Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #1  
Old 09-24-2007, 03:14 AM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default Phải chi .... anh còn được nghe em nói... !

Tiếng xe cứu hỏa, tiếng phi cơ, tiếng chân người chạy dồn dập. Hai bên xa lộ bị nghẽn. Trafic thì thấy nhiều rồi, tai nạn thì không hiếm xãy ra, nhưng hôm nay chính mắt Tracy đã nhìn thấy người bị thương máu đỏ loang loang.
Đường hướng về South 17, phải rồi chỉ có 2 len mổi bên, khúc cong mà chạy quá tốc độ sẽ dễ dàng mất thăng bằng lao thẳng xuống hố ven lề. Nàng len lỏi bước tới nơi có cảnh sát và các y tá đang cứu cấp kẻ bị nạn. Trời lúc này đã gần 10 giờ đêm, cảnh vật nhá nhem tối. Ánh sáng chớp lóe của đèn xe emergency làm cho mắt nàng nhòe đi. Tracy tò mò đến gần sát bên vạch ngăn do cảnh sát giao thông điều động. Vài người đậu xe gần đấy cũng kẹt lại không thể đi xa hơn, đành leo ra dòm xem chuyện gì đã xãy ra. Một ông Mỹ đen đầu hói đứng cạnh chiếc mustang quơ tay diễn tả " Tôi thấy chiếc xe đó lao vùn vụt như muốn qua mặt các chiếc xe trước bất cần đường chật hẹp, rồi như không thể control được nữa đã đâm vào vách hai bên đường, lăn 4 vòng, sau đó xác của một người văng ra. Tôi không tin ở mắt mình, cứ như là mơ hay trong phim action, rất kinh khủng. Tôi gọi 911 và tới bên cạnh xem có giúp được anh ta không nhưng trời ơi anh ta chảy máu quá nhiều, lại nghe cả mùi men... "
Tracy càng nghe càng run lẩy bẩy. Ngó thấy chiếc xe sport đen đang nằm bên lề đường co rúm tựa một đống sắt vụn. Rồi như có điều gì linh tính, nàng bổng dưng muốn đi lại xem người đàn ông đó là ai. Tim nàng đập thình thịch, máu căng hai bên thái dương tưởng chừng chỉ một cây kim châm sẽ làm cho đầu óc nàng vỡ tung. Hai tay lạnh cóng nàng ôm lấy mình để lấy thêm chút bình tỉnh vì nàng cho rằng lúc này mình đã không phải là mình. Khi một sự lo lắng tột đỉnh có thể dẩn tới cho nàng một cảm giác sợ sệt, thất thần, hay loạn trí.
Vừa bước qua bên lề bổng hai ba viên cảnh sát chận nàng lại. " Xin lổi cô, vui lòng đừng quấy rầy chúng tôi làm việc, không thể tới gần người bị nạn lúc này...." Tracy có nghe họ nói gì đâu, mắt cô nhòa lệ, cô thét lên hải hùng " Clay ! Không , không, trời ơi,..... ! " Mặc cho bốn cánh tay rắn chắc của hai người đàn ông vạm vỡ giữ lấy nàng, Tracy nhào tới bên người nằm trên băng ca. "Clay ! thức dậy, tỉnh dậy anh ơi ! Em nè ! Trời ơi ..... ! Thả tôi ra, người này là người tôi yêu quý nhất trên đời, hãy để tôi được đến bên anh ta, buông tôi ra, tôi van các người...! "
Vào lúc khẩn cấp không ai muốn đình trệ dù chỉ một giây. Họ mặc tình Tracy khóc lóc năn nĩ. Nạn nhân đã được đưa lên phi cơ. Một cô y tá cảm thông được sự đau đớn của nàng nên choàng vai an ủi " Mong cô đừng buồn, hiện giờ không phải là lúc khóc dù chính tôi là người ngoại cuộc cũng không cầm được cảm xúc của mình, cô hãy bình tĩnh, hãy tự giúp mình vượt qua sự thật tàn nhẩn này. Tuy sự sống của anh ta đang treo mỏng manh như sợi tơ trước gió, nhưng nếu cô cầu nguyện cho anh ta thì may ra 1 phần trăm sự sống có thể cướp lại được từ tay tử thần. Hãy bớt buồn và cầu nguyện, mong rằng bề trên sẽ cứu giúp... !"
"Có phải lúc này chính là lúc Thượng Đế phạt ta không? Phạt cái tánh ngang bướng, nóng nảy, và phạt cả linh hồn ta phải đau đớn hơn bất cứ hình phạt nào...? " Tracy ôm lấy mặt, nước mắt rơi ràng rụa. "Phải chi hồi chiều mình không gọi phone nói những lời hờn mát cay cú với Clay, phải chi mình chịu khó lắng nghe lời anh tỏ phân, phải chi mình ôn tồn nhường nhịn và nói những lời êm tai cho dù lúc nông nổi nhất, phải chi mình nói cho anh ấy biết mình yêu anh ta biết bao nhiêu, phải chi.... "
Hai người cảnh sát nãy giờ vẫn đứng quan sát cô đi lại cùng dìu cô đi tới xe emergency. Họ bảo sẽ giúp đưa xe cô đến đó sau vì lúc này không phải là lúc cô tự mình chạy xe được. Ngồi trên xe trên đường đi đến nhà thương Tracy không ngớt rơi lệ cầu nguyện. Khi tới nơi cô bước như lao vào phòng cấp cứu. Một người y tá chận cô lại " Cô là thân nhân của anh Clay? Thưa cô, chúng tôi xin lổi đã không tới kịp thời, máu anh đã mất quá nhiều, lại bị hủy cả các tĩnh mạch bên trong..., thật xin lổi, chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin...."
Tracy gào lên " Không không, tôi không nghe các người nói, các người nói sai rồi, Clay không thể chết, chúng tôi không thể rời nhau, Clay không thể bỏ tôi bơ vơ trên cõi đời này , các người nói láo, không, không....!" Nàng té quỵ xuống trên nền nhà lạnh lẻo. Hai tay ôm lấy tai mình, răng nghiến chặt nhưng rồi lại không thể cầm cự được lâu, nàng lại khóc òa.
"Không được, tôi không tin, cho tôi gặp anh ta , tôi xin các người....!" Nàng van nài, hai bàn tay chấp lại như khẩn cầu. Cô y tá đưa nàng vào phòng nơi xác Clay đang nằm yên. Ngón chân đeo cái vòng có khung nhận chứng người đã chết. Tracy bước từng bước tới bên Clay " Sao anh khờ quá, không chờ em về mà lại chạy đi tìm em? Em đang trên đường về nhà để nói cho anh biết em thương anh nhiều lắm ! Clay ơi, phải chi lúc anh còn sống em nói cho anh nghe bao nhiêu điều muốn nói, phải chi em còn cơ hội cuối cùng để nói ' Em yêu anh ! '......"

Phải chi?! Các bạn thân mến, hãy nói với nhau lời thương yêu mổi ngày, để chúng ta không hối hận thì đã không kịp !

TTTT
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
 


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 11:12 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2025, Jelsoft Enterprises Ltd.