|
#11
|
|||
|
|||
|
Chương 11
Trời mát dần, tháng bốn là tháng có thời tiết tương đối tốt. Những trận mưa phùn, những cơn gió bất hạnh lạnh lẽo đã bị những làn gió mát thổi đi, mặt trời đã hiện ra mang những tia nắng sưởi ấm tấm lòng rộn rã đầy niềm vui và sức sống của tôị Bây giờ chưa phải là lúc chuẩn bị cho kỳ thi vào đại học, nhất là tinh thần của tôi chưa sẵn sàng, cầm quyển sách lên mà tôi cứ nghĩ chuyện đâu đâụ Hai nữa là vì không có thời giờ, lúc nào tôi cũng bận rộn với những buổi hẹn hò với Thư Hoàn. Chúng tôi lang thang khắp nơi, ngay cả những dự tính báo thù dì Tuyết đôi lúc tôi còn quên mất nói chi là... Lần dầu tiên trong đời, tôi mới biết thế nào là thi vị của tình yêụ Thuở xưa nghe người ta nói, tôi chỉ nghĩ yêu tức là đôi lòng cùng nghĩ đến nhau, đôi tim cùng đập. Nhưng bây giờ tôi đã biết, không hẳn chỉ như vậy mà khi yêu nhau rồi, từng tế bào, từng lỗ chân lông trên người cũng cùng lo lắng, cùng thở, cùng si mê, tất cả những gì ngoài tình yêu đều không có giá trị đối với tôi hết. Hà Thư Hoàn vẫn tiếp tục đến “đằng kia” một tuần ba lần để kèm Anh Văn cho Như Bình. Tôi không mấy hài lòng, nhiều khi muốn Hoàn nghỉ dạy, để dành hết thời giờ rảnh rỗi cho tôị Nhưng Hoàn thật cố chấp, chàng bảo là mình đã lỡ hứa thì phải làm, không thể từ chối được. Tối hôm ấy, khi Hoàn đến kèm Như Bình, chẳng có việc gì làm, tôi ngồi tán gẫu với mẹ. Tuy là ngồi đây nói chuyện, nhưng hồn tôi thì lại bay bổng sang “đằng ấy”. Đứng ngồi không yên, lòng tôi nóng như lửa đốt. Sau cùng tôi quyết định đến đấy xem có gì lạ không? Đến đằng ấy, tôi mới biết Hoàn đang kèm cho Như Bình tại phòng riêng của cô nàng, điều đó càng làm cho tôi không yên tâm. Không phải tôi sợ Như Bình sẽ chiếm được Hoàn nhưng mà... Trên phương diện tình ái ai lại không ích kỷ, hẹp hòị Chỉ cần nghe Hoàn và Như Bình trong phòng riêng là tôi bứt rứt khó chịụ Tại sao Hoàn không nói cho tôi nghe chuyện đó ngay từ đầủ Cha ngồi nơi phòng khách, đang bận rộn ráp chiếc xe gỗ cho Kiệt. Những ngón tay gầy gầy chậm chạp làm những mảnh trúc rơi rớt ngổn ngang, thằng Kiệt cằn nhằn luôn miệng. Tôi muốn nắm tay cha bảo rằng khuôn mặt khó thương của thằng bé ấy không phải là sản phẩm của cha nó là chiếc sừng lớn trên đầu cha đấy, sau khi nhìn kỹ thằng Kiệt, tôi đã quả quyết như thế. Bước ngang qua phòng Như Bình, không suy nghĩ gì nữa, tôi đẩy cửa nhìn vàọ Quang cảnh trước mắt làm tôi chết đứng! Sự tiên đoán của tôi đâu có saị Như Bình ngồi trước bàn học, đầu ngã vào mình Thư Hoàn, bàn tay con bé nắm chặt lấy tay người yêu tôị Thư Hoài cúi người xuống to nhỏ điều gì đó trông thật âu yếm. Nghe thấy tiếng mở cửa, họ ngẩng đầu nhìn lên. Tôi rụng rời quay người bỏ chạy ra ngoàị Tiếng cha gọi theo: - Y Bình! Y Bình! Làm gì thế?, làm gì mà bỏ chạy như vậỷ Mặc tiếng gọi, tôi vẫn chạy nhanh ra cổng, vừa định mở cổng thì Thư Hoàn đã chạy tới giữ lấy tay tôi, tôi vùng ra, không cần đính chính nào cả tôi thẳng tay tát mạnh lên má chàng, đoạn hùng hổ bước thoát ra ngoài cổng. Vừa chạy được mấy bước, Thư Hoàn lại đuổi kịp, chàng nắm vai tôi xoay lại: - Y Bình! Em nghe anh giải thích này! - Không! Tôi hét lớn và cố vùng vẫy khỏi tay Hoàn. Trên đường nhiều người quay lại, họ đang ngạc nhiên nhìn chúng tôị - Y Bình! Em phải nghe anh! - Ở đây là ngoài đường nhé, anh có buông tôi ra không? Thư Hoàn giữ chặt tôi hơn: - Anh không cần biết, em phải nghe anh! Tôi chịu trận đứng yên, Hoàn buông tôi ra, nói: - Y Bình, em phải hiểu rằng, khi một người con gái yếu đuối lấy hết can đảm để bày tỏ tình yêu với người mình yêu, nhưng người đó đã chối từ. Trong hoàn cảnh này, thấy người con gái đau khổ, tuyệt vọng như thế em còn cách nào tốt hơn để an ủi họ được chứ? Trong lời nói của chàng có cái gì thành khẩn. Không có gì để tôi nghi ngờ chàng nói dốị Tôi lặng lẽ cúi đầu xuống: - Như thế rồi anh ôm cô ta để an ủi cô ta à? - Anh đâu có ôm, anh chỉ bước tới định khuyên giải, nhưng Như Bình đã ôm chặt anh, khóc lóc thảm thiết, anh phải làm sao bây giờ? Anh đã dùng lời của một người anh khuyên nhủ cô em gáị Anh xin lỗi vì, Y Bình, em phải hiểu Như Bình hiền lành, rất đáng thương, anh không thể nào nhẫn tâm bỏ đị Tôi vẫn bướng: - Nhưng Như Bình đâu phải là em của anh? Không thể có chuyện thương hại được, nhất là giữa hai người khác phái, nguy hiểm lắm... - Nhưng anh đâu có tình ý gì với cô ấy dâụ - Nếu không có tôi, anh có yêu Như Bình không? Chàng ngần ngừ lắc đầu: - Anh cũng không biết. Tôi giận dữ: - Điều đó chứng tỏ là cô ta vẫn quyến rũ được anh, cô ta muốn dùng lòng thương hại của anh làm một lợi khí trong việc mê hoặc anh, thế mà anh giả vờ không hiểụ Tôi biết chuyện đêm nay thế nào cũng sẽ tái diễn trở lạị - Y Bình! Thư Hoàn nắm tay tôi, chàng nhìn thẳng vào mắt: - Anh thề bắt đầu ngày mai, anh chẳng đến đằng này nữa, trừ trường hợp có em cùng đi, anh thà mang tiếng bội ước chứ chẳng thể để em nghi ngờ được. Em tin anh không? Thấy Thư Hoàn cuống quýt, thành khẩn, tôi bắt đầu xiêu lòng. Cúi đầu nhìn xuống, tôi không biết phải nói saọ Một lúc khi tôi nhìn lên, mắt chàng là cả khoảng trời mênh mông. Đưa tay xiết chặt lấy tay chàng, chúng tôi lặng lẽ bước về nhà. Những hàng cây bên đường nhìn hạnh phúc của chúng tôi phải trốn tránh, những trụ cột đèn mắc cở quay mặt đị Đến đầu đường chúng tôi dừng lại, chàng nói: - Hay là mình trở lại đỉ Chúng tôi cùng quay trở lại, đường xá bây giờ đã thưa vắng bóng ngườị Thư Hoàn nói: - Như thế này đi mãi tới sáng cũng được. Tôi không nói gì cả, khi bước tới hàng cây che khuất ánh đèn, chúng tôi dừng lại, chàng nói: - Nhắm mắt lại đi em, anh muốn hôn em. Tôi nhắm mắt lại, ở giữa đại lộ thế này... nhưng thôi mặc kệ. Cuối tháng ba, chúng tôi bắt đầu yêu Hồ Sen, đó cũng chẳng có gì là khó hiểụ Vì Thư Hoàn yêu cây cỏ, tôi lại thích hồ, Hồ Sen là một nơi có đủ cả hai điều kiện trên. Mùa xuân nơi đây thật đẹp. Nước hồ xanh biếc, chúng tôi ngập đầy sức sống như cây cỏ ở đâỵ Chèo một chiếc thuyền trên mặt hồ, ngây ngất với không gian ngập đầy tình yêu và những đam mê chất ngất của cuộc đờị Giọng hát của chàng hay, tôi cũng không chịu kém. Ngồi trên thuyền Thư Hoàn đã dạy tôi hát: Tuyết ngừng rơi hoa mai rạng nở Đàn én bay lượn giữa trời xanh. Núi xông bừng giấc mộng lành. Đón ngày xuấn mới tưng bừng về đâỵ Tôi cười tươi, thò tay ra ngoài thuyền khuấy động nước hồ, những xoáy nước nho nhỏ xoe tròn, rồi tôi lại tạt nước vào người chàng. Thư Hoàn đưa cao mái chèo lên dọạ Chúng tôi vui đùa với nhau để mặc cho con thuyền xoay tròn trong nước. Khi cuộc vui tàn, chúng tôi lại ngồi yên bên nhau, Thư Hoàn đưa tay nâng cằm tôi lên nhìn say đắm, tôi hỏi: - Bài hát của anh chẳng hợp thời tí nào, ở đây đâu có tuyết cũng như đâu có hoa mai mà anh lại hát như thế? - Vậy thì hát cái gì? - Hát một bài hát cho hợp thờị Thế là chàng bắt đầu một bài hát tình tứ khác, và dễ thương những dư âm cuối cùng như vấn vương trên mặt hồ. Mắt tôi bắt đầu ước, Thư Hoàn xiết chặt tay tôi, để mặc cho con thuyền lênh đênh. Sự yên lặng vây trùm cả vạn vật. Đến tháng bốn, đêm đêm chúng tôi tới vũ trường quay cuồng không biết mệt. Bây giờ là lúc điệu cha cha cha đang thịnh hành. Dù không biết nhảy, Thư Hoàn vẫn kéo tôi ra sàn, mặc cho người dòm, người cười, những bước chân hoang vẫn rộn rã trong tiếng cười no giòn hạnh phúc. Đến thật khuya, chúng tôi mới rời khỏi vũ trường trở về nhà, nụ cười không bao giờ tắt trên môị Tung tăng chạy từ cổng vào phòng chúng tôi líu lo những bản nhạc yêu đờị Mẹ ngạc nhiên nói: - Con bé này chắc sắp điên! - Vâng con điên rồi! Trên đời này chỉ có một thứ làm cho con người ta dễ phát điên nhất: Đó là tình yêu! Một hôm chúng tôi đi xem chiếu bóng, phim hay, cửa rạp đông nghẹt ngườị Chúng tôi đến sắp hàng cả tiếng đồng hồ mới mua được hai vé. Xuất trước chưa tan nên chúng tôi thả dọc theo phố ngắm vật dụng trưng bày trong các cửa hàng. Đang đi, đột nhiên mắt tôi bị thu hút bởi dáng gầy gầy của một người đàn ông, người có đôi mắt nhỏ và chiếc cằm cụt. Đúng là người tình của dì Tuyết! Lần này chắc không có xe, tôi thấy gã chen chân trong đám đông một cách vội vã. Có sự liên hệ gì với dì Tuyết chăng? Tôi nói nhanh với Thư Hoàn: - Em có việc cần đến đây một chút: Nói xong tôi chạy nhanh đi, Thư Hoàn gọi với theo: - Y Bình, em đi đâu đấỷ Tôi không kịp trả lời, và gã đàn ông kia đã chui vào một ngõ hẻm tôi đuổi theo, bây giờ tôi mới biết trong hẻm có một quán cà phê tên là “Paris”. Khi gã bước vào quán, tôi càng tin chắc gã có hẹn hò với dì Tuyết. Đẩy cánh cửa kín sang bên bước vàọ ánh sáng bên trong mù mờ trông không rõ gì cả. Một cô chiêu đã bước tới hỏi: - Cô tìm ai, hay đợi aỉ Cô có hẹn trước chưả Tôi nhìn quanh bóng gầy gầy của gã đàn ông, không quên giả vờ: - Có ông nào hơi trẻ ngồi đợi tôi không? Cô chiêu đãi nghĩ ngợi: - ông ấy cao hay thấp? - Vừa ngườị Tôi không quên đưa mắt tìm, nhưng những tấm vách ngăn chỗ ngồi đã che tầm mắt của tôị - Hay là để tôi đưa cô đi tìm nhé. Cô chiêu đãi nói đúng như điều tôi mong mỏị Đi giữa hai hàng ghế, khẽ liếc sang hai bên, gã đàn ông gầy gầy ngồi đó một mình có lẽ đang đợi aị Tôi không muốn xem hát nữa, sự tò mò cầm chân tôi ở đây rồị Tôi nói: - Có lẽ ông ấy chưa đến, thôi ngồi đây đợi vậỵ Nếu có ông nào bảo muốn tìm cô Lý, cô làm ơn đưa đến đây nhé! Tôi lựa chiếc bàn gần đấy ngồi xuống. Khoảng cách giữa tôi và gã đàn ông kia chỉ có một tấm vách mỏng. Cô chiêu đãi viên mang cà phê đến và hứa là sẽ đưa người đàn ông tôi muốn tìm đến ngay cho tôi khi ông ta tớị Tôi cười thầm, nhưng không giấu được sự lo lắng về điều láo khoét của mình. Không ngờ ngồi gần nửa tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy bóng dáng của dì Tuyết đâu, trong khi đó thì xuất phim có lẽ đã bắt đầu từ lâụ Gã đàn ông gầy gầy vẫn ngồi bất động. Tôi chỉ còn một cách là ngồi chịu trận. Thêm nửa tiếng đồng hồ nữa, một người đàn ông to lớn bước vào và ngang qua mặt tôi, hắn đến ngồi vào bàn gã nhân tình của dì Tuyết. - Đợi cậu gần một tiếng. Tôi thở ra, thì ra hắn đợi một người không liên can gì đến dì Tuyết, vậy mà tôi phải bỏ cả tiếng đồng hồ để ngồi đợi trong tiệm cà phê, để phải chịu đựng ánh mắt tò mò thương hại của cô chiêu đãi, xui thật! Vừa định bỏ đi, tôi nghe giọng nói của người đàn ông thật nhỏ: - Hàng đến chưả - Một giờ khuya naỵ Giọng nói ồ ề đầy bí mật của gã mới vàọ Máu trinh thám trong người tôi chợt nổi dậỵ Hàng gì mà đến với không đến? Lại hẹn đến một giờ khuyả Tất cả hoạt động về đêm đều đáng nghi ngờ. Tôi kề sát tai vào vách lắng nghẹ - Cẩn thận nhé, ở địa điểm cũ sẽ có thằng Thổ tiếp ứng, xe nó đợi trong rừng, mày hiểu không? - Tao biết, chỉ có thằng nhỏ lái thuyền là mới vô nghề thôị - Có gì đáng nghi không? - Không. - Kỳ này có những món gì? Cái đó có không? - Không, nhưng có một số mỹ phẩm và một ít “cơm đen”. à! Tôi hiểu ra rồi, tụi này là tụi buôn lậụ Tôi kề sát tai vào vách hơn nhưng giọng nói của họ càng lúc càng nhỏ nên không nghe thấy gì cả. Vả lại họ dùng nhiều tiếng lóng quá nên tôi cũng đoán mò thôị Tôi đứng dậy định đi thì nghe giọng nói ồ ề vang lên: - ê! Ngụy, mày phải để ý con vợ thằng Lục Chấn Hoa đó nghẹ - Mày yên tâm đi, tao với bà ấy là bạn mười mấy năm rồi mà! - Nhưng thằng họ Lục khó chơi lắm! - Tên họ Lục à? Sợ gì, nó già rồi! Tôi không muốn nghe tiếp, bao nhiêu điều nghe lóm được đã làm tôi giật mình. Đặt một ngàn dưới ly cà phê tôi bước ra khỏi tiệm. Có lẽ Thư Hoàn đã bỏ về rồi, không cần phải đến rạp hát nữa, tôi đi ngay về phía “đằng kia” thăm dò tình hình xem có gì lạ không? Dì Tuyết vẫn bình thản đan áo, cha vẫn ngồi trên ghế ngậm dọc tẩụ Mộng Bình và Hảo đi đâu mất. Như Bình có lẽ đang nằm vùi trong phòng riêng với trái tim tan vỡ. Chỉ có thằng Kiệt bận rộn nhảY lên nhảy xuống với mấy hòn bị Thấy tôi cha nói: - Tao mới vừa định bảo Như Bình đi gọi mày đâỷ - Có chuyện gì không chả Cha nheo mắt với tôi: - Bộ có gì mới gọi mày được à? Tôi liếm mép ngồi xuống ghế. Dì Tuyết nhìn tôi với tia nhìn hằn học, kể từ ngày tôi cướp được Hoàn tới nay, mối thù giữa chúng tôi hình như càng lúc càng đậm hơn, tôi cũng nhìn lại, cha hỏi: - Hôm nay con có gì lo lắng? Hết tiền hả? Tôi biết cha tôi có rất nhiều tiền, nhưng những đồng tiền đó không phải là những đồng tiền chính đáng do mồ hôi nước mắt đổ ra mà có được, mà là.... Cha tôi xuất thân từ chốn vô danh rồi một phút bước lên xưng hùng xưng bá thì đồng tiền kia chắc cũng không danh dự gì. Bây giờ quyền hành tuy vẫn còn nằm trong tay cha, nhưng tiền đều do dì Tuyết nắm giữ. Tài sản to tát này có bị thâm thủng bởi gã đàn ông kia không? Ngẫm nghĩ một lúc, tôi thăm dò: - Thưa cha, cha có nhiều tiền lắm hả? Cha tôi nheo mắt: - Hỏi chi vậy, con cần tiền à? Tôi lắc đầu: - Không phải thế, nhưng nếu muốn mua nhà thì cũng tốn một số tiền. Cha nghi ngờ: - Mua nhà? Mua nhà gì chứ? - Hôm trước cha đã đề nghị, chủ nhà cũng định bán nhà, nếu cha bằng lòng thì mua cũng được. - Thế chủ nhà đòi bao nhiêủ Tôi cố gắng nói nhanh: - Tám triệụ Dì Tuyết vội chen vào: - Tám triệu à? Ở đây tám trăm còn không có nữa là. - Có nhiều lúc con thấy cha có thật nhiều tiền, nhưng nhiều lúc con có cảm giác như cha đang thiếu hụt. Có lẽ cha không kiểm soát được tình hình tài chánh của gia đình phải không? - Sao con có vẻ lo lắng thế? Tôi nhún vai: - Con lo lắng thế nào được, tài sản của cha con đâu cần, con sẽ cố gắng dùng sức mình để kiếm tiền sinh sống. Có điều, nếu con là cha, con sẽ kiểm soát thật kỹ tiền bạc chứ không dám tin cậy một ai hết. Câu nói của tôi có hiệu quả ngaỵ Cha lo lắng: - Con nói thế là thế nàỏ Con đã nghe ai nói gì? Tôi giả vờ liếc dì Tuyết: - Dạ con không nghe ai nói cả. Dì Tuyết buông kim đan xuống, lớn tiếng: - Cô muốn nói gì? Cái thứ peace! Cha cắt ngang: - Tuyết! Tối nay bà phải mang tất cả phiếu chi thu mấy năm nay ra đây cho tôi xem. Tại sao lấy có tám triệu mà không có chứ? Dì Tuyết lớn giọng hơn: - ông nghi ngờ tôi à? - Không phải nghi ngờ bà, nhưng tôi cần phải biết rõ tình hình tài chánh gia đình hiện nay ra saọ Tối nay bà phải mang tất cả sổ chi thu ra cho tôi xem. - Sổ chi thu à? Tiền bạc nhà này xài hai, ba chỗ, làm sao có sổ chi thu rõ ràng được. - Như vậy bà đem sổ kết toán ra đây cho tôi xem cũng được. Dì Tuyết không nói thêm điều gì nữạ Gương mặt giận tái kia khiến cho tự ái tôi được xoa dịụ Tôi đoán chắc vì tiền bạc dì xài lung tung nên dì muốn che đi lỗ hổng quá lớn đó. Gã đàn ông gầy gầy, một đứa con ngoại tình, buôn lậu! Tất cả những hành động mờ ám dơ bẩn như một nhục mạ. Giả sử tôi tố cáo chuyện buôn lậu kia ra, thì như thế nàỏ Nhưng, chứng cớ ít ỏi quá, chỉ dựa vào mấy câu đối thoại ngắn trong quán cà phê là được rồi saỏ Làm như thế ai tin lời mình được?
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
|
#12
|
|||
|
|||
|
Chương 12
Cha đưa tôi trở về thực tại: - Y Bình, con muốn mua nhà phải không? - Vâng, như vậy lợi hơn là mỗi tháng mỗi đóng tiền nhà. - Thế còn việc thi lên đại học? - Thi chớ! Hôm nay sao cha lo lắng cho tôi quá vậy! Tôi đưa mắt nhìn cha khó hiểụ Tình cảm con người là một cái gì mâu thuẫn rắc rốị - Lúc này con có bận gì không? - Dạ bận yêu! Tôi đáp nhanh. Mắt cha chợt sáng, người hỏi: - Có phải thằng nhóc ưa nói chuyện người lớn đó không? Tôi biết cha muốn ám chỉ Thư Hoàn nên gật đầụ Cha cười, bước tới vỗ nhẹ vai tôi nói: - Y Bình, con biết nhìn xa, cái thằng đó tương lai khá đấy! Tôi cười cười, không nói gì cả, cha nói tiếp: - Y Bình, đến phòng cha, cha có món này hay lắm! Tôi ngạc nhiên. Nhiều lần đến đây tôi chỉ lẩn quẩn nơi phòng khách, phòng của Như Bình là về, chứ chưa bao giờ được vào phòng chạ Tò mò tôi đi theọ Tôi thắc mắc với nụ cười trên môi ngườị Lúc gần đây cha có vẻ khác xưa nhiều quá. Từ một con người nóng nảy, hung dữ đã biến thành một con voi hiền lành. Bất giác, tôi rùng mình với những linh cảm không haỵ Cha bước đến tủ, mang ra một gói giấy to để lên bàn, bảo tôi: - Con mở ra xem! Tôi mở gói giấy ra với trái tim hồi hộp. Món quà bên trong làm tôi ngạc nhiên, một xấp lụa màu bạc, bên trên có điểm những đóa hoa hồng nho nhỏ. Quá sang trọng đối với tôi, nhưng tại sao cha lại cho tôỉ Tôi ngơ ngác nhìn, cha hỏi: - Con thích không? Tôi nghi ngờ: - Cha cho con thật à? Cha cười: - Còn phải hỏị Ta còn nhớ ngày ba tháng năm là ngày sinh nhật của mày đó. Tôi chợt xúc động, một chút thương hại len vào hồn. Tất cả những hận thù, trong một phút biến mất. Có phải cha định dùng tiền bạc để mua chuộc lòng con không? Nhưng đừng tưởng bở! Con Lục Y Bình này không dễ gì mua chuộc được đâủ Vả lại ngày ba tháng năm đâu phải là ngày sinh nhật của tôị - Cha đã lầm rồi, ngày ba tháng năm là sinh nhật của chị Tâm Bình mà? Cha lộ vẻ thất vọng, đôi mày rậm chau lại: - Thế à? à, phải rồi, đúng ngày sinh nhật của Tâm Bình. Ta còn nhớ năm nó mười bẩy tuổị Nó đẹp như một tiên nữ, cha đã mở một bữa tiệc thật to để mừng sinh nhật, tiếc là... giữa năm đó nó đã chết. Cha buông người xuống ghế, mặt người buồn man mác, khói thuốc lảng vảng trên gương mặt xa vời: - Y Bình, vậy thì ngày sinh của con là ngày nàỏ - Rất dễ nhớ, mười hai tháng mười haị Tôi đáp nhanh. Tim tôi không còn xúc động. Tại sao cha lại lo lắng cho tôi như vậy khi mà ngày mở mắt chào đời, tôi đã là con bé bị bỏ rơị Hai mươi năm xa cách, chỉ có một dây liên lạc độc nhất còn lại: Tiền! Vâng, sự liên hệ chỉ là những tờ giấy bạc không hơn không kém. Cha lên tiếng: - Phải rồi, tháng mười hai... Mặc nó, con cứ mang về may đị Hôm nào sinh nhật con, cha sẽ đãi tiệc tọ Tôi lạnh nhạt: - Không cần phải như thế, con không thích tiệc tùng, vả lại con cũng không đáng được diễm phúc đó. Cha bất mãn, người nhìn tôi với đôi mắt long lanh. Tôi cúi đầu xuống, xoa nhẹ xấp lụa trên bàn không dám nhìn vào mắt chạ - Y Bình, tại sao con có vẻ chẳng thích món quà nào của cha cho con cả vậỷ Tôi tiếp tục cho ngón tay di động trên vải: - Vì món quà con thích không thể mua được bằng tiền, nó là vật vô giá mà cha không mua được. Nói xong, tôi biết mình đã chọc giận cha, nên bước nhanh ra cửạ Trước khi giông tố đến, ta tìm đường lánh đi là hơn. Nhưng khi chưa bước tới cửa thì cha đã lớn tiếng: - Y Bình, đứng lại! Tôi đứng lại, quay đầu nhìn chạ Sự yên lặng vây trùm. Giông tố không đến như dự liệụ Cha chỉ mép giường gần đấy bảo: - Lại đây, con ngồi đây, cha có chuyện muốn nói với con! Cha mà cũng thích nói chuyện. Chuyện hi hữu thật. Tôi vâng lời đến ngồi cạnh bên ngườị Sự yên lặng lại vây quanh, điếu thuốc trên môi cha vẫn cháy đỏ. Tôi biết cha đang bực dọc, người có nhiều điều muốn nói với tôi nhưng không biết bắt đầu thế nàọ - Y Bình! Mẹ con và con có muốn trở lại đây không? Tôi không tin điều mình vừa nghe là thật. - Con trở về đây à? Cám ơn cha, bây giờ mẹ và con cũng hạnh phúc lắm rồi, con chỉ mong mỏi được sống bình yên như hiện tạị Dọn về đâỷ Còn dì Tuyết? Làm sao con và mẹ có thể chịu đựng được cảnh mắng chó chửi mèo suốt ngày của dì Tuyết? Thà sống thế này mà sướng hơn, con biết mẹ cũng hài lòng với hiện tại, hơn là làm chuyện phiêu lưu một lần nữạ Cha ngồi thẳng lưng, mắt hướng vào khung trời bên ngoài khung cửạ Những nếp nhăn trên trán như một sự chứng minh lớn: Cha đã già! - Có lẽ... Cha biết hai mẹ con mày hạnh phúc lắm... Cha cũng hiểu người sẽ không bao giờ trở lại đây... Nhưng mà... tội quá... Cha nợ mẹ con quá nhiều! Ngưng một chút, cha lại tiếp: - Thuở xưa, cha có tất cả bẩy người vợ, mười mấy người con, nhưng bây giờ, cha đã mất tất cả. Đám con của dì Tuyết lại tầm thường và ngu xuẩn quá. Đặt bàn tay to lớn lên vai tôi, cha nói: - Riêng con, bản tính cứng cỏi lại giống cha thuở nhỏ. Cứng cỏi, bộc trực. Phải chi con là con trai, có lẽ con là khuôn đúc của chạ Tôi đáp: - Nhưng con không muốn là tái bản của chạ - Điều đó cha biết, cha cũng không mong mỏi con sẽ giống hệt chạ Vì... Những làn khói tỏa mỏng che lấp cả khuôn mặt Đột nhiên tôi xúc động. Có lẽ cha buồn lắm, cha đang ăn năn và hối hận về những việc đã làm trong quá khứ. Đầu óc tôi bắt đầu rối rắm. Một lúc lại nghe cha nói: - Y Bình, con đã nói cái gì mua bằng tiền được cái gì không mua được? Mười mấy năm trước, có thể nói hầu hết những người ở miền Nam này đều nghe đến tên chạ Bây giờ... - Nụ cười của cha héo hắt - Bây giờ thì cha mới thắng rằng, những gì cha đã làm chỉ là những hành động vô ích. Mười mấy năm ngang dọc chỉ mang lại những đồng tiền dơ bẩn, còn tất cả đều mất hết. Cha đứng dậy: - Thôi, không nói đến ba chuyện ấy nữa, đem vải về nhà may đị Cha muốn nhìn thấy con ăn mặc đẹp, may xong nhớ mặc cho cha xem nhé! Đi đi! Đừng phụ lòng cha con ạ! Tôi nâng xấp vải lên: - Thưa cha, xấp lụa này sang trọng lắm, con sợ không thích hợp với hoàn cảnh hiện tại của con! - Nhưng con phải đẹp, phải làm cho nhiều người chú ý, đem về đi con! Tôi đặt xấp lụa vào hộp, cột lại, xong định bỏ về, cha nói: - Ở đây ăn cơm tối nhé! Tôi đáp: - Dạ không được, mẹ đang đợi con ở nhà. Ra phòng khách, dì Tuyết vẫn còn ngồi bất động trên ghế. Tôi biết, chắc chắn bà ta đang lo sợ vì những hành vi mờ ám của mình đã bị người chực chờ tiết lộ. Tôi thỏa mãn, nâng chiếc hộp trên tay tôi bước ra cửạ Cha tôi theo nói: - Nếu con gặp thằng Hoàn, con bảo nó đến đây chơi, cha thích nói chuyện với nó lắm. Tôi gật đầu, cha lại tiếp: - Y Bình, nếu con yêu thằng Hoàn, con hãy cố gắng giữ nó, đàn ông dễ sinh chứng tật.. Tôi cười thầm, cha thì lúc nào cũng hay đem mình ra để xét đoán người khác. - Cha khỏi lo điều đó, con nghĩ là không hẳn tất cả đàn ông đều dễ thay đổi như vậỵ - Hừ, nhưng đừng tự tin lắm nhé con. Chà nhìn tôi với đôi mắt thật bén. Tôi cười chào cha và trở về nhà. Vừa đến cửa, mẹ đã hỏi tôi: - Con đi đâu đấỷ - Có chuyện gì xảy ra à? - Hoàn nó giận con lắm. Nó hớt hơ hớt hải tìm con đó. Sao vậỷ Con đi đâu mà nó tìm mãi không ra hở? Nó sợ con bị người ta bắt cóc. Tôi thở ra, thì ra chỉ có thế! Thật buồn cườị Mẹ có vẻ giận: - Con đùa cái gì lạ vậỷ Người ta lo quáng cả lên mà con cười được à. Lớn rồi đâu còn trẻ con đâu, đừng có đùa nghịch như thế chứ! Tôi nín cười hỏi: - Thế anh ấy, đâu rồi mẹ? - Đi qua bên ấy rồị - Thế sao con không gặp? - Nó đi bằng taxi, có lẽ xe chạy nhanh quá nên nó không thấy con. Lần sau đừng làm thế nữa, tội lắm nghe Bình. Tôi không biết phải giải thích thế nào cho mẹ hiểu mối thù giữa tôi với dì Tuyết. Không thể cho mẹ và Thư Hoàn biết được chuyện mờ ám đó. Bước lên thềm tôi đặt chiếc hộp lên bà, mẹ vẫn còn trách cứ. Nhìn thấy chiếc hộp mẹ hỏi: - Cái gì thế? Mở hộp ra tôi nói: - Đây là quà sinh nhật của cha con. Mẹ chau mày: - Sinh nhật con à? Tôi cười nhạt, đem xấp lụa ra trải lên bàn: - Vâng, cha tưởng hôm nay là sinh nhật con. Đẹp quá phải không mẹ? Tiếc là con không hề mong đợi một món quà quí giá như thế. Mẹ có vẻ ngạc nhiên trước món quà: - Trước kia Tâm Bình cũng có một bộ như thế này, khi mẹ lấy cha cũng được một bộ như thế. Cha con thích áo màu bạc, vì người cho rằng chỉ có màu đó mới tinh khiết và cao quý mà thôi! Tôi châm biếm: - Tinh khiết và cao quí à? Cha lúc nào chẳng thích đàn bà như thế? Điển hình là dì Tuyết. Mẹ nhìn tôi lắc đầu: - Y Bình, con đừng nghĩ xấu cho cha con! - Chớ cha có tốt lành gì đâủ Cha đã cưỡng đoạt, hành hạ mẹ, lại còn giết hại bao nhiêu cuộc đời con gái khác, có con lại không đoái hoài đến, thế vẫn là ngưòi tốt ử Mẹ, mẹ giàu tình cảm quá, dễ tha thứ cho người ta quá. Mẹ lắc đầu: - Thế gian này không có người hoàn toàn tốt cũng không có người hoàn toàn xấụ Y Bình, con còn trẻ quá, có nhiều việc con chưa biết... Mẹ mong rằng rồi con sẽ giống chị con. - Mẹ muốn con giống chị Tâm Bình à? Chị ấy tốt thế nào mà ai cũng thích cả vậỷ - Chị con là một đứa con gái biết an phận, hòa đồng với tất cả mọi ngườị Hình như từ lúc sống cho đến khi chết đi, chị con không hề làm phiền lòng một aị Tôi lắc đầu: - Thế thì không bao giờ con là chị Tâm Bình được, sự mất sớm của chị ấy có lẽ vị chị ấy không thích hợp với cuộc đời nàỵ Mẹ có vẻ buồn. Hình như người định nói thêm một lời gì thì có tiếng gõ cửạ Tôi mở rạ Hà Thư Hoàn như cơn lốc ào àọ Trời tuy không nóng lắm, nhưng mặt chàng đầy mồ hôị Vừa nắm tay tôi, chàng hổn hển hỏi: - Y Bình, thế này là thế nào chứ? Nhìn gương mặt hớt hải của chàng, tôi bỗng nhiên tức cườị Thư Hoàn nắm chặt tay tôi, giọng chàng trầm hẳn xuống: - Thưa cô, cô có vẻ thích thú lắm ử Tôi diễn kịch đây à? Nụ cười chợt tắt trên môi, tôi ngỡ ngàng nhìn gương mặt tái xanh vì giận. Những giọt mồ hôi lăn dài trên má, nhưng làm thế nào giải thích cho chàng hiểu đâỷ Thư Hoàn khóa tay tôi thật chặt, chàng nghiến răng: - Nếu em không giải thích rõ, anh sẽ giận em trọn đờị Tôi dịu dàng nói: - Anh Hoàn, em không thể giải thích chuyện này cho anh nghe, cũng như không thể nói rõ nguyên do vì sao em bỏ đi đột ngột thế. - Em có biết là suốt một buổi chiều hôm nay anh đã chạy khắp nơi tìm em, chỉ thiếu có đi báo cảnh sát nữa thôi, em hiểu không? Tôi cười cầu hòa: - Cho em xin lỗi, được không? - Nhưng em không thể nói rõ nguyên do được. - Em đã bảo không thể tiết lộ cơ mà. Thư Hoàn nghiến răng: - Không thể tiết lộ à? Tôi hiểu rồi, cô cố tình muốn đem tôi ra làm trò đùa, phải không? Y Bình, cô tàn nhẫn lắm, cô đem tôi ra làm một con cờ thí quân. - Em không cố tình như thế đâu anh ạ. - Cô còn nói là cô không cốt tình à? Không, tôi không tin như vậy, cô phải nói thật, cô phải nói rõ tất cả cho tôi nghe! Chàng cố chấp như con bò mộng trong sân đấu, tôi thấy bực: - Giả sử như em cố tình đem anh ra làm trò đùa đi nữa, nhưng bây giờ em đã xin lỗi rồi, anh còn cố chấp saỏ Thư Hoàn giận dữ buông tay tôi ra, chàng bỏ đi trong cơn thịnh nộ: - Phải rồi tôi chỉ là con khỉ trong gánh xiếc mà! Tôi cũng tức lên với cái giận vô lối của chàng: - Nếu anh đi, thì đi luôn đi nhé, đừng trở lại đây nữạ Lời nói của tôi như con nước chảy xuôi, chàng đã đi luôn không quay đầu trở lạị Tôi đóng ầm cửa lại, vừa giận, vừa bực, vừa đau khổ. Bực vì không thể giải thích được, không thể tỏ bày lòng mình cho chàng rõ, tức vì Hoàn cố chấp không chịu tha thứ cho tôị Bước vào nhà, mẹ nói: - Sao, nó giận bỏ đi rồi à? Tôi giận lẫy: - Mặc hắn! Người gì mà khó chịu, tưởng tôi sẽ chìu à? Còn lâu, đi đâu thì đi luôn đi, đâu phải trên đời này chỉ có một mình hắn đâu mà làm trờị Mẹ lắc đầu ngao ngán: - Y Bình, con nên nhớ rằng sự giận giữ chỉ chuốc lấy thua thiệt thôi, con ạ! Tôi khó chịu: - Mẹ đừng có lắc đầu mãi thế. Mẹ phải hiểu là con không bao giờ chịu cúi đầu trước một người nàọ Hoàn muốn giận à, cho giận luôn. Nhưng dù miệng tôi cứ nói cứng, tối ngủ tôi vẫn chảy nước mắt như thường. Phải chăng vì sự tan vỡ của một mối tình? Có lẽ không đúng hẳn. Tại sao chàng lại cứng đầu như vậỷ Tại sao chàng không chịu làm hòả Nhìn lên trần đợi trời sáng, tôi ngẫm nghĩ biết đâu chàng lại đến tìm tả Dù thế nào đi nữa, sự ràng buộc tình cảm khăng khít như chúng tôi đâu dễ vỡ tan như vậy được. Trời vừa tờ mờ sáng tôi thức dậy đợi chờ. Suốt một ngày Thư Hoàn vẫn không tớị Tối lại, đêm đến, rồi mặt trời lại hiện ra... Mấy ngày liền. Phải rồi! bốn ngày! bốn ngày dài như hàng thế kỷ. Ngồi trong nhà hết nhìn đồng hồ, tôi lại đứng dậy ném đồ đạc cho đỡ tức. Rốt cuộc tôi chỉ còn biết khóc. Mẹ nói: - Y Bình, con biết địa chỉ của Thư Hoàn mà, sao con không đến đấỷ Lỗi tại con, con phải nhận thì có gì mà ngượng? Tim tôi rộn rã với lời thúc giục đi tìm chàng. Nhưng nghe mẹ đề nghị như thế, tôi đổi ý đột ngột: - Còn lâu con mới đến tìm hắn. Con đâu có phải là hạng gái nào đâu mà phải lôi kéo hắn. Đến thì đến, không đến thì thôị - Nếu thế con đi chơi cho khuây khỏạ Lời nói của mẹ có lý, tôi cần phải đi chơị Thế là tôi mang giầy vô xách xách tay ra cửạ Vừa bước tới cổng tôi chợt đứng lại, dưới cột điện xa xa, một gã đàn ông đang đứng bất động: Hà Thư Hoàn! Chàng đang nhìn tôi, đôi chân tôi cuống quýt bước tớị Chàng đứng đấy nhưng cách xa vời vợị - Anh Hoàn! Giọng nói ngượng ngập van xin, tôi là một kẻ phạm tội, nhưng chỉ thốt ra được hai tiếng, tôi lại câm ngaỵ Chàng vẫn đứng đấy yên lặng. Tại sao Hoàn không nói gì cả thế? Một chút ngỡ ngàng vây quanh. Tôi đã xuống nước gọi mà Thư Hoàn vẫn im bặt. Không còn một lý do nào để tôi đứng đây nữa, chàng lạnh nhạt như người xa lạ. Tôi định quay gót trở về, nhưng vừa xoay lưng đi, thì cánh tay tôi bị nắm chặt. Đôi mắt chàng là cả khoảng trời thương nhớ. Tất cả vũ trụ, thù hận, ganh ghét, tiếc thương đi vào hư vộ Dù đèn đường vẫn sáng, dù bóng người qua lại dập dìu, nhưng mặc họ, tôi bất kể, vì tôi đã có tình yêu!
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
|
#13
|
|||
|
|||
|
Chương 13
Hôm ấy là ngày đầu tiên tôi đến thăm cha mẹ Thư Hoàn. Đây là một buổi đến viếng có hẹn trước, vì cha của Hoàn là người lúc nào cũng bận rộn, ít khi rảnh rỗi ở nhà. Trước khi đến nơi, tôi cố gắng trang điểm cho dễ thương hơn. Mẹ bảo tôi nên ăn mặc giản dị. Tôi theo lời mẹ, chỉ mặc chiếc áo trắng với chiếc váy màu xanh, đầu thắt nơ nhỏ, một tí son nhạt trên môị Khi Hoàn đến, tôi bỗng nhiên hồi hộp chi lạ: sự căng thẳng đầu tiên trong đời tôị Trên đường, không hiểu vô tình hay cố ý, chàng nói: - Anh có một cô em họ trông dễ thương, lúc trước mẹ bảo anh nên cưới cô ấỵ - Nụ cười trên môi chàng thật đáng ghét - Hôm nay anh muốn cho mẹ nhìn thử xem mẹ có lý hơn anh hay không? Tôi đứng lại, nói: - Nhưng chúng mình có nói chuyện lấy nhau bao giờ đâủ Hoàn cười: - Thế em có cần anh quỳ xuống cầu hôn không? - Ờ thử quỳ xem, chưa chắc là hữu hiệu đâu nhá! - Thế à! Vậy thì anh sẽ bắt chước một chủng tộc ở Phi Châu, anh sẽ tổ chức một buổi bắt cóc em. Chúng tôi tiếp tục bước, đây là lần đầu tiên chúng tôi nói với nhau một cách bán chính thức về hôn nhân. Thật ra thì tôi đã mong mỏi điều này lâu lắm rồị Nhà của Hoàn thật đẹp, thật sang. Sang hơn cả “đằng kia” nữạ Tôi được đưa vào một gian phòng khách rộng, cửa kính, ngồi nơi sa lông nghe nhạc êm dịụ Những tấm màn cửa màu trắng buông dài một cách đài các. Trên tường những bức tranh thủy mạc tạo cho phòng khách một cái đẹp thật sang trọng quý pháị Cô tới gái ăn mặc sạch sẽ mang nước ra mờị Ba mẹ Hoàn bận việc chưa rạ Trong lúc chờ đợị Hoàn mở tủ ra, bắt tôi chọn một đĩa nhạc, tôi chọn bản “Khúc nhạc Bi Thảm” của Tchaikoskỵ Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại chọn bản nhạc nàỵ Ngồi một lúc bố mẹ của chàng bước rạ ông bố của Hoàn là một người đàn ông khỏe khoắn và cao lớn, ít nhất cũng trên 60 ký lộ Đôi mắt sáng và sắc quét nhanh qua tôi, đôi mắt của quyền uy và mệnh lệnh! Mẹ của Hoàn trái lại nhỏ nhắn và dễ thương, tuy đã ngoài 40, nhưng trông bà vẫn còn đủ phong tháị Tôi đứng lên với lời giới thiệu của Hoàn. - Thưa hai bác. Ba Hoàn khoác tay: - Đừng khách sáo gì cả, ngồi xuống đi! Tôi nghe thằng Hoàn nói về cô nhiều rồi! Tôi cười, ông bố của Hoàn tiếp: - Cô đến đây chơi thường xuyên với chúng tôi nhé! Tôi chỉ biết cười chớ không biết trả lời thế nàọ Sự tiếp xúc không tự nhiên làm tôi lúng túng. ông bố Hoàn yên lặng một lúc, lại nói: - Tôi đã nghe nói ông thân của cô, thuở xưa ở miền Tây... Tôi không thích ai nói đến cha, nhất là nhắc lại những thành tích cũ của ngườị Không có gì để cảm nhận sự vinh hạnh vô cớ. - Dạ cha cháu vì xuất thân từ nơi nghèo khó nên người có những tư tưởng khác biệt mọi ngườị Với cha cháu thì bất cứ một khó khăn nào cũng chỉ giải quyết bằng súng đạn và quả đấm mà thôị Đó là một thảm kịch lớn, mang cho lương dân vô tội những phiền nhiễu vô lốị Với cháu, quá khứ của cha cháu không có gì là lừng lẫy cả. Bố của chàng nhìn tôi: - Thế cô không cho là anh hùng saỏ Tôi đáp nhanh: - Không! Cháu không nghĩ thế. - Cô không ngưỡng mộ thành tích của cha cô à? - Dạ không, sự liên hệ giữa cha cháu với cháu lợt lạt lắm. Cháu đã sống xa cha từ thuở nhỏ. Mẹ của chàng chen vào: - Vậy cô sống với bà thân à? - Vâng. Câu chuyện bắt đầu xoay qua đề tài khác. Một lúc, Hoàn thấy không khí có vẻ khô quá nên đề nghị đưa tôi đến xem phòng của chàng. Bố của Hoàn vui vẻ: - Cô Bình, cô cứ đến đấy xem tủ sách của con mọt sách nhà tôi xem thế nàỏ Đi với Hoàn bước đến phòng chàng, những kệ sách cao và đầy ắp sách từ Anh ngữ đến Hoa ngữ. Trình độ Anh văn tôi quá kém, nên tôi chú ý đến những quyển Hoa ngữ thôị Sự mê sách làm cho tôi quên tất cả. Tôi ngồi xuống ôm gối nói: - Em không muốn rời phòng này tí nào cả. Hoàn ngồi xuống cạnh tôi, cười nói: - Vậy thì chúng ta lấy nhau đi, phòng này sẽ thuộc về em ngaỵ Mùa hè này chàng sẽ ra trường. Hoàn tiếp: - Bây giờ chúng ta nói chuyện đứng đắn với nhau em nhé. Cuối niên học này anh ra trường, cha muốn anh xuất ngoại lấy bằng tiến sĩ. Nhưng em phải biết một học trình như vậy thường kéo dài đến ba, bốn năm. Anh sợ em không chờ anh được. Tôi giận dỗi: - Phải mà, anh có coi em ra gì đâụ Sao anh lại liệt em vào hạng gái như vậy chứ? - Đừng nói bậy, không bao giờ anh khinh thường em, nhưng vì em đẹp quá nên anh không thể nào tin em cũng như tin định mệnh được. Trong xã hội này tất cả những dữ kiện đều có thể biến đổi đột ngột trong một tích tắc, mà thời gian anh phải xa em lại dài tới ba, bốn năm. Tình cảm con người thì mềm yếu, làm sao anh dám mơ đến tương lai xa vời trong khi em là một thực tại hiện hữu trước mắt, không nắm để vuột đi à? - Được rồi, ý anh thì saỏ - Chúng ta sẽ lấy nhau trước khi anh xuất ngoạị - Anh muốn cột chân em à? - Đúng thế, sau khi thành hôn, em và mẹ sẽ dọn về đâỵ Anh không để em phải bị kẻ khác lung lạc. - Anh ích kỷ quá, thế trong lúc anh xuất ngoại ở nhà em bay bướm không được à? Bàn tay Hoàn xiết chặt cổ tay tôi: - Anh tuy ích kỷ nhưng yêu em, vì yêu em, anh tin rằng không có chuyện đó. - Thế bây giờ anh không tin em mà anh bắt em phải tin anh à? Hoàn cứng miệng, tay chàng vẫn không rời tay tôị Tôi trấn an chàng: - Anh Hoàn, nếu em không yêu anh thì việc lấy nhau cũng chỉ vô ích mà thôị Em tin anh, anh tin em thì dù có xa nhau bao nhiêu năm đi nữa, em thấy cũng không sao cả. - Thế thì bây giờ em có yêu anh không? - Anh đoán xem. Chàng nhìn tôi với cái nhìn say đắm. Nhưng đội nhiên tôi bàng hoàng, “Khúc Nhạc Bi Thảm” vang lên những lời ly biệt. ám ảnh đen tối như màn sương mù dầy đặc vây chặt tôị Ngã vào người chàng, tôi cố xua đuổi cái linh cảm bất hạnh! - Lúc nào em cũng thuộc về anh cả, Hoàn ạ! Hai ngày sau, Phương Du đến tìm tôi, nhìn gương mặt xanh xao thiểu não của con bé, tôi biết lại có chuyện buồn phiền nữa rồị Đưa Phương Du vào phòng, tôi định chia sẻ nỗi sầu của bạn, nhưng con bé vẫn bình thản. - Y Bình, mày biết không, thứ bẩy anh chàng tao yêu say đắm làm lễ đính hôn với người yêu của hắn rồị Trong lớp tao, các bạn định tổ chức một buổi dạ vũ để chúc mừng hắn. Tôi yên lặng, PHương Du đột nhiên nhìn tôi cười nói: - Mày ngạc nhiên vì tao vẫn không khóc ử - Nhưng ít ra mày phải buồn hơn nữa mới đúng. - Tao hiểu, nhưng theo châm ngôn của nhà Phật thì nếu mày đưa cho một chú bé một viên kẹo, khi nó đưa tay ra lấy, mày lại rút về, nhất định nó sẽ khóc sẽ ăn vạ ngaỵ Trái lại, nếu mày giựt viên kẹo ấy trên tay một người trưởng thành, họ sẽ thản nhiên. Tao nghĩ rằng, không lẽ chỉ vì viên kẹo bị giựt đi mà phải khóc òa lên hay saỏ Tôi vẫn không hiểu: - Dĩ nhiên là thế, nhưng câu chuyện trên có dính dấp gì đến câu chuyện của mày đâủ - Sao con người lại phải đau khổ. Đó là vì họ có quá nhiều dục vọng, họ nhìn tất cả sự việc đều như viên kẹo cả. Đó chính là cái bi đát nhất của con ngườị Hiểu chưả Lúc gần đây tao đã suy nghĩ kỹ và thấy rằng mình không thể trẻ con mãi, mình phải trưởng thành, phải thản nhiên trước những viên kẹo màu óng ánh. - Nhưng gã con trai kia đâu phải là viên kẹỏ Phương Du cười nhạt: - Tất cả những gì mình muốn chiếm đoạt đều có thể là kẹo cả. Vì vậy muốn vui tươi mãi thì đừng nên chiếm đoạt cái gì cả. - Nói thật, tao sợ mình không đủ khả năng. - Đó là tại vì mày còn thù hận, còn buồn khổ, mày còn xem trọng nhiều thứ quá! Phương Du lắc đầu, đột nhiên nói lải nhải: - Sống không trăm tuổi mà cứ mãi lo sầu, sao lại phải khổ đau thế! Tôi ngạc nhiên: - Làm gì mà mày đọc cả kinh Phật thế? - Vì tư tưởng nhà Phật cũng có lý. Tất cả những tham sân si, tất cả những tội ác đều do một phút xao động tạo nên, nếu ta giác ngộ thì ta sẽ sống vĩnh cửu trong hạnh phúc. - Tao cũng đồng ý với mày, nhưng nếu sống mà không có dục vọng, không biết yêu, biết ghét, không thèm muốn gì cả thì sống để làm gì với quả tim hoang vu như bãi sa mạc? Phương Du nhỏ nhẹ: - Mày lầm rồi, không yêu, không ghét, hờn, giận, thì đời này làm gì có tranh chấp và lúc đó quả tim của mỗi người sẽ là những mảnh đất phì nhiêu, những khu vườn xum xuê trái ngọt. Trái tim con người chỉ hoang vu khi va chạm với quá nhiều đau khổ, tuyệt vọng và chán chường vì thất bại trong những tranh chấp với nhau mà thôị Tôi không chịu được không khí gàn dở này nữa: - Thôi, thôi bao nhiêu đó đủ rồi, tao không thích nghe thuyết pháp cũng như tao không tin là mày vô tri vô giác với tình yêu được. - Sự thật là như vậy đấy Bình ạ. Ở đây tao nói có vẻ cứng lắm nhưng khi về tới nhà là tao không tránh khỏi chảy nước mắt. Tôi thương hại: - Du, thôi đừng buồn nữa nhé? - Tao hết buồn rồi, đừng thương hại tao, hãy vui với tao suốt ngày hôm naỵ ít nhất mình cũng xem được ba xuất phim, Bình nhé! Thật vậy, suốt ngày hôm ấy, chúng tôi đã xem hơn ba xuất phim và mãi đến khuya mới về nhà. Mẹ mở cửa và bảo tôi: - Ban chiều Như Bình có đến. Tôi lo lắng: - Đến làm gì vậy mẹ? Tôi nghĩ không lẽ nó đến để trách tôi cướp Hoàn của nó? Mẹ nói: - Như Bình có vẻ hớt hải lắm. Nó bảo là cha con với dì Tuyết cãi nhau ỏm tỏi nó muốn con đến để khuyên cha con. Tôi cười nhạt: - Con mà khuyên được cha à? Đến đó chỉ tổ làm cho cha giận thêm thì có. Thế cha với dì Tuyết cãi nhau về chuyện gì vậỷ - Nghe Như Bình nói thì hình như vì tiền, dì Tuyết con vì muốn lời to nên đem tiền đi đầu tư, không ngờ bị thất bại nên cha con giận! Hừ! Tôi đã hiểu rồi, con cờ tôi vừa đi đã đúng nước. Từ đây dì Tuyết sẽ mất quyền nắm giữ tiền bạc cũng như sẽ mất đi sự tín nhiệm của chạ Không hẳn chỉ có thế, tôi sợ sẽ còn nhiều màn hấp dẫn hơn nữa! Gã đàn ông ốm và cao, gương mặt xương với chiếc cằm cụt tên Ngụy, và thằng con trai do ngoại tình, thằng Kiệt! Vú sữa đã bị chận, gã làm gì có tiền để tiếp tục cuộc buôn lậu nữa đâỷ Hôm nghe lóm được câu chuyện tại quán cà phê tôi đã theo dõi báo chí nhưng nào có thấy vụ buôn lậu nào đổ bể đâủ Ngày hôm sau, tôi đến đằng kia để xem chiến lợi phẩm. Phòng khách vắng tanh. Cả ngôi nhà lúc nào cũng ồn ào thế mà hôm nay sao lại yên lặng một cách dễ sợ. Có lẽ chuyện cãi vã ngày hôm qua nổ lớn thật. Đứng đợi một chút, Như Bình mới bước ra: - Sao hôm qua Y Bình không đến. Suýt tí nữa cha đã xé xác mẹ tôi rồi! Tôi giả vờ không hiểu: - Chuyện gì thế? - Tôi cũng không hiểu, nhưng hình như là vì tiền. Cha bắt mẹ tôi đem sổ kết toán ra trình cho cha xem, rồi lại xét cả nữ trang. Mẹ tôi giận nên đưa thằng Kiệt đi đâu mất, anh Hảo chạy đi tìm rồị Tôi nói: - Như Bình cứ yên tâm, dì Tuyết sẽ trở về mà, còn cha đâủ - Ở trong phòng. - Để tôi đến xem xem. Nói xong tôi định đi, nhưng Như Bình đã giữ tôi lại, nàng lắp bắp: - Y Bình, tôi... tôi có chuyện muốn nói với Y Bình. - Chuyện gì? Gương mặt Như Bình đỏ như gấc: - Nghe nói... nghe nói Y Bình sắp làm lễ đính hôn với Thư Hoàn, tôi... tôi định cho Y Bình hay là... Y Bình... cũng biết tôi cũng... thích Thư Hoàn lắm... có lúc tôi... tôi đã giận Y Bình lắm... Như Bình nói nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, đầu nàng cúi nhìn xuống, bàn tay vân vê mép áo.
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
|
#14
|
|||
|
|||
|
Chương 14
- Khi biết được tin Y Bình yêu Thư Hoàn, tôi đã tưởng mình có thể chết đi được. Tôi định tự tử nhưng lại không đủ can đảm. Bây giờ thì tôi đã suy nghĩ kỹ, tôi đã hiểu, Y Bình đẹp hơn, thông minh hơn tôi, bao nhiêu đó đủ để chứng tỏ Y Bình xứng đáng với Thư Hoàn hơn tôị Vả lại, Y Bình đối với tôi cũng không đến đỗi gì, mình lại là chị em thì... thì... đừng nên giận nhau, cứ đối xử với nhau như cũ nhé! Những lời thành thật của Như Bình làm mặt tôi nóng lên. Tội cho Như Bình! Mộng ước đã vỡ tan, dù có níu kéo lại tình bạn cũng không làm sao tránh nổi đau khổ. Nhưng không vì thế mà tôi mềm lòng, tôi chỉ cảm thấy hơi xúc động cho sự yếu đuối ấu trĩ của Như Bình. Để thoát khỏi sự vướng vấp tình cảm không hay, tôi cắt ngang: - Dĩ nhiên là vậy, làm sao chúng ta lại giận nhau được? Như Bình cứ yên tâm. Nói xong tôi bỏ đi ngay về phía phòng chạ Cha đang ngồi trên ghế tựa ngậm dọc tẩụ Trên bàn trước mặt là sổ sách và chiếc bàn toán. Thấy tôi, người đưa tay chỉ chiếc ghế bên cạnh: - Ngồi đây này Y Bình! Tôi ngồi xuống, cha nhìn tôi một lúc, nói: - Có phải con sắp đính hôn với Hoàn không? Hôm qua nó đến đây hỏi ý kiến cha, nó bảo muốn cưới con ngay sau khi ra trường. - Dạ, nhưng con chưa quyết định. Cha tư lự: - Y Bình, nếu con định lập gia đình thật, thì cha thấy cũng cần để cho con một ít của hồi môn. Nhìn đống sổ sách ông giận dữ nói: - Dì Tuyết con thật khốn nạn, nó làm tiêu tan tiền bạc của cha, nhưng mà... Từ trên nét mặt ông, tôi cũng có thể đoán ra số bạc mất mát không phải nhỏ, cha dịu mặt xuống: - Nhưng con cứ yên tâm, chắc chắn cha vẫn còn đủ khả năng để cho con một số tiền làm của hồi môn. Tôi cười: - Con không cần một tí tiền hồi môn nào cả, con thấy cái đó không cần thiết! Cha nhìn tôi, ánh mắt chợt hằn lên cơn giận: - Cha đã đoán trước câu trả lời của con sẽ như thế. Nhưng dù con muốn hay không, cha vẫn chọ Con đừng tưởng rằng cao ngạo như thế là haỵ Con ngu lắm! Cha cho con biết, tiền của cha đốt con cũng không hết nữa là... Tôi nhún vai: - Thế thì tùy cha, cha muốn sao cũng được! Cha có vẻ bớt giận, người nói: - Y Bình, con nên học cho khôn rạ Đời này không có gì hơn là tiền. Nghèo khổ là điều bi thảm nhất. Cha đã già, tiền đối với cha đâu hữu ích bằng với con. Tôi chỉ đứng cười cườị Cha bắt đầu nói đến tiền bạc trong nhà, tôi được biết dì Tuyết đã làm cho tài sản cha bị mất một số to, chỉ còn khoảng năm chục triệu thôị Năm chục triệu, một con số rất nhỏ đối với cha, nhưng đối với tôi là một số bạc khổng lồ. Trận đòn mấy tháng trước vì vài trăm ngàn vẫn còn in dấu trong óc tôi! Dì Tuyết bỏ nhà đi được ba hôm, tôi đến chỗ mà tôi vô tình gặp dì Tuyết với gã đàn ông với mục đích thăm dò, mong tìm ra tông tích của tên Ngụy và dì Tuyết, nhưng tôi phí cả ngày mà vẫn không tìm ra được chiếc xe hơi màu đen hay bóng dáng của hai người đâu cả. Tối hôm ấy, tôi ghé qua đằng kiạ Dì Tuyết đã trở về, có lẽ vì còn tiếc năm chục triệu và ngôi nhà đồ sộ nàỵ Mối tình của tôi và Thư Hoàn thắm thiết đến độ “nhất nhật bất kiến như tam thu hề”. Tôi lo ngại cho tình cảm của mình, Thư Hoàn do dự trước việc xuất ngoại, dù đã xin được học bổng và sắp phải thi khảo sát trình độ. Chàng nói: - Vì lý tưởng, vì tương lai anh phải xa em thì thà anh ở lại sướng hơn! - Thì cứ đi trước đi, em ở nhà chờ. Thời gian còn dài mà anh gấp làm gì. Nói thế, nhưng lòng tôi lúc nào cũng bâng khuâng. Ngày xuất ngoại của chàng gần kề và tôi càng buồn. Chúng tôi đi khắp nơi để hưởng trọn những ngày tháng còn lạị Chúng tôi chen chân vào vũ trường, quán nhạc, những nơi nào đông người là tôị Khi ngồi riêng với nhau chàng cũng không để không khí nặng nề chen vào lòng chúng tôi, chàng ôm hôn tôi bất tận, hôn như điên cuồng. Từ hôm đó sự hiểu lầm về vụ tôi theo dõi tên Ngụy trong quán cà phê cho đến nay, tôi mới khám phá ra một điều là Thư Hoàn có cá tính rất mạnh, có lẽ còn mạnh hơn cả tôị Tôi thích đàn ông loại đó, nhưng với mẹ, thì trái lại, mẹ thường lo lắng bảo: - Con với thằng Hoàn tính nết rất giống nhau, điều đó tuy may nhưng cũng chẳng may tí nàọ Mẹ sợ rằng một ngày nào đó khi hai đứa gây nhau sẽ không có đứa nào nhường đứa nào, vì đứa nào tính tình cũng nóng nảy hết. Có thể có chuyện đó saỏ Tôi bâng khuâng, nhưng cũng cảm thấy lời mẹ có lý thật. Trong những lần đi chơi với Hoàn, chúng tôi thường gặp Mộng Bình trong chiếc quần bó sát, chiếc áo hở cổ bày bộ ngực tròn nẩy nở, trông con bé không còn dáng dấp của một nữ sinh thuần túy chút nào cả. Sự phóng túng của Mộng Bình khiến tôi phát hoảng. Nhưng mỗi lần đụng đầu nhau, chúng tôi cứ tảng lờ đi, mặc ai muốn vui sao thì vuị Tự do cá nhân mà! Có một hôm để thay đổi không khí Hoàn đề nghị với tôi đến một vũ trường lậu khiêu vũ. Lúc đến nơi gian phòng kín mít đã đầy khói thuốc, tiếng nhạc, tiếng trống điếc taị Những ngọn đèn mờ nhạt không đủ sáng để trông rõ mặt ngườị Vừa ngồi xuống, Hoàn đã đưa tay khều tôi: - Kìa, Mộng Bình ngồi đằng kia kìa! Tôi nhìn theo hướng chỉ, bất giác chau màỵ Mộng Bình mặc chiếc áo hở cổ bó sát người màu đỏ :Di, chiếc váy cao trong một thế ngồi khêu gợị Cô bé ngồi trên đùi một gã con trai, chung quanh lô nhô thêm mấy tên khác phục sức hết sức điếm đàng. Ngoài Mộng Bình, còn có một cô bé khác đang bá cổ một tên hôn công khaị Trên bàn ly đĩa tứ tung, hai chai rượu Mỹ đã vơi đi phân nửạ Tiếng cười tiếng hát vang lên. Tiếng hét ầm ĩ. Tôi hiểu Mộng Bình đã saỵ Cô bé lắc lư trên đùi gã con trai, nụ cười dòn tan, khêu gợị Cái say làm cho con bé không giữ gìn ý tứ gì cả, nó hát nghêu ngao: ”Trời đất lạnh lùng, con người thay đổi, làm sao em chẳng cô đơn”. Đám con trai huýt sáo, cười ầm lên, Mộng Bình nâng ly nốc cạn. Những giọt rượu chảy ra ướt cả áo, nó tiếp tục hát: ”Đi trọng đường trần để đòi cho được nợ người tình...” Hát xong, Mộng Bình lại bá cổ gã con trai hôn. Những thằng con trai chung quanh được dịp huýt sáo, la hét ỏm tỏi... Hoàn khó chịu đứng dậy nói với tôi: - Em gái của em say rồi, chúng ta đưa nó về thôi! Tôi giữ lấy tay Hoàn: - Mặc nó, không cần anh chen vàọ Hoàn định bước tới: - Nhìn cử chỉ lả lơi của Mộng Bình anh không chịu được, để kéo dài thêm nữa anh sợ sẽ có chuyện không haỵ Tôi vẫn giữ chặt tay Hoàn lại: - Có thì có chứ có can hệ gì đến anh đâụ Ngồi xuống đi, nó đang vui, nó đâu cần anh. Hoàn miễn cưỡng ngồi xuống, nhưng mắt vẫn nhìn đăm đăm về phía Mộng Bình. Tôi vỗ vai chàng nói: - Nào, chúng mình nhảy bản này đi! Lách mình ra giữa sàn, Hoàn vẫn chưa yên tâm. Tôi xoay mặt chàng đối diện với mặt tôi, chàng nhìn thẳng vào tôi nói: - Em nhớ rằng dù sao Mộng Bình vẫn là em gái của em! Tôi cười nhạt: - Hừ! Có bao giờ tôi coi nó là em tôi đâủ Nó chỉ là con dì Tuyết thì giòng máu đó là của mẹ nó chứ liên hệ gì đến tôỉ - Cho dù nó không phải là em của em, kể như bạn của em đi, thì em cũng không nên trơ mắt ra nhìn cảnh bạn mình bị đổ rượu như vậỵ Tôi vẫn lạnh lùng: - Nó cũng không phải là bạn của em, nó không đủ tư cách để đứng ở vị trí đó! Hoàn nói: - Em đừng nói như vậy, dù sao nó cũng không phải là kẻ thù của em cơ mà? Tựa đầu vào vai chàng, tôi chuyển hướng câu chuyện: - Làm sao anh biết được? Nhạc hay quá, ta hãy khiêu vũ, đừng để ý đến họ nữa anh nhé? Chúng tôi yên lặng bước theo tiếng nhạc. Mộng Bình vẫn tiếp tục cười đùa, ca hát. Một lúc, có tiếng ly vỡ. Chúng tôi xoay lại, chỉ thấy gã con trai cao lớn ôm hông Mộng Bình ban nãy đang lôi Mộng Bình ra cửạ Mộng Bình lè nhè hỏi: - Anh đưa em đi đâủ - Đến nơi giải quyết nỗi cô đơn của em! Đám con trai ngồi trong bàn la hét, Mộng Bình có vẻ còn tỉnh táo đôi chút, nó lắc đầu: - Không, không, tôi không đi đâu! Gã con trai cười hề hề: - Ai ăn thịt đâu mà sợ? Vừa nói gã vừa kéo Mộng Bình đi về phía cầu thang. Ở tầng thứ ba của nhà hàng này là khách sạn. Tôi đưa mắt nhìn theo với cái nhìn vui mừng khi thấy nhà cháỵ Tôi nghĩ, để mày sa chân một lần cho mẹ con hết làm tàng! Dì Tuyết sẽ dở khóc dở cười! Nhưng lòng ích kỷ của tôi chưa được vui trọn vẹn thì Hoàn đã xô tôi ra, xông tới trước, hét lớn: - Thế này thì không nhịn được nữa rồi! Tôi đuổi theo chàng kéo lại: - Đừng anh, mặc nó! Hoàn quay lại, trừng tôi, rồi xông đến gã con trai cao lớn nói: - Bỏ cô này rạ Gã con trai quay đầu lại, mắt tóe lửa vì bị kỳ đà cản mũi, gã kên lại: - Nó có liên hệ gì tới mày không? Mộng Bình nhận ra được Hoàn, nó nài nỉ: - Anh Hoàn, anh đưa em về đi! Gã con trai lớn tiếng với Hoàn: - Biết điều thì đi chỗ khác chơi, đừng có trêu ông không khá nhé con! Gã giữ chặt Mộng Bình, những người bạn ngồi chung bàn với gã hét to lên: - Đánh nó đi! Đánh nó! Viên quản lý vũ trường tới, tôi cũng chen vào định kéo Hoàn ra nhưng không kịp nữa rồị Trận đánh đã khai diễn. Ly tách bàn ghế ngã đổ, Hoàn bị ba, bốn tên lưu manh vây đánh. Tình hình thật nguy ngập. Tôi vừa giận vừa sợ. Giận vì thấy Hoàn thích chen vào chuyện người, sợ vì không biết Hoàn sẽ ra saọ May thay giữa lúc ấy có ba tên to lớn khác hùng hổ bước vào can thiệp. Một tên nói: - Thằng nào muốn đánh, đánh với tao này! Tôi đoán chừng đây là các võ sư vũ trường mướn để bảo vệ quán. Mặt mũi Hoàn sưng húp, cánh tay bị cắt đứt một đường dài, máu thấm ướt cả áo, nhưng chàng vẫn còn muốn cứu Mộng Bình. Bọn lưu manh kia đâu chịu bỏ qua con mồi, nó vây quanh Mộng Bình. Tôi bước tới kề tai Hoàn nói nhỏ: - Đây là vũ trường lậu, anh nên cẩn thận, coi chừng cảnh sát cũng biết tiếng tăm của cha anh. Câu nói của tôi thật hữu hiệụ Hoàn đứng lên nhìn Mộng Bình, rồi hấp tấp cùng tôi bước ra khỏi vũ trường. Gió đêm lạnh rùng mình, tôi và Hoàn yên lặng không nói với nhau lời nào cả. Gọi chiếc xích lô lại Hoàn bảo chạy về nhà tôị Đến nhà, khi bước xuống xe, tôi nói với Hoàn: - Vào nhà em băng bó vết thương đi anh! Giọng nói của Hoàn thật lạnh: - Không cần! Y Bình, hình như tôi thấy giữa chúng ta chưa hiểu nhau nhiều lắm. Lúc trước tôi vẫn tưởng Y Bình là đứa con gái có lương tâm và hiền hậu, hôm nay tôi biết mình đã lầm. Vậy chúng ta tạm thời xa nhau ít lâu để tư tưởng được chín chắn hơn. Tôi ngỡ ngàng trong một phút và không biết nói gì. Có điều tôi giận thật, tự ái tôi đã bị thương tổn. Nếu ban nãy cô bé bị nạn không phải là Mộng Bình, mà là bất cứ một đứa con gái nào khác thì tôi sẵn sàng để chàng cứu ngườị Nhưng đó là Mộng Bình mà? Hoàn không hiểu được mối thù thiên thu của tôi, giúp cho kẻ thù để bị thương thế này, chàng còn trách tôi tàn nhẫn được saỏ Tôi hờn lẫy: - Tùy anh! Hai người yên lặng một lúc, tôi quay người lại gọi cửa, Hoàn đứng tần ngần một chập rồi bỏ đị Nhìn theo dáng chàng, đột nhiên tim tôi thắt lạị Bao nhiêu buồn tủi, lo lắng, ân hận dâng đầỵ Mẹ ra mở cửa, tôi vẫn còn bàng hoàng. - Có chuyện gì thế Y Bình? Tôi chợt tỉnh, lặng lẽ bước vào nhà, mẹ hỏi: - Còn thằng Hoàn đâủ - Chết rồi! Tôi đáp, xong ngã vật lên giường, mẹ có vẻ hiểu ra, người gật gù: - Lại gây nhau rồi phải không? Chúng mày thật trẻ con! Lần giận nhau này kéo dài khá lâụ Tôi tức vì Hoàn đã không hiểu, lại còn coi thường tôi, vì vậy tuy đau khổ nhưng tôi vẫn không thèm tìm đến giải thích. Tôi trằn trọc, người tôi gầy ốm hẳn đi, nhưng làm sao tôi nhận tội về mình cho được, khi mà mối thù giữa tôi và dì Tuyết là mối thù bất cộng đái thiên? Lời thề đêm mưa sau trận đòn vẫn còn vang vang bên tai tôi: Tôi phải báo thù! Báo thù! Sao Hoàn không chịu hiểu cho tôi chứ? Nhưng mất Hoàn thì ngày tháng sẽ buồn bã biết bao, linh hồn tôi như chợt mất thiên đường. Một tuần dài như một thế kỷ. Tôi đến nhà Phương Du cho tâm hồn lắng dịu, vừa bước khỏi cửa độ mấy bước thì một chiếc xe nhà đã đổ sát bên tôị Tôi giật mình quay lạị Xe của nhà Hoàn! Còn đang ngạc nhiên thì mẹ của chàng đã mở cửa xe bước ra, bà nắm tay tôi cười nói: - Lâu quá sao không thấy Y Bình đến chơỉ Có chuyện gì buồn à? Tôi cười buồn, không biết phải trả lời ra saọ Mẹ của Hoàn không đợi tôi phản ứng đã vồn vã: - Lên, lên đây, lâu quá mới gặp được Y Bình, đến nhà tôi chơị - Tôi... tôi... Tôi do dự nói, định chối từ nhưng không biết nói thế nàọ Mẹ của chàng lại giục: - Thằng Hoàn mấy hổm rày bệnh, Y Bình đến thăm cho nó vui đi! Tôi không biết nói sao hơn là leo lên xẹ Chàng bệnh? Có phải chăng là vì tôỉ Trong một phút, tự ái trong người tôi tan mất. Mẹ chàng xiết nhẹ tay tôi nói: - Y Bình, thằng Hoàn xấu tính xấu nết lắm, có gì không phải con đừng để ý. Tôi nhìn bà và chợt hiểu mục đích của bà đến tìm tôi hôm naỵ Tôi lơ đãng nhìn ra khung kính, và không biết nên nói sao nữạ Đến nhà, mẹ Hoàn đưa tôi đến tận phòng Hoàn. Vừa đưa tay gõ cửa, bên trong đã vọng ra lời cáu kỉnh: - Đừng quấy rầy tôi! Mẹ Hoàn dịu dàng: - Hoàn con có bạn đến thăm này! Cửa mở, Thư Hoàn quần áo xốc xếch ló mặt. Một phút ngỡ ngàng. Trong lúc chúng tôi chưa lấy lại được bình tĩnh, thì mẹ chàng đã đẩy tôi vào trong và khép cửa lạị Tôi đứng tựa lưng vào cửa, không biết làm gì hơn là đưa mắt nhìn quanh phòng. Thật bê bối! Trên giường chăn nệm sách vở nhùi đống. Màn cửa vẫn buông, ánh sáng trong phòng lờ mờ. Hoàn vẫn đứng trước mặt tôi, sự ngượng nghịu làm tay chân tôi thừa thãị Một lúc, Hoàn đẩy ghế ra trước mặt tôi nói: - Ngồi chơi! Tôi không biết có nên ngồi không, nhưng vẫn không bỏ qua dịp để cải chính lý do mình đến: - Đang trên đường thì gặp mẹ anh. Người kéo tôi đến đây chơi, muốn từ chối mà không được. Tôi không ngờ hôm nay sao mình lại khách sáo được như thế. - Thế à? Hoàn có vẻ khó chịu vì thái độ của bà mẹ. Chúng tôi yên lặng. Tôi cảm thấy không khí loãng quá, Hoàn lại lạnh như người xa lạ, nên tôi đứng dậy cáo từ: - Thôi tôi về. Nói xong tôi chợt cảm thấy mình bị hạ nhục. Cơn giận lan lên mắt, tôi quay đi, sợ Hoàn trông thấy những giọt nước mắt sắp rớt ra mị Nhưng tay Hoàn đã giữ lấy tay tôi, chàng kéo tôi đến gần nói: - Y Bình, ngồi xuống đị Giọng nói của chàng làm tôi không thể không ngồi được. Vừa ngồi xuống, tôi không còn kềm hãm mình được nữa, nước mắt trào rạ - Anh Hoàn, anh không biết là khi mới đến thành phố này, mẹ và em sống chung với dì Tuyết trong nhà chạ Sau đó, vì dì Tuyết đâm thọc, mẹ lại yếu đuối không cải chính nên mẹ con em bị cha đuổi ra khỏi nhà. Căn nhà nhỏ mà anh đến viếng đây, mỗi tháng tốn năm chục ngàn. Số tiền đó mỗi tháng em đều phải đến cha lấy, mỗi lần lấy, anh biết không, em phải chịu bao nhiêu sự đay nghiến của dì Tuyết, đó là chưa kể trước khi quen anh không bao lâu, em phải chịu một trận đòn nhục nhã vì dám đến xin tiền tết và đóng tiền nhà. Vì vài trăm ngàn đồng bạc mà em phải khổ như vậỵ Trong khi dì Tuyết vẫn thản nhiên đứng xem như em đang diễn kịch. Có ai nói giúp cho em một câu hay ngăn cản cha giùm cho em đâu, mà họ còn nói thêm vào để cha giận em thêm nữạ Tôi vừa khóc vừa nói: - Lấy không được tiền em trở về nhà ôm mẹ ngồi khóc. Không có tiền mẹ nhịn ăn suốt một ngày, trong khi anh thấy đó, đám con của dì Tuyết lại sống xa hoa, phè phỡn. Em đã thề với lòng mình là nhứt định phải báo thù, và nếu có một ngày nào đó nhìn thấy họ bị nạn em sẽ thản nhiên chứ thề quyết không can thiệp. Tôi ngừng nói, Hoàn ngẩng mặt lên nhìn, đoạn yên lặng bước tới ôm tôi vào lòng: - Thôi bỏ qua hết em nhé! Từ rày về sau ta sẽ không dính dấp gì đến chuyện họ nữạ Em bỏ qua tính nóng nẩy của anh em nhé! Tôi cười, nước mắt vẫn còn đọng trên mị úp mặt vào lòng chàng tôi đếm từng nhịp đập con tim đang reo vuị Tình yêu tuyệt vời như vũ trụ.
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
|
#15
|
|||
|
|||
|
Chương 15
Mùa hè đã đến, tháng bẩy Hoàn sẽ ra trường. Một hôm xe nhà chàng ngừng trước cổng nhà tôị Mẹ Hoàn chính thức đến thăm mẹ tôị Trong gian nhà thấp và rẻ tiền, bà vẫn không để lộ một cử chỉ khinh rẻ hay coi thường chúng tôị Ngồi ở cạnh giường mẹ, bà vui vẻ khen ngợi tôi, và mẹ cũng không quên đáp lễ lại bằng cách ca tụng Hoàn. Giữa hai bà mẹ, và hai bà bắt đầu nói chuyện hôn nhân của chúng tôị Đến cuối năm, Thư Hoàn sẽ lên đường xuất ngoại, do đó đám cưới sẽ được cử hành vào mùa thu khoảng tháng chín hay tháng mườị Khi mẹ Hoàn cáo từ ra về, mẹ ôm tôi vào lòng nói: - Y Bình, con sắp được một bà mẹ chồng tốt, con thật có phúc, mẹ chỉ mong như vậỵ Tôi tựa đầu vào ngực mẹ, đột nhiên tôi có cảm giác như đang nằm giữa một bầu trời êm ái tràn ngập tình yêu thương. Trước mặt là một bức họa tương lai ngập tràn hạnh phúc. Mẹ trở nên bận rôn, người ra phố mua vải, đắn đo không biết nên chọn áo cưới kiểu nào cho tôị Sự vui vẻ quá trớn của mẹ khiến tôi cũng ngạc nhiên. Mãi bận rộn với mẹ và Hoàn nên tôi không còn đến “đằng ấy” nữạ Một hôm Hoàn nói: - Anh thấy là chúng ta cũng cần sang bên cha em để trình bày cho người rõ chuyện hôn nhân của chúng mình và việc xuất ngoại của anh, em thấy saỏ Tôi thấy điều đó cũng đúng, vả lại tôi cũng cần xin thêm cha tí tiền, vì mẹ lúc gần đây đã đem tất cả số tiền cha tôi đưa đi mua vải may áo cho tôi hết. Tối hôm ấy, một mùa hạ tuyệt vời, chúng tôi thả bộ đến “đằng ấy”. Đến nơi, không khí trong nhà có vẻ nặng nề chi lạ. Tiếng hét của cha vọng ra cả bên ngoài, tôi khẽ liếc sang Hoàn rồi mạnh dạn bước vào phòng khách. Trên ghế dài, Mộng Bình đang úp mặt vào lòng dì Tuyết khóc thảm thiết, Như Bình ngồi cạnh với dáng dấp sợ sệt, chỉ có thằng Kiệt là đứng bên chiếc máy thu thanh với đôi mắt thích thú nhìn cha, còn Hảo thì vẫn không bao giờ có mặt ở nhà. Khi chúng tôi bước vào thì cũng là lúc cha hùng hổ nói: - Gia đình này không thể có đứa con như mày được. Chết đi! Tự tử đi! Chết cho sạch sẽ nhà tao chứ! Như Bình thấy chúng tôi bước vào, nàng ra hiệu muốn tôi đến cản ngăn cha, ánh mắt của con bé ngừng lại một chút trên khuôn mặt Thư Hoàn, một thứ tình tuyệt vọng không tỏ bày được. Tôi liếc nhìn về phía Hoàn, chàng cũng có vẻ ngượng ngập. Nhưng mặc, bây giờ không còn thì giờ để ghen nữa, cần phải hỏi xem chuyện gì đã xảy rạ - Cha! Cha quay lại, ánh mắt vẫn còn đầy vẻ giận dữ. - Chúng bây có biết chuyện nhục nhã của con Mộng Bình không? Nó mang bụng chửa về đây mà vẫn không biết tác giả bào thai trong bụng là aị Gia đình này chưa hề bị sỉ nhục như thế, tội của nó đáng chết không chứ? Nói xong, cha như chưa hả giận, bước tới bên dì Tuyết, kéo mạnh Mộng Bình lôi đi, Mộng Bình hét lên, dì Tuyết vội nài nỉ: - Chuyện đã lỡ rồi, đánh nó chết đi cũng không giải quyết được gì, bây giờ ông hãy bình tĩnh để giải quyết vấn đề cho rõ ràng. Cha hét: - Bà còn nói chữa cho nó nữa à? Chỉ có con cái của đĩ điếm mới hư thân mất nết như vậỵ Bà có nên thân gì đầủ Tiền bạc tôi phá nát hết, con cái nuôi chẳng nên người thì bà làm gì? Thối! Thối lắm! Vừa nói, ông vừa vung tay như muốn đập vỡ mặt dì Tuyết. Dì Tuyết né sang một bên. Cha đưa tay nắm chặt vai Mộng Bình lắc mạnh, dì Tuyết quay sang định tiếp cứu thì bị cha táng cho một bạt taị Quay sang Mộng Bình ông quát: - Mày dám hư thân sao không dám chết hả? Lấy dây thắt cổ chết cho rồi đi chứ sống làm gì! Thư Hoàn thúc nhẹ vào người tôi, nói nhỏ: - Em ra can cha đi, coi chừng ông ấy đánh chết Mộng Bình bây giờ. Tôi nhìn Thư Hoàn, nhưng vẫn không nhúc nhích. Trận đòn hôm xưa, dì Tuyết vẫn tự tại tự nhiên ngồi xem, Mộng Bình cũng thế, vậy thì hôm nay tôi nghĩ saỏ Thư Hoàn chau mày nhìn tôị Mộng Bình vẫn bị hành hạ, chịu hết nổi nó hét: - Được rồi, để con chết! Con chết cho rồị Thư Hoàn có vẻ chịu không thấu, xông tới trước nắm lấy tay cha: - Bác, bác tha cho Mộng Bình đi, dù bác có giết cô ấy vẫn không làm sao xóa được chuyện đã rồi! Cha buông tay Mộng Bình ra, trừng mắt nhìn Thư Hoàn: - Cũng cậu! Tại sao cậu lại thích chen vào chuyện nhà tôi như thế? Hoàn che chở cho Mộng Bình, chàng nhìn thẳng vào mắt cha nói: - Con cái lỗi lầm thì cha mẹ cũng có trách nhiệm. Tại sao Mộng Bình làm gì, bác không hỏi, không kiểm soát, để bây giờ chuyện xảy ra như thế rồi lại bắt cô ấy phải tự tử Vậy e rằng bất công quá! Cha chuyển cơn giận sang Hoàn: - Hừ, bây giờ cậu lại muốn dạy dỗ tôi nữa à? Hoàn nói: - Dạ không dám. Thái độ can đảm của chàng làm tôi khâm phục. - Cháu hậu sinh làm sao dám làm chuyện phạm thượng như vậy, nhưng cháu chỉ muốn nói lên sự thật là thường ngày bác không kiểm soát việc làm của con cái, thì con cái có lầm lỗi, sự lầm lỗi đó cũng đáng tha thứ. Trách nhiệm của cha mẹ đến tám phần thì con cái chỉ lỗi có hai phần, vì vậy bác mới chính là người chịu trách nhiệm trong vụ nàỵ Cha đưa đôi tay to lớn lên chụp vào vai Hoàn, hét: - Con gái tôi, tôi có quyền dạy, cậu không liên can gì thì làm ơn câm miệng, bằng không thì làm ơn ra khỏi nơi nàỵ Hoàn vẫn bình tĩnh, nhưng cơn giận đã phát sinh trong giọng nói: - Thưa bác, bác không có quyền đuổi cháụ Chàng đứng ưỡn ngực ra trước mặt cha, dù thấp hơn một chút, nhưng có vẻ khỏe hơn nhiềụ Hai người nghênh nhau như đấu thủ trên võ đàị Đột nhiên, cha buông thõng tay xuống, nói: - Thôi được rồi, kể như cậu đúng đi! Cha bỏ ra nhà sau, nhìn vẻ thiểu não của ông tôi biết rằng Hoàn đã làm cho tự ái của người bị tổn thương. Con báo đen về già lại bị cả chuột nhắt hiếp đáp. Bất giác, tôi bỏ theo chạ Cha quay đầu lại nhìn thấy tôi, người đưa bàn tay nhăn nheo lên sờ đầu đứa con cứng cổ. - Y Bình, thằng Hoàn khá lắm, con và nó sẽ giúp cha mang lại hãnh diện. Buông tay ra, người nói: - Thôi, con đến với Mộng Bình đi, cha muốn được yên tĩnh một mình trong lúc nàỵ Tôi lại trở ra phòng khách. Dì Tuyết và Như Bình đang vây bên Mộng Bình khuyên giảị Mộng Bình đang khóc tả tơi, tôi ngầm ra hiệu bảo Thư Hoàn rút luị Vừa định đi thì Mộng Bình nhảy tới ôm Hoàn khóc ngất: - Cảm ơn... anh nhiều... phải hôm ấy anh cứu tôi thì đâu có... Thư Hoàn chau mày: - Có phải cái hôm cô say rượu ở vũ trường đó hay không? Vậy thì... Vậy thì... Gã cao lớn kia là thủ phạm chớ gì? Mộng Bình lắc đầu: - Không phải chỉ một mình hắn... Em bị đổ rượu, em không hiểu thằng nào là thủ phạm bào thai nàỵ Tôi thấy khó chịu, những lời của Mộng Bình làm tôi buồn nôn. Hoàn cắn nhẹ môi: - Chính lũ đó à? Cô cho tôi biết tên tụi nó đi! Mộng Bình có vẻ sợ hãi: - Không! Không được, em không dám. Hoàn thở dài, cùng tôi bước ra cửạ Đứng trên đại lộ, những cơn gió mát thoảng qua làm chúng tôi dễ chịu hơn, mặc dù không khí nặng nề vẫn trùm lấỵ - Hôm ấy, nếu em đừng cản, có lẽ anh đã cứu được Mộng Bình! Tôi khó chịu: - Thế bây giờ anh muốn trách em saỏ Anh cũng có ý cứu cô ấy hôm đó mà cũng đâu được? - Bởi vậy, nhưng phải chi anh đến báo cảnh sát! Anh buồn là vì mình cứu được mà vẫn không cứu nó, thật tội! Tôi cười lạnh: - Báo cảnh sát à? Để cho mọi người đều hay là con của ông này ông nọ đập lộn với bọn lưu manh trong vũ trường lậu à? Hoàn nhìn tôi: - Thế còn hơn là để Mộng Bình bị nhục, Y Bình! Em không buồn khi thấy em của em bị nạn à? Em không hối hận khi biết mình cứu được mà không cứu saỏ Tôi vẫn lạnh lùng: - Em chỉ buồn giùm cho mẹ, chỉ biết đau khi nghĩ tới mười mấy năm trời nghèo khổ. - Y Bình, như thế em ích kỷ quá! - Vâng, em ích kỷ thật. Em đâu phải như anh, một đại hiệp sĩ suốt ngày xả thân làm việc thiện. Còn em, em khóc cho mẹ quá nhiềụ Em đâu có dư nước mắt để mà khóc cho người khác. Anh đừng mong em sẽ chảy nước mắt cho gia đình dì Tuyết, thù hận đã làm cho tim em chai rồị Hoàn nhìn tôi, giọng chàng chìm hẳn xuống: - Y Bình, tại sao em lại có thù hằn như vậỷ Thù hận đâu giải quyết được gì đâụ Oan oan tương báo, thù hận kéo dài chỉ đem đến đau khổ thôị - Anh Hoàn, anh chưa hề nếm mùi thù hận nên anh mới dám lớn lối như vậy, chứ nếu cha anh là cha em, địa vị anh bây giờ là địa vị em, thì em dám đoan chắc với anh một điều là anh sẽ thù sâu hơn nữạ Thư Hoàn lắc đầu, chàng có vẻ không đồng ý. Đến nhà chàng không vào, để khi khác. Nhìn dáng chàng xa dần, đột nhiên tôi thấy giữa chúng tôi có một khoảng cách mơ hồ. Tôi không làm sao che giấu con người thật đê tiện của mình, tôi cũng không thể bỏ qua cơ hội báo thù dì Tuyết. Vào nhà, đem tất cả những sự việc xảy ra bên ấy kể lại cho mẹ nghe, mẹ ngạc nhiên: - Mộng Bình à? Nó còn bé quá mà, làm có có thể như thế được? Tôi cười: - Mẹ không ngờ à? Có nhiều chuyện còn đáng sợ hơn mà mẹ chưa biết đấy chứ! Tôi nói, óc tôi liên tưởng tới dáng gầy gầy của gã Ngụỵ Đúng là mẹ nào con nấy! Mẹ nhìn thẳng tôi: - Con nói gì? Con biết chuyện gì chứ? Tôi kéo chiếc khăn tắm xuống, đi ra nhà sau nói: - Dạ không có gì cả mẹ ạ. Lâu lắm rồi không đến Phương Dụ Hôm nay, vừa bước đến cửa là tôi ngạc nhiên hết sức, Phương Du đang cầm quyển thánh kinh trên taỵ Tôi hỏi: - Ba hồi kinh Phật, ba hồi kinh Thánh, bộ cô muốn trở thành một nhà nghiên cứu tôn giáo hay sao thế? - Ừ, mày đoán khá đấy, tao muốn khảo cứu về tôn giáo, vì bất cứ một tôn giáo nào cũng muốn đưa người ta đến con đường toàn thiện, nghiên cứu triết lý này có vẻ hay hơn bất cứ một sự nghiên cứu nào khác. Tôi hỏi: - Thế nó có hơn hội họa không? - Họa cần phải có hứng, có kỹ thuật riêng, trong khi nghiên cứu về tôn giáo không cần phải kẹt như thế. Tao nghĩ nếu mày buồn mày cũng nên giải sầu bằng phương pháp nàỵ - Cảm ơn, nhưng tao không thích, có điều tao thắc mắc là cả hai đứa mình lúc xưa đều thuộc vào loại vô thần, làm sao mày có thể thay đổi nhanh :Dng như vậỷ Phương Du ngồi trên bục gỗ, vòng tay ôm lấy gối, mắt suy tư nhìn khung trời bên ngoài: - Có thể ở trên đời này không có thần thánh ma quỷ, nhưng chắc chắn phải có một sức mạnh siêu hình chi phối đời sống và hoàn cảnh con ngườị Cỏ cây có thể mọc, đời sống có ưu tư, địa cầu xoay chuyển... Sức mạnh đó kỳ bí mà mắt trần không thể thấy được.. Tôi cắt ngang: - Thôi đủ rồi, mày thất tình, sự thất tình làm cho đầu óc mày rối rắm nên tôn giáo mới có chỗ chui vào, bỏ qua chuyện đó đi! Phương Du cười: - Tao bây giờ lại thích chui vào tôn giáo mới lạ chứ. Chúa Nhật sau tao sẽ chịu phép rửa tộị Tôi trừng mắt nhìn Phương Du: - Với mục đích gì? - Tin đạo cũng phải có mục đích nữa saỏ - Không phải thế, nhưng với mày, tao thấy hình như là có mục đích thì phảị Mày có thật tin đạo không? Mày có thật tin là có chuyện Adam, Eva ăn trái cấm bị đày xuống trần không? Mày tin cả chuyện hoang đường về tạo thiên lập địa à?... - Mỗi người có một hướng nhìn riêng, không ai có quyền can thiệp vào đời tư người khác, nên tao miễn tranh luận với mày! Tôi ngồi xuống cạnh bạn: - Được rồi, thế mày có tin là khi vào đạo xong, tâm hồn sẽ được bình thản không? - Tao tin. - Thế thì mày cứ theo đi, làm thế nào mà tâm hồn bình thản là tốt rồị Phương Du đặt tay lên tay tôi, hỏi: - Còn màỷ - Tao không bình thản thật, nhưng tao không muốn trốn lánh nỗi buồn bằng cách chui đầu vào tôn giáọ Phương Du gật đầu: - Tao hiểu tính mày, không bao giờ mày có thể yêu kẻ thù mày được. Phương Du yên lặng nhìn tôi rồi đột nhiên nói: - Lạ thật sao bỗng nhiên tao lại linh cảm như mày sắp gặp phải điều bất hạnh. Tôi cười: - Phương Du, tao có thể tin mày việc trở thành người công giáo, nhưng không thể tin mày có thể trở thành nhà tiên tri được. Phương Du cườị Hôm ấy, tôi ở lại nhà nó dùng cơm tối, chuyện trò thêm một chút, Du mới tiễn tôi về. Khi đi ngang qua cầu lớn, tôi hy vọng sẽ gặp lại lão Ngụy hoặc xe của gã. Nhưng sự may mắn không đến hai lần. Về đến nhà, mẹ ra mở cổng, nói: - Vào ngay đi, Hoàn đang đợi con trong phòng kìa! Tôi vui vẻ: - Anh ấy đến bao lâu rồi mẹ? - Có lẽ hơn nửa giờ rồị Tôi bước lên thềm, đi thẳng vào phòng, nói với chàng: - Anh, mình đi xem hát nhé? Nhưng tôi chết đứng, Thư Hoàn đang ngồi trên ghế, quyển nhật ký của tôi đang nằm trên đùi chàng. Mắt chàng nhìn tôi với cái nhìn thù hằn, giận dữ, thái độ lạ lùng đó khiến tôi không biết phải phản ứng ra saọ Có điều tôi biết chắc chắn nguồn gốc cơn giận của chàng nằm trên các trang nhật ký nàỵ Chàng đã đọc gì? Tại sao chàng nhìn tôi như nhìn con rắn độc như thế? Không khí thật nặng nề khó thở. Rôi đột nhiên Hoàn ném quyển nhật ký về phía tôị Quyển sách rơi xuống đất, tôi cúi xuống nhặt lên, trang giấy Hoàn vừa đọc đập mạnh vào mắt tôi: ”Tôi phải cướp Hoàn trên tay Như Bình, không phải vì yêu nhưng là để trả thù. Tôi sẽ cố gắng giữ cho lòng mình được bình thản, không rơi vào lưới tình. Trả thù! Vấn đề quan trọng nhất mà tôi cần phải hành động gấp. “ Nhìn đoạn nhật ký trên, đầu óc tôi rối loạn. Những giọt mồ hôi xuất ra ướt hết trán. Tôi hiểu bản tính cao ngạo của chàng cũng như hiểu chính mình. Và tôi biết rằng tất cả những xây dựng của tôi với Hoàn đã tan tành khói mâỵ Tựa lưng vào cửa tôi không biết phải biện hộ hay đính chính thế nàọ Tôi chỉ là một con sâu yếu đuối!
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
|
#16
|
|||
|
|||
|
Chương 16
Thư Hoàn đứng dậy, chậm rãi bước tới, tay chàng nâng cằm tôi lên, chàng nghiến răng: - Khuôn mặt quá đẹp mà trái tim lại quá tàn nhẫn! Không ngờ tôi thế này mà cũng bị sắc đẹp làm mờ mắt! Giọng nói chàng như từng nhát dao nhọn ấn vào tim. Nếu tôi không yêu chàng, làm gì tôi lại khổ sở thế nàỷ Quả tim tôi tan nát, nước mắt tràn ra mi, làm mờ mọi hình ảnh trước mắt. Tay chàng càng lúc càng xiết mạnh hơn, cơ hồ cằm dưới của tôi muốn bể ra, nhưng tôi vẫn bất động. - Để báo thù một người con gái vô tội, cô đã đem tôi ra làm vật thí thân, giỡn với tình yêu thành thật của tôị Tại sao tôi không sáng mắt ra sớm hơn? Để mãi đến lúc đi vũ trường mới thấy rõ thủ đoạn thâm độc của cổ Những lời sỉ vả của chàng đã làm tôi không đủ can đảm để biện minh. Nước mắt cứ tuôn tràn ra má. Hoàn vẫn cười khinh bỉ: - Thôi đừng đổ những giọt nước mắt cá sấu của cô ra nữa, tôi không thể bị lường gạt mãi đâu cô Bình. Nhưng tôi cũng cho cô biết, việc báo thù của cô sẽ được trả một giá đắt, oan oan tương báo mà! Nói xong như chưa hả giận, chàng còn tát tôi hai cái tóe lửạ Lảo đảo tựa vào vách, tôi không biết làm gì hơn là khóc. Có lẽ phản ứng tiêu cực của tôi làm chàng mềm lòng. Trong bóng tối âm u, tôi cảm giác như có bàn tay của ai sờ lên mặt, tôi mở mắt rạ Hoàn đang đứng trước mặt tôi nước mắt chan hòạ Tôi mím môi, cố gắng cất tiếng nói: - Anh Hoàn, nếu anh chịu khó xem hết quyển nhật ký, anh sẽ thấy rằng... Nhưng Hoàn đột nhiên hét to: - Không! Không! Tôi không cần xem cũng đã thấy bộ mặt thật của cô, lòng dạ lang thú của cộ Không cần! Cô hiểu chưa! Hoàn xô tôi ra rồi bước đị Tôi nghe tiếng mẹ gọi tên chàng, rồi nghe tiếng cửa đóng sầm lạị Bước chân chàng đã khiến khoảng cách giữa hai chúng tôi xa thêm. Tôi ngồi bệt xuống đất, vòng tay ngang gối, úp mặt xuống váy... Khoảng trống hư vô bàng bạc. Mẹ bước vào, hỏi: - Làm gì thế? Lại cãi nhau nữa à? Làm gì cứ như trẻ con vậỷ Tôi ngẩng đầu lên: - Lần này thì hết rồi, mẹ đem hết đồ cưới ra đốt hết đi, con không cần đến nó nữạ Mẹ hoảng hốt cúi xuống vỗ nhẹ lên vai tôi: - Sao vậỷ Đừng trẻ con như vậy con ạ, me nghĩ rằng chỉ hai hôm nữa là chúng con lại làm lành nhau ngaỵ Tôi buồn bã lắc đầu: - Không có chuyện đó đâu mẹ, giữa con và Hoàn đã hết rồị Từ rày xin mẹ đừng nhắc tới tên hắn nữạ Đừng nhắc tới, nhưng tên chàng sao cứ lảng vảng trong tim tôị Suốt một tuần dài giam mình trong nhà, tôi đã đốt quyển nhật ký nhưng không làm sao xóa nhòa được ký ức đã hằn sâu trong tâm hồn, trong đầu óc tôị Buổi tối ngồi bên cửa sổ lòng tôi gọi từng chập tên chàng. Nếu theo lời Phương Du nói, quả đất này còn có thánh thần hiện diện thì lòng thành này ắt sẽ động đến lòng chàng khiến chàng đến và sẽ đến. Mỗi lần có tiếng gõ cửa, ảo giác có tiếng gọi êm đềm bên ngoàị Nhiều lúc thật khuya, tôi choàng dậy chạy nhanh ra mở cổng. Biết đâu chàng chẳng tựa lưng bên cột đèn chờ đợỉ Nhưng mơ ước nhiều chỉ mang lại thất vọng sâu cay, chàng đã không đến, không lá thư trách phiền. Tim tôi đau như những chiều phủ khói mù sương. Những đêm dài không ngủ tay gối đầu, nhìn ánh trăng ngoài trời lòng man mác với những trách cứ, tủi thân. Có lẽ Hoàn đau khổ lắm khi đọc những dòng chữ trong nhật ký. Lòng tự cao của chàng làm sao không bị tổn thương, nhưng tại sao chàng không nhẫn nại đọc tiếp đoạn dưới để hiểu rõ những đột biến tình cảm của tôỉ Chắc chắn có điều là dù cho Hoàn có xem hết đi nữa, tự ái của chàng vẫn bị xúc phạm, và tình yêu ban đầu vẫn vỡ như thường. Nhiều đêm tôi bâng khuâng tự hỏi, nếu tôi là chàng tôi sẽ xử sự thế nàỏ Tôi có tha thứ cho người đã sử dụng mình làm con cờ cho ván bài thù nghịch không? Câu trả lời của chính tôi vẫn là: Không! Vì vậy mỗi khi nghĩ đến những câu nói cuối cùng của chàng: - Cô đã sỉ nhục tôi, nhục này rồi tôi sẽ trả! - Y Bình! Tôi thù em. Tôi biết, rằng không còn hy vọng gì để cứu vãn mối tình đã mất! Khoảng cách giữa tình yêu và thù hận chỉ cách nhau trong một gang tấc, chỉ một bước chân lạc là có thể rơi vào lãnh vực khác rồị Nhưng tôi yêu chàng, tôi vẫn yêu chàng say đắm, chỉ cần nhắm mắt lại là bóng chàng, nụ cười với nét mặt suy tư lại hiện ra rành rành trong đầu tôị Nỗi đau khổ lan truyền từ quả tim rạn ra tứ chi, tôi bàng hoàng, sợ hãi, mệt mỏi và chán đờị Tôi muốn hét lên, khóc lên cho đến lúc không thành tiếng mới hả dạ Ăn không được, ngủ không được, không làm được việc gì cả. Mẹ lo lắng cho tôi, người cố gắng hết sức để cho tôi vui ăn ngon miệng, nhưng hoài công. Một hôm mẹ đi phố, lúc về người có vẻ buồn. Tôi vẫn không hỏi vì đối với tôi bây giờ cho dù mặt trời sắp vỡ tung tôi cũng không màng đêm. Tối hôm ấy, người không giữ được nữa, mới thong thả bảo tôi: - Y Bình, con và Thư Hoàn đã có chuyện gì xảy rả Tại sao sắp cưới nhau rồi mà lại làm cho lủng củng chứ? Vết thương trong tim bị khơi lại, tôi bực tức: - Mẹ để mặc con. Thà là để tôi im lặng chịu dựng, sự nhắc nhở khiến tôi đau xót thêm mà thôị Mẹ yên lặng một chút, nói: - Mẹ làm sao bỏ mặc con cho được khi mẹ chỉ có mình con? Thấy con khổ sở mẹ chịu không được... Tôi vẫn bực: - Con không khổ gì hết! Mẹ cứ để mặc con, đừng chen vào chuyện chúng con nữa! Mẹ lấy tấm gương trên đầu giường đưa ra trước mặt tôi: - Con thử nhìn nhan sắc con xem nó thế nàỏ Một khuôn mặt tiều tụy xanh xao, đôi mắt thất thần, mái tóc rối bù. Tôi đâu còn là Y Bình ngày nào nữạ Nước mắt tôi trào ra, chiếc gương trước mặt mờ dần... Bàn tay mẹ đặt trên vai tôi: - Y Bình, sáng nay mẹ vừa mới đến nhà Hoàn. Tôi giật mình ngẩng mặt nhìn lên: - Saỏ Tại sao mẹ đến đó? Mẹ định xin xỏ tình yêu cho con à? - Y Bình, bản tính cao ngạo của con đã phải chịu thiệt như vậỷ Chỉ thiệt bản thân thôi chứ có lợi lộc gì đâụ Có điều tiếc là mẹ đến đấy không gặp Hoàn. Cơn giận tràn lên cổ: - Hoàn không thèm tiếp mẹ à? Thế mẹ đến đấy làm gì cho nhục? - Mẹ thà chịu nhục, nếu sự nhục đó có thể cứu vãn được tình yêu của con, nhưng tiếc là Hoàn không rạ Mẹ hắn nói suốt tuần này hắn không chịu tiếp ai cả. Ban ngày thì nằm vùi trong phòng, tối thì mò đi uống rượu đến gần sáng mới về. Mẹ của Hoàn cũng lo quýnh lên như mẹ. Y Bình! Tụi con đã cãi nhau vì chuyện gì? Con cũng nên dẹp bớt tự ái đến thăm nó xem saỏ - Không! Không thể được, con không thể quỳ lụy Hoàn được! Thôi dẹp chuyện đó sang bên đi, mẹ đừng nhắc đến nữa, mọi chuyện kể đã qua rồị Nếu mẹ thương con, xin mẹ đừng nhắc tên Hoàn nữa, thà chết chứ không thể cúi đầu trước mặt hắn được, làm thế chỉ tổ hắn lừng thêm. Mẹ vẫn ôn tồn: - Y Bình con! Nhiều khi vì một ngộ nhận nào nhỏ mà ta đánh mất hạnh phúc trọn đờị Theo ý mẹ nếu chỉ vì một sự ngộ nhận mà cứ để tự ái lấn lướt thì con rõ ngu thật! - Mặc con, thà là chịu ngu chứ không thể làm ăn màỵ Tôi bỏ vào phòng riêng, khoanh tròn trong chăn. Mấy ngày suy nghĩ, tôi thấy lời mẹ cũng có lý. Vả lại sự mong mỏi, nhớ nhung đã đè bẹp sự cao ngạo của tôị Thế là không suy nghĩ đắn đo gì nữa, tôi viết cho Hoàn một bức thư: Anh. Anh có nhớ đã có lần em kể cho anh nghe mối thù của em với đằng kia không? Chính mối thù đó khiến em có ý muốn lợi dụng anh làm một yếu tố để trả thù, nhưng đó chỉ là lúc ban đầu mà thôị Anh Hoàn, nếu anh chịu khó suy nghĩ một chút anh sẽ thấy rằng tình cảm em dành cho anh ra saọ Đó là một màn kịch hay lòng thành của em? Nếu không yêu em làm gì em dám nghĩ đến sự ràng buộc chung thân, làm gì em có thể bị ray rứt sầu khổ khi tưởng nhớ? Mười ngày không thấy anh, mười ngày dài đau khổ, em nghĩ chắc anh cũng khổ như em. Em không biết nói gì nữa em xin ngừng bút nơi đâỵ Có điều em muốn nói cho rõ thêm là bao giờ em cũng yêu anh! Yêu điên cuồng! Tin hay không là quyền của anh! Chúc anh vui, Y Bình Thơ gởi đi rồi tôi lại phập phồng lo sợ. Hoàn sẽ hiểu lầm là tôi đang quỵ lụy để van xin tình yêụ Nhưng cảm giác đó cũng không tồn tại bao lâụ Tôi hy vọng bức thư sẽ mang chàng trở về, tôi tin rằng Hoàn vẫn còn yêu tôị Chỉ cần chàng trở lại là tôi sẽ dứt bỏ tất cả lòng tự ái vớ vẩn của mình. Tôi yêu chàng và mong mỏi... Nhưng tôi đã lầm, bức thư như hòn đá rơi vào lòng đại dương. Chàng đã không đến. Tôi đợi chờ chàng đến... một ngày... hai ngày... ba ngàỵ... Tôi tuyệt vọng! Chàng đã không đến, chàng đã không nghĩ đến tôi, bức thư van lơn gọi mời mà chàng vẫn mù tăm! Đột nhiên tôi thấy giận tôi quá, tại sao lại viết thư chi vậy khi người ta khinh rẻ mình! Hết giận tôi, tôi giận chàng, con người gì mà chai như gỗ đá. Người ta đã hạ mình thế vẫn không xúc động à? Nhưng càng giận bao nhiêu tôi lại càng yêu chàng bấy nhiêụ Giận hờn, nhớ nhung cứ làm cho đầu óc tôi xoay tròn. Trong lúc giận, tôi nguyền rủa, tôi sỉ vả chàng đủ điềụ Nhưng khi bình tâm, tôi lại van nài cầu khẩn trời phật mang chàng trở lại với tôị o0o Hảo ghé nhà tôi hai lần nói là cha bảo tôi đến chơị Gần nửa tháng không đến, bây giờ nhà cửa trông có vẻ khác lạ nhiềụ Phòng khách vắng ngắt, cả gian nhà như một nấm mồ vĩ đạị Gặp cha, tôi mới biết là Mộng Bình vì uống liều thuốc phá thai nên suýt toi mạng, bây giờ đang nằm điều trị ở một bệnh viện tự Dì Tuyết và thằng Kiệt đều ở đó để chăm sóc nó. Nghe tin đó tôi chỉ hơi xúc động. Cha đứng ngắm tôi, mắt người thật nhạỵ - Y Bình, con bệnh à? Tôi biết rằng khuôn mặt xanh xao của tôi thể nào qua được mắt người, nên đáp: - Vâng, con bệnh đã mấy hôm. Mắt cha vẫn không rời tôi: - Giữa con và Hoàn đang có chuyện trục trặc phải không? Tôi ngẩng đầu lên. Sao cha biết nhỉ - Dạ đâu có gì đâủ - Có phải hai đứa con giận nhau phải không? Tôi dạ nhỏ trong miệng. Cha đã biết rồi thì giấu giếm làm gì? Tôi nói: - Dạ không có gì cả, con thấy hai đứa không hợp nhau được nên xa nhau, vậy thôị Cha chau mày: - Y Bình, con đừng ngu, thằng Hoàn khá lắm đấy! - Hắn khá thì mặc hắn có liên hệ gì tới con đâủ Tụi con dứt khoát nhau rồi, nghe đến tên hắn con không cảm nổi nữa, cha để mặc con! Cha có vẻ giận: - Hừ! Tao thương mày mới bảo thế. Nếu thật sự thằng Hoàn sở khanh thì cha sẽ cho nó một bài học ngay! Tôi đỏ mặt: - Cha! Con đã bảo để mặc chuyện con cho con lo mà. Chúng con xa nhau là vì con bỏ hắn, con không yêu hắn nữa, cha can thiệp vào làm gì? Cha nheo mắt cầm dọc tẩu chỉ vào mặt tôi: - Con bỏ nó à? Vậy thì con ngu, con khùng lắm! Con không có mắt nhìn người! Bỗng nhiên tôi bực mình: - Mặc con! Cha xem hắn là vàng ngọc, nhưng với con, con thấy hắn không đáng một xụ Quay lưng lại tôi định bỏ về, cha gọi giật lạị Tôi đứng lại, cha hỏi: - Con cần tiền xài không? Vâng, tôi đang cần tiền đấy! Tôi gật đầu, cha mở tủ lấy ra một xấp bạc: - Con đem tiền này về mua cái gì bổ bổ ăn cho khỏẹ May thêm hai bộ áo mới mặc, con gái mà lôi thôi thế này xem chẳng đặng tí nào cả. Tôi lấy tiền yên lặng đi ra cửạ Khi ra khỏi cổng, tôi mới sực nhớ tới Như Bình. Đúng ra nên vào phòng nó ngồi chơi một tí. Lỡ rồi, thôi mặc. Về đến nhà, những câu nói của cha làm tôi buồn thêm. Hà Thư Hoàn người tôi yêu bây giờ đã xa tôi không hẹn ngày về. Anh Hoàn! Tôi yêu anh, nhưng cũng thù anh! Tối hôm ấy, mở tập nhật ký ra ( quyển mới mua, quyển cũ tôi đã đốt ra tro) tôi viết vào những sự quyết tâm cho cuộc đời mới: ”Tất cả những gì của quá khứ phải cho nó vào quá khứ. Y Bình, bao giờ cũng là đứa con gái cương quyết và thẳng thắn, không một quyền lực nào có thể lay chuyển tìm ra được. Vì vậy, kể từ giờ phút này, ta sẽ không khóc và không đau khổ nữa”. Bắt đầu từ hôm nay, Thư Hoàn là quá khứ sẽ phai tàn trong tim ta, cứ kể như là một giấc mộng đêm xuân đã trôi qua rồi thì tiếc nuối làm chi nữạ Cái gì đã mất thì không còn trở lạị Trước khi biết Hoàn ta đã sống thì bây giờ có mất Hoàn đi, không lẽ ta lại chết hay saỏ Bàn tay tôi run rẩy, tôi không thể viết tiếp được nữạ Mắt tôi nhòa với những giọt lệ quanh mị Buông viết xuống, tôi gục đầu lên bàn, gào lớn: - Anh Hoàn! Anh Hoàn!
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
|
#17
|
|||
|
|||
|
Chương 17 ”Người bỏ tôi rồi, ngày qua đã qua không còn đến. Tim tả tơi buồn, ngày mai rồi cũng chỉ buồn mà thôị Trời đổ mưạ..” Khoác áo tơi, dọc theo con lộ cũ tôi chậm rãi bước tới “đằng kia”. Bước chân nặng nề với trái tim tan nát kéo dài lê thê trên mặt đường nhựạ Dưới ngọn đèn đường, chiếc bóng tôi cô độc như một linh hồn bơ vợ Mưa mùa hè, không to không nhỏ, lúc ào kéo tới, lúc tạnh ngaỵ Không cần đội nón, để mặc cho những giọt nước mưa thấm ướt mái tóc, cảm giác lành lạnh làm tôi dễ chịu hơn. Đến nhà cha, men theo đường sỏi giữa vườn hoa bước đến phòng khách, qua lớp cửa kính dày, tôi có thể nhìn thấy số người đông đảo bên trong. Đèn được mở sáng, so với cái tối om om lạnh lẽo mọi khi quả là một điều lạ. Phải chăng Mộng Bình đã lành bệnh? Không thể có chuyện như thế được. Thế thì tại sao phòng khách hôm nay lại bật đèn sáng choang thế nàỷ Tôi vừa đi vừa nghĩ ngợị Có mùi hoa hồng thoảng qua... Đột nhiên, tôi đứng lạị Khung cảnh hôm nay sao giống như ngày tôi gặp Hoàn thế? Vẫn đèn mờ sáng, vẫn đông đủ người trong gia đình, vẫn tiếng cười nói... Có một điều khác biệt là hôm trước mùa đông, hôm nay mùa hạ, một lần bước chân vào tình yêu, một lần tan vỡ. Chỉ hơn nửa năm mà sự thay đổi quá lớn lao! Đẩy cửa kính bước vào, đầu óc tôi vẫn còn mông lung với bao ý nghĩ. Nhưng khi vừa vào tới trong, khung cảnh trước mắt đập mạnh vào đầu khiến tôi muốn ngất ngaỵ Choáng váng tựa tay lên thành ghế để khỏi ngã, tôi cố tự trấn tĩnh. Thật hay là mộng đấỷ Thật chứ chẳng phải chiêm bao! Thư Hoàn và Như Bình cùng ngồi trên một ghế, tay trong tay, vai tựa vai, họ đang cười vui vẻ. Nụ cười của Như Bình ngập đầy hạnh phúc và tin tưởng, nụ cười người con gái đang ngụp lặn trong bể tình. Còn Thư Hoàn? Cố gắng kềm chế nhịp đập của con tim đau đớn, tôi hướng mắt về phía chàng. Khi bốn mắt nhìn nhau, nụ cười trên môi chàng chợt tắt... Nhưng chỉ một phút thôi, nụ cười đó lại trở về cao ngạo và mỉa mai hơn. Hoàn ốm nhiều, nhưng có vẻ tươi hơn. Bàn tay đang nắm tay Như Bình đưa cao về phía tôi, vẫy gọi: - Y Bình! Cô khỏe chứ? Lâu quá không gặp! Giọng chàng thật xa lạ, thật bình thản. Tôi cảm thấy cơ hồ tay chân tôi tan rã. Cố gắng ngồi xuống ghế để khỏi ngã, tôi giả vờ đưa mắt nhìn quanh, mới thấy là trong phòng đông đủ tất cả nhân vật: Dì Tuyết, Kiệt, Hảo, chỉ còn thiếu cha và Mộng Bình thôị Họ đang đưa mắt thích thú nhìn tôị Tôi phải cố bình tĩnh, không để cho họ thấy mình đau khổ, nhất là dì Tuyết và Thư Hoàn. Tôi tảng lờ như không mảy may xúc động. Cố gắng mỉm cười nhưng cười cũng không xong. Tay chân lạnh ngắt, cổ khan và tim tôi như bị rực cháỵ Tôi nghe thấy mình trả lời Hoàn: - Vâng! Vâng, lâu quá không gặp anh! Hảo trêu tức tôi: - Y Bình, cô biết tin Thư Hoàn và Như Bình sắp đính hôn rồi không? Họ cũng xứng đôi lắm, ông trời rõ cũng khéo sắp đặt. Lời nói của Hảo như một tiếng nổ lớn trong đầụ Tựa người vào ghế, tôi nhìn về phía Hoàn và Như Bình. Như Bình đang đỏ mặt lấm lét nhìn tôi, còn Hoàn vẫn giữ chặt tay Bình với nụ cười thỏa mãn trên môị Thấy ánh mắt tôi hắn bảo: - Anh Hảo đã cho cô biết tin mừng của tôi và Như Bình sao cô không chúc gì cho tôi à? Tôi muốn nói lắm, nhưng lưỡi cứ đơ rạ Những câu nói sau cùng của Hoàn vẫn còn in rõ: - Tôi không phải dễ, không phải ai muốn sỉ nhục tôi là được, tôi sẽ báo thù, cô chống mắt lên mà xem! Vâng! Đây chính là một cuộc báo thù. Tàn nhẫn lắm! Tôi bậm môi lại, định nói một vài câu để chứng tỏ cho Hoàn biết là tôi không xúc động, tôi xem thường hết. Nhưng tôi không thể nói được, mấy lần cố gắng, nhưng lưỡi cứ cứng rạ Dì Tuyết có vẻ thích thú lắm, dì quay sang tôi giả vờ: - Y Bình! Cô làm gì mà mặt mày phờ phạc thế? Bệnh à? Tôi cảm thấy như trái tim mình sắp nổ tung rạ Cố gắng, cố gắng nén chúng xuống, tôi lấy giọng bình tĩnh đáp: - Dạ... dạ không có gì cả, tôi khỏe lắm chứ! Dì Tuyết nhướng mày, nụ cười giễu cợt: - Thế thì tốt lắm! Y Bình, cô biết không, có một lúc tôi tưởng cô với Thư Hoàn đã... Không ngờ việc gì trời đã định thì con người làm sao cãi lại được, phải không? Tôi cắn môi yên lặng. Được rồi, đây là lúc mọi người thừa thắng xông lên đánh quỵ tôị Nhìn khắp gian phòng, tất cả mọi người ở đây đều là kẻ thù. Tôi đã bị họ vây chặt không một ai tiếp cứụ Trận đánh hôm nay họ đã chiến thắng vẻ vang, và tôi là kẻ chiến bạị Hảo tiếp tục nụ cười trêu cợt: - Y Bình, còn một việc mà tụi này định nhờ cô, có lẽ khoảng tháng mười Như Bình sẽ làm lễ cưới, ở đây chúng tôi ai cũng thấy chỉ có cô là đóng vai phù dâu hợp nhất. Sao cô có nhận lời không? Tôi đáp: - Được! Những mạch máu trong người tôi căng thẳng, tôi biết rằng mình phải rời khỏi này càng sớm càng tốt, tôi đứng dậỵ - Tôi rất thích vai trò đó, tôi nhận và chúc trước cho hai người hạnh phúc đến bạc đầu! Quay sang dì Tuyết tôi hỏi: - Cha tôi đâu dì? - ông ấy đi vắng rồi! - Cho cha biết là có tôi đến đây nhé! Nói xong tôi bước ra khỏi phòng khách. Ra đến vườn hoa có tiếng Như Bình đuổi theo, gọi: - Y Bình, đợi tôi một chút. Tôi đứng lạị Trong cơn mưa, Như Bình nắm lấy tay tôi, giọng nói của nàng đầy hối tiếc: - Y Bình! Y Bình đừng giận tôi! Tôi biết Y Bình vẫn còn yêu Hoàn nhiều lắm, phải không? Tôi chịu hết nổi nữa rồi, như ngọn lửa hỏa sơn sắp phun lửa, tôi đẩy Như Bình ra, nói: - Đừng nói bậy, tôi không có gì với hắn cả. Nhưng Như Bình vẫn không rời tôi, giọng nó thành khẩn: - Y Bình! Tôi biết Y Bình khó chịu lắm, tôi đã từng có cảm giác đó nên hiểu rất rõ. Có điều tôi muốn cho Y Bình biết là thật tình tôi không có ý chiếm đoạt người yêu của Y Bình, chỉ tại anh ấy thiết tha với tôi quá thành ra tôi không biết làm sao hơn. Y Bình, lúc trước tôi đã không trách Y Bình thì bây giờ Y Bình cũng đừng trách tôi nhé? Được không? Chúng ta vẫn là chị em như ngày nào, Y Bình chịu không? Tim tôi đầy lửa, đầu tôi muốn vỡ ra, tôi hét: - Tôi coi thường mấy người lắm, tôi không buồn đâu, đừng có ngớ ngẩn như vậy! Nói xong, tôi bỏ chạy nhanh ra cổng. Ra đến bên ngoài, tựa đầu vào bức tường, tôi hổn hển thở. Cơn buồn rồi cũng tan đị Tôi nhớ lại ngày tôi bị một trận đòn nên thân và chính đêm đó tôi cũng đã tựa vào tường này thề nguyền phải trả thù. Ngước mặt lên, mưa tuôn đổ xuống tưới lên mặt tôi như hàng ngàn mũi kim xoáy óc. Đầu tôi nhức như búa bổ. Con đường lẩn quẩn thật dài rồi cũng đưa trở lại khởi điểm. Hà Thư Hoàn! Tôi lắc đầu nói trong tuyệt vọng: - Anh Hoàn, tôi thù anh! Ven theo con lộ, tôi chệnh choạng bước. Mưa càng lúc càng to, gió càng lúc càng lớn, tôi vẫn để đầu trần, tóc tai áo quần đều bị thấm ướt. Mặc! Tôi hiện cần một nơi ngồi nghỉ, cần tìm một nơi để la hét, khóc than cho đã đờị Đến một ngã tư, đúng ra tôi phải quẹo trái, nhưng tôi cứ đi thẳng đến trạm xe buýt, vừa đến nơi, một chiếc xe trờ tới không người, tôi nhảy lên vẫn không biết mình định đi đâụ Xe chuyển bánh. Nhìn những giòng nước chảy nhanh ngoài khung kính, đầu óc tôi đột nhiên như đông lạị Xe chạy mãi tới trước, hết trạm này đến trạm khác, cứ thế không biết đã bao lâu, mãi đến khi cô bán vé lên tiếng: - Thưa cô đến trạm cuối cùng rồi ạ! Tôi choàng tỉnh. Đến rồi à? Đến thì đến chứ có chi, nhưng tôi cũng phải xuống xe chứ? Đứng trên lề nhìn khung cảnh chung quanh. Đi về phía trước, bước chân lên cái cầu gì đó tôi cũng không biết nữạ Tựa người vào lan can tôi cứ để mặc gió mưa vùi dập. Đêm đã bắt đầu vây quanh, mặt hồ trắng đục. Bước qua cầu, thơ thẩn dọc theo bờ sông tôi đi dần xuống bãi cát. Bốn bề yên tĩnh, chỉ có gió mưa bầu bạn. Thế giới về đêm ngập đầy bí mật. Lạnh giá, tôi run lập cập, thế mà đầu tôi vẫn nóng như lửa đốt. Tôi đi lần đến xuống chân cầu, nghe tiếng nước rì ràọ Trong đêm tối ánh sáng vẫn lấp lánh trên mặt nước. Tôi tìm một tảng đá to ngồi xuống chống tay lên cằm, nhìn con nước chảy dưới chân. Nước vẫn chảy, tôi vẫn hiện diện, có điều bên cạnh tôi không có Hoàn. Chàng đã thuộc về một người con gái khác, thuộc về con gái của kẻ thù tôị Cắn môi, tôi nhắm mắt lạị Anh Hoàn, anh tàn nhẫn lắm, sự trả thù của anh thật hữu hiệụ Hà Thư Hoàn! Người mà mẹ đã hạ mình đến tìm, tôi đã xuống nước viết thư giải bày mà trái tim vẫn cứng rắn như đá. Nhưng, tội cho tôi, tôi yêu chàng quá! Bây giờ ngồi giữa bóng đêm một mình, tôi uống lấy từng giọt khổ đau do chàng đem lạị Càng yêu tôi càng hận. Hà Thư Hoàn! Cái tên như mũi dao nhọn đâm sâu vào tim tôị Nước cũng đen như mực, đó là tất cả những dòng máu cuối cùng của quả tim tan nát. Tôi không muốn nghĩ gì nữa, đầu óc nhức nhối làm mắt tôi không mở ra được. Tôi nghe có tiếng bước chân trên cát. Quay đầu lại tôi cố nhướng mắt ra nhìn có một bóng đen, một người đàn ông. Hắn tiến đến gần, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhỏ. Tìm một tảng đá gần đấy ngồi xuống, tôi định cười nhưng cười không nổị Thì ra không phải chỉ có mình tôi, mà còn có một gã đàn ông khác cũng đau khổ vì tình! Dại thật! Tôi nhìn hắn và nghĩ nếu hắn cần, tôi sẵn sàng theo hắn đến bất cứ nơi nào hắn muốn. Tôi không còn thiết tha với cái gì nữa hết. Hắn ngồi bất động, hắn cũng bắt chước tôi nhìn xuống nước, hình như hắn không thèm ngó ngàng gì đến tôị Thôi thì mặc hắn! Tôi quay đầu lại, đưa tay xoa xoa trán. Làm sao cho hết nhức đầủ Nước hồ chuyển động trước mặt, tôi cảm thấy như tất cả con nước đều đứng thẳng lên rồi ụp vào người tôi, đầu óc quay cuồng tôi nhớ đến bản nhạc ngày nào của Hoàn. Không những tôi chỉ nhớ thôi, mà tôi còn hát: Sợ rằng xuân :Dng tàn, mưa gió bão bùng hoa sẽ tan. Bây giờ xuân đã qua và cuộc đời tôi chắc chẳng còn mùa xuân nữạ Lời nào cho nhau, ngày nào cho nhau Bây giờ chỉ còn chứng tích. Tôi hát nhỏ, hát thật nhỏ, tiếng hát tôi rời rạc. Rồi tôi khóc. úp mặt vào hai tay, tôi muốn được khóc một trận cho hả hệ Có tiếng chân người bước tới, ngẩng đầu lên thì thấy gã đàn ông đó. Đêm tối không để tôi trông rõ gương mặt hắn, chỉ biết rằng cổ áo mưa cao thật cao, dáng dấp trông quen thuộc. Tôi cố gắng moi trí nhớ, nhưng cơn nhức đầu đã làm cho tri giác tôi ù lì đị Miễn là người chứ không phải là quỷ là được rồị Tôi cười buồn, gã đàn ông cúi xuống. Đầu óc tôi sao choáng váng lạ thường. Tôi biết mình đã bệnh rồị Nếu cứ ngồi thêm một lúc tôi dám ngã lắm chứ chẳng không. Hình như gã đàn ông cúi xuống nắm lấy tay tôi, bàn tay hắn thật ấm trong khi tay tôi thật lạnh, lạnh như một cục nước đá. Hắn không phải là quỷ, nếu là quỷ làm gì có hơi nóng như vậỷ Hắn nói cái gì mà tôi nghe không rõ gì cả, rồi hắn kéo tôi đứng lên đưa tôi đị Tôi chỉ biết nghe theọ Bây giờ hắn có đưa tôi xuống dịa ngục, có lẽ tôi cũng chịu! Lên đến trên cầu, tôi mất thăng bằng muốn ngã chúi xuống. Gã đàn ông cố gắng vòng tay ngang người tôi giữ lại, rồi dìu tôi bước đị Qua cầu, gió thổi mạnh. Tôi rùng mình hơi tỉnh lại một chút, tôi cố vùng vẫy vì tôi muốn đứng yên một mình. Chạy đến bên thành cầu tôi nhìn xuống nước. Gã đàn ông chạy đến nắm lấy áo tôi, có lẽ gã tưởng tôi sắp nhảy xuống sông. Buồn cười thật. - Tôi không bao giờ tự tử đâu! ông nên nhớ con nhà họ Lục không bao giờ tự tử cả! Thò đầu ra ngoài lan can, tôi nhìn xuống dòng nước đen ngòm bên dướị Gã đàn ông định lôi tôi đi nữa, tôi chau mày: - Anh có thích câu: Trừu dao đoạn thủy, thủy canh lưụ Cả bôi tiêu sầu, sầu canh sầụ (Rút dao cắt nước, nước càng chảy Uống rượu giải sầu, sầu càng sầu). Anh định đưa tôi đi đâủ Ta đi uống rượu được không? Hô nhì tương xuất hoán mỹ tửu Dữ nhĩ đồng tiên vạn cổ sầụ (Gọi tiểu đồng đi đổi rượu ngon, Tôi cùng bạn tiêu sầu vạn cổ). Đột nhiên tôi cảm thấy lòng xuân phơi phới, tôi nắm tay gã đàn ông bước qua cầụ Những ngọn đèn màu trên đường làm cho mắt tôi nổ đom đóm. Gã đàn ông nói một hơi cái gì tôi nghe không rõ. Nhà cửa, phố chợ như đổ ập xuống người tôị Đầu tôi nóng như lửa, rồi hình như gã con trai đưa tôi lên taxi, tôi ngã dài ra, gã lấy áo mưa choàng cho tôi và dùng khăn tay lau nước mưa trên đầu tôị Khi xe bắt đầu chuyển bánh, tôi cố mở to mắt ra nhìn, khuôn mặt gã có vẻ quen thuộc, tôi cố ngồi dậy, hỏi: - ông là aỉ Đôi mắt đen của gã chập chờn trước mắt lúc to lúc nhỏ, lúc cháy lúc tắt như ngọn đèn màu ở đầu đường. Đầu óc mênh mang, tôi không hiểu gì cả. Đến khi tỉnh dậy tôi thấy mình nằm trên giường riêng của mình. Bốn bề yên lặng. Chiếc bàn viết, ghế, giường... Đúng rồi, đúng là phòng riêng của tôi đây mà. Tôi tròn xoe mắt, cố nhớ lại chuyện gì đã xảy rạ... Thư Hoàn đính hôn với Như Bình, họ vây quanh tôi ngạo báng... Rồi bến xe buýt, chiếc cầu, gã đàn ông lạ mặt, chiếc xe taxi... Nhưng... nhưng tại sao tôi lại nằm đâỷ Gã đàn ông đó bây giờ ở đâủ Ai đã đưa tôi về? Bao nhiêu câu hỏi cứ quanh quẩn. Tôi cố ngồi dậy, nhưng chiếc đầu nặng như đá đã vật tôi ngã xuống. Nhìn lên trần nhà, tôi trở về quá khứ đánh mất. Cửa nhẹ mở, mẹ bước vào, trên tay người là cái khay trên có một ly nước và một tách sữạ Đặt khay trên kỷ trà người nhìn tôị Đột nhiên thấy mẹ có vẻ già, tiều tụy hơn xưa nhiều, tôi gọi: - Mẹ! Mắt mẹ mở lớn hơn nhìn tôi với cái nhìn sung sướng, bàn tay người run run xoa lên mặt tôi: - Y Bình, con... con khỏe rồi à? - Con chỉ thấy hơi nhức đầu thôi, mẹ ạ. Chuyện gì thế? Con bệnh bao giờ hả mẹ? Mẹ ngồi xuống cạnh giường, người lầm tìm bàn tay trong chăn của tôi: - Con làm mẹ sợ điếng ngườị Con sốt mê man cả tuần lễ, bây giờ mới tỉnh. Nam mô a di đà Phật! Ơn trên phù hộ cho con tôị Mẹ đứng dậy đem ly sữa đến, xúc động nói: - Con thấy đói không? Suốt một tuần lễ không ăn gì cả, chỉ uống tí sữa và nước thôị Mẹ và Thư Hoàn lo quá! Tôi giật mình: - Thư Hoàn à? Hắn có đến đây saỏ Mẹ hơi ngẩn ra: - Saỏ Tối hôm ấy Thư Hoàn đưa con về mà? Nó nói là con dầm mãi ngoài mưa nên nó đưa con về, lúc bấy giờ con sốt cao quá, mê sảng, khóc la ầm cả lên. Hoàn đi mời bác sĩ, mà bác sĩ lại định bệnh không ra, lúc thì bảo con bị sưng óc, lúc lại nói con bị động óc. Mẹ lo chết được. Cha con có đích thân đến mang rất nhiều tiền để lo thuốc thang cho con. Thư Hoàn mấy hổm rày ở tại nhà chúng ta, nó vừa mới ra phố mua thức ăn, có lẽ cũng sắp về tới nhà rồi! Mẹ nói đảo lộn cả thứ tự, nhưng tôi cũng hiểu rạ Gã đàn ông hôm trước không phải ai xa lạ, đúng là Thư Hoàn. Nếu lúc ấy tôi tỉnh táo một chút tôi có thể nhận ra giọng nói của chàng, có lẽ tôi đâu có chịu đi với chàng. Nhưng Thư Hoàn đến nơi ấy làm gì vậỷ Trừ trường hợp hắn theo dõi tôi... Nhưng theo dõi để làm gì? Để sỉ nhục tôi hay để xem kết quả? Những hình ảnh xảy ra đằng ấy vẫn còn khiến tất cả những mạch máu trong người tôi căng phồng lên. Mẹ vẫn không để ý đến sắc diện tôi người tiếp: - Mấy hổm rày thật tội cho thằng Hoàn. Nó chạy tới chạy lui mời bác sĩ, mua thuốc. Chăm sóc con đủ thứ hết. Tối cũng không chịu về, đòi ngồi bên giường canh cho con ngủ. Nhất là những bữa con sốt mê man, Thư Hoàn... Tôi cắt ngang: - Mẹ! Mẹ đừng nhắc đến tên hắn với con nữa, con không muốn nghe, không muốn nhìn bản mặt hắn nữa! Mẹ hơi ngỡ ngàng: - Saỏ Y Bình! Thằng Hoàn đối với con đâu có tệ gì đâủ Nó yêu con, con đừng có gàn bướng nữạ Con biết không, hôm mang con về đây, sau khi bác sĩ khám xong, nó đã gục đầu bên giường con khóc. Nhìn một thằng ương ngạnh như nó khóc, mẹ chịu không được. Y Bình, thằng Hoàn nó...
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
|
#18
|
|||
|
|||
|
Chương 18
Tôi hét to: - Mẹ đừng nhắc đến tên hắn nữa! Hắn khóc à? Nước mắt cá sấu đó mẹ đừng có tin! Mẹ đã ngừng nói, tôi vẫn còn giận: - Con không muốn thấy mặt hắn, mẹ nghe rõ chưa! Bàn tay người xoa đầu tôi: - Thôi được rồi, được rồi! Con đừng giận nữa, bây giờ con muốn ăn cái gì mẹ làm cho ăn. Uống sữa trước nhé? Mẹ nâng tôi lên. Uống sữa xong tôi lại nằm xuống. Đầu tôi bắt đầu đau trở lại, bấy giờ tôi mới biết được rằng quả thật tôi đã đau nặng, thân thể rã rời, mệt mỏị Nhắm mắt lại, định nghĩ ngợi nhưng tôi đã nghe có tiếng người gõ cửa, mẹ bước ra mở. Tiếng nói của Hoàn vọng từ sân vào: - Sao bác? Tiếng của mẹ: - Nó đã tỉnh rồi! - Thế à? Rồi tôi nghe tiếng chân bước nhanh lên thềm và tiếng mẹ hối hả: - Thư Hoàn! Đừng vào! - Sao vậỷ Mẹ lắp bắp: - Nó... nó... Tôi nghĩ tốt nhất cậu khoan hãy gặp nó. Nó đang giận cậu đấỵ Một khoảng trống yên lặng, rồi tôi nghe có tiếng cửa phòng mở. Hoàn đã không nghe lời mẹ, chàng bước vào phòng, đến cạnh giường tôi và cúi xuống nhìn tôị Tôi mở mắt ra nhìn chàng. Hoàn tiều tụy xanh xao như người sau trận ốm, những sợi râu biếng cạo lởm chởm quanh hàm. Chàng ngồi cạnh giường khẽ gọi: - Y Bình! Tôi lạnh lùng: - Anh Hoàn, anh đã chiến thắng rồi, anh có vui khi nhìn thấy tôi ngã bệnh không? - Y Bình em! Giọng chàng run run, bàn tay chàng nắm lấy tay tôị Tôi rút nhanh tay lại, tàn nhẫn: - Anh đi đi! Đi về với Như Bình đi! Tôi không muốn thấy mặt anh nữa, tôi không muốn thấy anh đóng kịch ở đây! Hoàn nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi Hoàn đứng dậy, tôi trông thấy mắt chàng hoe đỏ. Chàng lại nhìn tôi rồi bỏ đi ra cửạ Tôi nhìn theo mà lòng đau như cắt, nước mắt muốn tuôn ra, nhưng tôi vẫn ráng mím môi lại để khỏi bật ra lời gọị Đến cửa, Hoàn đứng yên, rồi đột nhiên quay lại, xông đến bên giường, chàng ôm tôi vào lòng: - Tại sao chúng ta cứ mãi hành hạ nhau như thế? Y Bình, anh yêu em, chúng mình yêu nhau, đừng làm thế nữa nhé em? Nước mắt tôi chảy xuống, chàng nâng khuôn mặt tôi lên. Nụ hôn nồng nàn trên môi trên mắt tôi, tôi không phản ứng gì cả. Hoàn ngẩng đầu lên cười nhẹ: - Tha cho anh nhé Bình! Đầu tôi bắt đầu nhức trở lại, tôi chay mày hỏi: - Tại sao xem xong thư tôi, anh vẫn không đến đây chứ? Chàng ngạc nhiên: - Thư nàỏ Có bức thư nào đâủ Tôi lạnh lùng: - Tôi không tin là anh chẳng nhận được thư tôị - Anh thề mà! Đột nhiên chàng ngừng lại suy nghĩ: - Nhưng từ khi cãi nhau với em, anh không còn thiết tha với cái gì nữạ Những bức thư nhận được anh không buồn mở ra, anh để cả trên bàn. Tôi nhắm mắt lại, hình ảnh đêm nào ở đằng kia lại hiện trong đầu, tôi thở dài: - Thôi được rồi, anh đi đi, để tôi nghĩ lại! Thư Hoàn vẫn bất động: - Em nói thế nghĩa là... em vẫn chưa tha thứ cho anh à? Tôi lặp lại những câu Hoàn đã mắng tôi: - “Những sỉ nhục mà cô tạo ra cho tôi ngày nay, tôi thề sẽ phục hận!”. Hoàn kêu lên, đầu chàng úp lên chăn: - Y Bình! Lúc đó anh tưởng là em coi anh như một trò đùa nên anh mới phản ứng thế... Nhưng hôm ở đằng ấy, nhìn thấy em bỏ chạy ra anh mới biết là mình đã lầm. Em biết sau đó chuyện xảy ra thế nào không? Anh đuổi theo em, em loạng choạng bước trên đường, anh ở sau em một khoảng cách, nhưng không dám lên tiếng gọị Khi em lên xe buýt anh đã gọi taxi đuổi theọ Em xuống bờ sông anh vẫn đứng ở xa xa, lúc đó anh tưởng em đã nhận ra anh, nhưng anh đã lầm vì đến lúc biết em đã mê loạn thì anh hoảng lên, anh gọi anh lắc mà em chỉ cườị Chàng ngẩng mặt lên, tôi nhìn thấy những giọt lệ đọng trên mị - Khi anh được xe, thì em đã không biết gì nữạ Trời mưa, gió lạnh, em lại sốt... và lúc bấy giờ anh đã tự trách mình sao nông cạn thế, anh thấy tội anh thật đáng chết... Đưa em về nhà, nghe tiếng em mê sảng gọi tên anh mà anh muốn khóc. - Thư Hoàn ngưng lại, nhìn tôi - Y Bình, chúng ta yêu nhau thì tha thứ cho nhau đi, bao nhiêu ngộ nhận cũ bỏ hết, ta sẽ bắt đầu lại từ đầu! Bình! Anh yêu em. Thư Hoàn úp mặt vào ngực tôị Tôi không biết phải nói sao nữa, luồn tay vào tóc rối của chàng, chúng tôi ôm nhau yên lặng. Một lúc, tôi nghe có tiếng chân mẹ đi xa, có lẽ bà đứng ngoài cửa đã nghe hết tất cả. Tôi thở dài, cảm thấy mệt mỏi nhưng cũng bình thản hơn lúc nào hết. Tôi bình yên, tình yêu đánh mất đã trở lạị Tôi nghĩ rằng có lẽ Hoàn cũng nghĩ như tôị Đợi lúc chàng ngẩng đầu nhìn lên, chún tôi nhìn nhau với cái nhìn trùng phùng sau khoảng thời gian dài cách biệt. Những kẻ thù trở lại yêu nhaụ Tôi sờ nhẹ cằm chàng nói: - Anh ốm nhiều quá! Hoàn kéo tay tôi xuống, chàng quay đầu đi, một lúc mới trở lại nhìn tôi: - Em cũng thế, nhưng anh sẽ cố gắng hết sức để làm em phục sức lại như cũ. Em đói không? Suốt một tuần em chẳng có ăn uống gì cả. Lời nói của chàng như một sự đánh thức. Tôi dưa tay lên đầu, những cọng tóc rối đã lâu không hề chải khiến tôi ngượng. Tôi nhờ Hoàn lấy giùm tấm gương trong hộp tủ. Hoàn lắc đầu: - Đừng nhìn, hãy để hai hôm nữa hãy nhìn! - Có lẽ bây giờ em xấu lắm phải không anh? Hoàn nói: - Không bao giờ em xấu cả. Mắt chàng long lanh. Để che giấu niềm xúc động, chàng úp mặt vào trong tay, nhưng rồi tôi nghe có tiếng khóc và giọng chàng nghẹn ngào: - Y Bình, anh có lỗi với em nhiều quá. Chẳng bao lâu, tôi rơi vào giấc ngủ. Đến khi thức dậy thì trời đã tốị ánh đèn trong phòng nhờ nhạt, mẹ đang ngồi dưới đèn may áo mới cho tôị Còn Hoàn thì ngồi cạnh giường với quyển tiểu thuyết trên taỵ Tôi vừa cựa mình là họ ngẩng đầu lên. Thư Hoàn lên tiếng trước: - Em ngủ ngon quá, chắc không nằm mơ chứ? - Vâng. Vừa ngủ dậy tôi cảm thấy thật khỏe và bụng thật đói, tôi hỏi: - Có gì ăn không? Mẹ cười: - Cô đói lắm rồi phải không? Để mẹ xuống bếp nấu món xúp thịt bò mà con thích nhất nhé! Mẹ xuống bếp, Thư Hoàn cầm tay tôi lên. Tôi nghĩ tới cái hôm đàng ấy cũng cầm tay Như Bình nên thở dàị Thư Hoàn lo lắng hỏi: - Làm sao thế? - Anh quên là đến tháng mười anh sẽ làm lễ với Như Bình saỏ Chàng nâng tay tôi lên miệng hôn: - Đừng nhắc đến chuyện đó nữa, tháng mười anh sẽ cưới em, anh sẽ không xuất ngoại nữa, từ đây chúng ta không bao giờ rời nhaụ Bình nhé! - Con gái nhà họ Lục chúng em giống như món hàng, anh muốn lựa, muốn chọn ai cũng được ử Hoàn bóp mạnh tay tôi: - Em còn giận anh sao, Y Bình? - Không hiểu tại sao chị em em, ai cũng chỉ yêu có một mình anh chi cho rắc rối! - Thôi mà, nhắc làm chi, anh biết lỗi rồi mà! Có tiếng còi xe bên ngoàị Thư Hoàn chạy rạ Những bước chân nện mạnh trên sàn nhà. Tiếng Hoàn gọi: - Y Bình ơi có cha em đến thăm này! Chẳng mấy chốc cha bước vào, mái tóc người bạc trắng, chiếc gậy trên taỵ Cha lớn tiếng hỏi: - Y Bình, khỏe chưả Cha biết thế nào con cũng khỏi mà, con nhà họ Lục đâu dễ gì bị bệnh quật ngã như vậy! Tôi nhìn cha cười, không ý kiến. Cha tiếp: - Hôm nay trông con khỏe ra rồi đấy, mẹ con đâu rồỉ - Dạ ở dưới bếp. - Làm thức ăn cho con à? Ừ! Con nên tẩm bổ, đừng tiếc tiền, cha nhiều tiền lắm. Thư Hoàn đẩy chiếc ghế đến cạnh giường, cha ngồi xuống, rồi quay đầu sang Hoàn gọi: - Thư Hoàn cậu lại đây! Hoàn bước tới cạnh giường, cha nghiêm giọng: - Cho cậu biết, nếu cậu còn đem con gái tôi ra làm trò nữa thì tôi đập cậu nát xương nhé! Thư Hoàn cười, cúi đầu nhìn xuống. Cha quay đầu lại nhìn tôi, rồi sờ nhẹ lên trán tôi, người có vẻ hài lòng. Tôi chẳng yêu cha, ghét nữa là khác, nhưng thấy người đích thân đến thăm tôi, tôi cũng xúc động. Tôi cười hỏi: - Dì Tuyết thế nào chả Mộng Bình về chưả Cha hơi buồn, người lấy ống vố trong bị ra: - Mộng Bình vừa mới được giải phẫu xong chắc phải nằm thêm một, hai tháng mới khỏi được, cái con khốn nạn đó không chịu nói tên thằng hại đời nó, tao mà không giết được thằng đó, tao không sống nổị Đôi mày ông chau lạị Lúc gần đây, mấy đứa con gái ở trong nhà làm tao phải điên lên. Con thì bệnh, Mộng Bình nằm nhà thương, còn con Như Bình... Nói tới đây người ngưng lại, hết nhìn tôi rồi nhìn Thư Hoàn. Thư Hoàn có vẻ ngượng, khiến tôi khó chịụ Cha tiếp: - Hai ngày nay Như Bình cũng bệnh. Cơm không ăn, nước không uống. Tao không hiểu tụi bây thế nào cả, còn trẻ như vậy mà bệnh lên bệnh xuống, tao già từng này tuổi mà có như vậy đâủ Tôi hỏi: - Thế còn dì Tuyết? Cha nheo mắt lại, tay người vỗ nhẹ lên vai tôị - Con đã làm bà ấy tức gần chết đi còn đòi gì nữạ - Hừ! Tôi bĩu môi nhìn lên trần nhà không đáp. Lòng thầm nghĩ cha mà biết được con người thật của bà ta, có lẽ người tức chết đi sẽ là cha chứ không phải ai khác. Cha đứng dậy nhìn quanh nhà, rồi quay lại hỏi tôi: - Y Bình, cha định đưa mẹ con và con trở về nhà, con nghĩ saỏ Tôi lạnh lùng: - Thôi cha, mẹ không bao giờ chịu trở lại đằng ấy đâụ Nước đã đổ ra làm sao hốt lại được. Tại sao lúc trước cha đuổi mẹ con ra khỏi nhà chi để bây giờ lại rước trở về? Cha hít một hơi thuốc, thở khói, người có vẻ khó chịu: - Đưa mẹ con mày về là vì tao muốn đời sống của mẹ con mày được sung sướng hơn! - Cám ơn cha, sống thế này cũng sung sướng lắm rồi! Cha giận: - Y Bình, con đừng có bướng như vậỵ Bướng là ngu con hiểu không, nhà thế này mà làm sao ở được? Vừa ẩm thấp, thiếu ánh nắng... - Vâng, thưa chạ Thế tới bây giờ cha mới biết ử Tiếc là mẹ con đã phải sống mười mấy năm rồị Dọc tẩu trên tay cha rung động. Người mở miệng định nói gì thì mẹ đã mang súp rạ Thấy cha, người có vẻ xúc động. Mẹ lắp bắp hỏi: - ông đến bao giờ thế? - Mới đến. Cha nhìn sang mẹ Những sợi tóc điểm sương trên đầụ Tấm thân gầy trong chiếc áo dài sậm màu rung rinh. Đột nhiên tôi so sánh người với dì Tuyết, người cùng tuổi với mẹ, mái tóc đen nhánh chải khéo với những bộ quần áo đắt tiền. hai người cùng một tuổi thế mà như ở hai thế hệ khác nhaụ Tôi yên lặng nhìn cha, không hiểu người nghĩ gì khi nhìn mẹ. Mẹ nói với cha: - Tôi múc cho anh một chén nhé? - Thôi khỏi, tôi phải đi ngay! Nhìn hai ngườị Tôi tưởng như đang xem hai diễn viên đóng kịch. Họ đang ở vai trò nào mà tình vợ chồng không thấy diễn? Mẹ đem súp đến cho tôị Thư Hoàn đến nâng tôi ngồi lên. Sau khi ăn hết chén súp. Hoàn lại đặt tôi nằm xuống. Cha đứng cạnh bên nhìn, rồi móc ra một xếp giấy bạc đưa cho mẹ. - Này lấy tiền mua cái gì bổ cho nó ăn. Mẹ do dự: - Tiền hôm trước cũng còn! - Thì cứ lấy, rồi muốn sắm gì thì sắm! Mẹ nhận tiền. Cha bước tới vỗ nhẹ lên tay tôi: - :Dng ngoan, mau lành bệnh đi rồi cha sẽ cho một món quà bất ngờ. Tôi nghĩ đến xấp vải màu bạc của cha đến bây giờ vẫn còn nằm trong ngăn kéo chưa mang đến thợ. Nhận quà của cha tôi chẳng mảy may xúc động. Cha đã đi, trả lại sự yên lặng cho tôi với một xấp bạc. Tiền! Đối với cha chỉ có tiền, nhưng tôi thù ghét nó, tôi ghét luôn cả cha! Cha định mua chuộc tình cảm mẹ con tôi bằng tiền à? Không, không thể được, tôi phải để cho ông biết ở đời này có nhiều thứ đồng tiền chẳng bao giờ mua được! Cha về thì trời cũng tốị Thư Hoàn ngồi bên giường uể oảị Tôi hối thúc chàng: - Anh Hoàn, về đi! - Không anh ngủ ở đâỵ - Ở đây làm sao ngủ được? - Suốt tuần qua anh đã ngủ thế này, có sao đâủ Tôi ngập ngừng: - Nhưng... Bây giờ em khỏe rồi, anh cũng nên về nhà ngủ đi chớ? Thư Hoàn cứng đầu như con bò: - Không, anh thích ngủ ở đây, ngủ ở đây để nhìn em ngủ. Tôi giữ lấy tay chàng: - Trông anh như một tướng cướp. - Gì? - Anh về nhà ngủ đi, mai thức dậy nhớ cạo râu rồi đến cho em xem. Nhà em không có dao cạọ Thư Hoàn nhìn tôi nheo mắt: - Tôi biết mà, cô định trốn tôi nữa phải không? Tôi cười, chàng đứng dậy, cúi xuống nhìn thật sâu vào mắt tôi: - Được rồi, thôi anh về. Hứa là không giận anh nhé, Y Bình? - Vâng, em hứạ Có điều anh đừng trách em hay giận hờn, hay thù hằn, em thấy anh đâu có thua gì em đâủ Hoàn cười: - Đừng trách anh, chúng ta đều là người trần mắt thịt chớ có phải thánh thần gì đâủ Lời nói của chàng nhắc tôi nhớ đến Phương Du, một con chiên mớị Khi Hoàn về, chiếc ghế cạnh giường được mẹ ngồi thaỵ Người vẫn luôn tay với kim chỉ, nhưng mắt lại đăm đăm nhìn ra khung cửạ - Mẹ cũng đi ngủ đị Tôi nói như thế hai lần mẹ giật mình quay lại: - Con nói gì hở, Y Bình? - Con muốn mẹ đi ngủ đi, mẹ nghĩ gì mà thờ thẫn thế? Tôi đưa mắt nhìn theo dáng mẹ. Thời gian qua nhanh thật! Nhìn dáng gầy yếu của mẹ mà mắt tôi chợt ướt...
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
|
#19
|
|||
|
|||
|
Chương 19
Đúng như điều cha nói, con nhà họ Lục không thể nào bị bệnh quật ngã. Chỉ trong vòng ba, bốn hôm là tôi lại khỏe ngay như xưạ Một lần bệnh nặng, một lần mất tình yêu rồi lại được, tôi trưởng thành, trầm tĩnh và thích phân tích hơn. Những lần ngồi suy tư là tôi lại nghĩ đến mọi diễn biến xảy tới trong gia đình. Tội lỗi bao giờ cũng được quy về đằng kiạ Tôi chợt phát giác ra một điều là mối thù của tôi thật thâm sâụ Mỗi lần nhắm mắt lại là mỗi lần hình ảnh của dì Tuyết, cha, Hảo, Như Bình và Kiệt lại hiện rạ Hình ảnh đêm tôi phát bệnh lại càng hiện rõ hơn. Mối thù cũ cộng thêm sự xúc động mới len vào máụ Tôi mong sẽ có cơ hội báo thù, sẽ có ngày rửa được nhục, ngày đó nhẹ nhàng biết baọ Nhưng trong ý chí báo thù kia hình như có một cái gì mới phát hiện trong đầu tôi, đó là một thứ tình cảm mâu thuẫn khó giải thích. Đột nhiên tôi thấy mình thông cảm chạ Không lẽ đồng tiền quả thật đã làm thay đổi lòng tôỉ Tôi bắt đầu thấy bực vì những tình cảm yếu đuối của mình. Để giữ vững ý định báo thù lúc nào tôi cũng cố gắng nhớ lại nỗi khổ đau trong quá khứ. Cha là một con người vô tình, những ngọn roi của cha, sự tàn nhẫn đối với me... Bao nhiêu xung đột làm tôi mệt mỏị Thư Hoàn lúc gần đây hay ngồi tư lự suy nghĩ. Những lần như vậy là tôi lại cả đoán chàng đang nghĩ tới Như Bình. Sự ghen tị làm tim tôi nóng lên. Tôi không thể chấp nhận một sự phản bội dù đấy chỉ là một sự phản bội trong tư tưởng. Một lần mang bệnh không làm tôi quên trái lại còn khiến tôi căm thù hơn. Sự lo mất Hoàn khiến tôi trở thành cực đoan. Hoàn lành quá, chính vì lành mà lúc nào chàng cũng sợ lương tâm cắn rứt. Trong những lúc cận kề bên tôi, nghĩ đến chuyện bỏ ăn bỏ ngủ của Như Bình là chàng hối hận. Một hôm nhìn ra ngoài Hoàn nói: - Có lẽ Như Bình giận anh lắm! Lửa ghen nhen nhúm làm tôi khó chịu, xụ mặt xuống tôi nói: - Anh cứ nhớ cô ta mãi, sao không đến thăm? Chàng nhìn tôi rồi ôm tôi vào lòng, mắt chàng soi thẳng vào mắt tôi: - Em xấu lắm, tàn nhẫn lắm, nhưng không hiểu tại sao anh lại yêu em. Sau đó, chàng hôn tôi, tình yêu cuồng nhiệt nóng bỏng khiến tôi lo ngạị Cái gì quá khích thì không bền. Hoàn không nhắc đến việc xuất ngoại nữạ Chàng đi xin một chân biên tập trong một tờ báọ Hoàn thường nói: - Chúng mình lấy nhau đi nhé Y Bình, anh sẵn sàng bất cứ lúc nào em thấy thuận tiện. Hoàn sợ gì? Phải chăng chàng sợ là không lấy nhau chàng sẽ mất tôi chăng? Tôi sẽ thay đổi ý kiến hay Như Bình sẽ làm chàng thay đổỉ “Đằng kia” lúc nào cũng ám ảnh tôị Một hôm, Thư Hoàn chạy đến nói: - Y Bình, bắt đầu ngày mai anh sẽ đi làm phóng viên tập sự. - Em mừng cho anh! - Có việc làm, anh sẽ không xuất ngoại nữạ Bây giờ anh bắt đầu sống tự lập. Chúng mình sẽ lấy nhaụ Saỏ Được không em? - Được. - Y Bình, lấy nhau rồi em thích sống chung với cha mẹ hay sống riêng? - Hử? Tôi đang nghĩ ngợi chuyện khác. - Em thích ở riêng à? - Hử? Hoàn bước tới cạnh tôi: - Y Bình, em đang nghĩ gì đấỷ Tôi ngập ngừng: - Em đang nghĩ... à, mà không có gì cả. - Anh Hoàn, làm phóng viên có sướng không? - Em muốn hỏi trên phương diện nàỏ - Thí dụ như mình muốn điều tra một chiếc xe xem chủ nó là aỉ Em có số xe đây, anh có thể giúp em tìm tên và địa chỉ chủ nhân chiếc xe đó không? Chàng nghi ngờ: - Em, em định làm gì thế? Muốn làm trinh thám tư à? Tôi cười, quay mặt lại tỉnh bơ: - Phương Du nó nhờ em, chiếc xe đó là của một tên lưu manh đã cản đường nó, nên nó muốn biết tên chủ nhân chiếc xe thế thôị Hoàn nhìn tôi dò xét: - Có thật như vậy không? Lý do không vững, tốt nhất em nên cho anh biết sự thật. Tôi hơi giận: - Anh có thể điều tra được không, được thì làm hộ không thì thôi, mình em làm cũng được.. Hoàn lắc đầu: - Nói thật, anh không làm sao điều tra được, nhưng bạn anh có lẽ giúp được việc nàỵ - Thế thì anh giúp em đị - Bộ quan trọng lắm saỏ - Không quan trọng lắm, nhưng em muốn biết. Tôi đem số chiếc xe trên cầu lớn ra đưa cho Hoàn. Chàng nhìn tôi một lúc nói: - Mong rằng không phải chuyện xấụ - Thế anh nghĩ em có thể làm chuyện bậy bạ được à? - Ai làm sao biết được. Ba hôm sau, Thư Hoàn đem kết quả đến cho tôi: Địa chỉ tên Ngụy Quang Hùng. Thư Hoàn bảo tôi: - Xong rồi, bây giờ em cho anh biết mục đích của em. Tôi cho tờ giấy vào túi: - Không có mục đích gì cả. - Không được, em phải cho anh biết mới được. - Vậy thì, em đành nói anh hay vậy, đây là địa chỉ của người tình dì Tuyết. Thư Hoàn nắm lấy tay tôi: - Y Bình, em có bằng chứng gì không mà dám quả quyết như vậỷ Tôi nói nhanh: - Em chỉ đoán như thế! - Y Bình! Tha cho họ đi em! Tôi rút tay lại, nói nhanh: - Hừ, anh lại lôi thôi nữa à? Tha cho họ? Nếu họ hành động chính danh thì làm gì lại sợ em? Có sức chơi có sức chịu chứ, em làm sao ngăn họ? - Vậy thì em hứa với anh để kệ họ, em nhé? Tôi giận lên: - Sao anh quan tâm đến họ thế. Anh tội cho Như Bình à? Thư Hoàn lắc đầu: - Y Bình em! - Thôi được rồi, bây giờ tôi định tới đằng kia đây này, anh có đi với tôi không? Thư Hoàn lập tức trả lời: - Không, anh không thể đi được! - Anh ngại Như Bình à? Thư Hoàn thành thật: - Vâng, dù thế nào đi nữa, anh thấy anh cũng có lỗi với Như Bình. Máu ghen lại nổi lên trong lòng tôi, tôi đứng bật dậỵ Lạ thật, tôi không ngờ ý niệm độc chiếm Thư Hoàn lại mạnh đến thế. Tôi độc tài không muốn thấy chàng lo lắng cho Như Bình vì như thế ít ra Như Bình cũng đã chiếm được một địa vị, một chỗ đứng trong trái tim chàng. Khi tôi bước ra cửa, Hoàn gọi giật lại: - Em đi đâu đó? - Đến đằng kiạ Hoàn đuổi theo: - Em có định đem chuyện này ra nói với cha không? Tôi quay lại trừng chàng: - Không, em chỉ định đến thăm chạ Mà làm gì anh lại lo lắng cho họ dữ vậỷ Anh Hoàn, anh yên tâm đi, tôi chưa đủ sức để làm gì họ đâu, nếu anh không có ý gì cả thì đi với em lại đằng ấỵ - Y Bình, em đừng có ích kỷ quá như vậy, tàn nhẫn quá không tốt. - Em tàn nhẫn à? Chàng vội xoa dịu: - Thôi, thôi được rồi, cứ kể như anh nói bậy đi, đừng giận, đừng cãi nữa, anh xin lỗị Đừng cãi nữạ Tôi còn định nói thêm mấy câu cay đắng nữa thì Hoàn vội vã vuốt ve làm tôi nín yên. Vâng, chúng tôi cãi nhau nhiều quá rồị Tôi yên lặng bỏ đi ra cửa mang giày vàọ Thư Hoàn bước tới ngồi bên tôi, nhìn tôi với nét mặt ưu tự Tôi chợt hối hận, tại sao tôi lại đối với chàng như vậỷ Tôi yêu chàng mà cứ làm chàng khổ. Không phải chỉ có một mình chàng khổ thôi, mà ngay chính tôi có khi còn khổ hơn, còn bị bứt rứt hơn. Đặt tay mình lên tay chàng tôi nói: - Anh Hoàn, em sẽ trở lại ngaỵ - Nhưng em đi làm gì? Cha có gọi đâủ - Đã lâu không đến nên em muốn qua thăm cha, vả lại giam mình trong phòng mãi cũng chán. - Anh biết không phải vì nhớ cha mà em sang thăm, nếu anh không lầm thì chắc chắn em phải có một ý gì đâỵ Y Bình em nên nhớ rằng cũng vì hận thù mà em suýt làm tan rã mối tình của chúng tạ Anh mong em không nên để thù hận tiếp diễn. - Không cần anh làm thầy đời, tôi hiểu mà. Bây giờ không lẽ anh không cho tôi đến thăm cha tôi saỏ Thư Hoàn có vẻ buồn: - Có ai cản em đâủ Nhìn chàng cười thoảng trên môi, tôi vỗ về. - Thôi để em đi, anh ở nhà với mẹ, anh nhé, em về ngaỵ Thư Hoàn vẫn buồn: - Anh biết em định làm gì, em tính đến trêu chọc dì Tuyết, đến để cười vui trên chiến thắng của mình. - Em có chiến thắng nào đâụ - Em đã chiếm lại anh. Tôi cười mũi: - Đừng có tưởng mình cao giá đến độ ai cũng muốn “đoạt” muốn “chiếm” như thế. Ai chớ tôi thì đừng hòng. Thư Hoàn ôm tôi vào lòng hôn: - Thôi, thôi được rồi, tôi biết cô tự ái cao lắm mà! Nhớ về sớm nhé, anh mong! Ra cửa, buổi trưa nắng như đốt. Tôi gọi xe xích lô đến đằng kiạ Đúng như sự tiên đoán của Hoàn, tôi đang bắt đầu một cuộc trả thù mớị Đã biết rõ sự bí mật của dì Tuyết thì còn đợi gì nữả Họ đã ức hiếp, đã nhục mạ, đã chèn ép tôi lắm điều thì làm sao tôi có thể quên được mối thù kia dễ dàng như vậỷ Đứng trong sân, mùi hoa hồng kích thích các mạch máu trong thân tôị Phòng khách thật vắng, có lẽ vì giờ đây là giờ nghỉ nên tất cả mọi người còn đắm mình trong giấc ngủ trưa, chỉ có Hảo ngồi một mình nơi phòng khách, thật hiếm khi thấy được hắn ở nhà. Thấy tôi, mặt hắn xụ xuống ngaỵ Tôi bước vào, đặt xách tay xuống ghế, Hảo có vẻ khó chịu lên tiếng: - Y Bình đấy à? Vậy mà tôi tưởng bệnh vật cô chết rồi chứ. Tôi ngẩn người, nhưng bất chợt cười to vì tôi nhớ lại cảnh tối hôm ấy, Hảo là người nhạo báng tôi nhiều nhất. Bây giờ, tôi thấy vui hẳn lên. Thư Hoàn làm thế nào đi nữa rồi cũng phải trở về với tôị Nụ cười đắc thắng hiện lên môi, tôi nháy mắt: - Tôi vẫn mạnh, ở đây chắc mọi người cũng vui vẻ chứ? Hảo nhún vai: - Dĩ nhiên, ở đây đâu có ai giả bệnh, giả chết đâủ Tôi giận, nhưng vẫn giả vờ cười tươi: - Có Như Bình ở nhà không? Tôi đến nhờ cô ấy đây, tụi này định tháng mười làm đám cưới, nghĩ đi nghĩ lại mãi không thấy ai xứng đáng vai phù dâu hơn Như Bình. Đòn của tôi khá độc. Hảo đỏ mặt như chú gà trống lúc lâm trận. Một lúc thật lâu, lấy lại bình tĩnh, hắn bĩu môi: - Nói mà không biết ngượng! Tôi cười, mối thù kia làm tôi tàn nhẫn: - Không biết ngượng à? Gia đình này chỉ có một người đáng ngượng thôi, nhưng cô ấy bận nằm ở bệnh viện để trục cái thai không cha rồi! Mặt Hảo từ đỏ biến xanh, hắn đứng yên một lúc, nói: - Tôi chịu thua, miệng cô độc thật, nhưng có điều tôi khuyên cô, cái gì cũng vừa phải thôị Hảo bước ra cửa, tôi nhìn theo chợt hối hận, nhưng sợ hối hận đó chỉ lóe lên rồi tắt ngaỵ Tôi gọi vào trong: - Cha ơi! Cha có nhà không? Con qua thăm cha này! Cha bước ra, mùa hè cha mặc bộ đồ ở nhà bằng vải trắng mỏng, mái tóc bạc trắng, chiếc dọc tẩu trên môi trong cha nhàn nhã, thanh thản chi lạ. Trong những lúc không giận dữ la hét, gương mặt cha cũng hiền lành lắm, người nhìn tôi cười: - Khá lắm, con lành bệnh nhanh thật. Tôi ngồi trước mặt cha, lòng phân vân. Có nên đem chuyện làm mờ ám của dì Tuyết ra mách lại cho cha biết không? Hay nên thu nhập thêm tài liệu trước khi tôi xả láng? Hay bao nhiêu đó là đủ rồị Nhìn nếp nhăn trên trán cha, đột nhiên tôi xúc động. Cha là người thân hay kẻ thù của tôỉ Sự báo thù có làm cho sự thanh thản của người bị xáo trộn hay không? Dưới đôi mắt mệt mỏi, tôi tìm thấy một chút tình thân. Lúc này cha tốt với tôi quá. Nhưng trận đòn ngày nào vẫn không phai được trong đầu óc tôị - Y Bình con thích chơi nhạc không? - Gì hả chả - Con có thích chơi nhạc hay không? à! Thì ra cha đang tìm cách nói chuyện với tôi, tìm cách để gần gũi tôi đúng như Hoàn phân tích chăng? Trả thù một người nhất là một người lớn tuổi là một việc làm tàn nhẫn, dã man. Hãy học cách tha thứ cho ngườị Lời nói của Hoàn làm tôi phân vân. Cha hỏi: - Con đang nghĩ gì đấỷ - Dạ... Dạ... Tôi vừa định nói thì dì Tuyết bước rạ Có lẽ bà ta nghe tiếng tôi nên bước vội ra, chưa kịp chải tóc. Giấc trưa của dì bị phá. Nhìn sắc mặt của dì tôi hiểu là sắp có to chuyện. Thật vậy đôi mắt nẩy lửa đang mở to nhìn về phía tôi: - Y Bình, tôi vừa định đi tìm cô thì cô lại đến. Như Bình nó làm gì không phải với cô đâu mà cô lạị. Muốn tìm bạn trai ra đường mà tìm, thiếu gì, tại sao cô lại cướp vị hôn phu của người ta chứ? Sao tồi vậỷ Sao cô không biết đi tìm, lại đi đoạt người yêu của người ta, con người cô chỉ sống nhờ thói đó saỏ Tôi ngẩn người ra nhìn dì Tuyết. Chính dì gây sự trước chớ không phải tôi đó nhé! - Cô có tài quyến rũ người ta sao không biết thân mà đi tìm đỉ Đằng này thấy con Như Bình có bạn lại chạy lại quyến rũ. Nói cho cô biết con Như Bình nhà tôi là con nhà gia giáo, có dạy dỗ đàng hoàng, chúng tôi ở đây tính chuyện đàng hoàng chứ không đùa giỡn peace như vậy đâu! Cha bất bình cắt ngang: - Bà lại muốn gì đâỷ Dì Tuyết vẫn bất chấp lời cha, tiếp tục chỉ vào mặt tôi: - Thật là thứ mặt chai mày đá, muốn lôi muốn kéo sao không ra đầu đường xó chợ mà lại đến đâỵ Thứ điếm giòng mà, mẹ sao con vậy! Tôi đứng bật người dậy, sự giận dữ làm tôi mất cả lương tri, những câu nói hạ cấp kia (dù biết nơi xuất thân của dì Tuyết cũng không cao ráo gì) không ngờ lại được thốt ra ở đâỵ Tôi chưa kịp phản ứng thì cha đã quát: - Tôi bảo bà câm đi, bà có nghe không? Dì Tuyết quay sang cha, mũi dùi tấn công đã hướng về phía khác, dì vừa khóc vừa gào: - Tôi biết mà, trước mắt ông bây giờ chỉ có con Y Bình thôi, còn mẹ con tôi đây có ra gì nữa đâụ ông cấm chúng tôi xài tiền, không cho chúng tôi mua sắm, trong khi đem tất cả đổ cho họ, Y Bình là con ruột, là cành vàng lá ngọc của ông, còn thằng Hảo thằng Kiệt, Như Bình, Mộng Bình đều là con rơi, con lượm của tôi mà.. Nghe mấy câu vừa rồi của dì Tuyết tôi thấy tự ái va chạm dữ dội, sự giận dữ đã sôi sục. Nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy buồn cười phần nàọ Tôi nghĩ con rơi à? ít ra cũng có một đứạ Cha đứng dậy, con báo đen đã tỉnh giấc! Cha tôi lườm dì Tuyết! Rồi đưa tay lên đấm mạnh xuống bàn, ly trà rơi xuống vỡ tan.
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
|
#20
|
|||
|
|||
|
Chương 20
- Bà định chết hay sao chứ? Dì Tuyết lấm lét im ngay ngồi xuống ghế, hai tay ôm mặt, khóc: - ông ghét tụi này, sao ông không đuổi hết rồi rước mẹ con họ đem về. Mấy năm nay, trà hầu cơm dâng cũng một tay tôi, chớ mẹ con họ nhởn nhơ hạnh phúc, mỗi tháng tới lãnh tiền về xàị Dì Tuyết càng nói càng khóc lớn như bị ức hiếp: - Mấy năm nay, cái gì cũng lo lắng cho ông đủ mà ông đâu có nghĩ tình mẹ con tôị Như Bình cũng là con của ông, nó bệnh ông bỏ mặc, ngay cả người yêu của nó ông cũng để người khác lôi đị Làm cha mà ông không công bằng gì cả. Cha bực mình: - Thôi, bà nói hết chưa, câm mồm đi! Dì Tuyết vẫn làm ra vẻ uất ức, vẫn khóc. Một lúc bà bỏ khăn tay xuống tiếp tục kể lể: - Thăng Hảo giới thiệu bạn nó cho Như Bình, hai đứa sắp làm lễ đính hôn thì con điếm nhỏ kia thấy người ta có tiền, có danh là nhảy ào vô cướp, cướp không được lại giả bệnh giả chết. Đóng đủ trò không biết ngượng, đồ hạ cấp. Tôi không thể nghe tiếp được nữa vì những lời thô tục kia làm đỏ mặt, đỏ tai tôị Trách chi khi còn ở chung nhà, mỗi lần có chuyện là mẹ chỉ biết ngồi tủi cho thân phận mình. Có lần chịu không được, tôi hỏi mẹ sao không nói lại, thì mẹ chỉ biết cười buồn: - Nói lại với cô ấy chỉ thiệt thân, nhọc công nhọc sức, vô ích. Bây giờ tôi đã hiểu rõ lời nói của mẹ. Những câu nói thô lỗ hạ cấp chỉ tổ làm hạ phẩm cách của mình thôị Khi không rồi lại mang đầu đến đây nghe chửi rủạ Nhìn con người ngoan cố mặt dạn mày dày, tôi cố ngăn cơn giận. Những hành động thô bỉ chưa bị tôi tố giác mà... Quay lưng ra cửa tôi định đi thì dì Tuyết nhảy bổ tới nắm áo tôi, hét: - Mày không có quyền đi đâu hết. Ở lại đây thanh toán cho xong việc rồi muốn đi đâu thì đị Thấy thái độ sắp ăn thua đủ của dì Tuyết, tôi cũng đâm hoảng. Lúc bấy giờ Hảo, Kiệt, Như Bình và cả cô tớ gái cũng úa rạ Dì Tuyết tay nắm chặt áo tôi, miệng không ngớt những tiếng chửi rủa hạ tiện, tôi quay sang cha, gọi to: - Cha! Cha bước tới, bàn tay to lớn của người đặt lên cánh tay dì Tuyết, sẵn giọng: - Bỏ ra! Dì Tuyết buông áo tôi ra rồi òa lên khóc: - Tôi biết mà, hai cha con ông bây giờ ỷ thế ăn hiếp tụi này mà, tôi làm sao sống được nữa hở trời! Hảo, Kiệt, Như Bình đi hết đi, người ta đâu cần tụi bây nữa mà ở đây làm gì. Như Bình ngượng ngập bước tới, mắt trắng xanh, mắt buồn thảm, cô ta len lén nhìn tôi, rồi quay sang dì Tuyết: - Thôi mẹ, bỏ qua đi, làm lớn chuyện người ta cười chết! Dì Tuyết giận dữ quay lại cho Như Bình một cát tát nẩy lửa: - Mày là đồ vô dụng, mồi đến miệng rồi mà không biết giữ để người cướp mất. Hảo thấy mẹ hắn nặng lời với tôi quá nên với vẻ khó chịu, hắn bước tới can: - Thôi mẹ về phòng nghỉ đi, la lối thế này có ích lợi gì đâủ Dì Tuyết như người loạn trí: - Tụi bây đi chỗ khác, hôm nay tao phải ăn thua đủ với con điếm con này mới được. Nói xong bà ta xông tới, tôi chưa hề gặp trường hợp này nên không kịp tránh, đầu dì Tuyết như tảng đá đập mạnh vào lồng ngực tôị Cơn giận trào lên óc, tôi hét: - Vừa phải thôi chứ, tôi không nhịn nữa đâụ Bà muốn tôi lật tẩy bà ra mới chịu yên saỏ - Tao có gì bí mật đâu mà sợ, có giỏi nói đi! Vừa nói dì Tuyết vừa xông đến, tôi tức quá không nhịn được: - Bà tưởng tôi không biết ử Bà đem tiền đi đâu tôi cũng biết nữa là, tôi còn biết tên gã đàn ông bạn của bà nữạ Ngụy Quang Hùng! Dì Tuyết như bị điện giật, buông tay tôi ra, đi lùi ngay về phía sau như gặp rắn khè nọc độc phải thu người về. Thái độ của bà làm cha nghi ngờ, người hỏi tôi: - Y Bình, con biết những gì nói ra xem? Dì Tuyết hoảng, nói nhanh: - Đừng, đừng tin nó, nó nói bậy đó, đừng tin! Dì Tuyết xông đến. Đã đến nước này tôi không thể làm khác hơn: - Cha, từ nay cha không bao giờ nên tin người đàn bà này nữạ Bà ấy đã lấy tiền của cha để nuôi một người đàn ông khác tên là Ngụy Quang Hùng. Thằng Kiệt cũng không phải là con của cha... Tôi nói chưa dứt câu thì dì Tuyết đã nhào tới, nhưng móng tay nhọn của bà chĩa thẳng vào mắt tôi, tôi hoảng hốt nhảy sang bên. Cha vội chụp lấy vai dì Tuyết. Một pha dằng co xảy ra, dì Tuyết vừa khóc vừa nói: - Nó nói láo đấy, tôi lấy người khác không lẽ nó trông thấy à? Bằng chứng đâủ Tôi mà có tội lỗi như thế trời đánh tôi chết! Bằng chứng đâủ - Bằng chứng à? Cứ nhìn mặt thằng kiệt là thấy ngay, ngoài ra nếu muốn tôi sẽ đưa thêm cho thấỵ Dì Tuyết sợ hãi, lùi dần về phía tường: - Bảo nó câm mồm đi, đừng cho nó nói nữạ Cha từ từ lui về phía dì Tuyết, mắt người mở to, cánh tay hắc báo giương lên chụp lấy vai dì Tuyết: - Tao nghi ngờ lâu rồi, bây giờ mới biết. Mày dám qua mặt tao hả? Hảo xông tới ngăn, tôi biết rằng dì Tuyết sẽ bình an nếu có Hảo, vì dù sao cha cũng già rồị Quay đầu sang nơi khác, tôi muốn bỏ đi, muốn lánh tất cả những cảnh hỗn độn đang xảy ra trước mắt. Tôi lặng lẽ bỏ đi về nhà. - Coi thế mà cũng giữ chữ tín quá. Em đi mất nửa giờ, nhưng em nghĩ tới anh được mấy lần, nói cho anh nghe xem! Tôi không còn tâm trí đâu để cười đáp lại chàng. Bước qua cửa, tôi tựa lưng vào tường, mắt lim dim. Tôi đã báo được thù, nhưng không hiểu sao tôi vẫn không thấy vui sướng tí nào cả. Đầu tôi trống rỗng những tiếng chửi rủa thô tục như những phiền nhiễu không rứt khỏi đầu óc tôi được. Thư Hoàn bước tới xoa tay lên mặt tôi hỏi: - Mới khỏi bệnh là đã đi nắng. Saỏ Khó chịu lắm à? Tôi nhắm mắt lại: - Không sao cả, chỉ tại em vừa mới ở nơi dơ bẩn về... Em muốn đi đâu cho thoáng. Hay là đưa em tới Phương Du chơi đị - Có phải em gặp phiền nhiễu không? - Không phải thế, ngược lại em đã làm cho họ tức lộn ruột. Nhưng anh Hoàn, anh cũng hiểu cho em là nếu họ không chọc giận em thì không bao giờ em làm họ giận cả. Đừng trêu vào em, nếu trêu vào thì đừng trách em tàn nhẫn. Thư Hoàn nhìn thẳng vào mắt tôi: - Em đã kể tất cả chuyện mờ ám của dì Tuyết ra rồi à? - Thôi đừng nhắc tới chuyện đằng kia nữạ Nhức đầu lắm. Bây giờ đến thăm Phương Du, anh đi không? - Em mới lành bệnh đi nhiều không tốt. Tôi bực mình: - Anh sao lại khó thế? Anh không đi thì em đi một mình vậỵ Thư Hoàn miễn cưỡng: - Được rồi anh đi với em mà. Chúng tôi xin phép mẹ xong đi ra gọi xe xích lô tới nhà Phương Du, Phương Du với Thư Hoàn chưa gặp nhau nhưng qua lời tôi hai người đã hiểu nhau quá nhiềụ Chiếc xe chạy qua cầu, bất giác tôi đưa mắt nhìn về phía đường X nơi có nhà anh chàng họ Ngụỵ Mặc hắn, giờ phút này không nên nghĩ đến những chuyện đó nữa, hãy để cho đầu óc tôi bình thản vui vẻ. Phương Du đích thân bước ra mở cửa, tay đầy cọ, sơn, chiếc blouse trắng be bết hết màu, chiếc khăn nhỏ cột gọn mái tóc. - Mày ăn mặc gì mà giống dân Ả Rập thế? Phương Du đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc, vui vẻ bảo tôi: - Tao mới gội đầu xong là bắt tay vào làm việc ngaỵ Vào nhà ngồi chơi, nếu tôi không lầm thì đây là anh hoàn. Hoàn vội gật đầu: - Vâng, và cô đây là cô Dủ - Chắc chắn rồi! Phương Du đi trước, mấy gian phòng đều ngập đầy giấy vụn, sách vở, bút mực, đây là thành tích của mấy đứa em của Du, tuy thế gia đình vẫn hạnh phúc. Vừa bước vào phòng trong, cô em gái Phương Du đã chạy ra ôm lấy chân tôi gọi: - Chị Bình, chị hứa cho em kẹo thế mà chị cứ quên mãị - Thôi lần sau chị sẽ không quên đâụ Không khí ở gia đình nàng lúc nào cũng ấm cúng. Tôi vui hẳn. Phương Du đưa chúng tôi vào phòng nàng, ở đây không có phòng khách. Vừa bước vào là phải dọn dẹp giá vẽ sang bên mới có chỗ ngồị Tôi thích ngồi dưới nền gạch, Hoàn ngồi xuống theo, chúng tôi hoàn toàn thích thú cái không khí tự do nàỵ Du rót hai cốc nước lọc ra mời: - Nước lọc bao giờ cũng là một thức uống tinh khiết nhất! Phương Du pha trò xong quay sang tôi: - Lúc này sao mày ốm thế? - Còn giả vờ nữa, người ta bệnh gần nửa tháng mà không thèm ghé thăm. Phương Du ngạc nhiên: - Bệnh à? Con người sắt đá như mày mà cũng biết bệnh saỏ Quay sang Hoàn, Du trêu: - Thế bệnh của Y Bình có liên hệ gì đến anh không? Thư Hoàn chưa quen với cách đùa của Phương Du, nên lúng túng ra mặt. Tôi vội đỡ cho chàng: - Phương Du, mày đã là con chiên ngoan thế mày có xem thánh kinh chưả Phương Du kéo một quyển sách trong ngăn ra, ném trước mặt tôi: - Tao đang xem đây! ”Tà thuật và ảo thuật”, tôi cười hỏi Du: - Ủa, hết nghiên cứu sách tôn giáo rồi bây giờ nghiên cứu sách tà thuật à, mày định làm trò khỉ gì nữa thế. Phương Du ngồi xếp bằng xuống, suy nghĩ một chút đáp: - Tao chỉ muốn nghiên cứu xem con người ra saọ Nhiều lúc tao thấy họ làm được những việc phi thường. Quyển sách này nói về những cách báo thù bằng bùa phép của những dân tộc chưa được khai hóạ Tao tuy không tin tà thuật nhưng tao thấy con người cũng thật lạ, họ sát hại nhau bằng những phương cách tàn nhẫn không tưởng tượng được, theo tao, nếu quả địa cầu này không có nhân loại chắc sẽ bình yên lắm. Hoàn chen vào: - Chưa hẳn thế, cả động vật cũng sát hại nhau để sinh tồn chứ không hẳn chỉ có con ngườị - Vâng, nhưng với động vật là để sinh tồn, còn loài người đôi lúc chỉ vì ích kỷ, vì tính tham lam mà tàn sát dã man người đồng loạị Còn có nhân loại không bao giờ có hòa bình. Tôi nhìn Phương Du lo lắng: - Thôi bao nhiêu đó đủ rồi, nghe lời mày tao cứ tưởng chúng tao đang bị “lên lớp”. Nói chuyện chi mà nghe xa vời, đầy ảo tưởng. - Mày phải thích nghe mới phải Y Bình ạ. Tao cần nói cho mày biết là muốn giải quyết thù hận không thể dùng thù hận mà phải dùng... Tôi đoán được ý nó nên cướp lời: - Phải dùng tình cảm phải không? Nếu ai đánh má bên này của ta, ta chìa má bên kia cho người ta đánh thêm, nếu họ giết mẹ ta, ta đưa cha ta cho họ giết luôn, phải không? Lối châm biếm của tôi làm Phương Du phải phì cười: - Y Bình, đôi lúc tao thấy mình là một tên quá khích. Thôi thì nói chuyện khác vậỵ Đi chơi nhé? Đến chùa chơi đi, thích không? Bây giờ là ba giờ rưỡi, bốn giờ tới nơị Ở đấy chơi tới sáu, bảy giờ ta về dùng cơm. Đồng ý không? Tôi thích quá reo lên: - Thế thì nhất rồi, cho bé Kỳ đi theo nhé? Bé Kỳ là em gái của Phương Dụ Năm phút sau, chúng tôi bắt đầu nhắm hướng chùa thẳng tiến. Đáp xe buýt đến ga :Dt, xuống đi bộ thêm một đoạn đường là đến chùạ Bé Kỳ như một chú ếch con nhảy nhót phía sau, chiếc váy màu xanh của nó tung bay theo gió. Vừa đi, nó vừa hát một bản dễ thương. Hết hát ngược ta lại hát xuôi Một cột Đá trong lòng sông lăn trên núị Bước qua nhà cậu thấy mợ ru nộị Trên trời trăng mọc khắp nơi chỉ có một cánh sao Như hàng vạn ông tướng với một binh sĩ Gã câm kể chuyện, tên điếc nghe phì cườị Chúng tôi vui vẻ cườị Thư Hoàn bắt đầu thích bé Kỳ. Bấy giờ tôi mới rõ là Thư Hoàn rất yêu trẻ con, Hoàn và bé Kỳ đuổi bắt nhau, tuổi thơ làm tất cả như trẻ lạị Một lát sau bóng họ đã mất hút, Phương Du nhìn theo, rồi quay sang tôi: - Y Bình, hắn cũng dễ thương quá hở? Phương Du muốn nói Thư Hoàn. Tôi cười: - Tao gả cho mày nhé, chịu không? - Chỉ sợ mày buông không nổi hắn chứ. Chúng tôi tiếp tục đoạn đường, Phương Du nói: - Y Bình, hình như mày có chuyện lo lắng? Tôi cắn nhẹ môi, ngẩng mặt lên nhìn trời, những cụm mây trắng đang phiêu bạt. Tôi mơ màng: - Làm người không biết thế nào là hành động đúng, thế nào là sai! - Tao thấy mày có cái tật là hay quan trọng hóa vấn đề. Mày có nhớ ví dụ của tao không? Đối tượng là viên kẹo đó, nếu tâm hồn bình thản, dục vọng không có thì tất cả đều vô nghĩa, vì vậy ít nhất ta cũng nên dẹp bỏ tất cả những ý niệm về yêu và ghét thì tâm hồn mới yên được. Tôi yên lặng. Đến chùa đi quanh một vòng chúng tôi vào xin xăm. Tôi cũng không tha thiết lắm với việc xin xăm, nhưng dù sao đây cũng là một cách giải trí. Mặt trời ngã dần về phía tây, chúng tôi đi ra phía sau chùa, men theo đường mòn đầy cỏ dại đến cái hồ lớn. Không một bóng người, chỉ có tiếng chim ríu rít, hơi đất đã tỏa làm mù mờ cảnh vật. Tìm một tảng đá to chúng tôi ngồi xuống. Gió lạnh, đột nhiên tôi cảm thấy tâm hồn hoang vu, trống trảị Tiếng chuông chùa vọng lại, hồn tôi lâng lâng và cảm thấy rõ cái bé nhỏ của con người trước vũ trụ bao lạ Con người trần tục của tôi đã biến mất, chỉ còn lại một tâm hồn tinh khiết lâng lâng trong gió. Tiếng chuông đã tắt tự bao giờ, tôi chống tay lên nghĩ ngợị Một cái gì mất mát, hối hận nhúm lên trong tim tôị Dì Tuyết tuy bậy thật, nhưng tại sao tôi lại làm vậỵ Tôi nhìn lên trời tự nghĩ. Nếu quả thật thánh thần hiện hữu thì tất cả hành động của con người đều bị chi phối bởi thiên mệnh. Thế hành động đã qua của tôi có bị chi phối không? Sự yên lặng của tôi bị Phương Du cắt ngang, nó ra dấu bảo tôi nhìn về phía Thư Hoàn với bé Kỳ. hai người đang chơi trò vỗ taỵ Thế giới trẻ thơ thật đẹp. Tôi nghĩ nếu không có những lời tục tằn của dì Tuyết, nếu không có những ngọn roi của cha, nếu không có vụ tranh chấp người yêu với Như Bình, không có chuyện lem nhem của dì Tuyết với gã Ngụy, thì thế giới sẽ đẹp biết chừng nàọ Tuổi tôi là tuổi vui sướng thụ hưởng chớ đâu phải tuổi của thù hận, buồn rầu đâủ Trời sập tối, chúng tôi trở về nhà Phương Dụ Dọc đường Hoàn mời chúng tôi đến một quán ăn nhỏ dùng cơm. Sau đó Thư Hoàn còn mua cho bé Kỳ một bao kẹo lớn. Đưa Phương Du và bé Kỳ tới nhà, chúng tôi mới quay lạị Hoàn có vẻ suy tư, lòng tôi lại rối rắm. Có những cặp tình nhân âu yếm bên bờ kinh. Tôi định nói vài lời với Hoàn, nhưng lưỡi tôi khô cứng. Hình ảnh Như Bình và dì Tuyết lúc nào cũng ám ảnh tôị Thù hận đã biến mất, chỉ còn sự thương hại làm tim tôi đau nhóị Chúng tôi bước xuống bờ đê, có những ghế đá dọc theo bờ sông dành cho những kẻ yêu nhaụ Hoàn hỏi tôi: - Ngồi chơi một chốc nhé? Tôi không phản đối, chàng tìm một chỗ thoáng ngồi xuống. Nắm lấy tay tôi, Hoàn nói: - Bây giờ Y Bình cho anh biết, hồi chiều em đến đằng kia làm gì? Tôi chau mày: - Anh đừng nhắc đến chuyện ấy nữa, để em thở một chút chứ! Hoàn yên lặng, chúng tôi ngồi trong thế thụ động. Không khí nặng nề vây quanh. Ễnh ương sâu bọ trong cỏ bắt đầu hợp tấu khúc nhạc sầu ảo nãọ Dòng sông trong đêm yên lặng, một chiếc thuyền con trôi trên dòng nước dưới ánh trăng treo... Vẻ tĩnh mịch của màn đêm làm chúng tôi mơ màng. Một lúc, Hoàn nói lảng: - Nhìn trăng đáy nước kìa em! Tôi nhìn theo ánh nước lay động, những nếp nhăn bạc trên nước lấp lánh, tôi yên lặng. Một đám mây trôi đến. Trăng đã khuất trong mâỵ Nhắm mắt lại, mây đen như đang vần vũ trong lòng tôi.
__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng. Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé .... Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|