Phượng phản kháng, nhưng ông Huấn đã lắc đầu nói:
- Sợ là chưa kịp hưởng thụ, thì đã bị cái xấu nuốt chửng rồi.
- Anh và Lê Văn có nhiều điểm rất giống nhau. - Phượng suy nghĩ một chút nói - Mấy người muốn hưởng thụ tìm tòi khám phá những cái mới mẻ chung quanh. Nhưng anh thì có thừa điều kiện hơn Lê Văn...
Ông Huấn quay sang nhìn Phượng:
- Thế Lê Văn đã đưa cô đi tìm cái mới mẻ đó chưa?
- Chưa.
Phượng đáp, ông Huấn cũng không nói gì thêm. Xe chạy càng xa thành phố, cảnh càng trở nên heo hút, cây cối ruộng vườn nhiều hơn là người. Thỉnh thoảng mới có một mái nhà xa xa, dòng sông uốn khúc như một dải lụa bạc giữa rừng cây xanh ngát bạt ngàn.
Ông Huấn chỉ về phía trước:
- Gần đến rồi đấy, thấy chưa?
- Đâu có gì đâu?
Phượng ngơ ngác, trước mắt chỉ là những ngọn núi xanh rì.
- Đấy ở trái núi thứ ba, trên sườn gốc, nhìn cho kỹ sẽ thấy.
- À thấy rồi... một ngôi nhà nhỏ màu trắng, giống như đồ chơi trẻ con đấy.
- Ở xa thì vậy chớ lại gần lớn lắm. – Ông Huấn nói – Đó là biệt thự nghỉ mát của Lâm Duy Đức đấy.
- Lớn cỡ Vườn Lê không?
Ông Huấn lắc đầu:
- Nhà bây giờ làm sao so bì được với các ngôi nhà cổ? Nhưng nó cũng lớn cỡ nhà anh ở thành phố đấy.
- Vậy thì cũng to quá rồi.
Phượng nói và mắt không rời quả núi. Xe chạy trên đường thì thấy xa, nhưng không ngờ ông Huấn cho leo dốc hai lần, ngôi nhà đã hiện ra trước mặt. Ở đây con đường trải đá đỏ, hai bên hoa dại rất nhiều.
Xe vừa ngừng trước đôi cổng sắt lớn, đã có một ông lão chạy ra mở cửa.
- Chào ông Lê. Chúng tôi đã chuẩn bị mọi thứ đầy đủ.
- Vậy thì cảm ơn ông nhé, ông Tài.
Từ ngoài cổng vào nhà, còn phải qua cả một đoạn đường dài trải sỏi trắng. Hai bên là vườn hoa được chăm sóc vén khéo, phần lớn là Bá hạp và Sơn trà, rồi hồ phun nước.
- Quả nhiên là đẹp thật. Giống cảnh Đào nguyên ở hạ giới.
Phượng buột miệng. Với những con người ở hoàn cảnh của nàng làm gì có diễm phúc vào những nơi này.
Ông Huấn nghe Phượng nói chỉ cười và đưa Phượng vào phòng khách.
Đây là một căn phòng rất rộng. Giống như sàn nhảy của vũ trường hơn là phòng khách, bờ tường màu sữa, các khung cửa sổ đều treo màn màu vàng. Trên tường phẳng rộng có một bức tranh lập thể rất lớn Phượng nhìn mà không hiểu gì cả, trong phòng chẳng có ghế salon mà lại bày biện những chiếc ghế bọc nệm hình hộp hình chữ nhật, tam giác, tròn... đủ kiểu trông rất lạ mắt. Ông Huấn chỉ một chiếc ghế:
- Phượng ngồi xuống đi!
- Cách trang trí thế này chứng tỏ chủ nhân nó hẳn là một con người lịch duyệt.
- Khoan hãy kết luận. Có điều những vật dụng trang trí ở đây đều chở từ Thái Lan đến, mỗi cái ghế giá hạng bét cũng hai mươi Mỹ kim.
- Ô! Xài phí quá... - Phượng kêu lên - Nếu có tiền thế này, em sẽ dùng những đồng tiền đó vào việc khác.
- Khoan phê phán. Để anh đưa em đi tham quan một vòng biệt thự nhé.
Và ông Huấn đưa Phượng đi.
- Đây là quầy rượu, bên trái là phòng ăn, phía sau là nhà bếp, nhà vệ sinh, nhà công nhân... Không có gì đáng coi, qua bên kia.
Ông Huấn lại kéo Phượng qua bên kia phòng khách.
- Ở đây có một loại dãy phòng sáu cái, tất cả đều là phòng ngủ.
- Sáu gian phòng ngủ à? Phượng giận mình đi giữa hành lang. hai dãy phòng nằm ở thế đối diện nhau - Nhà ông ta có tất cả bao nhiêu người lận.
Ông Huấn chỉ cười, không đáp. Ông đẩy thử cửa của một căn phòng cho Phượng nhìn vào. Bên trong ngoài một bàn phấn, một chiếc tủ áo và một chiếc giường hình tròn ra không có gì nữa cả Phượng chau mày:
- Cái ông chủ nhà này chẳng giống ai cả. Chiếc giường sao lại làm hình tròn.
Ông Huấn đưa Phượng trở ra phòng khách.
- Sáu căn phòng kia, đều giống hệt nhau.
- Những người có tiền đều có cái ý tưởng kỳ cục, cái gì cũng khác người.
Nói tới đây chợt nhiên Phượng nhớ là đã đọc được ở đâu... Đúng rồi, chiếc giường hình tròn... xoay được, trong những nhà điếm cao cấp... dùng để... Phượng đỏ mặt.
- Không lẽ ông ta lại...
- Đúng, Phượng đã đoán đúng đấy. Ông Huấn nhún vai nói - Những chiếc phòng đó, chủ nhân ông dùng để cho bạn bè sử dụng trong những cuộc truy hoan không hay lắm!
- Ồ! Hạ cấp! Phượng chợt kêu lên - Vậy tại sao anh lại đưa tôi đến đây, còn chi cho tôi xem những cái đó nữa chứ?
- Tôi đã nói rồi, tôi chỉ muốn chỉ cho Phượng thấy tất cả những cái mà Phượng chưa biết, để Phượng ý thức ra một điều là... hoàn cảnh sống có cao có đẹp thế nào, con người lúc nào cũng tốt cả.
Phượng cúi đầu nhìn xuống không nói Bao nhiêu cái mỹ cảm đầu tiên đối với ngôi nhà này, đã bị những chiếc giường kia làm tan biến cả Phượng run rẩy:
- Anh... rất thường xuyên đến đây à?
- Không, ông Huấn nói - Như điều Phượng nhận xét, tôi tuy không nghiêm chỉnh, nhưng cũng không đến đỗi tồi tệ lắm.
Phượng nhìn ông Huấn tin tưởng.
- Thật ra thì tôi cũng biết, những người như anh không thể nào tránh khỏi cuộc sống thế này... nhưng mà... cái gì cũng cần có mực độ.
- Anh hiểu. Ông Huấn cười nói: - thôi bỏ chuyện đó qua một bên đi, anh sẽ đưa em ra ngoài, chúng ta đi xuống núi, gần biển có rất nhiều vỏ sò đủ màu... lại có các loại ốc mượn hồn đẹp lắm, em tha hồ mà nhặt.
- Vâng! Phượng mừng ra mặt, nàng đã chán cái ngôi biệt thự đẹp mà xấu xa này. Chúng mình sẽ đến bãi biển dạo, nhưng em sẽ không nhặt vỏ sò hay ốc mượn hồn đâu...
- Sao vậy Nếu anh không lầm thì hầu hết các cô đều thích nhặt những chiếc vỏ sò mà?
- Cũng có người thích thật nhưng cũng có những người bắt chước. Phượng vừa đi vừa nói... Vì có người họ quan niệm là vỏ sò đẹp, vỏ sò mang những mộng tưởng con gái... thế là có nhiều cô không thích cũng giả vờ ngây thơ... em thì không có chuyện đó.
Ông Huấn cười:
- Em có vẻ thẳng thắn một cách dễ thương.
- Em cũng sợ mấy chú ốc mượn hồn vô cùng. Chúng nó như những con nhện hơn là con cua, mình mềm nhũn có chỗ nào đẹp đâu?
- Em có lý, còn gì nữa.
- Thôi không nói nữa, nói thêm thành người nói nhiều.
- Anh thì khác, anh rất thích được nghe em nói. Vì như vậy anh cảm thấy như mình được trẻ lại.
- Anh làm như anh già lắm không bằng.
- Không già à? Ông Huấn kêu lên - Em đừng quên anh là cha ruột của Bội Quân và Bội Hoàng nhé.
- Thôi đừng nói đến chuyện đó nữa. Phượng cắt ngang, vì ông Huấn nhắc đến Bội Quân Bội Hoàng làm Phượng thấy khó chịu - Tại sao ở đây toàn là đá đỏ không vậy?
- Chung quanh đây đất toàn màu vàng, còn núi đá này màu đỏ, có lẽ vì cấu tại địa chất đặc biệt đấy... Từ đây xuống đến bãi biển hơi xa. Phượng nhắm lội nổi không?
- Nổi chớ! Anh đừng quên em là kiện tướng đi bộ nếu cần, chúng ta đua thử xem nào?
Phượng thách thức, ông Huấn phì cười.
- Bộ Phượng tưởng là tôi sợ ư? Không đâu, nhưng hôm nay tôi không được khỏe, để lần sau vậy.
Qua hết con đường nhỏ họ ra đường lớn rồi đi xuống một bờ đá... đá sỏi rất nhiều thật khó đi, nhiều lần Phượng suýt bị trượt, nhưng rồi cuối cùng họ cũng đạt được mục đích.
Ông Huấn đứng trên một tảng đá to, vươn mình ra biển nói.
- Đến rồi đây.
Phượng nhảy xuống.
- Bãi biển này vắng quá, ngoài hai ta ra hình như chẳng có ai cả.
- Vâng, nhưng mà như vậy em có thích không.
Hai người ngồi cạnh nhau ngắm biển Phượng gật đầu. Giữa cái khung cảnh bao la của trời đất, lòng họ như trong suốt.
- Trúc Phượng em biết không, lầu đầu gặp em, thấy em hồn nhiên vui vẻ... nhưng cái vui vẻ kia hình như chỉ là ở bên ngoài. Trong cái ánh mắt em có cái gì đó phẳng lặng, suy tư hơi có một chút cô độc. Thế là anh có ngay ý định sẽ đưa em đến đây. Cái không gian này.
Phượng yên lặng lắng nghe.
- Tôi cũng vậy. Lúc nào rảnh rỗi, tôi cũng hay đến đây ngồi một chút, tản bộ một chút, cái khkông khí tươi mát này như rửa được hết những dơ bẩn mệt mỏi của thành phố... Tôi cảm thấy lòng mình lắng xuống. và tôi cứ ngồi mãi như thế đến lúc màn đêm buông xuống... Đám ghe câu từ biển khơi trở về, tôi mới quay về, ngồi ở đây tôi nghĩ ngợi nhiều thứ... không bị quấy rầy, nhưng cũng không được ai san sẻ... Phượng là người đầu tiên theo tôi đến đây và tôi nghĩ là ngoài Phượng chắc không còn người thứ hai nữa đâu.
Trúc Phượng quay lại. Người đàn ông đã làm Phượng cảm động. Phượng không phải là đứa con gái mau nước mắt, Vậy mà lúc đó cũng thấy cảnh trước mắt nhạt nhòa, qua cái lời nói kia, Phượng khám phá ra một điều. Chí Huấn cũng biết buồn, cũng biết cô đơn.
- Tôi giống nhưng một người vô tri giác, ban ngày đốt nến đi tìm nhưng chẳng tìm thấy một cái gì cả. Bởi vì bản thân tôi, tôi cũng không biết mình định tìm gì? Con người sống trên đời cả cái mục đích sống cũng không có thì rõ là bi quan. Phượng hiểu cái cảm giác đó chứ?
Ông Huấn dừng lại với nụ cười buồn. con người ông như khác hẳn với con người của Chí Huấn chỉ một tiếng đồng hồ trước.
- Nhìn từ bên ngoài, ai cũng ái mộ, thèm thuồng... Họ cho là tôi giàu có, tôi có tất cả những gì tôi muốn, ngay cái vóc dáng bề ngoài tôi cũng đẹp trai hơn người... Bạn bè thì nổi tiếng, đủ hạng gái đẹp vây quanh. Lúc nào người ta cũng thấy tôi cười, nhưng mà có ai nhìn được trái tim tôi? có sung sướng gì cứ mãi đi tìm cái mình không có chứ?
Không hiểu sao Phượng lại nói:
- Em biết em không thể hiểu được nổi cô đơn của anh vì cái anh đi tìm em không có.
- Thế là thế nào?
- Sự háo thắng và cao ngạo làm cho anh cô đơn, vì anh sợ, anh không muốn cho ai biết điều mình muốn. Anh cố tình che đậy vì vậy... anh càng đi vào ngõ cụt. Em nghĩ có lẽ là... vì các ước mơ mà anh đã từng nói đến nhanh và tàn lụi cũng nhanh của ngày cũ. Đó là tình yêu?
- Làm sao em biết? Mà sao em dám khẳng định như vậy?
- Em nghĩ là vậy.
Ông Huấn quay qua, bấu mạnh đôi vai Phượng, làm Phượng có cảm giác đau điếng nhưng Phượng cũng không phản ứng.
- Trúc Phượng anh nghĩ là... anh đã tìm được... đúng không?
- Em không biết? - Phượng thở dài nói - Anh phải nhớ là người thật không bao giờ đẹp như người trong mơ.
- Em đừng nói vậy Trúc Phượng anh đã tìm thấy rồi, anh đã tìm ra được ước mơ của mình.
- Anh lầm rồi nếu không phải thì có nghĩa là anh đã lừa dối em và đánh lừa cả chính anh. Phượng lắc đầu nói - Anh không làm sao có thể quên được giấc mơ cũ của mình. Bởi vì trái tim anh đã từng vì cái ước mơ đó mà tan vỡ.
Ông Huấn có vẻ lúng túng:
- Trúc Phượng.
Phượng lắc đầu không để ông Huấn nói tiếp.
- Anh hãy nói cho em biết đi, người đàn bà ấy là ai mà hạnh phúc như vậy?
- Em cần biết điều đó ư?
- Em biết là khi anh đã đưa em ra đây là chỉ để nói cho em biết câu chuyện đó. Đúng không? và em rất sẵn sàng để nghe. Bởi vì... dù cho không có được trái tim của anh, em cũng hiểu được nguyên nhân tại sao mình không có chứ?
- Trúc Phượng, em lầm rồi. Ông Huấn thở dài nói - Chuyện cũ lâu quá làm anh quên mất. Anh đưa em đến đây... là bởi vì anh đã tìm lại gặp...
Phượng ngước lên:
- Anh đã gạt em!
- Anh xin thề là không có chuyện đó.
- Vậy thì anh hãy thú thật đi. Người đàn bà đó là ai? có phải là mẹ của Bội Hoàng không?
- Không. Ông Lê Chí Huấn thở dài, thú nhận - Không phải là mẹ của Bội Hoàng, mà là một cô bạn học của bà ấy.
- Vậy thì anh kể chuyện đó cho em nghe đi, được chứ?
- Trúc Phượng này. Ông Lê Chí Huấn ngồi thẳng lưng, nói - Hôm nay thì không được. Chúng ta ra đây là để khuây khỏa, nhắc chi chuyện cũ cho nặng đầu. chuyện đó từ từ rồi anh sẽ kể cho em nghe.
Phượng nhìn ông Huấn, một lúc rồi mới gật đầu.
- Em tin anh, nhưng mà... ba ấy có đẹp không?
- Không đẹp lắm, chẳng bằng một nửa của mẹ Bội Hoàng.
Rồi ông Huấn lắc đầu nói:
- Nhưng mà tình yêu nào có thể chỉ tùy thuộc vào cái sắc bên ngoài đâu?
- Em hiểu.
Và Trúc Phượng nhảy xuống nói:
- Thôi mình đi nhặt vỏ sò đi!
- Nhặt vỏ sò? Ông Huấn ngạc nhiên - Ban nãy em bảo là không thích cơ mà?
- Đúng, nhưng con người đâu phải lúc nào cũng giống nhau đâu? Bây giờ em chợt thấy thay đổi.
Ông Huấn nhìn Phượng chịu thua, nhưng ông cũng nói.
- Thôi được, tôi đi với em.
Trúc Phượng đã bỏ đi một đoạn thật xa. Ông Huấn phải bước nhanh mới đuổi theo kịp. Và khi ông đến gần, chợt ngạc nhiên khi thấy Phượng khóc.
- Trúc Phượng em làm sao thế?
Phượng chỉ mím môi, yên lặng. Ông Huấn hốt hoảng:
- Em nói đi, nói đi chứ? tại sao em lại khóc?
Phượng nói:
- Em yêu anh và em chấp nhận, nhưng mà nếu anh không yêu em thì em cũng mong là anh hiểu và dành cho em nhiều tình cảm một chút.
Ông Huấn ôm Phượng vào lòng:
- Ồ Trúc Phượng, em nói gì lạ vậy? Em cũng biết là anh yêu em, anh rất yêu em cơ mà?
Trúc Phượng nhắm mắt lại, lệ lại chảy ra.
- Này cô bé của anh. Em lại hiểu lầm cái gì nữa đấy.
Bấy giờ Phượng mới nói:
- Có phải là vì em... rất giống người anh đã yêu. Đúng không?
- Ồ! Ông Huấn cười lớn - Tại sao em lại liên tưởng đến điều đó? Con người em rõ là trẻ con... Không rộng rãi tí nào cả.
- Chứ không là không phải? Phượng nói - Anh đã xem em như một chiếc bóng của bà ấy.
- Hừ! Ông Huấn thở dài - Em chưa hề nghe qua câu chuyện làm sao em lại có thể nói vậy được? Nếu anh mà hành động như vậy, chẳng phải là anh hẹp hòi quá ư?
- Thế thì tại sao?
- Vì anh yêu em. Ông Huấn ghì chặt Phượng vào lòng - Biết chưa, chỉ cần nhìn vào mắt em là anh đã thấy rõ con người thật của mình.
Phượng nhìn lên cảm động và quên hết mọi ưu phiền.
Sau đấy họ chọn một tảng đá thật lớn ngồi xuống. Cả hai tựa người vào nhau và chỉ yên lặng. Chiều xuống dần, nắng đã tắt. Gió thu cộng với gió biển làm không khí se se lạnh. Ông Huấn cởi chiếc áo ngoài khoác lên cho Phượng.
- Thôi về nhé? lạnh rồi.
- Không, em thích ngồi ở đây.
Phượng nói. Ông Huấn cúi xuống hôn Phượng, rồi nói.
- Anh biết cảm giác hiện tại của em ra sao rồi, chắc chắn là không khác lắm với lần đầu anh, Khung cảnh ở đây không có gì đặc biệt, nhưng cái bình lặng của nó lại khá hấp dẫn.
- Có lẽ anh nói đúng.
Phượng cười đáp. Và Chí Huấn tiếp:
- Phượng rất thích hợp với nơi đây, vì vừa đến anh đã thấy mắt Phượng xanh biếc như màu biển. Phượng là nữ thần của biển xanh.
- Có nghĩa là nữ thần đã đến nhà?
- Đến nhà? Phượng mệt rồi à? Vậy ta về.
- Khoan, hãy đợi một chút.
- Đợi gì nữa.
- Đợi thuyền câu về, đợi mặt trời lặn.
- Phượng biết muốn thấy cảnh đó phải đợi đến mấy giờ không? Chúng ta sẽ trễ mất. Vậy thì hôm khác nhé. Hôm khác anh hứa sẽ để Phượng ở đây đến khuya.
- Thế bao giờ ta về? Về đâu, tòa biệt thự kia à?
Phượng đứng dậy theo ông Huấn, nhưng có vẻ không vui.
- Vâng về đó ăn cơm do vợ chồng ông Tài nấu, còn nếu Phượng không thích thì ta có thể ra quán ăn cũng được.
- Nếu không chọn cả hai?
- Thì anh sẽ nhịn theo em. Ông Huấn đáp rồi nói thêm - Thật ra thì ở trong tòa biệt thự kia khá ấm cúng, lại yên tĩnh, không ai quấy rầy ta đâu.
- Nhưng mà...
- À... có lẽ Phượng sợ những chiếc giường tròn kia chớ gì đừng lo chiếc giường vô tội, chi có hành động mới xấu xa.
Phượng vẫn không bỏ được thành kiến với tòa biệt thự, nói.
- Thôi được, chúng ta vào đấy ngồi ở phòng khác cũng không sao.
Phượng theo ông Huấn trở về con đường sỏi cũ.
- Ở đây mùa hè thích hợp thấy. Ta có thể đến đây tắm biển chứ?
- Không được. Ông Huấn lắc đầu - Biển ở đây sâu lại có vùng nước xoáy, đã có mấy người chết đuối rồi đấy.
Phượng rùng mình.
- Vậy mà ban nãy, em còn định là mùa hè, tới sẽ đến đây tắm biển sợ thật, đúng là ý trời không cho.
Ông Huấn chợt đùa:
- Thế còn chuyện chúng mình yêu nhau, đó hẳn là ý trời chứ?
- Em... không biết!
Phượng nói, vì bất chợt Phượng nghĩ đến Bội Hoàng, Bội Quân mà Bội Quân lại là con ruột của Chí Huấn.
- Em làm sao nữa vậy?
- Không có gì, vì khi nghĩ đến tình yêu... em chợt có cái so sánh, tình cảm giữa Bội Hoàng với Lê Văn, rồi còn Bội Quân nữa. Với cái bản tính khác lạ của Bội Quân thì... Quân sẽ gặp tình yêu ra sao?
- Em quan tâm chuyện đó? Ông Huấn liếc nhanh về phía Phượng rồi nói - Riêng anh biết thì Bội Quân là đứa rất cứng cỏi. Nó không yêu thì thôi mà đã yêu rồi thì tình yêu khó mà lay chuyển được.
- Vậy à?
Phượng hỏi mà đổi hẳn nét mặt, có cái gì bức rức trong lòng.
Ông Huấn gật đầu.
- Tính nói giống hệt mẹ nó, không khác tí nào cả.
- Mẹ của anh ấy? Cái giấc mộng cũ của anh? Phượng liếc nhanh về phía ông Huấn - Vậy thì anh hãy kể cho em nghe đi, để em được san sẻ như vậy có khi anh sẽ thấy nhẹ hơn.
- Vâng chắc chắn là anh sẽ kể cho em nghe.
Ông Huấn nói.
Cả hai đã vào đến nhà. Đèn đã được thắp sáng. Ông Tài đang mở nhạc một tấu khúc êm dịu của Paul Mauriat. Cả hai ngồi xuống ghế, Phượng nói:
- Hôm ấy ở trong Vườn Lê, em và Bội Quân khi đi ra sau vườn xem quýt, Bội Quân có nhắc lại chuyện của mẹ anh ấy. Quân cho biết là chẳng hiểu vì sao mẹ lại qua đời sớm vậy. Có lẽ anh ấy cũng muốn giấu em, cái chuyện đau lòng không nên nói...
- Đó là một sự thật...
Ông Huấn nói rồi đột ngột đứng dậy.
- Để anh đi rót hai ly rượu, uống cho ấm dạ một chút. Sau đó nếu em thích, anh sẽ kể lại chuyện đó cho em nghe.
Rồi ông bước tới quầy rượu, rót hai cốc. Một cốc màu xanh lá loại rượu nhẹ cho Phượng, còn ông lại là một cốc màu cánh gián. Đưa cho Phượng rồi ông Huấn nâng ly lên nói:
- Nào hãy uống mừng cho chuyện của chúng ta!
Rồi ông nốc cạn. Mặt như đỏ hẳn lên, ông bắt đầu kể.
__________________
|