Ðề tài: Tình viễn xứ
View Single Post
  #102  
Old 06-10-2005, 01:25 PM
Rinfu's Avatar
Rinfu Rinfu is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Bài gởi: 1,331
Default

CHƯƠNG 19


Ross đang chui đầu vào áo thì nghe tiếng kêu thất thanh. Anh cảm thấy lạnh người, rồi toàn thân lại nóng ran. Vồ lấy khẩu súng, anh lao về phía có tiếng kêu xé lòng ấy. Bất chấp gai nhọn và cành sắc cứa vào bàn chân không mang giày, anh phóng qua các bụi rậm, cúi tránh các cành cây thấp, căng mắt tìm kiếm:
- Juliet!, anh gào lên trong nỗi khắc khoải vì lo lắng - Hãy vì Chúa, nói đi, em ở đâu?

Anh nghe tiếng rên khe khẽ, liền lao về phía đó, gạt mạnh các cành lá, nhảy vọt qua các thân cây đổ. Chạy tới rìa một khoảng trống, anh thấy nàng đang ngồi thu mình, hai tay che mặt. Anh cũng thấy một người đàn ông đang đứng nhìn nàng, vẻ bối rối hiện rõ trên nét mặt.
- Lùi lại, anh quát to, giương súng nhằm ngay ngực người ấy. Nghe tiếng lên đạn, anh ta quay đầu, giật mình lùi lại, khuôn mặt đen xạm lộ vẻ hoảng hốt. Anh ta giang tay với vẻ cầu khẩn, và Ross ngạc nhiên thấy anh ta quỳ xuống.
- Ngài thuyền trưởng, xin đừng bắn. Tôi không có ý làm hại bà đây.

Ross nhìn đôi mắt đen đang kinh hoàng của anh ta:
- Anh là ai?
- Thưa ngài thuyền trưởng, tôi là Josephh, người hầu của ngài.

Ross tới cạnh Juliet, một tay cầm súng, tay kia đỡ nàng dậy. Nàng ôm chặt lấy anh, người run bần bật, mặt tái xanh:
- Chuyện gì vậy?, anh hỏi.
- Em... em thấy anh ta sau hàng cây. Hình như anh ta đang theo dõi em. Em tưởng anh ta là người của lão tể tướng, sau đó em rơi dao và không tìm thấy đâu.
- Anh ta có làm gì em không?
- Không, không. Anh ta chỉ đi thẳng đến chỗ em, cười như đang khoái chí vớ được em một mình. Em sợ quá, hét ầm lên. Anh ta là người Ả Rập à?
- Thưa bà, không ạ. Tôi là Joseph GarcRa, người xứ Goa. Xin hãy tin tôi.
- Anh chắc chắn là người lục địa ấn Độ rồi. Nhưng điều anh vừa nói có thể dễ dàng nghe được từ mấy người tù còn sống sót. Trông anh không giống Joseph Garcia!
- Đúng vậy, thưa thuyền trưởng. Trông chúng ta không còn giống như trước. Ở trên tàu ngài không để râu. Ở đây không có tiền kiếm đâu được đủ ăn. Tối đến tôi phải đi ăn trộm. Người gầy đi. Anh ta quay sang nhìn Juliet:
- Thưa bà, hồi còn trên tàu, tôi nấu các món ăn ngon. Trông bà rất đẹp khi mặc chiếc áo màu xanh ngài thuyền trưởng mua ở Capetown.
- Ồ, Ross. Em nghĩ đúng là Joseph.
- Anh cũng thấy như vậy. Đói khát làm người ta trông khác đi nhiều, song anh vẫn không hiểu nổi tại sao anh chàng quỷ này lại có mặt ở Zanzibar trong khi tàu mình bị đắm mãi ngoài đảo Mafia.
- Lát nữa Joseph sẽ cho ta biết. Chúng ta đều đang đói, vì vậy hãy ăn trước đã.

Josephh nhìn nàng với vẻ biết ơn và được Ross gật đầu cho phép, anh ta giúp Juliet gom củi lại. Mặc dù hầu như đã tin là anh ta thành thực, tay Ross vẫn nắm chặt khẩu súng. Vẫn có khả năng đấy là cái bẫy, dùng Joseph làm mồi nhử họ ra khỏi chỗ ẩn náu và rơi vào tay lão tể tướng. Trên đường về hang, Ross vẫn rất cảnh giác quan sát xung quanh, và cẩn thận theo dõi xem anh chàng người ấn có đánh tín hiệu gì không.

Nhưng Joseph lại chỉ quá sốt sắng được làm giúp. Anh ta đảm nhận việc nhóm lửa, gạt lại tán lá giữa cửa hang và các bụi cây để khói tản rộng trông chỉ còn thấy lờ mờ. Juliet chuẩn bị bữa ăn bằng chiếc nồi to, đun cà phê trong chiếc nồi bé hơn.
- Josephh này. Có phải Abu Kasim phái anh tới đây không?. Ross làm như vô tình hỏi:
- Tôi nghe nói ông ta là người hào phóng với bạn bè. Anh gặp ông ta ở đâu?

Josephh ngơ ngác nhìn anh:
- Thưa ngài thuyền trưởng, tôi không biết ông ta là ai.
- Nhưng mọi người ở Zanzibar đều biết ông ấy. Ở trong cung, ông là người có thế lực nhất, chỉ sau có quốc vương.
- Thưa ngài, tôi không ở kinh đô Zanzibar. Tôi ẩn náu ở vùng thôn quê. Dân ARập hỏi tôi rất nhiều câu hỏi. Có lúc tôi cùng ăn số đồ ăn ít ỏi với những người nô lệ, còn các ngư dân đối xử với tôi rất tốt.

Juliet bối rối nhìn Ross và hỏi:
- Abu Kasim là ai thế, Ross?
- Quan tể tướng đấy em ạ. Anh tự hỏi có phải hắn đã vớ được Joseph làm cho hắn không. Nói cho cùng, anh ta là người có thể nhận ra chúng ta dễ hơn những người khác. Cả hai quay lại nhìn Josephh.
- Tất nhiên chẳng khi nào Joseph lại vì lão tể tướng mà phản bội chúng ta, Juliet thốt lên - Làm thế tức là đưa chúng ta vào chỗ chết.
- Nhưng tiền thưởng lại rất lớn. Như Pereira đấy!

Josephh bối rối nhìn từ người này qua người kia:
- Thưa ngài thuyền trưởng, tôi không hiểu ngài nói gì. Tôi chỉ nói chuyện với những người châu Phi làm cho dân ARập. Họ bảo quân lính đang tìm kiếm một người đàn ông và một bà da trắng. Tôi tự hỏi người đang chạy trốn ấy là ai. Về sau nghe nói đó là thuyền trưởng một tàu nào đó, và tôi thầm cầu xin Đức Mẹ đó là ngài thuyền trưởng của tôi.
- Nhưng cái đó không nói rõ được tại sao anh lại có mặt trên đảo này - Vâng đúng vậy, thưa ngài. Thế thì tôi xin nói lại từ đầu. Sau khi tàu Grace va vào đá, có rất nhiều thuyền nhỏ bơi đến. Tôi đi kiếm dây cho mọi người leo xuống. Bà đây cũng thấy tôi xuống kho để lấy dây mà.

Sau đó tôi nghe nhiều tiếng động, rồi nước tràn vào tàu. Tôi không mở được cửa, nên phải phá cửa sổ. Mọi người đang đánh nhau, nhiều người rớt xuống biển. Nhìn thấy cá mập, tôi sợ quá, vì vậy tôi trèo lên các tảng đá ở đảo. Sau đó tàu chìm, bọn cướp biển bơi thuyền đi. Tôi nghĩ có lẽ chúng bắt tất cả các ngài vì không còn thấy ai. Suốt đêm đó tôi náu mình, lòng buồn rười rượi, sau đó cứ lang thang đi mãi. Tôi tới một làng chài. Họ cho tôi ở lại vì da tôi cũng đen giống họ, và tôi làm giúp họ các việc trên thuyền.

Juliet múc thịt ra ba tàu lá chuối. Joseph nhận phần của mình với anh mắt biết ơn, và họ lặng lẽ ăn cho tới lúc hết sạch.
- Kể tiếp đi, Josephh, Ross bảo, nhưng giọng đã có phần thân mật hơn.
- Tôi hỏi dân ở đó xem họ có thuyền về đất liền không, song tất cả đều không dám vì sợ bị bắt làm nô lệ. Họ chỉ đánh lưới giữa đoạn từ đảo Mafia tới phía Đông Zanzibar, Chúng tôi gặp những người đánh cá của đảo này. Họ bảo quốc vương đã về cung điện ở đây, mang theo rất nhiều nô lệ mua từ chợ Dares-Salaam. Tôi tự bảo không biết ngài thuyền trưởng và các sĩ quan khác có bị đưa tới Zanzibar không, và đề nghị các bạn chài của tôi cho thuyền vào gần để tôi bơi vào bờ. Tôi sống khá lâu gần cảng, nghe họ nói rất nhiều chuyện. Họ hào hứng kể có một người đàn ông giết chết lính gác và cướp đi một bà da trắng ở hậu cung của quốc vương. Nghe nhắc tới thuyền trưởng của con tàu nào đó, tôi nghĩ ngay đến ngài, vì từ sau vụ tàu Grace đắm, không có tàu nào khác bị chìm ở ngoài khơi.
- Thế là anh đi tìm chúng tôi?
- Vâng, thưa ngài thuyền trưởng. Tôi muốn về nhà với vợ Ở Goa. Chắc vợ tôi nghĩ tôi đã chết khi nghe họ nói tàu bị đắm. Tôi không thích đảo này tý nào.

Ross mỉm cười:
- Chúng tôi cũng chẳng thích gì ở đây. Anh liếc nhanh Juliet, cười tủm tỉm:
- Ồ, kể ra cũng có những lúc thích thật, nhưng tôi không muốn ở đây cả đời khi lão tể tướng cứ rình rập suốt. Khốn nỗi là không làm sao rời khỏi hòn đảo chết tiệt này, Joseph ạ.
- Ngài thuyền trưởng, hay ta lấy trộm thuyền?
- Để rồi đội thuyền của bọn cướp đuổi kịp chúng ta ở giữa đường ư?
- Ross này, Juliet bảo - Anh còn nhớ chiếc tàu Pháp, chiếc tàu chúng nhờ chuyển thư của em ấy không? Nếu có tàu buôn vào cảng, mình có thể dàn xếp với họ để lên tàu.
- Anh không nghĩ việc buôn bán của họ với quốc vương ở đây sẽ tốt đẹp nếu chúng biết họ đã giúp các tội phạm đang bị truy nã trốn thoát, Ross bảo- Em quên là anh đã giết chết một tên lính.
- Vậy thì chúng ta tìm cách trốn lên tàu, được không?
- Anh nghĩ lão tể tướng hẳn đã đề phòng chuyện đó, nên tăng thêm lính quanh khu vực cảng mỗi khi có tàu cặp bến. Thậm chí chúng có quyền lục soát tàu trước khi cho phép nó rời cảng. Và dù là tàu nước nào, trưởng tàu cũng không có quyền ngăn cản chúng lôi mình lên bờ. Cho dù có là tàu Anh cũng vậy.
- Thế thì suốt đời ta đành ở đây ư? Juliet buồn rầu hỏi.
- Trừ phi chúng ta nghĩ ra được cách gì chúng không ngờ tới. Ross nhìn anh chàng xứ Goa với vẻ đăm chiêu suy nghĩ:
- Nếu có tàu Anh vào cảng, chỉ có Josephh là có thể trà trộn vào đám thuỷ thủ. Anh ấy có thể lên tàu mà không bị bọn gác ngăn lại, bởi vì lão tể tướng không hề biết anh ấy. Anh thấy thế nào, Joseph? Lên tàu coi như anh đã được nửa đoạn đường về với vợ anh.
- Không, thưa ngài thuyền trưởng! Joseph nói với giọng kiên quyết.
- Tôi không bỏ ngài và bà ở đây để thoát một mình.
- Nhưng đành phải thế, Joseph ạ. Thuyền trưởng Jamieson nói đúng đấy. Bọn chúng có truy nã anh đâu? Juliet khuyên nhủ, song anh chàng xứ Goa lắc đầu.

Nàng nhìn anh ta như cầu khẩn:
- Anh có thể nói với thuyền trưởng về chuyện của chúng tôi, nếu điều đó làm anh thanh thản hơn. Nhưng đợi khi tàu ra ngoài khơi, anh đã được an toàn rồi hãy nói.
Kìa, Josephh, có chuyện gì thế? nàng ngập ngừng khi thấy anh ta khóc.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...

Trả Lời Với Trích Dẫn