Khi đi tới gần hồ và bắt đầu xuống đoạn đường dốc, Ross liếc nhìn trời. Mặt trời đã lên cao, hơi ẩm bốc lên mang theo mùi thơm nồng của đất. Nhưng vào thời gian này trong năm, mặt trời cũng giống kẻ tính khí thất thường. Đột nhiên nó có thể biến mất tăm, rồi mưa ào tới quất vào da thịt rát như phải bỏng. Phải rời khỏi đây ngay bây giờ, trước khi mùa mưa đến và những con suối trên sườn đá đổ nước phủ kín núi đồi. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương soi, giống như những chiếc hồ thường gặp ở xứ lạnh. Chẳng bao lâu nữa, nước sẽ tràn bờ và chú bé chăn dê sẽ phải tìm nơi khác cho đàn dê của mình.
Trước mặt anh là một làng nhỏ, khói từ các bếp bốc thẳng lên trời.
Ngay sát biển mà cũng im gió, nước biển nhè nhẹ xô vào bờ rồi từ từ lui ra không vương bọt trắng. Cũng chẳng lâu nữa, anh nghĩ thầm và rảo bước nhanh hơn. Gần tới khoảng đất bằng phẳng nơi các thương nhân bày hàng bán, anh nhẩn nha ngắm hàng quán và đống trái cây, dừa tươi xếp cao như kim tự tháp trên bãi cát. Một hai con lừa gườm gườm nhìn anh, chớp mắt xua ruồi, đuôi quất mạnh vào hai bên sườn.
Anh lang thang trong làng, lòng ngao ngán. Không ai có con ngựa nào cho ra hồn sao? Ngay cả lũ lừa cũng bị buộc chặt vào càng xe trong tầm nhìn của chủ chúng. Anh đủng đỉnh đi từ đầu chợ tới cuối chợ.
Tuyệt nhiên không thấy con ngựa chết tiệt nào! Anh chợt nhận ra anh cứ lang thang không mua gì sẽ làm mọi người để ý. Anh lượn qua lượn lại quầy này dễ đến ba lần rồi? Người đàn bà đang gắp thịt rán trong chiếc chảo to đầy mỡ đặt trên lò than không cười ra ý mời chào như lần trước nữa. Lúc này bà ta nghi ngờ nhìn anh. Mẹ kiếp, mình phải mua cái gì mới được. Anh liếc nhìn chiếc rổ để cạnh bà ta. Có lẽ mua mấy chiếc bánh dẹp và ít thịt rán với gia vị vậy.
Anh nhìn vào chảo và nghĩ chắc là thịt cừu. Anh nhìn bà ta, khẽ gật đầu chừng như muốn bảo anh đã so sánh thịt rán của bà ta với thịt của những người khác và thấy đáng mua ở hàng này. Khoanh tay trước ngực, anh đứng im, mắt tỉnh bơ chờ bà ta cắt hai chiếc bánh nhét thịt vào giữa như kiểu xăngđuých, gói vào lá chuối cho nóng và đưa anh. Anh bỏ mấy xu đúng giá bà ta đòi vào bàn tay nhờn mỡ của bà ta rồi cầm gói bánh tới chỗ mấy hòn đá cuội to đằng sau quầy hàng. Anh ngồi xuống, và vì thấy bà ta nhìn qua chỗ anh một hai lần, nên anh buộc phải tỏ ra rất thích món thịt rán mới mua. Anh nhai chậm rãi, đưa mắt nhìn quanh, lòng đầy lo lắng.
Tiếng chân rón rén trên cát sau lưng làm anh quay ngoắt lại. Anh chột dạ, tưởng lính cấm vệ cầm gươm nhìn anh, nhưng đó chỉ là một cậu bé mặc chiếc áo rách tơi tả. Cảm giác đầu tiên của anh là cậu bé quá gầy. Chân tay cậu không còn tý thịt nào, các khớp xương lồi lên trông thấy rõ. Cặp mắt đen mở to như dán vào miếng bánh Ross đang cầm trên tay, sau đó liếc vội khuôn mặt đen xạm, râu ria tua tủa của anh, rồi lùi lại ngồi xổm trên cát cách anh mấy bước. Giống như con chó đói bị xích vì dám nhảy xổ vào chủ đòi ăn, cậu bé ngồi yên, câm lặng với vẻ hy vọng tìm được chút đồ ăn rơi vãi khi không còn ai ở đó.
Ross ngoắc ngón tay gọi
- Lại đây, bằng tiếng ẢRập.
Cậu bé nhìn anh, song vẫn ngồi im. Anh nhắc lại câu ấy, nhưng cậu ta vẫn ngồi nguyên tại chỗ. Chắc cậu ta đã nhiều lần bị lừa vì câu đó, Ross nghĩ. Tội nghiệp thằng quỷ, nó trông như sắp chết đói đến nơi. Ross không thấy đói lắm, nên anh gói chỗ bánh và thịt còn lại trong lá chuối và nhét vào khe đá. Anh đứng dậy, duỗi thẳng chân tay. Liếc nhìn cậu bé, anh lấy tay trỏ về phía mấy hòn đá, rồi bước đi không nhìn lại. Anh lại đi một vòng quanh chợ và cũng thành công chẳng kém gì lần trước.
Cả cậu bé cùng chỗ thức ăn gói lá biến mất đúng như anh nghĩ. Anh lại vươn vai. Chuyến đi thật uổng công vô ích! Làng này quá nhỏ, cách đường Zanzibar quá xa. Có lẽ anh nên xuống sát bờ biển, tìm một làng to hơn. Liệu anh có thể làm được như vậy mà vẫn kịp về hang trước khi trời tối không?
Anh nghĩ tới cái đêm Juliet đã lặn lội xuống đồi tìm anh. Anh mỉm cười một mình. Tốt hơn hãy quay về, cho nàng biết anh đã thất bại và kế hoạch của anh định đi xa hơn. Nếu đến tối anh vẫn chưa về, nàng lại cuống lên chạy bổ đi tìm.
Giá không bận nghĩ tới Juliet, chắc anh đã nhìn thấy đám người lộn xộn đang vào chợ từ phía đối diện với anh. Anh lại lượn qua các hàng quán về hướng anh đi vào chợ khi trước. Đến chỗ bãi biển dốc xuống, các phiến đá nhô cao, anh sẽ phải rẽ vào sau hàng cây khuất sau chợ. Anh nép sau tấm bạt quầy hàng và thấy ba người đàn ông đang đứng mua nước uống. Trông họ mệt mỏi, bụi đất quyện lẫn mồ hôi dính đầy mặt.
Khi anh thẳng người, gã cao nhất ngoái lại nhìn, đang đưa cốc nước lên định uống liền dừng ngay lại. Hắn nhìn thẳng mặt Ross, đôi mắt đen của hắn sáng lên vì nhận ra anh. Cả hai đều sửng sốt.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...
|