Chu Hạo rót đầy một chun rượu đưa lên uống cạn rồi nói:
- Nếu không được gặp ba vị thì sợ rằng cả nhà Chu mỗ đều trở thành quỷ dưới đao của Ngũ Ma thôi ! Chu mỗ có ý cho thê thiếp ra khấu tạ nhưng sợ ba vị khước từ nên Chu mỗ muốn chun rượu gọi là có chút kính tạ ba vị.
Phương Tuyết Nghi vội cung thủ nói:
- Không dám, không dám, Chu lão nặng lời rồi.
Chu Hạo cười lớn một trang rồi nói:
- Lão đệ, đại ân không dám tạ bằng lời, ngày sau nếu lão đệ ngươi dùng được Chu mỗ vào việc gì thì Chu mỗ xin giao mạng già này cho lão đệ ngươi quyết định .
Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì trong lòng rất cảm động nhưng bên ngoài chàng luôn miệng nói mấy lời khiêm tốn.
Tống Phù quét mục quang nhìn ra ngoài rồi nói:
- Chu lão đệ không cần phải nói những lời khách khí nữa, ngày sau còn dài, chúng ta mau lên đường thôi.
Bốn người lập tức ra khỏi phủ đệ, ngoài cỗng đã có sẳn bốn con tuấn mã chờ đợi .
Chu Hạo dặn dò người nhà mấy câu rồi lên ngựa theo Tống Phù, Phương Tuyết Nghi , và An Tiểu Bình nhắm cửa Bắc thành Nghi Xương mà đi.
Bốn người ngày đi đêm nghĩ, ngày thứ tư thì vượt qua Hán Thuỷ và khi màn đêm buông xuống thì đã vào địa phận tĩnh Hà Nam. Hành trình tuy rất thuận lợi nhưng sau khi vào địa phận Hà Nam thì mọi người phát hiện hành nhân qua lại trên đường quan đạo rất khác với cảnh ở Hồ Bắc.
Bốn ngày qua bọn họ gặp không ít nhân vật võ lâm, nhưng vừa qua Tương Dương thì chốc chốc lại phát hiện trên đường quan đạo có những nhân vật võ lâm mặc kỳ trang dị phục. Dung diện những người này đều trầm tỉnh, bọn họ lặng lẻ đi chung đường với bọn Tống Phù, xem ra trong số bọn họ, phần lớn cũng đi Tung Sơn.
Phương Tuyết Nghi vừa đi vừa lạnh lùng quan sát, chàng phát hiện trong số những nhân vật võ lâm này có thể gọi là mỗi người một vẽ, Tăng, Bốc (thay bói) Y, Đạo, Tục, Lão, Thiếu, Phụ, Ni, đều có cả, trong rất ư là náo nhiệt.
Tống Phù tỏ ra rất trầm tỉnh còn Chu Hạo thì lộ vẻ khẩn trương bất an.
An Tiểu Bình van một mực hồn nhiên, dường như nàng rất thích thú đối với cảnh mỗi ngày một vẽ trên đường quan đạo. Chốc chốc nàng chỉ Đông chỉ Tây rồi nói cười vui vẻ với Phương Tuyết Nghi. Hai người bọn họ đi sau hai vị lão nhân nên Tống Phù và Chu Hạo đi phía trước cũng không rõ bọn họ nói những gì.
Ngày thứ tám thì bốn người đã đến cuối địa phận Nhữ Châu, từ đây đi Tung Sơn không đầy một ngày đường nữa, do vậy bọn họ vào thành Nhữ Châu tá túc chờ sáng mai đi Thiếu Lâm tự. Nhưng khó khăn lắm bọn họ mới tìm ra khách điếm trong thành Nhữ Châu để nghĩ chân.
Sau khi tắm, ăn uống xong thì An Tiểu Bình một mình về phòng nghĩ ngơi.
Tống Phù, Chu Hạo, Phương Tuyết Nghi ngồi ngoài gian đại sãnh uống trà đàm đạo . Khách điếm này toạ lạc trên một đường quan đạo khá yên tĩnh và tuy không rộng lắm nhưng vào giờ thân giờ dậu thì đã đầy khách nhân.
Sau canh hai thì đột nhiên Tống Phù dựng Phương Tuyết Nghi dậy và nói:
- Lão đệ, ngươi có biết dụng ý đêm nay lưu lại Nhữ Châu của lão phu không ?
Phương Tuyết Nghi mĩm cười nói:
- Vản bối đoán không ra nhưng vản bối biết Tống lão làm như vậy tất là phải có thâm ý.
Tống Phù nói:
- Thâm ý thì không hẳn đã có nhưng lão phu phát hiện ra một chuyện đáng chú ý, do vậy mới lưu lại Nhữ Châu để điều tra thử.
Phương Tuyết Nghi kinh ngạc, chàng hỏi:
- Có chuyện gì kỳ quái chăng ?
- Cũng chưa hẳn là chuyện kỳ quái gì, chẳng qua là ám hiệu của nhân vật trên giang hồ để lại mà thôi.
- Ám hiệu của ai lưu lại ?
- Của đệ tử Cái Bang.
- Cái Bang cũng bị lôi cuốn vào trường thị phi này chăng ?
- Đệ tử Cái Bang có mặt khắp thiên hạ, nếu Ngũ Ma muốn gây sóng gió ở Trung Nguyên thì bọn họ nhất định không bõ qua !
Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Tống lão định điều tra như thế nào ?
Tống Phù mĩm cười nói:
- Theo ám hiệu để lại thì rõ ràng là đêm này có nhân vật quan trọng của Cái Bang đến Nhữ Châu này và ước định gặp đệ tử Cái Bang vào khoảng canh ba tại Quan Vương miếu phía thành Bắc.
Tuyết Nghi mĩm cười nói:
- Tống lão cũng là người trong Cái Bang chăng ?
Tống Phù lắc đầu nói:
- Không phải ! Lão đệ, sao ngươi lại có ý nghĩ kỹ quái như vậy ?
Tuyết Nghi nói:
- Ngoài đệ tử môn hạ ra thì người ngoài không thể biết các ám hiệu của các đại môn phái trong võ lâm, nếu Tống lão không phải là trong Cái Bang thì tại sao lại biết rõ ám hiệu của bọn họ như vậy ?
Tống Phù mĩm cười nói:
- Lão đệ, ngươi quên tước hiệu Đại Mạc Quỷ Thủ của lão phu rồi chăng ? Nếu lão phu quyết tâm muốn biết bí mật của một môn phái nào trong võ lâm thì có lẻ bọn họ không thể nào che dấu được lão phu !
Tuyết Nghi phá lên cười rồi nói:
- Thì ra là lão nghe lén !
Tống Phù nói:
- Cũng gần như vậy.
Lúc nầy bỗng nhiên Chu Hạo thức tĩnh, lão tròn xoe đôi mắt hỏi:
- Tại sao nhị vị lại thức dậy vào lúc nầy ?
Tống Phù nói:
- Bọn ta ngủ không được nên tất nhiên phải thức dậy nói chuyện thôi.
Chu Hạo nói:
- Trông thần sắc của tống huynh thì e rằng có chuyện gì phát sinh rồi, chẳng hay Tống huynh có muốn nói cho biết không ?
Tống Phù nói:
- Quả nhiên Chu huynh đệ lão luyện hơn người, lão phu và Phương lão đệ có chút việc phải ra ngoài một lát. Chu huynh đệ nên cẩn thận chiếu cố cho An cô nương ...
Chu Hạo nghe vậy thì kinh ngạc hỏi lại:
- An cô nương ?
Tống Phù biết mình đã lỡ lời nên mĩm cười nói:
- Không sai, An lão đệ chính là một thiếu nữ hoá trang.
Chu Hạo biến sắc, lão nói:
- Tống huynh muốn tại hạ ở lại đây chiếu cố cho An cô nương chăng ?
Tống Phù nói:
- Không sai !
Chu Hạo tỏ vẻ bất an, lão nói:
- Tống huynh, năng lực của tại hạ thế nào Tống huynh đã rõ rồi, An cô nương lại là nữ nhi, nếu thật có người đến làm càn thì sợ rằng một mình tại hạ không cầm cự nỗi !
Tống Phù phá lên cười rồi nói:
- Các hạ yên tâm, không có kẻ nào to gan dám đến sinh sự đâu !
Chu Hạo chẳng biết làm thế nào nên gượng cười nói:
- Tại hạ đành cung kính bất như tuân mệnh vậy.
Tống Phù và Phương Tuyết Nghi lập tức cáo biệt Chu Hạo rồi theo cửa sổ mà ra khỏi phòng.
Tống Phù tỏ ra rất quen thuộc địa hình Như Châu nên chẳng bao lâu hai người đã ra khỏi thành phía Bắc.
Tống Phù dừng chân quan sát một hồi rồi bỗng nhiên chỉ rừng cây bên phía tả và nói:
- Quan Vương miếu nằm phía sau cánh rừng trúc kia, chúng ta đi qua đó và phải cẩn thận, đừng dể đệ tử Cái Bang phát hiện mà gây thêm phiền phức.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Vản bối hiểu rồi.
Hai người quan sát địa thế thì phát hiện ra rằng, nếu có người canh phòng trong rừng trúc thì dù thân pháp của hai người có nhanh cách mấy cũng không thể qua được tai mắt của đối phương. Vì vậy Phương Tuyết Nghi mới đưa ra ý kiến là vòng qua rừng trúc mà đi, nhưng Tống Phù lại phản đối, lão nói:
- Nếu lão phu đoán không sai thì bóng tối trong rừng trúc tất phải nhiều hơn những nơi khác, nếu chúng ta thi triển thân pháp mà đi
trên ngọn trúc thì bọn họ rất khó phát hiện được.
Tuyết Nghi hỏi:
- Tại sao ?
Tống Phù mĩm cười nói:
- Bọn họ sẽ không nghĩ là có người to gan dám đột nhập vào chính điện, nếu chúng ta đi nhanh mà bọn họ có phát hiện thì cũng dễ dàng qua mắt, bọn họ chỉ nghĩ là chim đêm gì đó bay qua thôi.
Tuyết Nghi nói:
- Cũng có lý, nhưng chúng ta làm thế nào để tiếp cận rừng trúc ?
Tống Phù nói:
- Khinh công thân pháp của ngươi một hơi có thể đi bao xa ?
Tuyết Nghi nói:
- Trong vòng năm trượng.
Tống Phù gật đầu nói:
- Đũ rồi, lão đệ ngươi theo sát phía sau lão phu, chúng ta tiến vào rừng trúc nhé.
Lão vận khí rồi lập tức tung người phóng đi về phía trước.
Phương Tuyết Nghi cảm thấy thân hình Tống Phù như một làn khói mỏng bay đi, chớp mắt đã ở ngoài xa mươi trượng rồi.
Khoảng cách chỗ chàng đứng và bìa rừng trúc khoảng ba mươi trượng nhưng Tống Phù lướt đi một mạch thì đã biến mất vào trong rừng rồi. Chàng không dám chậm trể nên cũng thi triển khinh công tuyệt đỉnh phóng theo.
Hai người xuyên qua rừng trúc mà không nghe một chút động tĩnh gì.
Phương Tuyết Nghi cảm thấy có vẻ gì kỳ quái nhưng Tống Phù lại xem đó là chuyên đương nhiên. Lão dẫn chàng men theo rừng trúc tiếp cận với nội miếu.
Từ bên trái chính điện có thể nhìn thấy bên trong Quan Vương miếu đèn đuốc sáng choang nhưng không có một bóng người.
Thì ra Tống Phù và Tuyết Nghi đến quá sớm, không những các nhân vật quan trọng trong Cái Bang chưa đến mà bọn đệ tử phụ trách mọi việc nơi này cũng chỉ vừa mới đến mà thôi.
Phương Tuyết Nghi cười thầm và nghĩ:
- Hoá ra bọn họ căn bản chưa có ai đến, bọn ta thật là lo lắng thừa rồi.
Vừa nghĩ chàng vừa vận mục lực quan sát thì thấy có khoảng mười tên ăn mày đang bận rộn bày tiệc rượu trong chính điện.
Chàng thầm nghĩ:
- Xưa nay bọn đệ tử Cái Bang không coi trọng việc ăn mặc, thế tại sao bọn này ...
Vừa nghĩ đến đây thì bỗng nhiên chàng nghe có tiếng bước chân vội vàng ở phía trước.
Phương Tuyết Nghi dịch mục quang nhìn qua thì thấy có bốn vị lão nhân bước vào chính điện bằng thân pháp cực nhanh. Tuy trong đêm tối những nhãn thần của bốn lão này lấp lánh như ánh đuốc, hàn quang xạ ra đến lạnh người, rõ ràng đây là những cao thủ có nội công tuyệt đỉnh.
Phương Tuyết Nghi không biết bốn vị lão nhân nầy là những ai, chàng định dùng thuật truyền âm nhập mật hỏi Tống Phù thì đã nghe lão dùng thuật truyền âm nói:
- Lão đệ, bốn lão kia là tứ đại trưởng lão của Cái Bang đấy, hôm nay bỗng nhiên họ xuất hiện tại Quan Vương miếu ngoài thành Nhữ Châu này thì hết tám phần mười là Bang chủ Cái Bang đã đến rồi.
Phương Tuyết Nghi kinh ngạc không ít, chàng dùng thuật truyền âm hỏi:
- Bang chủ Cái Bang là ai ?
Thì ra ngay cả Bang chủ Cái Bang là ai chàng cũng không biết.
Tống Phù truyền âm nói:
- Bang chủ Cái Bang họ Hoắc, tên là Minh Phong, trong võ lâm tôn xưng lão ta là Hoa Nam Thần Cái.
Tuyết Nghi hỏi tiếp:
- Còn bốn vị trưởng lão, Tống lão có biết không ?
Tống Phù nói:
- Lão từng có duyên gặp qua mấy lần.
Lúc nầy bốn vị trưởng lão đã vào đại điện, thần thái tựa như đang toạ thiền nhập định.
Phương Tuyết Nghi hỏi:
- Tống lão, tại sao bọn họ không nói năng gì, ngay cả mấy đệ tử chấp sự cũng lạnh lùng như tiền vậy ?
Tống Phù nói:
- Môn quy của Cái Bang được liệt vào loại nghiêm khắc nhất trong võ lâm, sự phân biệt thân phận chỉ cách nhau một sợi tơ. Thân phận của bốn vị trưởng lão này chỉ dưới mỗi một Bang chủ nên tự nhiên là bọn đệ tử không dám nói chuyện gì rồi.
Lão ngưng lại một lát rồi nói tiếp:
- Lão đệ, nên biết là đệ tử Cái Bang có ở khắp thiên hạ nên được xưng hiệu là võ lâm để nhất đại bang. Nếu môn quy bất nghiêm thì các môn phái khác trong võ lâm làm sao có thể dung cho bọn họ. Vã lại những nhân vật đã đứng vào hàng ngũ khất thực thì tất phải có nguyên nhân, những hạng người như vậy nếu không có môn quy khống chế mà cứ để bọn họ làm càn thì thiên hạ sẽ đại loạn mất.
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:
- Chuyện này không sai, một người chẳng ra gì đến nỗi phải đi ăn mày thì quả nhiên là rất dễ dàng làm những chuyện xấu.
Nghĩ đoạn chàng hỏi:
- Tống lão, như vậy xem ra vị Bang chủ Cái Bang tất phải là một nhân vật hùng tài đại lược ?
Tống Phù nói:
- Không sai ! Hoắc Minh Phong quả nhiên xứng đáng với bốn chữ hùng tài đại lược .
Phương Tuyết Nghi chỉ vào một hắc y lão nhân râu bạc dài quá ngực, thần thái rất thanh nhã và hỏi:
- Tống lão, vị trưởng lão đó có vẽ tiên phong đạo cốt quá nhĩ ?
Tống Phù nói:
- Đó là Ô Y Thần Tẫu - Thôi Đại Công, nhân vật đứng đầu Cái Bang tứ lão và rất có danh vọng trong võ lâm.
Tuyết Nghi hỏi tiếp:
- Còn ba vị kia ? Có kém xa Thôi Đại Công không ?
Tống Phù mĩm cười nói:
- Đã đứng vào hàng tứ lão thì hơn kém nhau không là bao nhiêu.
Lão hơi ngưng lại một lát rồi nói tiếp:
- Vị lão nhân mặt tròn thấp người kêu bằng Đoản Phương Sóc Ông Côn Luân, nghe nói khí công của người nầy là đương kim vô địch trong võ lâm.
Phương Tuyết Nghi quan sát vị Ông Côn Luân một lát rồi nói:
- Khuôn mặt của vị lão nhân này trông có vẻ hoạt kê, có lẻ tính tình cũng rất hoạt kê.
Tống Phù nói tiếp:
- Ông Côn Luân có tước hiệu là Đoản Phương Sóc là vì tính tình hoạt kê của ông ta, trong tương lai nếu có cơ hội thì lão đệ ngươi nên giao hảo với người này, lão phu bảo đảm rằng lão đệ ngươi sẽ rất hài lòng.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Vản bối rất muốn có cơ duyên này.
Tống Phù chỉ hai vị lão nhân ngồi bên phải và nói:
- Vị ngồi ngoài cùng là Cầm Long Thủ Lạc Kỳ, lão nhân có thần sắc thâm trầm ngồi cạnh Lạc Kỳ là Âm Dương Thủ Cát Uy, người này đa mưu túc trí nên các nhân vật võ lâm đều kính nhi viễn chi (kính nhưng chỉ đứng xa mà nhìn ) đối với lão ta.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Phải chăng tâm thuật của lão ta không được ngay thẳng ?
Tống Phù nói:
- Không phải vậy, nhưng chỉ vì lão ta quá thâm nên bất kỳ ai muốn kết giao với lão đều khó chiếm phần tiện nghi, vì thế mà không ai dám qua lại nhiều với lão .
Phương Tuyết Nghi nói:
- Thực ra chỉ cần tâm thuật của người đó không xấu thì dù có cơ trá một chút cũng không đến nỗi nào.
Tống Phù tiếp lời:
- Lão đệ, ngươi nói không sai, nhưng bằng hữu trong võ lâm đều thích những hảo hán có nhiệt huyết, lòng dạ ngay thẳng, còn gặp phải người có tâm cơ thâm sâu thì bọn họ tránh xa, đó cũng là chuyện tự nhiên.
Lời chưa dứt thì đã nghe một đại hán bước vào chính điện nói với bốn vị trưởng lão:
- Bang chủ giá lâm.
Bốn vị trưởng lão đang tỉnh toạ đều đứng bật dậy, tất cả đều đứng một cách nghiêm túc, không chút động đậy.
Lúc nầy mấy đệ tử chấp sự và đại hán vừa báo tin Bang chủ đến đều lui bước ra ngoài của miếu đứng chờ với thần uy cực kỳ nghiêm nghị.
Phương Tuyết Nghi dõi mục quang nhìn vào thì thấy một trung niên văn sĩ mặc bạch y, thân hình cao ốm, thần thái cỡi mỡ tự nhiên bước vào chính điện.
Sau khi bước vào thì văn sĩ trung niên nói với bốn vị trưởng lão:
- Phiền bốn vị sư thúc chờ đợi lâu !
Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên vô cùng, chàng dùng thuật truyền âm nói:
- Cái gì ? Vị Bang chủ nầy là hậu bối của bốn vị trưởng lão kia à ?
Tống Phù nói:
- Không phải, người nầy là đại đệ tử của Hoắc Minh Phong tên gọi là Đoàn Ngao, trên giang hồ gọi hắn là Bách Nạp Kiếm.
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:
- Thì ra người này không phải là Bang chủ.
Chàng vừa nghĩ đến đây thì đã thấy một lão nhân nữa xuất hiện ở nơi cửa miếu, người này thân cao ngoài bảy thước, thân mặc trường bào với hàng trăm mãnh vá, chân không giày dép, tóc tai rối bời như tổ quạ, thần sắc đầy vẻ phong trần, tay cầm một cây gậy trúc màu xanh.
Đoàn Ngao vội chạy ra nghinh tiếp và khẻ nói với lão nhân này mấy câu.
Trường bào lão nhân cười ha hả nói:
- Ta đã biết rồi.
Lúc nầy bốn vị trưởng lão cũng bước ra hành lễ và nói:
- Tham kiến Bang chủ.
Trường bào lão nhân khoát tay nói:
- Các vị vất vả quá.
Lão quét mục quang nhìn xung quanh rồi lớn tiếng nói:
- Lữ Đường chủ của phân đường Trung Châu có đến không ?
Lời vừa dứt thì bên trái chánh điện có một đại hán trung niên chạy ra, quỳ bái nói:
- Thuộc hạ Lữ Khôn đã kính chờ Bang chủ từ lâu rồi ạ !
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:
- Thì ra Cái Bang còn có phân đường ở Trung Châu, nếu bọn họ đều có phân đường ở mọi nơi thì sự to lớn của Cái Bang quả nhiên đáng được gọi là đệ nhất thiên hạ đại bang.
Chàng vừa nghĩ đến đây thì đột nhiên nghe Bang chủ Cái Bang Hoa Nam Thần Cái Hoắc Minh Phong cười ha hả một tràng rồi nói:
- Đứng lên rồi hãy nói.
Nói đoạn lão bước vào chánh điện rồi ngồi xuống một chiếc bồ đoàn, bốn vị trưởng lão chia nhau ngồi xuống hai bên.
Lữ khôn bái tạ rồi đứng lên nói:
- Thuộc hạ xin tuân mệnh.
|