Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 05-27-2012, 02:18 AM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default Nháp!

Tôi là một cô gái sắp 30 tuổi. Nếu tính một cách chính xác thì còn đúng 5 ngày 4 giờ 18 phút nữa tôi sẽ bước qua cột mốc khốn khổ đó. Cái cột mốc mà khi đi ra phố, đám con nít bắt đầu gọi bằng cô thay vì chị. Người ta có thể háo hức đón chờ tuổi 20 nhưng lại ngại ngùng khi tuổi 30 trờ tới. Có cái gì đó dùng dằng, nửa tin nửa chẳng muốn tin: mình đã 30 rồi đấy ư? Ôi, ước gì đây chỉ là một giấc mơ.
Dấu hiệu của sự già bắt đầu từ tuổi 30. Tôi cũng không ngoại lệ. Bàn tay tôi đã không còn mơn mởn nõn nà nữa mà bắt đầu rúm ró. Những nếp da dần đùn vào nhau theo một cách tự nhiên nào đó. Sau khi nhận thấy điều này vào 6 tháng trước, tôi hộc tốc chạy vào siêu thị, quơ vào giỏ hàng bao nhiêu cơ man là kem dưỡng da mặt, kem dưỡng da tay cả ngày lẫn đêm. Tôi tích cực bôi trát. Kết quả vẫn u như kỹ - y như cũ. Thất vọng và bất lực, tôi chỉ còn biết cam chịu. Tôi giương mắt ếch ra nhìn trừng trừng vào cái gọi là sự lão hóa. Còn biết làm gì hơn nữa chứ.
Tối thứ Bảy. Tôi nằm thu lu ở nhà trong khi cả thiên hạ nô nức kéo nhau ra đường. Tôi không có bồ. Nói cho đúng hơn là không có bạn trai. Nói như vậy cũng không có nghĩa là tôi chưa từng có bạn trai. Chính xác là đã từng làm quen, đã từng hò hẹn, đã từng yêu cỡ 5, 6 anh chàng gì đó. Tôi không nhớ rõ vì tôi không ghi tên họ vào sổ nhật ký. Họ hiếm khi xuất hiện trong nhật ký của tôi. Đơn giản là khi vui, tôi chả có tí tẹo ý tưởng gì cho chuyện viết lách. Sự sáng tạo chỉ đến trong lúc người ta cô đơn. Nhất là sự sáng tạo về con chữ.
Tuy tôi không có bạn trai nhưng tôi lại có người tình. Còn vì sao tôi phân biệt giữa bạn trai và người tình thì tôi sẽ phân tích sau. Tôi quen gã người tình này ở một diễn đàn nọ. Quen vì choảng nhau. Choảng trên mạng thì người ta gọi là "chém gió". Mối tình chém gió của chúng tôi khởi đầu cách đây 5 năm, khi tôi vừa 25 tuổi. Có thể nói tôi mê gã trước. Thật ra tôi cũng không ngại khi người ta bảo tôi là "đồ mê trai". Là gái mà không mê trai chả lẽ đi mê pê đê? Mê trai là vấn đề hết sức bình thường của những cô gái rất bình thường. Nhưng mê trai chỉ mới là điều kiện cần. Điều kiện đủ: mê trai đẹp. Tôi có thể kể ra tên hằng tá những anh chàng đẹp trai mà tôi mê như Kang Ji Hwang, Lee Min Ho, Song Seng Heung, Kim Ji Hoon... Tất nhiên, nếu đem nhan sắc của gã "người tình chém gió" ra so với các trai đẹp phim Hàn của tôi thì gã chỉ có thua cháy túi (có khi cháy luôn cả quần đùi). Vì vậy, tôi đành phải xây dựng một tiêu chuẩn khác để thay thế cho sắc đẹp. Tiêu chuẩn của tôi cũng không có gì ghê gớm lắm. Nó không thể sánh với tiêu chuẩn đo lường chất lượng ISO 9001 của DAS hay UKAS nhưng cũng đủ để sàng lọc ra các tay chém gió cự phách nhất.

***

Tôi chia tay bạn trai đến nay đã hai năm. Nếu không vì giữa đường gãy gánh tương tư thì chắc giờ chúng tôi đã kết hôn. Ai cũng bảo tôi và anh ta đẹp đôi. Mấy tháng trước, tôi nghe bạn bè nói anh ta đã lấy vợ. Tôi buồn ủ ê suốt một tuần chẳng thiết ăn uống. Lúc đó tôi cũng không hiểu sao mình lại có thứ cảm xúc quái quỉ như vậy. Rõ ràng là tình cảm của tôi dành cho anh ta vẫn còn nhiều lắm. Tại sao vậy chứ? Tôi đã từng rất tức giận anh ta kia mà. Tôi cũng từng cầu cho anh ta cưới phải cô vợ đần độn và sanh ra đám con đần độn kia mà. Ngày tán tỉnh tôi, anh ta bảo "con chúng mình sẽ thông minh giống anh và đẹp giống em". Tuy là khen mẹ tương lai của sắp nhỏ nhưng rõ ràng là tự tâng bốc mình. Dĩ nhiên lúc đó tôi đã mỉm cười sung sướng. Hồn vía còn đâu mà suy nghĩ ra rằng đây cũng chính là nguyên nhân khiến chúng tôi tan vỡ sau này cơ chứ.
Kết thúc với anh ta, tôi cảm thấy đau đớn. Tuy vậy, tôi giấu nỗi đau vào trong. Sau ngày chia tay độ 2 tháng, tôi tỉnh queo đi họp nhóm bạn chung của cả hai. Anh ta nhìn tôi đăm đăm. Tôi phớt lờ anh ta, chẳng nói nửa lời. Kết thúc buổi họp nhóm, lúc ở bãi xe, anh ta bắt chuyện:
- Bây giờ em về luôn hả?
Tôi đáp dạ và tránh không nhìn vào mắt anh ta. Ngày đầu gặp nhau, tôi đã chết vì ánh mắt ấy. Tôi biết rõ điểm yếu của mình nên trả lời xong tôi là quay xe dông thẳng. Từ đó về sau tôi không còn gặp hay liên lạc gì với anh ta nữa. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về khoảnh khắc ở bãi xe đó. Nếu tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, liệu tôi có đủ can đảm để quay đi không?

***

Sáng Chủ Nhật. Tôi dậy sớm hơn mọi ngày. Trời mưa lất phất. Tôi bước ra ban công xem xét tình hình thời tiết. Trời lạnh se se. Chả là hôm nay tôi có mấy cái hẹn. Cần phải cân nhắc xem có nên hủy hẹn hay không. À há, đám người hay tập thể dục ở công viên trước nhà tôi hôm nay trốn sạch. Chẳng còn một mống. Phải chi ngày nào cũng được như vầy thì đỡ cho tôi biết bao. Tôi có thể nướng ngon lành cho đến khi đồng hồ báo thức reo inh ỏi. Sáng nào tôi cũng phải đánh vật với tiếng nhạc hiệu dưỡng sinh rè rè của cái loa từ thời Bảo Đại. Những tiếng ối, á và các tràng cười xuyên óc của hội cầu lông cứ phi thẳng từ đất lên tít lầu 3. Cáu hết cả người. Tại sao bọn họ lại không thể chăm sóc sức khỏe của họ trong sự im lặng nhỉ? Có lẽ bọn họ chưa xem phim "Sự Im Lặng Của Bầy Cừu".
Trở vào nhà. Tôi quyết định nhắn tin cho đám bạn hủy kèo cafe sáng. Đứa nào cũng mừng húm. Với thời tiết này chỉ có trùm mền ngủ là tuyệt nhất. Còn tôi thì không thể ngủ nữa. Tôi đâu phải là con sâu ngủ. Tôi đã ngủ hơn 8 tiếng rồi. Người ta nói ngủ nhiều có thể bị đần độn. Tôi không muốn làm một cô gái 30 tuổi, không có bồ và đần độn mặc dù nam giới có vẻ thích những cô gái đần độn. Thật ra, tôi cũng không biết những đứa con gái đang có bồ có đần thật hay không? Có thể họ giả đần và họ rũ đần đứng dậy chói lòa sau đám cưới. Cũng giống như chú Ánh của tôi "rũ sến đứng dậy chói lòa" sau khi bỏ bút danh Hoài Mộng Diễm Thư. Có thể lắm chứ.
Tôi bật máy tính. Phải lướt web một chút. Danh sách nhạc "auto play" của tôi chơi đến bài "Way back into love" do Hugh Grant và Drew Barrymore song ca. Trời ơi, tôi thích bài này đến điên người. Giọng ca mộc mạc, nhịp nhạc êm ả. Hugh Grant là trai đẹp số 1 trong lòng tôi. Mặc kệ anh ấy có nhiều xì căng đan gì đấy. Tôi không quan tâm. Miễn anh ấy cứ mãi là anh chàng nhà văn ngồi đọc sách trong công viên Noting Hill ngập tràn ánh nắng. Bấy nhiêu đã đủ rồi. Cuộc đời đã dạy tôi không nên đòi hỏi quá nhiều. Và tôi tin là mình đúng.
Tôi đang cố tưởng tượng xem gã người tình chém gió của tôi đang làm gì vào sáng Chủ Nhật. Có thể gã chưa ngủ dậy. Gã đích thị là con sâu ngủ đã thành tinh. Gã từng bảo tôi:
- Nếu anh ngủ không đủ giấc anh sẽ bị bệnh
Tôi xì một tiếng. Bệnh gì mới được chứ? Gã đi ngủ khi tôi chưa bắt đầu buổi đọc sách ban khuya và gã thức dậy khi tôi đã ngồi chễm chệ ở văn phòng. Tôi không hề nghe tới cái thứ bệnh quái dị này. Rặt ngụy biện.
Tuy ngủ nhiều như vậy nhưng gã không hề đần độn một tí nào như người ta nói. Ngược lại, gã cực kỳ thông minh. Thông minh theo kiểu môi miếng:
- Đi làm chưa mắm lùn?
- Sao kêu tui là mắm?
- Mắm lúc này có giá lắm cưng.
Đã không biết bao nhiêu lần tôi ước gì tôi không phải ngồi đối diện với màn hình máy tính mà là đối diện với bản mặt khó ưa của gã. Tôi sẽ cho gã biến thành tên mặt lõm bởi cú đấm của mình. Hừ hừ, dám trêu gan tôi à.

***

Thời tiết hôm nay thật là lạ. Mưa vào lúc sáng sớm. Hửng nắng vào lúc trưa. Gầm gào giông gió vào lúc chiều. Ửng hồng vào lúc hoàng hôn. Tôi thích ngắm hoàng hôn. Vì sao ư? Có lẽ vì tôi thích cái gì đi về phía cuối con đường. Sự lặng lẽ, buồn bã, u tịch dễ lấy cảm tình của tôi hơn. Tôi quan sát khu phố từ trên cao. Một khu phố hình tam giác hiếm có ở thành phố này. Trong lòng tam giác là công viên có cây xanh và ghế đá. Một nhóm người đang đá cầu trên thềm xi măng của công viên. Trong đó có 1 đứa con gái. Tôi cũng biết đá cầu. Nhưng bây giờ tôi có thể đá được hay không thì tôi không chắc. Chuyện đá cầu của tôi nó xảy ra hồi mười mấy năm trước lận. Hồi đó tôi hay tập tành chơi mấy trò của tụi con trai. Tôi cũng biết bắn bi, đánh chõng và đấm thằng con trai nào dám chọc ghẹo tôi. Tuy vậy, bọn con trai vẫn thường đem tôi ra làm trò tiêu khiển. Chúng làm tôi điên lên đến mức gần như xù cả tóc. Tôi không hiểu tại sao bọn chúng lại có sở thích quái đản như vậy. Liệu có phải vì tôi hét rất to hay đấm rất đau? Rõ là bọn thích bị bạo hành.
Gã người tình chém gió của tôi cũng là một tay có sở thích bị bạo hành. Mỗi lần nói chuyện với gã, tôi phải dùng hết thảy các icon đấm, đá, xì khói, đập búa mới đủ lột tả được đầy đủ cảm xúc của tôi. Hễ tôi càng nổi cơn tam bành thì gã càng khoái chí. Tuy vậy, không phải lúc nào gã cũng chăm chăm tìm cách chọc cho tôi phát cáu. Có những lúc gã cũng tỏ ra hòa bình. Như lần tôi đi công tác tỉnh, gã nhắn: "Sáng nay anh đi mua vật tư, chạy ra Sài Gòn, đường đi buổi sáng thật là mát mẻ, sạch sẽ tinh tươm, anh nhớ em nên dự định viết nhât ký thay em, trong đầu nghĩ biết nhiu thứ". Thì ra là có nhớ tôi cơ đấy. Chắc vì không có ai ở không cho gã chọc ghẹo. Thật ra, cũng có lúc chính tôi là người gây hấn trước:
- Ê, ở không hôn?
- Chuyện gì?
- Quánh lộn hông?
- Thay vì vậy hôn nhau nó vui hơn.
- Hông thích hôn
- Hôn sao mà không thích hả? Chắc là em không biết hôn. :-* Thưởng cho em đó.
- Cất lại đi, hông nhận đâu
- Tình cho đi không nhận lại bao giờ
- Vậy vứt sọt rác nhé?
- Phí quá em ạ
- Thì không ai muốn nhận hết, chả lẽ để nó chõng chơ giữa đường? Mình phải làm xanh sạch thành phố chứ.
- Thành phố đầy những nụ hôn bay. Hình ảnh rất đẹp đó em.
- Xì, em có thấy đẹp gì đâu.
- Chẳng lẽ nó không đẹp với em? Chắc là do em bị dính quá nhiều nụ hôn văng dãi. Thành phố đầy những dấu môi bay. Trời ạ, đấy là cả 1 tứ thơ. Hê hê.
Hừ! Thật quá đáng. Dám nói tôi bị dính dãi. Nghe mà phát tởm. Hông biết dính dãi này có bị chạy nọc không nữa.

***

Tôi vừa xác nhận một cái tên con trai lạ hoắc vào danh sách bạn bè ở facebook. Lạ mà quen. Hai chữ đầu trùng tên với gã người tình chém gió còn họ thì không phải. Tôi add vì muốn xem có phải là gã không. Nhưng hoàn toàn thất vọng. Trang facebook trống trơn. Danh sách bạn bè chỉ có 2 người. Tôi và 1 cô bé nào đó. Nếu không là người quen thì tại sao lại gửi cho tôi yêu cầu kết bạn nhỉ? Tôi đâu phải là đứa hoạt động tích cực ở facebook. Tạo nick, add mấy đứa quen quen để xem hình, xem status của tụi nó chơi thôi chứ tôi có nói năng gì ở facebook đâu. Có khi mấy tháng liền tôi chẳng mò lên facebook. Thôi kệ hắn đi, đứa nào cũng được.
Tôi hẹn với Jun sáng nay lúc 9 giờ ở nhà Jun. Chẳng là tôi đang làm báo cáo thực tập và đang bị bí, cần Jun chỉ giáo. Jun là bạn thân của tôi. Cả hai vợ chồng đều là bạn của tôi. Tôi quen chồng Jun trước khi gặp Jun. Thú thật là lúc đầu tôi cũng mết chồng Jun chút đỉnh vì đẹp trai lại có sở thích nghe nhạc giống tôi: Tuấn Ngọc và Ngô Thụy Miên. Nhưng tiếp xúc lâu ngày tôi nhận thấy chồng Jun có tật nói chuyện dông dài, kiểu như muốn nói cái áo đang cháy mà phải kể từ khi con tằm nhả tơ. Tôi là đứa trẻ có chút tự kỷ nên tôi sợ nghe người ta nói nhiều. Vì thế tôi bỏ ngay ý định đen tối của mình. Jun cũng như tôi, thích vẻ ngoài của đẹp trai của chồng nhưng Jun mạnh dạn hơn tôi là tấn công trực diện. Và Jun thắng lợi vẻ vang với đám cưới rềnh rang cả trăm bàn mà thực khách ngồi không ai biết ai. Cuộc hôn nhân kéo dài 6 năm không con cái. Ai cũng hỏi tôi tại sao Jun chưa có con. Tôi hay tếu táo trả lời rằng: "Đã đi khám bác sĩ rồi, bác sĩ nói 2 vợ chồng hoàn toàn khỏe mạnh bình thường, lý do không có con rất đơn giản: có ngủ chung đâu mà có con, haha". Họ có ngủ chung hay không thì Jun không có kể với tôi, nhưng cái kiểu lạnh nhạt khi có người ngoài của họ thì đúng là không thể hiểu nổi. Rất nhiều người đã ngạc nhiên khi qua một thời gian dài quen biết cả hai người tới một ngày đẹp trời mới vỡ lẽ ra họ là vợ chồng. Chồng Jun là một mẫu đàn ông tốt. Tuy tôi có phần dị ứng với tính nói chuyện vòng vo nhưng đó không phải là một điểm xấu. Thế thì tại sao hôn nhân lại nhạt? Họ chưa bao giờ nắm tay nhau trước mặt tôi. Chở nhau đi ngoài đường họ cũng không ôm eo. Nếu kết hôn mà sống nhạt như vậy thì thật sự chẳng ai cần hôn nhân để làm gì.
Tôi ghét sự lạnh nhạt trong tình yêu. Nếu ai đó hỏi tại sao tôi không quên được người cũ, tôi sẽ trả lời rằng vì chúng tôi đã từng rất ngọt ngào. Hiếm khi nào anh ấy cho phép tôi ngơi nghỉ vòng tay ôm khi anh ấy chở tôi trên phố. Những lúc như vậy tôi thường tựa cằm vào vai anh ấy và hát. Có khi anh ấy hát cùng với tôi. Hai cái mỏ chim khuyên cùng hát vòng vèo trên phố. Và sẽ không thiếu những cái nắm tay siết mạnh rồi thả ra. Ánh mắt cười hiền lành nhưng vẫn rất tình tứ mỗi khi nhìn tôi. Giọng nói nhỏ nhẹ, lúc nào cũng chực nũng nịu nhưng vẫn đủ sự nam tính. Tất cả những điều đó đã ghi lên ký ức tôi những hình ảnh thật đẹp. Thật sự bây giờ tôi không còn nhớ chúng tôi đã mâu thuẫn như thế nào. Tôi đọc nhiều mẩu truyện có nội dung hai người yêu nhau chia tay rồi trở về với nhau nhưng tôi không tin điều đó ứng nghiệm với mình. Bởi lẽ, anh ấy đã là quá khứ. Tôi không thích những cái gì đẹp đẽ trong quá khứ bị hiện tại làm cho vỡ vụn. Thà cứ để nó trôi tuột vào quá khứ, như một vật kỷ niệm, lâu lâu giở ra xem rồi gói lại. Như thế tốt cho tất cả.

***

Tôi và Jun đang châu đầu vào bài thực tập thì anh Lương, anh trai của Jun, đi chơi về. Vừa dắt xe vô nhà là ảnh lập tức hỏi tôi cắt tóc ngắn giống con trai hồi nào vậy? Mô Phật. Bộ mái tóc của tôi giờ lạ lắm sao. Cắt gần cả năm rồi mới hỏi. Anh Lương thuộc hàng đàn ông xấu người. Tôi nghĩ nếu Trương Chi có tái thế thì anh Lương mới có đối thủ. Tụi nhỏ bây giờ hay gọi trường hợp này là "xấu vô đối". Còn ảnh có xấu tính hay không thì tôi không biết. Jun hay khoe bạn gái của anh Lương toàn tụi con nhà giàu đẹp gái. Mỗi lần như vậy tôi hay nghĩ thầm trong bụng "mấy nhỏ đó chắc không có vấn đề gì về thần kinh chứ?" Nhưng có trời mới biết được vì sao người ta yêu nhau. Dĩ nhiên là tới bây giờ tôi cũng chưa nhìn thấy con nhỏ bạn gái nào của anh Lương cho nên cái gọi là "đẹp gái con nhà giàu" của Jun vẫn chưa có chứng cứ xác thực. Biết đâu, Jun đang cố nâng anh trai lên để tôi thấy ảnh cũng có sức hút với tôi thì sao. Phụ nữ thường khoái cái hào nhoáng bên ngoài mà. Nói gì thì nói, nếu tôi thấy anh Lương hấp dẫn thì có lẽ tôi đã không bỏ qua con mồi này từ lâu rồi. Jun vẫn chẳng khoái tôi trở thành chị dâu của cô ấy là gì. Ôi trời, tự nhiên tôi thấy sởn hết gai ốc khi nghĩ tới việc Jun gọi tôi là chị Hai. Chắc lúc đó hỏng còn thân được như bây giờ.
Hình như mấy người hay ăn thịt chó thường rất sợ chó. Ông chồng Jun là một điển hình ăn thịt chó. Ổng mê nhậu có tiếng. Hôm nay ổng quá giang xe tôi ra đầu ngõ để lấy chiếc xe đang bỏ ở tiệm sửa xe. Đang chạy ngon trớn tự nhiên ổng chụp eo tôi bất thình lình. Cùng lúc là con cún nhỏ xíu ở trong nhà người ta vồ ra sủa. Ổng sợ chó. Ôi mẹ ơi! Tôi đâm hoảng thật sự. May mà không lạc tay lái. Không phải vì tôi sợ con cún mà vì ổng làm tôi giật bắn mình. Ai đời đàng ông đàng ang, chuyện gì cũng dám làm mà con chó nhỏ chút xíu lại sợ. Chắc ăn thịt cún nhiều quá giờ sợ bị báo thù chứ gì. Tôi phải mắng vốn Jun vụ này. Thật là mất mặt. Eo của tôi đâu phải hàng chùa mà muốn chụp là chụp. Tại sao ổng không chụp cái yên xe đi chứ.

***

Tôi chưa biết mặt gã người tình chém gió tròn méo ra sao dù hai đứa tíu tít ngót ngét đã 5 năm. Tuy vậy, gã lại biết mặt tôi. Đó là cái dở của người dám chia sẻ hình ảnh của mình cho người khác. Lần đầu tiên gã thấy tôi ở nhà sách Nguyễn Huệ 4 năm về trước. Gã kể rằng lúc ấy tôi đang đi ra khỏi nhà sách và gã thì đang đi vào. Lần thứ hai gã tình cờ thấy tôi ở một shop thời trang trên đường Hai Bà Trưng. Tôi dám đoan chắc rằng gã không đủ tự tin về nhan sắc đàn ông của mình cho nên chưa khi nào gã có can đảm bước đến trước mặt tôi: "chào em, anh là người tình chém gió của em đây". Nghĩ mà tệ thật. Tôi có ăn thịt gã đâu chứ. Tuy tôi nói chuyện với gã có phần hung dữ nhưng ngoài đời tôi cũng dịu dàng nữ tính kia mà.
Cũng có thời gian dài tôi và gã không hề liên lạc. Tôi cũng ít khi online. Khoảng thời gian đó tôi bận yêu đương nhăng nhít. Tôi đọc những dòng gã viết về nỗi đau chia ly mà chỉ như đọc một mẩu tạp bút ngắn trên báo. Kể cũng vô tâm thật. Cho đến khi tôi nếm cảm giác chia ly của riêng mình, tình cờ tôi đọc lại bài viết đó thì tôi mới thấu hiểu được tâm trạng của gã khi ấy: "tôi vừa đánh mất một bông hoa". Con người của gã tại sao tôi thích ư? Thứ nhất, gã có thói quen mang sách theo bên mình cho dù biết rằng không có thời gian rỗi để đọc. Tôi cũng vậy. Lúc nào trong túi xách của tôi cũng có sách. Thứ hai, gã có những bài thơ làm tôi thích. Người con gái trong thơ của gã rất đẹp:
Em vẫn hoàng hoa một dáng khôi
Hái bông hoa tím ở bên đồi
Mộng chiều ai khóc dòng dư lệ
Tóc biếc tôi chờ một nét môi
Em vẫn hoàng hoa một dáng thu
Vàng nương hoa cúc nẻo sương mù
Nhợt nhạt chân mây màu mắt nhớ
Ngón xanh tôi khát tình phù du
Vầng trăng buông sữa thả nhung rèm
Tôi ướp thơ mình hương đóa sen
Em còn lá đỏ sầu nghiêng ngả
Mắt khép ru hờ giấc mộng em
Tình muộn thu rồi cũng đã sang
Sầu giăng gió trắng hỡi ơi nàng
Tương tư bao độ em còn biết
Mấy thủa vai kề, trở ngón đan?

Thứ ba, gã là dân Sài Gòn chính hiệu con nai vàng nhưng chưa hề ngơ ngác. Một đặc điểm ở dân Sài Gòn mà tôi nghĩ rất ít người để ý rằng dân Sài Gòn hay có tính hài hước. Nếu như tôi treo status một câu nhạc chế theo bản Speak Softly Love: "Tình như củ khoai mình bẻ làm hai ai ngờ khoai sùng" thì gã sẽ lên tiếng: "Tình như trái banh mình đá vòng quanh ai ngờ banh xì". Thứ tư, tôi không nói điểm thứ tư này tôi thích nhưng nó là 1 nét tính cách trong con người gã. Gã có sẵn máu du côn trong người. Không dưới 10 lần tôi chứng kiến gã mắng chửi người khác ở diễn đàn với những từ ngữ đáng sợ. Thật ra điểm này tôi cũng có thể thông cảm được vì đặc trưng môi trường sống. Nếu gã không là một cư dân trong xóm chợ cầu Muối thì có lẽ sẽ ngoan ngoãn hơn. Cái đặc tính thứ tư này nó thường làm tôi lấy làm lạ. Tại sao một người đọc sách nhiều như vậy, làm thơ nhẹ nhàng như vậy, giọng điệu khôi hài như vậy mà lại thoắt cái biến thành một người hoàn toàn khác. Thậm chí con người đó trong cơn giận dữ đã có lần bảo tôi: "rồi tụi mày sẽ biết tay tao". Tôi thấy ghét cái câu này.Tôi thèm sợ à? Đến bây giờ cho dù gã có giải thích 100 lần về cái câu đó tôi cũng không bao giờ thay đổi suy nghĩ gã đã từng hung hăng bọ xít với tôi.
Vậy đó, tôi cũng không biết mình đã nghiện gã từ khi nào nữa.

***

Mabu rủ tôi đi Vũng Tàu chung với phòng nó vào dịp cuối tuần. Tôi chưa biết có nên đi hay không. Mabu là chú nhóc đồng nghiệp nhỏ hơn tôi 2 tuổi nhưng tướng thì to gấp 3 tôi. Tôi thân với Mabu từ khi nào tôi cũng chẳng nhớ. Chỉ biết rằng Mabu là người suốt 6 ngày trong tuần đều đặn ăn trưa cùng tôi. Mabu cũng là người luôn bị tôi năn nỉ ăn giúp phần ăn của mình mỗi khi tôi tọng hết nổi. Những lần như vậy, Mabu lại giả vờ phụng phịu: "chị lại vỗ béo em" còn tôi thì cười khì khì. Mà Mabu béo thiệt. Tôi không biết Mabu bao nhiêu kí nhưng áo quần toàn phải đặt may vì quá khổ. Mọi người đều đùa cợt trên sự béo của Mabu. Tôi cũng vậy. Hiếm khi nào tôi gọi Mabu đúng tên cúng cơm mà chỉ toàn: "Ê, Ku!" "Ê, Mập!". Thật ra thì, tôi thích gọi người khác bằng biệt danh hơn là tên khai sinh của họ. Tôi cũng không biết tại sao như vậy nữa. Có lẽ sẽ thân mật hơn chăng?
Mabu đang bị tơi tả vì bản mô tả luồng đi của dữ liệu phải nộp gấp cho sếp. Chuyện gấp không làm nó khổ nhưng chuyện không biết vẽ như thế nào mới đáng nói. Tội nghiệp thằng bé! Chỉ có những lúc này thì chị nó (là tôi đây) mới có chút uy quyền của bậc đàn chị. Tôi cầm cây bút chì gạch chéo chéo lên bản mô tả của nó, y như cô giáo đang chấm điểm học trò dốt:
- Không đúng, làm lại!
Thằng nhỏ tiu ngỉu. Hí hí. Ai biểu nhờ xem dùm. Mà nếu không nhờ thì bảo đảm khi đưa cho sếp cũng sẽ bị gạch thôi. Tôi làm việc với sếp bao nhiêu năm, chẳng lẽ tôi còn không biết cách tư duy và xử lý công việc của sếp hay sao. Lẽ ra tôi nên làm trợ lý cho sếp thì hay hơn chuyện đi quản lý linh tinh thứ như bây giờ.

***

Cuối cùng tôi cũng quyết định không đi chơi Vũng Tàu với Mabu. Toàn con trai hông, tôi không thấy thích mấy. Chắc chắn tụi nó sẽ nhậu thịt chó. Mà tôi lại là người của hội anti-ăn thịt chó. Nghĩ đến việc tụi nó bỏ mấy miếng thịt chó vào miệng nhai ngồm ngoàm là tôi đã thấy buồn nôn. Kinh quá!
Kể từ tuần này tôi không phải đi làm ngày thứ Bảy nữa. Ha-ha-ha. Tôi sẽ tha hồ ngủ nướng. Tôi sẽ ngủ đến 9 giờ. Sau đó sẽ nhởn nhơ ăn sáng, rồi đi làm móng, cắt tóc. Lâu lâu tôi sẽ đi chơi xa 2 ngày mà không cần xin nghỉ phép. Nghĩ đến chuyện đi chơi xa đã thấy sướng. Hè này tôi sẽ đi hai chỗ. Kế hoạch và ngày đi đã có hết rồi. Còn chỗ thứ ba thì sẽ đi vào dịp Noel, sẵn tiện ăn đám cưới Bo ú luôn.
Hai năm rồi tôi chưa về Dalat. Lần cuối cùng tôi về là khoảng một tháng trước khi tôi lấy lớp học buổi tối. Giờ thì tôi sắp tốt nghiệp rồi đấy. Hai năm trôi qua cái vèo, tưởng lâu lắc nhưng hóa ra lại nhanh. Dalat mùa này mưa gió lê thê. Tôi chán Dalat những ngày u ám. Vừa lạnh, vừa buồn. Thật ra Dalat cũng có gì vui đâu. Cái trí nhớ về Dalat của tôi đang dần rỗng tuếch. Có chăng chỉ là vài cảm xúc ở Tùng còn đọng lại. "Tùng là nơi Trịnh Công Sơn gặp Khánh Ly lần đầu tiên!", đó là lời của bà chủ quán, vợ ông Tùng. Một người bạn của tôi, nhà cách Tùng một dãy phố thì lại bảo Trịnh Công Sơn và Khánh Ly gặp nhau lần đầu tiên ở cafe Đồng Dao, sát nhà anh ta. Tôi cũng chẳng biết thực hư ra sao. Thôi kệ, chuyện ai gặp ai cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc tôi thích Tùng. Còn Đồng Dao thì tôi chưa ghé bao giờ.
Tôi nhớ cuộc hội ngộ đầu tiên của tôi và Tùng. Giọng Khánh Ly rộn rã trong bản nhạc Giáng Sinh lạ hoắc. Tôi từng tự hào mình nghe nhạc xưa rất nhiều nhưng đĩa nhạc ở Tùng ngày hôm đó khiến tôi ngạc nhiên. Đa số bài tôi không biết mặc dù được hát với những giọng ca lừng lẫy. Tôi nhớ cái mùi của không khí hôm đó. Khói thuốc lá trộn hương cafe quyện hơi lạnh thật đặc biệt. Tôi nhớ cả người phụ nữ ngồi nói chuyện với chú chủ quán. Sở dĩ tôi nhớ bà ta vì bà ta nói chuyện rất to trong khi quán chỉ có tôi và vợ chồng bà ấy là khách. Tôi còn tự dựng lên phác thảo về cuộc đời bà ta nữa kìa. Trước kia, bà ta từng là cô giáo ở trường trung học Bùi Thị Xuân, một trường rất nổi tiếng ở Dalat. Sau đó bà ta cùng gia đình đi định cư ở Úc và bây giờ bà ấy về thăm lại cố hương. Lẽ ra tôi sẽ quên khuấy bà ta nếu chúng tôi không tình cờ đụng mặt nhau ở Hòn Chồng - Nha Trang. Bà ta và mấy đứa con gái cứ ríu ra ríu rít chụp ảnh. Còn lão chồng thì đi tới đi lui như thị vệ. Nhìn sơ cũng biết lão này thuộc chủ nghĩa thờ bà. Cũng may là tôi không gặp bà ta lần thứ ba tại Sài Gòn. Nếu không tôi đã nghĩ bà ta chắc là đang ám tôi.

***

Sáng thứ Bảy đầu tiên được nghỉ làm. Tôi đã không ngủ nướng. Tính tôi là vậy. Ngày nào phải đi làm tôi sẽ rất thích ngủ thêm 1 tẹo nhưng ngày nghỉ tôi lại dậy rất đúng giờ. Tôi bấm điện thoại gọi tứ phương. Gọi cho Má, gọi cho em Lan, gọi cho Jun và cuối cùng là rủ mẹ thằng Tin ăn sáng. Mẹ thằng Tin sốt sắng mang con Shrak sang đón tôi. Không có thằng Tin mặc dù tôi đã dặn phải chở thằng Tin theo. Mẹ nó lại còn nhất nhất cứ phải ăn ở cái quán mì quảng ngay ngã ba gần nhà tôi nữa cơ chứ. Con này hôm nay là lạ.
Quả đúng như cảm giác của tôi. Mì quảng vừa bưng ra, tôi chưa kịp lùa đũa nào đã nghe nó bảo "tao có bồ". Tôi thấy lùng bùng lỗ tai, tưởng xe cộ chạy ì ầm nghe không rõ. Tôi trố mắt nhìn nó. Nó nhấn giọng: "Tao nói tao có bồ". Rồi nó cười tủm tỉm. Tôi không biết nói gì. Mẹ thằng Tin bắt đầu kể hai người gặp trong hoàn cảnh nào, tình trạng gia đình người ta ra sao, người ta theo đuổi thế nào. Thật ra tính nết của mẹ thằng Tin tôi không lạ. Hồi con gái nó nổi tiếng với những cuộc tình "2, 4, 6" "3, 5, 7". Hễ nó đi với anh này thì nói xạo anh kia rằng đang đi với tôi. Tôi thường được đưa ra làm lá chắn phòng thủ cho nó rất trót lọt. Giờ nó đã là mẹ sề 1 con, vẫn ngựa quen đường cũ. Nó dắt tôi ra tiệm mì này cũng chỉ cốt ý chỉ cho tôi nhà bồ mới của nó ở xeo xéo bên kia đường. Cuối cùng, tôi chỉ biết nói một câu gọn lỏn: "Làm sao thì làm, đừng để ba thằng Tin giết mày".
Chuyện của mẹ thằng Tin cũng giống như những mẩu tin tức tôi hay đọc trên báo phụ nữ. Đại loại như hôn nhân nhàm chán, cảm thấy người đàn ông bên ngoài giỏi giang, lịch lãm, hiểu tâm lý phụ nữ hơn chồng mình. Chỉ vì vậy mà nảy sinh những mối quan hệ ngoài vợ ngoài chồng, như bài thơ nào đó lâu rồi:
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng

Nhưng, những người phụ nữ trong cơn say nắng đâu thể biết được rằng người đàn ông hấp dẫn hơn chồng mình muôn phần kia, khi ở nhà, trong con mắt vợ anh ta, anh ta cũng chán ngắt y như ông chồng mình vậy.

***

Mabu gọi điện thoại cho tôi mấy lần trong ngày hôm nay. Chẳng phải nó nhung nhớ gì bà chị tội nghiệp của nó mà chỉ vì nó đang không biết thuê khách sạn ở đâu và ăn ở đâu. Thằng bờm! May mà nó không đứng trước mặt tôi, nếu không tôi đã phát cho vài cái kí có mà lủng sọ. Cầm đầu băng đảng ăn chơi 11 đứa mà đi thì chỉ biết cắm đầu đi, không hề có sự chuẩn bị trước. Ra đến nơi mới bắt đầu gọi về. Nếu tôi không nghe điện thoại thì sao? Trải bạt ngủ ngoài biển hết chắc?

***

Tôi nướng hai ngày cuối tuần vào việc ăn, ngủ, xem phim. Tuần này tôi không đọc sách. Tôi đang bị hết sách để đọc. Tạm thời chưa có tựa sách nào có thể hấp dẫn được tôi. Sáng Chủ Nhật, tôi ngồi xem phim hoạt hình Larva với cu Tin. Hai đứa cười hắc hắc vì con sâu cứ xì hơi một cách mất kiểm soát. Tự nhiên tôi nhớ lại thời tôi còn nhỏ. Tôi vẫn thường ngồi xem phim hoạt hình với Ba tôi. Thời đó phim Tom và Jerry mới thịnh hành mà đầu đĩa thì chưa có. Chỉ có thể đợi tivi chiếu mới xem được. Mỗi ngày tivi chiếu đúng 15 phút. Rất kẹo. Chả bù với bây giờ, muốn xem cả ngày cũng được.
Má tôi hồi đó là "độc tài phát xít", nhất định không cho tôi xem tivi nhiều, sợ ảnh hưởng việc học. Buổi tối sau khi ăn cơm xong, tất cả mọi người tập trung xem tivi ở nhà tôi thì tôi phải ôm tập sang nhà mẹ thằng Tin để học bài. Thật ra giải pháp đó của Má tôi cũng chẳng hiệu quả gì mấy vì hai đứa tôi học thì ít mà chơi thì nhiều. Chủ yếu là hí hoáy mở thư "tình" của mẹ thằng Tin ra đọc và viết trả lời. Những lá thư tình theo kiểu "bày đặt làm người lớn" của con nít. Cũng may là mẹ thằng Tin đã đốt sạch mớ thư trước khi đi Sài Gòn, chứ nếu bây giờ mở ra đọc, chắc sẽ được một phen cười vỡ bụng. Còn những đương sự viết nên các bức thư kia chỉ có nước vạch đất mà chun.
Hình như Má tôi vẫn còn giữ thư từ cũ của tôi. Cũng là thư của mối tình đầu thanh mai trúc mã. Tôi không được như mẹ thằng Tin là có thư tình từ hồi 12 tuổi mà phải đợi tới 6 năm sau tôi mới nhận được thư đầu tiên của người ấy. Nội dung như thế nào thì tôi quên rồi nhưng đại khái là giữa một cô sinh viên năm nhất và một anh bộ đội. Chắc chắn là không có những yêu đương gì được viết trong những bức thư đó vì hồi ấy tôi rất ngố. Ngố đến nỗi hai đứa đã công khai quen nhau một thời gian dài mà người ấy cũng không hôn tôi được lần nào. Rồi bọn tôi chia tay không rõ lý do. Người ấy tránh gặp tôi mấy năm liền cho đến ngày có tình yêu mới và cưới vợ. Người ta lấy vợ tôi không tiếc mà Má tôi tiếc. Má tôi bảo: "nó đi lấy vợ rồi đó, mày thấy chưa". Tôi không hiểu tại sao Má tôi lúc nào cũng sẵn sàng tống khứ tôi cho 1 gã nào đó.

***

Người tình chém gió của tôi đi công tác mãi tận Hạ Long. Sài Gòn những ngày không anh buồn hơn chó cắn. Tôi đành mượn tạm câu thơ của nữ sĩ Khương Hà để bày tỏ nỗi lòng. Mong rằng chó này không phải là chó điên.
Gã đi rồi tôi thấy thiêu thiếu một cái gì đó không rõ. Kể cũng lạ. Bình thường thì cãi nhau choe chóe. Nói 3 câu đã cãi đến 2 vậy mà vắng nhau lại thấy nhớ. Lẽ ra thấy khỏe hơn mới phải chứ.

***

Tôi sắp dọn nhà. Kế hoạch là vậy. Với những đứa sống nhà thuê như tôi thì lâu lâu đổi một căn nhà cũng giống như làm lại một cuộc đời mới. Gánh nặng duy nhất là sách.
Năm rồi tôi mua sách khá nhiều. Kể từ hồi tôi biết những trang web mua sách online thì mấy thằng chủ web bắt đầu moi được túi tôi. Tôi sẵn sàng nhấp chuột tích tích và đơn hàng của tôi lúc nào cũng là giao hàng miễn phí. Có lần tôi dự định tung ra hơn nửa triệu bạc cho 1 đơn hàng để được tặng kèm cái áo thun có hình con mọt sách. Cái áo thun xấu òm. May mà tôi không được toại nguyện vì "số lượng áo thun có hạn".
Năm nay tôi không quan tâm gì chuyện bóng đá. Hoàn toàn không để tâm. Khác xa với hồi tuổi teen là ít khi bỏ sót trận nào. Người ta bàn chuyện bóng đá khắp nơi. Sáng vô sở làm là đã nghe bọn Mabu rôm rả lớp chê lớp khen. Chiều đi tiệm ăn lại nghe những bàn bên cạnh tá lả đội này thế nào đội kia ra sao. Người tình chém gió của tôi cũng là một tay ham mê cái trò trái bóng lăn. Đang nói chuyện thơ thẩn đột nhiên gã bảo:
- Thôi đi ngủ trước nha, hôm nay không có đá banh, tranh thủ khò, mệt quá rồi.
Cố tình trêu tức gã, tôi bèn hỏi:
- Thua đậm không? Ý nói cá độ í.
Gã cười hi hi:
- Xui xui, nhỏ dzô dziên.
- Thực tế chứ dzô dziên gì pa?
- Ai móc miếng mày hồi mới đẻ dzậy nhỏ?
- Cần gì ai, haha.

***

Nhà mới của tôi nằm bên cạnh sở làm. Tôi chỉ mất 2 phút để đi từ nhà đến văn phòng. Thật ra chuyện đó đối với tôi cũng không quan trọng lắm. Điều quan trọng hơn cả là tôi có một chỗ ở mới khiến tôi hài lòng hơn, yên tâm hơn. Yên tâm vì mớ sách được bảo vệ an toàn khỏi sự thấm dột.
Tôi mới có thú vui mới là in sách trên mạng đem về nhà đọc. Những quyển sách rất xưa, xưa hơn tôi, xưa hơn cả Má tôi và không bao giờ được xuất bản lại. Nếu tôi càng đọc sách nhiều hơn thì có lẽ một ngày nào đó không xa tôi sẽ phải gắn hai cái đít chai dày cộm lên mặt mới mong thấy rõ đường mà đi. Đúng là thê thảm.
Gã người tình chém gió băn khoăn vì thái độ của tôi mấy ngày gần đây. Có vẻ đâm hơi, có vẻ lạnh nhạt. Gã hỏi tôi tại sao? Làm sao tôi biết được là tại làm sao chứ? Nếu tôi không dở hơi như vậy thì liệu tôi có còn ở không để cho gã chòng ghẹo tới tận bây giờ hay không?
Tôi bị dị ứng. Dị ứng vì cái gì không rõ. Gương mặt tôi nổi lốm đốm đỏ và ngứa suốt mấy tháng nay. Càng ngày càng nặng hơn. Ai cũng bảo tôi phải đi bệnh viện da liễu để khám. Mấy nhỏ bạn học còn sốt sắng "phải đi khám ngay, con gái chỉ có khuôn mặt là ăn tiền". Tôi cười hì hì. Tôi đâu có ý định ăn tiền của ai vì khuôn mặt. Người ta đẹp để làm gì? Cho đàn ông đeo đuổi ư? Đeo đuổi rồi thì được gì? Một ông chồng để cúc cung phục vụ một cách tận tụy ư? Mà mấy ông chồng bây giờ toàn thứ trời ơi đất hỡi. Thôi, cám ơn. Cho em xin hai chữ bình yên tuy rằng mang tiếng ế. Ít ra thì sự hi sinh của phụ nữ cũng phải được bù đắp bằng thái độ cảm thông và chia sẻ chứ không thể đổ vào một nơi như cái lỗ đen vũ trụ được. Tôi đã chứng kiến quá nhiều, nghe quá nhiều và suy nghĩ quá nhiều. Mười người phụ nữ thì chỉ có 1 người viên mãn trong cuộc sống gia đình. Tôi cũng chẳng mong mình may mắn để lọt vào 10% đó.

***

Tối tối tôi hay mò lên facebook. Chủ yếu là xem hình thiên hạ coi có gì vui. Facebook người tình cũ hôm nay có update. Hình gã đi chơi Cần Thơ mới ghê. Tự nhiên tôi thấy bực mình. Chỗ nào không đi lại đi Cần Thơ. Tháng sau tôi cũng đi Cần Thơ. Chả khác nào tôi đang theo đít gã. Hai năm không gặp, nhìn gã vừa béo vừa già thấy ớn. Lại xấu trai nữa chứ. Gã vẫn chưa biết bơi. Con trai mà hông biết bơi, đúng là quê 1 cục. Mà sao gã vẫn mặc những quần áo cũ thế nhỉ? Chả lẽ hai năm qua không hề đi mua sắm ư? Chỉ có cái quần đùi là thấy mới nhưng mà xấu quá, y như quần mặc ở nhà vậy. Không biết gã đã có bồ mới hay chưa, nếu có rồi thì tôi phải khâm phục nhỏ nào đó vì quá cao tay, biến gã thành một người chẳng còn tí xíu gì đẹp trai trong mắt tôi. Ôi, cám ơn ông trời, giờ nhìn người cũ mà chỉ thấy mắc cười chớ hong thấy nhớ nhung tiêng tiếc gì ráo. Thật mừng làm sao.

***

Tôi là đứa lỳ như trâu. Nói theo kiểu bà chị họ thì là như vậy. Bệnh không đi bác sĩ, nặng lắm mới chịu uống thuốc. Cũng may lần này có người đè ra cạo gió, lục thuốc cho uống rồi còn dỗ dành ráng ăn cho mau khỏe. Nhờ vậy mà hôm nay tôi đã có thể đi làm trở lại mặc dù vẫn còn hơi choáng váng. Thỉnh thoảng khi bệnh tật hoặc buồn bã tôi cũng nghĩ đến cái chết. Nếu tôi chết thì sao? Có lần tôi nằm mơ thấy bác sĩ bảo tôi bị ung thư ruột. Tôi thấy rõ ràng trong giấc mơ mình rất bình thản khi nghe ông ta nói vậy. Cứ như tôi đã sẵn sàng cho điều đó. Kể cũng lạ, tôi là đứa nhát như cáy từ nhỏ đến lớn, cái gì cũng sợ mà lại không sợ chết.

***

Dì Ba mới trở về Sài Gòn. Dì sang lại cái nhà hàng ngoài Phan Thiết để về Sài Gòn luôn. Tôi qua nhà thấy dì ốm o gầy mòn mà xót xa. Phải nói tôi bị Dì Ba ảnh hưởng trong cách suy nghĩ và nhìn nhận cuộc sống. Dì dạy tôi còn nhiều hơn Má tôi. Hầu như mọi thứ dì biết dì đều nói cho tôi nghe nhưng tư chất tôi kém thông minh nên không lĩnh hội được mấy. Nhạc tôi nghe, sách tôi đọc, kiến thức trong đầu tôi là từ dì mà ra. Bởi vậy, nhiều khi tôi thấy mình không giống ai. Đứng ở thế hệ nào cũng có gì đó khập khiễng. Giống như anh chàng nhân mã Guedeli, khi là nhân mã thì muốn trở thành người nhưng khi đã thành người lại muốn trở về kiếp nhân mã.

***

Tôi đang chán gã người tình chém gió. Chán cái kiểu gã hay nói những câu khó ưa. Khó ưa đến muốn chửi. Nếu như trước đây tôi đã chửi rồi. Nhưng bây giờ tôi lại không chửi được. Mà không chửi được thì chỉ có nghỉ chơi. Vậy là tôi nghỉ chơi gã. Thỉnh thoảng tôi vẫn tuyên bố nghỉ chơi gã. Có khi một tuần, một tháng hoặc một năm cũng không biết chừng. Rồi cũng chính tôi lại khều khều để nói chuyện tiếp. Cái vòng tuần hoàn này cứ lặp đi lặp lại. Nhưng có lẽ lần này tôi sẽ chấm dứt hẳn. Cái gì có bắt đầu thì cũng phải có kết thúc. Vợ chồng còn bỏ nhau được huống chi là người tình chém gió. Tôi sẽ bỏ gã. Chắc chắn là như vậy.

***

Ai cũng quở tôi ốm. Tôi xem xét lại body của mình. Chả có dấu hiệu gì của sự ốm. Eo vẫn vậy, những chỗ mỡ thừa vẫn vậy. Nguyên nhân chắc nằm ở mặt và cổ. Hễ mặt tóp lại và cổ có vẻ cao hơn thì đứa con nít cũng sẽ bảo là ốm. Từ cái sự ốm này tôi tưởng tượng ra đủ thứ bệnh để gắn cho mình. Tôi đi tìm kiếm thông tin về triệu chứng những căn bệnh. Thế nhưng, tôi không hề đến bác sĩ. Bệnh thì bệnh, kệ cha nó. Cùng lắm là chết chứ gì. Mà chết thì hết, chả còn gì để bận tâm.
Bé Lido kể về gã người tình chém gió. Đại khái là hai đứa nói nhảm gua lại gì đó. Tôi bảo Lido "chị nghỉ chơi rồi". Lido cười cười. Chắc Lido đang thấy điệp khúc "nghỉ chơi" này quen quen. Nhưng mà lần này tôi nghỉ chơi thiệt, nghỉ chơi đến khi nào tôi quên tôi từng có người tình chém gió thì thôi.
Bây giờ tôi đang mê người khác. Tôi lục lại cái sự mê này từ gần chục năm trước và thổi bùng nó lên. Tôi dành 2 ngày cuối tuần xem hết facebook của người đó. Tôi muốn biết tất cả về người ta. Tôi thích vẻ đàn ông của người đó. Điềm đạm, nhẹ nhàng. Lido nói chỉ nên đứng từ xa mà nhìn, như vậy thì hình ảnh người ta sẽ đẹp hoài. Ừ, tôi cũng nghĩ vậy. Tôi cũng không dự định sẽ chạm vào những gì tôi si mê. Biết đâu khi chạm vào tôi sẽ thấy mặt trái khác. Biết đâu mặt trái này làm tôi hụt hẫng thì sao.

***

Còn 7 ngày nữa là đến ngày tôi lên thớt với kỳ thi tốt nghiệp. Không hiểu sao tôi cứ nhởn nhơ. Đến giờ này tôi vẫn chưa hề có tí chữ nghĩa gì trong đầu. Buồn cười nhất môn Triết. Đề cương có 10 câu. Lúc ôn tập thầy bớt cho 2 câu. Lớp nào đó biếu thầy 2 triệu, thầy bớt ra được 2 câu nữa. Tôi bảo bọn bạn học "thôi lớp mình đưa nốt 4 triệu để biết đề thi luôn cho rồi, coi như tiền bớt câu ôn tập, mỗi câu bớt đi sẽ tương đương 1 triệu". Vậy đó, nghề giáo ở Việt Nam bây giờ rất khá.
Chỗ tôi làm vừa thắng thầu dự án. Một dự án tương đối lớn có khách hàng tại VN. Mấy bà kế toán mừng rối rít còn tôi thì eo sèo. Khổ đến nơi rồi. Tôi sẽ bị đày đi biệt xứ. Ít nhất là 6 tháng. Người ta sẽ gán lên đầu tôi hai cụm từ: lãnh đạo và lãnh đạn. Mà thật ra, tôi chỉ thích lãnh tiền.
Tôi bắt đầu tăng tốc copy truyện từ internet. Copy và in ra đem về nhà cất. Để dành đến những ngày xa Sài Gòn. Nỗi khổ của tôi là đọc truyện rất nhanh. Thường tôi chỉ mất khoảng 1 - 2 đêm cho 1 quyển tiểu thuyết dài. Bởi vậy, những quyển truyện tôi mua không bao giờ đủ để phục vụ nhu cầu của tôi.


---

thay đổi nội dung bởi: da1uhate, 07-13-2012 lúc 10:26 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 05-27-2012, 09:19 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Keeep going dear , Lỳ like it !
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 05-28-2012, 06:09 PM
vuongminhthy vuongminhthy is offline
Đường Tam Tạng
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Nơi Cư Ngụ: Ngũ Đài Sơn - Nam Thiếu Lâm
Bài gởi: 1,955
Default

Truyện này thuật lại cuộc tình của Da1 và Cafe phải hôn? Chờ xem tiếp :)
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 05-28-2012, 06:47 PM
Bờm mo 12's Avatar
Bờm mo 12 Bờm mo 12 is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Bài gởi: 501
Default

Truyện Da có lối văn đặc biệt ha, dzui. Thanks!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 08-26-2012, 02:41 PM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default

20 ngày kể từ khi tôi biết mình bị căn bệnh khó chữa. Giờ thì tôi đã quen với nó. Quen với việc phải uống thuốc mỗi ngày. Tôi vẫn chưa cho gia đình biết tin. Tôi lưỡng lự. Có nên hay không? Thật ra tôi cũng chưa thể chết ngay được. Vẫn còn cơ hội sống thêm vài năm nữa. Những lúc mệt mỏi vì bệnh, tôi thường nghĩ đến những thứ đang thuộc về mình. Đống sách của tôi sẽ để lại cho ai? Ai sẽ nâng niu chúng thay tôi? Rồi Má tôi sẽ ra sao nếu không có tôi? Chắc bà cũng sẽ không sống nổi. Với những người mắc căn bệnh như tôi thì dường như cuộc sống chẳng còn gì để thú vị. Phải tránh nắng, tránh lạnh, tránh làm việc nặng, ăn uống kỹ lưỡng, tránh bị chấn thương, tránh bị stress, tránh kết hôn, tránh sinh con. Nhưng bấy nhiêu cũng chỉ mới là ngăn chặn bệnh phát tác.
Mai ra Vũng Tàu thăm tôi. Mai là bạn thân của tôi từ ngày tôi bắt đầu sống ở Sài Gòn. Mai và tôi bằng tuổi nhau. Nhưng nhìn sơ chẳng ai đoán được tuổi của Mai. Mai trẻ trung, hồn nhiên như cô gái 18. Nếu tôi nói cho Mai biết tôi bị bệnh thì Mai sẽ nghĩ gì? Tôi không có khả năng đoán cảm xúc của người khác. Tôi cũng rất không thích người ta nhìn mình bằng cặp mắt thương hại. Nó như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu hãnh của tôi.
Tôi ở thành phố biển này đã gần 2 tuần nhưng tôi chưa hề chạm vào nước biển. Cũng may tôi biết mình mắc bệnh trước khi ra đây chứ nếu không thì cái kiểu tắm biển mỗi ngày của mấy đứa đồng nghiệp sẽ giết tôi chết mất. Nhiều lúc ngồi một mình tôi cũng hay suy nghĩ về số phận con người. Tại sao những người chị em con dì của tôi lại tốt số đến vậy. Vừa xinh đẹp, vừa lấy chồng giỏi giang giàu có, cuộc sống không có gì phải lo nghĩ. Còn tôi, chả thấy phút nào thảnh thơi. Có khi, kết thúc sớm như vầy cũng chính là sự giải thoát. Nếu nghĩ như vậy hóa ra tôi lại đang may mắn ư?
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 08-27-2012, 11:13 PM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default

Hôm nay tôi lại nằm mơ. Mơ giấc mơ nặng mùi ám ảnh của tâm trí mình. Tôi thấy mình gặp bé Chi. Chi nói gọn lỏn: "Anh Phương sắp lấy vợ rồi chị". Tôi nghe tim mình nhoi nhói. Hình như tôi nuối tiếc. Cuộc tình của tôi và Phương cũng giản dị và bình thường như bao người khác. Nó rất dễ để đi đến hôn nhân vì điều kiện cả hai không có gì trở ngại. Ai cũng bảo chúng tôi đẹp đôi. Nhưng chúng tôi không giữ được nhau. Bỗng chốc tôi nhận ra mình không đủ sức để yêu và làm vợ bất cứ người đàn ông nào. Làm vợ người đàn ông hiện đại bây giờ thật khó. Với người có tính cầu toàn thì lại còn khó hơn nữa. Bé Chi và Vá có thể cãi cọ giận hờn suốt ngày chứ tôi không thể làm điều đó với Phương. Những ngày ở bên Phương tôi luôn ngoan ngoãn như một chú cún dễ bảo. Phương nói gì tôi cũng vâng dạ. Chưa khi nào tôi lên giọng hoặc lớn tiếng với Phương. Tôi thay đổi đến mức khiến người thân ngạc nhiên. Nhưng bản chất là bản chất. Tôi không phải là mình thì cái vỏ sẽ không khoác lâu được. Mọi sự kiềm nén đã nổ tung khi tôi cảm thấy cái tôi của mình bị đè bẹp dí. Tôi hét toáng lên. Phương sững sờ. Thế là chúng tôi xa nhau.
Không có Phương tôi phải học cách tự làm mọi việc một mình và tôi nhận ra sống một mình dễ chịu hơn rất nhiều. Tôi thoải mái làm những gì mình thích. Tôi lăn vào công việc và công việc đem đến cho tôi nhiều cảm xúc. Nó giúp tôi thấy thỏa mãn bản thân khi cố gắng làm gì đó và thu được kết quả như mong muốn. Việc này dễ làm hơn chuyện cố gắng xây dựng tình cảm với người khác. Tôi bắt đầu không tin ai kể cả những người bạn thân nhất. Họ có thể vì tư lợi bản thân mà sẵn sàng phủi bỏ mối thâm tình đã có trong nhiều năm. Cũng giống như những cặp vợ chồng chia tay nhau. Tại sao có thể kết hôn và tại sao có thể chia tay? Người ta chạy theo điều gì khi đoạn cuối cuộc đời ai cũng như nhau?

thay đổi nội dung bởi: da1uhate, 08-27-2012 lúc 11:18 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 09-01-2012, 03:12 PM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default

Tôi đọc lại cẩn thận những ghi chép về căn bệnh tôi đang mắc phải. Đôi khi tôi cứ nghĩ chuyện mắc bệnh như một giấc mơ, như một thứ tưởng tượng viển vông mà tôi hay thả hồn theo lúc rảnh rỗi. Nhưng thật đáng tiếc, nó là sự thật. Và tôi đang cố học cách để chấp nhận. Tôi gọi cho Dì. Tôi kể với Dì về bệnh. Dì có vẻ không tin lắm. Chắc Dì đang nghĩ tôi "nghiêm trọng hóa" vấn đề. Cũng phải thôi. Căn bệnh lạ lùng quá mà. Trong sự toan tính của tôi, Má tôi là người không bao giờ được biết tôi mắc bệnh không chữa được. Đó là lý do duy nhất tôi không tiết lộ mình bị bệnh gì.
Tôi hỏi vài người quen về việc họ có muốn nhận giữ giúp sách của tôi hay không. Nhưng khi hỏi rồi tôi lại thấy hối hận vì mình khờ quá. Đâu có ai muốn giữ đồ vật của người đã chết. Thế mà tôi vẫn giữ món quà Quang tự tay làm tặng tôi. Trong suy nghĩ của mình, tôi muốn một ngày nào đó tôi đủ can đảm đến nhà Quang để gặp chị anh và mẹ anh. Tôi sẽ gửi lại những gì thuộc về anh. Nhưng bây giờ thì tôi không muốn làm việc đó. Tôi không đủ dũng khí để bới lên đống tro đã tàn. Việc đó chỉ nên làm khi tôi nhận ra thời gian của tôi sắp hết. Tôi đoán mình có thể sống nhiều lắm là vài năm nữa. Nếu may mắn thì có thể đến được độ tuổi mà Quang đã ra đi. Cũng hay đó chứ. Nếu chuyện kiếp trước và kiếp sau là có thật thì có lẽ anh ấy đang đợi tôi. Chúng tôi nợ nần nhau và tiếp tục vay trả ở kiếp sau. Tôi thấy tò mò về kiếp sau này. Chúng tôi sẽ gặp nhau ở hoàn cảnh nào đây? Sẽ vẫn là tình nhân chứ? Nếu trong cuộc đời mình, có điều gì làm tôi day dứt nhất chính là cái chết của Quang. Nó mãi mãi ám ảnh tôi. Nỗi ám ảnh về việc mất đi người có thể nâng đỡ cuộc đời mình. Nhưng liệu tôi có quá mâu thuẫn không khi tôi tin Quang có thể nâng đỡ tôi trong khi anh lại không giải quyết nổi những vấn đề anh gặp phải. Nhưng dù sao, tôi luôn tin rằng Quang là người đàn ông duy nhất thương yêu tôi, lo lắng cho tôi thật sự. Kể ra thì tôi cũng may mắn đó chứ.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 09-02-2012, 11:39 AM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default

Khi ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ và không ra nắng thì tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Điều đáng sợ nhất đối với tôi ở căn bệnh này là ảnh hưởng đến thần kinh. Tôi sợ cái ngày tôi bị mất khả năng tư duy. Mong rằng nó đừng đến quá sớm. Bây giờ tôi có thể hiểu vì sao có lần tôi bị mất ý thức tạm thời khi đang lái xe và xém bị xe du lịch ủi. Khi ấy tôi đã kể cho người tình chém gió về trạng thái này nhưng gã lại buông một câu bâng quơ kiểu như tôi đang nói chuyện nào đó tàm xàm. Tức không chịu được. Sao lại có người vô tâm như vậy nhỉ? Hình như trong suy nghĩ của đàn ông, phụ nữ là sinh vật hay tưởng tượng ra đủ thứ chuyện phi lý.
Có hàng trăm lần tôi cảm thấy ghét cái gã này. Tôi bất lực để có thể hiểu cái mà gã đang suy nghĩ. Trong một vài thời điểm, tôi vẫn thấy thích nói chuyện với gã. Có lẽ chỉ là những lúc tôi muốn cà rỡn, thích chọc cho người ta chửi và chẳng có gì để làm. Ngoài ra, những vấn đề nghiêm túc, quan trọng thì hiếm khi tìm được tiếng nói chung. Những gì gã nói ra những lúc nghiêm túc chỉ khiến tôi phát điên lên, thiếu điều tôi muốn cho tặng cho gã một cú đạp dzăng dzách.
Từ ngày bị bệnh, tôi nói chuyện với gã vài ba lần. Tôi quá bận rộn vì công việc. Tôi không hiểu tại sao lại đổ bệnh ngay thời điểm quan trọng này. Tôi đã chuẩn bị cho dự án này gần 2 năm trời và bây giờ là lúc tôi chứng minh khả năng của mình. Vậy mà bệnh lại ập đến ngay lúc tôi cần tập trung cao độ nhất cho công tác triển khai các thiết bị, quy trình và nhân lực. Tôi tự cười mỉa mình. Đúng là thách thức.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Old 09-14-2012, 01:27 PM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default

Ở VT đã hơn một tháng mà đến hôm nay tôi mới bước chân ra biển. Nếu không vì định kỳ bảo trì văn phòng phải cho nhân viên về sớm, rồi mọi người rủ nhau đi câu tôm tít thì chưa biết khi nào tôi mới đứng trước biển mặc dù nhà tôi đang ở cách biển chỉ 2 cây số. Từ ngày bị bệnh, tôi ngại ra nắng gió. Cũng may chiều nay trời VT âm u một màu xám xịt, không còn những con nắng đáng ghét có thể làm tôi phát bệnh. Nhờ ra biển mà tôi biết được rằng rất dễ để câu được tôm tít ở bãi biển VT. Chỉ cần đi tìm hang của nó trên những bãi cát sát mé nước, kiếm cái vỏ ốc nhọn, đục lỗ vỏ ốc, xỏ cọng dây cước dài cỡ 1m qua vỏ ốc rồi thả xuống hang con tôm tít. Tôm tít ở sâu trong hang, khi thấy vỏ ốc thò xuống nó nghĩ là tình địch nên nhào vô cắn. Người câu chỉ cần giựt mạnh sợi dây cùng con ốc lên là kéo theo anh chàng tôm tít. Thật ra trò này chỉ là mua vui chứ lượng tôm tít bắt cả buổi chiều không được bao nhiêu, đếm chỉ vừa đủ hai bàn tay, đã vậy nghe nói loại tôm này không có thịt, ăn rất chán. Mỗi lần đi chợ, tôi thấy người ta đổ đống cùng lời rao "ba chục ngàn 1 kí tôm tít đây" mà hình như cũng chẳng mấy ai quan tâm.
Ở VT chừng 2 tuần là tôi đã dò la được chỗ bán hải sản tươi ngon giá rẻ. Mà cũng rẻ thật. 50K một ký ghẹ loại nhỏ cỡ to hơn con cua đồng 1 chút, loại lớn hơn thì 100K, loại lớn hơn nữa thì 150K. Với loại 150K này, vựa Chín Ghẹ tại Bà Rịa bán với giá là 300K. Tôi tiết kiệm được cả phân nửa tiền. Thích nhất là được mấy bé nhân viên chỉ cách chọn ghẹ ngon, cũng vì ham lựa mà mấy lần tôi bị ghẹ kẹp xịt cả máu. Đổ máu vì miếng ăn, chẳng biết có đáng hay không nữa.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Old 09-16-2012, 12:53 AM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default

Mỗi lần đi bệnh viện về, lòng tôi cứ lăn tăn nhiều thứ cảm xúc. Hy vọng lẫn thất vọng, nói chung là rất không ổn định. Tại bệnh viện điều trị, tính đến nay tôi đã tiếp xúc với 4 bác sĩ khác nhau, đều là nữ bác sĩ xinh đẹp dịu dàng cả. Với các chị, tôi luôn nhận được những câu đối thoại mang tính nghề nghiệp như: "bị bao lâu rồi? trước đây điều trị ở đâu? có gia đình chưa? tránh nắng nhé! ăn lạt nhé!" Không một ai nói cho tôi biết sự nguy hiểm của bệnh cũng như không một ai nói bệnh này chữa có khỏi hay không. Đạo đức nghề nghiệp hình như không cho phép bác sĩ nói nhiều với bệnh nhân về chứng bệnh họ đang mắc phải.

Đến giờ thì tôi cũng đã quen với cách sinh hoạt mới, sinh hoạt của người bệnh. Trừ khi có việc cần lắm tôi mới ra ngoài trời, còn không thì ở trong nhà và dùng kem chống nắng cả ngày, bất kể trời có nắng hay không. Tôi tìm vui với việc chuyện nấu ăn, làm món này món kia, một việc mà trước đây tôi rất lười. Tôi suy nghĩ về tương lai của mình, liệu nó có mù mịt nhưng những bài viết trên internet hay không? Thấy những người mắc bệnh như mình cũng có thể sống bình thường, lập gia đình và sinh con tôi cũng thấy hi vọng đôi chút. Tôi nhớ lại những kế hoạch dài hạn của mình, học thứ này thứ kia mà tôi ngao ngán. Giờ thì học làm gì nữa, nếu bằng cấp mà ghi được trên bia mộ thì chắc tôi cũng sẽ ráng mài đít quần ở giảng đường để lấy chút tiếng như trong sách sử hay gọi là "lưu danh hậu thế". Ở VN này, học cũng chỉ là bàn đạp để kiếm tiền nhiều hơn chứ không phải vì gia tăng kiến thức. Nhưng bây giờ tôi cũng chẳng còn muốn kiếm nhiều tiền nữa, thậm chí tôi đang không biết dùng tiền để làm gì ngoài chuyện chăm sóc sức khỏe. Lang thang cả ngày trong siêu thị hoặc nhà sách tôi cũng chỉ mua vài món để dùng ngay chứ không phải vơ hàng đống về chất đầy nhà như trước nữa. Sách là sở thích mua sắm hàng đầu của tôi. Tôi rất khó cưỡng lại những tựa sách mà tôi cho là hay dù rằng có khi tôi để nó ở trên kệ cả năm không đụng đến. Trước đây, tôi tự biện minh cho mình bằng cách mai mốt già có thời gian rồi sẽ đọc hết. Lý luận ngu ngốc hết chỗ nói. Đến bây giờ mới hiểu là liệu mình có già được hay không? Có khi sự già đó chỉ là mơ ước.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:58 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.