View Single Post
  #96  
Old 05-07-2005, 09:37 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 35

Mã phu nhân xin kể chuyện xưa
Tiêu Phong còn đang nghĩ ngợi bổng thấy Ðoàn Chính Thuần gọi:
- Mình ơi, lại đây! Lại gầy đây uống với tôi một chén rượu đôi thành lứa!
Mã phu nhân nũng nịu "hứ" một tiếng rồi nói :
- Sau khi mình cùng Mã Phó bang chúa thành hôn còn đến thăm mình, thì sao tránh khỏi tiếng thị phi. Mã phó nhân cũng là một bậc anh hùng hảo hán, có địa vị cao cả tại Cái còn đến với mình, chẳng hoá ra tôi là... một kẻ tiểu nhân sao.
Nói rồi cười khà khà.
Mã phu nhân nói:
- Ai mượn "cái mặt ấy" đến đây săn sóc người ta, người ta lo "cái mặt ấy" chẳng hiểu có được yên lành không không? Việc lớn việc nhỏ có trong ấm ngoài êm không? có vô sự thì người ta mới yên lòng và cuộc đời mới có ý vị. Mình mình ở tận nước Ðại Lý, tôi muốn biết tin tức mình dễ lắm đấy hử?
Bà nói mỗi lúc một thấp giọng xuống.
Tiêu Phong tuy không nghe rõ nữa, nhưng ông biết toàn là những đoạn tình tứ lâm ly. Những ơn thót quyến rũ nầy khiến người ta nghe phải bần thần như kẻ mất hồn.
Tiêu Phong đã được biết hai người cùng Ðoàn Chính Thuần giả ngãi non vợ chồng là Tần Hồng Miên vànguyễn Tinh Trúc, Tần Hồng Miên là người sắc sảo mặn mà lanh chanh nóng nảy, còn Nguyễn Tinh Trúc thì mỹ miều uyển chuyển. Bây giờ ông thấy Mã phu nhân đây lại khéo ỏn thót hơn, dáng điệu nhu mì đến cực điểm. Mà người một vẽ phong lưu khác nhau. Ðoàn Chính Thuần nghe Mã phu nhân nói bấy nhiêu lời mà me tâm thần, đưa tay ra kéo bà lại gần rồi ông vào lòng.
Mã phu nhhân "hứ" một tiếng đưa tay ra đẩy, giả vờ chống cự gọi "Phận làm gái."

Tiêu Phong chao mày không muốn nhìn hai người giở trò bỉ ổi khó coi nữa, chợt nghe có tiếng người bước mạnh trên dất đầy tuyết rời mà cũng vang lên tiếng động nhỏ.

Ông lẩm bẩm:

- Thôi hỏng bét! Bà này nổi cơn tan bành lên rồi! Họ làm hư việc lớn cũa mình mất.
Tiêu Phong lạng mình đi như gió, lẹ làng đến sau bốn người đàn ông điểm trúng huyệt trên lưng cả bốn.
Mấy người đều chưa biết là thủ đoạn của ai thì người đã không nhúc nhích được nữa.

Phen này Tiêu Phong điểm vào á huyệt bọn này, khiến họ không liếng được.
Tần Hồng Miên cùng Nguyễn Tinh Trúc nghe tình lang mình một người đàn bà thủ thỉ với nhau "mình mình tôi tôi" thì lửa bùng lên, cơn ghen sôi nổi, nhưng người nằm lăn dưới dất, lưỡi cứng đơ.
Tiêu Phong lại dòm qua khe cửa sổ thấy Mã phu nhân đang ngồi bên cạnh Ðoàn Chính Thuần, đầu gục vào vai y. Toàn thân bà ta như bị mềm nhủn, không chống chọi được nữa.
Bổng thấy bà ta trách:
- Lang quân tôi bị người ám hại, chắc mình cũng biết nình không thèm vác mặt đến thăm tôi xem sao? Lang quân ôi, mình còn tỵ hiềm điều gì nữa?
Ðoàn Chính Thuần cười nói:
- Tôi chả đến là gì đây? Tôi đi suốt ngày đêm, ngựa dừng vó, từ Ðại lý qua đây lòng những thấp thỏm chỉ thẹn một bước.
Mã phu nhân hỏi:
- Ðến chậm thì làm sao mà mình phải sợ?
Ðoàn Chính Thuần đáp:
- Tôi sợ mình không chịu được cảnh chăn đơn gối chiếc tịch mịch, đi lấy người khác thì cái công tôi xông pha từ Ðại lý đường xa muôn dặm thực là uổng. Mối tương tư canh cách trong mười năm trời đành buông theo ngọn nước thủy triều.
Mã phu nhân tặc lưỡi nói:

- Ái chà! Mình khéo đặt để nên lời bảo người ta lạnh đơn đi lấy người khác ư? Kỳ thực mình có nghi đến người thế mà miệng leo lẻo nói những gì tương tư hàng mười năm mà không biết ngượng miệng.
Ðoàn Chính Thuần, hai tay ôm Mã phu nhân, cười nói:
- Tôi không nhớ mình thì làm sao lại bôn ba từ nước Ðại lý đến.
Mã phu nhân cười nói:
- Ðoàn lang ơi! Ðược lắm, tôi tin mình nhớ tôi rồi, đây mình xếp đặt cho tôi ra sao?
Ðoàn Chính Thuần nói:
- Bây giờ hãy biết việc hiện tại, nghĩ đến việc mai hậu. Mình để cho tôi ôm chặt lấy mình, xa cách nhau trong mười năm đối với mình nó nhẹ hay là nó nặng?
Nói xong lại ôm ghì lấy Mã phu nhân chặt hơn.


Mã phu nhân hỏi:
- Thế mình không chịu đưa tôi về Ðại lý ư?
Ðoàn Chính Thuần nhíu cặp lông mày nói:
- Ðại lý chả có phong cảnh nào đẹp để cho mình xem mình ngắm lại là vùng thấp nhiệt. Mình qua đó không phục thủy thổ chỉ ra mang bịnh vào thân.
Mã phu nhân thở dài hỏi:
- Mình lại nói dối tôi để mua vui chốc lát chứ gì?
Ðoàn Chính Thuần cười:
- Sao lại bảo là mua vui chốc lát. Tôi phải cải chính đây là cuộc song hỉ chân chính của đội ta.
Mã phu nhân từ từ gỡ tay Ðoàn Chính Thuần rót một chung rượu nói:
- Ðoàn lang! Hảy uống thêm chung rượu này đi!
Ðoàn Chính Thuần nói:
- Tôi chả uống nữa, uống thế là đủ rồi.
Mã phu nhân thỏ thẻ tiếng oanh:
- Không! Tôi không nghe đâu! Tôi muốn mình uống say mê kia!
Ðoàn Chính Thuần hỏi:
- Say mê mang để làm gì?





Vừa nói vừa đón lấy chung rượu uống một hơi cạn sạch.


Tiêu Phong đứng ngoài cửa sổ nghe hai người nói chuyện phong cách đã chán cả hai tai, lại thấy Ðoàn Chính Thuần uống hết chung này lại chung khác ông thèm quá, nuốt nước miếng ừng ực.


Bổng Ðoàn Chính Thuần ngán dài ra chiều mỏi mệt, nằm trên giường.


Mã phu nhân nói:


- Ðoàn lang! Tôi kể câu chuyện cũ cho mình nghe nhau:


Tiêu Phong run lên, lẩm bẩm:


- Bà này kể chuyện cũ, không chừng phọt ra những điều đang dò la đây?


Ðoàn Chính Thuần lại nói:


- Mình kề vào gối đầu mà kể cho tôi nghe nào!


Mã phu nhân nguýt Ðoàn Chính Thuần:


- Ðoàn lang ơi! Mình có biết không? Lúc tôi còn nhỏ cơ cực lắm, muốn có bộ áo mới mà gia gia cùng má má cũng không có tiền may cho được. Tôi rất lấy làm buồn. Lúc nào tưởng tượng, nương nhà Trương gia ở giáp vách cứ hết năm chị ta lại nhìn, sao mình không được thế mới tức chứ.


Ðoàn Chính Thuần nói:


- Lúc nhỏ tôi chắc mình đã xinh đẹp lắm! Một vị tiểu Muội như mình ghì cù có mặc quần áo rách đến đâu chăng nữa chẳng kém vẻ mỹ miều.


Mã phu nhân nói:


- Không! Tôi cứ muốn mặc áo hoa kia! Ðoàn Chính Thuần nói:


- Hiện giờ mình vận bộ tang chế nước da trắng như làm tăng thêm vẻ đẹp rất nhiều. Chiếc áo hoa có gì là đẹp?


Mã phu nhân nghe lọt tai, chúm môi nở một nụ cười, nói một giọng rất nhu mì:


- Lúc tôi còn nhỏ ấy mà, tưởng đến bộ áo hoa chẳng khó tương tư!


Ðào Chính Thuần hỏi:


- Mình mơ tưởng bộ áo hoa cho đến năm mười tám tuổi phải không?


Mã phu nhân hai má ửng hồng nói:


- Ðoàn lang ơi! Mình làm cho tôi đau khổ về bệnh tương tư!


Ðoàn Chính Thuần nghe tiếng oanh thỏ thẻ mà ngây ngất tâm hồn, dang tay ra định níu lấy Mã phu nhân, nhưng vì rượu đã say mèm, chân tay mềm nhũn, giơ cánh tay lên rồi bất lực đành hạ xuống cười nói:


Mình cứ bắt tôi uống rượu nhiều quá, bây giờ muốn... muốn... thì Tiểu Khang mình ơi! Rồi mấy năm sau mình mới được vận áo hoa, đi giầy mới.




Mã phu nhân đáp:


- Mình trời cho được giàu sang ngay từ thuở tấm bé thì biết đâu cái khổ sở của những kẻ cơ hàn. Hồi ấy, mình có biết tôi làm gì không? Tôi phải lấy một sợi dây đỏ để buộc túm tóc trên đầu, trong lòng lúc nào cũng ấm ức.


Ngừng một lát bà nói tiếp:


- Năm tôi lên bảy tuổi, tháng ngày vùng vụt đã mấy chốc đã hết. Gia gia tôi nuôi được con lợn đem ra chợ bán, bảo để mua áo mới đem về cho tôi. Mình thử tưởng tượng xem lúc đo tôi vui sướng biết là chừng nào! Gia gia tôi ra khỏi cửa chưa mấy chốc, tôi đã ra dừng đứng ngóng, rồi lại về nhà ngồi đợi. Ngồi nhà một lúc lại chạy ra đường đóng gia gia. Cái ngày hôm ấy sao mà nó dài thế, tôi nóng ruột mà phải chờ mãi đến lúc mặt trời gác núi, mới thấy gia gia tôi thủng thỉnh đang đi trên đường cái về nhà. Tôi ba chân bốn cẳng chạy ra đón.


Nàng buông tiếng thở dài nói tiếp:


- Trời ơi! Tội trông thấy gia gia mà phải hết hồn. Áo người cụt bên tay, mặt mũi sưng vếu lên. Vai đang chảy máu tươi ra không dứt. Rõ ràng là gia gia tôi đã bị người ta đánh. Tôi hỏi: "Áo của con đâu?"


Tiêu Phong nghe Mã phu nhân nói, sa sầm nét mặt nghe"Mụ này thật là bạc bẽo. Gia gia đã bị người ta đánh đến nỗi bị thế mà mụ tuyệt không một lời an ủi, chỉ nghĩ đến chuyện đòi áo hoa khi đó mụ hãy còn nhỏ, nhưng không thể thế được."
Ông còn đang nghĩ, Mã phu nhân lại nói:
- Gia gia tôi lắc đầu sa nước mắt chớ không nói gì. Tôi nói. Gia gia có mua áo mới cho con không? Gia gia cầm tay tôi. Tiền bán lợn đã bị chủ nợ cướp mất rồi. Ta nợ tiền y, y tính lãi kép... Tôi thất vọng quá ngồi phệch xuống đất khóc ầm lên, ngày tôi phải chăn lợn, nuôi nó từ nhỏ đến lớn vớ cái kỳ cực nhất là lúc bán đi sẽ được ấm no áo mới, rút cục không vẫn không.
Tiêu Phong hồi còn nhỏ ở với vợ chồng Kiều Tam Hòe bao nhiêu đau khổ. Nghĩa phụ ông là Kiều Tam Hòe bị tài chủ chưa có tiên trả, thường bị đánh đập ông đã từng. Bây giờ nghe Ma phu nhân kể lại sự tình lúc ba ta còn nhỏ, bất giác nghĩ đến phụ nghĩa mẫu thì lòng đau như cắt.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn