View Single Post
  #3  
Old 10-23-2005, 12:47 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Tiếng vỗ tay vang dội.
- Đúng đó! Nói đi cán sự văn! Giấu nghề hoài!
Không thể ngồi ì được nữa. "Nhỏ Vân Anh này lợi hại thật!" Đoan nghĩ thầm và chậm rãi đứng lên.
- Ý kiến của tôi như thế này, các bạn xem có được không nhé!
- "Khanh" cứ nói đi! "Trẫm" rất thích được nghe ý kiến của "khanh"!
Lại một tràng cười rần. Lại đập bàn huýt sáo ỏm tỏi.
Nguyệt Quế chống nạnh:
- Có im nghe người ta nói chưa! Mấy ông mất trật tự quá trời! Nói nhanh đi Đoan!
- Tôi nghĩ mình có thể tặng cô một bộ áo dài bằng gấm màu mỡ gà. Theo tôi, cô rất thích bài thơ "Áo Lụa Hà Đông" của Nguyên Sa mà cô thường đọc cho chúng ta nghe. Qua bài thơ, tôi thấy cô cũng thích áo lụa. Các bạn không thấy cô đi dạy mặc toàn áo lụa sao? Còn màu mỡ gà tức màu kem rất hợp với nước da của cô.
Ngừng lại một giây Đoan tiếp:
- Chúng ta tặng áo dài cho cô là món là vừa tầm tay của chúng ta. Nó vừa đơn giản lại vừa có ý nghĩa. Cô đi dạy sẽ thường sử dụng đến nó và như thế mà cô có thể nhớ đến chúng ta luôn.
- Hay! Công nhận lớp trưởng mình có con mắt nhà nghề dễ sợ khi chọn cán sự văn... ăn nói!
- Hoan hô cán sự văn!
- Cán sự văn thông minh nhất nhi nữ!
- Đề nghị cán sự văn làm "lớp chăng" luôn đi! Còn "lớp chăng" dìa vườn đi! Xuất đi!
Phát "ốc mày" phát biểu xong câu đó xóm nhà lá như bị điện giựt nhảy tửng tửng như khỉ mắc phong. Chúng nó hò reo, ó ré um trời. Đứa thì vò đầu thằng Phát "ốc mày", đứa phấn khích hơn thì ôm hun nó ":Dc, :Dc", bởi hôm nay nó gan tàn bạo, dám ghẹo nữ hoàng "Elizabert tai to" của bọn nó.
Vân Anh giận run. Nó xách cây thước bảng trên bàn giáo viên quyết làm Tề thiên một trận. Còn Nguyệt Quế và Hương Trầm thì chơi chổi lông gà và chổi tàu cau xung trận. Chiến trường là xóm nhà lá. Bút chì, bút mực, thước kẻ, compa bay tá lả, chéo chéo như đạn pháo.
Cả lớp bắt đầu náo loạn. Bên con gái cũng xông vào yểm trợ cho Hai Bà Trưng xuất chinh đánh đuổi quân Nam Hán một trận tơi bời ống khói!
Bất ngờ thầy Nhi dạy toán nổi tiếng khó như... ông kẹ đùng đùng xuất hiện trước lớp. Thầy Nhi nổ liền một tràng súng liên thanh:
- Hay quá hé! Ở không quánh lộn hả? Già đầu lớn xác rồi mà còn ngu như con nít mới vô lớp sáu. Ai? Ai là kẻ chủ mưu?
Cái trán hói bóng lưỡng của thầy y như đường băng rộng thênh thang vắng lặng của một phi trường lúc máy bay đã "phi" hết. Hai con mắt thồ lộ của thầy mở cực to và đôi chân mày như hai con sâu.
Lúc đó, Vân Anh mới thấy mình bậy quá. Cả bầy con gái vì bênh vực lớp trưởng cũng thành bậy luôn! Đúng là giận quá mất khôn. Vân Anh đau khổ nhìn cây thước bảng trên tay mình và ngắm cây chổi lông gà, "củ" chổi chà trong tay hai "quân sư" mà muốn khóc.
- Lớp trưởng đâu? - Thầy hầm hầm hét tướng.
- ...
Cả lớp im thin thít. Mọi con mắt đổ dồn về phía Vân Anh mà không ai dám hó hé tiếng nào. Bất chợt ở đầu bàn hai, bên cửa sổ, Đoan đứng lên "rốp rẻng":
- Thưa thầy... em là... lớp trưởng.
Ba đứa le lưỡi nhìn nhau lo sợ cho "tín mạng" của Đoan. Bởi nó dám "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" cho Vân Anh. Nó dám qua mặt ông thầy "khó hơn ông trời". Bởi lớp Đoan không học toán với thầy Nhi nên Đoan tin chắc dễ gì thầy biết ai là lớp trưởng "thứ thiệt".
- Em là lớp trưởng hả? Em có bị điếc hôn mà để tụi nó làm giặc, em không nghe à?
- Dạ thưa thầy... cho em xin lỗi!
Đã lỡ leo lên lưng cọp Đoan bèn tìm kế đánh lạc hướng thầy Nhi:
- Dạ thưa thầy, không phải lớp em đánh lộn mà vì... chuột trên trần nhà rớt xuống bốn năm con nên mấy bạn xúm nhau đập chết đó thầy.
Có vài tiếng cười hí hí nổi lên. Vân Anh đã tỉnh hồn.
- Dạ đúng rồi đó thầy, tụi em đập chuột.
Ông thầy vẫn nhướng cặp mắt "ốc bươu":
- Đập chuột gì mà người thì thước bảng, kẻ thì chổi lông gà?
Nguyệt Quế xách cây chổi chổi chà đưa lên:
- Dạ có chuột thiệt đó thầy. Nó bò lên chân mấy bạn, mấy bạn la làng, tụi em phải chận tứ phía mới đập chết được bốn con. Em mới quét bỏ vô giỏ rác nè thầy!
Có vài cái đầu cúi xuống cười hích hích.
Hai con sâu rọm trên trán thầy đã giãn ra. Thầy thở cái khì làm cả lớp muốn đứng tim.
- Thôi, tha cho đó! Lần sau mà còn đập chuột ồn ào như vậy nữa tôi sẽ cho các em... ăn hết mấy con chuột đó!
Lúc này cả lớp mới nhao nhao:
- Dạ, cám ơn thầy!
Vài cái cổ thập thò:
- Thầy ác thiệt!
Khi cái "sân phi trường" đã quay về lớp, mấy cái miệng lại chí :De reo lên:
- Đội ơn "cứu tử" của thầy!
- Hoàng a mã "xức giá" hồi cung.
Bỗng thùng, thùng, thùng! Trống báo giờ giải lao vang lên giải thoát cho bầy khỉ xổng chuồng. Vân Anh thở phào phóng qua chỗ Thục Đoan, cười tươi như nắng sớm:
- Ê, đi uống đá me cho giải cảm! Ông thầy làm tao muốn... bịnh luôn! Hổng nhờ mày chắc tụi tao "lãnh đạn" hết rồi!
Đoan cười nhẹ:
- Tao trổ tài ba xạo mà run gần chết! Thời may ổng không dạy lớp mình nên hổng biết gì ráo.
Hương Trầm cười hích hích:
- Ổng mà phát hiện ra lớp trưởng giả chắc chắn bị giũ sổ cả đám!
Nguyệt Quế cặp cổ Thục Đoan:
- Đi mày! Hôm nay Vân Anh sẽ cảm kích bao mày hai ly đá me, uống đã!
Ba con nhỏ kia cười hì hì:
- Ừ uống đã rồi bị "tào tháo rượt" cũng đã luôn!
Bốn đứa nắm tay nhau đi về phía căn tin, lòng hí hởn vì vừa trải qua một cơn "hồn vía lên mây".
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn