Ðề tài: Bóng Hoàng Hôn
View Single Post
  #15  
Old 04-23-2004, 03:01 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Trúc Phượng ôm chồng sách vở cắm cúi bước về phía vườn trường. Cái dư vị hạnh phúc hai ngày qua với ông Huấn làm cho lòng Phượng thật vuị Nhưng vừa đến trước cổng trường, Phượng đã chựng lại vì Lê Văn đang chực sẵn ở đấy tự bao giờ.
Phượng vui vẻ:
- Ô Lê Văn, anh chờ ai đấỷ
- Đợi Bội Hoàng.
Văn thành thật. Phượng nói:
- Vậy à? Có cái gì để ăn mừng chưả
- Thế cô thì saỏ – Lê Văn trả đũa – Hôm qua cô và Bội Quân làm lễ ở nhà thờ xong, đã đi đâu chứ?
Phượng đỏ mặt:
- Anh đừng có nói càng. Tôi không cần ai đi lễ với tôi, cũng không có đi chơi với ai cả.
Lê Văn ngạc nhiên:
- Vậy là saỏ Hôm qua rõ ràng là Bội Quân đi tìm cô cơ mà?
- Anh ấy có lý do của anh ấy, còn tôi có tự do của tôi chứ?
Ngay lúc đó, từ xa có chiếc du lịch màu đen trờ đến. Phượng biết ngay là xe của aị Vội vẫy tay với Lê Văn, nói:
- Thôi tôi đi trước nhé? Để không có người lại hiểu lầm.
Xe dừng lại trước cổng trường, anh em Bội Quân và Bội Hoàng vừa xuống xe, là tài xế lập tức cho xe đi thẳng. Bội Hoàng thấy Lê Văn đứng đấy, bước lạị
- Ban nãy hình như tôi thấy Trúc Phượng đứng đây, phải không?
Lê Văn bình thản:
- Vâng, nhưng cô ấy có việc riêng nên đã bỏ đi trước.
Bội Hoàng nhìn Văn thắc mắc:
- Hai người hẹn hò gì, phải không?
Bội Quân liếc nhanh về phía em gái, rồi bỏ mặc Hoàng đứng đấy đi vào trường. Đương nhiên ban nãy Quân cũng đã trông thấy Trúc Phượng, nhưng Trúc Phượng đã vội vã bỏ đi khi thấy hai anh em chàng. Phượng trốn lánh? Tại saỏ Vì Lê Văn ư?
Và khi vào trong, Quân đã trông thấy Phượng. Phượng đã đi trước Quân một khoảng thật xa, đi rất nhanh như sợ ai đó đuổi theọ Quân thở dài, đi chậm lạị Quân là người rất tự trọng. Chàng nghĩ, Phượng đã không muốn thì đuổi theo làm gì, thôi thì để dịp khác.
Có mấy cô gái, hẳn là học cùng lớp với Quân, trông thấy chàng đã gật đầu nhưng Quân tỉnh bơ đi thẳng.
Đến trước trường đại học tổng hợp, một cô gái rất đẹp chận Quân lại, cô gái có nụ cười khá duyên dáng.
- Anh Bội Quân, anh có mang quyển Vi Tích phân không cho tôi mượn đị
Bội Quân chau mày rồi rút quyển sách trên chồng tập trên tay, đưa cho cô gái, xong bỏ đi vào giảng đường.
Cô gái nhìn theo lắc đầụ
Trong trái tim của những anh con trai si tình, hình như chỉ có người mình yêu là hoàn chỉnh duy nhất, còn ngoài ra chẳng có ai đáng một xu cả.
Và Quân vào lớp chọn một góc vắng ngồi xuống. Quân như người bàng quan đến nghe giảng xong về, không liên can đến một ai khác. Bạn bè ư? Với Quân đó là hai từ xa lạ. Và Quân sống khép kín, cô độc, bạn bè tránh xạ Có ai thích làm bạn với những con người lúc nào cũng xa cách mặc dù hắn giàu có đẹp trai, có chăng chỉ một vài cô gáị Và tiếc thay trong các cô gái đó lại có cả Hiếu Trinh.
Cô gái mượn tập Quân ban nãy chính là Hiếu Trinh đấỵ Một cô gái học giỏi, thông minh, lịch sự, không đẹp một cách xuất sắc nhưng lại có duyên. Trinh có một gia đình cơ bản. Cha mẹ đều là giáo sư đại học, có cả một anh trai vừa đổ tiến sĩ ở Mỹ. Riêng bản thân Trinh, sinh viên năm cuối môn vật lý, một môn học khó nuốt. Vậy mà năm học nào Trinh cũng đứng hạng ba trở lên...
Trinh siêng học, nhưng không phải là không có đời sống tình cảm riêng tư. Trinh cũng biết mơ mộng một chàng trai lý tưởng cho mình. Khuôn mặt Alain Delon, mắt của Cary Grant, nụ cười kiêu bạt của Anthony Perkins... Nhưng rồi khi gặp Bội Quân, Trinh dẹp hết những cái mơ ước vớ vẩn đó. Cái lạnh lùng cao ngạo của Quân đã hút Trinh đến gần. Nhưng khi cố gắng đến gần, Trinh lại thất vọng. Anh chàng cứ khô như là đá. Trái tim như chẳng biết yêụ Ngay khi nói chuyện Quân cũng không thèm nhìn thẳng vào mặt nàng, nhưng Trinh không chịu thuạ Trinh nghĩ... Bội Quân hơn người khác là ở chỗ đó... Và nàng cứ chờ.
Hiếu Trinh ngồi cùng bàn với Bội Quân, liếc nhanh về phía anh chàng. Trong khi Quân lại hướng mắt ra khung cửa sổ. Quân như nghĩ ngợi một điều gì. Chắc chắn không phải là bài học. Trinh nghĩ. Vậy thì đang nhớ tới bạn gái ư? Nghĩ đến đó Trinh giật mình. Đúng rồi với điều kiện của Quân hiện nay, đâu phải là thiếu bạn gáỉ Vậy thì cô ấy là aỉ
Đột nhiên Quân quay mặt lại:
- Bài tập xong chưả
Quân hỏi cụt ngủn làm Trinh lúng túng:
- Ồ! Chưa xong. Đợi một chút nhé.
Quân không trả lời, lại đưa mắt tiếp tục nhìn ra cửa sổ.
Hiếu Trinh không dám chần chờ, vội cúi xuống chép bài cho xong. Nàng lúc nào cũng muốn Quân có quan niệm tốt về nàng.
Chép xong, Trinh đưa cuốn vở quạ
- Xong rồi, cảm ơn anh nhé!
Quân cầm lấy quyển vở, mà mắt vẫn không quay lạị Điều đó làm cho Trinh rất buồn. Trinh tự nhủ lòng. Thôi, Hiếu Trinh ạ. Đừng có vớ vẩn nữa, người ta nào có thèm để ý đến mi đâủ Chắc chắn là đã có bạn gái rồị Mi chỉ chờ một cách hoài công thôị
Nhưng ngay lúc đó có lẽ thượng đế đã cảm động. Trinh nghe Quân nói:
- Hiếu Trinh nàỵ Trưa nay rảnh không? Mình xuống câu lạc bộ dùng cơm nhé?
Trinh mở tròn đôi mắt, không dám tin những gì mình vừa nghe... nằm mơ hay ảo giác?
- Sao vậỷ Sao không trả lờỉ Trưa nay Trinh không rảnh à?
Trinh lúng túng đáp vội:
- Không phảị Tôi chỉ hơi kinh ngạc... vì tôi chưa bao giờ được mời như thế.
- Nhưng mà đi không? Chuyện dùng cơm đó?
- Đi chứ?
Hiếu Trinh cười thật tươị Nếu Quân rủ đi ngay bây giờ Trinh cũng sẽ bỏ giờ học đi ngaỵ Cơn mơ tưởng vỡ lại đến khá kịp lúc.
Ngay lúc đó giáo sư diễn giảng bước vàọ Cả lớp học im phăng phắc. Quân và Hiếu Trinh đều là những học sinh giởi, chăm học. Vậy mà không hiểu sao, hôm nay cả hai đều không ổn định được để lắng nghẹ
Rồi bốn tiết học buổi sáng cũng trôi quạ Bội Quân gom sách lại nóị
- Thôi bây giờ ta đị
Khi cả hai sóng đôi nhau bước ra cửa, cả lớp đều tò mò nhìn họ. Hiếu Trinh sung sướng nói khẽ:
- Họ đang nhìn mình kìạ
Bội Quân lạnh lùng:
- Mặc họ. Có sao đâụ
Hiếu Trinh thắc mắc:
- Hôm nay, chợt nhiên sao anh nghĩ đến chuyện mời cơm tôi vậỷ
Nhưng Quân nói:
- Nếu Trinh không đồng ý, có thể rút lui còn kịp mà.
Lời của Quân làm Trinh sợ hãi, không dám hỏi tiếp, chỉ nói:
- Bốn năm học chung với anh. Tôi rất có thiện cảm, nhưng anh lại ít nói quá, anh như lạnh lùng, hẳn phải có nguyên nhân nào đó?
Quân cười nhạt:
- Nhưng cái ít nói đó cũng đâu có làm ai thiệt hại gì đâủ
- Sao anh nói vậỷ
Trinh lập lờ nói nhưng Quân vẫn bình thản:
- Nếu chuyện đó gây buồn cho người khác, thì đó là tự họ đã gây phiền hà cho mình.
- Anh cao ngạo một cách khác ngườị
- Vậy à? - Bội Quân quay qua nhìn Trinh - Bởi vì cô không thấy những lúc tôi mặc cảm.
- Anh mà cũng có mặc cảm nữa ư?
Trinh giật mình quay lạị Quân nhún vai:
- Có chứ, nhưng Trinh tò mò làm gì. Tôi thích những cô gái tự nhiên hơn.
Và họ đã đến trước câu lạc bộ sinh viên. Giờ này ở đây khá đông ngườị Quân đứng ngoài cửa nhìn vào tìm. Có lẽ là để tìm một cái gì khác chứ không phải bàn trống, bởi vì Quân đã thở dài, rồi lầm lũi kéo Trinh vào một góc nhà.
- Anh có vẻ thích chọn góc. Ngay trong lớp cũng vậỵ
- Trinh biết không? Ngồi ở trong góc ít bị ai để ý, quấy rầỵ Ở đấy ta có thể an ổn quan sát những gì ta muốn.
Quân nói và hầu bàn đã đến nơị Trinh gọi:
- Cho một đĩa cơm chiên!
- Hai dĩa cơm chiên trứng. – Quân bổ sung – Thêm một tô canh chuạ
Và quay sang Trinh:
- Xin lỗi, quên hỏi ý kiến Trinh đã gọi canh chuạ Trinh dùng món này được chứ?
- Anh gọi món gì tôi cũng ăn được. – Trinh cười rồi hỏi - Thế nãy giờ ngồi đây, anh đã thấy được điều anh muốn quan sát chưả
Quân nghĩ ngợi:
- Trinh muốn biết à? Cái tôi muốn quan sát, nó như một ảo ảnh, không nắm bắt được.
- Giọng anh như một triết gia đấỵ
Trinh nói và chưa hiểu ý Quân định đề cập đến gì.
- Hôm nay Trinh nhận lời đi ăn với tôi thế này có cảm thấy hối hận không?
Hiếu Trinh lắc đầu:
- Trái lại tôi cảm thấy lời mời của anh đến chậm quá.
Lời của Hiếu Trinh làm Quân giật mình:
- Đừng có hiểu lầm. – Quân đính chính – Tôi mời Trinh đi ăn với tư cách một người bạn, một phương thức rất tự nhiên... Tôi không muốn người ta đánh giá mình lập dị... Tôi muốn hòa đồng với mọi ngườị
- Tôi không dám hiểu lầm đâụ
Hiếu Trinh thất vọng nóị
- Vậy thì tốt.
Ngay lúc đó, từ cửa bước vào một cô gáị Đấy chẳng ai khác hơn là Trúc Phượng. Phượng đã nhìn thấy Quân đi với một cô gái khác. Một tin vuỉ Và Phượng đang phân vân không biết có nên đến với bàn của Quân chăng?
Sự xuất hiện của Phượng làm nét mặt Quân đổi hẳn. Trinh thăm dò:
- Anh quen cô ấy à? Ai vậỷ
Quân giật mình, quay lại:
- Trúc Phượng đấy mà, bạn học của em gái tôị
- Thế tại sao không mời cô ấy đến đây ngồi chung?
- Được, vậy thì tôi gọị
Bội Quân vội vã đứng dậy đi về phía Phượng. Không biết Quân đã nói gì mà Phượng cười, nụ cười rất cởi mở.
Phượng theo Quân đến bàn.
- Chị Hiếu Trinh ở vai sư tỷ phải không?
Phượng vừa nhìn Trinh cười pha trò, rồi ngồi xuống. Mọi người có vẻ rất tự nhiên.
- Phượng dùng món gì vậỷ
Bội Quân hỏi:
- Thôi cho tô mì bò kho đị
Trúc Phượng nói, rồi quay qua Trinh.
- Từ nào đến giờ không gặp, chị rất ít khi đến đây dùng cơm à?
Hiếu Trinh nhỏ nhẹ:
- Nhà tôi ở gần đây, nên mỗi trưa tôi thường về nhà dùng cơm. Thế còn chị? Khách thường xuyên nơi này chứ?
- Cũng không thường xuyên lắm. Có khi về nhà, khi ăn ngoài, nhưng đôi lúc cũng ăn ở đâỵ
Bội Quân chợt nhiên nói:
- Như vậy là trái tim cô bất định rồi nhé cô Phượng.
Lời của Quân làm Phượng yên lặng. Phượng không hiểu Quân định nói gì. Thật lâu để phá vỡ cái không khí căng thẳng, Phượng nói:
- Ồ, suýt tí tôi đã quên. Bội Hoàng và Lê Văn đang ở quán ăn bên kia đường ăn cơm tàu, họ cũng có mời tôi, nhưng tôi sợ bị làm cái bung xung nên từ chốị
Rồi Phượng cười:
- Rốt cuộc quay qua đây, cũng làm cái bung xung thôị
Hiếu Trinh đỏ mặt:
- Tại sao chị lại nói như vậỷ Chúng tôi chỉ là...
Rồi Trinh đưa mắt về phía Quân, yên lặng. Phượng hỏi:
- À, thế chị đã đến nhà của anh Bội Quân chưả Ở đấy rộng lắm, đẹp lắm.
- Vậy à? Chưa đị
- Vậy thì bữa nào anh Bội Quân sẽ đưa chị tớị Nhà anh ấy có tên là Vườn Lê, nằm ở cạnh hồ Bích Đầm... Ở phía sau nhà có cả một vườn quít thật to nữa... Đến đấy trông mà mát cả mắt.
Trong lúc Phượng nói thì Bội Quân chỉ yên lặng. Mục đích của Quân khi đưa Hiếu Trinh đến đây chỉ là để thăm dò phản ứng của Phựơng, không ngờ Phượng lại làm Quân thất vọng.
Hiếu Trinh quay sang Bội Quân:
- Có thật như vậy không anh Bội Quân?
- Thật ra thì ở đấy cũng bình thường. - Bội quân miễn cưỡng nói – Trúc Phượng chỉ phóng đại thôị
Phượng cười:
- Tại tôi phóng đại hay là tại anh không muốn đưa chị Trinh về đó?
Bội Quân có vẻ bực mình:
- Trúc Phượng, cô có biết là cô đang làm gì không? Tại sao hành động như vậỷ Không thấy hối hận à?
Lời của Quân làm Phượng tái mặt. Phượng không hiểu là Quân nói gì, định ám chỉ chuyện gì giữa nàng và ông Huấn chăng? Không lẽ Quân đã biết chuyện đó?
Phượng nói:
- Xin lỗi, tôi hơi quá lố.
Bồi bàn đã mang phần ăn của mỗi người rạ Trúc Phượng cắm cúi ăn. Bội Quân và Hiếu Trinh cũng không nói gì. Không khí trong bàn ăn căng thẳng một cách kỳ cục.
Sau khi ăn xong, Phượng vội trả tiền phần ăn của mình, rồi đứng dậy nói:
- Xin lỗi tôi có chuyện phải đi ngay, không thể nán lại được.
Hiếu Trinh vô tư:
- Ồ không đợi một chút bọn này cùng đị
- Không được, đường đi trái ngược nhaụ
Phượng nói rồi nhanh :Dng bỏ đi, Hiếu Trinh nhìn theo nói với Quân:
- Mới quen mà tôi đã thấy thích, Trúc Phượng có vẻ phóng khoáng, rộng rãi như con trai vậy đó.
Nhưng Bội Quân có vẻ không vui, một lúc Quân mới nói:
- Cô ấy rất khó hiểu, tôi chịu không hiểu được. – Rồi như nhớ ra điều gì, Quân hỏi – À cô có ý đến thăm Vườn Lê của chúng tôi không? Nếu thích thì thứ bảy này sau khi tan học ta sẽ cùng đến đó?
- Cuối cùng rồi tôi cũng được anh mời...
Nhưng Bội Quân nói:
- Hiếu Trinh này... Trinh đừng nghĩ ngợi xa vời... Chúng ta dù gì cũng chỉ là bạn học.
Lời Quân làm Trinh thất vọng, nhưng rồi Trinh nói:
- Thì tôi cũng chỉ là bạn anh chớ nào có muốn là gì khác đâủ
- Vậy thì tốt thôi bây giờ mình đị
Bội Quân trả tiền rồi cùng Hiếu Trinh bước ra khỏi quán.
Vườn trường ngập đầy nắng. Một không khí hiếm hoi trong mùa thụ Cái thời tiết trong lành thường làm cho con người dễ chịụ
Bội Quân nói:
- Hiếu Trinh này, ở nhà chắc Trinh là con một phải không?
- Không, tôi còn một người anh trai, anh ấy lớn hơn tôi sáu tuổi, nhưng bây giờ lại ở tận bên Mỹ. Thế còn anh? Nghe nói anh cũng có một cô em gái tên Bội Hoàng phải không?
- Đúng...
Quân nói và không hiểu có phải vì thất vọng trước thái độ ban nãy của Phượng không, Quân hỏi:
- Hiếu Trinh này, Trinh có thích tôi không?
Trinh đỏ mặt:
- Sao anh lại hỏi vậỷ Thích hay không thích chẳng lẽ tôi phải nói rả
- Tại tôi muốn biết.
- Tôi... - Hiếu Trinh ấp úng một chút nói – Có lẽ tôi thích anh từ lâu nhưng anh thì quá lạnh lùng, anh không thèm nhìn cả mặt tôị Điều đó làm tôi thất vọng.
- Nhưng mà bây giờ... tôi không những đã nhìn Trinh mà còn mời Trinh về nhà... Trinh thấy thế nàỏ
- Tôi...
Hiếu Trinh lúng túng, nàng không ngờ Quân lại táo bạo như vậỵ Rõ là người Quân khá lạ lùng. Trinh chịu không hiểu nổi, nhưng thấy lòng thật vui, Trinh chỉ nói:
- Thứ bảy tan học tôi sẽ theo về nhà anh.
Hoàng hôn ở hồ Bích Đầm.
Trời xanh mây nước, núi xa mờ mờ trong sương, mọi thứ như một bức tranh thủy mạc. Có lẽ vì là buổi chiều nên hồ rất vắng.
Cạnh bờ hồ chỉ có một cặp nam nữ trẻ. Đó là Lê Văn và Bội Hoàng.
Lê Văn nói:
- Bội Quân lạ thật, sao lại đưa Hiếu Trinh về đâỷ Trước kia mình cứ tưởng là ông ấy yêu Trúc Phượng chứ?
- Ông này lạ chưả Không lẽ trên đời này chỉ có một mình Trúc Phượng? Anh Quân không có quyền yêu cô gái khác saỏ Anh ấy đã từng thú nhận với anh là yêu Trúc Phượng à?
Lê Văn lắc đầu:
- Mặc dù anh ấy không nói nhưng tôi nhận rạ Chắc có lẽ vì anh ấy đã bị Phượng cho leo cây rồị
- Anh đánh giá Trúc Phượng cao quá. Ông anh tôi không dễ thất tình đâụ Còn anh thì suốt ngày cứ ca tụng Phượng thế này, thế nọ, rồi lại đi tìm người tạ Chứ anh Quân không bao giờ như vậỵ
Lê Văn cười:
- Anh đã có em còn đi tìm người ta để làm gì?
- Thế nếu không có em?
- Chuyện đó thì phải xét lại vì Trúc Phượng phải nói là khá hấp dẫn.
- Hừ!
Bội Hoàng hừ nhẹ rồi quay mặt đi, Lê Văn thành thật:
- Tại em không hiểu, chứ tiếp xúc với Trúc Phượng em sẽ thấy rất thoải máị Cô ấy hồn nhiên, nói năng mạnh dạn, chứ không õng ẹo làm dáng như bao cô gái khác.
Bội Hoàng đột ngột đứng dậỵ
- Nếu Phượng nó có nhiều ưu điểm như vậy, sao anh còn tìm tôi làm gì?
- Ồ, em lạ thật. – Lê Văn nắm tay Hoàng kéo lại - Tại sao em lại dễ dỗi hờn như vậỷ Đó chỉ là những nhận xét vô tư thôị
- Nhận xét vô tư à? Nhưng giọng nói của anh lại ngập đầy tình cảm.
Lê Văn kêu lên:
- Bội Hoàng. Cái gì em cũng có mức độ thôi chứ. Sao lại nghi ngờ? Với Phượng... anh cư xử với cô ấy như với một người bạn trai... Vả lại cô ấy cũng là bạn thân của em mà. Sao chẳng tin tưởng chút nào cả vậỷ
- Bạn là bạn, tình cảm là tình cảm. Mọi thứ cần phải phân biệt rõ ràng. – Hoàng nói - Chuyện Phượng không chấp nhận tình cảm của anh Bội Quân, anh biết tại sao không? Đó là vì sự hiện diện của anh đấỵ
- Anh à? Em có phóng đại sự việc không chứ?
- Không hề - Hoàng nhún vai nói – Tôi biết rất rõ Trúc Phượng, nên biết nó thích mẫu người đàn ông ra saọ
- Em nói là em hiểu Phượng à? – Lê Văn cười to - Vậy mà em lại chụp mũ anh. Giữa anh và cô ấy hoàn toàn minh bạch. Em có biết là trước đây đã nhiều lần anh rủ rê, nhưng đều bị Phượng từ chối không?
- Đấy! Đấy! – Hoàng đỏ mặt nói – anh đã rủ rê người ta mà bảo là không có gì.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn