View Single Post
  #18  
Old 04-07-2004, 12:17 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Mấy tháng sau, bọn Sơn đã có mặt ở Chợ Mới. Anh Đăng cho người liên lạc với Huỳnh Văn Xiển. Lúc này sự liên lạc đã bắt đầu khó khăn. Chiến dịch tảo thanh quân phiến loạn, dồn đám tàn quân của Ba Cụt vào ngõ bí. Các đồn bót mọc lên rất nhiều khiến sự đi lại phải dè dặt chứ không tự do như trước nữa.

Tuy thế, bọn Sơn vẫn vào được mật khu của Huỳnh Văn Xiển. Hôm ấy, Huỳnh Văn Xiển xua quân đánh lén một cái đồn mới thiết lập nên bọn Sơn không gặp Xiển. Chỉ gặp Định. Đó là điều mong ước của Sơn. Thật ra Sơn cũng chưa muốn tiếp xúc ngay với Xiển. Vì anh chưa hiểu hắn ta ưa "ăn" món "thuốc" gì. Bốn người bạn trẻ, sau mấy tháng trời xa cách lại có dịp gặp nhau, ai nấy đều vui mừng khôn tả. Nhất là Định, Định đang cô đơn. Anh níu lấy Sơn hỏi thăm chuyện trên rừng:

- Các cậu chơi "hách" lắm phải không?

Sơn đùa bạn:

- Đâu hách bằng cậu được.

Định tròn mắt:

- Sao cậu biết tớ hách hơn?

Sơn nhún vai:

- Ông Hiển chứ còn ai cho biết nữa.

Định sung sướng lịm người. Thì ra, Đảng luôn luôn có những con mắt theo dõi công tác của từng đảng viên. Định không thể ngờ, tiếng tăm của anh lại vượt lên cả cao nguyên heo hút. Anh nắm tay Sơn, hỏi bạn:

- Ông Hiển cho cậu biết những gì?

Sơn chưa trả lời Định vì ông Hiển chưa cho anh biết những việc Định đã làm. Anh chỉ phong phanh nghe tin rằng Định cướp cạn nổi tiếng đến nỗi đám thuộc hạ của Huỳnh Văn Xiển lé hết mắt. Nhưng muốn làm bạn đỡ cụt hứng, Sơn phiệu:

- Ông Hiển bảo cậu chơi không thua gì bọn găng tơ bên Mỹ, cở Al Capone!

Định móc túi lấy hộp thuốc "com mèo" tặng bạn. Sơn hỏi:

- Sang thế?

Định cười:

- Sang chó gì, thuốc này ở biên giới rẻ mạt. Vả lại tớ đâu có mất tiền mua. Ở đây tha hồ hút thuốc "tư bản" chứ không phải hút thuốc đen như ở Ban Mê Thuột đâu.

Nãy giờ, Bách và Khải ngồi im nghe đôi đồng chí "tri kỷ" đấu, hai anh không hỏi han Định điều gì cả.

Định chợt nhớ ra, anh hỏi Bách:

- Tại sao bốn cậu Mạo, Huấn, Thịnh, Nhân không xuống đây cả thảy cho vui.

Sơn đưa mắt ra hiệu cho Bách và Khải. Bức thư ông Hiển viết cho các anh, tuy đã bị đốt đi, nhưng các anh còn ghi nhớ lời ông Hiển dặn dò. Đó là mệnh lệnh của lãnh tụ. Bất cứ đảng viên nào cũng phải tuân theo và thi hành cho đúng. Dù rất tin cẩn bạn, các anh vẫn không có quyền làm trái lời lãnh tụ. Bách đành kiếm cớ nói dối Định:

- Các cậu ấy chưa xong công tác.

Định hỏi:

- Công tác gì đấy?

Sơn trả lời thay Bách:

- Công tác gay go lắm. Ông Hiển chưa cho cậu biết à?

Định thành thực nói:

- Chưa, công tác gay go ra sao?

Sơn được dịp kể những chuyến băng rừng, vượt biên giới hiểm nghèo cho Định nghe. Định xuýt xoa có vẻ thèm thuồng lắm. Anh quên nhắc tới MẠo, Huấn, Thịnh và Nhân mà chỉ xoắn lấy chuyện buôn thuốc phiện lậu:

- Các cậu xực công an thế nào?

Chúng tớ xực bằng súng tiểu liên.

- Bọn nó chết nhiều không?

- Chết như rạ.

- Còn bên ta?

- Bên ta luôn luôn vô sự.

- Tuyệt quá nhỉ?

- Ừ, tuyệt lắm.

Sơn thuật lại những phút hồi hộp cần thanh toán bằng dao và tỏ ý tiếc không có Định tham dự. Khiến Định càng xuýt xoa:

- Giá có tớ, các cậu đỡ lo mục này nhỉ?

Sơn đáp:

- Nhất định rồi, giá có cậu, bọn nó thưởng thức cái chết êm hơn.

- Thế các cậu xực chúng nó bằng cách nào?

- Cũng bằng dao nhưng vất vả lắm. Chẳng tin cậu hỏi hai cậu Khải và Bách mà xem.

Khải tiếp lời Sơn:

- Vất vả thật. Giá có cậu...

Khải muốn nói , giá có cậu thì không gây ra tiếng nổ và Huấn và Thịnh đã không chết. Nhưng anh kìm được câu nói. Định hỏi:

- Giá có tớ thì sao?

- Thì chúng tớ đỡ vất vả. À, nghe nói cậu nhiều tài "cướp cạn" lắm phải không?

Định vỗ vai Khải:

- Sơ sơ thôi. Mới làm ăn chừng chục cú. Cú nào cũng trôi lọt cả.

- Thế là hách hơn chúng tớ rồi. Cậu kể sơ qua những vụ làm ăn cho chúng tớ rút kinh nghiệm đi.

Định cười:

- Lại xỏ nhau rồi.

Khải bào chữa:

- Đâu có, tớ nói thật mà.

- Được rồi, để đến tối. Tớ đã lo cho cậu và cậu Bách hai chiếc ghế bố tuyệt lắm. Hai cậu nên nghỉ ngơi đi. Tớ có việc cần thanh toán với cậu Sơn.

Khải thấy Định nói rất hợp lý. Anh thèm ngủ hơn thèm hút thuốc, nói chuyện. Nên Khải đồng ý ngay.

Anh kéo Bách theo Định. Chỉ chỗ và sai lính hầu cận săn sóc bạn, Định dẫn Sơn ra một khoảng xa. Cũng gần một giòng suối nhỏ, tâm sự.

Định kể chuyện chinh phục đám thuộc hạ của Huỳnh Văn Xiển bằng tài ném dao cho Sơn nghe. Định thú thật rằng, bị anh Đăng hích mạnh, tự ái của tuổi trẻ bốc lên, Định "sáng tạo" những vụ "cướp cạn" rất khoa học khiến Huỳnh Văn Xiển hết lời ca ngợi, từ chức thiếu tá, Xiển đã phong cho Định chức trung tá.

Định nói:

- Qùa miền Tây đấy Sơn ạ!

Sơn vỗ nhẹ vai bạn:

- Không chừng nay mai Huỳnh Văn Xiển dám phong cho cậu chức đại tá đấy.

- Chứ sao! Rồi ngày kia, nếu Xiển chết, tớ sẽ được đám thuộc hạc của hắn tôn làm "anh Hai". Và, lúc ấy, làm loạn thiên hạ chính là tớ.

- Thế mà tớ tưởng cậu không đủ "thớ" sống với bọn này.

Phải rồi, cậu đã bảo tớ chỉ đủ khả năng giết... cá lóc.

Sơn đùa bạn:

- Nhớ dai thế.

Lúc ấy những kỷ niệm của tháng ngày sống ở rừng đồi Ban Mê Thuột dần dần hiện ra rõ rệt. Bất giác anh lại thấy yêu Sơn vô vàn. Công tác cách mạng làm con người ta chai đá, nhiều khi quên hết tình cảm.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn