sorento
khi trở lại bên trời kia buồn bã
nhặt mùa đông trên ngọn cỏ hư hao
chiều cuối Chạp ai theo về lặng lẽ
mà hư âm còn nuối một phương nào
nhà bên suối ơ hay con suối trắng
dấu thuyền trôi con nước sóng long lanh
mùa run rẩy lá cuối cùng mong mảnh
bay trong mơ trong hơi thở sao đành
về sao lạ ta về mà lối cũ
đôi hàng phong ngơ ngác ngó nhìn theo
dăm năm vội bấm đầu tay thầm đếm
thì mới hay đời sống vụt bay vèo
sân ga vắng trống không lời đưa đón
còi rúc đau khói bám ngọn cây khô
đánh thức dậy loài chim còn biết nhớ
hốt hoảng tung cánh vỗ vụt lên trời
khi trở lại ngồi chiều mơ quán nhỏ
tiếng lục huyền dạo nhớ Sorento
buồn gõ nhịp mặt bàn trơ gỗ mục
dường như đau theo cung thứ nghẹn ngào
ừ đông tới từng giọt hoa sương ướt
sũng cốc sâu rượu đỏ chênh sóng nghiêng
mà thấy cả mùa quê xưa ẩn hiện
góc phố dài sương khói phủ vô biên
Phạm Quang Trung
__________________
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn
thay đổi nội dung bởi: conmuanho, 09-15-2019 lúc 07:40 PM.
|