CHƯƠNG 18
Mãi sau Ross mới tỉnh. Lúc đầu anh không muốn thế, vì khi tỉnh người đau như dần. Đầu anh nhức buốt như vừa từ cầu tàu rơi cắm đầu xuống boong. Phải thế không nhỉ? ý nghĩ ấy chẳng làm anh lo lắng.
Phàm đã là thủy thủ, thế nào chẳng có lúc trượt ngã trong cơn gió xoáy hoặc khi tàu tròng trành. Nhưng càng nghĩ đầu càng đau, nên anh nằm im, mong mình lại ngất đi lần nữa. Song anh không ngất, và các ý nghĩ lại ấp tới. Xung quanh im lặng, một màu đen phủ trước mắt anh. Chắc trời đã tối. Tiếng chân lạo xạo và tiếng khạc nhổ cho biết anh không chỉ có một mình. Nơi anh nằm không thấy lắc lư. Vậy là không phải anh đang ở trên tàu. Anh nằm bất động, không thể làm khác hơn vì đầu đau như búa bổ. Trí nhớ dần dần trở lại. Một cái cây có những cành giống như chiếc gậy. Không, không phải cây mà là một người cầm gậy. Và cầm cả gươm, anh chợt nhớ lại. Nếu anh không cúi đầu thấp, bây giờ chắc chẳng còn đầu mà đau nữa, nhức buốt cũng vẫn còn hơn đầu lìa khỏi cổ.
Cái tên đứng im như cây ấy, tại sao hắn không dùng gươm nhỉ? Phải rồi, hắn nghe tiếng Mustafa quát. Lão tể tướng sẽ rất không hài lòng nếu chúng mang về cho lão một xác chết. Lão muốn tự mình sắp đặt cái chết ấy, hành hạ cả ngàn lần trước khi cho chết như lão đã nói từ đầu.
Trong lúc đó, Ross nằm ngửa trên cát không cựa quậy, lúc tỉnh lúc không. Chỉ có kẻ ngốc mới vội vàng tìm đến cái chung cục đó, anh nghĩ lan man. Cứ để lão tể tướng đợi cho đến lúc anh khỏe hơn đã!
Anh tỉnh lại, nghe tiếng nói chuyện thì thầm. Mustafa đang nói, còn anh lúc này đã tỉnh táo hơn. Đầu vẫn còn đau nhưng không nhức buốt, nên anh có thể lõm bõm hiểu được chúng đang nói gì. Mustafa đang lo sợ, giọng hắn có vẻ run. Nhỡ tên ngoại đạo này chết trong lúc bị chúng bắt thì sao? Abdul là tên phang cú đó, nhưng Ngài tể tướng sẽ bắt tội cả ba đứa. Mustafa lại không muốn bị hành trên cọc sắt nhọn, vì vậy, Abdul phải nhanh :Dng về kinh đô và tuyệt đối bí mật kiếm cho được thày thuốc. Người này phải không có dính dáng gì đến các việc trong cung. Hắn biết một người như vậy, ở ngay cạnh nhà chứa, sẵn sàng phục vụ, mà lại kín miệng. Tiếng thì thầm nhỏ dần, anh nghe tiếng chân bước lạo xạo trên nền sỏi xa dần.
Ross nằm lắng nghe. Anh vẫn nghe tiếng biển rì rào, nhưng không còn tiếng ồn ào của khu chợ. Chỉ có tiếng người rất khẽ, tiếng chó sủa và tiếng dê kêu từ xa vọng lại. Anh từ từ mở mắt, nhìn vào tấm màn đen.
Hoá ra không phải trời tối như anh tưởng. Trên đầu anh là mái che dựng trên những chiếc cọc buộc bằng dây rừng. Đầu không nhúc nhích, anh liếc mắt nhìn. Quanh anh là những cọc gỗ thẳng để xít nhau và cũng buộc lại bằng các loại dây rừng. Vậy là anh đang nằm trong một cái giống như cũi. Các góc được ghim chặt vào đá bằng cọc sắt. Ở một bên cũi có chiếc cửa nhỏ buộc bằng sợi dây xích.
Anh bất tỉnh bao lâu? Mặt trời vẫn còn chiếu sáng, song bóng cây ngả dài trên cát, tựa như đã xế chiều. Chắc anh bị ngất rất lâu, nên chúng mới đủ thời gian khiêng anh tới đây và Mustafa trở nên lo lắng.
Tay anh đặt trên nền cát lạnh. Anh thử cử động các ngón tay. Nhờ trời, chúng không trói anh, song anh không biết làm cách nào trốn thoát nếu không có dao. Các dây buộc trông rất chắc.
- Ngài tỉnh chưa? anh nghe tiếng hỏi thì thầm ngay phía đầu.
Ross nằm im. Chúng định giở trò thử xem anh thực đang mê man không chăng?
Giọng nói nghe còn rất trẻ, Ross nghĩ, và cách xưng hô nghe có âm sắc là lạ. Anh quay đầu về phía có tiếng nói. Khuôn mặt đen xì của cậu bé người Phi đang nhìn anh ái ngại.
- Sức khỏe tôi đã khá hơn, anh nói, khẽ mỉm cười.
Cậu bé gật đầu, đưa chiếc ca sắt qua khe gỗ:
- Rượu trắng đấy, thưa ngài. Tôi lấy trộm của lũ lợn kia đấy. Cậu ta hất hàm về phía bọn lính, khuôn mặt trẻ con đầy vẻ láu lỉnh, nhưng cặp mắt tinh khôn như người lớn.
Ross nhận ca rượu với vẻ biết ơn. Chất lửa lỏng ấy làm đầu anh lại đau, nhưng người như khỏe ra. Anh lật người nằm sấp, ngước nhìn cậu bé:
- Đây là cái gì?
- Bọn Ả Rập làm rất nhiều cũi ở trên đảo để giam người sắp bị trừng phạt. Ngài không phải người làng này. Sao bọn lính lại bắt ngài như bắt người ARập?
- Tôi không phải người ARập. Tôi là người nước Anh.
- À. Tức là ngài làm những việc xấu đối với người Ả Rập. Vậy thì tốt.
Cậu nói câu đó với vẻ hả hê.
Ross mỉm cười:
- Chúng làm nhiều việc xấu với tôi trước. Tàu của tôi bị đắm, tôi và cô bạn bị chúng bắt. Chúng tôi đang tìm cách trốn khỏi Zanzibar.
Mắt cậu sáng lên:
- Thế thì tôi sẽ giúp ngài. Cậu đưa tay xuống thắt lưng, lấy ra một con dao to bản:
- Tôi sẽ cắt chỗ dây buộc đã ải. Bọn lính lười không buộc lại. Tôi biết những chỗ sắp đứt. Cậu ta bắt đầu cứa dao vào các nút buộc. Hai cánh tay gầy guộc, đôi bàn tay nổi gân đưa dao nhẹ nhàng và chính xác.
Ross nhìn vẻ mặt chăm chú dưới mái tóc bù xù của cậu:
- Sao em lại giúp tôi?
Cậu bé nhún vai, nhưng vẫn tiếp tục cắt dây:
- Ngài cho tôi ăn. Bọn lính chỉ đá đít tôi chứ không có cho. Thưa ngài, tôi đâu phải là một con :D Một ngày nào đó, tôi sẽ trở về quê cha. Mọi người nhà tôi vẫn còn ở đó. Cha tôi bảo ở biển nhiều tiền.
Dây buộc đứt phựt, nghe như tiếng súng lục. Ross lúc này chống khuỷu tay nhỏm dậy nhìn xuống bãi biển tối đen gần làng. Cậu bé thấy vậy liền nhăn răng cười. Lúc ấy trông cậu thật trẻ con.
- Chúng không nghe thấy đâu, thưa ngài. Chúng sợ ngài chết, nên một thằng uống rất nhiều rượu, còn thằng kia đang ngủ say như chết mà miệng vẫn còn cười.
- Đó là Mustafa đang mơ ôm bầy tiên nữ trên cõi bồng lai.
Cậu bé cắt tiếp dây buộc khác.
- Sao cha em lại bảo ở biển nhiều tiền? Ross hỏi.
- Cha tôi nói ở đáy biển có trai ngọc, nhiều lắm. Rồi bọn ARập đến bắt cha tôi mang đi. Cha tôi phải làm việc trong đồn điền, nhưng bị chúng đánh đập rất nhiều. Bây giờ cha tôi già yếu. Một ngày nào đó, tôi sẽ trở về hòn đảo quê cha.
Mối buộc thứ hai cũng bị cắt đứt. Ross loạng choạng quỳ nhỏm dậy.
- Ngài có thể ra khỏi cũi được rồi. Tôi sẽ giữ đầu này.
Ross bò lách qua khoảng trống. Ra tới ngoài anh lại gục xuống cát, thở hồng hộc. Cậu bé cẩn thận bỏ thanh cọc ra đứng nhìn Ross
- Bây giờ ngài sẽ đi đâu?
- Leo ngược đồi càng nhanh càng tốt, Ross hổn hển nói, đầu lại bắt đầu nhức buốt. Anh gượng hết sức đứng dậy, người hơi lảo đảo.
Cậu bé nhìn anh ái ngại:
- Ngài hãy vịn vào người tôi, cậu bảo, nhưng thấy Ross cau mày, cậu nói thêm:
- Chỉ một lát thôi.
- Em thật tốt quá, Ross nói, tay vịn vai cậu:
- Tôi tự rủa mình sao chân lại bủn rủn thế này, nhưng tôi sẽ hết lòng cảm ơn nếu cậu dìu tôi đến chỗ rặng cây là đủ.
Không khí trong lành và làn gió mát rượi làm đầu Ross hết hằn đau. Tới dưới rặng cây, anh dừng lại, nhấc tay khỏi vai cậu bé. Thò tay vào túi, anh lấy ra một vốc ngọc trai:
- Em vừa nói ngọc trai, bạn trẻ ạ, cha em đã bao giờ thấy những viên ngọc như thế này chưa?
Cậu bé tròn xoe mắt nhìn những hạt ngọc trai trong tay Ross.
- Ngài muốn bán lấy tiền phải không? Tôi biết một người....
- Thế thì tốt. Em hãy mang bán cho người đó mà lấy được nhiều tiền. Hãy mua một chiếc thuyền thật tốt, đưa cha em trở về đảo quê nhà. Cầu Chúa phù hộ cho em về được quê hương như em hằng mong ước.
Cậu bé quỳ xuống, áp trán vào mu bàn tay của Ross:
- Ngài là người vô cùng tử tế, cậu nói giọng khàn đi, rồi đứng dậy, nhìn Ross nở nụ cười cực kỳ sung sướng, rồi biến vào chỗ tối.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...
|