|
#91
|
||||
|
||||
|
CHƯƠNG 16
Juliet khẽ vặn người, nhẹ nhàng tụt dần về phía cuối thảm. Ross đang ngủ, nàng không muốn làm anh tỉnh giấc. Gót chân nàng chạm mép gờ đá trước cửa hang, nàng tiếp tục tụt xuống cho tới khi chân buông thõng ngoài gờ đá. Khi ngón chân chạm cỏ, nàng chui hẳn khỏi thảm và ngồi dậy. Bà Gabriella chắc phải tự hào về nàng, Juliet cười thầm tự nhủ. Có điều phải chui ra theo cách ngược với lối thông thường, vì đó là cách cổ truyền bắt buộc khi được vời đến long sàng! Cô gái mà vị chúa tể của vương quốc hạ cố đêm ấy không được phép vào giường theo lối thông thường, mà phải nhẹ nhàng luồn từ phía dưới chân lên nằm cạnh ngài. Nàng nhăn mặt tự hỏi không biết ông ta nghĩ gì trong lúc nằm chờ, nhìn cô gái thở như muốn đứt hơi đang rúm người bò đến cạnh mình? Nàng cho rằng ông ta quá cao ngạo, nên cô gái tội nghiệp nào lên giường khác kiểu ấy sẽ bị ném ngay vào tay đao phủ. Nàng rùng mình, với tay lấy chiếc áo choàng. Một cô gái không còn trinh tiết chắc cũng sẽ chịu chung số phận như vậy. Quốc vương hẳn sẽ nổi trận lôi đình khi phát hiện ra rằng trên giường ông chỉ là đoá hoa cánh tàn nhị rữa! Nàng bắt đầu hiểu rằng Ross đã đúng khi bắt nàng phải chấp nhận kế hoạch của anh. Nếu nàng ở lại, sự thật rồi cũng sẽ lộ ra, và ở trong cung cấm toàn đàn bà con gái với lũ hoạn quan, nơi ngoài quốc vương ra không ai được phép bén mảng tới, không thể có chuyện cô gái bị người đàn ông nào ở đó phá trinh. Thế là người ta dễ dàng suy ngay ra rằng Juliet đã chung chạ với đàn ông trước khi được đưa vào cung. Và chỉ có một người duy nhất đã làm việc ấy. Đó là kẻ tuyên bố anh ta được giao phó nhiệm vụ coi sóc nàng! Ross hiểu điều này ngay từ đầu, song không có cách nào để biết chuyện lừa dối của họ đã bị phát hiện hay chưa. Nhưng chính anh cũng đang bị giam giữ, biết rằng ngày nào cũng có thể là ngày cuối cùng của đời anh. Phải chăng nàng thực sự có ý nghĩa nào đó đối với anh? ý nghĩ đó làm nàng ấm lòng. Nàng ngước nhìn trời. Bầu trời không sáng như những ngày qua, không khí nghe chừng rất ẩm. Có lẽ mùa mưa đang tới. Cần phải mang vào hang mấy thứ đồ ít ỏi mà họ có. Đun nấu trong hang thì không ổn, nhưng nàng cho rằng ăn thức ăn nguội vẫn ngon. Anh còn mua từ chợ về những gì nữa nhỉ? Đêm qua tối quá, nàng không xem kỹ được trong túi có gì. Một chiếc đèn dầu nhỏ giống như cây đèn thần của Alađanh, hành, khoai lang, dầu nấu, còn cái này có phải cà phê không? Nàng nhìn gói giấy trong có thứ gì vàng vàng vón cục. Nàng nếm thử, biết ngay là đường. Nàng thèm cà phê không chịu nổi, bèn nhóm lửa, đặt nồi đun nước. Trong khi chờ nước sôi, nàng rửa mặt, tay, rồi bày bánh mỳ và pho mát lên tàu lá chuối. Nàng bỏ một nhúm cà phê vào nồi, mùi thơm bốc lên ngào ngạt, rồi nhanh tay vạt trái dừa, đổ nước dừa vào nồi, cho thêm một ít đường. Ross mở mắt thì nhìn thấy một cô gái mắt sáng ngời, tóc xoã bờ vai đang quỳ cạnh anh trên chiếc thảm. Cô gái cầm đưa anh gáo cà phê đầy tận miệng. - Ngài dùng cà phê chứ ạ? Juliet hỏi, mắt lúng liếng: - Người quân tử Ăng lê không coi việc mang sôcôla nóng phục vụ tận giường là quá đáng chứ ạ? à quên! Ngài đâu phải quân tử Ăng lê? Ngài là du khách ưa mạo hiểm của xứ E côt cơ mà! Ross nhận gáo cà phê từ tay nàng, cười bảo: - Thưa bà, đúng vậy. Có nghĩa tôi không theo luật chơi thông thường mà người đời chấp nhận. Dân E cốt chúng tôi có luật chơi riêng cho từng trường hợp cụ thể. Anh uống cà phê và nhận xét: - Em pha ngon lắm. Anh đã ớn tận cổ khi phải uống cái thứ nước lờ lờ như bùn mà ở xứ này họ gọi là cà phê. Anh nhìn xuống: - Ăn sáng trên giường luôn. Anh rất vui, đó chỉ là món quà nhỏ ấy mà. - Qùa nào cơ? Anh nhướn mày: - Nghĩa là em chưa xem hết các thứ trong túi à? - Em có thấy đồ ăn, nhưng rồi thèm cà phê quá phải pha luôn. - Anh nghĩ đàn bà thích quần áo mới! - Em đã bao giờ có đâu - trừ những thứ anh mua tặng em ở Capetown. Nàng cúi đầu, làn tóc xoã che kín mắt, song Ross nghĩ má nàng đỏ ửng - Anh bảo anh mua cho em mấy thứ ở chợ à?, nàng ngượng ngùng hỏi. - Cho cả hai đứa mình., Ross nói vội - Hai chiếc áo, dép và cả đoạn dây da nữa. Em có thể cắt làm dây buộc tóc, hoặc dùng làm dây lưng nếu áo dài quá. Chẳng đáng là bao. à, cả chiếc sơ mi thay cho chiếc em xé băng bó cho anh. Anh cúi nhìn bánh mỳ, pho mát, thầm rủa mình dại mồm dại miệng làm nàng nhớ lại những chuyện không hay hớm gì. Anh lại nằm xuống, nhìn những phiến đá trong hang. Lấy giọng thản nhiên, anh bảo: - Tối nay sau khi cậu bé chăn dê về rồi, mình có thể ra hồ nước tắm thoa? thích. Anh sẽ rất mừng được cởi bỏ đôi giầy cùng bộ đồ hôi hám này, và mặc thứ mát hơn. - Còn em, Juliet hớn hở bảo, - cũng ớn cái áo choàng này lắm rồi. Nàng ra ngoài thêm củi vào bếp. Rất may thịt dê đã thái sẵn, nàng cho vào chiếc nồi to hơn cùng một ít dầu nấu. Lúc Ross ra, nàng đang thái hành và khoai. Anh xách bình nước biến vào bụi, lát sau trở về nằm thở trong bóng râm cách chỗ nàng một quãng. Anh có vẻ mệt không kém gì lúc đi chợ về, nàng nghĩ, song nghỉ ngơi ăn uống vài hôm thì sẽ khá hơn.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
|
#92
|
||||
|
||||
|
Vì thiếu thìa đĩa, họ phải dùng tay bốc thịt ninh đựng trong lá chuối. Ross tuyên bố trong đời chưa từng được ăn bữa nào ngon như bây giờ, nhưng anh ngốc thật, không nghĩ ra chuyện mua thìa đĩa ở chợ. Qúa nóng vì ngồi gần lửa và khí ẩm, Juliet mỉm cười, mắt ríu lại. Nàng trèo vào nghỉ trong hang cho mát hơn, rồi lăn ra ngủ mãi tới lúc mặt trời lặn mới tỉnh dậy. Để chuộc lại sơ suất của mình, suốt buổi chiều Ross dùng dao gọt cành cây thành hai chiếc thìa, rồi dùng đá mài cho thật nhẵn. Juliet đột nhiên xuất hiện bên cạnh, vẻ thích thú của nàng làm anh thấy vui. - Cánh thủy thủ anh nào cũng thích đẽo gọt, anh nhún vai nói: - Nó giúp họ giết thời gian dài đằng đẵng trong mỗi chuyến đi. Anh ngẩng lên, mỉm cười với cô gái bỗng đâu trở lên quan trọng đối với anh. Nàng không đòi hỏi điều gì, ngược lại còn dành hết sức lực, tinh thần vào vấn đề sống còn của cả hai. Anh nhận thấy mình đang ngó nàng trân trân, nên vội nhìn xuống, song Juliet vẫn đang bận nhìn hai chiếc thìa nên không để ý. - Anh ra hồ đây, anh đột ngột nói - Giờ chắc cậu bé về rồi. Anh đứng dậy tới bên chiếc túi, lấy cái áo và đôi dép to hơn: - Còn lại là của em đấy, anh nói, xoay người bước đi không nhìn nàng. Nàng nhìn theo, không hiểu sao bỗng dưng anh lại cau có và xử sự như vậy: - Em đi cùng được chứ?, nàng hỏi, giọng nhũn nhặn. - Không, anh trả lời cụt lủn. Rồi anh nhìn nàng: - Anh muốn nói có thể ở đó không an toàn. Anh sẽ xem khu ấy thế nào và nước có sâu lắm không?. - Em biết bơi mà. - Vấn đề không phải ở chỗ đó. Chúng mình đi riêng tốt hơn. - Anh cho là bọn người của lão tể tướng có thể quanh quẩn ở đó à? - Anh không cho là như vậy. Bọn chúng chả dại gì lang thang trong vùng đồi vào ban đêm. - Vậy thì anh lo cái gì? Chúng ta có thể mang súng theo. Ross cau mày làm vẻ bực bội: - Trời đất ơi, em không hiểu rằng anh phải dự phòng mọi chuyện ư? Đừng cãi vã làm anh khổ thêm nào. - Em xin lỗi. Anh cứ việc đi một mình nếu anh muốn vậy. Song em chẳng hiểu sao nữa! - Không phải thế, mà là..., anh lúng túng ngừng lại, rồi nói tiếp: - Không phải anh không muốn em cùng đi. Nhưng mình phải tắm truồng, mà cái hồ khốn kiếp ấy thì lại quá nhỏ, làm sao giữ cho phải phép được. Juliet tròn xoe đôi mắt nhìn anh: - Đến bây giờ mới nghĩ tới thanh danh của em thì cũng hơi muộn, phải không? Nhất là khi đêm nào mình cũng phải ngủ chung một thảm. - Anh biết, nhưng hoàn cảnh hiện nay như thế cũng đành chịu. Anh sẽ cố gắng để em cảm thấy dễ chịu bằng cách nằm xa ra vậy. Juliet đăm chiêu nhìn anh, không hiểu nổi sao bỗng dưng anh lại giở chứng như vậy. Mấy lời nói vui của anh làm nàng nghĩ chắc vì còn quá yếu nên anh không ôm hôn nàng. Nàng có đáng xấu hổ khi phải tự thú nhận đã mong mỏi được sống lại những giờ phút đắm say tình ái ấy? Nếu họ tìm lại được tự do, anh sẽ trở thành thuyền trưởng một tàu khác, còn nàng tất nhiên lại tiếp tục cuộc hành trình đến nơi lưu đày. Vì vậy, nàng nghĩ, ngay từ bây giờ, anh phải bắt đầu gỡ thoát dần khỏi mối quan hệ với nàng. Biển cả đã đưa họ đến với nhau và giông tố đã xô họ vào vòng tay nhau. Giờ đây không còn là người tình qua giông tố nữa mà chỉ là hai người đồng hành bất đắc dĩ. Đó có phải là điều anh muốn không? Nàng nhẹ nhàng đứng dậy theo đúng cung cách đã được dạy khi còn ở hậu cung, kiêu hãnh nhìn anh: - Thuyền trưởng Jamleson. Tôi sẽ tuân thủ mọi quyết định mà ông lựa chọn. Tôi hiểu suy nghĩ của ông và sẽ cố hết sức tôn trọng tự do của ông. Nàng ráng mỉm cười, thầm cầu mong môi nàng đừng run, để lộ nỗi xót xa đang cào xé trái tim nàng. Ross thở mạnh, nhìn chằm chằm khuôn mặt với nụ cười khô héo dưới mái tóc loà xoà còn ẩm. Người anh bất động, song các giác quan của anh như thôi thúc anh ôm chầm lấy cô gái mảnh mai đang mỉm cười đứng ngay trước mặt. Có Chúa chứng giám, phải là kẻ siêu phàm mới cưỡng lại được cái khát khao cháy bỏng ấy! Anh chỉ có thể làm điều đó nếu nàng hiểu được rõ lý do của anh. Anh cảm thấy nàng bị xúc phạm và biết rằng cách xử sử của anh thật quá vụng về. - Juliet, anh nói giọng dứt khoát - Không phải anh lo lắng đến tự do của anh, mà là của em. Em là cô gái con nhà danh giá, một công nương hẳn hoi. Ở trên tàu Grace, em là cô nữ tù bị anh cưỡng bức lên giường với anh. Đó là việc đã rồi, có hối cũng đành chịu. Nhưng bây giờ anh cần đối xử lịch sự với em theo đúng cung cách của kẻ trượng phu, điều mà rất tiếc cho tới túc này anh vẫn chưa làm được. Tối qua anh mới nhận ra rằng cha em đúng là Ngài George Westover, và chỉ vì chưa đủ tiền, nên không chuộc em ra được. Xin em thứ lỗi vì anh đã động đến nỗi đau của em, song anh nhất định phải đưa em về trả cha em bằng được. - Nhưng ông quên tôi vẫn là cô gái trong vòng tù tội, thuyền trưởng ạ. - Cô Westover, cô cũng quên một điều là tàu Grace đã chìm sâu đáy biển cùng với số tù nhân. Đối với nhà chức trách, tên cô cũng nằm trong số đó, nếu tôi về được báo cáo sự việc với họ. Chỉ có cha cô là biết vì có thư của cô. Juliet đan chéo hai tay: - Tôi có thể bắt đầu cuộc đời mới, nàng thở dài nhè nhẹ: - Ở một nơi mới, dưới cái tên mới. Cám ơn thuyền trưởng. Anh phẩy tay ra hiệu gạt đi: - Như vậy là em cũng hiểu tương lai xứng đáng đang chờ đợi em. Nếu anh tiếp tục làm hại thanh danh của em bằng việc phạm thêm sai lầm thì thật không đáng mặt quân tử, cho dù anh... Anh vội im bặt. Juliet nhìn xuống để giấu ánh mắt của mình: - Ra thế! Anh tìm cách bảo vệ thanh danh của em, chứ không phải của anh? - Của anh? Lạy Chúa, anh làm gì có mà bảo vệ! Anh vừa cười vừa bảo: - Danh tiếng của dân đi biển thì có, nhưng làm gì có danh tiếng gia đình mà sợ bôi nhọ? Anh đã lang bạt kỳ hồ từ năm mười lăm tuổi. Anh kính trọng công ty và những người cùng đi biển với anh, song anh có cách sống riêng. Nhưng Juliet...... Anh ngừng lại, và nàng ngước mắt nhìn thẳng mắt anh: - Anh hứa sẽ không để cách sống ấy của anh làm tổn hại đến em. Anh sẽ đưa em trở về nhà, anh sẽ không nói cho ai biết tất cả những chuyện giữa hai chúng mình. - Cám ơn anh, nàng nhẹ nhàng nói, nhìn anh xoay người đi khỏi chỗ nàng. Lời giải thích của anh đã làm nỗi đau trong tim nàng dịu bớt, thay vào đó, lòng nàng như có lửa đốt. Nàng chưa thể cho anh biết rằng nàng không muốn nhìn mặt cha, song anh đã dấy lên trong nàng hy vọng về một cuộc đời mới. Nàng ngẫm nghĩ về những lời anh nói, nhất là điều mà anh còn để lửng giữa câu. Cho dù anh muốn có em vô cùng chăng?
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
|
#93
|
||||
|
||||
|
Có phải câu anh định nói là vậy không? Và cụ thể hơn, nàng có chấp nhận việc anh đối xử một cách trang trọng với nàng không? Kể cũng hay, nàng nghĩ, song đó là điều nàng chưa từng được biết. Nghĩ đến cảnh Ross Jamieson xử sự nghiêm trang với nàng như với một công nương, nàng cười phá lên. Mắt nàng bắt gặp cái túi. Chỉ tại Ross bỗng nhiên ngần ngại nên nàng vẫn chưa thực hiện được khao khát của nàng là đi tắm. Tội quái gì nàng phải ngại anh đắn đo, để tự tước mất niềm khoái trá mà có lẽ lúc này anh đang tận hưởng một mình? Thật chẳng công bằng chút nào. Anh cáu cũng kệ, nàng quyết không chịu mặc cái áo choàng này thêm phút nào nữa. Nàng thận trọng leo ngược lối mòn, tim nàng đập mạnh vì cảm thấy ngài ngại. Đứng khuất sau bụi cây, nàng nhìn xuống hồ. Ross đang ở dưới đó, chậm rãi sải dài trên mặt hồ như một con rái cá. Nàng nhìn đôi cánh tay rắn chắc đưa lên hạ xuống khi anh bơi từ bên này qua phía hồ bên kia. Anh bơi mất bao lâu? Đủ thời gian để nàng luồn xuống nước khi lưng anh quay lại phía nàng không? Nàng lặng lẽ cởi bỏ áo quần và chờ. Bởi tới gần bờ, anh lộn lại và từ từ bơi đi. Nàng rón rén bước một đoạn ngắn rồi nhanh :Dng xuống nước. Nước trong vắt, nàng có thể nhìn thấy những hòn sỏi dưới đáy hồ. Nàng lặn xuống gần sát đáy, khoan khoái trườn trong làn nước xanh biếc. Dù anh có bực thế nào đi nữa, mấy lời gay gắt của anh cũng không làm nàng mất cái thú được tự do bơi lội sau bao ngày tháng. Mặt nước xao động làm nàng nhận thấy cần ngoi lên thở. Anh vừa bơi qua mà không thấy nàng chăng? Hồ không rộng lắm, nàng khó hy vọng giữ kín được lâu. Nàng đang ngoi lên, thì ai đó túm chặt tóc nàng lôi thẳng dậy, rồi lại dìm ngay nàng xuống. Tay vung loạn xạ, nàng co chân đạp vào kẻ đang dìm nàng. Được một lúc, nàng hụt hơi và sặc nước. Nàng giãy giụa điên cuồng, tay cấu mạnh vào vật đang nắm tóc nàng. Chắc chắn không phải Ross đang cố dìm chết nàng! Không, không có lẽ nào lại thế! Có kẻ nào đó đã theo nàng xuống hồ. Người của lão tể tướng chăng? Có thể chúng theo dõi và đợi cho đến lúc con mồi của chúng mình trần như nhộng, không thể kháng cự được? Nàng không thể suy nghĩ mạch lạc vì đầu đau dữ dội. Đúng lúc nàng ngạt thở, nước không còn sủi bong bóng nữa, thì đầu nàng được kéo lên khỏi mặt nước. Nàng há mồm thở dốc từng cơn và ho sặc sụa. - Lạy Chúa, người đó thốt lên kinh ngạc - Juliet ư? Nàng chớp chớp mắt và lờ mờ nhận ra Ross. - Chả lẽ cần phải dìm em gần chết mới nhận ra được hay sao? nàng hổn hển nói rồi lại ho rũ rượi - Em cứ tưởng người của lão tể tướng dìm em! - Còn anh lại nghĩ em là người trong bọn của lão ấy, nên mới dìm em thế. Anh xin lỗi, nhưng em ra đây làm quái gì vậy. Anh đã nói em ở lại hang cơ mà. - Trong khi anh bơi thoa? thích một mình ở hồ ư? Cùng cánh với nhau cả, tôi không thấy có lý do gì để phải tuân lệnh của ông, thuyền trưởng ạ. Tôi đâu phải là người trong thủy thủ đoàn của ông. Nàng hất tóc ra sau, lấy chân đạp nước và nhìn anh với vẻ ngang ngạnh: - Mình không mặc quần áo tắm có sao không? - Với anh thì có đấy!, anh trả lời, môi mím lại, rồi lao vụt đi về phía bờ bên kia làm nước ngầu bọt. Juliet nhìn theo đôi vai chắc nịch đang lướt xa dần. Nàng mỉm cười. Cái quyết tâm của anh liệu tồn tại được bao lâu khi họ cứ bơi qua bơi lại trong chiếc hồ nhỏ xíu này? Nàng chậm rãi bơi về phía thác nước đổ xuống, qua đám bụi nước từ vách đá bay mù mịt. Tay nàng bám được vào gờ đá, nàng tìm được chỗ để chân thẳng người khỏi đám nước ngầu bọt trắng xóa. Cố giữ thăng bằng, mắt nhắm mắt mở vì nước văng đầy mặt, nàng lao qua làn bụi vào trong đám nước ngầu bọt, giống như chiếc sao chổi kéo theo cái đuôi đủ màu sắc của cầu vồng. Ross nhìn lên đúng lúc nàng lao xuống nước. Anh giật mình thấy nàng giống như nàng tiên cá lấp lánh nhẹ nhàng lướt trong dòng thác trước khi biến mất vào đám nước bọt ngầu trắng xóa dưới chân vách đá. Thật điên rồ mới nhảy liều, để dòng nước mạnh kéo trôi xuống như thế! Lòng hồ nhiều gờ đá. Ngộ nhỡ nàng lao phải gờ đá thì sao? Không kịp suy nghĩ anh vội vàng bơi tới chỗ nàng vừa mất hút trên mặt nước. Anh nhìn kỹ xung quanh. Không thấy đầu nàng nhô trên mặt nước. Anh hít một hơi thật sâu, lao xuống chỗ nước ngầu bọt và chỉ nhoài người vài cái đã xuống tới đáy. Anh rất lo, chỉ sợ nàng chìm nghỉm dưới đó, nhưng không thấy. Anh lặn ra khu vực bên cạnh để tìm, mãi tới lúc phải ngoi lên để thở. Anh nổi lên mặt nước, mặt đỏ gay và đang lo lắng thì trông thấy nàng. Juliet đang điềm nhiên nằm ngửa trên mặt hồ, tay nhẹ nhàng khua nước, không hề biết nàng vừa thực hiện một cú nhảy đầy nguy hiểm, và hình như cũng không biết anh đã phải cố sức tìm nàng vì lo lắng cho nàng. Sự lo lắng trong anh chuyển thành nỗi tức giận. Đồ quỷ cái ấy đã làm anh sợ hết cả hồn! Anh nghiến răng, thở mạnh và bơi như phát điên về phía nàng làm nước văng tung toé. Juliet nghe tiếng anh bơi lại phía mình, liền nhắm mắt lại. Ta có thể ngủ trên chiếc giường êm ái nhất đời này, nàng thích thú nghĩ, tay chân khua rất nhẹ giữ cho người nổi trên mặt nước. Nàng không ngờ phải nghe những lời giận dữ phá vỡ giây phút thanh thản của nàng. - Sao em lại có thể liều lĩnh đến thế? Anh chưa thấy ai liều mạng đến ngu ngốc như vậy. Đừng bao giờ diễn lại trò ấy nữa, nghe chưa? Nàng mở choàng mắt, bất ngờ trước giọng giận dữ của anh: - Tất nhiên em nghe thấy. Em nghĩ bất cứ ai trong vòng năm dặm cũng đều nghe thấy, nhưng anh bảo sao cơ? Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc đang nhìn nàng. - Cú nhảy vừa rồi. Cái cú nhảy dở điên, dở dại ấy! Em không thấy lao vào thác nước ấy nguy hiểm như thế nào sao? Juliet mỉm cười: - Em lại thấy vô cùng thích thú, mà em nhảy thế đã quen rồi. Anh lo cho em ư? Nàng lim dim nhìn anh, miệng vẫn giữ nụ cười. Ross bỗng nhận ra rằng anh đang ở sát ngay cạnh thân hình mịn màng, trần truồng ấy. Nắng xế chiều soi trên làn da ướt đẫm làm nó trông mỡ màng như vỏ trái lê chín mọng, mái tóc đen dài bồng bềnh trên mặt nước hồ. Anh biết anh cần phải lùi ngay, song không hiểu sao không đủ sức làm điều đó.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
|
#94
|
||||
|
||||
|
Juliet đặt một tay lên vai anh, thẳng người trong nước, xoay mặt lại và quàng cả hai tay xiết chặt lấy anh. Nàng cảm thấy người anh cứng lại, trong khi anh cố giằng ra, giữ đầu óc cho tỉnh táo. - Trời lạnh hơn rồi đấy. Ta về thôi, anh nói trong hơi thở gấp, cố gỡ khỏi vòng tay của nàng. - Nếu anh muốn, nàng nói và buông tay ra. Nàng đặt tay lên ngực anh, từ từ ngụp xuống nước, các ngón tay lướt dọc người anh. Đôi tay nàng tựa như hai thỏi sắt nóng đỏ . Ross bủn rủn chân tay, rồi thở dốc khi tay nàng sờ tới phần dưới bụng anh. Nhưng Juliet dừng lại, rồi nổi dần lên mặt nước. Anh thấy rõ người nàng qua làn nước trong vắt khi nàng nhẹ bơi đi, ngửa mặt nhìn trời, thân hình tuyệt đẹp với đôi vú căng tròn từ từ trôi dần ra xa. Sức lực như trở lại với anh, cùng với ngọn lửa khát vọng bốc mạnh. Ngón tay nàng vô tình hay hữu ý, anh không rõ, nhưng anh biết rằng anh thèm khát nàng đến mức không kiềm chế nổi. Làm sao họ có thể sống và ngủ cạnh nhau trong khi lòng anh khát khao nàng đến nhức nhối? Anh nhớ lại những lời giễu cợt của nàng, song hoàn cảnh đã thế, anh đành chấp nhận. Như anh đã nói, đó là quyền của nàng quyết định. Muộn mất rồi, anh không thể thay đổi được, nhưng còn biết bao đêm dài nữa thì sao? Anh gạt ý nghĩ ấy đi. Nói mà không làm thì thật đáng khinh bỉ. Anh ngừng nhìn. Cô gái chết tiệt! Nàng lại leo lên chỗ thác nước lần nữa: - Juliet! anh hét lên, nhưng tiếng nước réo làm nàng không nghe thấy. Ross lao xuống nước, bơi thục mạng lại chỗ nàng. Tới chỗ nước đổ xuống, anh nhìn lên thấy nàng ngay trên đầu anh. Anh lại hét, tay vung lên như ra lệnh, hy vọng nàng quay xuống nhìn. Mà nàng nhìn xuống thật, anh nghĩ thấy nàng đang cười, song cũng có thể là do thác nước làm anh cảm thấy vậy. Song lần này nàng không lao đầu xuống như anh đang lo, mà chỉ nhảy vào dòng nước cuồn cuộn đổ xuống. Nàng rơi ngay trước mặt anh, và khi chân nàng chạm nước, anh giang tay vừa vặn ôm ngang người nàng, cả hai cùng chìm sâu xuống đáy. Chân Ross chạm đáy trước. Anh co chân đạp mạnh, tay ôm chặt Juliet. Họ ngoi lên mặt nước, thở hổn hển. Juliet lại quàng tay ôm chặt cổ anh, hai thân hình xoắn chặt vào nhau. Nàng ngửa mặt nhìn anh mỉm cười: - Em đâu có lao đầu xuống, thưa ông thuyền trưởng. - Dù chỉ là nhảy xuống như thế cũng nguy hiểm không kém, cô bé ngốc nghếch ạ. Anh không đủ sức cưỡng lại nụ cười nhẹ nhõm, càng không cưỡng được cặp môi đầy khêu gợi của nàng. Anh cúi xuống hôn nàng, hai thân hình áp sát nhau lại chìm sâu xuống đáy nước. Họ ngoi lên, nhìn nhau cười, rồi Ross một tay ôm nàng, tay kia bơi vào chỗ nước nông hơn. Đến đoạn nước sâu ngang ngực, anh dừng lại: - Ta phải về thôi, anh lại bảo. - Sao vội thế? Juliet nói rồi rướn người trong vòng tay anh. Ngực nàng ép sát ngực anh, hai chân quặp chặt đùi anh. Da nàng mịn màng như lụa tinh khiết nhất. Hai thái dương anh đập rần rật trong khi da thịt mềm mại của nàng áp sát người anh. Tay anh vuốt dọc lưng nàng và anh cảm thấy người mình cứng đờ. Anh cố cưỡng lòng khát khao cháy bỏng, nhưng hai chân nàng vẫn quặp chặt lấy anh, làm anh chết ngợp trong thèm muốn. Juliet nhẹ nhàng buông lỏng người hạ cho tới khi chạm vào cái phần đầy nam tính của anh, người nàng như đoá hoa nở ra đón nhận nó. Nàng ôm chặt lấy anh, hôn lên mặt, lên cổ anh, trong khi nàng như đang bay trong trạng thái ngây ngất. Sau bao ngày dài đằng đẵng chờ đợi, nàng lại được đê mê trong niềm vui hội ngộ. Nàng bất giác nhớ tới những đêm chung chăn gối trên tàu Grace, và nàng ghì chặt anh chẳng kém gì anh đang ôm riết lấy nàng. Trong cái cách làm tình mãnh liệt của anh, nàng vẫn cảm nhận được sự quan tâm dịu dàng ở anh như những lần trên tàu Grace, chứ không thô bạo như những kẻ chỉ biết thoa? mãn cho mình. Sau đó họ lên bờ nằm nghỉ trên đám cỏ dày. ánh chiều chạng vạng, không gian vắng lặng đầy hơi ấm. Lá trên cây không hề xao động, chim :Dc lặng lẽ bay về tổ trên những cây cao. Song hai người đang nằm đó im lặng nhìn nhau. Ross gạt những giọt nước bám trên ngực nàng, cúi hôn hai núm vú nhỏ hồng. Tay anh vuốt bụng nàng, dọc theo những đường cong thon thả. Anh hôn lên đùi nàng, nàng thở dốc khi anh động đến phần nhạy cảm nhất trên thân thể nàng. Sau đó anh từ từ đè lên người nàng, cả hai ngây ngất trong cảm giác đê mê dìu dịu, chứ không mãnh liệt như lần trước đó. Mặt trời đã xuống núi, người họ nóng bừng và khô ráo lúc Juliet xoay người nhìn Ross đang nằm ngửa nhìn trời. Dưới tia sáng cuối cùng của ngày, mắt anh càng xanh biếc, mớ tóc đen rối bù chẳng kém gì tóc nàng. Anh quàng tay ghì sát nàng vào người, hai cơ thể như dính chặt vào nhau. - Mình về thôi, anh đủng đỉnh nói. Juliet hôn anh: - Anh cứ nói mãi câu ấy: - Anh biết, anh cười bảo. - Lẽ ra nếu anh về ngay từ lần đầu khi anh nói câu đó, thì mọi việc chắc đã không xảy ra như thế này. - Anh ân hận à? - Không, nhưng đó là biểu hiện đáng buồn về cách xử sự của anh. Anh đã quyết tâm phải đối xử với em như đối với một cô gái con nhà quyền quý, chứ không phải cưỡng bức em như lúc còn ở tàu Grace. Anh không thể tha thứ cho mình việc đó. Juliet cười nhìn anh: - Em có vẻ là cô gái đồng trinh miễn cưỡng lắm sao? ở tàu Grace thì có thể thế thật, song giờ đây, khi anh đã cho em biết được những thú vui xác thịt, thì em lại chỉ ngại ngần khi không được tận hưởng nó mà thôi! Đừng coi em là bậc công nương lệnh phụ, Ross ạ. Em không chịu được điều đó. Chính vì vậy....., nàng bỗng ngừng lại, và anh ngạc nhiên thấy má nàng đỏ bừng. - Chính vì vậy làm sao? anh hỏi. - Chính vì thế em đã tìm cách khêu gợi anh lúc ở dưới hồ, nàng cúi mặt, nói với giọng nghiêm trang.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
|
#95
|
||||
|
||||
|
Ross nhìn đầu nàng cúi gằm, rồi cười phá lên, ghì chặt nàng vào bộ ngực đang rung lên vì cười: - Ôi, quỷ tha ma bắt anh đi! Thế mà anh cứ tưởng em phải bám vào anh vì chân chưa tới được đáy cơ đấy. Lẽ ra em phải nói cho anh biết, để anh khỏi phải ráng sức kiềm chế ham muốn trong anh! Anh vừa nói câu đó, bầu trời như vụt tối sầm và mây như vỡ ra. Mưa ập tới như xối nước, những giọt nước mưa lạnh quất mạnh trên người họ. - Giờ phải về thật, Ross nói, vẫn còn cười và Juliet lảo đảo đứng dậy. Anh nhìn theo bóng dáng thanh mảnh, mái tóc đen dài phất phơ dưới trời mưa như trút. Rồi vừa cười, anh vừa vớ vội đống quần áo theo sau. Mưa nặng hạt tới mức anh không thấy gì trước mặt, nhưng đến được chỗ Juliet đứng dưới những tàu lá chuối nước rỏ dòng dòng. Anh ôm nàng cùng mớ quần áo nàng đang cầm vào vòng tay của anh. Mưa xối thẳng vào mặt, lá chuối dài quét ngang mắt, anh lần mò về hang trong khi Juliet cười rũ rượi, bám chặt lấy cổ anh. Anh len qua bụi cây râm ngoài hang, đặt nàng xuống thảm quăng đống áo quần ướt sũng vào góc hang rồi trèo vào nằm cạnh nàng. - Nhờ trời em đã để túi đồ trong hang, Ross nói, quay nhìn chiếc nồi đặt trên bếp tắt ngấm - Trong nồi phải có đến mấy phân nước rồi. Anh cảm thấy Juliet đang run rẩy cạnh anh, liền với tay lấy chiếc bình rượu. - Rất tiếc anh không pha được cà phê, song thứ này sẽ làm em ấm người. Anh rót một ít rượu vào hai chiếc gáo dừa. - Quần áo mình ướt ráo cả. Biết lấy gì mặc bây giờ? Juliet băn khoăn hỏi. Ross nâng chiếc gáo lên, nhìn qua mép gáo mỉm cười: - Em cứ nguyên như thế anh lại càng thích hơn. Anh khoái chí thấy nàng đỏ mặt, cố giấu vẻ ngượng bằng cách cầm gáo rượu uống cạn một hơi. Mặt nàng càng đỏ vì chất rượu mạnh làm nàng thở hổn hển. Anh vội gỡ cái gáo khỏi các ngón tay cứng đờ của nàng, và trong khi nàng còn đang thở lấy thở để, anh ôm chặt nàng vào lòng và kéo thảm trùm kín hai người. Chỗ rượu mạnh như bốc lửa trong người nàng đang bị lạnh run. Nàng như tan chảy trong vòng tay anh, đầu nép sát dưới cằm, tay ôm quàng lưng anh. Hơi ấm từ chiếc thảm và từ người anh xua dần cái lạnh trong nàng. Nàng nép sát vào anh, đón nhận hơi ấm từ người anh truyền qua. Họ nằm, người lơ mơ và thoa? mãn, không để ý gì đến trận mưa xứ nhiệt đới đang gầm rú bên ngoài. Tiếng mưa rơi đều đều như ru họ vào giấc ngủ, và khi Juliet tỉnh dậy, nàng thấy Ross đang bưng bánh mỳ, pho mát quỳ bên cạnh nàng. Nàng ngồi dậy, đón nhận với vẻ biết ơn. Bên ngoài tối đen như mực. Gió gào thét, quất mạnh những cây cao và bụi rậm, làm chúng rạp xuống. Ngọn đèn dầu Ross thắp để trên gờ đá trong hang hắt sáng mờ mờ. - Trời lại mưa, tiếc quá, nàng nói - Mình vừa mới tắm được mỗi một lần. - Có thể tìm thú vui bằng các cách khác trong khi nằm bẹp trong hang này, Ross nói với vẻ nghiêm trang: - Xem ra em đã khéo kết hợp việc bơi với một hoạt động khác mà một kẻ tu mi nam tử như anh không nên nói tới! Nhưng nếu lúc nào em cảm thấy lại muốn khêu gợi anh, anh sẽ rất vui lòng không cưỡng lại! Juliet thấy anh mím chặt môi, cố hết sức nén trận cười đang sôi lên trong anh. Nàng ném mảnh lá chuối cùng mẩu vụn bánh vào mặt anh, rồi lao vào anh. - Đồ... đồ đểu!, nàng thở hổn hển, cố nén tiếng cười: - Bây giờ anh lại kiếm cớ giở trò đấy! Em chưa bao giờ tin, dù chỉ là một phút, là anh lại có thể giữ được cái quyết tâm hay ho của anh đối xử với em như với bậc công nương, lệnh phụ! Nàng lăn xả vào, kéo tóc anh trong khi anh cười nằm yên chịu trận: - Khi em vừa ra là anh đã muốn ngay rồi! Anh nắm cổ tay nàng giang rộng ra hai bên, làm người nàng nằm đè lên người anh: - Quả có thế thật, anh mỉm cười thú nhận: - Anh thì đầy thèm muốn, mà em trông khêu gợi không chịu được. Anh cứ tự chửi rủa mình cả chục lần. Lúc anh nói, anh có ý định như vậy thật, nhưng khi em bước xuống hồ, đầu óc anh đảo lộn hết cả, và anh không thể nhìn em mà lại không thấy thèm khát. Juliet thả lỏng người. Nàng cựa quậy trên người anh, cảm thấy đám lông mịn màng cọ sát trên da nàng. Nàng nhìn Ross với vẻ tinh quái, thấy mắt anh mở to, trong khi tay anh buông cổ tay nàng và đặt lên bờ vai của nàng. - Em lại muốn cướp mất quyền chủ động của người đàn ông ư?, anh hỏi giọng khàn khàn vì trận cười vừa rồi. Thoắt một cái, anh lật nàng xuống, và nằm đè lên trên: - Nể mặt tôi một chút chứ cô bé. Cho phép tôi được làm kẻ quyến rũ những cô thiếu nữ còn non tơ! Không có tiếng trả lời vì môi anh đã gắn chặt môi nàng. Họ lại cùng nhau chìm sâu vào bến bờ vô tận, chỉ có các giác quan của họ đang xoắn xuýt với nhau trong nỗi thèm khát vô biên. Bão tố dịu dần, ngọn đèn khi mờ khi tỏ rồi cuối cùng phụt tắt, trong khi hai người tiếp tục lạc trong mê cung tình ái, cho tới khi hừng đông rạng sáng trên đỉnh đồi. Ánh nắng ban mai bò vào hang, soi rõ hai người đầu tóc rối bù đang say sưa giấc nồng trên thảm. Mưa đã tạnh, chim :Dc bắt đầu đứng rỉa lông. Càng về trưa, mùi đất ẩm đang khô dần càng bốc lên, song bên trong hang vẫn không có động tĩnh gì. Mọi khát khao đều nằm im theo giấc ngủ. (hết chương 16)
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
|
#96
|
||||
|
||||
|
CHƯƠNG 17
Sáng hôm sau khi Ross ra khỏi hang, bầu trời vẫn một màu xám xịt. Anh lách qua bụi cây, bước vào khoảng đất trống, ngước mắt nhìn trời. Anh cau mày với vẻ suy nghĩ, Mùa mưa đã bắt đầu. Trời có thể mưa hàng tuần không ngớt, họ sẽ phải nằm chết dí trong vùng đồi núi này, đường tới các làng không thể đi được nữa, trừ phi người ta định lội trong bùn ngập đến đầu gối, nếu ở đây cũng mưa xối xả như những trận mưa mà anh đã gặp ở Ceylon và ở các hòn đảo vùng Viễn Đông. Chỉ có điên rồ mới nấn ná thêm. Tốt hơn nên tìm nơi ẩn náu ở vùng thấp ngang mặt biển, cho dù chỗ đó có gần cung điện hơn đi nữa. Đội quân của quốc vương chà đi sát lại vùng đất thấp, vùng hải cảng và các làng mạc rải rác trên bờ biển, nhưng không lần ra dấu vết của họ. Như vậy chỉ có thể họ đang trốn trong vùng đồi núi, và có lẽ chúng đã bắt đầu lùng lục ở đó rồi. Không ai gặp may mãi, vì vậy chỉ còn cách luồn về vùng chúng đã lùng sục. Tất nhiên chúng có thể quay lại, nhưng chắc cũng chỉ tìm kiếm qua loa, trong khi đại bộ phận quân cấm vệ sẽ rải ra khắp vùng đồi núi. Việc đó cũng chẳng thích thú gì, nhất là khi đang vào mùa mưa, nhưng tuân lệnh quốc vương, chúng vẫn cứ phải tìm ở đấy. Cần phải có ngựa, anh chợt nghĩ, hoặc loại ngựa lùn lông xù, vó chắc mà anh đã có lần gặp chở qủa tươi, dừa trên quãng đường đồi rất dốc. Cần hai con ngựa lùn nhanh :Dng đưa họ xuống vùng bờ biển. Đi bằng ngựa được cái lợi là ít có khả năng chạm trán bọn lính đang truy lùng họ. Biết mua ở đâu bây giờ? Và liệu việc mua ngựa có lọt đến tai quốc vương không? Hay là bắt trộm? Việc này có vẻ dễ hơn và ít bị nghi ngờ hơn. Một người đã không thạo tiếng, lại không biết cách mặc cả chắc chắn dễ bị để ý. Vậy là được rồi. Sẽ kiếm loại ngựa lùn, và kiếm bằng cách bắt trộm. Từ sau bụi nhìn ra, Juliet thấy anh gật gù với vẻ hài lòng. Nàng đang bày bánh mỳ dẹt và trái cây thì Ross quay lại. - Trời đất chẳng có gì sáng sủa, nàng nhận xét: - Mình phải cất kỹ các thứ mới được. Ross gật đầu: - Đã đến lúc mình phải rời khỏi vùng đồi núi này, trước khi nước hồ tràn bờ, đường sá ngập bùn. - Mà đi đâu anh? - Tốt nhất là xuống vùng đất thấp trong khi vẫn còn có thể đi lại được. - Nghe cũng có lý, Juliet tán thành - Nhưng cũng rất nguy hiểm, phải không anh? - Anh biết, nhưng hiện giờ ta ở cách cảng quá xa. Chúng ta có thể ở đây hàng mấy tháng, nhưng thế nào cũng gặp bọn cấm vệ. Về dưới xuôi, mình còn có thể gặp được chiếc tàu nào đó. Mình cũng có thể lấy trộm chiếc thuyền có khả năng vượt biển về đất liền. Nếu cứ nấn ná ở đây, sẽ tới mùa biển động, ta lại phải đợi tới sang năm. Liệu mình có hy vọng không bị phát hiện cho tới lúc ấy không? - Thôi được, Ross ạ. Em sẽ gói ghém các thứ mình cần mang theo. Mình phải đi độ bao nhiêu ngày? Anh biết chỗ đó cách xa đây không? - Anh đâu có bảo phải đi bộ. Chúng mình cần kiếm ngựa. Anh uống gáo nước, nhìn nàng mỉm cười: - Em bắt tay chuẩn bị ngay đi. Anh sẽ xuống dưới làng và... kiếm hai con ngựa. Juliet lặng lẽ nhìn anh, cố không tỏ ra lo lắng. Tất nhiên cần phải đi khỏi nơi mà họ có thể phải nằm bẹp hàng tuần dưới trời mưa như trút và các con suối nước ngập tràn bờ. Dù ăn uống kham khổ, luôn sợ bị phát hiện, sợ lão tể tướng trả thù, song thời gian qua với nàng thật là tuyệt diệu. Ban ngày được ở bên anh, đêm đêm lại cùng anh hoan lạc. Song cuộc sống này không hợp với anh. Anh là người tự do, anh cần được hoà nhập lại với cái thế giới của những người tự do khác. Cuộc sống nơi đây cũng không hợp với nàng, song tự do không phải lúc nào cũng vẫy gọi nàng. Ross đứng dậy. Juliet ngước nhìn anh. Anh đang lơ đãng nhìn tận đâu đâu, tựa như anh đã không còn ở nơi này và cuộc sống của họ Ở nơi đây sẽ chỉ là quãng thời gian đôi khi chợt nhớ lại với niềm thích thú. Nàng biết nghĩ như thế cũng hơi viển vông, bởi vì còn lâu họ mới được an toàn, song người đàn ông cao lớn, xạm đen, râu ria xồm xoàm đang đứng đó như một người hoàn toàn xa lạ. Có lẽ đúng hơn, đó là khuôn mặt của người đàn ông đội mũ ba cạnh cúi nhìn cô nữ tù nằm bất tỉnh trên boong tàu Grace. Juliet đứng dậy, nhìn khuôn mặt đen xạm ấy: - Ross..., nàng định nói tiếp mà cổ họng như tắc nghẽn. Việc gì phải bắt trộm ngựa, để rồi om xòm cả lên? Làm như vậy có nhanh hơn thật, song rõ ràng cũng nguy hiểm hơn, và lại thêm một bọn người nữa truy tìm họ. Bùn ngập đến gối, chứ có ngập đến cổ cũng đã sao đâu, miễn là họ luôn được ở bên nhau? Ross đang nhìn nàng: - Anh hãy cẩn thận giữ mình, nàng nói với giọng thật điềm tĩnh, tựa như nàng bảo anh cẩn thận tránh mấy cây có gai sau buống chuối. - Rõ rồi, thưa bà, anh cười bảo, cặp mắt xanh sáng ngời làm nàng mừng là đã không bộc lộ lo lắng của mình. Anh quấn khăn lên đầu: - Anh sẽ về trước khi trời tối, ít nhất cũng kiếm được một con. Anh cúi xuống hôn nhẹ má nàng. Đó chỉ là cử chỉ tỏ ý quan tâm, vì nàng biết anh đang mải nghĩ cách thực hiện kế hoạch của mình. Trong túi anh còn mấy hạt ngọc trai tháo từ dây buộc tóc của nàng. Chắc chắn đủ mua hai con ngựa nếu anh gặp được lái buôn ngựa đang trên đường tới kinh đô. Anh gạt ngay ý nghĩ đó. Lái ngựa thì cũng là lái buôn, mà lái buôn bao giờ cũng hay lẻo chuyện. Một kẻ lạ mặt mua hai con ngựa? Với số tiền thưởng lớn của lão tể tướng, ai lại không dỏng tai mà nghe? Tình thế bắt buộc ta phải làm điều gian trá.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
|
#97
|
||||
|
||||
|
Khi đi tới gần hồ và bắt đầu xuống đoạn đường dốc, Ross liếc nhìn trời. Mặt trời đã lên cao, hơi ẩm bốc lên mang theo mùi thơm nồng của đất. Nhưng vào thời gian này trong năm, mặt trời cũng giống kẻ tính khí thất thường. Đột nhiên nó có thể biến mất tăm, rồi mưa ào tới quất vào da thịt rát như phải bỏng. Phải rời khỏi đây ngay bây giờ, trước khi mùa mưa đến và những con suối trên sườn đá đổ nước phủ kín núi đồi. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương soi, giống như những chiếc hồ thường gặp ở xứ lạnh. Chẳng bao lâu nữa, nước sẽ tràn bờ và chú bé chăn dê sẽ phải tìm nơi khác cho đàn dê của mình. Trước mặt anh là một làng nhỏ, khói từ các bếp bốc thẳng lên trời. Ngay sát biển mà cũng im gió, nước biển nhè nhẹ xô vào bờ rồi từ từ lui ra không vương bọt trắng. Cũng chẳng lâu nữa, anh nghĩ thầm và rảo bước nhanh hơn. Gần tới khoảng đất bằng phẳng nơi các thương nhân bày hàng bán, anh nhẩn nha ngắm hàng quán và đống trái cây, dừa tươi xếp cao như kim tự tháp trên bãi cát. Một hai con lừa gườm gườm nhìn anh, chớp mắt xua ruồi, đuôi quất mạnh vào hai bên sườn. Anh lang thang trong làng, lòng ngao ngán. Không ai có con ngựa nào cho ra hồn sao? Ngay cả lũ lừa cũng bị buộc chặt vào càng xe trong tầm nhìn của chủ chúng. Anh đủng đỉnh đi từ đầu chợ tới cuối chợ. Tuyệt nhiên không thấy con ngựa chết tiệt nào! Anh chợt nhận ra anh cứ lang thang không mua gì sẽ làm mọi người để ý. Anh lượn qua lượn lại quầy này dễ đến ba lần rồi? Người đàn bà đang gắp thịt rán trong chiếc chảo to đầy mỡ đặt trên lò than không cười ra ý mời chào như lần trước nữa. Lúc này bà ta nghi ngờ nhìn anh. Mẹ kiếp, mình phải mua cái gì mới được. Anh liếc nhìn chiếc rổ để cạnh bà ta. Có lẽ mua mấy chiếc bánh dẹp và ít thịt rán với gia vị vậy. Anh nhìn vào chảo và nghĩ chắc là thịt cừu. Anh nhìn bà ta, khẽ gật đầu chừng như muốn bảo anh đã so sánh thịt rán của bà ta với thịt của những người khác và thấy đáng mua ở hàng này. Khoanh tay trước ngực, anh đứng im, mắt tỉnh bơ chờ bà ta cắt hai chiếc bánh nhét thịt vào giữa như kiểu xăngđuých, gói vào lá chuối cho nóng và đưa anh. Anh bỏ mấy xu đúng giá bà ta đòi vào bàn tay nhờn mỡ của bà ta rồi cầm gói bánh tới chỗ mấy hòn đá cuội to đằng sau quầy hàng. Anh ngồi xuống, và vì thấy bà ta nhìn qua chỗ anh một hai lần, nên anh buộc phải tỏ ra rất thích món thịt rán mới mua. Anh nhai chậm rãi, đưa mắt nhìn quanh, lòng đầy lo lắng. Tiếng chân rón rén trên cát sau lưng làm anh quay ngoắt lại. Anh chột dạ, tưởng lính cấm vệ cầm gươm nhìn anh, nhưng đó chỉ là một cậu bé mặc chiếc áo rách tơi tả. Cảm giác đầu tiên của anh là cậu bé quá gầy. Chân tay cậu không còn tý thịt nào, các khớp xương lồi lên trông thấy rõ. Cặp mắt đen mở to như dán vào miếng bánh Ross đang cầm trên tay, sau đó liếc vội khuôn mặt đen xạm, râu ria tua tủa của anh, rồi lùi lại ngồi xổm trên cát cách anh mấy bước. Giống như con chó đói bị xích vì dám nhảy xổ vào chủ đòi ăn, cậu bé ngồi yên, câm lặng với vẻ hy vọng tìm được chút đồ ăn rơi vãi khi không còn ai ở đó. Ross ngoắc ngón tay gọi - Lại đây, bằng tiếng ẢRập. Cậu bé nhìn anh, song vẫn ngồi im. Anh nhắc lại câu ấy, nhưng cậu ta vẫn ngồi nguyên tại chỗ. Chắc cậu ta đã nhiều lần bị lừa vì câu đó, Ross nghĩ. Tội nghiệp thằng quỷ, nó trông như sắp chết đói đến nơi. Ross không thấy đói lắm, nên anh gói chỗ bánh và thịt còn lại trong lá chuối và nhét vào khe đá. Anh đứng dậy, duỗi thẳng chân tay. Liếc nhìn cậu bé, anh lấy tay trỏ về phía mấy hòn đá, rồi bước đi không nhìn lại. Anh lại đi một vòng quanh chợ và cũng thành công chẳng kém gì lần trước. Cả cậu bé cùng chỗ thức ăn gói lá biến mất đúng như anh nghĩ. Anh lại vươn vai. Chuyến đi thật uổng công vô ích! Làng này quá nhỏ, cách đường Zanzibar quá xa. Có lẽ anh nên xuống sát bờ biển, tìm một làng to hơn. Liệu anh có thể làm được như vậy mà vẫn kịp về hang trước khi trời tối không? Anh nghĩ tới cái đêm Juliet đã lặn lội xuống đồi tìm anh. Anh mỉm cười một mình. Tốt hơn hãy quay về, cho nàng biết anh đã thất bại và kế hoạch của anh định đi xa hơn. Nếu đến tối anh vẫn chưa về, nàng lại cuống lên chạy bổ đi tìm. Giá không bận nghĩ tới Juliet, chắc anh đã nhìn thấy đám người lộn xộn đang vào chợ từ phía đối diện với anh. Anh lại lượn qua các hàng quán về hướng anh đi vào chợ khi trước. Đến chỗ bãi biển dốc xuống, các phiến đá nhô cao, anh sẽ phải rẽ vào sau hàng cây khuất sau chợ. Anh nép sau tấm bạt quầy hàng và thấy ba người đàn ông đang đứng mua nước uống. Trông họ mệt mỏi, bụi đất quyện lẫn mồ hôi dính đầy mặt. Khi anh thẳng người, gã cao nhất ngoái lại nhìn, đang đưa cốc nước lên định uống liền dừng ngay lại. Hắn nhìn thẳng mặt Ross, đôi mắt đen của hắn sáng lên vì nhận ra anh. Cả hai đều sửng sốt.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
|
#98
|
||||
|
||||
|
Hắn chính là Mustafa, kẻ đã canh anh suốt những tuần dài đằng đẵng ở Zanzibar. Mustafa, kẻ say sưa bên bàn đèn, mơ mộng được ôm các nàng tiên nơi thượng giới! Họ nhận ra nhau quá bất ngờ, đến nỗi cả hai đứng bất động như hai pho tượng tạc bằng đá trong vườn của quốc vương! Chiếc ca sắt tuột khỏi tay Mustafa. Hắn nhổ nước khỏi mồm, hít một hơi căng đầy lồng ngực. Hắn mở miệng, nhưng chưa kịp kêu báo đồng bọn. Ross đã hành động trước. Anh đấm rất mạnh vào bụng, ngay phía dưới mỏ ác của Mustafa. Hắn hự lên một tiếng, mắt lồi ra và thở dốc. Hai thằng cùng đi quay lại, thấy bạn hắn nhăn nhó vì đau đớn, rồi nhìn người đàn ông cao lớn, râu ria xồm xoàm đang đứng ngay bên cạnh. Ross xô mạnh Mustafa về phía chúng với vẻ ghê tởm và bỏ đi. Anh bước rất nhanh, nhưng biết rằng Mustafa sẽ lấy lại hơi trước khi anh tới hàng cây. Nếu tới được đấy, anh sẽ có cơ trốn thoát. Anh không thể một mình địch lại được ba tên cấm vệ, cho dù chúng đang mệt và khát. Anh vừa tới được chỗ bờ cát thì đã nghe tiếng kêu lạc giọng và tiếng chân rậm rịch đuổi theo phía sau. Mustafa đang rít lên, giọng khàn khàn, tức tối. Ross co chân chạy. Bây giờ chúng đã biết anh là ai, nên không phải lúc để anh đi với vẻ hiên ngang nữa. Anh phóng qua những tảng đá và lao nhanh vào rừng cây. Con đường chạy ngoằn ngoèo trước mặt. Theo đường đó thì thật là ngốc vì bọn chúng đang đuổi sát ngay sau. Anh phóng ào quá các bụi rậm, vất vả gạt đám dây leo chằng chịt cản đường. Vừa chạy, anh vừa suy nghĩ, cân nhắc các khả năng. Không tốt lắm, song anh không được để chúng lần theo về hang. Anh phải chạy thật nhanh trở lại phía chợ, hy vọng chúng sẽ không theo kịp anh vì đang mệt mỏi. Từ cuối làng, anh sẽ lại chạy về hàng cây, từ đó cắt đồi trở lại con đường về hồ. Anh cứ chạy ngoằn ngoèo qua các rặng cây và bụi rậm, nhưng vẫn luôn nghe thấy tiếng bọn chúng hò nhau đuổi theo. Chúng vừa quyết chí bắt anh bằng được để lĩnh thưởng lại vừa quá sợ lão tể tướng nên không dám bỏ cuộc, và Ross phải thú nhận anh khó mà bỏ xa chúng được. Anh chỉ dừng lại một lần để thở và lắng tai nghe. Anh nhận ra tiếng Mustafa. Anh nghe thấy tiếng trả lời của một tên khác. Còn tên nữa đâu? Lúc ở hàng nước anh thấy rõ chúng có ba tên, ăn mặc quần áo giống nhau, người đầy bụi đất. Hai tên đang chạy, một tên ngang chỗ anh đứng, tên kia ở chỗ cao hơn. Anh thấy chỏm mũ của chúng thấp thoáng qua kẽ lá. Nhưng tên thứ ba đâu? Ross nhìn quanh. Phía này không có động tĩnh gì, song việc không biết tên thứ ba đang ở chỗ nào làm anh lo lắng. Liệu chúng có tính anh sẽ chạy vòng trở lại, nên để tên kia ở đó chờ chộp anh không? Vậy thì phải chạy lên chỗ cao hơn, không quay lại chợ nữa. Anh bắt đầu lặng lẽ và thận trọng trèo lên. Chỉ cần anh lên được tới chỗ cao hơn, bọn đuổi theo sẽ chẳng còn làm gì anh được. Anh vòng qua một bụi gai và nhìn xuống. Dưới kia là làng, và xa hơn chút nữa là biển lấp lánh. Khói bếp vẫn bốc cao, chợ vẫn tiếp tục họp. Ross lại trèo lên cao hơn. Tiếng Mustafa nghe gần sát ngay cạnh làm anh giật mình. Hắn cũng đã trèo lên, cố cắt ngang đường anh chăng? Một tên ở phía trên, một tên ở phía sau, nhưng còn thằng thứ ba? Chúng đang dồn anh về phía Tây như dồn con cáo vào chỗ đường cùng. Nếu tên thứ ba còn ở chỗ cao hơn, anh chỉ còn cách lao về phía biển, hy vọng chạy nhanh hơn chúng. Zanzibar ở về phía Đông, và chạy càng xa càng ít có khả năng chúng có quân tăng viện. Anh vấp mạnh vào hòn đá làm nó lăn xuống dốc. Mẹ kiếp! Anh đã ở sát gần bờ biển, tiếng đá lăn chắc chắn làm anh bị lộ. Anh cúi người sau một cây thấp, cắt một đường có thể giúp anh lọt qua khoảng cách giữa hai tên. Anh cắm đầu lao bừa qua những rặng cây thưa, không kịp nghĩ gì thêm. Một cây bỗng như mọc sừng sững trước mặt anh, vung cành to giáng mạnh vào thái dương anh. Hai mắt anh như nổ đom đóm, anh chớp chớp và ngã sấp mặt xuống đất, gió rít bên tai. Anh lơ mơ nghe tiếng la hét, khối sáng loá mắt như đứng im, song cái cây đang tiếng lại gần hơn và rít lên. Trời đất tối sầm, anh không biết gì ngoài sự đau đớn và cảm giác người đáng chơi vơi, chơi vơi trong khoảng không vô tận. (hết chương 17)
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
|
#99
|
||||
|
||||
|
CHƯƠNG 18
Mãi sau Ross mới tỉnh. Lúc đầu anh không muốn thế, vì khi tỉnh người đau như dần. Đầu anh nhức buốt như vừa từ cầu tàu rơi cắm đầu xuống boong. Phải thế không nhỉ? ý nghĩ ấy chẳng làm anh lo lắng. Phàm đã là thủy thủ, thế nào chẳng có lúc trượt ngã trong cơn gió xoáy hoặc khi tàu tròng trành. Nhưng càng nghĩ đầu càng đau, nên anh nằm im, mong mình lại ngất đi lần nữa. Song anh không ngất, và các ý nghĩ lại ấp tới. Xung quanh im lặng, một màu đen phủ trước mắt anh. Chắc trời đã tối. Tiếng chân lạo xạo và tiếng khạc nhổ cho biết anh không chỉ có một mình. Nơi anh nằm không thấy lắc lư. Vậy là không phải anh đang ở trên tàu. Anh nằm bất động, không thể làm khác hơn vì đầu đau như búa bổ. Trí nhớ dần dần trở lại. Một cái cây có những cành giống như chiếc gậy. Không, không phải cây mà là một người cầm gậy. Và cầm cả gươm, anh chợt nhớ lại. Nếu anh không cúi đầu thấp, bây giờ chắc chẳng còn đầu mà đau nữa, nhức buốt cũng vẫn còn hơn đầu lìa khỏi cổ. Cái tên đứng im như cây ấy, tại sao hắn không dùng gươm nhỉ? Phải rồi, hắn nghe tiếng Mustafa quát. Lão tể tướng sẽ rất không hài lòng nếu chúng mang về cho lão một xác chết. Lão muốn tự mình sắp đặt cái chết ấy, hành hạ cả ngàn lần trước khi cho chết như lão đã nói từ đầu. Trong lúc đó, Ross nằm ngửa trên cát không cựa quậy, lúc tỉnh lúc không. Chỉ có kẻ ngốc mới vội vàng tìm đến cái chung cục đó, anh nghĩ lan man. Cứ để lão tể tướng đợi cho đến lúc anh khỏe hơn đã! Anh tỉnh lại, nghe tiếng nói chuyện thì thầm. Mustafa đang nói, còn anh lúc này đã tỉnh táo hơn. Đầu vẫn còn đau nhưng không nhức buốt, nên anh có thể lõm bõm hiểu được chúng đang nói gì. Mustafa đang lo sợ, giọng hắn có vẻ run. Nhỡ tên ngoại đạo này chết trong lúc bị chúng bắt thì sao? Abdul là tên phang cú đó, nhưng Ngài tể tướng sẽ bắt tội cả ba đứa. Mustafa lại không muốn bị hành trên cọc sắt nhọn, vì vậy, Abdul phải nhanh :Dng về kinh đô và tuyệt đối bí mật kiếm cho được thày thuốc. Người này phải không có dính dáng gì đến các việc trong cung. Hắn biết một người như vậy, ở ngay cạnh nhà chứa, sẵn sàng phục vụ, mà lại kín miệng. Tiếng thì thầm nhỏ dần, anh nghe tiếng chân bước lạo xạo trên nền sỏi xa dần. Ross nằm lắng nghe. Anh vẫn nghe tiếng biển rì rào, nhưng không còn tiếng ồn ào của khu chợ. Chỉ có tiếng người rất khẽ, tiếng chó sủa và tiếng dê kêu từ xa vọng lại. Anh từ từ mở mắt, nhìn vào tấm màn đen. Hoá ra không phải trời tối như anh tưởng. Trên đầu anh là mái che dựng trên những chiếc cọc buộc bằng dây rừng. Đầu không nhúc nhích, anh liếc mắt nhìn. Quanh anh là những cọc gỗ thẳng để xít nhau và cũng buộc lại bằng các loại dây rừng. Vậy là anh đang nằm trong một cái giống như cũi. Các góc được ghim chặt vào đá bằng cọc sắt. Ở một bên cũi có chiếc cửa nhỏ buộc bằng sợi dây xích. Anh bất tỉnh bao lâu? Mặt trời vẫn còn chiếu sáng, song bóng cây ngả dài trên cát, tựa như đã xế chiều. Chắc anh bị ngất rất lâu, nên chúng mới đủ thời gian khiêng anh tới đây và Mustafa trở nên lo lắng. Tay anh đặt trên nền cát lạnh. Anh thử cử động các ngón tay. Nhờ trời, chúng không trói anh, song anh không biết làm cách nào trốn thoát nếu không có dao. Các dây buộc trông rất chắc. - Ngài tỉnh chưa? anh nghe tiếng hỏi thì thầm ngay phía đầu. Ross nằm im. Chúng định giở trò thử xem anh thực đang mê man không chăng? Giọng nói nghe còn rất trẻ, Ross nghĩ, và cách xưng hô nghe có âm sắc là lạ. Anh quay đầu về phía có tiếng nói. Khuôn mặt đen xì của cậu bé người Phi đang nhìn anh ái ngại. - Sức khỏe tôi đã khá hơn, anh nói, khẽ mỉm cười. Cậu bé gật đầu, đưa chiếc ca sắt qua khe gỗ: - Rượu trắng đấy, thưa ngài. Tôi lấy trộm của lũ lợn kia đấy. Cậu ta hất hàm về phía bọn lính, khuôn mặt trẻ con đầy vẻ láu lỉnh, nhưng cặp mắt tinh khôn như người lớn. Ross nhận ca rượu với vẻ biết ơn. Chất lửa lỏng ấy làm đầu anh lại đau, nhưng người như khỏe ra. Anh lật người nằm sấp, ngước nhìn cậu bé: - Đây là cái gì? - Bọn Ả Rập làm rất nhiều cũi ở trên đảo để giam người sắp bị trừng phạt. Ngài không phải người làng này. Sao bọn lính lại bắt ngài như bắt người ARập? - Tôi không phải người ARập. Tôi là người nước Anh. - À. Tức là ngài làm những việc xấu đối với người Ả Rập. Vậy thì tốt. Cậu nói câu đó với vẻ hả hê. Ross mỉm cười: - Chúng làm nhiều việc xấu với tôi trước. Tàu của tôi bị đắm, tôi và cô bạn bị chúng bắt. Chúng tôi đang tìm cách trốn khỏi Zanzibar. Mắt cậu sáng lên: - Thế thì tôi sẽ giúp ngài. Cậu đưa tay xuống thắt lưng, lấy ra một con dao to bản: - Tôi sẽ cắt chỗ dây buộc đã ải. Bọn lính lười không buộc lại. Tôi biết những chỗ sắp đứt. Cậu ta bắt đầu cứa dao vào các nút buộc. Hai cánh tay gầy guộc, đôi bàn tay nổi gân đưa dao nhẹ nhàng và chính xác. Ross nhìn vẻ mặt chăm chú dưới mái tóc bù xù của cậu: - Sao em lại giúp tôi? Cậu bé nhún vai, nhưng vẫn tiếp tục cắt dây: - Ngài cho tôi ăn. Bọn lính chỉ đá đít tôi chứ không có cho. Thưa ngài, tôi đâu phải là một con :D Một ngày nào đó, tôi sẽ trở về quê cha. Mọi người nhà tôi vẫn còn ở đó. Cha tôi bảo ở biển nhiều tiền. Dây buộc đứt phựt, nghe như tiếng súng lục. Ross lúc này chống khuỷu tay nhỏm dậy nhìn xuống bãi biển tối đen gần làng. Cậu bé thấy vậy liền nhăn răng cười. Lúc ấy trông cậu thật trẻ con. - Chúng không nghe thấy đâu, thưa ngài. Chúng sợ ngài chết, nên một thằng uống rất nhiều rượu, còn thằng kia đang ngủ say như chết mà miệng vẫn còn cười. - Đó là Mustafa đang mơ ôm bầy tiên nữ trên cõi bồng lai. Cậu bé cắt tiếp dây buộc khác. - Sao cha em lại bảo ở biển nhiều tiền? Ross hỏi. - Cha tôi nói ở đáy biển có trai ngọc, nhiều lắm. Rồi bọn ARập đến bắt cha tôi mang đi. Cha tôi phải làm việc trong đồn điền, nhưng bị chúng đánh đập rất nhiều. Bây giờ cha tôi già yếu. Một ngày nào đó, tôi sẽ trở về hòn đảo quê cha. Mối buộc thứ hai cũng bị cắt đứt. Ross loạng choạng quỳ nhỏm dậy. - Ngài có thể ra khỏi cũi được rồi. Tôi sẽ giữ đầu này. Ross bò lách qua khoảng trống. Ra tới ngoài anh lại gục xuống cát, thở hồng hộc. Cậu bé cẩn thận bỏ thanh cọc ra đứng nhìn Ross - Bây giờ ngài sẽ đi đâu? - Leo ngược đồi càng nhanh càng tốt, Ross hổn hển nói, đầu lại bắt đầu nhức buốt. Anh gượng hết sức đứng dậy, người hơi lảo đảo. Cậu bé nhìn anh ái ngại: - Ngài hãy vịn vào người tôi, cậu bảo, nhưng thấy Ross cau mày, cậu nói thêm: - Chỉ một lát thôi. - Em thật tốt quá, Ross nói, tay vịn vai cậu: - Tôi tự rủa mình sao chân lại bủn rủn thế này, nhưng tôi sẽ hết lòng cảm ơn nếu cậu dìu tôi đến chỗ rặng cây là đủ. Không khí trong lành và làn gió mát rượi làm đầu Ross hết hằn đau. Tới dưới rặng cây, anh dừng lại, nhấc tay khỏi vai cậu bé. Thò tay vào túi, anh lấy ra một vốc ngọc trai: - Em vừa nói ngọc trai, bạn trẻ ạ, cha em đã bao giờ thấy những viên ngọc như thế này chưa? Cậu bé tròn xoe mắt nhìn những hạt ngọc trai trong tay Ross. - Ngài muốn bán lấy tiền phải không? Tôi biết một người.... - Thế thì tốt. Em hãy mang bán cho người đó mà lấy được nhiều tiền. Hãy mua một chiếc thuyền thật tốt, đưa cha em trở về đảo quê nhà. Cầu Chúa phù hộ cho em về được quê hương như em hằng mong ước. Cậu bé quỳ xuống, áp trán vào mu bàn tay của Ross: - Ngài là người vô cùng tử tế, cậu nói giọng khàn đi, rồi đứng dậy, nhìn Ross nở nụ cười cực kỳ sung sướng, rồi biến vào chỗ tối.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
|
#100
|
||||
|
||||
|
Ross thở dài, nhìn ngược lên đồi, quyết định phải kịp về tới hang trước khi trời tối. Và phải về trước khi Juliet cho rằng anh đã đi quá lâu, do đó nàng cần phải đi tìm. Lúc này họ lại càng cần sớm rời hang. Mặc dù ở Zanzibar suốt một dải từ bắc tới nam là núi non trùng điệp, song việc Mustafa gặp anh ở chợ cho chúng biết rằng họ đang trốn ở một nơi gần đó. Dù là mùa mưa, cuộc gặp gỡ trên làm chúng tăng nhịp độ truy lùng, nhất là khi Mustafa và mấy tên cùng đi phát hiện họ vừa đi khỏi hang này. Ross cho rằng chúng sẽ luôn nghĩ tới việc phải nhanh :Dng bắt được họ, để không ai biết chúng đã tóm được anh, rồi lại để xổng mất. Anh tìm được lối mòn dẫn về hồ nước. Anh không biết bằng cách nào đã tìm được nó, có lẽ do bản năng, song anh sẽ lần theo lối đó trong khi chưa có ai đuổi theo. Chỉ khi Abdul trở lại lôi hai tên khỏi vòng tay của nàng tiên nâu và thần lưu linh, chúng mới phát hiện là anh đã tẩu thoát. Ross bước ào qua các vũng nước và bụi rậm. Người lảo đảo, song anh chú mục vào lối mòn hẹp đang nhảy múa trước mắt. Bước chân hụt hẫng trên đoạn đường lối lõm làm anh chỉ muốn nhào qua bên nghỉ, song anh vẫn cố gượng bước. Juliet đang ở đó, trên ngọn đồi cạnh hồ nước. Anh không được để nàng lo lắng ra khỏi hang tìm anh. Vì vậy, anh phải về tới hang trước khi nàng kịp làm điều đó. Người anh đẫm mồ hôi, đầu đau nhức làm anh mờ mắt. Cây cối như đang đứng giữa lối mòn anh đi, hay là có ba lối mòn nhỉ? Anh không thể nhớ là ba hay là mấy, nhưng rất lạ cả ba lối mòn đều chạy song song ngược sườn đồi, vì vậy cứ theo một trong ba lối ấy là đúng hướng. Đột nhiên anh thấy đã đến được hồ nước. Anh đứng nhìn mặt nước đen ngòm phẳng lặng một lúc, người lảo đảo. Một chiếc đĩa sáng màu vàng nhạt nhìn như đang trôi bồng bềnh ở ven hồ. Anh ngẫm nghĩ một lúc lâu, chiếc đĩa vàng chuyển dần thành màu sẫm hơn và anh nhận ra đó là mặt trăng soi bóng trên hồ. Anh bước thêm vài bước về phía trước. Một bóng người đang ngồi đứng vụt dậy. Lạy Chúa, đừng để xảy ra chuyện ấy sau hàng năm anh vật lộn qua những lối mòn trên đồi. Anh không thể để chúng bắt lại lần nữa. Cơn giận dữ và tuyệt vọng trào lên. Máu trong anh sôi lên sùng sục. Kẻ thù của anh phải chết. Anh là con cháu giòng họ Jamieson vùng Arbroath! Không một ai thuộc giòng họ Jamieson lại bó tay chịu trói. Anh lao tới chỗ có bóng người, gầm lên bằng tất cả các thứ tiếng mà anh biết. Juliet sững sờ nhìn Ross đang lao đến, miệng gào thét những điều nàng nghe không hiểu. Tinh thần của giòng họ Jamieson vùng Arbroath đủ sức sống mái với quân thù nhưng sức lực của Jamieson lại không tương xứng với tinh thần quyết tử ấy. Không lời chửi rủa nào có thể bắt sức lực anh phải theo. Hai chân lẩy bẩy, đầu gối mềm nhũn, hai tay vươn ra túm họng kẻ thù, song Ross Jamieson đã ngã sấp xuống đám cỏ ướt ngay cạnh chân Juliet. Nàng quỳ xuống bên anh: - Ross, anh không sao chứ? Có chuyện gì vậy? - Chúa phù hộ cho Đức Vua, Ross hét lên dữ tợn, tay túm chặt đám cỏ, cố đứng dậy - Tên quốc vương phải xuống địa ngục. - Vâng, nhất định rồi, Juliet nói. - Ma qủy hãy bắt chết lão tể tướng cùng những việc làm khốn kiếp của lão! - Vâng, đúng thế. Nhất là những việc ma quỷ của lão. Giọng nữ dịu dàng lọt vào đầu óc đang mê man của Ross. Anh ngóc đầu, nhìn vào khuôn mặt khuất trong bóng tối giữa một viền sáng vàng vàng: - Ai đấy? ánh sáng nhảy múa trên đầu, lấp lánh xoay tròn và ngày càng xoay tít. - Em, Juliet đây, Ross ạ. Anh chớp mắt: - Juliet à? Sao em lại đội vương miện thế? Juliet lo lắng nhìn khuôn mặt đầy căng thẳng của anh. Anh có vẻ kiệt sức. Có chuyện gì vậy? Thái dương anh hình như tím bầm? Nàng dịu dàng nói: - Em sẽ bỏ nó ra nếu anh nghĩ một người bình thường không nên dùng thứ quá sang ấy. Nàng dịch sang bên cạnh, đoán là Ross đang nhìn mặt trăng sáng: - Lát nữa mình sẽ về hang. Em đã nấu thịt và hành sẵn rồi. Nghe nói đến hang, Ross tỉnh hẳn: - Ừ, cái hang. Chúng ta phải rời khỏi hang vào lúc rạng đông trước khi chúng đến. - Ai đến cơ, Ross? - Mustafa và Abdul và một tên nữa. Chúng đang ở dưới làng. - Chúng thấy anh à? Ross cố lảo đảo đứng dậy, hổn hển nói: - Chúng đã tóm được anh nữa. Juliet ghé vai xốc nách anh: - Về hang anh hãy kể cho em nghe trong khi ăn và nằm nghỉ. Họ loạng choạng đi về hang, và Juliet kiên quyết không cho Ross nói đến khi anh đã ăn xong và nằm dài trên thảm. Anh đã về đây, thế là đủ. Những giờ phút chờ đợi dằng dặc, nỗi lo âu khi trời tối dần đã làm đầu óc nàng bã ra mà chỉ tới lúc anh về mới hết. Nàng quỳ xuống bên anh, nhìn mặt anh hồng hào trở lại, những nếp nhăn vì căng thẳng dãn dần. ánh sáng từ ngọn đèn dầu leo lét soi xuống mặt anh, sức sống trở lại và mắt anh nhìn rõ hơn. - Anh có một người bạn mà không biết, anh giải thích - Một cậu bé người Phi, con một nô lệ đáng thương đã trở thành vô dụng vì phải làm việc quá sức. Anh cho cậu bé ăn và để trả ơn, cậu ta đã dùng dao phá cũi cho anh thoát ra. Juliet mở to mắt: - Chúng giam anh vào cũi à? Ross gật đầu: - Theo anh bạn trẻ nói lại, đó là chuyện thường làm đối với những người phạm tội. Anh cho cậu bé số ngọc trai của em để cậu ta sắm thuyền. Cậu mơ ước đưa cha trở lại đảo quê cậu. Anh ngáp dài, mi mắt nặng trĩu: - Cầu Chúa hãy ban cho họ ngọn gió tốt lành. Juliet thấy anh nhắm mắt và ngủ thiếp đi. Nàng cười, vươn người thổi tắt ngọn đèn. Bỏ áo ngoài, nàng nằm xuống cạnh anh, đầu óc thanh thản. Nàng cảm thấy người nhẹ nhõm và cũng ngủ rất say. Mưa lại bắt đầu quất mạnh trên các hàng cây, song thế giới bên ngoài trở nên xa lạ, họ ngủ say sưa không hề để ý.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau Anh đi đấy, anh về đâu Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm... |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|