Hóa Huyết Thần Công
Hồi 80
Diêu Văn Thái Cầu Người Giết Vợ
Tần Nhi nghe Cao Thanh Vân giải thích một cách tường tận cô mới vững dạ. Chẳng những cô không chúi vào lòng Diêu Văn Thái nữa mà còn đứng ra xa một chút, lộ vẻ hổ thẹn.
Diêu Văn Thái chậm rãi nói :
- Tần Nhi! Tiểu di tử vào trong kia đi! Bọn đàn ông nói chuyện thường khi không muốn để đàn bà nghe. Vừa rồi tiểu di tử đã xâm phạm quyền lợi của bọn đàn ông chúng ta rồi đó.
Tần Nhi cúi xuống khẽ đáp :
- Được rồi! Tiểu muội đi đây.
Hai chân cô dài mà lưng nhỏ, nên cô cất bước là có vẻ phong lưu tha thướt, khiến người ta không thể nhìn đi chỗ khác.
Tần Nhi mất hút rồi, Cao Thanh Vân và Diêu Văn Thái lại đưa mắt nhìn nhau nhưng lộ vẻ rất lạnh lùng chứ không đầm ấm như nhìn thiếu nữ.
Diêu Văn Thái nói:
- Tiểu di tử của tiểu đệ bản tính nhu nhược mà lại nhát gan. Nhưng dáng người càng lớn càng xinh đẹp, càng khả ái.
Cao Thanh Vân đáp:
- Đúng thế ? Cô thật khả ái. Theo nhận xét của tiểu đệ thì chắc Diêu huynh đối với tôn phu nhân rất đằm thắm nên cô mới lộ ra tín nhiệm Diêu huynh như vậy?
Diêu Văn Thái ngần ngừ đáp :
- Tỷ tỷ của y là Trắc thất của tiểu đệ chứ không phải Ngô Đinh Hương. Cao Thanh Vân đã hiểu chuyện bí mật này rồi nhưng giả bộ lắng nghe.
Diêu Văn Thái nhẹ buông tiếng thở dài, người ngoài khó mà phát giác ra được nhưng Cao Thanh Vân cũng nhận thấy rồi. Y liền biết vị chưởng môn một phái này trong lòng có chỗ phiền não vô cùng.
Y thu trường đao về nói :
- Diêu huynh! Tiểu đệ vô tình hỏi đến việc tâm sự của Diêu huynh. Tiểu đệ chỉ có một mục đích là muốn biết những điều bí mật của Lục Minh Vũ?
Diệu Văn Thái hỏi:
- Dù cho Lục Minh Vũ đúng là giáo chủ Cực Lạc giáo thì cái đó có mối quan hệ gì trọng đại với Cao huynh?
Cao Thanh Vân nhăn nhó cười đáp :
- Kẻ địch thủ của tiểu đệ còn lợi hại hơn Lục Minh Vũ. Tại hạ đã có trao đổi mấy chiêu với Lục Minh Vũ nên đã hiểu những chỗ sâu nông của họ. Vì thế mà tiểu đệ tự biết nếu chạm trán cường địch kia, tất mình phải uổng mạng.
Diêu Văn Thái nghi ngờ đáp :
- Đã thế thì Cao huynh kiếm một nơi nào để lánh đi. Tài trí và bản lãnh của Cao huynh đối với chuyện này phỏng có khó gì ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Diêu huynh tưởng tiểu đệ đúng là một tên thích khách có thể dùng tiền tài mà sai khiến được ư ? Tiểu đệ nói thật cho Diêu huynh hay :
ban đầu tiểu đệ luyện võ công là để đối phó với đại địch sắp ra đời tàn sát đồng đạo võ lâm thiên hạ. Tiểu đệ rèn luyện theo đường dưỡng tính tu đạo. Vì thế tại hạ chẳng thể không hành hiệp giang hồ để thử thách với bọn phá hoại. Diêu huynh cũng biết hành động của tiểu đệ dù theo công đạo cũng làm nổi sóng gió đến các môn phái, nên tiểu đệ phải cải biến thân hình thành một tên hung thủ chức nghiệp để che dấu hành tung.
Diêu Văn Thái tuy nét mặt vẫn thản nhiên, nhưng vẻ khâm phục lộ ra khóe mắt. Hắn chậm rãi hỏi :
- Kẻ đại địch của Cao huynh là ai vậy ?
Cao Thanh Vân ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp :
- Hắn là tiền nhân của Nhân ma Sa Thiên Hoàn họ tên chưa được biết rõ. Tiêu Dao lão nhân muốn tại hạ đối phó với hắn.
Cao Thanh Vân đã đạt tới cao trào mới đề cập tới Tiêu Dao lão nhân, Diêu Văn Thái là chưởng môn một phái dĩ nhiên hiểu được bậc cao nhân này. Lão không khỏi chấn động tâm thần hỏi lại:
- Cao huynh là đại biểu cho lão nhân gia ư ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Tiểu đệ là môn hạ phái Ngũ Đài, được gia sư tiến cử lên Tiêu Dao lão nhân và được tuyển lựa làm vai trò đối phó với truyền nhân của Nhân ma Sa Thiên Hoàn.
Diêu Văn Thái nói :
- Té ra là thế.
Hắn ngó lại con người làm chấn động võ lâm là Bạch Nhật thích khách thì thấy thiên đình bảo mãn, khí phách oai phong. Theo sách tướng y quả là kẻ sĩ chính trực nhân hậu, chứ chẳng phải là tên hung thủ giết người không gớm tay.
Nên biết Diêu Văn Thái là tay lão luyện giang hồ, coi tướng người có đến hàng vạn, mục lực không phải tầm thường. Giả tỷ hắn không bị ngoại hiệu của Cao Thanh Vân che lấp thì đã nhận ra y xuất thân từ danh môn chính phái rồi.
Hắn trầm ngâm một chút rồi nói :
- Nếu quả truyền nhân của Sa Thiên Hoàn mà ra đời thì cục diện hai mươi năm trước, Nhân ma đã hoành hành thiên hạ lại tái diễn, thực là đáng sợ.
Cao Thanh Vân nói :
- Chính là thế đó !
Diêu Văn Thái cương quyết đáp :
- Được lắm! Chúng ta ở môn phái nào giải quyết cho môn phái ấy. Trước hết hãy nói về Lục Minh Vũ. Hắn nhất định là Cực Lạc giáo chủ không còn nghi ngờ gì nữa, vì hắn chuyên nghề dùng cổ thuật còn nữ nhân thì mỵ thuật Cao Thanh Vân ồ lên một tiếng rồi hỏi :
- Té ra là thế ! Vậy Âu Dương Tinh đã bị cổ thuật của hắn làm cho mê muội nên nỗi thái độ biến đổi đột ngột ư ?
Diêu Văn Thái đáp :
- Đúng thế! Đại khái tiện nội cũng là một phần tử trong Cực Lạc giáo.
Cao Thanh Vân hỏi :
- Phải chăng Diêu huynh muốn nói về tôn phu nhân.
Diêu Văn Thái đáp :
- Phải rồi! Chính là Ngô Đinh Hương. Dù không phải thế thì tất mụ cũng có mối liên quan với tà giáo bí mật hoặc với Lục Minh Vũ. Cao Thanh Vân sực nhớ tới lão ngũ Bành Xuân Thâm ở Thần câu môn, bụng bảo dạ:
- Chẳng hiểu Ngô phu nhân có dẫn dụ Bành Xuân Thâm không ? Hay Bành Xuân Thâm mới là kẻ gây nên tội lỗi ? Nói một cách khác, có thể Bành Xuân Thâm đã liên quan đến Cực Lạc giáo từ trước rồi mới đưa Ngô phu nhân vào tà giáo này.
Y nghiêm trang nói :
- Diêu huynh nói vậy khiến cho tiểu đệ nổi lòng thanh khí. Hiện giờ mong rằng Diêu huynh cung cấp thêm tài liệu cho.
Diêu Văn Thái biến thành con người mau lẹ. Hắn mời Cao Thanh Vân ngồi xuống rồi đáp :
- Ngô Đinh Hương ngoài môn tâm pháp của tệ phái đã học đến trình độ tối cao, y còn luyện một thứ kỳ công ngoại môn để biến thành người mỗi ngày xinh đẹp hơn. Chẳng dấu gì Cao ìluynh, trong cái đẹp của y có ẩn dấu vẻ dâm tà. Ban đầu tiểu đệ cũng không hay, về sau.. Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Sau ba người trong tệ phái ngấm ngầm đến tố cáo cho tiểu đệ hay là Ngô Đinh Hương làm cho bọn chúng phải điên đảo thần hồn, trong lòng nảy ra tà niệm. Chúng nhận thấy phải xa rời nơi đây mới được.
Cao Thanh Vân gật đầu. Bây giờ y biết rõ chân tướng so với những điều hiểu biết của Phàn Phiếm lạI khác nhau xa.
Diêu Văn Thái nói :
- Bấy giờ tiểu đệ mới tỉnh ngộ và hiểu kỳ công ngoại môn của y tới đâu. Nếu cứ thế này tiếp diễn thì người tệ phái tất đi vào chỗ hành động trái ngược luân thường mà tiểu đệ không trách họ được. Khi ấy, tiểu đệ ngoài việc sai khiến bọn đồng môn của mình, còn ngấm ngầm quan sát tiện nội, phát giác ra tính tình thị biến đổi rất nhiều, ưa thích nam nhân giỡn cợt. Cả với tiểu đệ cũng không ngoài thể lệ đó Y đột nhiên dừng lại, mặt lộ vẻ đau khổ trầm lặng một lúc rồi nói tiếp :
- Giả tỷ đến bây giờ tại hạ còn ở với y thì có thể suốt đời không xa rời mụ được nữa. Trường hợp không xa rời được tất chết về tay mụ không còn nghi ngờ gì nữa.
Cao Thanh Vân gật đầu nói :
- Đúng thế! Tuy phu nhân không hạ sát Diêu huynh, những kẻ khác bị y mê hoặc sẽ hạ thủ thay ỵ. Diên Văn Thái cất giọng trầm trọng nói :
- Vì thế mà tại hạ lìa bỏ mụ rồi vẫn muốn điều tra kỳ công ngoại môn của mụ xem học ở đâu ra nên tại hạ cần xa dời Lạc Dương.
Cao Thanh Vân ngấm ngầm phân tích lời nói của Diêu Văn Thái một cách rất mau lẹ, tham khảo những sự tiết lộ của Phàn Phiếm nói là Ngô Đinh Hương vì trượng phu có vợ nhỏ mà đi ở xa. Y tìm ra một kết luận và một nghi vấn.
Kết luận gồm điểm. Một là :
lãnh tụ Diêu Văn Thái ở phái Lạc Xuyên cùng Tử Y Ngọc Tiên Ngô Đinh Hương lừng danh thiên hạ quả đã phân cư lâu năm. Điểm thứ hai:
Diêu Văn Thái vẫn ngấm ngầm dò xét Ngô Đinh Hương. Mụ cũng biết vậy nên đề phòng nghiêm mật. Điểm thứ ba:
Ngô Đinh Hương tuy ở nơi hẻo lánh, vẫn có điều hoan lạc chớ không phải tịch mịch. Diêu Văn Thái chỉ phong thanh, nhưng đến bây giờ chưa tìm được bằng chứng, không hiểu gian phu là ai. Điểm thứ tư :
Ngô Đinh Hưrơng đã luyện môn cổ mỵ và thuật này có liên quan đến toàn thể vấn đề.
Còn nghi vấn của Cao Thanh Vân là :
Điểm thứ nhất Ngô Đinh Hương đã có mỵ lực tất thi triển đến cả Diêu Văn Thái mà sao Diêu không bị mê hoặc lại đi tìm vui ở cô gái khác ?
Điểm thứ hai :
Thế lực của Diêu Văn Thái bao gồm cả giải đất Lạc Dương mà sao không điều tra được mối tân hoan của Ngô Đinh Hương ?
Điểm thứ ba:
Vì lẽ gì Diêu Văn Thái lại trở về Lạc Dương cùng một lúc với bảy môn phái lớn và Cái Bang đều đến đây tụ hội? Phải chăng hắn đã tìm ra đầu mối gì có liên quan đến những người võ lâm này?
Ngoài ra còn mấy nghi vấn nhỏ tỷ như Diêu Văn Thái sao lại không giết chết Ngô Đinh Hương ngay ngày ấy mà cứ để mụ tiêu dao tự tại?
Cao Thanh Vân xếp đặt lại những tài liệu cùng nghi vấn trên đây rồi hỏi :
- Theo ý Diêu huynh thì ngày trước Ngô phu nhân luyện công phu ngoại môn cũng có liên quan tới Cái Bang chúa Lục Minh Vũ hay sao?
Diêu Văn Thái đáp :
- Có liên quan râ l lớn, nhất là Cao huynh đã tiết lộ Lục Minh Vũ là giáo chủ Cực Lạc giáo thì con mắt người đưa tin đó đã nhìn thấy rồi.
Cao Thanh Vân chấp tay hỏi :
- Tiểu đệ xin lĩnh giáo. Việc gì liên quan đến Ngô phu nhân tiểu đệ không tiện nhúng tay vào.
Đồng thời tiểu đệ tin rằng Diêu huynh cũng không muốn nhờ người can thiệp đến chuyện đó.. Diêu Văn Thái mỉm cười ngắt lời :
- Tại hạ có ý kiến trái ngược. Cao huynh ơi ! Nếu Cao huynh chịu tuốt gươm viện trợ thì tiểu đệ cảm kích vô cùng!
Cao Thanh Vân rất đỗi ngạc nhiên hỏi :
- Diêu huynh nói thế nghĩa là làm sao? Đây là việc riêng gia đình của Diêu huynh, tiểu đệ dúng tay vào thế nào được ?
Diêu Văn Thái đáp :
- Bàn tới điểm này câu chuyện khá dài. Chúng ta nói thẳng thắn thì tệ phái ở Lạc Dương đã có nhân lực lại đủ tài lực. Nếu Cao huynh muốn vận dụng, chỉ cần nói một tiếng. Có điều Cao huynh hãy ưng thuận với tiểu đệ một điều là khi muốn giúp nhau thì hãy phá bỏ phiến đá kim chân tệ phái.
Cao Thanh Vân không khỏi xúc động nghĩ thầm :
- Nếu Ngô Đinh Hương có liên quan đến Lục Minh Vũ mà đồng thời ta được phái Lạc Xuyên nâng đỡ thì đối với việc chống đối truyến nhân của Nhân ma dĩ nhiên tăng thêm nhiều lực lượng.
Y xoay chuyển ý nghĩ tự hỏi :
- Không hiểu Diêu Văn Thái yêu cầu trợ giúp điều gì?
Y liền nói :
- Tình trạng của tại hạ bữa nay thật không nên để phát sinh chi tiết. Chắc Diêu huynh đã hiểu rõ và mong rằng Diêu huynh lượng xét cho.
Diêu Văn Thái trong lòng thất vọng hỏi :
- Cao huynh không chịu giúp đỡ ư ? Cao Thanh Vân cảm thấy có điều khác lạ nhưng không rõ là chuyện gì, chàng tạm thời gác lại không nghĩ tới rồi đáp :
- Chẳng phải tiểu đệ kiên quyết cự tuyệt lời yêu cầu của Diêu huynh, mà nghĩ không ra Diêu huynh có chỗ nào cần tiểu đệ giúp đỡ.
Diêu Văn Thái nói ngay:
- Tiểu đệ chỉ nhờ Cao hnynh giết chết dùm Ngô Đinh Hương là xong việc Cao Thanh Vân sửng sốt hỏi:
- Nếu quả chỉ có việc đó. Sao Diêu huynh không kiếm người khác.
Diêu Văn Thái đáp:
- Dĩ nhiên không được. Chính tiểu đệ ra tay cũng không xong.
Cao Thanh Vân cảm thấy hứng thú liền hỏi :
- Tại sao vậy ?
Diêu Văn Thái đáp :
- Chẳng dấu gì Cao huynh. Giả tỷ Cao huynh không phải là địch thủ của tiểu đệ thì tiểu đệ đã chẳng miễn cưỡng yêu cầu Cao huynh ra tay. Nguyên vì võ công của Ngô Đinh Hương, tệ phái bao nhiêu người từ trên xuống dưới không ai bì kịp mụ. Còn chính tiểu đệ hoặc giả có thể thủ thắng, nhưng
Dường như hắn có điều khó nói nên ngập ngừng không tiện thốt ra.
Cao Thanh Vân là tay lão luyện giang hồ, vào lúc bình thường tất y không hỏi vặn làm cho đối phương phải bẽn lẽn, nhưng tình thế hiện giờ khác hẳn, y càng biết nhiều chi tiết càng tốt huống chi đây là một chi tiết mấu chốt.
Chàng liền hỏi :
- Sao Diêu huynh không nói thẳng ra ?
Diêu Văn Thái thở dài đáp :
- Tiểu đệ nói ra Cao huynh đừng cười. Tiểu đệ sợ là sợ mỵ thuật của mụ nên không dám lao đầu vào cuộc thử thách này, cũng không dám mời người khác liên thủ.
Cao Thanh Vân chấn động tâm linh. Y tỉnh ngộ nghĩ thầm :
- Không chừng Phụng dương lãng tử Bành Xuân Thâm cũng được hắn mời làm thích khách. Có khi vì sự thất bại của Bành Xuân Thâm mà hắn không dám đi vào vết xe đổ nữa.
Y mỉm cười hỏi :
- Cái đó là chuyện thường tình, hà tất Diêu huynh phải thẹn thùng ?
Diêu Văn Thái phấn khởi tinh thần đáp :
- Cao Huynh đã thực lòng không cười tiểu đệ, vậy tiểu đệ nói trắng ra cũng chẳng hề chi. Võ công Ngô Đinh Hương đã cao cường lại nhan sắc xinh đẹp, thêm vào mỵ thuật khiến cho người ta điên đảo thần hồn. Tiểu đệ e rằng những người phóng đãng giang hồ khó có thể chống cự được mỹ sắc quyến rũ của mụ. Chỉ phân tán tâm thần một chút là rước lấy mối họa máu chảy đương trường.
Cao Thanh Vân nói :
- Tiểu đệ cũng là một kẻ vũ phu, e rằng không đương nổi trách nhiệm.
Diêu Văn Thái đáp :
- Không phải đâu ! Cao huynh so với người võ lâm thông thường thật khác nhau xa. Trên thực tế, Cao huynh lại là một nhà tu hành mà cũng là người xuất gia trong võ lâm kẻ khác bì thế nào được?
Cao Thanh Vân không phản đối nhận xét này của Diêu Văn Thái vì y đúng là kẻ tu hành đem hềt tinh lực trong người dùng vào việc rèn luyện tấm thân cốt đề chống lạI với truyền nhân của Nhân ma.
Y đã là người tu luyện thành đức tính nên đối với nữ sắc dĩ nhiên đối phó dễ dàng. Diêu Văn Thái nghĩ vậy mà chính Cao Thanh Vân tự vấn tâm có thể nắm vững tình hình.
Y trầm ngâm rồi nói :
- Té ra là thế.
Y lại tự nhủ :
- Cho đến bây giờ Diêu Văn Thái vẫn chưa đề cập đến chuyện Bành Xuân Thâm, không hiểu nội tình ra sao ? Nếu quả họ Bành đã được hắn mời mà hắn không nói ra cho mình hay thì tấc dạ thành thật của hắn hãy còn vấn đề.
Y không hỏi tới đối phương vụ đó, ngẫm nghĩ một lúc rồi tiếp :
- Vụ này có thể thương lượng được, nếu tiểu đệ có đủ nhân lực và vật lực để đối phó.. Vả lại tiểu đệ xin nhắc Diêu huynh chỉ có một việc là hạ sát Ngô Đinh Hương.. Diêu Văn Thái cả mừng đáp :
- Cao huynh chịu giúp cho thì tệ phái từ trên xuống dưới đều chịu làm hết bất cứ việc gì mà Cao huynh muốn sai khiến, dù nguy nan đến đâu cũng chẳng lùi bước.
Cao Thanh Vân sắc mặt nghiêm nghị nói :
- Diêu huynh ! Trong vụ này có một điều cần phải làm cho ổn thỏa trước mới động thủ được.
Đó là vấn đề có liên quan đến tình hình tôn phu nhân. Tiểu đệ mới nghe tiếng chuông một bên, chưa thể xác định được.. Y ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Xin Diêu huynh đừng trách tiểu đệ là không tin lời Diêu huynh. Tiểu đệ mà không điều tra được rõ rệt thì quyết chẳng ra tay một cách khinh xuất.
Diêu Văn Thái lộ vẻ cung kính đáp :
- Cao huynh làm việc không cẩu thả càng khiến tiểu đệ tin lòng. Chính vì điểm không cẩu thả này mà tiểu đệ càng rõ Cao huynh là người cao khiết. Có phải là kẻ kiên trinh như vậy mới chống nổi mỵ thuật của Ngô Đinh Hương. Cao huynh cứ việc điều tra. Diêu Văn Thái nói như vậy hoàn toàn hợp lý để thuyết phục đối phương. Đó là phương pháp duy nhất để đối xử với kẻ sĩ tài trí. Nếu chỉ nói chuyện cảm tình cùng đền đáp thì không xong việc. Cao Thanh Vân gật đầu nói :
- Diêu huynh đã ưng chịu như vậy thì xin cho biết làm cách nào để gặp Ngô phu nhân. Tiểu đệ muốn tra hỏi y đủ điều.
Diêu Văn Thái ra chiều khó nghĩ đáp :
- Theo chỗ tiểu đệ biết thì mấy năm nay không một người nào có thể gặp mụ được. Dĩ nhiên đối với người mà mụ muốn gặp sẽ ra ngoài thể lệ này. Mụ giữ hành tung bí mật như vậy thực khiến cho tại hạ rất đỗi hoài nghi.
Cao Thanh Vân nói :
- Chỗ hoài nghi của Diêu huynh tại hạ cũng không hiểu.
Diêu Văn Thái đáp :
- Theo lẽ ra thì mụ đã luyện công phu tà ma ngoại đạo khi nào còn giữ kiên trinh được mà không đi kiếm ngoài ?
Nhưng bao nhiêu người của tiểu đệ phái đến ngày đêm giám thị nghiêm ngặt không ai bắt được chứng cớ thị có ngoại tình.
Cao Thanh Vân hỏi :
- Nếu vậy thì lạ thật ! Giả tỷ Ngô thị phu nhân hoàn toàn không phạm tội tày đình, không vượt ra ngoài mực thước thì Diêu huynh chẳng có lý do gì để hạ sát y. Phải vậy không ?
Diêu Văn Thái đáp :
- Kể ra thì thế đó, nhưng thị đã có cử động làm mê hoặc cả môn hạ tệ phái. Chỉ vì những nguyên nhân nào đó khiến mình không lượm được tin tức xác thực mà thôi, chứ thị không phải là người đàn bà nghiêm thủ phụ đạo. Mắt hắn chiếu ra những tia hàn quang ghen tức coi gớm khiếp.
Cao Thanh Vân nói :
- Tiểu đệ đã thanh minh nếu Ngô phu nhân không có hành động gì vượt ra ngoài phụ đạo thì xin miễn thứ cho tiểu đệ chẳng khi nào dám hạ thủ giết người. Diêu huynh cần nhớ điểm này.
Diêu Văn Thái thở dài đáp :
- Dĩ nhiên là thế. Có điều tiểu đệ biết thị quyết chẳng phải là một mỹ nhân trinh bạch.
Cao Thanh Vân trầm ngâm không nói gì. Mục quang sắc bén của y nhìn chằm chặp vào mắt đối phương một lúc rồi hỏi ?
- Giả tỷ tiểu đệ chứng thực được Ngô phu nhân không có hành động thất đức thì Diêu huynh tự xử thề nào ?
Diêu Văn Thái ngạc nhiên hỏi lại :
- Cao huynh nói vậy là nghĩa làm sao, tiểu đệ chưa hiểu?
Cao Thanh Vân đáp :
- Diêu huynh đã có thành kiến trong lòng lại căm hận sâu xa, như con nhộng tự kéo kén trói buộc mình, không có đường giải thoát. Vạn nhất mà Ngô phu nhân vẫn giữ qui củ phụ nữ thì mối uất hận của Diêu huynh phát tiết vào đâu?
Diêu Văn Thái chưng hửng nói :
- Cao huynh nói câu này ra ngoài vấn đề.
Cao Thanh Vân lắc đầu đáp :
- Chẳng ra ngoài vấn đề chút nào cả. Giả tỷ Diêu huynh không bị ảnh hưởng thành kiến thâm căn cố đế này tất không có ý niệm tàn khốc nữa.
Diêu Văn Thái nói :
- Cao huynh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ. Có điều chắc chắn là chẳng khi nào tiểu đệ lại yêu cầu Cao huynh làm việc thương thiên hại lý. Cái đó đối với lương lâm của Cao huynh chẳng có gì đáng thắc mắc.
Cao Thanh Vân gật đầu đáp :
- Hay lắm ! Vậy tiểu đệ hãy đến Diêu phủ. Diêu huynh tự mình chưa tra ra được bằng chứng, mà Ngô phu nhân lạI làm cho Diêu huynh chẳng tài nào phá tan được hoài nghi thì tiểu đệ chắc rằng vụ này cũng có nguyên nhân. Diêu Văn Thái đứng dậy tiễn khách. Hai người ra khỏi sảnh đường.
Lúc này đã quá ngọ sang mùi, ánh dương quang tràn trề trong viện.
Cao Thanh Vân đột nhiên dừng bước quay lại hỏi Diêu Văn Thái :
- Diêu huynh ! Giả tỷ cuộc bàn luận của chúng ta không đi đến đâu thì Diêu huynh thử đoán coi tiểu đệ sẽ làm cách nào ?
Diêu Văn Thái không sao hiểu được Cao Thanh Vân hỏi câu này với dụng ý gì, hắn không dám phúc đáp một cách hồ đồ chỉ mỉm cười nói :
- Chắc Cao huynh tự biết mình đã nắm vững được sự kiện và câu chuyện của tiểu đệ là sự thực đúng như thế.
Cao Thanh Vân lắc đầu đáp :
- Cái đó cũng chưa nhất định. Giả tỷ Diêu huynh cũng là một tay kiêu hùng gian ác, chẳng coi tính mạng anh em đồng môn vào đâu thì câu chuyện giữa chúng ta chẳng phải đến đây là hết.
Diêu Văn Thái bật tiếng cười khô khan nói :
- May mà tiểu đệ không phải hạng người đó.
Cao Thanh Vân cười mát hỏi:
- Tiểu đệ nói thực cho Diêu huynh hay :
một khi đã trở mặt thì tiểu đệ quyết chẳng ham chiến làm chi, có điều con đường chạy thoát của tiểu đệ không phải là qua viện này, cũng không theo phía sau, mà là tiểu đệ phá cửa phòng mé tả.. Diêu Văn Thái biến sắc hỏi ?
- Cao huynh nói vậy là có ý gì ?
Cao Thanll Vân đáp :
- Tiểu đệ đã nghiên cứu phương pháp hành thích và tập kích, nên vừa bước chân vào đây đã coi hết mọi cách bố trí của Diêu huynh thì thấy chỉ có nẻo đường mé tả là không được mai phục.
Vậy tiểu đệ phá cửa vào phòng rồi do cửa sổ thoát thân, khiến cho cách bố trí cùng mai phục của Diêu huynh thành ra vô dụng.
Diên Văn Thái cười khanh khách không nói gì. Hắn khâm phục Cao Thanh Vân ở chỗ y chỉ thoáng qua đã biết rõ nhược điểm của mình.
Cao Thanh Vân lại cất bước. Y chưa ra khỏi viện, bỗng nghe Diêu văn Thái lớn tiếng gọi :
- Cao huynh hãy chờ một chút. Thanh âm tuyệt không có chút gì ác ý.
Cao Thanh Vân là tay sành nghe giọng nói, chỉ thoáng qua đã biết người ta tử tế hay có ác ý với mình. Y liền dừng bước lại ngó.
Diêu Văn Thái chạy đến bên Cao Thanh Vân khẽ nói :
- Nhãn lực cùng cơ trí của Cao huynh khiến cho tín tâm của tiểu đệ tăng rất nhiều. Vì vậy mà có chuyện bí mật cần phải bộc bạch rõ với Cao huynh.
Cao Thanh Vàn bụng bảo dạ :
- Chắc bây giờ hắn mới chịu đem chuyện Bành Xuân Thâm nói ra. Nhưng lạ Ở chỗ sao hắn không cho ta biết trước để cảnh cáo ? Gỉa tỷ năng lực của ta không cao thâm đến trình độ như hắn tưởng tượng, ta biết trước mà đề phòng hắn, há chẳng hay hơn ư ?
Quả nhiên Diêu Văn Thái nhỏ nhẹ hỏi :
- Cao huynh đã nghe ai nói tới tên Bành Xuân Thâm, một tay cao thủ ở Thần Câu môn bao giờ chưa ?
Cao Thanh Vân gật đầu đáp :
- Dĩ nhiên tại hạ đã nghe tiếng y.
Hồi 81
Đơn Thương Độc Mã Vào Diêu Phủ
Diêu Văn Thái nói :
- Võ công Bành Xuân Thâm đã vào hàng thượng thặng.
Cao Thanh Vân đáp :
- Cái đó tiểu đệ cũng đã nghe người ta nói đến rồi.
Diêu Văn Thái hỏi :
- Cao huynh có biết hiện giờ hắn ở đâu không ?
Cao Thanh Vần lắc đầu đáp :
- Tiểu đệ không hay.
Y mừng thầm :
- Hắn ở trong nhà ngươi, ngươi còn muốn ta đoán nữa ư ?
Diêu Văn Thái hạ thấp giọng xuống nói khẽ :
- Tiểu đệ nói cho Cao huynh hay, xin Cao huynh đừng tiết lộ ra ngoài. Bành Xuân Thâm đã chết rồi....
Cao Thanh Vân sửng sốt tự hỏi :
- Phải chăng hắn vừa giết chết Bành lão ngũ ?
Diêu Văn Thái lại nói tiếp :
- Hắn chết từ năm năm trước mà đến nay vẫn chưa ai biết.
Câu này khiến cho Cao Thanh Vân rất đỗi ngạc nhiên. Y giật mình kinh hãi hơn cả lúc vừa rồi hắn nhắc tới tên Bành Xuân Thâm. Dĩ nhiên y vẫn giữ vẻ thản nhiên, không để lộ cảm xúc ra ngoài mặt.
Diêu Văn Thái ngẫm nghĩ dường như để nhớ lại việc trước rồi nói tiếp :
- Tiểu đệ đã dùng lễ trọng mời hắn giết chết con tiện nhân kia. Ngờ đâu hắn lại mất mạng về tay thị. Hắn chết máu thịt bầy nhầy, cảnh tượng rất thê thảm, rùng rợn....
Diêu Văn Thái khẽ buông tiếng thở dài nói tiếp :
- Ngày ấy tiểu đệ chỉ nghĩ đến chuyện võ công mạnh hay yếu mà không biết tới "mỵ thuật" của con tiện nhân còn lợi hại hơn võ công. Bành Xuân Thâm đã chết về nữ sắc của thị quyến rũ.
Cao Thanh Vân nói :
- Nghe lời Diêu huynh, tiểu đệ phân tích được hai điều. Một là Diêu huynh đã nhìn tận mắt thi thể của Bành Xuân Thâm. Hai là Diêu huynh đã có cách biết đích xác Bành Xuân Thâm vì "mỵ thuật" của đối phương làm cho mê hoặc thành phân tán tâm thân mới bị đối phương giết chết.
Diêu Văn Thái nói:
- Đúng thế ! Khả năng phân tích sự việc của Cao huynh khiến tiểu đệ càng thêm kính phục.
Cao Thanh Vân hỏi :
- Diêu huynh quá khen mà thôi. Về điểm thứ nhất, chẳng cần phải nói nhiều cũng tưởng tượng ra được. Thi thể Bành Xuân Thâm đã máu thịt bầy nhầy không còn chân tướng, Diêu huynh chỉ căn cứ vào di vật hoặc những điểm đặt biệt nào đó để nhận ra:
vụ này không thành vấn đề. Vấn đề là ở điểm thứ hai.....
Diêu Văn Thái ngắt lời :
- Cao huynh phán đoán cách nào mà hiểu được tiểu đệ đã nhận xét ra nguyên nhân đưa Bành Xuân Thâm đến chỗ uổng mạng ?
Cao Thanh Vân gật đầu đáp :
- Tại hạ đã nói đó mới là vấn đề.
Y nghĩ thầm trong bụng :
- Hắn làm lãnh tụ một phái quả nhiên có chỗ tài trí hơn người.
Diêu Văn Thái thủng thẳng nói :
- Tiểu đệ nhận thấy thi thể Bành Xuân Thâm trần như nhộng, thân không đeo một mảnh áo, nên mạnh dạn đoán như vậy.
Cao Thanh Vân trầm ngâm một lúc rồi đáp :
- Phải rồi ! Suy luận này thật cao minh. Bành Xuân Thâm đã đi giết người mà lúc bị giết lại thân thề lõa lồ thì không còn nghi ngờ gì nữa.
Diêu Văn Thái lẳng lặng ngó Cao Thanh Vân.
Cao Thanh Vân liếc mắt nhìn Diêu Văn Thái nói :
- Nhưng Diêu huynh không phải là người nông nổi bồng bột thì những chứng cứ này quyết chưa chịu tin chắc. Nếu Diêu huynh có ý cho nghe thì tiểu đệ rửa tai chờ đợi.
Diêu Văn Thái lộ vẻ khâm phục đáp :
- Phải rồi ! Còn một chứng cớ nữa. Tiểu đệ thấy Cao huynh đã tin lời, tưởng việc xấu xa này bất tất phải nói làm chi ?
Cao Thanh Vân nói :
- Không sao. Diên huynh cứ việc nói hết ra.
Y nghĩ thầm trong bụng - Giả tỷ mình không hỏi thì nhất định hắn cho mình là hạng khả nghi.
Cả hai tay đều là những nhân vật giang hồ, thông minh cơ trí hơn đời. Tuy đã ở trong tình trạng hợp tác mà vẫn ngấm ngầm thử thách cùng đấu trí với nhau. Nhưng đây cũng là lẽ đương nhiên, chẳng có chi quái lạ.
Diêu Văn Thái nói :
- Tiểu đệ còn lo Bành Xuân Thâm có thể bị lột trần truồng rồi mụ mới dùng loạn đao đâm chém, khiến cho tử trạng càng thêm khủng khiếp.... :
Y ngừng lại một chút rồi tiếp - Vì thế tiểu đệ sai một ông gìa rất giàu kinh nghiệm khám xét tử thi một cách kỹ lưỡng. Quả nhiên lão nghiệm ra Bành Xuân Thâm lúc chết đã cùng đàn bà giao hợp. Hơn nữa ở hạ bộ y còn tìm ra được những dấu vết của đàn bà dính vào, chứ người đàn ông không có.
Cao Thanh Vân gật đầu lia lịa khen:
- Thật là cao minh ! Thật là cao minh !....
Nhưng trong lòng y rất đổi hoài nghi, vì y dã chỉ điểm cho Thần Câu môn đi điều tra Ngô Đinh Hương lại theo thị hiếu của Bành Xuân Thâm mà phát giác ra Bành còn ở Diêu phủ, mà hiện giờ lại đủ chứng cớ hiện nhiên Bành Xuân Thâm chết ở trên giường Ngô Đinh Hương là nghĩa làm sao ?
Trong lòng vừa nghi ngờ vừa hứng thú, Cao Thanh Vân đi trên đường phố. Hắn vừa đi vừa nghĩ bụng :
- Nhưng bí mật về Bành Xuân Thâm phải phanh phui cho biết rõ mới được. Thật mìnll không ngờ hắn lại chịu nhận lễ của Diên Văn Thái để đi sát hại Ngô Đinh Hương. Thuyết của Diêu Văn Thái so với những lời Phàn Phiếm có chỗ khác nhau. Bây giờ điều thứ nhất thì một là Bành Xuân Thâm chưa chết, hai là Ngô Đinh Hương chẳng phải một yêu nữ trong Cực Lạc giáo. Chờ ta giải quyết xong vụ Ngô thị, hoặc giả sẽ tìm ra cách khiến cho Âu Dương Tinh khỏi lọt vào tay Lục Minh Vũ....
Y rẽ vào trong ngõ hẻm đi tới một gian phòng không, thấy Từ Phác vẫn nằm trên giường, dương mắt nhìn lên nóc nhà.
Cao Thanh Vân lại giải huyệt cho hắn rồi nói :
- Tiểu đệ đã gặp lệnh sư huynh. Bây giờ thành thế hợp tác với nhau rồi. Tiểu đệ có chỗ đắc tội, mong Từ huynh miễn thứ.
Từ Phác đứng dậy hỏi :
- Cao huynh nói vậy là phải lắm. Có điều tiểu đệ chưa hiểu hai vị thương nghị đi đến kết quả nào ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Lệnh sư huynh ban đầu bị tiểu đệ đem mối yên nguy của Từ huynh ra uy hiếp, y không dám động thủ. Sau bàn luận đến chỗ vui vẻ, tiểu đệ được y hoan nghênh và ủy thác cho việc điều tra Ngô Đinh Hương. Nếu Ngô thị có hành vi thất đức thì phải xử tử.
Từ Phác thở dài nói :
- Chắc là Cao huynh có thể mã đáo đạt thành công.
Cao Thanh Vân chau mày hỏi :
- Từ huynh nghe tiểy đệ nói đến việc xử tử Ngô Đinh Hương mà lại thở dài là nghĩa gì? Nếu tiểu đệ đem câu chuyện này cáo tố với Diêu huynh, không hiểu y nghĩ sao ?
Từ Phác giật mình kinh hãi hỏi lại :
- Cao huynh hỏi câu này là có ý gì ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Hiển nhiên Từ huynh có lòng thương hại Ngô Đinh Hương. Dù Ngô thị có hành vi dâm ô thất đức, Từ huynh cũng lượng thứ cho thị phải không ? Tại sao vậy ?
Từ Phác ngạc nhiên ấp úng :
- Tiểu đệ cũng không biết. Vừa rồi tiểu đệ thở dài không phải vì có chuyện lo buồn. Chẳng ngờ cái đó cũng lọt vào mắt Cao huynh rồi sinh ra lắm chuyện.
Cao Thanh Vân lạnh lùng hỏi :
- Nếu Từ huynh không có chuyện lo buồn thì sao tiếng thở dài lại từ đáy lòng phát ra ? Chà chà ! Từ huynh đi thương xót một người đàn bà dâm đãng há chẳng là chuyện lạ ?
Từ Phác vội giải thích - Cao huynh có điều chưa hiểu. Vị đại tẩu đó của tiểu đệ ngày trước ở với mọi người rất tử tế. Trong con mắt tiểu đệ thì đại tẩu ngoài tính cương cường, y không thích chịu điều gì bó buộc. Y là người rất tốt, có đại lượng, hiểu lẽ phải mà lại xinh đẹp nữa. Bất luận trường hợp nào hay phương diện nào, y đều không có dáng diệu con người dâm đãng thất đức.
Cao Thanh Vân sắc mlặt trở lại hòa hoãn hơn một chút nói:
- Té ra là thế.
Từ Phác hỏi :
- Dĩ nhiên tiểu đệ phải tận trung với sư huynh. Nếu đại tẩu là người dâm đãng thật sự thì chính tiển đệ cũng ra tay hạ sát y quyết chẳng chau mày, tiểu đệ nói vậy chẳng hiểu Cao huynh có tin hay không ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Tiểu đệ tin lời Từ huynh không phải là giả trá. Tiểu đệ muốn hỏi một câu là Từ huynh có ý kiến gì về thuật "mỵ hoặc" của Ngô Đinh Hương ?
Từ Phác đáp :
- Y luyện tập công phu ngoại môn quả có "mỵ thuật", nhưng vì lẽ gì y luyện tập công phu yêu tà đó và đã học ở nơi ai thì y không nói ra.
Cao Thanh Vân nói :
- Đáng lý y nói ra mới phải, nếu quả việc đó chẳng có gì phải dấu diếm.
Từ Phác hỏi :
- Bản tính y rất quật cường, người ta càng bức bách thì y càng không chịu nói. Vấn đề nghiêm trọng này mọi người đã hàng ngày thảo luận trong khoảng thời gian khá lâu.
Cao Thanh Vân hỏi :
- Khi các vị thảo luận, Ngô thị có ngồi đó không ?
Từ Phác đáp :
Bọn sư huynh sư đệ của tại hạ gồm sáu người, ăn ở với nhau rất thân thiện, không việc gì là không bàn định với nhau, thường thường ngồi chung một chỗ. Dĩ nhiên đại tẩu cũng có lúc hiện diện tại trường, nhưng rồi y rũ áo ra đi, không lý gì đến câu chuyện của bọn tại hạ.
Cao Thanh Vân nói :
- Có thể vì y nhận thấy các vị không nên can thiệp vào.
Từ Phác nói :
- Có lẽ thế. Sau khi đại tẩu luyện xong "mỵ thuật" rồi thì y cười nói cùng cử chỉ tựa hồ khêu gợi mối dâm đãng trong lòng người ta, khiến cho bọn tại hạ rất đỗi băn khoăn.
Cao Thanh Vân nói :
- Cứ coi ma lực cổ hoặc của Lục Minh Vũ thì đủ rõ câu chuyện này không phải là giả dối.
Từ Phác nhăn nhó cười đáp :
- Nhưng bọn tại hạ là tình anh em thì khi nào lại nảy tà niệm với đại tẩu. Vì thế nên mọi người đều dời xa đại tẩu ngay.
Cao Thanh Vân nói :
- Quả nhiên đó là biện pháp duy nhứt.
Từ Phác nói :
- Đại sư huynh rất yêu đại tẩu rồi từ khi chuyện này xảy ra, y cơ hồ phát điên, song khốn nỗi không tìm ra được bằng chứng gì. Thậm chí y không thể nói ra là đại tẩu có điều tội lỗi nhưng tình yêu đối vời đại tẩu mỗi ngày một phai lạt. Đại sư huynh đành tìm một cô gái thật đẹp để gửi gắm mối tình.
Cao Thanh Vân nói :
- Nếu tiểu đệ bị đẩy vào hoàn cảnh này cũng đành làm như vậy.
Từ Phác nói :
- Bấy giờ lại đến lượt đại tẩu sinh lòng bất mãn gây lộn nhiều lần. Đại sư huynh liền ngấm ngầm bảo đại tẩu phải trừ bỏ "mỵ thuật". Chẳng hiểu tại sao đại tẩu không nghe lời. Đại sư huynh cũng không nhượng bộ. Sau đại sư huynh dọn đi ở xa. Nếu là người thường thì còn dễ thu xếp, nhưng đại sư huynh lo lắng cho danh dự bản phái đành phải ly khai Cao Thanh Vân bụng bảo dạ :
- Vậy mà tin tức của Phàn Phiếm lượm được thì lại nói Ngô Đinh Hương dùng thủ đoạn hăm giết Diêu Văn Thái và cô gái kia nên bắt buộc họ phải rời xa đến tận Trường An.
Y liền hỏi :
- Từ đó trở đi các vị vẫn giám thị Ngô Đinh Hương chứ?
Từ Phác đáp :
- Đúng rồi ! Nhưng chẳng tìm được một chút bằng chứng nào về đường ăn nết ở của đại tẩu.
Câu trả lời này của Từ Phác cũng giống như Diêu Văn Thái.
Cao Thanh Vân hỏi :
- Như thế há chẳng là lạ lắm ư ?
Từ Phác đáp :
- Theo lẽ ra thì sau khi đại tẩu luyện xong "mỵ thuật" rồi, tính tình biến thành dâm đãng. Do đó y cần phải có đàn ông. Thế mà bọn tại hạ không sao điều tra ra chút gì mới là chuyện lạ Tiểu đệ đi các nơi điều tra những người luyện môn công phu này, tuy có mấy người hiểu được nhưng học thuật hãy còn nông cạn.
Đột nhiên hắn dừng lai, dương mắt lên ngó Cao Thanh Vân chằm chặp hồi lâu mới nói tiếp :
- Tiểu đệ sau khi hiểu biết thủ đoạn cùng bản lãnh của Cao huynh, thêm vào môn cổ hoặc của Lục Minh Vũ, mới tỉnh ngộ và hiểu vì lẽ gì trước nay không sao tìm ra được chứng cớ.
Cao Thanh Vân hỏi :
- Vì lẽ gì không điều tra được?
Từ Phác đáp :
- Tiểu đệ thấy thủ đoạn của Cao huynh xuất quỉ nhập thần liền nghĩ ngay đến Lục Minh Vũ cũng không kém Cao huynh thì hành động của hắn qua được tai mắt mình chẳng phải là chuyện lạ.
Cao Thanh Vân "ồ" lên một tiếng rồi hỏi :
- Các vị cho rằng đối tượng của Diêu phu nhân là Lục Minh Vũ chăng ?
Từ Phác đáp :
- Đúng thế ? Hiện giờ tuy chưa có gì làm chứng cớ, nhưng phải là người thân thủ ghê gớm như Lục Minh Vũ mới che được tai mắt tệ phái.
Cao Thanh Vân gật đầu không nói gì. Y nghĩ bụng :
- Ta hãy để cho họ hiểu lầm là Lục Minh Vũ, rồi ngấm ngầm điều tra xem Bành Xuân Thâm sống chết thế nào.
Nên biết Cao Thanh Vân qua lại giang hồ lâu ngày, già dặn về nhân tình thế cố, liệu việc đời một cách sâu xa, thường khi thấy sự việc khác hẳn với chân tướng. Nhất là đứng trước mối xung đột về lợi hại, con người thường bóp méo sự thực, hay là có thiên kiến càng không giữ được mực bình thường. Vì thế nên người phái Lạc Xuyên nói về Ngô Đinh Hương khác với những tin tức của Phàn Phiếm cũng không phải là chuyện lạ.
Cao Thanh Vân biết công phu điều tra của mình chưa lượm được kết quả gì, y đi đến kết luận:
Những điều nghe thấy chưa chính xác và còn phải điều tra lần lần chứ không hấp tấp được.
Có điều vụ này mà liên quan đến Lục Minh Vũ thì hoặc giả ở nơi Ngô Đinh Hương, y tìm ra được cách phá mỵ thuật của Lục Minh Vũ. Đó là một việc mất nhiều công phu để thám thính cho ra.
Cao Thanh Vân suy nghĩ vụ công này một cách tổng quát rất mau lẹ rồi hỏi :
- Từ huynh ! Tiểu đệ muốn gặp Diêu phu nhân thì làm thế nào ?
Từ Phác ngập ngừng đáp :
- Cái đó..... cái đó.....
Cao Thanh Vân nói :
- Y đã không phải là người đàn bà tầm thường đồng thời là phu nhân của chưởng môn phái Lạc Xuyên nên hành động phải cẩn thận lắm mới được.
Từ Phác lắc đầu, nhăn nhó cười đáp :
- Xin tha thứ cho tiểu đệ chẳng có cách nào để giúp Cao huynh cả.
Cao Thanh Vân sa sầm nét mặt nói :
- Từ huynh nói vậy là sai. Nên biết nếu chúng ta gặp Ngô thị phu nhân một cách thuận lợi thì may ra còn có thể rửa sạch tội cho Ngô thị, nếu Ngô thị quả nhiên oan uổng. Đồng thời Ngô thị mà có hành động dâm tà thật sự thì tiểu đệ cũng yên tâm hạ thủ giết đi để trừ cái ung nhọt cho quí phái.
Y ngó Từ Phác thấy hắn đã xúc động liền tiếp:
- Giả tỷ tiểu đệ không có cách nào thuận tiện để gặp Diêu phu nhân thì phải dùng cách lén lút ngõ hầu đạt mục đích. Nhưng trường hợp này thành ra thế đại nghịch, e rằng không còn cách nào lựa chọn được nữa.
Từ Phác thở dài hỏi :
- Cao huynh bức bách tiểu đệ, tựa hồ nhận định tiểu đệ có cách đưa Cao huynh đến yết kiến đại tẩu. Về điểm này tiểu đệ không sao hiểu được.
Cao Thanh Vân đáp :
- Lý lẽ này rất đơn giản. Tỷ như Diêu phu nhân muốn ám sát Diêu huynh thì thật dễ dàng, vì Ngô thị hiểu rõ thị hiếu, tính nết cùng tập quán của Diêu huynh, chỉ ra tay một. cách bất ngờ là làm xong được ngay. Từ huynh đã biết rõ mọi điều về Diêu phu nhân, dĩ nhiên cũng có thể nghĩ được biện pháp giúp tiểu đệ. Từ Phác không sao được, chấp tay nói :
- Tiểu đệ đã gặp rất nhiều cao nhân, nhưng chưa thấy ai ghê gớm bằng Cao huynh. Cao Thanh Vân nở một nụ cười cao ngạo, nghĩ thầm :
- Ta lợi hại thế nào. Bất quá ngươi mới được nếm một chút. Thực ra thủ đoạn ta hãy còn nhiều lắm.
Y liền nói :
- Vậy ra Từ huynh có biện pháp ư ? Từ Phác đáp :
- Tiểu đệ hãy nói ra để Cao huynh nghe. Còn làm được hay không, cái đó chưa chắc.
Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Đại tẩu là người Hoài Dương. Trong nhà còn một vị huynh trưởng. Cao huynh tự giới thiệu là người ở Hoài Dương muốn diện kiến đại tẩu. Đại tẩu cho là ở nhà có việc hoặc giả chịu ra gặp Cao huynh chăng ?
Cao Thanh Vân nói :
- Biện pháp này có thể làm được đây.
Từ Phác ngập ngừng một lúc rồi hỏi :
- Cao huynh dùng kế đó chăng ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Đúng thế.
Từ Phác hỏi :
- Tại sao Cao huynh không ngấm ngầm điều tra?
Cao Thanh Vân cười đáp :
- Tiểu đệ có lý lẽ của tiểu đệ. Nói rút lại tiểu đệ cố gắng làm cho người ta khỏi chịu mối oan khuất.
Câu chuyện giữa hai người đến đây là kết thúc.
Cao Thanh Vân đi về phía Diêu phủ. Y đi vòng quanh trong ngõ hẻm. Dọc đường không gặp một người võ lâm nào.
Tới Diêu phủ, Cao Thanh Vân thấy tường vây cao ngất mà cổng lớn đóng chặt. Chỉ để cái cổng mé bên cho người ra vào. Y gõ cổng thì thấy một lão già chạy ra..
Cao Thanh Vân nói.
- Xin bẩm dùm với phu nhân một tiếng là tại hạ Ở Hoài Dương đến ra mắt.
Lão già chau mày đáp - Tiểu lão chưa gặp các hạ bao giờ ?
Cao Thanh Vân ngắt lời :
- Lão trượng cứ bẩm phu nhân như vậy là người hiểu ngay có việc gì rồi.
Lão già ngần ngừ một chút rồi dẫn Cao Thanh Vân vào phủ.
Cửa trong cũng có người gác. Lão già dặn gã mấy câu rồi một mình đi vào nhà trong.
Sau một lúc khá lâu, lão mới trở ra.
Cao Thanh Vân vừa nhìn thần sắc lão đã biết ngay là có kết quả.
Lão già nói :
- Mời quí khách vào đi. Phu nhân đang chờ quí khách ở hậu sảnh. Cao Thanh Vân gật đầu đi theo lão.
Xuyên qua một tầng tòa viện mà không thấy tiếng người. Bốn bề yên lặng như tờ, hoa cỏ ngoài sân rất tốt tươi và hàng lối tề chỉnh.
Phía trong cửa sảnh đường có ả tỳ nữ đang chờ. Ả này tướng mạo khá xinh đẹp. Nhất là cặp mắt thị tỏ ra thông minh, mẫn cán.
Ả tỳ nữ khẽ cất liếng hỏi :
- Đại gia đeo đao làm chi ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Nó là vật phòng thân nên không bao giờ tại hạ rời khỏi bên mình.
Nữ tỳ nói :
- Phía trong là nội trạch. Phu nhân đang chờ ở đó. Đại gia đừng đeo hung khí hay hơn.
Cao Thanh Vân lắc đầu đáp :
- Nếu trong phủ có lệ luật như vậy thì tại hạ xin chờ ở đây, mời phu nhân ra hội kiến cũng được.
Nữ tỳ ngó Cao Thanh Vân bằng cặp mắt nghi ngờ hỏi :
- Đại gia bao giờ cũng đeo bên mình hay sao ?
Cao Thanh Vân dõng dạc đáp :
- Phải rồi !
Nữ tỳ thấy y kiên quyết bèn nói - Nếu vậy mời đại gia vào đi.
Cao Thanh Vân vừa đi theo nữ tỳ vừa nói :
- Rút cục tại hạ vẫn đeo đao tiến vào, vừa rồi hà tất phải một phen lý luận? Nữ tỳ cũng không chịu kém hỏi lại :
- Phải chăng đại gia có điều chi bí mật về thanh đao này nên mới kiên trì giữ nó ?
Cao Thanh Vân bụng bảo dạ :
- Con nha đầu này đáo để thật ! Thị vẫn còn có ý điều tra gốc gác ta ở nơi thanh đao này..
Dĩ nhiên y không thừa nhận được, liền hững hờ đáp :
- Bất luận cô muốn nghĩ thế nào thì nghĩ còn tại hạ, trước khi gặp phu nhân, nhất quyết không rời thanh đao này.
Ả nữ tỳ đột nhiên dừng bước, xuýt nữa Cao Thanh Vân đụng vào người thị.
Nữ tỳ dương cặp mắt lạnh lùng lên nhìn Cao Thanh Vân hỏi :
- Đại gia đã gặp phu nhân bao giờ chưa ?
Cao Thanh Vân sững sờ một chút rồi đáp.
- Tại hạ chưa gặp qua. Y không trả lời như vậy không xong vì y sợ Ngô Đinh Hương có khi ẩn mình gần đây mà mụ nghe nói đã gặp mụ rồi là y dối trá.
Nhưng câu trả lời này cũng sinh chuyện rắc rối. Ả nữ tỳ hỏi ngay:
- Vừa rồi nghe đại gia nói thì dường thư đã biết phu nhân rồi và phải được gặp người mới cam tâm. Nếu đại gia chưa gặp phu nhân bao giờ thì làm sao mà nhận được ra ? Giả tỷ phu nhân nghi ngại xẩy chuyện bất ngờ phái người giả mạo ra tiếp, đại gia thị sao ?
Cao Thanh Vân chưa trả lời ngay được, nữ tỳ cười lạt hỏi tiếp ?
- Trong trường hợp này đại gia tính thế nào ? Cao Thanh Vân xoay chuyển ý nghĩ trong đầu óc rồi miễn cưỡng đáp :
- Cái đó cô nương bất tất phải quan tâm.
Nữ tỳ nói :
- Ủa ! Đại gia nên biết phu nhân có tiếp kiến hay không là do tay tiểu tỳ sắp đặt.
Cao Thanh Vân hỏi :
- Nói bậy ! Phu nhân chẳng phải là người chưa từng tiếp kiến ai. Chẳng lẽ y lại sợ tại hạ ?
Nữ tỳ đáp :
- Sợ thì không sợ. Nhưng không muốn gặp người ngoài.
Cao Thanh Vân hỏi :
- Tuy tại hạ từ Hoài Dương tới, nhưng không phải ở họ Ngô thì cũng là người ngoài, vậy phu nhân sao lại chịu tiếp kiến.
Nữ tỳ hỏi lại:
- Tiểu tỳ chỉ muốn đạI gia trả lời câu :
làm thế nào để nhận ra được phu nhân là chân hay giả ?
Cao Thanh Vân sa sầm nét mặt đáp :
- Cứ thấy mặt là biết, hay chỉ nghe hỏi một hai câu cũng nhận ra. Y buột miệng nói vậy mà khiến cho nữ tỷ hiểu lầm tưởng y đã có ám hiệu.
Nữ tỳ vẻ mặt tươi tỉnh trở lại vừa cười vừa trở gót bước đi.
Qua một cửa viện nhỏ ra đến tòa sảnh đường. Trong sảnh đường đã có một phu nhân đứng ở phía trong cửa. Theo sau phu nhân là một tên tỳ bộc.
Hồi 82
Cạn Nổi Lòng Đang Thù Hóa Bạn
Cao Thanh Vân thấy trước mắt sáng lòa. Y nhìn mỹ nhân nguyệt thẹn hoa nhường. Nàng chưa đầy ba chục tuổi, nhan sắc khiến cho người ta phải rung động.
Cao Thanh Vân tuy đã tiên liệu Tử y ngọc tiêu Ngô Đinh Hương nhất định là con người xinh đẹp, nhưng y không ngờ nhan sắc của nàng lại kiều diễm đến thế này.
Y lấy con mắt thích khách để nhận xét và phán đoán sắc đẹp của thiếu phụ, liền nhận ra cái làm cho người ta rung động không phải ở nhan sắc mà là ở thân hình óng ả, tư thế nàng đứng cũng thành một kiểu cao thượng khác đời.
Cao Thanh Vân tự hỏi :
- Tại sao thiếu phụ này lại không thích làm cho người ta có ý niệm dâm tà? Nếu nàng đã luyện thành "mỵ thuật" thì phong độ của nàng phải làm cho đàn ông rạo rực trong lòng mới phải chứ ?
Y bước vào sảnh đường chấp tay hỏi ?
- Phải chăng tôn giá là Diêu phu nhân ?
Thiếu phụ diễm lệ gật đầu hỏi lại.
- Các hạ là ai ?
Cao Thanh Vân đáp:
- Tôn giá là bậc cao minh thử đoán coi tại hạ là ai ?
Ngô Đinh Hương nhíu cặp lông mày xinh đẹp nói :
- Té ra các hạ không phải ở Hoài Dương đến đây?
Cao Thanh Vân hỏi lại :
- Tôn giá cũng không phải là Ngô Đinh Hương chăng ?
Thiếu phụ xinh đẹp sửng sốt hỏi :
- Ai bảo bản nhân không phải ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Dĩ nhiên tại hạ bảo tôn giá chẳng phải là Ngô Đinh Hương ?
Thiếu phụ tươi cười hỏi :
- Vậy các hạ bảo bản nhân là ai ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Tại hạ cũng không biết, nhưng dung nhan tôn giá tươi đẹp khiến cho người ta sinh lòng kính ái.
Thiếu phụ nghe y nói câu này, sắc mặt trở nên lạnh lẽo. Nàng ngẫm nghĩ một chút rồi thủng thẳng nói :
- Chẳng dấu gì các hạ. Bản nhân đúng là Ngô Đinh Hương.
Nàng thanh minh một cách trịnh trọng khiến cho con người đã từng trải sóng gió, nhân lực hơn đời là Cao Thanh Vân không khỏi hồ đồ. Y nghĩ thầm trong bụng :
- Nghe lời nàng nói dường như rất có vẻ thành thực. Nếu nàng là Ngô Đinh Hương thực sự thì sao ta không thấy trong người nàng một chút thái độ nào là dâm tà quyết rũ.
Ngô Đinh Hương thấy Cao Thanh Vân chau mày suy nghĩ liền hỏi :
- Các hạ là ai ? Tại sao lại lợi dụng quê hương của bản nhân để đến đây hội diện ? Cao Thanh Vân thấy mình bị dồn nào thế bí, chẳng còn cách nào chối cãi được nữa, liền theo kế hoạch đã định trước, đi vào vấn đề. Y đáp :
- Tại hạ đến thỉnh cầu phu nhân chuẩn cho được gặp một người.
Ngô Đinh Hương gạt đi - Bất cứ là ai bản nhân cũng không tiếp.
Cao Thanh Vân giải thích :
- Không phải tôn giá mà là tại hạ muốn gặp người đó.
Ngô Đinh Hương hỏi :
- Vụ này có liên can gì đến bản nhân ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Nếu phu nhân không cho thì thật khó mà gặp y được.
Ngô Đinh Hương thản nhiên hỏi lại :
- Người ấy là ai ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Tại hạ xin thanh minh trước là bất luận có gặp y hay không cũng xin vì phu nhân mà giữ bí mật. Người đó là...
Y nói mỗi lúc một hạ thấp giọng xuống khiến cho Ngô Đinh Hương phải tiến gần lại, chú ý lắng tai.
Cao Thanh Vân chưa nói tên người kia ra đột nhiên bước mau tới cửa sổ. Động tác cực kỳ mau lẹ y đá cửa sổ thò đầu nhìn vào.
Cử động này chỉ trong nháy mặt là xong, đủ tỏ Cao Thanh Vân đã tính đúng mức quãng cách, lại hiểu rõ cả chi tiết mở cửa thế nào.
Cao Thanh Vân dừng lại dưới cửa sổ, quay ra nhìn Ngô Đinh Hương tủm tỉm cười nói :
- Quả nhiên không ra ngoài sự tiên liệu của tại ha.... Ngô Đinh Hương thoăn thoắt bước tới. Phong độ của nàng rất xinh đẹp. Cử động toàn thân của nàng bao quát từ bước chân đến mớ tóc lật lên lật xuống đều khiến cho người ta này ra một ý niệm yêu đương và kính cẩn. Bất cứ ai đã ngó thấy phong độ của nàng một lần là không quên được nữa. Ngày sau chỉ nhìn bóng sau lưng cũng nhận ra ngay.
Ngô Đinh Hương còn cách Cao Thanh Vân bốn, năm bước thì dừng lại. Bên môi nàng thoáng lộ một nụ cười chế diễu. Vẻ mặt trấn tĩnh phi thường, nàng thủng thẳng hỏi :
- Các hạ đã thấy gì ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Đó là người mà tại hạ muốn gặp mặt.
Ngô Đinh Hương hỏi :
- Nơi đây làm gì có người mà các hạ muốn gặp mặt ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Tại hạ đã trông rõ bóng sau lưng y rồi.
Ngô Đinh Hương hỏi :
- Được lắm. Dù có người đó nữa thì làm sao ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Tại hạ đã trình bày với phu nhân là giữ vụ này rất bí mật, không tiết lộ ra ngoài.
Ngô Đinh Hương hỏi :
- Bản nhân phải cảm tạ các hạ bằng cách nào về hảo ý mà các hạ giữ bí mật cho ?
Cao Thanh Vân cười đáp :
- Phu nhân bất tất phải dò xét tại hạ. Không phải tại hạ đến đây mới nói dè chừng, mà thực ra tại hạ đã điều tra rõ ràng người đó là ai, đồng thời trong tay đã nắm vững bằng chứng. Ngô Đinh Hương nghe Cao Thanh Vân bảo chẳng phải nói dè chừng, đâm ra lòng dạ hồ đồ.
Bao nhiêu ý nghĩ từ trước đều bị lật ngược. Dĩ nhiên nàng cần chứng nghiệm xem lời nói của Cao Thanh Vân là chân hay giả.
Nàng hỏi :
- Các hạ muốn hội diện với người đó ư ? Y ở họ gì ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Y họ Bành. Có đúng không ?
Cao Thanh Vân đã thấy tròng mắt đối phương chiếu ra những tia sát khí rùng rợn. Cái đó chứng tỏ người đàn ông kia họ Bành không còn sai nữa. Bằng không đúng thì nàng bất tất tính đến chuyện giết Cao Thanh Vân để bịt miệng và dĩ nhiên mắt nàng không lộ sát khí.
Ngô Đinh Hương hỏi :
- Các hạ kiếm y có chuyện gì ?
Cao Thanh Vân chưa trả lời ngay. Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ.
- Nàng biết ta không nói mà cũng cứ hỏi, đủ tỏ nàng muốn kéo dài thời gian. Theo lẽ ra thì kéo dài thời gian cũng chẳng lợi gì cho nàng, mà nàng nên đánh ngay để quyết định mới phải. Vậy cử động này hẳn có thâm ý. Ta hiểu rồi. Bành Xuân Thâm bây giờ ra ngoài coi xem ta có viện binh đến không ? Nếu không có, hắn sẽ trở lại cùng nàng liên thủ hiệp lực để giải quyết ta một cách mau chóng.
Y lắc đầu đáp :
- Xin miễn thứ cho tại hạ không thể trình bày được.
Ngô Đinh Hương nói ngay.
- Thế thì các hạ cũng khó được gặp y.
Cao Thanh Vân cười nói:
- Câu này đủ chứng minh phu nhân muốn kéo dài thờI gian, dĩ nhiên phu nhân đã nhận được ám hiệu của Bành lão ngũ và hiểu rằng hắn chưa từng gặp tại hạ, nên hai người bàn tính với nhau đánh chết tại hạ để vĩnh viễn không mở miệng được nữa...
Ngô Đinh Hương làm bộ tươi cười hỏi :
- Làm gì có chuyện đó ? Bành lão ngũ là ai ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Xin chờ một chút rồi y sẽ lộ diện có đúng thế không ? Bây giờ hãy tạm gác chuyện đó, tại hạ xin hỏi phu nhân một điều :
phu nhân có biết vì lẽ gì mà ban đầu tại hạ tưởng phu nhân không phải là Ngô Đinh Hương ?
Câu này quả nhiên khiến cho đối phương thích thú. Tuy nhiên nàng cố giữ vẻ thản nhiên. Có điều nàng mong muốn biết tâm tình của đối phương thành ra không dấu được. Nàng hỏi :
- Có phải các hạ coi không giống chăng ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Đúng thực.
Ngô Đinh Hương hỏi :
- Trước kia các hạ đã được gặp bản nhân hay là coi bức họa ?
Cao Thanh Vân :
- Tại hạ chưa được thừa nhận mà cũng không được coi bức họa của phu nhân.
Ngô Đinh Hương tức mình hỏi:
- Chưa coi thấy mặt sao lại biết không giống ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Vấn đề này là yếu điểm bao quát cả sự việc. Phu nhân cùng Diêu Văn Thái, Bành Lão Ngũ và cả tại hạ nữa đã khiến cho cục diện biến thành tình trạng này. Vấn đề là ở điểm đó mà sinh ra.
Y ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Câu chuyện có điều phức tạp, hư ảo, khiến cho phu nhân khó hiểu. Vậy tại hạ xin nói vắn tắt là...
Cao Thanh Vân chưa dứt lời thì bị tiếng kẹt cửa làm cho đứt đoạn.
Y đảo mắt nhìn ra thấy ngoài cửa sổ có người che mặt, cặp mắt loang loáng đang nhìn y chằm chặp.
Cao Thanh Vân nhìn lại trong khoảnh khắc rồi hạ thấp xuống một chút.
Đột nhiên thanh đao rút ra khỏi vỏ đánh keng một tiếng. Ánh hàn quang dàn dụa.
Người che mặt bên ngoài cửa sổ bị luồng đao khí lợi hại của Cao Thanh Vân đẩy lùi lại hai bước.
Cao Thanh Vân trầm giọng nói :
- Các hạ quả là Bành Xuân Thâm. Nếu là người khác thì ít ra phải lùi lại , bước. Người che mắt vẫn không lên tiếng, chỉ dương cặp mắt cú vọ lên mà nhìn. Chắc hắn còn chờ ám hiệu của Ngô Đinh Hương để tiện liên thủ tấn công.
Cao Thanh Vân lại nói :
- Bành huynh đã điều tra ra tiểu đệ đến đây một mình nên yên tâm trở lại đối phó. Thực ra lão huynh lộ diện và tiểu đệ báo danh trước thì lão huynh bất tất phải phí công ra ngoài điều tra.
Y tâm trí hơn người, dùng lời tuyệt diệu đẩy đối phương vào tình thế không nói không được.
Đồng thời y nhử mồi mang tên họ của mình.
Người che mặt quả nhiên cất tiếng hỏi:
- Thân thủ của các hạ quả là cao minh. Không hiểu các hạ là cao nhân phương nào ?
Cao Thanh Vân mau lẹ đáp :
- Tiểu đệ là Cao Thanh Vân, ngoại hiệu là Bạch Nhật thích khách.
Ngô Đinh Hương hỏi :
- Bạch Nhật thích khách Cao Thanh Vân ư ? Tên hiệu của các hạ nghe hay đấy. Người che mặt chuyển động mục quang. Hiển nhiên hắn đã được nghe thanh danh của Cao Thanh Vân và cũng tiên liệu là một tay cao thủ hạng nhất võ lâm hiện nay.
Hắn nói theo.
- Đúng rồi ! Tại hạ thường nghe nói Cao huynh trước nay đi đâu cũng đi một mình. Giết người giữa ban ngày dễ như trở bàn tay.
Cao Thanh Vân đáp :
- Đó là người ta đồn vậy thôi, chẳng thể tin được. Có điều tiển đệ trước nay hành động việc gì cũng chỉ đi một mình là đúng sự thực. Vì thế mà Bành huynh cùng Ngô phu nhân có giết chết tiểu đệ Ở trong nhà này, nhứt định người ngoài chẳng một ai hay. Người che mặt đáp.
- Bản lĩnh của Cao huynh quả nhiên không phải tầm thường, nên mới hiểu được thân phận của tiểu đệ.
Hắn vừa nói vừa mở tấm khăn che mặt để lộ chân tướng.
Cứ coi bề ngoài thì hắn chỉ chừng ba mươi tuổi, nước da trắng trẻo, mày thanh mắt sáng và răng trắng môi hường. Thật là một nhân vậl phong lưu tuấn tú. Cao Thanh Vân ngó đối phương thấy nhân phẩm tao nhã không có dáng kẻ thất phu lỗ mãng, phong độ thật xứng với Ngô Đinh Hương thành đôi người ngọc. Y nghĩ tới hai người này ở với nhau một chỗ cũng là chuyện tự nhiên, chứ không nghĩ gì đến chỗ họ phạm tội.
Cao Thanh Vân quay lại nhìn Ngô Đinh Hương, càng phát giác ra mối đồng tình của nàng không phải là lầm lạc. Có điều theo lễ giáo ngoài đời trần tục thì họ là đôi gian phu dâm phụ. Ngô Đinh Hương giật giọng hỏi :
- Ô hay ! Cao huynh ngó gì vậy ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Nếu tại hạ mà đem ý nghĩ trong lòng nói ra tất khiến hai vị phải giật mình kinh hãi.
Bành Xuân Thâm nở nụ cười cao nhã hỏi :
- Thật thế không ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Tại hạ vừa nghĩ rằng hai vị quả là lang tài nữ mạo trời sinh ra để sánh đôi với nhau.
Ngô Đinh Hương đã ngoài ba mươi thôi nhưng mặt nàng còn non chỉ bằng người ngoài hai mươi mà thôi. Đối với việc đời nàng đã từng trải khá nhiều kinh nghiện phong phú.
Tuy nhiên nàng nghe Cao Thanh Vân nói bậy cũng hớn hở tươi cười ra chiều rất cao hứng.
Bành Xuân Thâm cũng cỏ vẻ cảm xúc. Hắn khẽ lắc đầu thở dài.
Cao Thanh Vân thu bảo đao về, trỏ vào bộ bản ghế kê bên tường hỏi :
- Chúng ta vào trong kia ngồi vừa uống nước vừa nói chuyện được không ? Nếu hai vị nhận thấy cần phải giết tại hạ thì tại hạ cũng xin bồi tiếp quyết không trốn lánh Bành Xuân Thâm và Ngô Đinh Hương đưa mắt nhìn nhau. Hai người không ngờ sự tình diễn biến ra đến thế này. Xem chừng bây giờ không thể giải quyết bằng chuyện giết nhau. Ngô Đinh Hương tỏ vẻ đồng ý trước, Bành Xuân Thâm liền nhảy vào sảnh đường..
Ba người an tọa rồi, Ngô Đinh Hương vỗ tay một cái. Một tên tiểu tỳ chạy vào. Quả nhiên nàng sai tiểu tỳ pha nước làm theo lời Cao Thanh Vân..
Bành Xuân Thâm lên tiếng hỏi tiếp :
- Cao huynh tới đây có điều chi dạy bảo ?
Cao Thanh Vân thẳng thắn đáp :
- Có hai việc :
một là xin hai vị chỉ giáo cách khác chế "cổ thuật" của Lục Minh Vũ. Y vừa nói câu này, Bành, Ngô, hai người đều kinh hãi. Ngô Đinh Hương sai rót trà vào chung đề trấn tĩnh tâm thần. Bành Xuân Thâm cố gắng nở một nụ cười mát. Y toan cất lời thì Cao Thanh Vân đã cướp lời :
- Bành huynh ! Ngô cô nương ! Xin hai vị hãy nghe tiểu đệ một lời, câu chuyện chúng ta đang bàn tới đây xin hai vị nên nói thực, đừng có lấp lửng. Ngô Đinh Hương gật đầu đáp :
- Như thế càng hay. Cao Thanh Vân nói :
- Tiểu đệ cần đi cứu một cô bạn gái, hiện giờ cô ở với Lục Minh Vũ. Nếu chần chờ thì e rằng cô sẽ biến thành người Cực Lạc giáo. Vừa đề cập đến Cực Lạc giáo Y vừa đưa cặp mắt sắc bén quan sát vẻ mặt Ngô Đinh Hương và Bành Xuân Thâm. Quả nhiên phản ứng của hai người không làm cho y thất vọng. Ngô Đinh Hương trầm ngâm một lua rồi hỏi :
- Cao tiên sinh đã đề cập tời Lục Minh vũ và Cực Lạc giáo, vậy chúng ta không nên quanh co nữa. Có điều bản nhân chưa hiểu Cao tiên sinh bằng cứ vào điều chi mà cho là bọn bản nhân có liên quan tới Lục Minh Vũ cùng Cực Lạc Giáo ?
Nguyên Cao Thanh Vân cũng không đoán được bọn này với bọn Cực Lạc Giáo cỏ mối liên quan gì. Y chỉ biết "mỵ thuật" của Ngô Đinh Hương và "cổ thuật" của Lục Minh Vũ là kỳ công ngoại môn cùng một loại.
Vì thế y định học hỏi phép hoá giải "cổ thuật ở nơi Ngô Đinh Hương trước để tiện ứng phó với Lục Minh Vũ đặng lấy Âu Dương Tính đưa đi. :
Bây giờ tình thế biến diễn, Cao Thanh Vân nhận ra Bành Xuân Thâm và Ngô Đinh Hương nhất định có mối liên quan với Cực lạc giáo không còn nghi ngờ gì nữa.
Cao Thanh Ván đem tình trạng của Bành, Ngô kiểm thảo lại một lần rồi tìm ra kết luận một cách rất mau chóng. Y đáp :
- Việc Ngô cô nương luyện công phu ngoại môn, nguồn gốc có liên quan gì đến Lục Minh Vũ hay không tại hạ không dám đoán càn nhưng phía Bành huynh tu kín được mấy năm trời cũng như một ngày, phái Lạc Xuyênl ngày đêm dòm ngó mà không điều tra ra được đủ tỏ Bành huynh không những đã trốn được tai mắt phái Lạc Xuyên mà còn trốn được cả một số ngoại địch đáng sợ như Cực Lạc Giáo, y ngó sắc diện hai người rồi tiếp :
- Bữa nay tại hạ đã đến đây, không dám dấu diếm là chịu lời ủy thác của Diêu Văn Thái để hạ sát cô nương. Chắc các vị cũng biết rằng vụ này người thích khách được trả công rất hậu.
Ngô, Bành hai người đưa mắt nhìn nhau, ngấm ngầm đề phòng, lặng lặng không nói gì.
Cao Thanh Vân xua tay nói tiếp :
- Nhưng sự thực tại hạ không giết ngươi vô tội, tỷ như Ngô cô nương. Tại hạ đã thanh mình trước với Diêu Văn Thái là nếu không điều tra được Ngô cô nương đã phạm tội trái với phụ đào thì tại hạ tuyệt không hạ thủ. Ngô Đinh Hương hỏi :
- Bây giờ Cao tiên sinh tính sao ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Bây giờ tại hạ nhất quyết không hạ thủ ?
Cả Bành Xuân Thâm lẫn Ngô Đinh Hương đều cảm thấy hứng thú, ngấm ngầm thở phào một cái.
Nên biết Cao Thanh Vân vừa rồi đã thò ra một chút thủ đoạn, Bành, Ngô biết y là một tay cực kỳ lợi hại.
Cao Thanh Vân lại nói :
- Tại hạ phát giác ra Bành huynh có mối liên quan tới Cực Lạc giáo. Giả tỷ Cực Lạc giáo muốn tìm đến Bành huynh đã hạ sát, tại hạ cũng quyết không hạ thủ giết Ngô cô nương.
Bành Xuân Thâm hỏi :
- Giữa Cao huynh và Cực Lạc giáo ở vào thế chẳng đội trời chung như vậy ư ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Mối ân oán giữa cá nhân là việc nhỏ, nhưng khí vận võ lâm là việc lớn. Nếu Cực Lạc giáo của Lục Minh Vũ không bị phá tan mà đằng sau hắn đã có chỗ tựa thì đến ngày hắn chính thực ra đời tức là ngày thiên hạ điêu tàn và sinh linh bị đầu độc Bành Xuân Thâm ngạc nhiên hỏi :
- Lục Minh Vũ còn chỗ tựa nào nữa ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Nếu hắn không có chỗ tựa thì tại hạ đã quyết đấu sinh tử với hắn lâu rồi. Đồng thời nhiệm vụ của tại hạ là đối phó với chổ tựa của hắn chứ không phải với chính hắn.
Y đảo mắt nhìn Ngô Đinh Hương nói tiếp :
- Phái Lạc Xuyên đã điều tra được Lục Minh Vũ chuyên dùng cổ thuật. Cổ thuật của đàn ông cùng một đường lối với "Mỵ thuật" của đàn bà. Do đó, bọn họ nhân định Ngô cô nương có mối liên quan với Lục Minh Vũ.
Cao Thanh Vân nói ra bao nhiêu việc trong bức màn bí mật khiến cho những người giàu kinh nghiệm biết ngay không phải là chuyện giả, vì bất cứ ai mà bịa chuyện cũng không thể đi vào tình trạng khúc chiết, phức lạp đến thế.
Ngô Đinh Hương nhăn nhó cười hỏi :
- Giả tỷ bản nhân không có liên quan gì đến Cực Lạc giáo mà Cao tiên sinh chịu lời ủy thác của người lại được người đền đáp trọng hậu thì tiên sinh tất ra tay đẩy bản nhân vào nơi tử địa phải chăng ?
Cao Thanh Vân cười đáp :
- Cái đó tại hạ chưa nghĩ tới. Nhưng có một điểm chắc chắn là Diêu Văn Thái lầm lẫn rồi.
Ngô Đinh Hương hỏi :
- Hắn lầm lẫn ở điểm nào ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Bọn hắn đều cho rằng Ngô cô nương là con người dâm đãng, nhưng theo nhận xét của tại hạ thì trái lại, chẳng những cô nương không dâm đãng mà là con người trinh liệt nữa.
Ngô Đinh Hương sửng sốt hỏi :
- Hiển nhiên tiên sinh bắt gặp Bành Xuân Thâm ở đây mà còn nghĩ vậy ư ?
Cao Thanh Vân đáp :
- Bất luận ai ở đây, tại hạ cũng nghĩ thế. Ngô Đinh Hương buông tiếng thở dài, nhưng đồng thời y lộ vẻ mừng vui, khẽ nói :
- Lời nói thốt ra từ miệng Cao tiên sinh thật khiến người ta khó lòng tin được.
Cao Thanh Vân nói :
- Tại hạ đã nghe lời tưởng thuật của Diêu Văn Thái lại nghe lời miêu tả của sư đệ y là Từ Phác, nếu bọn họ nói đúng thì Ngô cô nương phải có những cái nhìn lẳng lơ, cử chỉ quyến rũ, dâm tà mới phải.
Y ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Nhưng tại hạ xem ra thì cô nương phong độ rất uy nghi, vượt qua sự tưởng tượng của tại hạ, chẳng có chút chi dâm tà. Vì thế mà lúc đầu tại hạ tưởng cô nương chẳng phảI là Ngô Đinh Hương, Ngô Đinh Hương mỉm cười. Hiển nhiên những lời lý luận của Cao Thanh Vân làm cho nàng rất khoan khoái.
Cao Thanh Vân đảo cặp mắt sắc bén nhìn mặt hai người nói tiếp :
- Tại hạ suy đi nghĩ lại thì thấy sự việc không hợp tình hợp lý. Mãi đến bây giờ với nghĩ ra duyên cớ. Vì họ thấy Ngô cô nương rèn luyện "mỵ công" nên hết thảy đồng môn ai cũng yên trí về tư cách dâm đãng của người luyện môn này. Trong bụng đã có sẵn thành kiến. Họ coi cô nương bằng con mắt khác thường. Thậm chí cả nụ cười hồn nhiên của cô nương họ cũng cho là biểu lộ thói dâm tà.
Cao Thanh Vân tự tin ở những lý luận của mình. Y nói tiếp:
- Ngô cô nương vốn là người được trời ban cho sắc đẹp, nhưng bọn kia đã yên trí cô nương luyện thành tính dâm đãng thì cái nhan sắc kia chỉ đưa tới khía cạnh xấu xa. Nói trắtlg ra họ cho là cái đẹp quyến rũ, lẳng lơ, thu hút đàn ông ở trong trạng thái thông thường, cô nương là đại tẩu của chúng, nên chúng không dám sinh tà niệm lại càng để ý hơn, cái nhìn của họ không khỏi thiên lệch.
Ngô Đinh Hương đột nhiên quì xuống nói:
- Hỡi ôi ! Cao Tiêu sinh giải đáp được mối nghi ngờ cho tiện thiếp, nên nhận một lạy này.
Cao Thanh Vân vội nghiêng mình né tránh, đáp :
- Xin cô nương đứng dậy. Khi nào tại hạ dám nhận đại lễ của cô nương.
Ngô Đinh Hương nghe giải thích một hồi rồi đứng dậy nói :
- Cao tiên sinh ! Tiện thiếp tự biết mình không phải là kẻ dâm đãmg. Tiện thiếp nhớ lại ngày trước mình đối với họ tử tế bao nhiêu họ càng muốn tránh xa mình bấy nhiêu, rồi sinh sự phân ly.
Cao Thanh Vân khuyên nhủ :
- Việc gì đã qua không nên nghĩ nhiều nữa. Đối với việc mà tại hạ đã chịu lời ủy thác cũng không giải quyết được. Tại hạ đành theo lại hành động của các vị ngày trước đưa một người giả ra để phúc đáp. Còn cô nương cùng Bành huynh nên đến nơi khác ẩn cư là xong..
Bành Xuân Thâm và Ngô Đinh Hương đều lấy làm hoan hỷ, nỗi vui mừng lộ ra ngoài mặt. Ngô Đinh Hương nói :
- Công phu mà tiện thiếp rèn luyện, thực ra chỉ là môn trụ nhan và quả có chút tà môn.
Nàng ngó Bành Xuân Thâm nói tiếp :
- Y tinh thông "cổ thuật". Hơn nữa bọn tiện thiếp chẳng những là chỗ quen biết từ trước, mà khi gặp mặt lại có cảm tình. Một là tiện thiếp căm hận Diêu Văn Thái, một là nghĩ tới tình nghĩa trước xưa, nên mới cùng y....