View Single Post
  #5  
Old 09-11-2005, 04:47 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Lão nhân áo xanh ngẩng lên :
- Lão đệ còn gì dặn bảo nữa?
Mã tứ gia hắng giọng :
- Cổ nhân có câu, “Tứ hải giai huynh đệ”, tôn giá hôm nay đến đây nếu chỉ vì thiếu tiền rượu lộ phí có thể thẳng thắn nói chuyện với nhau, đâu cần tổn thương đến hòa khí, chỉ cần Cố mỗ có khả năng, nhất định sẽ làm vừa lòng tôn giá, còn như tôn giá có ý đồ khác, thì cũng xin tôn giá cho biết rõ!
Lão nhân áo xanh gật đầu :
- Lão đệ cũng khá thông minh đấy!
Mã tứ gia chú mắt hỏi :
- Tôn giá thiếu bao nhiêu?
Lão nhân áo xanh ngước nhìn lên trần nhà :
- Quán trà này của lão đệ mỗi ngày thu nhập được bao nhiêu?
Mã tứ gia bình thản cười :
- Hơn một lạng bạc!
Lão nhân áo xanh gật đầu, lẩm nhẩm :
- Mỗi ngày một lạng, mỗi tháng ba mươi lạng, một năm là ba trăm sáu mươi lạng... ư... thế này vậy, lão phu tính gọn năm phân được rồi!
Mã tứ gia biến sắc mặt, song vẫn bình tĩnh nói :
- Tính gọn năm phân là sao? Xin tôn giá nói rõ hơn được chăng?
Lão nhân áo xanh đanh mặt ngẩng lên nói :
- Lão đệ đã biết rõ rồi sao còn hỏi?
Mã tứ gia đảo tròn mắt, bỗng cười giả lả nói :
- Ý của Cố mỗ là lão hiệp hành tung vô định, vác cái bao nải này rất là bất tiện, hay để Cố mổ nêu ra một con số, nếu lão hiệp không hài lòng, lúc ấy chúng ta hẵng tính được chăng?
Lão nhân áo xanh ngước mắt :
- Nói ra thử cũng không hề gì!
Mã tứ gia quay người lại quát :
- Đi bảo bọn A Đỗ khiêng rương bạc số bảy ra đây!
- Thưa Vâng!
Hai gã tráng hán đồng thanh đáp, đoạn bước nhanh vào trong.
Lát sau, hai gã tráng hán ấy cùng hai hán tử khác khiêng ra một chiếc rương gỗ to lớn, đi thẳng đến trước mặt lão nhân áo xanh đặt xuống.
Mã tứ gia gật đầu nói :
- Mở ra!
Bốn gã đại hán tranh nhau mở nắp rương, nắp rương vừa mở lên, bốn gã đại hán cùng lúc thò tay vào, chớp nhoáng móc ra một vật lấp lóa, nhưng không phải bạc mà là bốn ngọn trủy thủ sắc bén.
Chỉ thấy bốn gã đại hán lẹ làng tản ra, chiếm lấy bốn vị trí thuận lợi, bao vây lão nhân áo xanh vào giữa.
Mã tứ gia cười lạnh lùng nói :
- Đây gọi là rượu mời không uống, lại uống rượu phạt, hắc hắc!
Lão nhân áo xanh khẽ “à” một tiếng, quét mắt lần lượt nhìn bốn gã đại hán, chẳng chút ngạc nhiên và sợ hãi, chầm chậm quay sang Mã tứ gia, gật đầu nói :
- Lão đệ đừng hối hận đấy nhé!
Mã tứ gia giành được ưu thế, cười đắc ý nói :
- Mã lão tứ này tuy chỉ là hạng tầm thường trong thành Trường An, nhưng đâu phải chưa từng gặp những nhân vật danh tiếng, một lão già hèn mạt như ngươi, đã không có lai lịch lại chẳng có thực tài, chỉ bằng mấy lời khoác lác mà đã muốn Cố mổ hai tay dâng tiền cho ư? Hắc hắc, mẹ kiếp rõ là mơ tưởng.
Lão nhân áo xanh thản nhiên :
- Lão đệ thật ra định như thế nào?
Mã tứ gia cười nham hiểm :
- Bắt hổ dễ nhưng tha hổ khó, đành rằng lão tiểu tử ngươi chẳng có gì cả nhưng nếu buông tha như thế này cũng rất là rắc rối...
- À, lão đệ dám giết người ư?
Mã tứ gia cười ha hả :
- Nói nghe tuyệt thật. Mã tứ gia không dám giết người! Ha ha ha ha!
Lão nhân áo xanh lại hỏi :
- Ở ngay quán trà này ư?
Mã tứ gia mắt rực sáng :
- Có gì là không thể được? Giết chết lão tiểu tử ngươi rồi nhét đao vào trong tay, cứ bảo là ngươi đã cầm hung khí, ban ngày dám xông vào dân cư toan ăn cướp...
Lão nhân áo xanh ngắt lời :
- Lão đệ tin là quan phủ sẽ nghe theo ư?
Mã tứ gia quét mắt nhìn quanh, lớn tiếng hỏi :
- Lời nói của Mã lão tử này hẳn là mọi người đều đã nghe rõ, việc hôm nay nếu kinh động đến quan phủ, chư vị có chịu đứng ra làm chứng không?
Tất cả khách đều là người địa phương, tất hiểu uy thế của Mã tứ gia, thử hỏi ai mà dám nói tiếng không?
Mã tứ gia thấy mọi người đều gật đầu, có ý bằng lòng nghe theo mình, bèn đắc ý cười to nói :
- Lão tiểu tử đã nhìn thấy chưa?
Lão nhân áo xanh thản nhiên gật đầu :
- Rồi, xin mời!
Mã tứ gia khoát tay lớn tiến quát :
- Lấy mạng lão cho ta!
Bốn gã đại hán đều là bọn hung đồ, chẳng từ mọi hành vi gian ác, cậy vào mấy ngón quyền cước ăn ở tại quán trà Tam Nguyên, là cánh tay mặt tay trái của Mã tứ gia, việc giết người đối với họ đây không phải lần đầu, vừa nghe lệnh lập tức cùng lao bổ tới, từ bốn phía vung trủy thủ đâm vào lão nhân áo xanh!
Chỉ thấy ánh bạc lấp lóa, ghế ngã người nhào, tiếp theo là tiếng rú thảm khốc vang lên.
Ghế ngã người nhào, đó là lão nhân áo xanh, thế nhưng tiếng rú thảm khốc thì lại không phải do lão nhân áo xanh phát ra.
Tất cả chỉ xảy ra trong khoảng khắc, động tác nhanh như tia chớp, tất cả mọi người hiện diện kể cả tứ gia, chẳng một ai trông thấy rõ quá trình đã xảy ra.
Ngay khi bốn ngọn trủy thủ từ bốn phía đâm tới, lão nhân áo xanh đã đè ngã chiếc ghế tre đang ngồi, bốn ngọn trủy thủ đã đâm vào khoảng trống, gã đại hán bên trái phía trước lao tới quá mạnh, đã hứng lấy ngọn trủy thủ của gã đại hán phía sau, gã đại hán bên phải phía trước trượt chân, không kịp chững bước, ngọn trủy thủ trong tay đã cắm ngập vào nách gã đại hán bên trái phía sau.
Đến khi Mã tứ gia định thần lại thì lão nhân áo xanh đã chầm chậm đứng lên, ung dung phủi tay áo nói :
- Kế nhét đao giá họa đã hết linh nghiệm rồi, bước thứ nhì lão đệ định thế nào?
Vị Mã tứ gia này tên thật là Cố Đại Vinh, ngoại hiệu là Mã Bì Thái Tuế, tuy chỉ là một nhân vật hạng ba trong giới hắc đạo ở Tây Kinh, nhưng kinh nghiệm lịch duyệt cũng tương đối khá. Y thấy lão nhân áo xanh chỉ dùng miệng chứ không dùng tay chân, tưởng đâu đối phương lúc còn trẻ cũng giống như mình, cho dù biết vài miếng nhưng cũng chỉ có hạn thôi. Nào ngờ khi xảy cuộc xung đột mới biết đối phương lai lịch chẳng phải tầm thường, nội thế Thiên Cân Trụy vừa rồi, dù y có luyện thêm chín mười năm nữa cũng chưa chắc đã bằng được đối phương một phần nhỏ.
Lão nhân áo xanh thấy Cố Đại Vinh mặt mày thất sắc, mồ hôi lạnh đầm đìa, bất giác mím môi cười hỏi :
- Lão đệ nếu không có ý kiến gì khác, vậy thì hãy nghe theo lão phu!
Đoạn quay người sang một vị khách gần nhất hỏi :
- Quán trà này đã mở được bao lâu rồi?
Vị khách ấy lúng túng đáp :
- Dường như đã hơn ba năm...
Lão nhân áo xanh gật đầu :
- Cứ kể như ba năm tròn được rồi!
Đoạn quay người lại cười nói :
- Một năm là ba trăm sáu mươi lăm ngày, ba năm tổng cộng là một ngàn không trăm chín mươi lăm ngày, bỏ cái lẻ, chỉ tính chẵn một ngàn ngày, tức là một ngàn lạng bạc, năm phần là năm trăm lạng, lão đệ không phản đối chứ?
Mã Bì Thái Tuế xưng bá một thời tại phường Tam Nguyên, giờ đây lại trở thành kẻ câm, chỉ biết không ngừng lau mồ hôi trán, chẳng còn biết làm gì khác hơn nữa.
Lão nhân áo xanh gật đầu, khẽ hắng giọng rồi nói :
- Lão đệ đã không phản đối, vậy thì năm trăm lạng bạc của lão phu, xin hãy mang đến khách điếm Thái Bình ở thành nam vào lúc chiều mai, thế nào? Thôi, xin lỗi đã làm phiền, hẹn khi khác gặp lại!
* * * * *
Đêm hôm ấy, Kim Tố Liên tìm đến phòng trách hỏi :
- Hai hôm nay đại ca đã bận việc gì mà ngày nào cũng đi suốt cả buổi chiều, ghét không muốn gần gũi với hai ông cháu này phải không?
Do Nhân Kiệt cười cười :
- Theo Liên muội thì sao?
Kim Tố Liên phụng phịu :
- Không biết, đại ca nhất định phải nói ra, hai buổi chiều đại ca đi đâu?
Do Nhân Kiệt khẽ hắng giọng rồi nói :
- Hôm qua thì đến rừng bia xem hết cả buổi chiều, hôm nay thì đến tiệm sách xem hết cả buổi chiều sách cũ, định mua lấy vài quyển bài ca thích hợp...
Kim Tố Liên liền đổi giận làm vui nói :
- Có mua được không?
Do Nhân Kiệt lắc đầu :
- Giá tiền đắt quá!
Kim Tố Liên xịu mặt :
- Đã không mua thì sao không chịu về sớm? Ngày mai là ngày mừng thọ của Vương phủ rồi, vậy mà đại ca như chớ hề quan tâm đến.
Do Nhân Kiệt mỉm cười :
- Còn cả một buổi tối, vậy mà sợ chưa đủ ư?
Đoạn chìa tay ra nói tiếp :
- Chuẩn bị hát những bài nào, đâu đưa xem thử?
- Tiểu muội không có mang tập nhạc theo, gia gia bảo tiểu muội hát một bài Nhật Nguyệt viên, một bài Triết Quế Linh và hai bài song điệu Điện Tiền Hoan... Đại ca có thổi được Điện Tiền Hoan không?
Do Nhân Kiệt lắc đầu :
- Sắp xếp như vậy ngu huynh thấy không được ổn thỏa!
Kim Tố Liên trố mắt :
- Tại sao vậy?
- Việc hát xướng là phải phù hợp với dân tình và phong thổ của từng địa phương, qua sự sắp xếp trên, chứng tỏ hai ông cháu không phải đã mưu sinh bằng nghề này từ xưa đến nay, ngu huynh đoán đúng chăng?
Kim Tố Liên mắt đỏ hoe gật đầu :
- Vâng, Do đại ca đã nói đúng, Kim lão không phải nội tổ ruột của Tố Liên...
Do Nhân Kiệt kinh ngạc :
- Vậy là sao?
Kim Tố Liên như thấy lỡ lời, vội khỏa lấp :
- Vậy theo đại ca thì ở Trường An này, loại bài hát nào mới là thích hợp?
Do Nhân Kiệt chú mắt nhìn Kim Tố Liên, biết nàng có niềm uẩn khúc, có hỏi cũng chẳng ra lẽ, đành gật đầu nói :
- Ở Trường An phải hát những bài như Đại Giang Đông Khứ, Dương Qua Tam Điệp, Thiên Tỉnh Sa hoặc Hắc Thiên Nỗ!
Kim Tố Liên vỡ lẽ :
- Tiểu muội biết rồi, ở đây là phải hát những điệu Chính Cung hùng tráng hoặc điệu Trung Lữ vui tươi...
Do Nhân Kiệt vỗ tay cười to :
- Đúng vậy!
Kim Tố Liên vừa mừng vừa thẹn, mặt đỏ bừng vội đứng lên nói :
- Đại ca hãy ở đây đợi một lát, tiểu muội đến chỗ gia gia lấy tập ca khúc, xem Chính Cung và Trung Lữ có bài nào tiểu muội hát được.
Trông theo bóng dáng Kim Tố Liên tung tăng bỏ đi, Do Nhân Kiệt bất giác thừ ra, chàng thật không thể nào ngờ được hai người lại không phải là ông cháu ruột. Bởi chàng suy luận, hai ông cháu kết nghĩa này hẳn đều có một thân thế ly kỳ, tiếc là Kim Tố Liên đã không chịu tiết lộ.
Chàng không biết là năm trăm lạng bạc ngày mai có thể đến tay một cách thuận lợi hay không, nếu như hai ông cháu này lưu lại giang hồ chỉ vì sinh kế thì năm trăm lạng bạc ấy thật giúp ích rất nhiều cho họ.
Đó sẽ là một kết cuộc hoàn mỹ, rồi mai đây chân trời góc bể, chàng hãy còn con đường dài phía trước đang chờ đợi.
* * * * *
Hôm sau, lời đồn đại loan truyền khắp trong thành Trường An, có người bảo vị lão nhân áo xanh đã xuất hiện tại quán trà Tam Nguyên hôm qua, tác phong bỡn cợt cuộc đời rất giống Tiêu Dao thư sinh Liễu Tử Phong khi xưa. Có người lại nói lão nhân áo xanh ấy rất có thể là do một trong số Kim Bút tứ hữu đã giả dạng, bởi Tứ hữu đã không ra thăm dò tình hình trên chốn giang hồ trong mấy năm qua rồi!
Cũng có người thêu dệt rằng, lão nhân áo xanh ấy chẳng phải Tiêu Dao thư sinh Liễu Tử Phong, mà cũng không phải một trong Tứ hữu, mà chính là Ngũ Đài Thiết Yếm Tẩu Đoan Mộc Cang! Điều này có chứng cứ hay không? Có, chứng cứ chính là chiếc áo bào xanh có hai ống tay áo khá dài, mục đích hiển nhiên là để che giấu cánh tay trái đã bị cụt của lão!
Còn như bảo lão nhân áo xanh là Tiêu Dao thư sinh Liễu Tử Phong hoặc là một trong Tứ hữu, thử hỏi với thân phân của Tiêu Dao thư sinh và Kim Bút tứ hữu muốn nhắm vào người nào trong thành Trường An chẳng được, tại sao lại tìm đến một nhân vật hạng ba như Mã Bì Thái Tuế?
Nhưng còn đối với một kẻ gian ác như Thiên Yếm Tẩu thì lại khác! Ai cũng đều biết là trong cuộc chiến tại Tân Dã khi xưa, lão ma ấy đã bị cụt mất cánh tay trái, với tính nết của lão ma ấy, việc phục khởi chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.
Hiện nay, thấm thoát tám năm đã trôi qua, xét ra cũng đã đến lúc lão ma ấy tái xuất sơn rồi.
Và lão ma ấy nếu muốn hành động, trước hết là phải lưu tâm đến động tĩnh về phía Kim Bút đại hiệp Lệnh Hồ Huyền.
Do đó, suy cho cùng chỉ tóm lại một điều là... lão ma ấy âm thầm đến Trường An, trước hết tìm một tiểu nhân vật để khơi dậy chút sóng gió nhỏ với dụng ý thăm dò phản ứng của phía Kim Bút đại hiệp, chỉ vậy thôi!
Trong lúc mọi người đua nhau bàn tán, tội nghiệp nhất vẫn là đương sự Mã Bì Thái Tuế, tuy lão nhân áo xanh đã hạn định là chiều hôm nay, song mới sáng sớm y đã lo đủ năm trăm lạng bạc đựng trong rương đưa đến khách điếm Thái Bình ở thành nam.
Bọn phổ ky của khách điếm Thái Bình rất lấy làm lạ, họ bảo hôm qua có một lão già áo xanh đã đến đây căn dặn là ngày hôm nay sẽ có người mang đến năm trăm lạng bạc, bảo khách điếm hãy nhận giữa giùm, họ tưởng đâu lão già ấy là kẻ điên khùng, thật không ngờ đó lại là sự thật.
Thế là lời đồn lập tức lan ra, mọi người lại nhốn nháo lên, trước cửa khách điếm Thái Bình đông nghịt người, đường xá tắt nghẽn, thảy đều trông chờ lão nhân áo xanh đến lấy bạc để được chứng kiến diện mạo của ông.
Cùng trong lúc ấy, tại Vương phủ ở thành bắc, trong gian đại sảnh lộng lẫy và rộng thênh, khi Kim Tố Liên vừa hát xong, một người khách mặt đầy tà khí bỗng đứng lên, vung tay lớn tiếng nói :
- Chư vị, để Tạ lão ngũ này hát một bài giúp vui nhé!
Lập tức nhiều người vỗ tay reo :
- Hay lắm, hát đi Tạ lão ngũ!
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn