Tú Anh " Chị gọi di động cho nó, có một người đàn ông bắt máy...người ta báo với chị Tùng Nguyên bị xe đụng, tình trạng nghiêm trọng lắm, một thanh niên nào đó đã đưa nó vào bệnh viện này cấp cứu..nên chị đến. Họ còn bảo... đồ đạc, điện thoại của nó ở hiện trường xảy ra tai nạn đang được một người dân ở đó giữ hộ, chị có thể đến lấy bất cứ lúc nào"

Hoàng Yến suy đoán, trong hoàn cảnh hoảng loạn, có lẽ Tùng Nguyên đã vô tình đánh rơi chiếc di động của mình ở đó, nên mới dẫn đến sự nhầm lẫn này, người ta tưởng chiếc di động ấy là của nạn nhân trong vụ tai nạn... nên khi Tú Anh gọi đến, người ta mới thông báo như vậy.

" Ơn trời, không phải nó, làm chị sợ phát khiếp" - Tú Anh nhìn Hoàng Yến - " Nhưng, thật ra đã xảy ra chuyện gì thế? Em đi cùng Tùng Nguyên và Minh Dũng cả buổi tối nay à? "

Hoàng Yến khẽ gật đầu. " Vậy người ta có nói cho chị biết nơi xảy ra tai nạn là ở đâu không? "

" Lúc đó do hốt hoảng quá nên chị không hỏi nhiều, vừa nghe người ta thông báo xong, chị vội tắt máy chạy vào đây ngay. Nhưng khi nãy chẳng phải Tùng Nguyên đã nói với người nhà Minh Dũng rồi sao...trên đường VTS?" - Trán Tú Anh khẽ nhăn lại - " Chẳng lẽ không phải ?"

" Đúng là trên đường VTS" - Hoàng Yến nhấn mạnh - " Trong con hẻm vắng gần nhà Dương Bảo Vy."

Khi nghe Tùng Nguyên bịa đặt về nguyên nhân dẫn đến cái chết của Minh Dũng, Hoàng Yến vô cùng bất ngờ, rõ ràng khi cô cùng anh đến đó, Minh Dũng đã ở trong tình trạng nguy cấp, vậy mà anh lại khai với ông Lễ...anh và Minh Dũng gặp tai nạn giao thông do vượt quá tốc độ. Tại sao Cao Tùng Nguyên phải nói dối? Tại sao anh lại dại dột tự kéo bản thân mình xuống nước? Người nhà Minh Dũng có thể sẽ hận anh, oán trách anh nếu không đủ tỉnh táo để suy xét, nhìn nhận chuyện này theo chiều hướng xui rủi. Chẳng lẽ anh không lo sợ ư?

Còn nữa, sao Minh Dũng lại có mặt ở chỗ hẹn của Tùng Nguyên và Dương Bảo Vy?

Không biết sau khi cô, Minh Dũng và Tùng Nguyên đi...Bảo Vy có đến không?

Cô nghĩ không...vì nếu cô ta đến, cô ta chắc chắn sẽ biết đã xảy ra chuyện gì và chạy ngay đến đây rồi.

Hai người họ cãi nhau à?

Càng nghĩ, Hoàng Yến càng cảm thấy trong chuyện này có gì đó bất ổn, cô cố bình tĩnh, nhớ lại toàn bộ sự việc đã xảy ra đêm nay và lắp ghép những mảnh nghi vấn của mình lại.

Có một chiếc mô tô lao nhanh ra khỏi con hẻm lúc cô và anh đang tranh cãi.

Sau vài giây bất động, bất chợt Tùng Nguyên gấp gáp chạy vào trong ấy. Chẳng lẽ ngay lúc đó, anh đã đóan biết Minh Dũng gặp chuyện?

Có người cố tình giết chết Minh Dũng, còn Cao Tùng Nguyên thì ra sức bao che cho kẻ đó. Nếu Hoàng Yến đoán không lầm...chuyện này chắc chắn có dính dáng đến Dương Bảo Vy " Tuy chưa có bằng chứng cụ thể nhưng em bảo đảm, đây không phải là một vụ tai nạn "

Tú Anh sửng sốt trước những lời suy đoán của Hoàng Yến, cô không ngờ Bảo Vy lại là đứa con gái độc ác và tàn bạo đến thế " Chị phải quay vào hỏi rõ Tùng Nguyên, nếu Bảo Vy quả thật là kẻ đã hại chết Minh Dũng, chị bắt nó phải làm sáng tỏ chuyện này"

" Đừng chị " - Hoàng Yến kéo tay Tú Anh lại - " Hiện giờ tâm trạng của Tùng Nguyên không được tốt, chị có ép anh ấy thế nào, anh ấy cũng không thừa nhận đâu."

" Chẳng lẽ bắt chị trơ mắt, khoanh tay đứng nhìn nó bao che cho con nhỏ đó, nếu sau này chẳng may mọi chuyện đổ bể, nó sẽ bị cho là đồng phạm, biết mà không khai báo...tội trạng này nó gánh nổi không? " - Tú Anh bức xúc.

" Chị bình tĩnh nghe em nói " - Hoàng Yến đặt tay mình lên tay Tú Anh - " Thật ra em thấy chuyện này cũng không đến mức độ nghiêm trọng, kẻ giết người không phải là Tùng Nguyên, anh ấy chẳng dính dáng gì trong vụ này cả nên sẽ không sao đâu. Em có cách này...có thể khiến Dương Bảo Vy ân hận suốt đời, không biết chị có đồng ý không? "

" Cách gì? "

" Em muốn chị lập bàn thờ cho Cao Tùng Nguyên. Em muốn Dương Bảo Vy suốt đời chìm đắm trong sự dày vò, ân hận bởi cô ta đã giết nhầm người đàn ông mình thương yêu nhất"

Lúc đầu Tú Anh không chấp thuận, cô cho rằng " lập bàn thờ " cho một người còn sống là điều cấm kị, không may nhưng sau khi nghe Hoàng Yến phân tích, thuyết phục, Tú Anh đồng ý. Để Dương Bảo Vy nghĩ Tùng Nguyên " đã chết " cũng tốt, từ nay cô ta sẽ không đến làm phiền Tùng Nguyên nữa, em trai cô có thể làm lại từ đầu, sống cuộc sống của riêng mình và yên tâm cùng Hoàng Yến ra nước ngoài du học. Có như vậy, tương lai Tùng Nguyên mới rộng mở, tươi sáng hơn.

Sau mấy ngày thúc trực bên nhà Minh Dũng, phụ gia đình họ lo việc mai táng và tiễn Minh Dũng đi nốt chặng đường sau cùng, Tùng Nguyên trở về nhà. Anh bất ngờ khi nhìn thấy tấm ảnh của mình được đặt trên bàn thờ " Trò này là do cô nghĩ ra sao? "

Hoàng Yến gật đầu, cô cứ tưởng anh sẽ nổi điên lên và trách mắng cô, nhưng không, anh mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế gần đó, im lặng chờ nghe cô giải thích " Hôm đó em đã chứng kiến tất cả, em biết cái chết của Minh Dũng không phải là một tai nạn, và những lời nói dối của anh đã giúp em chắc chắn một điều...Dương Bảo Vy có liên quan đến vụ này, nếu cô ấy không chỉ điểm, thì làm sao kẻ đó biết Minh Dũng đang ở đó mà tìm đến? Đó là chỗ hẹn của hai người kia mà..em không biết tại sao cô ta lại sát hại Minh Dũng " - Hoàng Yến nắm chặt tay lại - " Em có thể im lặng, không nói ra những điều em biết, nhưng em muốn cho cô ta một bài học, em muốn cô ta phải day dứt với những gì mình đã làm "

" Người Bảo Vy muốn giết, không phải là Minh Dũng...mà chính là tôi, là tôi đấy. Chỉ vì mặc chiếc áo khoác của tôi, đội nón của tôi, mà Minh Dũng phải chết thay cho tôi." - Mặt Tùng Nguyên thản nhiên đến lạ - " Bây giờ thì cô đã hiểu chưa nào? "

Hoàng Yến không tin nổi vào tai mình.

Tú Anh không tin nổi vào tai mình.

Cả hai đứng yên bất động.

" Thế nên cô ta sẽ mỉm cười khi nhìn thấy cái bàn thờ này đấy" - Tùng Nguyên tỏ vẻ chán chường - " Nhưng thôi cứ để vậy đi, dù gì thì bắt đầu từ bây giờ...Cao Tùng Nguyên xem như đã chết, tôi sẽ không gặp lại Dương Bảo Vy nữa, chỉ xin hai người, đừng ai nhắc đến chuyện này nữa, đừng nói gì nữa hết, chúng ta chấm dứt ở đây thôi, còn món nợ với gia đình Minh Dũng...tôi sẽ trả, tôi nhất định sẽ không để họ đói khổ hay gặp bất cứ khó khăn gì."

Mấy ngày sau đó, Tùng Nguyên la cà ở các quán rượu thâu đêm suốt sáng.

Mấy tuần sau đó, anh dọn ra ngoài, chung sống cùng Hoàng Yến.

Tú Anh lấy hình anh xuống, dẹp bàn thờ.

Đúng ba tháng sau, cô và anh lên máy bay sang Úc du học.

Tiếng động phát ra từ cánh cửa, Hoàng Yến mỉm cười khi thấy Cao Tùng Nguyên bước vào.

- Anh về trễ thế? - Cô đứng lên - Em chờ anh cả buổi tối đấy.

Tùng Nguyên khẽ nhìn vào tấm ảnh cưới, anh không nói gì cả, lặng lẽ tiến về phía phòng ngủ.

- Anh có đói bụng không? Em làm thức ăn khuya cho anh nhé. - Hoàng Yến theo sau Tùng Nguyên, cô hốt hoảng khi thấy anh lấy vài bộ quần áo bỏ vào túi du lịch - Anh đi đâu vậy? Cao Tùng Nguyên, tôi hỏi anh đi đâu vậy?

Tùng Nguyên kéo khoá chiếc túi lại. Anh quay sang, ghim chặt ánh mắt vào khuôn mặt của Hoàng Yến.

- Chúng ta kết thúc thôi. - Giọng Tùng Nguyên khẽ vang lên, yếu ớt và tội lỗi - Anh xin lỗi vì đến bây giờ anh mới nhận ra rằng...chúng ta không thể kết hôn được.

- Tại sao? - Hoàng Yến ghì chặt cánh tay anh - Vì em đã nhắc lại chuyện của Minh Dũng với Bảo Vy ư?

Tùng Nguyên lắc đầu, thật ra sáng nay khi Huỳnh Nam thông báo với anh "Bảo Vy đã biết hết mọi chuyện ", anh đã đoán được là Hoàng Yến làm, nhưng anh không thể mở miệng ra trách khứ cô, bởi cô không làm gì sai cả, cây kim trong bọc..ắt sẽ có ngày lộ ra thôi, im lặng, cất giấu suốt sáu năm trời là điều khó khăn đối với một người phụ nữ, mà nhất là đối với một người phụ nữ thích sự ồn ào, tranh chấp như cô. Điều anh cảm thấy quan trọng nhất trong lúc này chính là sự an toàn của Bảo Vy, anh phải đến nhà cô, ở đó me cô, chờ cô trở về.

- Không phải - Tùng Nguyên nhẹ nhàng đẩy tay cô ra - Vì anh không thể làm một người chồng tốt được, anh không thể quên Bảo Vy, cho dù sau này anh cố gắng không gặp cô ấy, thì anh vẫn sẽ cùng cô ấy ngoại tình trong những giấc mơ của mình.

- Em không quan tâm, em không quan tâm gì hết, còn vài hôm nữa là đến ngày cưới rồi, anh không thể đối xử với em như vậy được, tuyệt đối không được.

- Xin lỗi.

Tùng Nguyên xách chiếc túi du lịch ra khỏi nhà. Cánh cửa đóng sầm lại trong tiếng gào khóc của Hoàng Yến.

- Tôi hận anh, tôi sẽ làm cho anh phải hối hận.

Cô la hét để rồi nỗi đau đớn mỗi lúc một tăng dần, cô biết lần này không giống với những lần trước, Cao Tùng Nguyên sẽ không bao giờ quay về bên cô nữa. Cuộc sống này không còn gì đáng để cô phải lưu luyến...cô chỉ cần duy nhất một mình anh thôi. Cô không thể mất anh được.

Trong cơn giận dữ đầy tuyệt vọng, Hoàng Yến bước nhanh lại tủ y tế, mở nắp lọ thuốc cảm và cho tất cả thuốc vào họng, nuốt chửng !

Cao Tùng Nguyên, nếu cái chết của Minh Dũng vẫn chưa đủ ám ảnh anh, cảnh tỉnh anh...tôi sẽ hy sinh mạng sống của mình để anh mãi mãi không bao giờ đến được với Dương Bảo Vy....mãi mãi!

( Còn tập cuối)
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #33  
Old 05-10-2012, 04:00 AM
emmytram's Avatar
emmytram emmytram is offline
Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Nơi Cư Ngụ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài gởi: 38
Default Không Đủ Tư Cách Yêu Anh ( Chương 28)

Chương Hai Tám ( Cuối )

" Khi con tim cởi bỏ được gánh nặng thì sự ám ảnh sẽ thôi không còn đeo bám!!!"

Trời mờ sáng, Cao Tùng Nguyên vẫn chưa thấy bóng dáng Bảo Vy về.

Suốt đêm qua anh không hề chợp mắt tí nào, anh hết đứng rồi lại ngồi, ngồi rồi lại đứng, trong đầu lúc nào cũng liên tưởng đến những trường hợp không may có thể xảy đến với Bảo Vy và tự hù doạ bản thân mình. Anh ước gì anh có thể nghĩ ra được cách nào đó để tìm cô hay hơn là ngồi chờ cô một cách bất lực như bây giờ.

Có lẽ Bảo Vy đang trách anh, giận anh nhiều lắm, bởi anh đã không nói cho cô biết chuyện anh sắp kết hôn.

Anh lên giường với cô trước khi anh quyết định từ bỏ Hoàng Yến.

Giá mà Thuỳ Trang đừng báo cho Bảo Vy biết tin anh đám cưới, để anh có cơ hội tự thú nhận.

Giá mà Bảo Vy đủ kiên nhẫn để ở yên đây, chờ nghe anh giải thích.

Giá mà cô đừng nôn nóng chạy ngay đến nhà tìm anh thì tốt biết mấy!

Tùng Nguyên khẽ dùng ngón trỏ day ấn huyệt hai bên thái dương để thư giãn và giảm bớt cơn đau đầu, có quá nhiều chuyện xảy ra chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, đặc biệt là tối qua...

" Hữu Thành, anh có thể đến nhà tôi ngay bây giờ không?" - Tùng Nguyên gọi ngay cho Hữu Thành khi anh vừa ra khỏi thang máy - " Tôi xin lỗi...tôi mới nói với Hoàng Yến...tôi không thể kết hôn với cô ấy được, cô ấy có vẻ khá kích động, tôi nghĩ Hoàng Yến cần anh trong lúc này"

Trái với tưởng tượng của Tùng Nguyên, Hữu Thành phản ứng " khá " nhẹ nhàng " Tôi biết rồi, tôi sẽ đến xem nó thế nào " - Hữu Thành thở dài rồi tắt máy.

Khoảng hai mươi phút sau, Hữu Thành gọi lại cho Tùng Nguyên, anh ta báo cho Tùng Nguyên biết...Hoàng Yến đang được đưa vào viện cấp cứu, cô ấy vừa uống thuốc tự tử. Anh phải tức tốc chạy vào đó và giữa họ đã có một cuộc nói chuyện nho nhỏ bên ngoài phòng bệnh.

" Tôi không trách cậu vì cậu đã quyết định huỷ bỏ đám cưới, nhưng mọi chuyện ra nông nỗi thế này, cậu cũng có một phần trách nhiệm" - Hữu Thành nghiêm giọng - " Lẽ ra cậu nên nói rõ với nó sớm hơn, cậu để nó ôm hy vọng rồi lại khiến nó thất vọng, hỏi sao nó không làm chuyện khờ dại."

Tùng Nguyên im lặng, anh cảm thấy Hữu Thành trách anh không sai tí nào.

" Dù gì thì bây giờ tình trạng của nó cũng ổn định rồi, cậu về đi. Hôm khác đợi mẹ tôi và Hoàng Yến bình tĩnh lại, tôi sẽ gọi cậu đến nhà nói chuyện, tôi hy vọng sau này, em gái tôi có thể xem cậu là bạn "

Hoàng Yến còn có thể xem anh là bạn ư?

Nếu cô ấy xem anh là bạn, anh sẽ biết ơn, đối tốt và trân trọng người bạn này suốt đời.
Lạy trời cho Hoàng Yến sớm khoẻ lại và tìm thấy hạnh phúc thuộc về mình.

Tuy trong lòng vô cùng áy náy nhưng Tùng Nguyên không còn cách nào khác ngoài bỏ về, anh không muốn Hoàng Yến nhìn thấy anh, anh không muốn tiếp tục cho cô hy vọng để rồi lại tiếp tục làm cô thất vọng nữa.

Anh phải tránh xa cô.


Tùng Nguyên tính vào bếp rót ly nước thì tiếng chuông cửa vang lên, anh nhìn vào màn hình hiển thị...không thấy ai cả.

Anh bước ra cửa chính quan sát...trong sân xuất hiện một lá thư, hình như có kẻ nào đó vừa vứt vào rồi bỏ chạy, trên phong bì không có thông tin người gửi, cũng không ghi thông tin người nhận. Tùng Nguyên tò mò mở ra xem.

-------------

- Là Bảo Vy thật sao?

Huỳnh Nam khẽ gật đầu. Cái gật đầu này khiến Thuỳ Trang cảm thấy nhức nhối và khó chịu tột cùng.

Từ trưa qua đến giờ, khi nghe tin Bảo Vy mất tích, Thuỳ Trang đã nhận ra Huỳnh Nam có chút gì đó không ổn, trông anh có vẻ căng thẳng, mệt mỏi và đau đớn lắm, cô cứ tưởng đó là vì Huỳnh Nam chưa thể quên được Bảo Vy nên mới như thế, nhưng không ngờ..

" Thuỳ Trang, nếu một ngày nào đó, em phát hiện ra anh không phải là một người đàn ông hoàn mỹ, anh không tốt như em nghĩ...thì em có còn muốn chung sống với anh nữa không? " - Huỳnh Nam kéo tay Thuỳ Trang lại khi Thuỳ Trang vừa tính ra về.

" Tại sao anh lại hỏi em như vậy? " - Thuỳ Trang ngạc nhiên.

Huỳnh Nam kéo cô ngồi xuống " Không, không có gì. Hôm nay, tự nhiên anh muốn kể cho em nghe một câu chuyện" - Huỳnh Nam bắt đầu câu chuyện của mình một cách lúng túng - " Chuyện này xảy ra cũng lâu lắm rồi, à không, cũng không lâu lắm, khoảng vài năm về trước thôi...Anh có một thằng bạn, lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, vốn dĩ đó giờ, nó chưa từng có quan niệm cưới vợ, sinh con, nó xem nhẹ chuyện tình cảm, nhưng rồi một ngày đẹp trời, nó phát hiện ra mình đã yêu, nó yêu một cô gái mà trước đây nó từng quen biết..và khi nó bắt đầu cảm thấy thật hạnh phúc, bắt đầu nghĩ đến một mái ấm gia đình thì đột nhiên..cô gái đó yêu cầu chia tay, cô ta muốn quay lại với mối tình đầu của mình "

Thuỳ Trang im lặng, lắng nghe Huỳnh Nam kể tiếp.

" Nó đau khổ lắm, nhưng nó vẫn tôn trọng quyết định của người nó yêu, nó dõi theo và sẵn sàng chạy đến chia sẻ cùng cô gái đó những khi cô gái đó đau khổ " - Huỳnh Nam dừng lại vài giây, ánh mắt anh dán chặt vào khuôn mặt đang chăm chú của Thuỳ Trang " Một lần...trong lúc cô gái đó uống say, đã lỡ miệng nói cho nó biết...cô ấy không phải hoàn toàn tự nguyện quay lại với mối tình đầu, cô ấy bị người yêu trước đây uy hiếp...anh ta lôi nó, lôi những thứ cô ấy yêu thích ra, làm áp lực với cô ấy, ép cô ấy quay về. Tuy bên ngoài nó cố tỏ vẻ bình thản, nhưng trong lòng nó phẫn nộ lắm, nó cảm thấy rất oan ức, rất tức giận. Và trong cơn giận dữ đó, nó đã phạm phải một sai lầm lớn...không bao giờ có thể cứu vãn được ..."

Huỳnh Nam hồi tưởng lại quá khứ và kể cho Thuỳ Trang nghe một cách rành mạch, rõ ràng.

Bữa tối giáng sinh năm đó...

" Em mau đến chỗ hẹn đi, anh sẽ chờ em, đúng tám giờ em phải có mặt ở đó, nếu không em đừng mong gặp lại Coca nữa, và anh cũng sẽ không để cái tên Huỳnh Nam đó yên đâu"

Chính câu nói này của Tùng Nguyên đã đẩy sự điên tiết của Bảo Vy lên đến cực độ. Cô chống trả " Tôi mệt mỏi lắm rồi Cao Tùng Nguyên ạ.....anh làm tôi điên mất, Cao Tùng Nguyên, tôi sẽ cho người giết anh đấy...tôi muốn anh mãi mãi biến mất trên cõi đời này, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa...tôi mệt mỏi quá rồi.." - Bảo Vy thiếp đi, Huỳnh Nam tính tắt máy thì nghe tiếng đầu dây bên kia vẫn đang nói, anh để điện thoại lên tai và anh nghe rõ mồn một lời đe doạ của Cao Tùng Nguyên.

" Anh không biết... Em mau đến chỗ hẹn đi, anh sẽ chờ em, đúng tám giờ em phải có mặt ở đó, nếu không em đừng mong gặp lại Coca nữa, và anh cũng sẽ không để cái tên Huỳnh Nam đó yên đâu"

...... Huỳnh Nam đã im lặng và tắt máy.

Cao Tùng Nguyên, anh nhắm anh làm gì được tôi nào?

Anh là một thằng đàn ông ích kỷ, anh dám mang tôi ra để uy hiếp Bảo Vy sao?

Người Huỳnh Nam như muốn nổ tung vì cơn giận dữ, trong giây phút đó, anh chỉ muốn Cao Tùng Nguyên biến mất, anh chợt nghĩ đến Lý Hùng, tối qua Lý Hùng vừa gọi cho anh, anh ta hỏi mượn anh một số tiền nhưng anh từ chối.

Huỳnh Nam tìm số Lý Hùng trong danh bạ điện thoại của Bảo Vy và nhấn nút gọi lại " Tôi vừa nghĩ ra một cách, có thể giúp cậu nhanh chóng có được số tiền cậu cần..cậu biết chỗ tối nay Tùng Nguyên và Bảo Vy hẹn nhau chứ, anh ta đang đến đó...."

Sau khi đụng chết người, Lý Hùng đã thông đồng với Huỳnh Nam, trút mọi tội lỗi lên đầu Bảo Vy, để bà Dương phải nghĩ cách nôn ra bốn trăm triệu cho Lý Hùng.

Tất nhiên là Huỳnh Nam biết, bà Dương không thể gom đủ số tiền đó trong một thời gian ngắn, bởi công ty gia đình Bảo Vy đang gặp khó khăn nên anh đã ra sức cứu đỡ. Anh nghĩ mình nên hoàn toàn chịu trách nhiệm trong chuyện này.

Huỳnh Nam cố gắng kể nốt phần còn lại " Mãi đến sau này, nó mới biết người yêu của cô gái đó vẫn còn sống, năm xưa nó đã hại chết một người vô tội...nó ngày nào cũng sống trong sự giày vò và đau đớn hết, nó nhìn thấy cô gái đó gánh chịu mọi tội lỗi do nó gây nên, nó khó chịu vô cùng.."

" Huỳnh Nam " - Sau hồi lâu im lặng, giọng Thuỳ Trang yếu ớt vang lên - " Cô gái trong câu chuyện của anh....là Bảo Vy?"

Cô lập lại câu hỏi của mình một lần nữa.

- Là Bảo Vy thật sao?

Huỳnh Nam gật đầu.


Bây giờ thì Thuỳ Trang đã biết lý do tại sao Cao Tùng Nguyên lại thay đổi và cư xử lạnh lùng với Dương Bảo Vy trong suốt thời gian qua.

- Tại sao anh lại kể cho em nghe chuyện này? - Thuỳ Trang vẫn chưa hết bàng hoàng, cô cố tỏ vẻ bình tĩnh.

- Anh mệt mỏi. Anh nghĩ đã đến lúc mình nên trả lại sự trong sạch cho Bảo Vy rồi, anh muốn một lần đối mặt với những gì mình đã gây ra, nếu lần này, thật sự Bảo Vy mà xảy ra chuyện gì..anh không thể tha thứ cho bản thân mình được.

- Tại sao? Tại sao anh không tiếp tục giấu kín? - Thuỳ Trang đứng dậy, cô bật khóc - Anh tưởng anh thú nhận hết mọi chuyện, Bảo Vy nó sẽ tha thứ cho anh sao? Tại sao anh không im lặng luôn đi, tại sao lại nói cho em nghe chứ?

- Anh sợ. - Huỳnh Nam cúi mặt xuống đất - Anh sợ nếu như bây giờ anh không nói cho em biết..sau này anh sẽ không đủ can đảm để nói em biết nữa.

Tiếng chuông cửa vang lên, người giúp việc vừa mở cổng, Cao Tùng Nguyên đã xông thẳng vào nhà, anh lớn tiếng la hét.

- Huỳnh Nam, Huỳnh Nam, ra đây!

Chị giúp việc hoảng hồn chụp lấy tay Tùng Nguyên.

- Cậu làm gì vậy, ra ngoài, ra ngoài nhanh lên, không tôi báo công an à. - Vừa nói dứt lời, chị giúp việc chạy lại chụp lấy điện thoại, vừa tính nhấn số thì nghe thấy tiếng Huỳnh Nam vang lên.

- Cao Tùng Nguyên, anh...

Huỳnh Nam chưa kịp nói hết câu đã bị Tùng Nguyên tung một cú đấm vào mặt.

Anh quăng lá thư xuống đất.

- Thì ra tất cả mọi chuyện đều do anh gây ra. Anh là thằng khốn, anh có biết năm xưa người Lý Hùng giết nhầm là ai không hả? - Tùng Nguyên chỉ thẳng vào mặt anh - Chính là Minh Dũng, là em trai anh, là thằng em cùng mẹ khác cha của anh, tôi sẽ chống mắt lên xem, anh ăn nói sao với mẹ anh, ăn nói sao với bản thân mình đây.

Dứt lời, Tùng Nguyên quay đi.

Anh muốn phát điên lên khi đọc được lá thư đó.

" Bảo Vy, anh xin lỗi!

Anh biết đã quá trễ để nói ra hai từ này, nhưng anh vẫn muốn nói với em một lời xin lỗi. Năm xưa chỉ vì quá cần số tiền đó, anh đã thông đồng với Huỳnh Nam...lừa dối mọi người. Thật ra em không hề sai khiến anh đi sát hại Cao Tùng Nguyên, cho nên em không phải là kẻ chủ mưu, cũng không dính dáng gì trong chuyện này cả, tối đó, người gọi cho anh..là Huỳnh Nam. Anh ta thừa lúc em say, lấy điện thoại em gọi cho anh, anh ta bảo..chỉ cần giết chết Cao Tùng Nguyên rồi nói với mẹ em, tất cả là do em yêu cầu thì chắc chắn mẹ em sẽ phải chi cho anh số tiền này.

Mẹ em đã chi cho anh thật. Nhưng, cái giá của cuộc phẫu thuật thay thận đó..quá đắt, anh hối hận lắm, nếu cho anh một cơ hội để lựa chọn lại từ đầu, anh chắc chắn sẽ không phạm phải sai lầm này, anh không muốn sống trong sự áy náy, lo sợ như khoảng thời gian vừa qua.

Vốn dĩ anh không đủ can đảm để nói cho em biết sự thật này, anh sợ em hận anh, nhưng hôm qua, nghe thấy giọng em đau đớn trong điện thoại, nghe em đòi đi tìm cái chết, anh cứ lo lắng, bứt rứt không yên, anh không muốn vì sự hèn hạ của mình mà hại chết em, hại thêm một người vô tội, nên anh quyết định viết cho em lá thư này, anh không còn mặt mũi để gặp em nữa.
Tha thứ cho anh.
Lý Hùng."

Tay Tùng Nguyên nắm chặt lại, trong anh đang bị nỗi ray rứt giày vò.

Lúc gia đình cô gặp chuyện, lúc cô cảm thấy trong lòng không vui và cả lúc cô đau đớn vì mất đi người thân của mình nữa, anh đều không có bên cạnh cô. Thậm chí anh còn trách cô, hận cô vì đã hại chết bạn mình, anh là một thằng đàn ông tồi. Suýt chút nữa thôi anh đã đánh mất cô, đánh mất người phụ nữ quan trọng nhất trong đời mình để rồi sau này anh chắc chắn mình sẽ phải sống trong ân hận.

Ơn trời, mọi chuyện đã sáng tỏ và từ nay anh tuyệt đối không để cô rời xa anh nữa.

-------------

Sau ba ngày nằm viện, cuối cùng Hoàng Yến cũng được trở về nhà.

- Anh, anh đưa em đến trung tâm thương mại Diamond đi, em muốn tìm một người.

- Em muốn tìm ai vậy? - Đang lái xe, Hữu Thành bất chợt quay sang nhìn cô, lo lắng - Hay để hôm khác đi, sức khoẻ của em còn yếu lắm, với lại mẹ đang chờ chúng ta ở nhà.

- Không được, hôm nay em nhất định phải gặp bà ấy.

Hữu Thành không còn cách nào khác, đành chiều theo ý của Hoàng Yến, anh lái xe đến trung tâm thương mại Diamond.

Nếu tiếp tục miễn cưỡng, bản thân cô sẽ gặp kiếp nạn, mang hoạ sát thân.

Tôi chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi, tin hay không tuỳ cô, còn về việc làm sao để vượt qua nguy cơ, kiếp nạn này, có duyên gặp lại, ắt sẽ nói cho cô biết.


Hôm đó, trong lúc Hoàng Yến đứng trước trung tâm thương mại chờ bà La lấy xe, đột nhiên có một người đàn bà chủ động tiến về phía cô, hình dạng, cách ăn mặc và tướng đi của bà ta mang đậm phong cách của một người thầy bói . Ban đầu bà ta hỏi cô một số câu hỏi liên quan đến bản thân cô, cô e ngại lùi bước và tỏ vẻ khó chịu, nhưng sau khi bà ta mạnh miệng tuyên bố " Cô sắp đám cưới - Đám cưới không thành " cô liền bị thu hút bởi câu nói huyền bí ấy, cô hỏi bà ta, tại sao lại nói vậy... thì bà ta xoè ra năm lá bài rồi yêu cầu cô rút một lá. Đợi cô rút xong, bà ta lắc đầu, giải thích rồi bỏ đi.

Bây giờ nghĩ lại cô mới thấy những lời bà ta nói là hoàn toàn chính xác.

Đám cưới của cô quả thật không thành, cô cũng vừa từ cõi chết quay về.

- Anh ngồi trong xe chờ em, em qua đó tìm thử. - Hoàng Yến bước xuống xe, đảo mắt một vòng xung quanh nhưng không thấy bà thầy bói hôm nọ đâu cả.

Chẳng lẽ bà ta không xuất hiện nữa?

Mười lăm phút,

Ba mươi phút,

Một giờ trôi qua..

" Hữu Thành, hay là anh lái xe về trước đi, em đợi thêm chút nữa, nếu chút nữa vẫn không thấy, em sẽ đón taxi về " - Hoàng Yến ngồi xuống bồn hoa gần đó, điện thoại cho Hữu Thành.

" Thôi, anh đợi em cùng về." - Hữu Thành vừa dứt lời thì nghe giọng một người đàn bà lạ vang lên trong điện thoại - " Hình như người em muốn tìm đến rồi thì phải, anh tắt máy đây"

Gương mặt Hoàng Yến lộ rõ vẻ mừng rỡ, cô vội đứng lên.

- Bà đến rồi.

- Cô đang chờ tôi sao?

- Hôm trước bà nói với tôi, nếu có duyên gặp lại sẽ nói cho tôi biết làm sao để vượt qua nguy cơ, kiếp nạn này - Hoàng Yến ngập ngừng - Vậy, bây giờ bà có thể cho tôi biết không? Tôi phải làm sao để cứu vãn mọi chuyện?

Bà thầy bói nhìn cô, lắc đầu.

- Tiếp tục cố chấp không chỉ hại chết bản thân cô, mà còn hại chết những người cô yêu quý nữa. Cách duy nhất để cứu vãn mọi chuyện, giúp cô vượt qua nguy cơ, kiếp nạn này chính là " từ bỏ " - Bà ta vừa bước đi, vừa lẩm bẩm - Đã đến lúc cô nên buông bỏ rồi, giải thoát cho mình, giải thoát cho người, giải thoát cho đời, ở hiền ắt được đền đáp.

- Tôi không làm được! - Giọng Hoàng Yến khẽ vang lên.

- Cô sẽ làm được, con người một khi đã chết đi sống lại..không có gì là không thể làm được. Hãy nhớ, người yêu có thể thay thế, nhưng người thân thì chỉ có một và một mà thôi.

Hoàng Yến đứng đó nhìn theo cho đến khi bà thầy bói đi xa dần.

Có thật là buông bỏ sẽ khiến cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn không?

Cô chậm rãi bước từng bước một về phía Hữu Thành đang đứng. Nhìn ánh mắt đầy lo lắng của anh, cô mỉm cười.

- Sau cơn mưa trời lại sáng, anh nhỉ?

Những nếp nhăn trên trán Hữu Thành giãn ra.

- Tất nhiên rồi, chúng ta mau về nhà thôi.

Bà thầy bói do mẹ anh phái đến...làm việc hiệu quả hơn anh nghĩ rất nhiều.

--------------

Do con hẻm quá quá dài và hẹp nên Huỳnh Nam phải gửi xe trong một khu chung cư cao cấp gần đó rồi cùng Thuỳ Trang thả bộ vào. Đây là lần đầu tiên anh tìm đến căn nhà nơi mẹ anh sinh sống.

- Huỳnh Nam - Bà Phạm vô cùng ngạc nhiên khi thấy Huỳnh Nam và Thuỳ Trang đứng lóng ngóng trước cửa ra vào - Mau vào đây, vào đây con - Giọng bà mừng rỡ.

Hôm nay là ngày giỗ của Minh Dũng.

Huỳnh Nam cố tình đến thắp cho em trai anh nén nhang.

Bỏ mặt thái độ bất mãn của Tùng Nguyên, Huỳnh Nam cúi xuống cởi giày, khẽ gật đầu chào mọi người trong nhà rồi tiến lại phía bàn thờ.

Ánh mắt anh nhìn thoáng qua tấm hình, cảm giác tội lỗi đột nhiên lại dâng trào trong tâm trí anh khi anh đối diện với thằng em cùng mẹ khác cha của mình.

Nó còn quá trẻ.

- Tôi.... có thể thắp cho Minh Dũng nén nhang không? - Anh lúng túng.

Bà Phạm gật đầu.

Cuối cùng thì anh em tụi nó cũng đã biết mặt nhau rồi, chỉ tiếc là...

Bà cố kiềm nén cơn xúc động của mình, bước tới giúp Huỳnh Nam lấy nhang, châm đèn, trong khi ông Lễ lẳng lặng đứng lên, vào nhà sau lấy thêm chén đũa cho hai vị khách quý.

- Ai thế anh? Bạn anh hai à? - Trí Em thúc tay vào người Tùng Nguyên, hỏi nhỏ.

- Không, bọn ác! - Tùng Nguyên mỉm cười.

- Trước giờ em chưa bao giờ thấy mẹ đối xử nồng nhiệt với ai như thế - Trí Em nhìn Huỳnh Nam chăm chú - Từ lúc anh hai chết, đây là lần đầu tiên em thấy mẹ vui cười.

Tùng Nguyên im lặng, anh không biết sau khi bà Phạm biết được toàn bộ sự thật, biết người hại chết Minh Dũng chính là thằng con trai lớn của mình, bà sẽ phản ứng thế nào đây? Chắc chắn là rất đau đớn....bởi sự nhìn nhận, đoàn tụ của hai đứa con bà được trả bằng một cái giá quá đắt!

Đợi Huỳnh Nam thắp nhang xong, bà Phạm kéo anh và Thuỳ Trang ngồi vào bàn.

- Tất cả đều là người trong nhà cả, hai đứa cứ dùng tự nhiên nhé - Ông Lễ chủ động trò chuyện, xua tan bầu không khí căng thẳng và ngại ngùng.

- Vâng ạ, cảm ơn bác - Thuỳ Trang ngồi xuống chiếc ghế cạnh Tùng Nguyên.

Bà Phạm mỉm cười, giới thiệu Huỳnh Nam với mọi người, giới thiệu mọi người với Huỳnh Nam.

- Anh của anh hai ư? - Sau vài giây đứng hình, Trí Em tròn mắt - Thì ra anh ấy cũng là con của mẹ, vậy, anh này mới là anh hai, anh Dũng là anh ba.

Trước sự hồn nhiên của thằng nhóc mười bảy tuổi, Huỳnh Nam mỉm cười.

Thì ra đây chính là cảm giác của gia đình.

Tuy gia đình này không thuộc về anh, nhưng anh vẫn thấy ấm áp, sung sướng lắm.


Ba ngày trước, sau khi Cao Tùng Nguyên xông thẳng vào nhà anh, nói cho anh biết người năm xưa anh vô tình hại chết chính là em trai anh, anh đã vô cùng sửng sốt và tự nhốt mình trong phòng suốt hai ngày liền. Anh không ăn được, cũng không ngủ được, tâm trí anh lúc nào cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ..anh đã hại chết em trai mình, anh bắt đầu cảm thấy ăn năn, anh hối hận, anh day dứt và rồi anh quyết định tìm đến đây để đối mặt. Anh muốn đối mặt với bà Phạm, đối mặt với những gì mình đã gây ra, anh không thể tiếp tục làm một thằng đàn ông yếu hèn.

- Tôi có chuyện muốn nói - bà Phạm đang gọt trái cây trong bếp thì Huỳnh Nam bước vào. - Có thể dành cho tôi một chút thời gian không?

Bà Phạm chưa kịp mở lời thì Tùng Nguyên đột nhiên xuất hiện.

- Huỳnh Nam, trước khi anh tâm sự với mẹ anh, cho phép tôi làm phiền anh một chút - Môi Tùng Nguyên cong lên một nụ cười giả tạo.

- Thôi được rồi, hai đứa ra ngoài trước đi, có chuyện gì chút nữa hẳn nói.

- Con tính đưa Huỳnh Nam lên tham quan phòng của Minh Dũng và Trí Em, được không bác? - Tùng Nguyên xin phép bà Phạm.

- Ồ, được chứ, vậy hai đứa lên đó chơi và nằm nghỉ một chút đi, gọt xong bác gọi xuống ăn trái cây.

Tùng Nguyên đi thẳng lên lầu, Huỳnh Nam chậm rãi theo sau.

- Đừng nói với tôi là anh đang tính kể hết mọi chuyện cho mẹ anh nghe ? - Tùng Nguyên đóng cửa lại.

- Đó không phải là chuyện của anh - Huỳnh Nam đảo mắt một vòng quanh căn phòng, anh nhún vai - Chẳng phải anh đang chờ xem tôi ăn nói thế nào với mẹ tôi, và mong muốn tôi gánh nhận hậu quả sao?

- Gánh nhận hậu quả? Anh nghĩ mẹ anh sẽ trách anh và còng đầu anh đến đồn cảnh sát sau khi biết anh là kẻ đã hại chết Minh Dũng ư?

- Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.

- Nhưng bác gái thì chưa. - Tùng Nguyên tức giận - Anh có cảm thấy mình quá tàn nhẫn không? Mẹ anh mong chờ sự viếng thăm của anh hết năm này qua năm khác, và rồi hôm nay anh xuất hiện, anh đến để nói cho bà ấy biết em trai anh không phải chết do tai nạn giao thông mà là chết thay cho kẻ khác, anh muốn giết tôi nhưng không ngờ giết nhầm Minh Dũng, anh kêu mẹ anh làm sao tiếp nhận?

Huỳnh Nam im lặng.

Tùng Nguyên chống hai tay lên hông, thở dài.

- Làm ơn từ bỏ cái ý định tự thú đó của anh đi, cái việc tự thú của anh bây giờ chẳng có ích lợi gì cả, dù gì thì người chết cũng không thể sống lại, tôi không muốn anh tổn thương và khơi dậy nỗi đau trong lòng những người đáng thương kia nữa.

- Tôi muốn mọi chuyện được sáng tỏ. Tôi muốn tự mình nói cho bà ấy biết, để tránh bà ấy sửng sốt khi nhìn thấy tôi vào tù.

Cánh cửa phòng đột nhiên bật mở...Nước mắt rơi ướt đẫm gương mặt, đôi chân bà Phạm run rẩy bước vào.

- Mẹ cấm con...- Giọng bà nhoè đi, đứt quãng - Mẹ cấm con từ nay không được nhắc đến chuyện này nữa.

Tùng Nguyên đỡ bà Phạm ngồi xuống rồi ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

- Mẹ không cần biết trước đây đã xảy ra chuyện gì...mẹ chỉ biết, mẹ đã mất một đứa con trai, mẹ không muốn mất luôn cả đứa còn lại...con hiểu chưa..Con đã nghe rõ những lời mẹ nói chưa..- Ánh mắt bà ghim chặt vào khuôn mặt Huỳnh Nam - Là tai nạn, tất cả chỉ là tai nạn thôi.

Trước những chuyện anh đã gây ra, bà Phạm chỉ rơi lệ mà không hề trách mắng anh lời nào.

Bà khiến cảm giác tội lỗi trong anh bùng cháy.

- Xin lỗi!

Bà Phạm lắc đầu.

- Không sao đâu, chuyện gì qua rồi thì đừng nghĩ đến nữa, con xuống nhà dùng trái cây đi, mẹ sẽ xuống ngay.

Cánh cửa phòng đóng lại, bà Phạm vừa khóc, vừa tự đánh vào ngực mình.

Lòng bà bây giờ cảm thấy đau đớn lắm. Khi nghe Tùng Nguyên và Huỳnh Nam nói sự thật về cái chết của Minh Dũng, hai hàng nước mắt của bà rơi dài, bà khóc không phải vì sự ra đi của Minh Dũng, mà bà khóc vì thương xót Huỳnh Nam...

Huỳnh Nam của bà thật tội nghiệp, bà sinh nó ra nên bà hiểu nó hơn ai hết, chắc hẳn suốt thời gian qua, ngày nào con bà cũng sống trong sự lo âu, sợ hãi và giày vò.

Nó không cố ý, bà biết nó không cố ý mà...

Ông trời ơi, Người đừng hành hạ nó nữa, hãy giúp nó nhanh chóng quên đi, để nó lại được sống một cuộc đời bình thường, vui vẻ!

Thấy Huỳnh Nam im lặng, bà Phạm trở xuống với đôi mắt đỏ ngầu và sưng húp, Thuỳ Trang đã đoán biết được giữa họ vừa xảy ra chuyện gì. Cô lẳng lặng đặt bàn tay mình lên tay anh, tỏ vẻ chia sẻ, cô sẽ cùng anh trải qua những ngày tháng tồi tệ này.

Sau khi dùng xong trái cây, Tùng Nguyên đứng lên, từ biệt mọi người rồi ra về.

- Tùng Nguyên! - Tùng Nguyên sắp ra đến đầu hẻm thì nghe thấy tiếng Thuỳ Trang gọi. Anh bước chậm lại - Anh đã điện thoại được cho Bảo Vy chưa?

- Chưa, cô ấy khoá máy, số điện thoại của bác gái hôm qua cô nhắn cho tôi cũng không gọi được. - Tùng Nguyên bỏ hai tay vào túi quần.

- Bảo Vy đang ở chỗ mẹ nó, anh đừng lo lắng quá, chắc một thời gian nữa, nó sẽ quay về thôi.

- Một thời gian nữa là bao lâu? Vài tuần, vài tháng hay vài năm? - Gương mặt Tùng Nguyên tỏ vẻ mệt mỏi - Cô và Huỳnh Nam quả thật không biết Bảo Vy đang sống ở đâu sao?

- Chúng tôi cũng giống như anh thôi, chỉ biết quê nó ở miền Tây, chưa từng ghé qua bao giờ.

- Nếu Bảo Vy gọi cho cô, giúp tôi chuyển lời đến Bảo Vy " Tình yêu không chỉ cần chung thuỷ, mà còn phải tin tưởng và tín nhiệm.....tôi chờ cô ấy trở về "

- Được. Tùng Nguyên này, tôi và Huỳnh Nam nợ anh một lời xin lỗi - Giọng Thuỳ Trang yếu ớt vang lên.

- Bây giờ tôi chỉ cần mỗi mình Bảo Vy thôi, tôi sẽ chấp nhận lời " xin lỗi " của hai người nếu như hai người có thể mang Dương Bảo Vy về lại bên tôi.

Tùng Nguyên bước đi, anh nhớ lại từng dòng từng chữ anh đã đọc được trong cuốn sổ tay màu đỏ. Bảo Vy trách anh không sai..

Anh là một thằng ngốc!

Tại sao đối với cô, anh không có chút lòng tin nào?

Trước kia cũng vậy, bây giờ cũng vậy.

Giá mà anh ta đủ tỉnh táo để thoát khỏi những vụ ghen tuông vớ vẩn, giận hờn vô lý đó, thì có lẽ giờ đây, khoảng cách giữa hai người sẽ không xa đến vậy.

Đáng lý anh phải sớm nhận ra rằng...Bảo Vy của anh làm sao có thể sát hại anh, có thể giết chết một người vô tội trong khi thường ngày...ngay cả con kiến, cô cũng không nỡ đạp lên?

Hận thù đã làm mờ mắt anh, anh hy vọng không quá trễ...khi anh nhận ra điều này!

Tùng Nguyên bước lên taxi.

" Tiếp sau đây là ca khúc Nhớ Em ( Minh Vương)...Nhịp Cầu Tình Yêu xin thay mặt bạn Lê Văn Tân, hiện đang sinh sống ở Thành phố Hồ Chí Minh gửi tặng bạn Ngô An Kỳ với lời nhắn...Mới đây mà mình chia tay nhau đã được một năm rồi phải không em? Chúng ta đã từng cùng nhau vượt qua rất nhiều khó khăn, trắc trở trong cuộc sống, nhưng đến cuối cùng vẫn không thể ở bên nhau, cùng nhau xây dựng một gia đình, hôm nay đột nhiên anh cảm thấy rất nhớ em, nên anh gửi tặng em, cũng như tất cả các bạn nghe đài bài hát này, chúc em luôn vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình của mình, em nhé"
.....................................

Ánh trăng mỏng manh,
Khẽ rơi bên thềm,
Nhẹ như khúc ca êm đềm.
Đoá hoa mùa thu.
Xanh ngát hương đêm.
Đợi chờ ai trong nỗi nhớ dâng đầy.
Khi màn đêm về trên phố dài.
Anh lặng nghe lòng anh nhớ em da diết.
Mùa thu qua theo bước chân em đã xa xôi rồi.
Để lại đây, một mùa đông lạnh giá.
Và anh nhớ,
Khoảnh khắc khi anh chìm trong mắt em
Nụ cười hồn nhiên
Trái tim anh bỗng chợt như cháy lên.
Những phút giây cồn cào
Nỗi nhớ em dâng trào
Từ trong mơ anh luôn nhắc tên em
Người yêu hỡi,
Hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay
Lạnh lùng trong đêm
Ánh trăng đang tan dần qua ngón tay
Nụ hoa khép vội vàng
Từng chiếc lá sớm nay
Rơi đầy lối anh về.
Đêm, dòng sông nhìn mây trắng bay.
Anh thầm mong thời gian sẽ không lấy mất
Lời yêu thương
Như áng mây trôi cuối nơi chân trời
Để giờ đây chỉ còn anh thầm nhớ
Và anh biết
Lời hứa bên nhau chỉ như giấc mơ
Nhạt nhoà thời gian
Trái tim anh như lặng câm vỡ tan
Trên phím cây dương cầm
Anh nhớ em âm thầm
Chợt nhận ra trên khoé mắt se cay.
Người yêu hỡi
Hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay.
Một lần chia tay
Dẫu bao yêu thương chỉ như khói mây
Trong cơn gió lạnh lùng
Từng chiếc lá sớm nay
Rơi đầy lối anh về
Rơi đầy...lối..anh về
Dẫu bão tố phong ba có qua trong cuộc đời
Thì trọn đời anh vẫn nhớ em.

-----------


Ba năm sau

" Hôm nay trên đường, tôi nhìn thấy một người rất giống em..."

Tiểu Mỹ cẩn thận cất bản hợp đồng mua bán đất vô túi hồ sơ rồi cầm ly sâm panh lên uống cạn trước con mắt ngưỡng mộ của ông Mã, khách hàng mới của công ty. Cô khẽ nhìn sang Tùng Nguyên, sự hài lòng hiện rõ trên gương mặt anh và lần đầu tiên sau một thời gian dài, anh đã mở lời khen ngợi cô. Cô vui như mình vừa nhặt được một viên kim cương trị giá vài triệu đô vậy. Cô cảm thấy cái giá mình trả cho vụ làm ăn này là hoàn toàn xứng đáng.

Ông Mã không chỉ là chủ tịch hội đồng quản trị một tập đoàn lớn ngoài Hà Nội, hắn ta còn là một cha già dê hư hỏng nữa, rõ là hắn cần miếng đất của công ty C.A.O nhưng hắn vẫn mạnh miệng từ chối, hắn cố tình hạ giá đến mức thấp nhất có thể và Tùng Nguyên bực vì điều đó.

Cô đã thay Bin đến đàm phán lần cuối với hắn, nhưng thay vì giảm cho hắn một nghìn đô như Tùng Nguyên căn dặn, cô không bớt cho hắn một xu, cô lên giường với hắn và hắn chấp nhận giữ nguyên giá ban đầu.

Tối nay họ chính thức kí hợp đồng.

Vẫn cái ánh mắt đầy dục vọng ấy, hắn đang cố nói với cô " hắn thèm thuồng cô "...cô khinh hắn, cô vén tóc qua một bên vai và nói nhỏ vào tai Tùng Nguyên.

- Em đi nhà vệ sinh một chút.

Tùng Nguyên gật đầu rồi tiếp tục nói chuyện với ông Mã.

Anh đủ thông minh để nhận ra cái ham muốn đang dấy lên trong lòng của vị khách hàng ngồi đối diện anh khi ông ta nhìn cô thư kí của anh, nhưng anh không bận tâm đến điều đó, anh cho rằng Tiểu Mỹ đủ già dặn để tự bảo vệ mình và cô ta dư sức chống trả những loại người này. Nhưng nếu đổi vị trí, người đi cùng anh đêm nay là Bảo Vy, nếu ông ta nhìn Bảo Vy của anh theo kiểu như thế thì chắc chắn ông ta sẽ không mua được đất, và không sống được đến sáng mai vì mấy cú đấm của anh.

Tiểu Mỹ trở lại ngồi với họ, cô vừa vào nhà vệ sinh để thoa ít son môi và phấn hồng, cô muốn mình luôn đẹp trong mắt Tùng Nguyên, cô thích anh nhìn cô như thế.

Chiếc áo khoác len của Tiểu Mỹ đặt sau lưng Tùng Nguyên, và một sợi vải trong chiếc áo ấy dính vào cổ áo sơ mi của anh, cô đưa tay tính lấy nó cho anh nhưng khi cô vừa tính chạm vào anh, anh đã cẩn thận né tránh sự đụng chạm đó của cô rồi.

- Em thấy có gì đó dính trên cổ áo, em tính lấy nó ra.

Tùng Nguyên mỉm cười và chống chế.

- Xin lỗi. Anh hơi nhạy cảm.

Tiểu Mỹ không cho rằng hành động đó của Tùng Nguyên là bất lịch sự, ngược lại cô còn thích thú trước thái độ vờ né tránh đó của anh, anh hoàn toàn biết cách kích thích sự ham muốn từ một người phụ nữ. Cô đùa.

- Lần sau em sẽ la lớn trước khi hành động.

Ông Mã quan sát nãy giờ, lờ mờ đoán ra được tâm ý của cô thư kí dành cho anh chàng giám đốc của mình, cái ánh mắt Tiểu Mỹ nhìn Tùng Nguyên cũng na ná cái ánh mắt ông nhìn cô vậy, ông ta trợn tròn mắt.

- Hai người là một đôi à?

- Không, tôi đã có vợ rồi.

Câu trả lời của Tùng Nguyên khiến Tiểu Mỹ cảm thấy hụt hẫng.

Anh nói dối, ba năm trước anh và Hoàng Yến đã huỷ bỏ đám cưới rồi, ba năm nay cô chẳng thấy anh cặp kè hay qua lại với bất kỳ người phụ nữ nào cả. Anh không còn đa tình, phong lưu như những ngày đầu cô vừa bước chân vào công ty làm việc nữa.

Anh suốt ngày chỉ cắm đầu vào công việc.

Chẳng lẽ những gì cô quan sát, cảm nhận được là sai sao?

Cao Tùng Nguyên đã có đối tượng khác rồi à?

- Ồ, ra vậy. - Ông Mã cười hiểm, nhìn vào chiếc đồng hồ vàng rồi thực hiện một cái bắt tay với Tùng Nguyên.

- Đến giờ tôi phải đi rồi, gặp lại anh sau nhé.

Ông Mã cũng làm một cái bắt tay với Tiểu Mỹ.

- Chào.

Sau khi ông Mã đi khỏi, Tùng Nguyên đứng lên.

- Chúng ta về thôi.

Tiểu Mỹ gật đầu, mặc áo khoác vào rồi đứng lên, vội vàng theo sau Tùng Nguyên ra khỏi khu nhà hàng của khách sạn Mas. Họ đứng đợi bảo vệ gọi dùm một chiếc taxi.

- Trời lại chuyển mưa rồi, lạnh thật đấy - Tiểu Mỹ đeo chiếc túi xách lên vai.

Tùng Nguyên đút hai tay vào túi quần tây.

- Đang là mùa mưa mà.

- Đói bụng quá, lúc nãy cứ lo bàn công việc nên chẳng ăn được gì, em mời anh ăn lẩu nhé. Em biết có một chỗ này bán lẩu rất ngon. - Tiểu Mỹ bày trò, cô muốn bên cạnh anh đêm nay.

Nhưng Tùng Nguyên là một người đàn ông khó nắm bắt. Khi taxi đến, anh cẩn thận mở cửa xe cho cô, đợi cô leo lên xe, anh đóng cửa lại trước sự bất ngờ của cô.

- Em về nghỉ ngơi đi, mai gặp lại ở công ty nhé. Ngủ ngon.

Tiểu Mỹ nuốt cục nghẹn xuống cổ họng.

- Được, ngủ ngon.

Tùng Nguyên chưa tính về nhà, nhưng anh không có ý định sẽ quanh quẩn đâu đó cùng Tiểu Mỹ, anh muốn đi dạo một mình.

Tùng Nguyên vừa cất bước thì bị một đứa bé tầm hai tuổi tông vào.

Thằng nhóc dễ thương quá.

Trong bộ quần áo siêu nhân dính đầy màu sơn, nó tròn mắt nhìn anh rồi cúi người xuống nhặt lấy cái tượng hình con heo lắm lem màu sắc của mình.

Anh đoán là thằng bé vừa mới chơi tô tượng trong nhà sách bên kia đường.

- Gu thẩm mỹ của nhóc kinh quá đấy - Anh vò đầu nó.

- Kaka! - Đột nhiên Thuỳ Trang xuất hiện, cô bước tới ẵm Kaka lên - Tùng Nguyên, sao anh lại ở đây?

Tùng Nguyên chưa kịp trả lời thì Huỳnh Nam chạy đến, anh ta thở phào nhẹ nhỏm khi thấy Kaka trên tay Thuỳ Trang.

- Thằng nhóc này, mới thả tay ra đã biến mất tiêu rồi - Huỳnh Nam trách yêu - Kiểu này riết, chắc ba chết vì đau tim mất.

- Hôm nay tôi có một cuộc hẹn với khách hàng ở đây. Thì ra thằng bé là con của hai người. - Tùng Nguyên bước tới nựng má Kaka - Con đẹp trai hơn ba con nhiều đấy, nhóc ạ !

Sau cái hôm đám giỗ Minh Dũng, mối quan hệ giữa Huỳnh Nam và bà Phạm đã được cải thiện, anh ta không còn oán trách và hờn giận mẹ mình như trước, ngược lại còn thay Minh Dũng làm tròn bổn phận của một người con, một người anh trong gia đình. Nhìn thấy họ đoàn tụ, vui vẻ, Tùng Nguyên cũng cảm thấy nhẹ nhõm và yên lòng.

Thuỳ Trang mỉm cười.

- Cảm ơn anh.

- Còn hai người?

- Chúng tôi vừa mới chơi tô tượng trong nhà sách bên đường, giờ tính vào đây ăn tối.

- Ra thế, vậy, tôi đi trước đây - Tùng Nguyên vẫy tay với Kaka rồi cất bước.

Huỳnh Nam và Thuỳ Trang cưới nhau cũng gần được ba năm rồi, lần đó Tùng Nguyên cũng đến tham dự hôn lễ của họ..nhưng không thấy Bảo Vy đâu. Cô biến mất biền biệt từ cái đêm đó và không bao giờ xuất hiện nữa, cô bỏ anh lại một mình với cuộc sống bơ vơ, tẻ nhạt này.

Mấy năm qua, anh giống như một thằng điên vậy, chạy khắp nơi tìm cô, thường xuyên lui tới những nơi cô hay ghé và dáo dác quan sát xung quanh mỗi khi đến những nơi đông người, anh còn bắt chước người ta tham gia các chương trình yêu cầu ca khúc trên tivi, đài phát thanh với hy vọng một ngày nào đó, cô sẽ nghe được lời nhắn nhủ, van nài của anh mà trở về nữa.

Nhưng, cô không về!

Cô chỉ liên lạc với Thuỳ Trang một lần duy nhất để mọi người biết cô vẫn bình an mà thôi.

Cô không nhắc gì đến anh cả.

Tùng Nguyên khẽ nhìn qua bên đường, gương mặt Bảo Vy lại hiện về trong tâm trí anh, anh chợt nghĩ...nếu Bảo Vy còn ở bên cạnh anh, tối nay anh sẽ đưa cô theo cùng, và họ có thể tay trong tay đi dọc con đường này để nghắm cảnh Sài Gòn về đêm. Thế nào cô cũng thích thú khi được náu mình trong chiếc áo khoác kiểu, và anh tha hồ ôm ấp cô mà không lo sợ bị cô đẩy anh ra.

Cô thích nghe tiếng mưa.

Cô thích thả bộ, lang thang khắp các con đường để ăn quà vặt.

Cô thích ghé vào mấy trung tâm thương mại để mua sắm và xem phim.

Cô thích.....

Chết tiệt, cô thích nhìn anh bị giày vò, đau khổ.

Anh không thể ngừng nghĩ về cô.

Thì ra cái cảm giác chờ đợi, nhớ thương một người là đau đớn thế.

Chiếc đèn giao thông trên con đường vắng phát tín hiệu xanh, Tùng Nguyên thong thả tiến đến vạch trắng dành cho người đi bộ và đứng chờ. Năm xưa cũng chính tại nơi này, anh đã cố tình chạy ngang qua Bảo Vy, để Bảo Vy nhìn thấy anh.

Đột nhiên một chiếc xe máy phóng ngang qua khiến Tùng Nguyên sửng sốt.

Bảo Vy?

Tim anh đập mạnh và bằng tất cả sức lực của mình, anh chạy thật nhanh, thật nhanh...nhưng đến cuối cùng vẫn không đuổi kịp. Chiếc xe máy đó rẽ đâu mất rồi?

Tùng Nguyên thở dài mệt mỏi, anh đón taxi về. Về đến nhà, anh lại ghi vào cuốn sổ tay màu đỏ của cô

" Hôm nay trên đường, tôi nhìn thấy một người rất giống em..."


-------------

- Mẹ!

Bảo Vy tháo mũ bảo hiểm ra, nhanh chóng bước xuống xe và bế Kaka lên nựng.

- Siêu nhân của mẹ, sao con lại ra nông nỗi thế này? - Bảo Vy đặt một nụ hôn lên má thằng bé - Ngoại con sẽ tốn một đống xà bông để giặt sạch chiếc áo siêu nhân này đấy.
Kaka vòng tay qua, ôm cổ Bảo Vy trong khi cô quay sang trò chuyện cùng Thuỳ Trang.

- Cảm ơn hai người đã giữ hộ thằng bé, vì phải đi gặp khách hàng đột xuất, mẹ tao lại đang bệnh nên..

- Có gì đâu, chuyện nhỏ thôi. - Thuỳ Trang ngắt ngang lời Bảo Vy - Ba mẹ nuôi cũng có trách nhiệm phải trông con mà, phải không Kaka? Kaka thông minh, dễ thương lắm nhé, dẫn nó vào nhà sách tô tượng, ai đi ngang qua, thấy nó cũng đều dừng lại nựng nó cả.

Sực nhớ đến Tùng Nguyên, Thuỳ Trang phấn khích.

- À, lúc nãy tụi tao gặp Tùng Nguyên, Kaka chạy giỡn, đụng phải anh ta đấy.

Khuôn mặt Bảo Vy chuyển sắc.

- Tùng Nguyên có vẻ thích thằng bé, anh ta tưởng Kaka là con của anh và Thuỳ Trang - Huỳnh Nam mỉm cười, tiếp lời Thuỳ Trang.

Lúc này thì Bảo Vy mới thở phào nhẹ nhõm.

- May thật, anh ta chưa biết.

Cô thả Kaka xuống, mặc áo khoác cho nó rồi đặt nó ngồi vào chiếc ghế em bé phía trước xe.

- Tao chở Kaka về đây. - Bảo Vy nhìn Kaka - Tạm biệt ba mẹ nuôi đi con.

Kaka làm theo lời Bảo Vy, nó khẽ đưa tay lên, vẫy vẫy.

- Bảo Vy này - Thuỳ Trang tranh thủ lải nhải bên tai Bảo Vy khi Bảo Vy đội mũ bảo hiểm - Hình như Tùng Nguyên vẫn còn nghĩ đến mày, yêu mày nhiều đấy, lúc nãy nhìn thấy ánh mắt anh ta nhìn Kaka, tao có cảm giác như anh ta đang ganh tị và thèm khát một mái ấm gia đình thuộc về mình, mày thật sự không muốn..

- Tao cảm thấy cuộc sống bây giờ của mình rất tốt - Bảo Vy xen ngang lời Thuỳ Trang - Tao không muốn có bất kỳ điều gì thay đổi nữa.

- Em nên suy nghĩ cho Kaka...Kaka có quyền được hưởng một tình yêu trọn vẹn từ cả mẹ lẫn bố.

- Gặp lại hai người sau!

Bảo Vy mỉm cười, lên xe rồi chạy đi mất.

Thật ra cô cũng đã nhiều lần suy nghĩ đến vấn đề này. Cô cũng muốn cho con cô lớn lên và trưởng thành trong một gia đình hạnh phúc, cô thèm nghe tiếng nó gọi Cao Tùng Nguyên là ba...nhưng mỗi lần nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước đây, bản thân cô lại cảm thấy lo sợ và chùn bước.

Cô không biết Cao Tùng Nguyên có còn yêu cô không?

Hay lòng anh từ lâu vốn chỉ còn thù hận?

Anh đã từng hiểu lầm cô, anh cho rằng cô kêu người sát hại anh, vô tình giết nhầm Minh Dũng nên anh hận cô, anh quay về bên cô, lên giường với cô cũng chỉ vì trả thù cô. Anh ghét cô đến tận xương tuỷ.

Anh làm sao còn có thể yêu cô?

Cô không muốn liều mạng quay về bên anh để rồi một ngày đẹp trời, cô nhận ra rằng..tình cảm anh dành cho cô chỉ là một thứ gì đó na ná tình bạn, một thứ gì đó không đủ để gọi là tình yêu...và một thứ gì đó giống giống với tình người..

Đó là tình nghĩa, là trách nhiệm - Cô sợ hai từ " trách nhiệm", nó làm cô thấy mình thật thảm bại và đáng thương.

Vừa nghe thấy tiếng xe của Bảo Vy dừng lại trước cửa, bà Dương vội vã bước ra, đỡ lấy Kaka và ẵm thằng bé vào nhà. Kaka đã ngủ thiếp đi trên đường Bảo Vy chạy xe về.

- Nó ngủ say thế? - Bà Dương nhẹ nhàng tháo chiếc khẩu trang bé xíu trên mặt Kaka. - Mẹ ẵm nó lên phòng, con dẫn xe vào rồi tắm rửa, xuống ăn cơm.

- Dạ.

Hai năm trước, sau khi bà nội Bảo Vy qua đời, bà Dương đã bán toàn bộ đất đai ở quê và cùng cô lên thành phố, thuê căn nhà này để cư trú. Lúc đầu vì chưa thích nghi được với môi trường sống mới, lại có thêm sự tồn tại của Kaka, cuộc sống của họ có chút khó khăn, nhưng rồi từ từ, mọi chuyện cũng đâu vào đấy, thay vì quay lại cái nghề vũ công múa bụng của mình, Bảo Vy theo học một khoá trang trí nội thất trong một trường đào tạo tư nhân, sau xin vào làm việc ở một công ty xây dựng nhỏ. Xem như sự nghiệp của cô cũng có chút khởi sắc, tương đối ổn định.

Tắm xong, Bảo Vy sấy khô tóc, chậm rãi ngồi xuống bàn dùng cơm.

- Hôm nay gặp khách hàng thế nào rồi? - Bà Dương bước xuống cầu thang với chiếc áo siêu nhân dính đầy màu nước.

- Tốt mẹ ạ, thời gian sắp tới con sẽ hơi bận - Bảo Vy nhìn bà Dương e ngại - Kaka phải phiền mẹ dài dài.

- Thú vui của mẹ là chơi với nó mà, mẹ đâu có như con, xem việc chăm sóc thằng bé như một cực hình ấy. - Bà Dương đi vào bếp, bỏ chiếc áo vào thau rồi múc một chén chè hạt sen lên sẵn cho Bảo Vy.

- Đâu có đâu ạ - Bảo Vy làm vẻ mặt đau khổ. - Con thích cái tính năng động của nó quá đấy chứ. Nó năng động đến nỗi khiến mẹ phát bệnh kia kìa.

Cô đang nói giữa chừng thì đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên inh ỏi, dồn dập.

- Có gã điên nào đó đang cố tình phá hoại tài sản nhà mình. - Bảo Vy bực dọc tiến về phía cánh cửa - Ai vậy?

Giọng cô tắt ngúm, tim cô đập mạnh... Cao Tùng Nguyên đang đứng đó trong chiếc quần lửng sọc, áo thun tay ngắn, và chân vẫn còn mang dép lào. Cô đoán anh vừa từ nhà chạy thẳng đến đây.

Sau hai giây bất động, cơ mặt cô giãn ra trước cái dáng vẻ ngố ngố đầy khẩn trương của anh. Cô cố làm mặt tỉnh.

- Cao Tùng Nguyên, sau này anh có chui vào giấc mơ của em thì nhớ soi gương, chỉnh chu cho đàng hoàng trước nhé, hẹn gặp lại anh trong giấc mơ sau. - Bảo Vy vừa đưa tay tính đóng cửa lại thì Tùng Nguyên xông thẳng vào.

- Em không có gì để nói với anh sao? - Đang hùng hổ, Tùng Nguyên chợt phát hiện ra trong nhà còn có sự hiện diện của bà Dương, giọng anh nhỏ nhẹ và yếu ớt hẳn đi. - Chào..bác!

Khác với thái độ khó chịu, nhăn nhó trước kia, bà Dương mỉm cười.

- Chào con ! - Bà Dương khẽ bước lên lầu. Vừa đi bà vừa nói - Hai đứa tâm sự thoải mái đi, mẹ lên ngủ với Kaka đây.

Anh có nghe lầm không nhỉ?

Ánh mắt đó, giọng điệu đó...bà Dương không còn ghét anh nữa ư?

Kaka? Kaka chẳng phải là thằng nhóc chiều nay anh vừa gặp ở khách sạn Mas sao?

Tại sao nó lại ở đây?

Nhưng đó không phải chuyện anh quan tâm nhất trong lúc này...Bất chợt, Tùng Nguyên quay sang, níu chặt hai tay Bảo Vy.

- Bảo Vy, nghe anh nói này, thật ra Minh Dũng không phải do em hại chết, mọi chuyện đều là sự hiểu lầm....

- Em biết. Tất cả những gì anh định nói, em đều biết cả.

- Em biết từ bao giờ? - Mặt anh đanh lại.

- Ba ngày sau khi em bỏ đi, Huỳnh Nam cùng Thuỳ Trang đã về quê tìm em, nói hết mọi chuyện cho em biết...

"....... Xin lỗi vì đã để em gánh chịu tội lỗi này trong suốt thời gian qua. Em không làm gì sai cả, cho nên em đừng tự trách bản thân mình."

Bảo Vy bàng hoàng trước những lời thú tội của Huỳnh Nam, tâm trí cô rối bời " Các người đang giở trò gì vậy? Lúc thì bảo tôi là hung thủ, lúc thì bảo tôi không liên quan đến chuyện này, các người giỡn đủ chưa? Đâu là sự thật ? Đâu mới đúng là sự thật đây? "

Từ trong túi áo, Huỳnh Nam lấy ra lá thư của Lý Hùng, anh khẽ nhéc vào tay cô " Đọc xong cái này em sẽ biết "

Bảo Vy mở lá thư ra xem, từng dòng từng chữ đập vào mắt cô, khiến cô bức xúc và giận dữ " Anh về đi, nếu anh đến đây là để cầu mong tôi tha thứ thì xin lỗi...tôi không thể tha thứ cho anh được, suốt đời này tôi cũng không bao giờ tha thứ cho anh" - Lá thư rơi xuống đất, Bảo Vy né tránh ánh mắt của Thuỳ Trang, vội vã bước vào nhà, bỏ Huỳnh Nam và Thuỳ Trang đứng bơ vơ nơi khoảng sân vắng.

Tối đó, Thuỳ Trang một mình quay lại tìm Bảo Vy.

" Mày vẫn chưa về thành phố sao?"

" Ừ, tao muốn nói với mày chuyện này, trước khi tao đi."

" Nếu là chuyện liên quan đến Huỳnh Nam thì thôi đi" - Bảo Vy đứng lên, bước đến bên giàn hoa thiên lý " Tao không muốn nghe"

" Huỳnh Nam với Minh Dũng là anh em, anh em cùng mẹ khác cha.."

Bảo Vy quay người lại " Anh em? "

Thuỳ Trang gật đầu " Huỳnh Nam không phải là một người đàn ông xấu" - Giọng Thuỳ Trang yếu ớt - " Sau khi mày bỏ đi, Huỳnh Nam lo lắng cho mày lắm, anh ấy lo sợ mày vì chuyện của Cao Tùng Nguyên mà làm chuyện khờ dại..cho nên đã chủ động nói cho tao..cũng như mọi người biết toàn bộ sự thật, năm xưa chỉ vì một phút bồng bột, tức giận nhất thời mà anh ấy đã phạm phải một sai lầm không gì có thể bù đắp được...để rồi suốt mấy năm qua...ngày nào anh ấy cũng sống trong sự giày vò, ân hận. Rồi không biết bằng cách nào, mọi chuyện vỡ lẽ..Cao Tùng Nguyên đến nói cho Huỳnh Nam biết..người năm xưa chết thay cho anh ta chính là Minh Dũng, là em trai của Huỳnh Nam.." - Thuỳ Trang bật khóc, kể lại toàn bộ những gì đã diễn ra trong mấy ngày qua cho Bảo Vy nghe, Huỳnh Nam đau khổ thế nào, tự hành hạ mình thế nào và đối mặt với mẹ mình thế nào - " Huỳnh Nam rất đáng thương, tao thật sự cảm thấy anh ấy đáng thương lắm Bảo Vy à."

Nước mắt lăn dài trên gò má, Thuỳ Trang chạy lại, nắm lấy tay Bảo Vy " Mày...có thể tha thứ cho Huỳnh Nam không? Dù anh ấy không nói ra, nhưng tao biết anh ấy rất cần, rất cần sự tha thứ của mày."

" Mày về đi" - Bảo Vy chậm rãi bước vào nhà.

" Bảo Vy, tao với Huỳnh Nam nghỉ đêm ở khách sạn đầu ngõ" - Thuỳ Trang nói với theo - " Sáu giờ sáng mai tụi tao sẽ về thành phố..."

Cô chưa kịp nói hết câu thì cánh cửa đã đóng lại. Thuỳ Trang lặng lẽ ra về.

Sáng hôm sau, khi mọi thứ tưởng chừng " không còn đường cứu vãn" thì Bảo Vy đột nhiên lại xuất hiện. Cô lưỡng lự tiến về phía Huỳnh Nam và Thuỳ Trang đang đứng " Tôi tưởng hai người đã đi rồi chứ" - Đôi mắt cô đảo qua khuôn mặt rạng rỡ, vui mừng của Thuỳ Trang " Sao bảo là sáu giờ sẽ về?"

Thuỳ Trang tinh nghịch " Tao biết mày sẽ đến mà" - Thuỳ Trang nhảy cỡn lên, ôm chầm lấy Bảo Vy - " Cám ơn mày nhiều lắm Bảo Vy ạ"

" Già rồi mà còn nhí nhảnh vậy đó" - Bảo Vy qua sang Huỳnh Nam - " Chuyện gì đã qua rồi thì cứ để nó qua luôn đi, nếu mẹ Minh Dũng đã tha thứ cho anh, tôi nghĩ không có lý do gì để tôi tiếp tục trách anh, giận anh cả. Tôi chỉ mong hai người hứa với tôi một chuyện." - Đợi Huỳnh Nam gật đầu, Bảo Vy tiếp " Tuyệt đối đừng cho Tùng Nguyên biết tôi đang ở đâu, nếu anh ấy có hỏi thì bảo là tôi không có liên lạc với hai người, chỉ biết ....tôi đang ở quê thôi."

" Chuyện này mày đã dặn tụi tao rồi, nên hôm qua đến dự đám giỗ Minh Dũng, tao không nói gì cả. Nhưng..." - Thuỳ Trang thắc mắc - " Tại sao mày lại làm vậy? Tất cả mọi chuyện chỉ là sự hiểu lầm thôi mà, bây giờ mọi việc đã sáng tỏ, hai người có thể làm lại từ đầu."

Huỳnh Nam thêm vào " Nghe Hữu Thành nói, đám cưới giữa Tùng Nguyên và Hoàng Yến đã bị huỷ rồi."

" Anh ấy nhờ tao nhắn lại với mày...Tình yêu không chỉ cần chung thuỷ, mà còn phải tin tưởng và tín nhiệm.....anh ấy chờ mày trở về"

Thuỳ Trang và Huỳnh Nam thay phiên nhau, mỗi người một câu, cố gắng " dụ dỗ" Bảo Vy quay về, nhưng sau hồi lâu im lặng, Bảo Vy hùng hồn tuyên bố " Nếu hai người nói cho Cao Tùng Nguyên biết tôi đang ở đâu, tôi sẽ trở mặt và không giữ liên lạc với hai người."


Huỳnh Nam lo sợ nên im lặng.

Thuỳ Trang lo sợ nên cũng im lặng.

Thấm thoát họ đã im lặng được ba năm rồi.

Và bây giờ, họ không thích im lặng nữa.

Họ quyết định bán đứng Bảo Vy!

- Tại sao anh biết em ở đây? - Bảo Vy vẫn hỏi Tùng Nguyên, dù cô đã đoán biết được câu trả lời.

- Anh vừa tắm ra thì nhận được tin nhắn của Huỳnh Nam, anh ta gửi cho anh địa chỉ này và bảo em đang ở đây - Trán Tùng Nguyên khẽ nhăn lại - Vậy còn em, tại sao khi biết tất cả mọi chuyện chỉ là sự hiểu lầm, biết anh và Hoàng Yến không đám cưới, em còn tránh mặt anh?

- Em không tránh mặt anh - Bảo Vy trả lời huề vốn - Em chỉ không muốn liên lạc với anh thôi.

- Ừ, thì tại sao không muốn liên lạc với anh?

- Em không biết anh có yêu em không, em sợ tình cảm trong anh bị hoà lẫn, không rõ ràng, em sợ anh chịu trách nhiệm..

Tùng Nguyên kéo Bảo Vy vào lòng.

- Xin lỗi em, lúc em đau khổ vì mất đi người thân, lúc em gặp chuyện không vui...anh đều không ở bên cạnh em, cùng em chia sẻ. Từ trước đến giờ, anh chưa hề hết yêu em - Đang ngọt ngào, giọng điệu anh đột nhiên chuyển sang trách móc - Nhưng hai người đó cũng lạ thật, tại sao không báo cho anh sớm hơn? Tại sao lại để đến ngày hôm nay cơ chứ?

Bảo Vy bật cười.

- Có lẽ vì bộ mặt thèm thuồng của anh khi anh nhìn Kaka.

Nhắc đến Kaka, Tùng Nguyên sực nhớ.

- Lúc nãy anh nghe mẹ em bảo lên ngủ với Kaka, thằng nhóc đó sao lại ở đây? - Rồi như chợt phát hiện ra điều gì, Tùng Nguyên tròn mắt - Kaka...kaka là..

Bảo Vy khẽ gật đầu.

- Nó là Cao Nguyên Dũng...là con em, con anh, con của chúng ta! Huỳnh Nam và Thuỳ Trang nhận nó làm con nuôi.

Lời nói của Bảo Vy rơi vào tai anh, siết chặt tim anh và đã từ rất lâu...rất lâu rồi anh mới cảm nhận được vị mặn của những giọt nước mắt.

Cuối cùng thì anh cũng đã tìm được một mái ấm gia đình thuộc về mình.

- Chúng ta đi.

- Đi đâu anh? - Bảo Vy ngạc nhiên.

- Đến nơi rồi em sẽ biết.

*****

Chiếc xe ngừng lại trước ngôi biệt thự mini ở gần cuối đường Pasteur.

- Sau này gia đình chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc ở đây, anh sẽ sửa sang và bày trí lại căn phòng cho mẹ, làm thêm một phòng nhỏ cho con...sau đó trồng thật nhiều cây cảnh, anh sẽ mua cho Kaka một con chó lông xù...- Biết mình lỡ lời, giọng Tùng Nguyên chùn xuống, anh tỏ vẻ áy náy - Anh xin lỗi Bảo Vy.

Bảo Vy mỉm cười.

- Anh không cần phải xin lỗi em đâu, thật ra, Coca không chết...nó đang sống cùng Gia Hân.

- Sao em biết?

- Hôm đó sau khi nói chuyện với Huỳnh Nam xong, em đã đến tìm Gia Hân, em muốn nói với Gia Hân lời xin lỗi, không ngờ em gặp Coca ở đó. Nó thông minh lắm nhé. - Nhắc đến Coca, khuôn mặt Bảo Vy rạng rỡ hẳn lên - Lúc đầu vừa nghe tiếng mở cổng, nó chạy ào ra và sủa kinh lắm, nhưng khi nhìn thấy em, nó đứng sững lại, sau đó vồ lên chân em, vẫy đuôi liên tục, nó vẫn nhận ra em đấy.

Tùng Nguyên giải thích cho Bảo Vy nghe.

- Sau khi bắt cóc Coca, anh đã mang nó đến nhà Gia Hân để gửi, anh không ngờ Gia Hân cũng là người thích nuôi chó, cô ấy đã rất buồn khi anh đón Coca về, chuẩn bị trả nó lại cho em đấy..rồi sau đó Minh Dũng chết...anh tưởng mọi chuyện do em làm, nên anh quyết định không tìm gặp em nữa....anh nghĩ Gia Hân cần có một thứ gì đó để an ủi, nên anh để Coca lại bên cạnh của cô ấy...anh tin chắc rằng..Minh Dũng cũng muốn vậy.

- Anh làm đúng lắm, Tùng Nguyên ạ.

Tùng Nguyên thò tay vào ngăn đựng đồ trên xe, lấy ra một chiếc hộp vuông nhỏ.

- Ba năm nay anh lúc nào cũng mang theo cái này.

Tùng Nguyên mở chiếc hộp ra...

- Khi anh mua nó, anh không ngờ phải đến chín năm sau..anh mới được tặng nó cho em....Để hiểu nhau, yêu nhau..và có được nhau, chúng ta đã mất một thời gian quá dài, anh không muốn chậm trễ thêm một giây, một phút nào nữa!

Hạnh phúc - Hạnh phúc lắm - Cô cảm thấy hiện giờ mình vô cùng hạnh phúc.

Hạnh phúc - Hạnh phúc lắm - Anh cảm thấy hiện giờ mình vô cùng hạnh phúc
.

Đến cuối cùng, chiếc nhẫn của anh cũng đã trượt vào ngón tay thon dài, xinh xắn của cô. Anh bây giờ, không còn ngày ngày nhớ đến cái chết của Minh Dũng, không còn ngày ngày đắm mình trong sự ray rứt, giày vò nữa.

Thì ra " Khi con tim cởi bỏ được gánh nặng thì sự ám ảnh sẽ thôi không còn đeo bám"

Thời gian tuy không thể thay đổi được quá khứ nhưng nó có thể khiến mọi vết thương trở nên lành lặn. Sự ra đi đột ngột của Minh Dũng tuy mang đến cho những người xung quanh nhiều cảm xúc đau buồn, nhiều sự ám ảnh, có đôi lúc họ tưởng chừng không thể vượt qua được nhưng rồi họ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục làm việc và tiếp tục thực hiện những mơ ước của mình bởi dưới bầu trời này...họ còn có rất nhiều người họ yêu thương!!!

( Hết)
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #34  
Old 05-10-2012, 04:18 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Ui da, tội nghiệp Hoàng Yến ! Tội nghiệp Bảo Vy luôn.... Truyện hay quá EmmyTram ơi ! Chờ đọc tiếp nè
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #35  
Old 05-10-2012, 05:42 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

HI EmmyTram...hôm bữa có đọc một đoạn...thấy hay..., nhưng mà ái busy quá... nếu một lần chui vô cái góc truyện trong này là....lần nào cũng quên hết thời gian.... có time ái sẽ trở lại đọc tiếp
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #36  
Old 05-10-2012, 01:00 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Úi hôm qua lúc đang reply trên phone chưa thấy post cuối.
Vừa đọc xong, hay quá! Thanks EmmyTram !
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #37  
Old 05-12-2012, 02:06 PM
emmytram's Avatar
emmytram emmytram is offline
Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Nơi Cư Ngụ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài gởi: 38
Default

@ Ái: Chào Ái, hôm nào đọc xong thấy truyện có chỗ nào chưa ổn thì góp ý dùm Emmy nhé, thanks Ái trước nè :D
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #38  
Old 05-12-2012, 02:09 PM
emmytram's Avatar
emmytram emmytram is offline
Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Nơi Cư Ngụ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài gởi: 38
Default

@ Lưu Ly: Cảm ơn Lưu Ly ^^
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 05:34 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.