|
#1
|
||||
|
||||
|
À ơi, con mẹ ngủ ngoan rồi
Giấc ngủ ngàn thu rất thảnh thơi mẹ cắm cho con nhành cúc trắng Bởi con tinh khiết chẳng biết đời À ơi, mẹ hát câu ru buồn cho con, cô bé, mẹ yêu thương dẫu mẹ, con chưa lâ`n hội ngộ cảm giác, có con, thật thiên đường à ơi, mưa rả rích hiên ngoài mưa hay nước mắt mẹ khóc ai? con mẹ bây giờ đang lạc lõng xác thân đã chưa trọn hình hài à ơi, hồn con mẹ trên trời đang thì thầm hai tiếng mẹ ơi sẽ có một ngày mình sum họp hồn mẹ bên con sống đời đời |
|
#2
|
||||
|
||||
|
Các cô gái cùng thời với tôi
Tôi giống các cô và lại khác các cô Trán tôi dô ra bướng bỉnh hơn, bàn tay thô lại còn vụng nữa . Vụng đến nỗi không chỉ mó tới đâu là đổ vỡ. Mà khi nói chuyện với ai, tôi thấy tay thừa không biết dấu vào đâu. Như các cô tôi có một tình yêu rất sâu Rất dữ dội nhưng không bao giờ yêu được hết ở các cô, các cô âm thầm chịu đựng Cho đến ngày tình yêu ấy tắt đi. Còn ở tôi, tôi mang nó nặng nề Muốn nguôi quên, nó lại ngày càng lớn Luôn xao động, tôi không sao ngủ được. Không làm sao có thể ngồi nguyên Tôi sợ màu trời sau khung cửa bình yên Con đường vắng, người đi và rừng cây lặng gió. Tôi yêu những dòng sông mùa nước lũ Sau phá phách ngàn đời vẫn là lượng phù sa Cơn mưa rào, yêu biết mấy cơ mưa Qua sấm sét, cỏ cây từng trải Tôi không thích nhìn ngôi nhà lộng lẫy, Bằng những công trình còn sắt thép ngổn ngang Những công trình giống như tuổi thanh niên Chưa hoàn chỉnh những đó là hi vọng. Nếu được đổi nghề tôi sẽ xin đi xây dựng Không phải ở trong nhà rộng mát này đâu Với nghề kia tôi luôn được bắt đầu Mùi vôi vữa bao giờ cũng mới... Những cái chính chúng ta ta thường chả nói Mà bọn con gái mình hay nói xấu lẫn nhau Bọn con trai nghe lỏm đôi câu: "Cô này lác, cô kia thì cằm lẹm..." Họ khinh chúng ta và lời cửa miệng: "Chuyện đàn bà". Họ có biết đâu Biết bao điều mãi tận thẳm sâu Ta chịu đựng hy sinh vì họ. |
|
#3
|
|||
|
|||
|
Kỷ niệm ơi, xin ngủ yên
Anh và Em khi xưa thường quấn quít Như đôi chim làm tổ để tha mồi Tình êm đềm theo ngày tháng dần trôi Ta chung lối mộng mơ đầu êm ái Nhớ Hạ xưa Anh thường trèo cây hái Nhánh Phượng hồng về ép vở tặng Em Đóa hoa xinh nằm e ấp in lìm Tươi như cánh Hương Quỳnh trong đêm vắng Và từng đêm Anh chong đèn thức trắng Viết vần thi nho nhỏ tặng riêng Em Gửi tâm tư lên nét bút nổi niềm Em đón lấy cả bầu trời thương mến Đời vẫn thế, xoay vần đi rồi đến Cuốn đôi mình vào giông bão mưa sa Bước chân Anh theo cơn lốc nhạt nhòa Em quay gót ôm hoài bao luyến nhớ Anh và Em đã xa.... lòng nhắc nhở Giữ nguyên màu mực tím của ngày nao Kỷ niệm ơi xin yên giấc mộng đào Cho mơ ước nhạt nhoà theo năm tháng......
__________________
![]() |
|
#4
|
|||
|
|||
|
Quên !
Chẳng may ta phải phải rượu nồng Ta để lạc mất em khi mưa đêm về muộn Ta say mưa và ta say ký ức muộn phiền Lòng thật thà yêu thì thôi ta đành phụ Giật mình ta đội mưa gió ta vẫn đi Đắng ngọt buồn vui ta nghĩ mình có đủ Theo dòng nước mưa ta nói dối như mây Trái tim ta chỉ một lần thôi đã đủ Ta uống nước mưa hay rượu mà say !
__________________
![]() |
|
#5
|
|||
|
|||
|
Chiều về
Chiều về nắng nhẹ loang đồi Cho hồn thơ thẩn nhớ người năm xưa Vần thơ dệt... những chiều mưa Gói trong nét chữ... tình vừa đơm hoa... Mới đó anh đã vội xa Con tim nhỏ lệ giọt sa giữa lòng... Thu về tưởng chừng mùa đông Nghe sao buốt giá... tình nồng cao baỵ.. Nắng không đủ choá để say Để quên đi hết tháng ngày buồn xưa Uẩn tình mòn xoáy tim ta Lòng đau như cắt xót xa gợi hồn Muốn quên lại nhớ nhiều hơn Ai ơi có hiểu đoạn trường trầm luân Sương Thu lạnh cõi hồng trần Bao giờ nắng ấm toả dần quanh ta ??
__________________
![]() |
|
#6
|
|||
|
|||
|
lạc bước cuộc tình nơi bến gió
xa lạ để nghe lòng buồn hơn tim khoảng mông lung phương trời nhớ tình em ngọn nến hẹn ước mòn anh trách đời buồn một dòng sông huyền hoặc câu yêu chỉ còn mơ nến lụn tàn thôi mong ngóng làm sao em đếm hết lẽ loi vụn dại buổi đầu thắp tim nhau không tròn nồng ấm mối chân tình để rồi phân kỳ đậm vết dấu anh ơi ! mĩa mai chi bóng hình làm sao anh biết em không xót khi nhìn nến tàn với canh khuya lụn bại nỗi sầu vẫn rơi rớt nhắc em vết cắt tình nến buồn
__________________
![]() |
|
#7
|
|||
|
|||
|
Bài thơ trên ghế đá
Đêm mưa lạnh Gió không có nhà Những cửa phòng khép lại Mái nhà ấm biết bao nhiêu, Hai bóng người nghiêng nghiêng trên ghế đá Vũ trụ đêm nay làm của riêng Một áo che chung Đôi lòng khép lại Mái nhà nào ấm bằng Đôi miệng trẻ gặp nhau Chớp rạch chân trời lóe sáng. Ghế đá bỗng rùng mình Lần đầu tiên trong đời Bỗng thấy chán cuộc đời làm đá. Đêm Ghế đá rủ nhau Từng đôi Từng đôi Khoác tay nhau tâm sự Đi suốt đêm không ngồi Cây trút lá gửi tình hôn mặt nước Mưa gió buồn cũng rủ nhau đi nốt.
__________________
![]() |
|
#8
|
|||
|
|||
|
Thư Không Người Nhận
Đôi chim cu anh nuôi Con trống mèo đen ăn thịt Con mái vào ra một mình Ấp lạnh bóng trăng rồi chết Vàng hồ bay thư không người nhận gió trả về
__________________
![]() |
|
#9
|
|||
|
|||
|
Hương sắc thắm hoạ cầm thi bút
Nhả hồn thơ vi vút mây xanh Đông về lạnh lẻo thâu canh Cạn chung tống biệt lệ quanh hai hàng Xuân năm đó cướp nàng muôn thuở Đứng bên đường tim vở từng cơn Khóc cho duyên phận tủi hờn Từ nay ác mộng chập chờn đêm đêm Hàng Phượng vĩ ấm êm chiều Hạ Đơn độc cầm lả tả lệ châu Bài ca điệu Lý Qua Cầu Chỉ mong con Sáo quay đầu bên sông Cuối tiết Thu nắng hồng yếu ớt Nhuộm lá vàng rơi rớt lối xưa Mặc tình bụi phủ gió mưa Ngồi trông cánh nhạn sao chưa thấy về Hồi tưởng lại lời thề năm ấy Nguyệt tơ hồng đưa đẩy lá lai Nên tình đả lở duyên may Giờ đây ngậm đắng nuốt cay một mình Nay đau xót tơ tình đã mất Hoạ vần thi song thất tình thơ Nghìn năm vạn kiếp vẩn chờ Nối giòng tơ thắm xây mơ cùng nàng
__________________
![]() |
|
#10
|
|||
|
|||
|
Tuyệt tình thơ đoạn trường ai biết
Đượm hương tình tha thiết năm nao Cửa yêu rộng mở đón chào Biến thành giòng lệ nghẹn nghào rưng rưng Tiếng ân tình xin đừng phụ nghĩa Chử yêu đương mai mĩa làm chi Dương gian ca khúc phân kỳ Hoài Thương thay chữ phân ly đoạn lìa Một câu thề tạc bia không đổi Nên dám đâu đổ lỗi cho ai Nếu tình đã lở duyên may Hữu duyên vô phận lá lai cũng đành Nay đón nhận thiệp lành chợt tới Nàng vu quy trời hỡi thấu chăng Biển khơi dậy sóng đất bằng Cắn môi rỉ máu cố ngăn lệ trào Ôi tê tái đớn đau khôn xiết Cánh thiệp hồng đã giết hồn tôi Máu hoà dư lệ đẫm môi Từ nay hai đứa xa xôi nghìn trùng Cơn ác mộng hải hùng chưa dứt Bệnh nan Y đau nhức ruột gan Mê mang réo gọi tên nàng Tình thơ đoạn tuyệt theo chàng từ đây
__________________
![]() |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|