|
#11
|
||||
|
||||
|
Buổi sáng sau khi tiêm thuốc cho ông Nghị, Vi bước ra vườn, nắng lấp lánh trên tầng lá, mùi hoa ngạt mũi khiến nàng như quên hết phiền muộn. Nắng mùa thu thật ấm, gió đu qua cành lá tạo không khí mát lạnh. Vũ Vi thả chầm chậm trong vườn, nghĩ đến những xung đột lạ lùng trong nhà họ Định. Hàng cây tùng cao vút, nằm lẩn giữa rừng trúc tạo bóng mát phía dưới ven theo đường mòn, lại ngửi thấy mùi quệ
- Ồ có cả quế nữa saỏ Vũ Vi bước nhanh về phía phát ra mùi hương, một vườn hoa nhỏ lại hiện ra trước mắt, cúc, hồng quế và những loại dây leọ Những bông tím mọc thành những chùm phất phơ theo giọ Vi ngồi xuống ghế đá nhìn về phía vườn quế, những đóa hao màu vàng thật rực rợ Sự ước muốn khiến Vi không thể ngồi yên, nàng bước đến ngắt một đóa hoa đưa lên mũi hít mạnh. Mây trắng bềnh bồng trên trời cao hợp với màu xanh của lá, vẻ sặc sở của hoa và những mùi thơm bất tận tạo thành một khung cảnh thần tiên. Vi đang chết ngộp trong ấỵ Phải chi ta có mang theo một quyển sách thì tuyệt! Vi nghị Nàng thấy bứt rứt và ngay đến quyển "Huyền cơ túy cầm" quyển bên trong có bức ảnh của Nhược Trần. Có tiếng sột soạt trong cỏ, Vi giật mình quay lại, nàng thấy ông Lý từ trong vườn bước khập khểnh về phía nàng, nhìn ánh mắt ông Vũ Vi chợt lọ - Ông Lý đi cắt cỏ đấy ả Ông Lý lắc đầụ Vết sẹo trên mặt ông thật là dễ sơ - Tôi đi tìm cô đâỵ - Tìm tôỉ - Vâng. Ông Lý lầm lừ tiến tớị Vi hoảng hốt không biết chuyện gì sẽ xảy ra thì ông Lý lấy trong túi ra mảnh giấy trao cho nàng: - Này cô giữ lấy - Cái gì vậỷ Vi ngạc nhiên, mở ra xem, mấy chữ xiên xẹo đập vào mắt. "Số 208/một9 hẻm 990 đường ngánh thứ 3 của lộ Hòa Bình". Vũ Vi ngơ ngác. - Ông đưa tôi cái này để làm gỉ - Đó là địa chỉ của cậu bạ Ông Lý đáp nhanh. - Cô đừng cho ông chủ biết chuyện này nhẹ Rồi quày quả bỏ đi ngaỵ - Khoan đợi tôi một chút! Vũ Vi gọi, ông Lý đứng lạị - Ông đưa tôi địa chỉ này để làm gì chử Ông Lý như ngạc nhiên. - Nghe nói cô nhận khuyên dùm cậu ba trở về rồi mả Nếu không có địa chỉ làm sao tìm được cậu ấy về được ngaỵ Vũ Vi nhíu màỵ - Nhưng đó đâu phải là bổn phận của tôỉ Ông Lý ngập ngừng một lúc nóị - Vâng, nhưng tôi biết cô là người tốt bụng. - Rồi saỏ - Ông chủ tôi khổ cực suốt một đời; mà hy vọng chỉ có cậu ba, nếu cô nói cậu ba trở về được thì ông chụ … Ông Lý ngưng lại một chút rồi nói: - Thì ông chủ có chết cũng hài lòng. - Thế còn 2 cậu kia đâủ - Ông chủ chỉ có cậu Trần là biết nghĩ thôi, với chúng tôi cậu ấy mới là người ông chủ mong đợị Vũ Vi xếp mảnh giấy lạị - Vậy sao biết địa chỉ của cậu ấy mà không đến khuyên cậu ấy vệ Ông Lý chớp mắt. - Tôi có đến, nhưng đã bị cậu ấy đuổi vệ - Cậu ấy không nghe lời ông thì làm sao nghe lời tôỉ - Thế mơi nói chứ, ngay cả người nóng tính như ông chủ mà còn nghe lời cô thì tôi chắc cô cũng thuyết phục cậu ba được. Vũ Vi ngẩng đầu lên nhìn trờị Lý luận kỳ quặc của người tớ già trung thành khiến nàng cảm động. Nàng bắt đầu thấy mình bị vây vào vị trí khó xự Vi thở dài, với địa vị một y tá nàng không muốn nhảy sầm vào chuyện riêng của ông Nghị chút nào cạ Ông Lý không đợi Vi nói gì thêm đã bỏ đi vào rừng. - Cám ơn cô nhé cô Vi, nhớ đừng đánh rơi địa chị - Ạ A mà đợi một chút. Nhưng ông Lý đã lẩn mất. Vi ngơ ngác giữa vườn hoa, nàng không biết phải xử trí thế nàọ Tưởng rằng mình sẽ như bao nhiêu người làm khác trong nhà, không ngờ lại được coi trọng như vậỵ Vi thấy khó xử khôn cùng, thở dài, bỏ mảnh giấy vào túi và trở về phòng. Lúc đi ngang qua hồ nước, Vi thấy luật sư Mậu đang bước xuống xẹ Vừa thấy nàng ông đã chào ngaỵ - Thế nào cô Vi quen rồi chử - Vâng cám ơn ông. - Tôi biết thế nào cô cũng thích "Vườn mưa giớ" này phải không? - Vâng. Luật sư khuyến khích: - Cô ở đây làm đi, bao giờ quen cô sẽ thấy ông Nghị hiền lắm, ông ấy chỉ nóng tính một chút thôị Vũ Vi cườị Luật sư Mậu có vẻ dễ mến hơn ông Nghi - Cám ơn luật sư, tôi sẽ cố gắng. Xe luật sư đã khuất, Vũ Vi còn tần ngần đứng bên cạnh hồ, nhìn bức tượng thần vệ nữ đầu óc nàng lại rối tung, mãi đến lúc có tiếng còi và một chiếc xe du lịch màu đen khác chạy vào ngừng trước cổng nàng mới giật mình quay lạị Ông Triệu mở cổng, một người đàn ông mập và thấp bước vàọ Ông mang kín đen, tóc hoa râm. Thế này thì hôm nay ông Nghị bận lắm. - Chào ông. Vi chào ông Triệu, người đàn ông đứng tuổi có vẻ thật thạ - Chào cô, cô khỏe chử - Da ông vừa bước vào là ai thể - Quản lý hãng dệt của ông chủ đấỵ Ông Đường rất được ông chủ tín nhiệm. - Thế ả Vũ Vi có vẻ khó chịu, ông Nghị vừa mới khỏe đã phải lo bao nhiêu công việc thế này thì làm sao mạnh được chử Ông Triệu gật gụ - Vâng vì thế mà ông chủ tôi rất cần một phụ tá đắc lực, ngoài cậu ba ra tôi thấy không còn ai có thể giúp được cạ Vũ Vi nhíu mày nhìn ông Triệụ - Tại sao ông lại nói với tôi chuyện đỏ Ông Triệu thật thạ - Ông Lý đã bảo tôi sẵn sàng đưa cô đị - Đi đâủ - Thì đến đằng ấy, ở chỗ cậu ba ở đấỵ - Trời đất! Vũ Vi không ngờ tất cả những cặp mắt trong nhà này lại đều hướng về phía nàng như vậỵ như vậỵ Rốt cuộc rồi không tránh khỏi rắc rốị Vi bỏ đi vào nhà; lúc ngang qua phòng khách nàng không thấy ông quản lý đâu cạ Thế này thì chắc ông ta bận rộn với ông Nghị ở phòng riêng rồị Vi tiến đến máy hát, một chồng dĩa cao ngất như chờ đợi lựa chọn. Từ Bealte, Wlliam đến Francoise những dĩa nhạc không còn thịnh hành và Vũ Vi biết chủ nhân nó là ai rồị - Cô Vị Tiếng gọi làm Vũ Vi giật mình quay lạị Bà Lý đang đứng trước mặt nàng. - Hôm nay cô dùng món gỉ Vi ngỡ ngàng. - Tôi ăn món chi chẳng được, bác hỏi ông chủ đọ Bà Lý như không nghe thấy hỏị - Cô là người ở xứ nàỏ - Hồ Nam. - Thế thị Bà Lý cười thật tươi: - Vậy thì tôi biết cô thích ăn cay lắm phải không? Để hôm nay tôi làm món gà tương ớt cho cô ăn nhẻ
__________________
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|