View Single Post
  #7  
Old 05-03-2005, 07:32 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

- Văn Điệt nữa à? - Nghi nhỏm dậy nhìn em - Anh chàng đó đẹp trai hơn ông anh của hắn nhiều đấỵ

Nhược trợn mắt:

- Sao lại so sánh?

- Bởi vì... anh cần đánh giá - Nghi gật gù nói - Có phải là em đã mê hắn rồi hay không?

- Làm gì có chuyện đó? - Nhược kêu lên - Anh cũng biết là em không mê chuyện tình yêu lăng nhăng mà?

- Đừng có nói ngon. - Nghi lắc đầu - Trên đời này có đứa con gái nào không có trái tim mà bảo là không yêủ Anh thấy tay Văn Điệt đó cũng xứng với em đấỵ

Nhược bực dọc:

- Anh Nghi, em cảnh cáo anh, không được nói bậỵ

- Vậy chứ em muốn làm con trai à?

- Con trai hay con gái gì cũng vậy, em chỉ là em thôị

Nghi hỏi:

- Thế anh chàng Văn Điệt hôm nay làm sao qua đây vậỷ

- Em làm sao biết - Nhược chau mày nói - Anh ta tự nhiên sang rồi cũng nhanh :Dng bỏ về.

Nghi đứng dậy:

- Thôi đừng nói chuyện hắn nữạ Hãy kể cho anh nghe về Mạch Tường Vy đị

Tinh Nhược trề môi:

- Anh rành cô ta nhiều hơn em chứ? Thứ bảy tuần trước chính anh đưa cô ta về tận nhà cơ mà.

- Thú thật với em, hôm ấy anh quá say, nên đưa được về tận nhà đã là may phước. Sau đó quên hết tất cả.

- Vậy à? - Tinh Nhược nghi ngờ nhìn anh rồi nói - Nghe Dương Vỹ nói thì Mạch Tường Vy là một ký giả tập sự. Buổi tối cô ta còn học thêm lớp đêm ở trường Quốc Gia hành chánh.

Nghi nghĩ ngợi:

- Hèn gì kiến thức cô ta rất rộng.

- Một con người cừ khôi phải không?

- Nhưng có cái khuyết điểm là nói năng trực tính quá.

- Anh thì cái gì cũng chệ - Nhược nói - Bộ định ở vậy suốt đời à?

Nghi gật gù:

- Anh chưa muốn bị cột tay cột chân.

Tinh Nhược đứng dậy đi tới tủ ướp lạnh lấy một lon coca khác lúc quay về, nói:

- Anh Văn Du làm lễ đính hôn, có mời cả nhà mình.

Nghi đưa tay lên cổ rồi nói:

- Nhìn cái cô nàng Lâm Mỹ Dung của hắn là anh chạy dàị

- Đừng ăn nói thất đức như vậỵ Người ta không đẹp thôi chứ nào có xấủ

- Anh biết, nhưng anh rõ tay Văn Du hơn. Hắn đã :Da mắt vì đồng tiền chứ không phải tình yêụ

Nghi cườị

- Anh nhớ kỹ là người ta cưới vợ chứ không phải anh đâu nhé?

- Không phải là cưới vợ mà là đào mỏ vàng - Nghi nói - Anh biết chắc như vậỵ

- Đó là chuyện riêng của người tạ Anh đừng quên, cưới nhau chưa hẳn vì tình mà yêu nhau chưa hẳn để rồi lấy nhaủ

Nghi vỗ nhẹ lên vai em gái, rồi đứng dậy nói:

- Em gái tôi có vẻ biết nhiều hơn là tôi tưởng. Thôi bây giờ tôi còn phải đi tắm, rồi nghỉ ngơi để sáng mai đi làm.

Nghi đi đến cửa phòng riêng còn quay lại tiếp:

- Từ lúc đi làm đến giờ anh chợt phát hiện một điềụ Việc làm khiến anh chán ngấy chuyện lăng nhăng đi, có lẽ tiếp tục làm việc với cha một thời gian, anh sẽ biến thành hòa thượng mất.

- Anh mà làm hòa thượng? Hòa thượng ăn thịt chó thì có!

Nghi không đáp đi vào trong. Một lúc có tiếng nước chảỵ Còn lại một mình trong phòng khách. Tinh Nhược đặt hộp coca lên bàn, nằm dài xuống ghế salon, thiếp đi lúc nào không biết.


o0o


Nghi cỡi Vespa hướng về phía sở làm. Chàng không phải vội vã lắm, bởi vì Nghi không giống những nhân viên khác. Chàng có thể bắt đầu làm việc trễ hơn chín giờ. Con ông giám đốc mà?

Lúc chạy ngang qua một nhà hàng mới mở, Nghi chợt bị lôi cuốn bởi một đám đông đang tụ lại trước nhà hàng. Họ khá đặt biệt. Nghi giảm tay ga, tấp vàọ à, đây là một đám ký giả, vì chàng thấy trên tay họ giấy, bút, rồi máy ảnh. Những chiếc máy đang làm việc. ánh đèn lóe sáng không ngừng. Có lẽ ở đây có một cuộc tiếp tân quan trọng gì đây, nhưng cái đó không phải là nguyên nhân chính để Nghi dừng xe mà là một cô gáị Cô gái có dáng dong dỏng cao, nổi bật.

Chẳng ai khác hơn là Mạch Tường Vỵ

Nghi cho xe dừng lại sát lề, rồi xông vào đám đông. Nhân vật quan trọng mà đám ký giả săn đón hình như đã đi vào nhà hàng. Đám ký giả đang ùn đuổi theọ Nghi thấy Vy trong chiếc robe màu trắng, đôi cánh rộng vành hình bướm đang chen giữa đám đông, vừa chen vừa hét:

- Quý vị làm ơn tránh ra, cho tôi vào nào!

Nghi xông tới và mở đường ngay cho Vỵ Và lên tới bậc thềm Vy mới nhìn ra Nghi:

- Ồ! Anh Nghi, vậy mà tôi tưởng là aỉ Anh đi đâu thế? Tìm bạn à?

- Không - Nghi dừng lại nói - Trên đường đến sở làm, đi ngang qua đây, thấy Vỵ Làm phóng sự à? Nhân vật nào vậỷ

Vy nhìn Nghi với nụ cười:

- à. Một chuyên gia kinh tế nổi tiếng từ nước Mỹ mới sang, còn anh đi làm đấy à? Sao mặc xuề xòa vậỷ

- Vâng. Không lẽ phải mặc áo vestẻ

- Thế mấy hôm nay sao anh không ghé qua tôỉ

Nghi nói bộc trực:

- Sợ cô hiểu lầm, hiểu chưả

Vy nhún vai:

- Làm gì có chuyện đó? Bộ anh tưởng ai cũng thích làm vợ anh à?

Nghi cười:

- Vậy à? Thế bây giờ Vy rảnh không?

Vy nhìn vào đồng hồ, rồi nói:

- Nếu không có gì trở ngại, anh hãy đưa tôi đến tòa soạn giao bài xong, tôi sẵn sàng đi chơi với anh cả ngày naỵ

- Thế thì tuyệt!

Và Nghi kéo Vy ra chiếc xe vespa của mình. Chàng nổ máy cho xe chạy hết tốc độ đến tòa soạn. Dừng lại, để Vy một mình vào nộp bài xong hai người tiếp tục đị

- Anh định đưa tôi đi đâu nàỷ

Vy hỏi, nhưng Nghi lắc đầu nói:

- Đừng có hỏi, biết là đi với tôi là được rồị

Và Nghi lái xe hướng về phía ngoại ộ Vy ngạc nhiên:

- Anh định đưa tôi về nhà anh ử

- Hôm nay cả nhà tôi đi vắng, và tôi nghĩ là chẳng có ở đâu yên tĩnh bằng nơi đấỵ Vy đồng ý chứ?

Tường Vy yên lặng, khi cả hai sắp đến nhà thì trông thấy một thanh niên mặc bộ quần jean bạc màu đang bước vào căn nhà kế cận. Vy phải kêu lên:

- Ồ! Ai lại đẹp như Alain Delon vậỷ

Nghi vừa dừng xe, vừa đáp:

- Lê Văn Điệt, sinh viên năm cuối ban Vật lý đấỵ Hắn là một quái nhân.

- Quái nhân à? Sao lại đẹp trai như vậỷ

- Con người hắn lầm lầm lì lì. Một năm nói không đến ba trăm sáu mươi câụ

- Vậy à? Tôi không tin. Một ngày tôi nói ít ra cũng trên số câu đó.

Nghi mở cổng, cả hai vào nhà. Nghi nói:

- Cô biết không, mỗi người có một cách diễn đạt riêng, người dùng miệng, người dùng mắt, người dùng đầu, và chẳng hạn như chúng mình, thích dùng miệng hơn.

Nói xong Nghi cúi xuống hôn Vỵ Vy vội đẩy ra:

- Ồ! Không sợ người ta nhìn à?

- Có gì phải sợ? Quy luật tự nhiên mà?

- Lắm mồm.

Nghi đứng dậy, đến quầy rượu, rót hai cốc rượu màu cánh gián ra một đưa cho Vỵ

- Anh của Lê Văn Điệt là Lê Văn Du, sắp làm lễ đính hôn với con gái nhà tỷ phú họ Lâm là Lâm Mỹ Dung. Hẳn cô biết Lâm Mỹ Dung chứ?

Vy gật đầu:

- Cái cô gái lúc nào cũng lộng lẫy như công xòẻ Tôi biết, nhưng không quen.

- Cái cặp này không xứng đôi như em gái tôi với Văn Điệt.

Nghi nói, Vy hỏi:

- Có nghĩ là Tinh Nhược với Văn Điệt yêu nhaủ

- Không phải, tôi chỉ ví dụ vậy thôị Chứ họ chưa yêu nhau như chúng mình.

- Nhưng chúng mình? - Tường Vy bĩu môi - Chúng ta nào có gì? Chẳng qua cũng chỉ như một trò chơị

- Thế nào cùng được!

Và Nghi lại cúi xuống định hôn Vy, nhưng ngay lúc đó có tiếng chân chạy vội vào nhà. Họ chưa kịp buông nhau ra thì Tinh Nhược đã xuất hiện ngay cửa:

- Ồ xin lỗi, xin lỗi... - Tinh Nhược vội nói - Tại tôi tưởng là nhà chẳng có ai chứ.

Nghi nhìn qua Tường Vy:

- Cũng chẳng có gì, phải không Vỵ

Vy sửa lại nếp áo, ngồi ngay ngắn cười với Nhược:

- Tinh Nhược mới về đấy à?

Tinh Nhược ném sách lên bàn, rồi ngả người lên salon:

- Thầy nghỉ dạy nên được về sớm. Mệt quá, phải ngồi nghỉ một chút mới được.

Nghi đứng dậy:

- Để anh đi pha cho em một cốc nước cam nhé? Thế em có gặp Văn Điệt không?

- Gặp chứ. Nhưng anh chàng thật khó ưa, thấy mình, được mình gọi qua mà vẫn tỉnh bơ như không hề quen biết.

- Ồ cần gì - Nghi nói - Dù gì em cũng có giá hơn cơ mà?

Rồi Nghi hỏi:

- à mà Nhược này, em có biết hôm nay mẹ đi đâu không?

- Không.

- Mẹ đi làm hồ sơ nhập cảnh cho William đấỵ

Tường Vy tò mò:

- Đấy là một ngoại kiều à?

Nghi lắc đầu:

- Không phảị Hắn nguyên là họ Trần, nhưng vì đã nhập quốc tịch Mỹ nên có tên Mỹ. Vừa tốt nghiệp tiến sĩ, lần này về nước để cưới vợ mà nghe đâu đang ngắm nghé em gái tôi đấỵ

Tinh Nhược trợn mắt:

- Anh đừng có nói bậỵ Tôi cũng không đa tình như anh đâụ

- Vậy à? - Nghi nháy mắt - Thế còn anh chàng trâu nước thì saỏ Nghe Dương Vỹ nóị..

- Ồ cái anh chàng Dương Vỹ nhiều chuyện, một mình ốm tương tư không lọ Trâu nước chỉ là một tay điên.

Tường Vy nhìn hai anh em nhà họ Lý một cách thú vị, ngay lúc đó Nhược như nhớ ra, đứng bật dậy:

- Ồ! Tôi bậy quá! Nãy giờ quên, cứ ngồi đây quấy rầy hai người!

Và Tinh Nhược bước nhanh vào trong, Vy cười nói:

- Tôi rất thích Tinh Nhược, cô ấy có vẻ hồn nhiên làm sao đấỵ

- Trẻ con thì có. - Nghi nói - hai mươi tuổi rồi đấy chứ nhỏ nhắn gì đâụ

- Em có vẻ già dặn hơn phải không? - Tường Vy cười nói - Nếu em là cô ta thì đố anh động đến được.

- Nhưng anh không thích những quả táo xanh trên cành - Nghi nói - Nó vừa chua vừa nhạt làm sao đấỵ

Và quay sang Vỵ Nghi tiếp tục hôn rồi hỏi:

- Thế anh chàng Dương Vỹ của em thế nàỏ Hắn còn là con trai à?

- Cũng không hẳn. Nhưng hắn còn mùi học trò nhiều quá, nên hơi nhạt.

- Còn anh?

- Anh thì như một thứ Sở Khanh!

- Ồ! Em nói vậy mà không đau lòng ử

- Không, vì đâu phải anh chỉ có một mình tôỉ

- Đúng. Ngoài em ra hiện anh còn ba cô bạn gáị

Nghi thành thật khai báọ Tường Vy mặc dù tự cho mình theo đợt sống mới, nhưng cũng không tránh khỏi chau mày hỏi:

- Thế chẳng cô nào giữ được anh?

Nghi cười:

- Họ làm sao bản lĩnh bằng Mạch Tường Vy chứ?

- Anh chỉ phịạ Chỉ cần tôi rời khỏi đây là anh sẽ có người khác ngaỵ

- Nhưng ít ra lúc có Vy ở đây, tôi không dám nghĩ đến người khác.

- Vậy thì cảm ơn điều anh vừa nóị

- Tường Vỵ Anh phải thú nhận một điềụ Đấy là anh đã xem em như một tri kỷ.

- Tốt quá! Anh làm em cảm động.

Căn phòng chỉ có hai người, Tường Vy chợt thấy căng thẳng. Ban nãy lúc đi vào nhà, Vy đã trông thấy trời nắng tốt. Vy chợt đề nghị:

- Chúng ta ra hồ bơi đỉ


o0o


Tinh Nhược vào phòng riêng vì muốn không quấy rầy Nghi và Vy nên ôm một chồng sách ra ngoài vườn.

- Ồ! Anh Điệt!

Điệt chậm rãi quay lại, thái độ vẫn lạnh như đá. Nhược cầu thân:

- Anh đang làm gì đấỷ

- Không làm gì cả

- Chớ anh đứng đấy làm gì vậỷ

Điệt bực mình:

- Sao cô cứ thích chen vào chuyện người khác?

- Ồ! Sao nóng nảy thế? Đừng có hiểu lầm, tại tôi... thích được nói chuyện với anh thôị

Nhược nóị Điệt chớp chớp mắt có vẻ như cảm động:

- Thế có định nói gì nàỏ

Điệt hỏi làm Nhược lúng túng, Nhược chợt nghĩ ra:

- à... Anh có thể cùng làm bài với tôi khổng? Tôi biết là anh học giỏi, anh sẽ giúp được rất nhiều cho tôị

Điệt lắc đầu:

- Nhưng tôi không quen chuyện đó.

Nhược năn nỉ:

- Tôi xin hứa là tôi sẽ không quấy rầy anh lắm đâụ Tôi chỉ muốn có người làm bài chung cho vui thôị

Điệt có vẻ suy nghĩ rồi nói:

- Thôi được.

Nhược có vẻ bất ngờ. Nhưng sợ Điệt đổi ý nên vội nói:

- Vậy thì anh chờ đó nhé, tôi sẽ mang sách quạ

Rồi bỏ chạy đến nơi đặt sách lấy sách và mở cái cửa nhỏ hàng rào đi qua nhà Điệt. Có lẽ vì chạy vội nên đôi má của Nhược ửng hồng.

- Chúng mình học ở đâu đâỷ Ngoài vườn hay vào nhà anh?

- Vào nhà!

Điệt nói và bỏ đi trước, Nhược theo saụ Căn nhà này thỉnh thoảng Nhược có bước quạ Hôm nay hình như ông Địch Sanh lại đi vắng, nên nhà chẳng thấy ai cả.

- Tôi không ngờ bên nhà anh còn lạnh hơn bên tôi nữạ

Điệt không nói gì cả, đưa Nhược vào phòng học, ở đây trang trí thật đơn sơ, ngoài bàn ghế cũ kỹ ra, chỉ có sách và sách.

Nhược nhìn quanh rồi hỏi:

- Sao chẳng có máy hát vậỷ

Điệt nhìn lên, hơi khó chịụ Cô gái này sang đây để học hay mục đích gì? Điệt còn chưa lên tiếng lại nghe cô nói:

- Alain Delon!

- Cái gì? - Điệt bực dọc - Cô vừa nói gì thế?

- Tôi nói là... - Nhược đỏ mặt, lúng túng - Tôi thấy anh giống như Alain Delon, tay tài tử nổi tiếng của Pháp.

Điệt lắc đầu:

- Nếu cô không muốn làm bài nữa, thì về nhà đi!

Nhược thở ra, nhưng không cãi lại, cúi đầu xuống lật vở rạ Nhưng rồi chỉ được có một lúc, Nhược lại ngước lên hỏi:

- Anh Điệt, ở đây có kẹo bánh gì không?

- Kẹo bánh?

Điệt ngạc nhiên, Nhược cười:

- Vâng, kẹo bánh, ô mai hoặc bò khô gì cũng được. Lúc nào làm bài, tôi cũng thích có cái gì đó bên cạnh để ăn vặt...

Thật là quá quắt. Điệt đứng dậy và không khách sáo, nói:

- Thôi, cô về nhà đi!

Nhược giật mình, nàng thấy mình nào có làm gì sai trái đâủ

- Anh Điệt!

- Tôi nói cô về cho, đừng quấy rầy tôi nữa! Tôi không thích làm trò hề!

Nhược giải thích:

- Anh Điệt. Tôi nói thật chứ đâu có đùa, anh...

- Tôi bảo là cô về!

Điệt ra lệnh và không đợi Nhược, chàng bước ngay ra ngoàị Tinh Nhược nhìn theo ngỡ ngàng, vẫn không thấy mình có lỗi gì cả. Cái anh chàng này rõ là khó chịụ Chỉ một chút như vậy mà cũng hờn!

Và Nhược gom hết sách vở lại bước ra ngoàị Tất cả là láng giềng, sao Điệt lại có thái độ thù nghịch kỳ cục vậỷ Nhược thắc mắc và trước khi bỏ đi, Nhược không quên lấy tờ giấy ra viết nguệch ngoạc mấy chữ

"Anh Điệt

Nếu anh nghĩ lại và thấy hành vi mình hơi quá lắm thì tôi rất sẵn sàng nhận lời xin lỗi của anh.

Nhược"

Rồi Nhược nhún vai bước ra ngoàị Nhược tin chắc rồi Điệt sẽ xin lỗi mình.

__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn