Ðề tài: Bóng Hoàng Hôn
View Single Post
  #12  
Old 04-23-2004, 02:59 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Đã gần đến nhà, Phượng đã nhìn thấy bờ giậu trước cửa... Phượng hình dung cảnh bên trong, mọi thứ vẫn bình lặng êm ấm như mọi ngày. Có lẽ mẹ đang lặt cải chuẩn bị cho bữa ăn trưa, Xuân Kỳ thì đứng gần đấy kể lại chuyện vui trong trường cho mẹ nghe, cái ánh mắt thơ ngây của nó lúc nào cũng lấp lánh. Còn cha? Đang ngồi yên lặng trong phòng khách đọc báo, có một gia đình êm ấm như vậy sao không ở? Lại đi tìm rắc rối chi cho khổ đời?
Trúc Phượng bước nhanh. Chưa bao giờ Phượng mong mỏi được vào nhà ngay thế này. Và khi Phượng bước đến cửa, vừa tra chìa khóa vào cổng thì "két!”, tiếng thắng xe thật gấp. Phượng còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì một bàn tay đã nắm lấy vai nàng. Phượng quay lại thấy ngay ông Huấn, trong bộ áo ở nhà nhìn nàng.
- Trúc Phượng, em làm gì vậy? Sao tự nhiên lại cúp điện thoại? Anh thấy cúp đường dây là vội vã chạy ra ngay đây, may mà kịp. Em đã có chuyện hiểu lầm anh à?
Phượng mím môi yên lặng, nhưng thái độ của ông Huấn cũng khiến Phượng xúc động. Có điều Phượng không thể quên cái chuyện ban nãy. Người đàn bà trong phòng ông Huấn, chuyện đó có thật chứ không phải là không có.
Ông Huấn van nài:
- Phượng lên xe đi, để cho tôi được giải thích nếu không tôi sẽ đậu mãi ở đây không đi đâu hết.
- Cần gì phải giải thích nữa chứ? Ông buông tôi ra.
Phượng kéo tay ông Huấn ra, mắt đỏ ngầu, Phượng cũng sợ lối xóm họ nhìn thấy.
- Nếu Phượng không lên xe tôi sẽ ở mãi đây. – Ông Huấn ngoan cố nói – Vì nếu tôi bỏ đi, từ đây tôi sẽ mất Phượng mãi mãi.
Lời của ông Huấn làm Phượng không thể cứng tiếp. Nàng biết cũng không thể đứng mãi ở đây, thế là Phượng đành chui vào xe. Thôi thì cũng là cách để hiểu rõ mọi sự việc.
Vừa ngồi yên là chiếc xe trờ tới với tốc độ lớn. Phượng không biết ông Huấn định đưa mình đi đâu, nhưng Phượng cũng không hỏi. Bây giờ ngồi cạnh chí Huấn, cơn giận ban nãy cũng giảm bớt, Phượng ý thức được là dù có đúng hay sai, chân nàng cũng đã lỡ dẫm phải bùn, có thế nào thì nó cũng đã lấm dơ.
Chiếc xe đưa hai người trở về nhà ông Huấn, đôi cổng còn mở hé. Có lẽ người gác dan biết là ông chủ rồi sẽ quay trở về. Lúc đó trời đúng trưa, nắng gay gắt trên :Dnh đầu. Ông Trần gác dan đã tò mò nhìn Phượng thật kỹ, làm Phượng thấy áy náy. Hay là ông ta đánh giá Phượng như bao nhiêu cô gái khác đã đến đây?
Cả hai bước nhanh vào nhà. Ông Huấn ném chìa khóa xe lên bàn rồi ngồi phịch xuống ghế.
- Rồi, muốn hỏi gì cứ hỏi đi, cô bé!
Phượng mím môi làm mặt nghiêm:
- Tôi lấy tư cách gì để hỏi anh chứ?
Ông Huấn kéo Phượng lại gần:
- Trên đời này còn ai đủ tư cách hơn em nữa chứ?
Phượng sụ mặt:
- Tôi không thích cái giọng điệu tán tỉnh hạ cấp đó!
- Biết làm sao? Anh nói thật em lại bảo là tán tỉnh?
Trúc Phượng nhìn qua... Cái khuôn mặt đẹp trai chững chạc của người đàn ông trung niên làm Phượng xiêu lòng. Và Phượng không dằn được hỏi:
- Bà ấy là ai vậy?
- Một thợ hát tự xưng là ca sĩ. – Ông Huấn nói – Cô ta tên là Điên Tâm, lúc em gọi dây nói đến là lúc anh đang ngủ. Cô ta cũng vừa mới tới.
Phượng ganh tức:
- Vậy là bà ta hẳn đẹp? Hai người có vẻ khá thân?
- Trước đây thì cô ta là một trong những người bồ của anh. Nhưng ban nãy anh đã đuổi cô ta đi rồi.
Chí Huấn nắm lấy Phượng giải thích thêm:
- Đấy là một cô gái khêu gợi bốc lửa, còn có biệt hiệu là quả bom nổ chậm. Nhưng mà... tất cả cái đẹp đó không phải tự nhiên mà đã được gia công nhân tạo.
Phượng đẩy ông Huấn ra:
- Tôi không cần biết. Tên tuổi của cô ta tôi cũng chưa hề nghe qua.
Ông Huấn cười:
- Đương nhiên là em làm sao nghe qua. Cô ta chỉ là một ca sĩ hạng ba thôi.
Phượng trừng mắt:
- Thế tại sao cô ta có chìa khóa riêng để đi vào phòng riêng của anh chứ?
- Cô ta làm gì có chìa khóa riêng? Bạn gái anh đông quá trời, không lẽ mỗi cô lại có một chiếc? Tại em không biết, Điền Tâm là cô gái rất dạn dĩ. Cô ta đã tự ý đi vào... Vả lại lúc đó anh đang ngủ cơ mà?
Phượng suy nghĩ rồi nói:
- Vậy từ đây về sau trước khi ngủ anh cần phải đóng cửa lại.
- Vâng, xin tuân lệnh. – Ông Huấn cười lớn nói – Mà này cô bé, bây giờ cô bắt đầu quản lý tôi rồi phải không?
Phượng đỏ mặt:
- Không phải là quản lý mà đó là vì lo cho anh đấy.
- Có nghĩa là Phượng không còn giận? – Ông Huấn vỗ vỗ vai Phượng nói - Phượng biết không ban nãy tôi đã hớt hãi chạy không kịp thay cả quần áo, vì tôi sợ... Phượng sẽ không đoái hoài đến tôi nữa.
Phượng lắc đầu:
- Chắc rồi sẽ có cái ngày đó.
Coi như mọi chuyện hiểu lầm đã xóa tan, họ bắt đầu thân mật nhau. Nhưng Phượng vẫn thấy cái cô nàng Điền Tâm kia có vẻ thân với Huấn hơn cả nàng.
- Thường ngày anh đều dậy trễ như vậy à?
- Nếu vậy ai lo việc điều hành ở cơ xưởng và công ty cho anh? Hôm nay dậy trễ là vì tối qua không ngủ được. Tới gần sáng mới chợp mắt được một chút.
- Có nghĩa là anh thường bị mất ngủ.
- Không hẳn. Nhưng mà hôm qua... vì cứ nghĩ ngợi mãi về em, anh không biết là rồi... mình có khiến em hạnh phúc được không?
- Thôi đừng nói những chuyện như vậy nữa. - Phượng nói – Riêng em thì bắt đầu từ bây giờ, em sẽ cố gắng quan niệm rộng rãi hơn.
- Anh thì thích thấy em hẹp hòi hơn. – Ông Huấn nói - Bởi vì khi em ghen thì chứng tỏ là em yêu anh nhiều hơn.
- Ai thèm ghen. - Phượng nói rồi chuyển đề tài - Chiều nay anh có bận gì không?
- Tối thì có tiệc.
Ông Huấn nói, nhưng nhìn thấy vẻ thất vọng của Phượng, ông sửa lại:
- Tiệc tùng mãi cũng bực, anh chẳng thích dự chút nào. Bây giờ mình kế hoạch xem sẽ xử dụng thời gian còn lại thế nào đây.
Phượng thích thú:
- Anh thật bỏ tiệc à?
- Không lẽ anh gạt em. – Ông Huấn vỗ vỗ lên vai Phượng – Nói xem nào... em muốn đi đâu chơi?
Phượng lắc đầu:
- Thú thật từ nào đến giờ em ít đi nên không biết chỗ nào để chơi cả.
- Em đúng là nhà quê. Vậy thì thế này nhé, chúng ta sẽ đi dạo hồ Bích Đầm rồi tối quay lại Vườn Lê dùng cơm.
- Thôi, không được.
Phượng nói. Khi nhớ đến ánh mắt của Bội Hoàng, rồi có khi gặp Bội Quân và cả Lê Văn nữa.
Ông Huấn như hiểu ra:
- Thôi được, vậy thì tôi có người bạn có một biệt thự ở cạnh biển, nơi đó phong cảnh rất đẹp. Có thể ngắm cảnh thuyền câu từ biển về. Ngắm cả cảnh mặt trời lặn ở Thái Bình Dương... Mình đi đến đó nhé?
Phượng nghe nói thích thú:
- Vậy thì đi, đi liền bây giờ nhé.
Ông Huấn chu đáo:
- Phải ăn cơm trưa rồi mới đi chứ? À tôi còn phải điện thoại đến xí nghiệp. Và cả Phượng nữa, Phượng cũng phải về báo lại nhà biết, kẻo nhà trông?
- Vâng, suýt tí em đã quên chuyện đó, chắc mẹ đang chờ cơm em ở nhà đấy.
- Vậy thì bây giờ mình ăn cơm nhanh lên, rồi anh sẽ đưa em quay về nhà xin phép mẹ. Sau đấy chúng ta đi chơi, được chứ cô bé?
- Anh đừng có gọi em là cô bé mãi.
Ông Huấn đứng dậy, kéo tay Phượng đi:
- Với anh thì lúc nào em cũng là cô bé. Nào bây giờ mình đi dùng cơm.
Phòng ăn sang trọng không kém phòng khách. Có quầy rượu, có bàn thức ăn riêng, rồi bàn tiệc... Một chậu hoa hồng vàng nằm giữa bàn, không khí khá ấm cúng.
- Anh đúng là người biết hưởng thụ. Cả một ngôi nhà to lớn tiện nghi thế này mà chỉ có một mình anh ở... Hèn gì... lúc nào cũng phải mãi miết kiếm tiền...
- Có tiền thì phải hưởng thụ. Ông Huấn ngồi xuống bàn ăn nói – Nhưng có tiền chưa hẳn là hạnh phúc. Tôi thì khác... không bao giờ để đồng tiền làm chủ mình... tôi cũng không mê đồng tiền lắm.
Phượng cười:
- Làm thương mãi mà lại không mê tiền à?
- Em đừng quơ đũa cả nắm... – Ông Huấn lắc đầu nói – Đúng ra thì tôi đã nghỉ ngơi, ngặt là Bội Quân nó lại không chịu tiếp nhận cái công việc này... Với lại... nghỉ rồi tôi làm sao xử dụng hết cái thời gian thừa thãi của mình đây?
Không hiểu sao Phượng lại đột ngột nói:
- Có lẽ anh cần phải lập gia đình lại.
Ông Huấn lắc đầu:
- Không được. Vì có nhiều thứ Phượng không hiểu đâu.
Phượng định nói gì đó, thì cô gái giúp việc đã mang thức ăn ra. Món đầu tiên là một món xúp.
- Anh thích ăn món ăn Tây lắm à?
- Tôi không có sự phân biệt thích gì ăn nấy.
- Anh ở đây có một mình mà mướn đến bao nhiêu người lận?
- Ba người. Ông Trần gác dan, cô nấu bếp này với thêm cô Thái phụ trách quét dọn nhà cửa.
- Như vậy là anh đã lãng phí quá.
- Vậy à.
Cả hai bắt đầu dùng cơm. Bữa cơm với Phượng quá ngon, nên hôm ấy Phượng ăn hơi nhiều.
- Em ăn tham quá, nên bây giờ thật lười biếng.
- Thôi bây giờ mình đi, tới lui một chút là Phượng sẽ dễ chịu ngay.
Rồi ông đi vào trong thay áo, Phượng bước ra phòng khách, ngắm nghía ngôi nhà to lớn. Chợt Phượng tự hỏi, có khi nào rồi Phượng sẽ trở thành nữ chủ nhân của ngôi nhà này không?
Ngay lúc đó, điện thoại chợt reo. Không có ông Huấn ở đấy nên Phượng đỡ ống nghe lên.
- A lô, ai đấy?
- Có anh Huấn ở nhà không? Tôi là Điền Tâm đây.
Phượng thật thà:
- Ông ấy đang thay áo.
- À! - Tiếng cô nàng bên kia cười lớn – Thì ra cô là cô gái có tên Trúc Phượng? Cô ở đâu đến vậy? Vũ trường Đêm Paris, Phirène hay Majestic?
Lời của Điền Tâm làm Phượng đỏ mặt, thì ra cô ta đã đồng hóa nàng với bọn vũ nữ bao thuê.
- Xin lỗi, tôi biết cô là hạng ca sĩ loại ba, còn tôi, tôi không biết vũ trường Đêm Paris hay Majestic gì cả, tôi là sinh viên.
- Ối chà! - Giọng Điền Tâm đầy châm biếm - Chắc hẳn là sinh viên trường Đại học T nổi tiếng chứ gì?
- Đúng như vậy, cô có thất vọng không?
- Không, chỉ hơi bất ngờ.
Ngay lúc đó Phượng chợt nghe có tiếng ông Huấn nói trong máy, thì ra ở trong phòng máy phụ cũng trực tiếp khai thông với máy chính.
- Này Điền Tâm, cô tìm tôi có việc gì chứ? Kiếm chuyện phải không?
Có tiếng cười lớn của Điền Tâm:
- Anh ghê lắm đấy nhé? Ở đâu mà bắt được con mồi sinh viên thơm phức vậy?
Tiếng ông Huấn khó chịu:
- Đừng có nói bậy. Trúc Phượng là bạn học của con gái tôi đấy.
Điền Tâm có vẻ ngạc nhiên:
- Thì ra tôi đã đoán mò, vậy thì xin lỗi anh và cả cô gái bé bỏng kia nữa.
Rồi cô ta lại tiếp:
- Này anh Huấn, tối nay có rảnh không?
- Không rảnh.
- Vậy thì chiều nay? Sáng mai hoặc ngày mốt?
- Cũng không. – Ông Huấn có vẻ bực mình – Cô đừng lo, tôi sẽ cho người mang chi phiếu sang mà.
- Vậy thì thôi, không quấy rầy anh nữa.
Rồi Điền Tâm gác máy.
Trúc Phượng vẫn để ống nghe trên tai mà ngẩn ra. Nàng không biết chuyện gì đã xảy ra, cả tờ chi phiếu, sự liên hệ giữa Huấn và cô ca sĩ kia có vẻ khá thường xuyên, tự nhiên.
Trúc Phượng nghe tiếng ông Huấn qua dây nói:
- Phượng, sao không đặt ống nghe xuống đi?
Phượng không đáp, lặng lẽ đặt ống nghe xuống. Chợt nhiên nàng cảm thấy ông Huấn xa lạ quá. Giữa hai người như có khoảng cách, Phượng yêu ông ta, nhưng cái tình yêu mới hai mươi bốn tiếng đồng hồ như chưa đủ để biết tất cả. Phượng bắt đầu thấy lo lắng.
Ông Huấn từ trong phòng đã bước ra trong bộ âu phục màu cà phê sữa nhạt.
- Này cô bé lại nghĩ ngợi gì nữa đấy?
Phượng quay lại:
- Có đầu thì phải suy nghĩ, chứ ngồi không làm gì?
Ông Huấn nhặt chìa khóa xe trên bàn lên:
- Thôi bây giờ mình đi, bảo đảm với Phượng là từ đây đến chiều Phượng sẽ không có thì giờ để nghĩ ngợi gì cả.
Và ông Huấn đưa Phượng về nhà của nàng trước. Ông đậu xe tận ngoài đầu hẻm, nhưng Phượng đi vào chỉ một phút sau là đi ra, Phượng đã thay chiếc váy bằng chiếc quần tây dài. Như vậy đi ra ngoại ô sẽ thích hợp hơn.
Khi Phượng đã ngồi vào xe. Ông Huấn hỏi:
- Thế nào? Nói với mẹ là đi đâu?
Phượng cười:
- Em nói là đến Vườn Lê... mẹ tin ngay vì từ xưa đến giờ em không hề nói dối.
- Mẹ không hỏi là em đi với ai à?
- Vì mẹ em khá chủ quan. Mẹ lúc đầu nghĩ Lê Văn là bạn trai em, sau đó biết là không phải... Bây giờ lại tin là Bội Quân. Anh thấy có buồn cười không?
- Bội Quân à? – Ông Huấn chợt hỏi - Bội Quân cũng xứng với em đấy chứ?
- Anh có vẻ là người rộng rãi.
Phượng cười nói, ông Huấn tiếp:
- Nhưng nếu sau đó, mẹ em phát hiện chuyện em đi với anh, thì bà ấy sẽ thế nào?
- Không có gì ngại đâu. Mẹ em là con người cởi mở... Vả lại giữa chúng ta cũng chưa có gì cơ mà?
- Em có vẻ tự tin đấy.
- Thôi đừng nói chuyện đó nữa. - Phượng thấy câu chuyện khá căng thẳng nên thay đổi đề tài - Tại sao anh lại cho tiền cô nàng Điền Tâm? Anh cho cô ấy hết bao nhiêu?
- Em muốn biết à? Chuyện đó quan trọng lắm sao?
Phượng ngập ngừng:
- Cũng không quan trọng lắm. Em chỉ muốn biết vậy thôi.
- Nếu vậy thì đừng nhắc nữa, hãy quên nó đi.
Phượng ngồi yên, tựa người ra sau ghế, mắt nhắm lại.
Hình như bên ngoài trời mát hơn một chút. Có gió thổi vào xe, Phượng mở mắt ra thì xe đã ra đến xa lộ, hai bên đường là những ngôi nhà ngói đỏ, lịch sự, Phượng hỏi:
- Bạn anh là ai mà giàu vậy? Có cả nhà nghỉ trên núi.
- Ông ta tên là Lâm Duy Đức, một người khá nổi tiếng. Sau này có dịp em sẽ được tiếp xúc với ông ấy.
- Anh thường đến đây chơi à?
- Có mấy lần, nhưng lần nào ông Đức cũng mời đông người quá, nên cái không khí hơi lạc điệu.
Phượng tò mò:
- Mời đông? Như vậy đương nhiên là phải có đàn bà?
- Chuyện đó làm sao tránh khỏi. – Ông Huấn nói – Nhưng mà hôm nay thì khác. Ban nãy tôi có điện thoại đến đây, hôm nay ở đấy chỉ có hai vợ chồng quản gia giữ nhà.
Phượng yênlặng nhìn ra ngoài, thật lâu mới nói:
- Anh là con người khá phức tạp, phức tạp hơn cả tôi tưởng.
- Nếu muốn không phức tạp thì chỉ có nước đảo ngược thời gian – Ông Huấn nói - Phượng có tin là chính thời gian đã làm cho con người thay đổi không?
- Cũng có thể - Ngẫm nghĩ một lúc Phượng lại tiếp – Nghĩ lại cũng ngu thật. Trước kia tôi chỉ biết mấy quyển sách. Sách là tất cả, tôi có ngờ thế giới lại rộng lớn như vậy đâu? Tôi chỉ là con ếch ngồi đáy giếng! Nên rất bảo thủ.
Phượng kết luận, nhưng ông Huấn lại cười nói:
- Bảo thủ như Phượng rất tốt, Phượng biết không cái xã hội này khá phức tạp, càng biết ít chừng nào, càng hạnh phúc chừng nấy.
- Tôi không hiểu.
- Thế giới muôn hình ngàn vẻ, rộng lớn thật, nhưng khi hòa vào đấy con người dễ bị đánh mất chính mình. Vì vậy còn trẻ tuổi, chưa có kinh nghiệm sống, tốt nhất là hạn chế, để tránh khỏi thất vọng sau này.
- Anh nói một cách ích kỷ quá, như vậy tuổi trẻ không có quyền hưởng thụ ư?
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn