View Single Post
  #15  
Old 07-21-2004, 06:20 PM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Tin buồn của Phán khiến nỗi háo hức "lật tẩy" Phong Khê của ba cô gái hơi chùng xuống. Nhưng không vì vậy mà cuộc gặp gỡ ở nhà hát Hòa Bình bị đình lại.

Đúng bảy giờ tối thứ bảy, Xuyến, Thục và Cúc Hương đã chễm chệ ngồi trong một quán chè trước cổng nhà hát. Hoàng Hòa hẹn 7 giờ 30' nhưng Xuyến khăng khăng đòi tới sớm để... chủ động tình hình. Nó hùng hồn thuyết một tràng về "binh pháp":

- Mình đông, địch ít, mình ở trong tối, địch ở ngoài sáng, mình lấy binh khỏe đợi binh mệt, đánh trăm trận chắc chắn thắng trăm lẻ một trận không sai!

Cúc Hương cười khúc khích:

- Theo "thiển ý" của tao, sau khi tốt nghiệp phổ thông, mày thi vô Học viện Quân sự là đúng "năng khiếu" nhất!

Xuyến cười cười:

- Để rồi coi! Biết đâu đấy!

Trong khi Xuyến và Cúc Hương ngồi đấu láo, Thục lặng lẽ thả hồn mình bay tận đâu đâu. Khác với hai bạn, Thục chẳng thấy hào hứng gì về cuộc gặp gỡ tối nay.

Trước đây, khi ngỡ Phong Khê là đám "nữ quái" buổi sáng, Thục đã thấy hụt hẫng. Bây giờ phát hiện ra Phong Khê là Hoàng Hòa, Thục lại càng dửng dưng. Phong Khê trong trí tưởng tượng của Thục là một chàng trai hoàn toàn khác, chứ không đỏm dáng như Hoàng Hòa. Không hiểu sao, Thục không ưa nổi vẻ chải chuốt, bảnh bao của anh chàng lớp trưởng.

Hoàng Hòa bảnh trai, con nhà giàu lại học giỏi, mặt nào cũng đáng mười trên mười. Nhiều bạn gái trong lớp để ý Hoàng Hòa nhưng anh phớt lờ. Anh chỉ đặc biệt quan tâm đến Thục. Ngồi học, anh cứ liếc qua chỗ Thục. Ngày nào cũng vậy. Đến nỗi Xuyến và Cúc Hương phải trêu Thục "coi chừng mày mòn hết da mặt bây giờ".

Dĩ nhiên Thục thừa biết Hoàng Hòa có cảm tình với mình. Nhưng không hiểu sao, điều đó lại khiến Thục đâm chột dạ. Mỗi lần Hoàng Hòa nhìn Thục, Thục đều ngoảnh mặt đi. Mà không chỉ trong lớp, bất cứ ở đâu Thục cũng luôn luôn lẩn tránh ánh mắt của anh, cái ánh mắt nửa như thăm dò nửa lại thản nhiên kiêu hãnh. Ngay cái cách anh viết giấy hẹn Thục đi xem kịch tối nay cũng vậy. Như một sự áp đặt. Anh dúi vào tay Thục một tấm thiệp rồi biến mất tăm, không cần biết Thục có nhận lời hay không. Nếu không có "chỉ đạo" của Xuyến và Cúc Hương thì có lẽ tối nay Thục nhất định nằm lì ở nhà, mặc cho Hoàng Hòa tha hồ mong ngóng.

Càng nghĩ ngợi, Thục càng cảm thấy Hoàng Hòa chẳng giống anh chàng Phong Khê một chút xíu nào. Phong Khê chân thành, khiêm tốn và dễ thương hơn. Vậy mà rốt cuộc hai người lại là một, thật tréo ngoe! Từ khi phát hiện ra điều đó, Thục cứ bần thần, ngơ ngẩn như vừa chia tay một người bạn thân thiết và mỗi lần nghĩ đến, Thục không sao nén được tiếng thở dài.

- Anh chàng Romeo của mày đến rồi kìa! Ngồi đó mà thở vắn than dài!

Tiếng Cúc Hương đột ngột vang lên khiến Thục như choàng tỉnh. Nó vội vàng nhìn sang bên kia đường:

- Đâu ?

Cả Xuyến cũng dòm dáo dác, miệng hỏi lia:

- Mày có bịa không đấy? Hắn đứng đâu sao tao không thấy?

Cúc Hương chỉ tay qua nhà hát:

- Hắn đang từ trong bãi gửi xe đi ra kìa!

- À, tao thấy rồi! - Xuyến kêu lên - Chà, chà, bữa nay hò hẹn với tiểu thư nhà mình, anh chàng diện kẻng ác! Com-lê từ đầu đến chân. Chỉ thiếu "khô mực" đeo toòng teng trước ngực nữa thôi!

Cúc Hương khều Thục:

- Ra đón "người đẹp" đi chứ mày !

- Mày ra đi ! - Thục nhăn nhó.

Cúc Hương quắc mắt:

- Con nhỏ này vô duyên! Hắn hẹn với mày chứ đâu có hẹn với tao !

Thục nài nỉ:

- Thôi, ba đứa cùng ra !

Cúc Hương còn đang chần chừ thì Xuyến đã phán:

- Một đứa ra thôi !

- Thấy chưa! - Cúc Hương nháy mắt với Thục - Con Xuyến đâu có cho tao ra! Chỉ mày mới được cái diễm phúc đó thôi!

Thục ngó Xuyến, giọng giận dỗi:

- Sao hôm trước mày bảo cả ba đứa cùng đi gặp Hoàng Hòa?

- Thì ba đứa cùng gặp! - Xuyến nhún vai - Nhưng đó là lát nữa. Còn bây giờ thì một đứa ra gặp hắn thôi!

- Thôi đi đi mà! - Cúc Hương trêu Thục - Chú rể sốt ruột rồi kìa! Mày đâu phải phụ nữ hệ PAL mà ngồi lì ở đây!

Thục mắt mày méo xẹo, đang tần ngần không biết có nên đứng dậy hay không thì Xuyến thình lình buột miệng:

- Con Thục ngồi đó. Để con Cúc Hương ra.

Lời tuyên bố bất ngờ của Xuyến khiến hai cô bạn đều chẫn hửng. Trong khi Thục thở phào nhẹ nhõm thì Cúc Hương trố mắt ngó Xuyến:

- Mày có nói lộn không đấy?

- Không hề.

- Tao ra gặp Hoàng Hòa ?

Xuyến vẫn nghiêm trang:

- Đích thị.

Cúc Hương chớp chớp mắt:

- Tao sẽ dẫn hắn vô rạp hát xem kịch?

- Không! - Xuyến từ tốn - mày sẽ dẫn hắn vô đây !

- Vô đây ? - Cúc Hương ngạc nhiên.

Xuyến vẫn điềm đạm:

- Ừ. Hắn sẽ "thọ tử" tại đây. Ngay quán chè ngọt ngào này.

Cúc Hương gật gù, tỏ vẻ hiểu ra vấn đề. Nhưng nó vẫn tặc lưỡi phân bì:

- Sao không phải là con Thục? Con Thục ra dẫn hắn vô cũng được vậy ?

- Con Thục không được! - Xuyến lắc đầu - Tiểu thư nhà mình vốn yếu đuối, nó sẽ không lôi được Hoàng Hòa vô đây mà có khi còn bị Hoàng Hòa dụ dỗ đem đi mất. Tốt nhất là làm theo lời ông bà: cẩn tắc vô ưu!

- Thôi đừng có xổ nho chùm ra nữa! - Cúc Hương làu bàu - Thế còn mày ?

Xuyến cười hì hì:

- Tao lại càng không được! Trên trán tao có chữ "coi chừng nguy hiểm". Có cho vàng, Hoàng Hòa cũng không dám đi theo tao. Hắn sợ tao dẫn hắn đến... đồn công an.

Dù đang bực mình, nghe Xuyến pha trò, Cúc Hương cũng phải phì cười:

- Thôi được rồi! Tụi mày cứ "ngồi mát ăn bát vàng" ở đây, để tao làm Kinh Kha qua sông dụ Địch!

Nói xong, Cúc Hương đủng đỉnh bước ra cửa.

- Qua sông qua biển gì kệ mày, nhưng nhớ coi chừng xe đụng!

Xuyến dặn vói theo nhưng không biết Cúc Hương có nghe thấy hay không. Thục vừa đưa mắt nhìn Xuyến, khi ngoảnh lại, Cúc Hương đã biến mất.

Còn lại hai người, Thục rụt rè hỏi Xuyến:

- Lát nữa sao ?

- Lát nữa tụi mình sẽ "lột da" hắn chứ sao !

- Tao muốn nói chuyện xem kịch kìa!

Xuyến khịt mũi:

- Chuyện đó hạ hồi phân giải! Coi cũng được, không cũng được! Vở kịch sắp diễn ra còn hay hơn vở "Tình nghệ sĩ" nhiều!

Nghe Xuyến nói vậy, Thục không hỏi nữa nhưng nó cảm thấy lòng hồi hộp và lo lắng không đâu.

Thục chưa kịp trấn tĩnh, Cúc Hương và Hoàng Hòa đã xuất hiện. Cúc Hương trước, Hoàng Hòa sau, cả hai đang lững thững bước vào trong quán và tiến lại chỗ Xuyến và Thục ngồi.

Thục vừa liếc nhìn ra đã bắt gặp ngay ánh mắt tinh quái của Cúc Hương. Cúc Hương nháy nhó với Thục, mặt mày rạng rỡ hệt Caesar vừa hạ xong thành La Mã, nụ cười nghịch ngợm lấp lánh trên môi. Hoàng Hòa thập thò phía sau, bộ mặt thiểu não như một tên trộm bị dân phòng tóm gáy, tương phản hẳn với bộ cánh "oách" không thua gì tài tử xi-la-ma.

- Chào các bạn!
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn