Ðề tài: Tình viễn xứ
View Single Post
  #96  
Old 06-10-2005, 01:07 PM
Rinfu's Avatar
Rinfu Rinfu is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Bài gởi: 1,331
Default

CHƯƠNG 17


Sáng hôm sau khi Ross ra khỏi hang, bầu trời vẫn một màu xám xịt.

Anh lách qua bụi cây, bước vào khoảng đất trống, ngước mắt nhìn trời.
Anh cau mày với vẻ suy nghĩ, Mùa mưa đã bắt đầu. Trời có thể mưa hàng tuần không ngớt, họ sẽ phải nằm chết dí trong vùng đồi núi này, đường tới các làng không thể đi được nữa, trừ phi người ta định lội trong bùn ngập đến đầu gối, nếu ở đây cũng mưa xối xả như những trận mưa mà anh đã gặp ở Ceylon và ở các hòn đảo vùng Viễn Đông.

Chỉ có điên rồ mới nấn ná thêm. Tốt hơn nên tìm nơi ẩn náu ở vùng thấp ngang mặt biển, cho dù chỗ đó có gần cung điện hơn đi nữa. Đội quân của quốc vương chà đi sát lại vùng đất thấp, vùng hải cảng và các làng mạc rải rác trên bờ biển, nhưng không lần ra dấu vết của họ. Như vậy chỉ có thể họ đang trốn trong vùng đồi núi, và có lẽ chúng đã bắt đầu lùng lục ở đó rồi. Không ai gặp may mãi, vì vậy chỉ còn cách luồn về vùng chúng đã lùng sục. Tất nhiên chúng có thể quay lại, nhưng chắc cũng chỉ tìm kiếm qua loa, trong khi đại bộ phận quân cấm vệ sẽ rải ra khắp vùng đồi núi. Việc đó cũng chẳng thích thú gì, nhất là khi đang vào mùa mưa, nhưng tuân lệnh quốc vương, chúng vẫn cứ phải tìm ở đấy.

Cần phải có ngựa, anh chợt nghĩ, hoặc loại ngựa lùn lông xù, vó chắc mà anh đã có lần gặp chở qủa tươi, dừa trên quãng đường đồi rất dốc. Cần hai con ngựa lùn nhanh :Dng đưa họ xuống vùng bờ biển. Đi bằng ngựa được cái lợi là ít có khả năng chạm trán bọn lính đang truy lùng họ. Biết mua ở đâu bây giờ? Và liệu việc mua ngựa có lọt đến tai quốc vương không? Hay là bắt trộm? Việc này có vẻ dễ hơn và ít bị nghi ngờ hơn. Một người đã không thạo tiếng, lại không biết cách mặc cả chắc chắn dễ bị để ý. Vậy là được rồi. Sẽ kiếm loại ngựa lùn, và kiếm bằng cách bắt trộm.

Từ sau bụi nhìn ra, Juliet thấy anh gật gù với vẻ hài lòng. Nàng đang bày bánh mỳ dẹt và trái cây thì Ross quay lại.
- Trời đất chẳng có gì sáng sủa, nàng nhận xét:
- Mình phải cất kỹ các thứ mới được.

Ross gật đầu:
- Đã đến lúc mình phải rời khỏi vùng đồi núi này, trước khi nước hồ tràn bờ, đường sá ngập bùn.
- Mà đi đâu anh?
- Tốt nhất là xuống vùng đất thấp trong khi vẫn còn có thể đi lại được.
- Nghe cũng có lý, Juliet tán thành - Nhưng cũng rất nguy hiểm, phải không anh?
- Anh biết, nhưng hiện giờ ta ở cách cảng quá xa. Chúng ta có thể ở đây hàng mấy tháng, nhưng thế nào cũng gặp bọn cấm vệ. Về dưới xuôi, mình còn có thể gặp được chiếc tàu nào đó. Mình cũng có thể lấy trộm chiếc thuyền có khả năng vượt biển về đất liền. Nếu cứ nấn ná ở đây, sẽ tới mùa biển động, ta lại phải đợi tới sang năm. Liệu mình có hy vọng không bị phát hiện cho tới lúc ấy không?
- Thôi được, Ross ạ. Em sẽ gói ghém các thứ mình cần mang theo. Mình phải đi độ bao nhiêu ngày? Anh biết chỗ đó cách xa đây không?
- Anh đâu có bảo phải đi bộ. Chúng mình cần kiếm ngựa.

Anh uống gáo nước, nhìn nàng mỉm cười:
- Em bắt tay chuẩn bị ngay đi. Anh sẽ xuống dưới làng và... kiếm hai con ngựa.

Juliet lặng lẽ nhìn anh, cố không tỏ ra lo lắng. Tất nhiên cần phải đi khỏi nơi mà họ có thể phải nằm bẹp hàng tuần dưới trời mưa như trút và các con suối nước ngập tràn bờ. Dù ăn uống kham khổ, luôn sợ bị phát hiện, sợ lão tể tướng trả thù, song thời gian qua với nàng thật là tuyệt diệu. Ban ngày được ở bên anh, đêm đêm lại cùng anh hoan lạc. Song cuộc sống này không hợp với anh. Anh là người tự do, anh cần được hoà nhập lại với cái thế giới của những người tự do khác. Cuộc sống nơi đây cũng không hợp với nàng, song tự do không phải lúc nào cũng vẫy gọi nàng.

Ross đứng dậy. Juliet ngước nhìn anh. Anh đang lơ đãng nhìn tận đâu đâu, tựa như anh đã không còn ở nơi này và cuộc sống của họ Ở nơi đây sẽ chỉ là quãng thời gian đôi khi chợt nhớ lại với niềm thích thú.

Nàng biết nghĩ như thế cũng hơi viển vông, bởi vì còn lâu họ mới được an toàn, song người đàn ông cao lớn, xạm đen, râu ria xồm xoàm đang đứng đó như một người hoàn toàn xa lạ. Có lẽ đúng hơn, đó là khuôn mặt của người đàn ông đội mũ ba cạnh cúi nhìn cô nữ tù nằm bất tỉnh trên boong tàu Grace.

Juliet đứng dậy, nhìn khuôn mặt đen xạm ấy:
- Ross..., nàng định nói tiếp mà cổ họng như tắc nghẽn. Việc gì phải bắt trộm ngựa, để rồi om xòm cả lên? Làm như vậy có nhanh hơn thật, song rõ ràng cũng nguy hiểm hơn, và lại thêm một bọn người nữa truy tìm họ. Bùn ngập đến gối, chứ có ngập đến cổ cũng đã sao đâu, miễn là họ luôn được ở bên nhau?

Ross đang nhìn nàng:
- Anh hãy cẩn thận giữ mình, nàng nói với giọng thật điềm tĩnh, tựa như nàng bảo anh cẩn thận tránh mấy cây có gai sau buống chuối.
- Rõ rồi, thưa bà, anh cười bảo, cặp mắt xanh sáng ngời làm nàng mừng là đã không bộc lộ lo lắng của mình. Anh quấn khăn lên đầu:
- Anh sẽ về trước khi trời tối, ít nhất cũng kiếm được một con.

Anh cúi xuống hôn nhẹ má nàng. Đó chỉ là cử chỉ tỏ ý quan tâm, vì nàng biết anh đang mải nghĩ cách thực hiện kế hoạch của mình. Trong túi anh còn mấy hạt ngọc trai tháo từ dây buộc tóc của nàng. Chắc chắn đủ mua hai con ngựa nếu anh gặp được lái buôn ngựa đang trên đường tới kinh đô. Anh gạt ngay ý nghĩ đó. Lái ngựa thì cũng là lái buôn, mà lái buôn bao giờ cũng hay lẻo chuyện. Một kẻ lạ mặt mua hai con ngựa?

Với số tiền thưởng lớn của lão tể tướng, ai lại không dỏng tai mà nghe?

Tình thế bắt buộc ta phải làm điều gian trá.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...

Trả Lời Với Trích Dẫn