Vì thiếu thìa đĩa, họ phải dùng tay bốc thịt ninh đựng trong lá chuối. Ross tuyên bố trong đời chưa từng được ăn bữa nào ngon như bây giờ, nhưng anh ngốc thật, không nghĩ ra chuyện mua thìa đĩa ở chợ. Qúa nóng vì ngồi gần lửa và khí ẩm, Juliet mỉm cười, mắt ríu lại. Nàng trèo vào nghỉ trong hang cho mát hơn, rồi lăn ra ngủ mãi tới lúc mặt trời lặn mới tỉnh dậy.
Để chuộc lại sơ suất của mình, suốt buổi chiều Ross dùng dao gọt cành cây thành hai chiếc thìa, rồi dùng đá mài cho thật nhẵn. Juliet đột nhiên xuất hiện bên cạnh, vẻ thích thú của nàng làm anh thấy vui.
- Cánh thủy thủ anh nào cũng thích đẽo gọt, anh nhún vai nói:
- Nó giúp họ giết thời gian dài đằng đẵng trong mỗi chuyến đi. Anh ngẩng lên, mỉm cười với cô gái bỗng đâu trở lên quan trọng đối với anh. Nàng không đòi hỏi điều gì, ngược lại còn dành hết sức lực, tinh thần vào vấn đề sống còn của cả hai. Anh nhận thấy mình đang ngó nàng trân trân, nên vội nhìn xuống, song Juliet vẫn đang bận nhìn hai chiếc thìa nên không để ý.
- Anh ra hồ đây, anh đột ngột nói - Giờ chắc cậu bé về rồi. Anh đứng dậy tới bên chiếc túi, lấy cái áo và đôi dép to hơn:
- Còn lại là của em đấy, anh nói, xoay người bước đi không nhìn nàng.
Nàng nhìn theo, không hiểu sao bỗng dưng anh lại cau có và xử sự như vậy:
- Em đi cùng được chứ?, nàng hỏi, giọng nhũn nhặn.
- Không, anh trả lời cụt lủn. Rồi anh nhìn nàng:
- Anh muốn nói có thể ở đó không an toàn. Anh sẽ xem khu ấy thế nào và nước có sâu lắm không?.
- Em biết bơi mà.
- Vấn đề không phải ở chỗ đó. Chúng mình đi riêng tốt hơn.
- Anh cho là bọn người của lão tể tướng có thể quanh quẩn ở đó à?
- Anh không cho là như vậy. Bọn chúng chả dại gì lang thang trong vùng đồi vào ban đêm.
- Vậy thì anh lo cái gì? Chúng ta có thể mang súng theo.
Ross cau mày làm vẻ bực bội:
- Trời đất ơi, em không hiểu rằng anh phải dự phòng mọi chuyện ư? Đừng cãi vã làm anh khổ thêm nào.
- Em xin lỗi. Anh cứ việc đi một mình nếu anh muốn vậy. Song em chẳng hiểu sao nữa!
- Không phải thế, mà là..., anh lúng túng ngừng lại, rồi nói tiếp:
- Không phải anh không muốn em cùng đi. Nhưng mình phải tắm truồng, mà cái hồ khốn kiếp ấy thì lại quá nhỏ, làm sao giữ cho phải phép được.
Juliet tròn xoe đôi mắt nhìn anh:
- Đến bây giờ mới nghĩ tới thanh danh của em thì cũng hơi muộn, phải không? Nhất là khi đêm nào mình cũng phải ngủ chung một thảm.
- Anh biết, nhưng hoàn cảnh hiện nay như thế cũng đành chịu. Anh sẽ cố gắng để em cảm thấy dễ chịu bằng cách nằm xa ra vậy. Juliet đăm chiêu nhìn anh, không hiểu nổi sao bỗng dưng anh lại giở chứng như vậy. Mấy lời nói vui của anh làm nàng nghĩ chắc vì còn quá yếu nên anh không ôm hôn nàng. Nàng có đáng xấu hổ khi phải tự thú nhận đã mong mỏi được sống lại những giờ phút đắm say tình ái ấy? Nếu họ tìm lại được tự do, anh sẽ trở thành thuyền trưởng một tàu khác, còn nàng tất nhiên lại tiếp tục cuộc hành trình đến nơi lưu đày. Vì vậy, nàng nghĩ, ngay từ bây giờ, anh phải bắt đầu gỡ thoát dần khỏi mối quan hệ với nàng. Biển cả đã đưa họ đến với nhau và giông tố đã xô họ vào vòng tay nhau. Giờ đây không còn là người tình qua giông tố nữa mà chỉ là hai người đồng hành bất đắc dĩ. Đó có phải là điều anh muốn không?
Nàng nhẹ nhàng đứng dậy theo đúng cung cách đã được dạy khi còn ở hậu cung, kiêu hãnh nhìn anh:
- Thuyền trưởng Jamleson. Tôi sẽ tuân thủ mọi quyết định mà ông lựa chọn. Tôi hiểu suy nghĩ của ông và sẽ cố hết sức tôn trọng tự do của ông. Nàng ráng mỉm cười, thầm cầu mong môi nàng đừng run, để lộ nỗi xót xa đang cào xé trái tim nàng.
Ross thở mạnh, nhìn chằm chằm khuôn mặt với nụ cười khô héo dưới mái tóc loà xoà còn ẩm. Người anh bất động, song các giác quan của anh như thôi thúc anh ôm chầm lấy cô gái mảnh mai đang mỉm cười đứng ngay trước mặt. Có Chúa chứng giám, phải là kẻ siêu phàm mới cưỡng lại được cái khát khao cháy bỏng ấy! Anh chỉ có thể làm điều đó nếu nàng hiểu được rõ lý do của anh. Anh cảm thấy nàng bị xúc phạm và biết rằng cách xử sử của anh thật quá vụng về.
- Juliet, anh nói giọng dứt khoát - Không phải anh lo lắng đến tự do của anh, mà là của em. Em là cô gái con nhà danh giá, một công nương hẳn hoi. Ở trên tàu Grace, em là cô nữ tù bị anh cưỡng bức lên giường với anh. Đó là việc đã rồi, có hối cũng đành chịu. Nhưng bây giờ anh cần đối xử lịch sự với em theo đúng cung cách của kẻ trượng phu, điều mà rất tiếc cho tới túc này anh vẫn chưa làm được. Tối qua anh mới nhận ra rằng cha em đúng là Ngài George Westover, và chỉ vì chưa đủ tiền, nên không chuộc em ra được. Xin em thứ lỗi vì anh đã động đến nỗi đau của em, song anh nhất định phải đưa em về trả cha em bằng được.
- Nhưng ông quên tôi vẫn là cô gái trong vòng tù tội, thuyền trưởng ạ.
- Cô Westover, cô cũng quên một điều là tàu Grace đã chìm sâu đáy biển cùng với số tù nhân. Đối với nhà chức trách, tên cô cũng nằm trong số đó, nếu tôi về được báo cáo sự việc với họ. Chỉ có cha cô là biết vì có thư của cô.
Juliet đan chéo hai tay:
- Tôi có thể bắt đầu cuộc đời mới, nàng thở dài nhè nhẹ:
- Ở một nơi mới, dưới cái tên mới. Cám ơn thuyền trưởng.
Anh phẩy tay ra hiệu gạt đi:
- Như vậy là em cũng hiểu tương lai xứng đáng đang chờ đợi em. Nếu anh tiếp tục làm hại thanh danh của em bằng việc phạm thêm sai lầm thì thật không đáng mặt quân tử, cho dù anh... Anh vội im bặt.
Juliet nhìn xuống để giấu ánh mắt của mình:
- Ra thế! Anh tìm cách bảo vệ thanh danh của em, chứ không phải của anh?
- Của anh? Lạy Chúa, anh làm gì có mà bảo vệ!
Anh vừa cười vừa bảo:
- Danh tiếng của dân đi biển thì có, nhưng làm gì có danh tiếng gia đình mà sợ bôi nhọ? Anh đã lang bạt kỳ hồ từ năm mười lăm tuổi. Anh kính trọng công ty và những người cùng đi biển với anh, song anh có cách sống riêng. Nhưng Juliet......
Anh ngừng lại, và nàng ngước mắt nhìn thẳng mắt anh:
- Anh hứa sẽ không để cách sống ấy của anh làm tổn hại đến em. Anh sẽ đưa em trở về nhà, anh sẽ không nói cho ai biết tất cả những chuyện giữa hai chúng mình.
- Cám ơn anh, nàng nhẹ nhàng nói, nhìn anh xoay người đi khỏi chỗ nàng. Lời giải thích của anh đã làm nỗi đau trong tim nàng dịu bớt, thay vào đó, lòng nàng như có lửa đốt. Nàng chưa thể cho anh biết rằng nàng không muốn nhìn mặt cha, song anh đã dấy lên trong nàng hy vọng về một cuộc đời mới. Nàng ngẫm nghĩ về những lời anh nói, nhất là điều mà anh còn để lửng giữa câu. Cho dù anh muốn có em vô cùng chăng?
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...
|