#1
|
||||
|
||||
![]() Em rằng trăm đắng ngàn cay
Vì đâu có một chồng say trong nhà Vào ra đi đứng ngà ngà Không thì biến mất la cà đầu thôn Hết nếp than đến rượu cồn Miễn sao men bốc cho hồn mông mênh Là xong bất kể, nằm kềnh Phiêu du cuối bãi đầu ghềnh lãng quên Cho dù vợ có nằm bên Bố bảo cũng chẳng nhớ tên là gì Ngay đơ cán cuốc củ mì Hồn nhiên ngủ thở khì khì như trâu Thấy thương mà cũng thấy rầu Thi hoài chẳng đậu, con sâu rượu buồn Chàng thư sinh hỏng khoa trường Tú tài lạc đệ buông tuồng thế sao ? Em đâu có tiếc công nào Nuôi chàng ăn học ngọt ngào khuyên răn Nhưng thời vẫn cứ khăng khăng Cái thằng giám khảo nó ganh ghét tài Thế sao thi trượt dài dài Đâu là chỉ một chấm bài chàng đâu Miệt mài kinh sử từ lâu Đừng cho bỏ phí công lao sách đèn Ngó người ta thấy mà thèm Vinh quy bái tổ lõng kèn vẻ vang Ra xem cả xóm, cả làng Chồng họ qúi phái ngút ngàn quan sang Chồng em say rượu giữa đàng Té nghiêng té ngửa, cả làng ra … khiêng Trời ơi ! phận gái thuyền quyên Sao em bạc phước vô duyên thế này Đành qua một kiếp không may Kiếp sau gả quách lão gìa thương gia ! Dẫu sao cũng khỏe tàng tàng Còn hơn khổ với gã gàn say sưa … "st" ![]() |
Ðiều Chỉnh | |
Xếp Bài | |
|
|