- Ồ! em làm gì đứng ngẩn ra vậỷ
Tinh Nhược lắc đầu:
- Anh Điệt lại vừa giận em.
- Ủa sao vậỷ Mới thấy hắn rất bình thường cơ mà?
- Anh ấy bảo tôi là tôi quấy rầy anh ấỵ
Nhược bức rức, Nghi khuyên:
- Thôi mặc hắn.
- Nhưng tôi có làm gì quấy rầy đâủ Tôi chỉ khuyên nhủ. Tôi muốn là anh Điệt cũng được vui vẻ như chúng mình.
Ba người quay vào nhà. Hành vi ban nãy của Điệt làm Nhược mất vuị Nhược nói:
- Thôi, tôi về phòng.
Và không đợi phản ứng của Nghi với Vy, Nhược bỏ đị Một lúc sau có tiếng đàn guitar vọng ra ngoàị Một bản nhạc buồn.
o0o
Đèn trong phòng giải phẫu sáng choang. Những chiếc blouse trắng ra vào tấp nập.
Một ca giải phẫu khẩn cấp. Một tai nạn xe cộ vừa mới xảy rạ Nạn nhân bị gãy chân. Những mảnh xương nhỏ nằm đầy trong thịt cần phải gắp rạ
Nạn nhân đã được đưa vào phòng giải phẫụ Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu bác sĩ giải phẫụ
Tiếng loa phóng thanh vang lên khắp các phòng ban:
- Xin mời bác sĩ Lê Văn Du đến ngay phòng giải phẫu số X.
Tiếng loa cứ lặp đi lặp lạị Mọi người nôn nóng chờ đợị Rồi bác sĩ Du xuất hiện.
- Chuyện gì thế? Bệnh nhân thế nàỏ
Du hỏi, một bác sĩ thực tập đáp:
- Nạn nhân bị gãy chân, các mảnh xương vụn còn trong thịt cần phải giải phẫu lấy ra ngaỵ Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ bác sĩ đến là bắt đầụ
Bác sĩ Du đẩy cửa phòng giải phẫu bước vào, nhìn bệnh nhân đang nằm trên giường mổ rên rĩ, rồi hỏi:
- Thế bác sĩ Huỳnh Chấn Bình đâủ
- Ban nãy chúng tôi có tìm, nhưng bác sĩ Bình bận kiểm tra vết mổ cũ của một bệnh nhân đường ruột, nên giao ca này cho bác sĩ.
Cô y tá đứng gần đấy, rồi hỏi:
- Thưa bác sĩ mình tiến hành ngay chưả chúng tôi cho gây mể
- Khoan đã - Du đáp - Đợi tôi đi tìm bác sĩ Bình trước.
- Nhưng bác sĩ Bình đang bận?
Du vẫn ra lệnh cho cô y tá đứng gần đấy:
- Liên lạc điện thoại với bác sĩ Bình ngay cho tôị
Cô y tá không dám cãi lệnh. Anh chàng bác sĩ thực tập thì nôn nóng.
- Nhưng mà bệnh nhân đau quá rồi, ông ta sắp ngất đến nơỉ
Văn Du quay qua trừng mắt:
- Có giỏi thì cậu mổ đị
Bác sĩ thực tập thở ra không dám nói tiếp. Ngay lúc đó cô y tá mang điện thoại đến.
- Dạ... đã liên lạc được với bác sĩ Bình.
Du vội chụp lấy ống nóị Chàng nói nhỏ gì đó với bác sĩ Bình một lúc, vẻ căng thẳng giảm bớt. Du quay sang ra lệnh cho chuyên viên gây mệ
- Bắt đầu đị
Các cô y tá và bác sĩ thực tập bắt đầu chuẩn bị công việc. Trong khi Du vẫn đứng gần cửa trông ngóng. Và gần hai mươi phút sau, Chấn Bình với trán lấm tấm mồ hôi mới bắt đầu xuất hiện.
- Chuyện gì vậy Dủ - Bình vừa bước vào cửa vừa nhăn mặt nói - Cái chuyện giải phẫu lấy mảnh xương vụn rạ Chúng ta hợp tác qua đã nhiều lần, tại sao cậu cứ mãi cần có tôi vậỷ
Du chỉ nói:
- Bệnh nhân đang chờ chúng ta, cái gì một chút nữa sẽ nói saụ
Và rõ ràng như vậỵ Bệnh nhân được gây mê đang thiêm thiếp nằm chờ. Chấn Bình và Văn Du vội thay áo, mang khẩu trang, găng tay... Rồi bắt đầu làm việc. Cả hai đều có vẻ căng thẳng, nhưng mọi thứ đều được Chấn Bình khởi đầu trước. Du chỉ làm theọ
Cuộc giải phẫu chỉ hơn tiểu phẫu một chút, nên mọi thứ cũng khá đơn giản. Xương vụn được gắp ra hết, không để xót, xong vết thương được khâu lạị Bệnh nhân được đẩy ra ngoàị Chấn Bình và Văn Du bước theo saụ
- Văn Du này, lần sau không thể để chuyện này xảy ra một lần nữa nhé - Chấn Bình nghiêm túc nói - Thế này chẳng ích lợi gì. Tôi bận mà cậu cứ chần chờ đợi tôi, chỉ gây khổ cho bệnh nhân thôị
Văn Du nói:
- Nhưng mà từ nào tới giờ, ca mổ nào cũng có hai đứa hợp tác mà?
- Từ đây về sau tôi không muốn hợp tác nữa - Chấn Bình lắc đầu nói - Chúng ta cần phải tách ra, mỗi người có phần việc của mình, thế này mất năng suất quá!
Văn Du giật mình:
- Nhưng mà hợp tác hay hơn chứ? Công việc sẽ tốt hơn.
- Đã năm năm rồi cậu còn chưa tự tin được ử - Chấn Bình nói - Tất cả những người cùng học chung với ta, ai cũng làm việc này một cách riêng rẽ.
- Nhưng tôi thấy hợp tác dù gì cũng hay hơn - Văn Du nói, rồi chợt hỏi - Anh Bình, có phải anh bực tôi chuyện gì à?
- Không có chuyện đó, vì chúng ta đã là bạn nhau hơn mười mấy năm quạ
- Vậy thì tại sao ta lại không tiếp tục hợp tác? - Du hỏi - Anh nên nhớ là tôi đang chuẩn bị xây một bệnh viện từ thiện, mà ở đây cũng đang rất cần đến anh.
Chấn Bình lắc đầu:
- Anh phải hiểu là tôi khác anh. Tôi thích làm một bác sĩ bình thường, không vì danh lợi hơn.
- Tôi biết điều đó.
- Ngày xưa mẹ tôi cũng đã được một bác sĩ vô danh cứu thoát chết. Tôi nhớ mãi chuyện đó. Và bây giờ tôi cũng chỉ muốn là một bác sĩ thanh bần, vô vị lợị..
- Anh Bình, tôi thật không hiểụ..
- Nhưng tôi thì hiểụ Càng lúc tôi càng thấy rõ là cách nghĩ và lý tưởng sống của tôi và anh khác hẳn nhaụ Vì vậy có tiếp tục hợp tác với nhau, chắng có ích lợi gì.
Du có vẻ không vuị
- Có phải là anh cho rằng chuyện tôi xây nhà thương từ thiện là một chuyện vụ lợỉ
- Mỗi người có một chí hướng riêng, tôi không muốn can thiệp vào chuyện riêng của anh. Nhưng với tôi thì chỉ cần tròn trách nhiệm của một y sĩ là tôi hài lòng rồị
Họ cùng trở về văn phòng của bác sĩ Chuyên. Văn Du thăm dò:
- Tôi chẳng còn hy vọng gì để thuyết phục anh à?
- Đừng thuyết phục vô ích - Chấn Bình vừa cười vừa nói - Tôi chỉ thấy là muốn làm một thầy thuốc tốt thì phải có tinh thần độc lập. Và tôi nghĩ là... không khó khăn lắm với bạn đâụ
Văn Du tự ái:
- Dĩ nhiên là vậy, làm gì có chuyện khó khăn?
- Vậy thì tốt - Chấn Bình vỗ vai Du nói - Tôi nghĩ là với sự thông mình và khéo léo xoay sở của bạn, rồi bạn sẽ hơn cả tôị
- Chấn Bình!
Du định nói gì đó nhưng lại thôị Bởi vì chàng biết có thuyết phục nữa cũng vô ích. Chấn Bình đã có ý rút luị Và cái hay nhất bây giờ là giấu kín trong lòng.
Chấn Bình đứng dậy:
- Thôi, bây giờ tôi phải trở lại kiểm tra vết mổ cũ của bệnh nhân tôị Còn anh, anh hãy suy nghĩ kỹ xem những gì tôi nói đúng không? một bác sĩ tốt và giỏi không nên có tinh thần ỷ lại vào người khác.
Rồi Bình bỏ ra ngoàị Cánh cửa lò xo bật lại như quả bom đập mạnh vào lồng ngực Dụ "Tinh thần ỷ lại"! Rõ ràng là Chấn Bình đã nhìn rõ được tim đen của Dụ Cái yếu điểm đó sờ sờ hiện rõ trong mắt Bình. Chuyện Du sợ máu, sợ mùi thuốc mê... sợ cả những dụ cụ mổ... Bình đã biết hết. Không có gì qua mặt được hắn! Cái tinh thần ỷ lạị..
Văn Du nghĩ và chợt tái mặt. Bây giờ thì Du không còn sợ chuyện Bình từ chối hợp tác, bởi vì chàng có thể nhờ một bác sĩ khác. Nhưng Du sợ... Du không muốn Bình thấy rõ nhược điểm của mình. Không được! Vì vậy có thể phá hoại cả một cơ đồ mà Du vừa xâỵ Mấy ngày qua, Du đã sáng :Di như mặt trời mới mọc. ánh sáng rực rỡ. Vậy thì phải làm sao đâỷ Chắc chắn là không thể một ai che chắn, phá vỡ. Du sắp thành công và phải thành công. Du bắt đầu cảm thấy bất an. Chấn Bình tuy không nói thẳng ra, nhưng rõ là hắn đã trông thấy cả tim đen của chàng. Du sợ một ngày nào đó Bình sẽ lật tẩy, giở mặt nạ của hắn. Một trái tim vụ lợi hám danh mà bất tàị Không thể để hắn làm chuyện đó khi cờ sắp đến taỵ Nhiều người muốn đạt đến mục đích họ bất chấp thủ đoạn. Muốn thành công phải đạp đổ mọi trở ngạị Thì ta cũng vậy, đâu có gì là tàn nhẫn? Cạnh tranh xã hội mà...
Nhưng trở ngại ở đây là gì?
|