Biên hoang truyền thuyết
Hồi 69
Tối giai vũ khí
Yến Phi thong dong tản bộ trên đường cái, nhìn Cao Ngạn đang dè dè dặt dặt, nhìn trái ngó phải, đề phòng địch nhân xông ra đột tập mà nói: “Trên mình ngươi có bao nhiêu tiền?”.
Cao Ngạn cười khổ: “Chỉ còn bốn đĩnh vàng, chắc đổi được một trăm thẻ đánh bạc”. Yến Phi thất thanh: “Chỉ có bao nhiêu vậy thôi? Thật là hư hỏng”.
Cao Ngạn than: “Nếu không phải đã xài hết tiền, hay không phải có Thiên Thiên, ta sao mà chịu theo ngươi về. Hừ! Mẹ bà ngươi! Ta còn có mấy đồng mà lão ca ngươi cũng muốn đi dâng cho đổ trường sao? Thật không hiểu nổi ngươi sao lại nắm chắc phần thắng như vậy?”.
Yến Phi mỉm cười: “Vì ta ít ra là một nửa thần tiên. Ta nói ngươi đặt cửa nào thì ngươi đem hết ra mà đặt, đơn giản vậy thôi, hiểu chưa?”.
Cao Ngạn dẫn chàng quẹo vào một đường hẻm, khách lai vãng càng đông, tuy người nào cũng ghé mắt nhìn bọn họ, lại không có ai dám quấy nhiễu bọn họ.
Tâm linh của Yến Phi một mực bình tĩnh, sự linh mẫn của cảm quan không ngừng gia tăng, tình huống trên đường nắm chắc trong lòng bàn tay không để một chút xíu nào thoát ra.
Cao Ngạn lại hưng phấn lên, đến gần nói: “Đâu có lầm dẫn ngươi đi gặp Kỷ Thiên Thiên chứ? Ài! Ta ghen tị muốn chết, tuy nàng đối với ai cũng đều nhiệt tình có thiện ý, nhưng ta luôn cảm thấy nàng đối với ngươi đặc biệt hơn một chút”.
Yến Phi điềm đạm hỏi: “Ngươi không phải đã chuyển mục tiêu sang Tiểu Thi sao?”.
Cao Ngạn liền bẽn lẽn, ê a: “Có chuyện đó sao? Ta chỉ cảm thấy Tiểu Thi khả ái quá! Ài! Ả quá câu cẩn thủ lễ, không thích hợp mấy với khẩu vị của ta, cảm giác mới lạ, không biết sao lại cảm thấy ả khả ái như vậy”.
Yến Phi chọc quê: “Đừng hòng gạt ta, có phải là vì cứ cự tuyệt tránh xa ngươi cho nên mới nổi nóng làm ngon hả!”.
Cao Ngạn vội đánh trống lãng, chỉ chỗ xa xa đằng trước đèn đuốc sáng lạn, vui vẻ thốt: “Về nhà rồi!”.
o0o
Một luồng sát khí bức người bộc phát thẳng sang, Lưu Dụ hừ lạnh một tiếng, hữu thủ lạc trên cán đao, gã tuy không một chút sợ hãi đối với Mộ Dung Chiến, lại biết rõ Mộ Dung Chiến là cao thủ nhất đẳng, chỉ ứng phó một mình hắn là đã phải cật lực phi thường, hơn nữa khó mà nắm chắc. Còn bên mình ngoại trừ Kỷ Thiên Thiên có chút nghề, những người khác đều không kham nổi một chiêu, động thủ khẳng định bị kém.
Biện pháp giải quyết duy nhất là dùng lời ghim Mộ Dung Chiến, ép hắn đơn đả độc đấu mà quyết định thắng bại.
Mộ Dung Chiến song mục tinh quang loang loáng, trầm giọng: “Dám hỏi Lưu huynh có phải đem chuyện của Yến Phi lãnh hết lên mình?”.
Lưu Dụ thản nhiên cười đáp: “Đó là đương nhiên! Yến Phi là huynh đệ của ta, chuyện của y là chuyện của ta”.
Cho dù Kỷ Thiên Thiên không rõ quy củ giang hồ hay quy củ của Biên Hoang Tập cũng biết Lưu Dụ nói lời đó ra, song phương không còn có thể thân thiện bỏ qua được nữa. “A!”.
Sát khí của Mộ Dung Chiến liền giảm bớt quá nửa, chuyển sang nhìn Tiểu Thi sợ đến mức mặt mày xanh lè, ả không cầm được mới la lên một tiếng kinh hãi, hỏi: “Tiểu cô nương đây là...”.
Kỷ Thiên Thiên có hơi không vui, than: “Nàng ta là hảo tỷ muội Tiểu Thi của Thiên Thiên, bị thần khí hung hãn của Mộ Dung thủ lãnh hù sợ quá!”.
Vượt ngoài ý liệu của các chiến sĩ Mộ Dung Tiên Ti tộc đã biết quá rõ về tính cách của Mộ Dung Chiến, cả bọn Bàng Nghĩa Lưu Dụ cũng hoàn toàn không dự đoán được, Mộ Dung Chiến hiếu chiến hung hãn hữu thủ lập tức rời khỏi cán đao, còn giang rộng hai tay, biểu thị không có ý đồ tác chiến, có chút ý lúng túng ngượng nghịu thốt: “Làm cho Tiểu Thi cô nương sợ hãi, tội quá tội quá. Ài! Đêm nay ta lặn lội xuyên thành đến chào hỏi Thiên Thiên tiểu thư và Tiểu Thi cô nương, thỉnh an hỏi thăm. Xin hỏi Thiên Thiên tiểu thư chuẩn bị lưu lại ở Biên Hoang Tập bao lâu?”.
Đám thủ hạ đằng sau hắn cũng ngầm thở phào, đối với vị tuyệt sắc mỹ nhân có thể khuynh quốc khuynh thành Kỷ Thiên Thiên này, duy chỉ có sợ mình có biểu hiện không tốt, đâu có hứng mà khởi động ý niệm thô tục trong đầu.
Lúc này Lưu Dụ biến thành người bàng quan, tay nắm đao đã buông lỏng, thầm nghĩ bảo hộ Kỷ Thiên Thiên đã không phải dễ dàng rồi, ứng phó bão tố ong bướm cho nàng lại càng làm cho người ta đau đầu.
Kỷ Thiên Thiên đôi mắt đẹp hiện ra thần sắc tán thưởng trong ngần mê hoặc, tươi tắn vui vẻ thốt: “Mộ Dung thủ lãnh quả nhiên là người thông tình đạt lý, Thiên Thiên trước mắt còn chưa tính tới ly khai Biên Hoang Tập, muốn thấy Đệ Nhất lâu từ đống tro tàn hồi phục lại phong quang của năm xưa là tâm nguyện lớn nhất hiện tại của nô gia”.
Mộ Dung Chiến mừng rỡ: “Thiên Thiên tiểu thư nếu chịu định cư ở đây một đoạn ngày tháng thì thật là vinh hạnh của Biên Hoang Tập. Có gì cần Mộ Dung Chiến ta, cứ hết lòng phân phó. Ở Biên Hoang Tập, lời nói của ta vẫn có chút tác dụng”.
Lần này chính Mộ Dung Chiến cũng hồ đồ, bắt đầu làm lẫn lộn mơ hồ hành động mình đến tìm Yến Phi, bất quá hắn đâu có thời gian mà nghĩ ngợi, quan trọng nhất là không đường đột với giai nhân, quan trọng nhất là có thể giữ được lòng vui vẻ của người ngọc trước mắt.
Kỷ Thiên Thiên không ngừng biến hóa, mỗi một biến hóa đều thoát ra từ đôi mắt đẹp phong thái hớp hồn đó. Chúng đang để lộ thần sắc xa vời mông lung, vọng nhìn bầu trời đêm tráng lệ bên trên Biên Hoang Tập, bâng quơ thốt: “Thiên Thiên đối với Biên Hoang Tập không có mong mỏi kiêu sa gì, chỉ hy vọng theo sự trùng kiến của Đệ Nhất lâu, tất cả hồi phục như cũ, không bị sự áp bức bóc lột của thuế mà nặng nề khuôn phép hà khắc, ai ai cũng nỗ lực làm ăn kiếm tiền, không chịu ảnh hưởng của bất kỳ thế lực Nam Bắc nào, theo đạo nghĩa và quy củ giang hồ”.
Mộ Dung Chiến hiện ra thần sắc nghĩ ngợi, Lưu Dụ đương nhiên biết hắn sẽ không vì mấy câu nói đó mà sửa đổi tác phong, nhưng vì là từ bờ môi thơm của Kỷ Thiên Thiên phun ra, Mộ Dung Chiến đâu thể nào không tôn trọng lắng nghe nghĩ ngợi. Mỵ lực của Kỷ Thiên Thiên tựa hồ có uy lực và bản lãnh chinh phục Biên Hoang Tập còn hơn cả đao của gã và kiếm của Yến Phi cộng lại.
Bọn Bàng Nghĩa cũng bắt đầu cảm nhận được sự cổ quái trong tình huống trước mắt, hơn nữa có ý vị rất hoang đường, khơi khơi lại là sự thật như vậy. Bên Mộ Dung Chiến từ trên xuống dưới không có một người nào là thiện nam tín nữ, ngày thường hoành hành Biên Hoang, hiện tại lại ngoan ngoãn quá đáng.
Kỷ Thiên Thiên mục quang quay về chỗ Mộ Dung Chiến, hàng mi chớp chớp, làm cho nàng càng duyên dáng yêu kiều, có hơi nũng nịu thốt: “Thiên Thiên cùng Yến Phi công tử tuy là mới quen, đã biết rõ y là người không thích dính vào chuyện của người khác, Mộ Dung thủ lãnh anh hùng xuất chúng, Thiên Thiên thật không muốn thấy giữa hai người xuất hiện tình huống thế bất lưỡng lập”.
Lưu Dụ trực giác cảm thấy Kỷ Thiên Thiên đối với cao thủ Tiên Ti tộc uy vũ bất phàm này đã sinh ra hứng thú, tiến thêm một bước biết thêm nàng không những không phải là nữ tử cao không với tới, lánh xa người ta ngàn dặm, mà còn đa tình phi thường, chỉ là đám công tử ẻo lả ở Kiến Khang không có ai có thể làm nàng động tâm!
Mộ Dung Chiến để lộ thần tình chua chát phát từ chân tâm, than: “Cừu hận giữa ta và Yến Phi không phải mới bắt đầu từ hôm nay, mà liên quan đến vinh dự của bổn tộc, bất quá ta và Yến Phi là một chuyện, giao tình với Thiên Thiên tiểu thư lại là một chuyện khác, hy vọng Thiên Thiên tiểu thư minh bạch quy củ này của Biên Hoang Tập”.
Tiếp đó hít một hơi sâu: “Không biết Mộ Dung Chiến có phước phận được thưởng thức một khúc đàn thiên hạ vô song của Thiên Thiên tiểu thư không?”.
Kỷ Thiên Thiên mỉm cười: “Người ta còn chưa an vị mà, mấy ngày sau người đến có được không.
Thần sắc trầm trọng của Mộ Dung Chiến liền quét sạch như không, mừng rỡ bái tạ, còn quay về phía bọn Lưu Dụ và Bàng Nghĩa khách khí chào hỏi rồi mới dương dương ra đi.
o0o
Dạ Oa Tử là khu vực con tim của Biên Hoang Tập, giống như Biên Hoang Tập có biên giới mà không có tường, vòng quanh lấy gác chuông làm trung tâm, khu vực ngang dọc ba con đường cái. Lầu phòng khu này cũng là loại hoành tráng vĩ đại nhất Biên Hoang Tập, bao gồm mười tám tòa thanh lâu và bảy gian đổ trường.
Dạ Oa Tử1 là Biên Hoang trong Biên Hoang Tập, là nơi vui chơi dẹp bỏ xung đột của các đại thế lực trong Tập, các bang mỗi năm đều cử hành nghi thức rung chuông một lần, lập thệ không để mưa máu gió tanh lọt từ bên ngoài lọt vào trong Ổ, khiến Dạ Oa Tử trở thành thánh địa lạc thú an toàn nhất trong Tập.
Trong mắt thiên hạ, Hoang nhân là một đám sa đọa, tỏ lộ hết những thói hư tật xấu của nhân tính; tâm địa của Hoang nhân lại quái lạ, không ngờ lại coi vậy là vinh dự, vì chỉ có mặc tính mặc tình mới có thể hưởng thụ đời sống.
Biên Hoang Tập vì vậy đã biến thành trường sa đọa lớn nhất trên thế gian, mà chỗ duy nhất có thể gồng gánh danh tiếng đó của Biên Hoang Tập tất là Dạ Oa Tử, không còn nghi ngờ gì nữa. Nó là Tần Hoài hà của Biên Hoang Tập, lại không bị ước thúc như Tần Hoài hà, là cõi đào hoa kiêng lánh thế gian giữa vùng đất hung tàn, là nơi tỵ nạn lúc mưa gió bạo ngược, là tượng trưng của Biên Hoang Tập, là thánh thổ của Biên Hoang Tập.
Ánh đèn huy hoàng xán lạn, chiếu toàn khu vực Dạ Oa Tử sáng như ban ngày ngũ quang thập sắc kỳ dị, lấy gác chuông làm trung tâm ngang dọc đan chéo mấy con đường lớn, người qua kẻ lại, phảng phất như giờ phút này mới là buổi tinh sương của ngày mới.
Cao Ngạn đạp chân vào Dạ Oa Tử, toàn thân như lập tức biến đổi, biến thành thần khí nghênh ngang, vì hắn biết trước khi rời khỏi Dạ Oa Tử, không có ai dám động đánh hắn.
Trên sự thật mỗi một người tiến vào Dạ Oa Tử cũng sẽ lắc mình biến dạng, biến thành một người khác, có lẽ chỉ là trở về bản thân thật sự. Bên ngoài mưa to gió lớn, có rất nhiều lúc phải nhẫn nhịn nuốt lời, nhưng ở đây, có thể vứt bỏ mọi cố kỵ. Hoang nhân có tập quán tốt là chuyện xảy ra trong khu ăn chơi này đều không đem ra ngoài.
Người đến đây là để tìm vui, không phiền não.
Tiếng kêu la từ trong xe ngựa truyền ra, tiếp đó tiếng vó ngựa ồ ạt, mười mấy kỵ sĩ phóng với tốc độ cao dọc đường gào thét.
Cao Ngạn cười nói: “Lại là đám thỏ đế Dạ Oa tộc”.
Muốn nói tới Dạ Oa tộc, không thể không đề cập tới người sáng lập nó - “Biên Hoang danh sĩ” Trác Cuồng Sinh, không có ai đó có phải là cái tên thật mà cha y đặt cho y hay là tên hiệu sau khi đến Biên Hoang Tập. Cũng đừng nghĩ y là một người điên điên dại dại, trên sự thật y từ bề ngoài cho đến lời ăn tiếng nói đều nho nhã bất phàm; chỉ là cái trong đầu nghĩ ra đều không tưởng tượng nổi, lại khơi khơi thiết thực có thể làm. Sự xuất hiện của Dạ Oa Tử chính là y bằng ba tấc lưỡi đã đi một vòng du thuyết khắp các đại thế lực mà ra đời, thật sự thư giãn hòa hoãn sự đối đầu khẩn trương giữa các bang hội.
Người của Biên Hoang Tập lại thương y mà tôn y là “Quán trưởng”, vì y cũng là người chủ trì kiêm đại lão bản của quán kể chuyện duy nhất trong thánh địa, cái bán ra là cố sự bên ngoài Biên Hoang Tập. Chuyện nóng hổi trước mắt đương nhiên là tất cả sự việc liên quan đến trận chiến Phì Thủy, khiến cho Trác Cuồng Sinh làm ăn khấm khá.
Dạ Oa tộc là một ý tưởng khác của Trác Cuồng Sinh, là sáng tạo và thủ đoạn kỳ dị khiến cho các chủng tộc ở Biên Hoang Tập dung hòa, Dạ Oa tộc tự xưng là Oa hữu.
Dạ Oa tộc cho phép bất cứ người nào thêm người, người của các bang hội khác nhau, các chủng tộc khác nhau, sau khi vào tộc, mỗi lần đạp chân vào thánh địa, quăng bỏ hết thù oán bên ngoài, mọi người liên kết thành đoàn đội biến thành huynh đệ tầm hoan tác lạc, chỉ nói chuyện phong nguyệt, không can thiệp tới chuyện khác.
Sự tồn tại của Dạ Oa tộc trở thành nền móng hòa bình của Dạ Oa Tử. Ai dám phạm quy, tộc nhân sẽ tụ lại tấn công.
Yến Phi ngạc nhiên: “Ngươi không phải cũng thuộc Dạ Oa tộc sao? Mắng bọn chúng có khác gì tự mắng mình”.
Mười mấy kỵ sĩ từ xa nhìn thấy hai người, lập tức hú lên liên hồi, thần tình hưng phấn gò cương ngựa, gượng kềm chế xung thế đến bên hai người, ngựa vẫn còn phun phì phì. Thanh niên Khương tộc đi đầu cười lớn: “Cao Ngạn tiểu tử, ngươi lại về đó à!”.
Tiếp đó mục quang rơi trên mình Yến Phi: “Mẹ bà ta! Có phải ta hoa mắt nhìn lầm không, Yến Phi chưa từng đạp chân vào thánh Oa, sao lại xuất hiện ở đây, là ngọn gió nào thổi đến đây vậy?”.
Thanh niên Hán tộc bên cạnh gã không ghìm được: “Diêu Mãnh ngươi còn vòng vèo gì nữa? Còn không mau sảng khoái nói ra tâm nguyện của hơn ba ngàn Oa hữu bọn ta đi?”. Cao Ngạn ngạc nhiên: “Thật ra là tâm nguyện con mẹ gì đó?”.
Diêu Mãnh vui vẻ: “Bên ngoài có người đồn đại là Tần Hoài đệ nhất tuyệt sắc Kỷ Thiên Thiên đã theo các ngươi đến Biên Hoang Tập, Chúc lão đại còn đem Đệ Nhất lâu tặng cho nàng làm quà gặp mặt! Có phải có chuyện đó không?”.
Yến Phi liền sinh ra cảm giác như Lưu Dụ, thật sự có thể chinh phục Biên Hoang Tập không phải là kiếm của chàng hay đao của Lưu Dụ, mà là sự mỹ lệ của Kỷ Thiên Thiên, chàng và Lưu Dụ chỉ là phụ trợ bên cạnh.
Cao Ngạn ngạc nhiên: “Tin tức của các ngươi không ngờ linh thông như vậy!”. Mọi người cùng hú lớn, không khí càng nhiệt náo.
Diêu Mãnh mừng rỡ: “Thì ra là chuyện có thật, thật là khó tin. Oa chủ đã quyết định trong Oa hội đề xuất dùng nghi thức rung chuông long trọng nhất hoan nghênh Thiên Thiên tiểu thư giá lâm Biên Hoang Tập, có thành ý muốn mời nàng lên lầu chuông biểu diễn tài đàn hát, các ngươi là những lão đại ca có tiếng ở Biên Hoang Tập, tự nhiên là cần đứng cùng lập trường của bọn ta, thuyết phục Thiên Thiên tiểu thư”.
Oa hội là hội nghị cử hành mỗi tháng trong Dạ Oa Tử, tổng cộng có tám vị chủ tịch, do Oa chủ Trác Cuồng Sinh chủ trì, người được chọn làm chủ tịch đều là đầu đàn của bang hội có thế lực nhất, hay nhân vật mặt mũi nắm giữ gân mạch kinh tế và có ảnh hưởng lớn nhất. Do các thế lực của Biên Hoang Tập không ngừng đánh đấm, biến hóa liên miên, cho nên mỗi lần hội nghị đều cần quyết định xem lần này ai có tư cách ngồi ghế chủ tịch.
Oa hội đối với sự cân bằng của Biên Hoang Tập có tác dụng quyết định, rất nhiều chuyện hục hặc được giải quyết thẳng trong hội nghị.
Yến Phi lập tức đầu to như cái đấu, chỉ nhìn thần tình của đám trẻ lóc chóc của Biên Hoang Tập này là biết ngay ai ai cũng sẵn sàng đánh đấm, thề phải đoạt cho được mỹ nhân đem về. May là ngoài lúc về Oa, bọn chúng sẽ biến thành Hoang dân bình thường, bất quá nếu Kỷ Thiên Thiên thật sự bước chân vào khu vực mọi người bình đẳng này, có trời mới biết được sẽ xảy ra chuyện gì?
Cao Ngạn lập tức phừng phừng thần khí, ngang nhiên nói: “Lão tử còn nghĩ là chuyện gì, chuyện nhỏ như vậy, để Cao Ngạn ta lo”.
Bọn Diêu Mãnh đồng thanh hoan hô, quất ngựa đi.
o0o
Một cánh đồng cách Biên Hoang Tập hai chục dặm về phía tây, đại đội nhân mã đang dựng trại nghỉ ngơi, một đội người chợt phóng ra khỏi doanh trại, quất ngựa thẳng lên một gò đất gần đó, dừng cương dõi nhìn Biên Hoang Tập.
Biên Hoang Tập giống như một viên minh châu chói lòa giữa vùng đất tối tăm, đèn đuốc huy hoàng xán lạn.
Người đứng giữa toàn thân bạch y, khoác trường bào tay rộng màu lam lợt, hông giắt trường kiếm đặc biệt to lớn, hình thức cổ xưa, người biết y là Đồ Phụng Tam đều rõ thanh kiếm này không những đã làm cho vô số cao thủ tự nghĩ mình đệ nhất phải uống hận, mà còn lấy thủ cấp tướng địch giữ thiên quân vạn mã dễ như thò tay vào túi mình lấy đồ.
Suốt một dải Kinh Châu Lưỡng Hồ, con nít ban đêm khóc nhè nghe tên y là nín liền. Y là thủ hạ đắc lực nhất của Hoàn Huyền, còn là bạn chi giao từ tấm bé của Hoàn Huyền, là người Hoàn Huyền tín nhiệm nhất.
Vóc dáng của y không khôi ngô gì lắm, bề ngoài giống như có phong thái nhiếp hồn của các danh sĩ Giang Tả, thân hình cao ráo, gương mặt gầy gò, khóe miệng tựa như vĩnh viễn mang nụ cười tự phụ có vẻ khinh miệt người khác, xét nét. Bên trên cái mũi cao thẳng là một đôi mắt thần quang lấp loáng, tựa như ẩn tàng trí tuệ dùng không bao giờ cạn, màu da vàng ngời, vầng trán cao rộng, khi không nói chuyện mang một luồng sát khí lẫm liệt làm cho người ta phát lãnh.
Đại hán bên trái y chắp tay sau lưng, mặt như đúc bằng sắt, mắt như hai viên đồng, toàn thân tản phát hơi hám âm trầm, khuôn mặt xương xẩu bên trên cái cổ chắc nịch có một vết thẹo chạy dài từ dái tai đến khóe mắt trái, khiến cho hắn càng nhìn càng thấy rợn người. Người này là “Liên Hoàn Phủ” Bác Kinh Lôi, vốn là thủ lãnh mã tặc có tiếng ở Kinh Châu, sau vì động chạm tới Nhiếp Thiên Hoàn của Lưỡng Hồ Bang, gởi mình dưới trướng Đồ Phụng Tam, trở thành thủ hạ đắc lực nhất của y.
Người bên phải là “Ác Hồ” Âm Kỳ, gã được cái danh này là vì tướng tá của gã giống hồ ly, là quân sư cầm đầu “Chấn Kinh Hội” do Đồ Phụng Tam sáng lập, không những giảo hoạt như hồ ly, hơn nữa hành sự bất chấp thủ đoạn, bằng vào trí lực và tâm trường như sắt đá, bằng đủ thứ phương pháp lừa gạt, thu mua, bạo lực, khuếch trương thế lực cho Đồ Phụng Tam dưới cánh Hoàn Huyền. Võ công của gã cũng gần bằng Bác Kinh Lôi, là nhân vật ngồi ghế hạng ba của Chấn Kinh Hội.
Lúc này Âm Kỳ chỉ Biên Hoang Tập cười âm trầm: “Ngày mai bọn ta tiến vào Biên Hoang Tập, Chúc Thiên Vân tất sẽ đại họa lâm đầu”.
Bác Kinh Lôi hừ lạnh: “Giang Hải Lưu không ngờ dám qua mặt Nam Quận Công, dám nuôi ý đồ thông qua Chúc Thiên Vân mà khuếch trương thế lực ở Biên Hoang Tập, thật là chán sống mà!”.
Âm Kỳ hung ác thốt: “Nếu không phải Nam Quận Công nghĩ y trước mắt còn có giá trị lợi dụng, muốn giết y dễ như trở bàn tay”.
Đồ Phụng Tam điềm đạm thốt: “Đừng coi thường Giang Hải Lưu, người này thật có con mắt nhìn xa, biết rõ trong hình thế phương Nam hiện tại, có nguồn khắp mọi nơi mới sống dai sống lâu. Trừ phi bọn ta và Tạ An, Tạ Huyền đã phân thắng bại rõ rệt, nếu không Giang Hải Lưu tuyệt sẽ không nghiêng dựa bất cứ bên nào. Y muốn giữ chỗ đứng ở Biên Hoang Tập, chính là muốn gia tăng giá trị bản thân, khiến bất cứ bên nào cũng không dám khinh cử vọng động đến y”.
Bác Kinh Lôi song mục bắn ra cừu hận thâm sâu, trầm giọng: “Nghe nói Nhiếp Thiên Hoàn cũng để mắt tới Biên Hoang Tập, còn phái Hác Trường Hanh đến Biên Hoang Tập tìm chết, tôi và hắn phải tính cho xong món nợ xưa”.
Đồ Phụng Tam thong dong liếc Bác Kinh Lôi, vết thẹo trên mặt họ Bắc chính là bị bảo kiếm “Thiên Binh” danh chấn Lưỡng Hồ của Hác Trường Hanh rạch, vì hôm đó Bác Kinh Lôi trúng mai phục của Lưỡng Hồ bang, cho nên không phục. Bác Kinh Lôi có thể một mình thoát khỏi trùng vây, chính là hiển thị Hác Trường Hanh còn chưa đủ bản lãnh để bắt giữ hắn.
Đồ Phụng Tam mỉm cười: “Chuyện nhỏ không nhẫn nhịn tất làm loạn đại mưu, bọn ta lần này đến Biên Hoang Tập không phải là để thanh toán mấy chuyện cá nhân, mà là muốn khống chế Biên Hoang Tập tuyệt đối, giúp cho chuyện sau này của Nam Quận Công, rõ chứ!”.
Hai người đồng thanh vâng dạ, đối với Đồ Phụng Tam, cho dù giảo hoạt như bọn chúng cũng phải khẩu phục tâm phục, đều là vì không có ai rành thủ đoạn của Đồ Phụng Tam hơn bọn chúng.
Đồ Phụng Tam song mục chợt sáng ngời, tựa hồ Biên Hoang Tập đã sớm thành vật trong túi y, dịu giọng: “Bắt đầu từ ngày mai, Biên Hoang Tập sẽ từng bước y theo kế hoạch của bọn ta mà biến đổi, vĩnh viễn không thể hồi phục bộ dạng trước đây”.
Chú thích:
1 Dạ Oa tử: Ổ đêm.
Hồi 70
Biên Hoang chi dạ
Lưu Dụ leo lên ngồi trên đống hòm chất cao, nhìn Kỷ Thiên Thiên sai khiến bọn Bàng Nghĩa loay hoay vòng vòng, bận bịu giăng trướng cho hai chủ tỳ nàng, Kỷ Thiên Thiên lâu lâu lại kéo Bàng Nghĩa đến vị trí Đệ Nhất lâu chỉ chỉ nói nói, không cần nói cũng biết là có đề nghị mới gì đó.
Kỷ Thiên Thiên quả là một nữ tử khả ái khó lòng cự tuyệt, Lưu Dụ tự mình đâu có làm được, Yến Phi đâu có làm được, Cao Ngạn càng khỏi cần phải nói tới.
Lưu Dụ chợt giật mình, sực phát giác đôi mắt của mình nãy giờ không rời khỏi Kỷ Thiên Thiên, bất giác đã dùng hết tâm thần không bỏ qua bất kỳ một biểu tình một động tác nào của nàng, chỉ nhìn nàng thôi đã là một hưởng thụ tối cao, gã chưa từng thử chăm chú nhìn người khác phái như vậy. Giờ phút này gã không biết được đất trời không có nàng sẽ biến thành ra sao, nhưng khẳng định sẽ làm cho mọi người mất đi rất nhiều sinh thú.
Kỷ Thiên Thiên nói xong, lại quay về bố trí màn trướng, nhìn nàng bộ dạng hứng chí bừng bừng cười yêu kiều là biết nàng không những không một chút lo lắng tới Hán bang hay Hồ bang, mà còn hưởng thụ mỗi một giờ một phút trong Biên Hoang Tập này phi thường.
Người tụ tập dòm ngó tuy đã tản đi, nhưng không ngừng có người lòng vòng xung quanh, rõ ràng là đến nhìn Kỷ Thiên Thiên, may là ai ai cũng biết quy củ đừng hẻo lánh đụng chạm chuyện người ta của Biên Hoang Tập, chỉ dám đứng cách xa mà liếc nhìn.
Bàng Nghĩa đến bên cạnh gã ngồi xuống, thở phào thỏa mãn, nhắm mắt lại. Lưu Dụ nhịn không được hỏi: “Thiên Thiên có ý tưởng cổ quái gì vậy?”.
Bàng Nghĩa mơ màng đáp: “Nàng muốn một cái bàn riêng, muốn đặt bên cạnh cái bàn riêng của Yến Phi, vì nàng thích hàng ngày thưởng thức sinh hoạt nhiệt náo của Đông môn đại nhai với tâm tình thoải mái dưới sự bảo hộ của Biên Hoang đệ nhất cao thủ”.
Lưu Dụ than: “Nói ra có lẽ không có ai tin, nhưng tương lai thống trị Biên Hoang Tập sẽ là Thiên Thiên mà không phải là bất kỳ ai khác. Trừ phi có người đem trăm vạn đại quân xuống Nam như Phù Kiên, bằng không sẽ không có ai có thể bằng vào võ lực mà chinh phục Biên Hoang Tập; lại không có mấy ai có lực lượng làm được. Cho nên ta có dự cảm Thiên Thiên bằng vào sự mỹ lệ, cá tính và lan tâm huệ chất của nàng có lẽ có thể hoàn thành bá nghiệp mà không tốn một giọt máu”.
Bàng Nghĩa giương mắt, gật đầu: “Ta chưa từng thấy Hồ tặc đối với nữ nhân thái độ phục tùng cung thuận, khách khí lễ độ như vậy. Mỵ lực của Thiên Thiên quả là kinh hồn, người nào độc ác với nàng được thì khẳng định không phải là người, nam hay nữ cũng vậy”.
Lưu Dụ hỏi: “Hồi nãy ngươi có sợ không?”.
Bàng Nghĩa than: “Nói không sợ thì là gạt ngươi. Bất quá khi Thiên Thiên bắt đầu nói chuyện, ta toàn thần chăm chú nhìn mỗi một nụ cười mỗi một cái nhăn nhó của nàng, cả cha mình là ai cũng đã quên luôn, còn biết sợ gì nữa”.
Lưu Dụ cười: “Lão ca động tâm rồi sao?”.
Bàng Nghĩa đáp: “Đối diện với giai nhân như vậy, ai có thể không động tâm? Nếu nghe được nàng đàn ca chắc lại càng khủng khiếp hơn nữa. Bất quá ta tự biết mình không có phận mà trông mong. Trên sự thật Thiên Thiên có một thứ khí chất cao quý làm cho người ta không dám bẻ bắt, chỉ đứng đằng xa mà nhìn, khiến người ta không dám sinh ra vọng niệm, làm vậy cứ như là nham nhở khinh lờn”.
Lưu Dụ nói: “Tiểu Thi cũng không tệ!”.
Khuôn mặt hoang đàng phá trời của Bàng Nghĩa ửng đỏ, nhíu mày: “Ngươi đang nói bậy gì đó?”.
Lưu Dụ cười hì hì: “Không có gì! Chỉ là thấy lão ca ngươi đặc biệt lo cho Tiểu Thi, thuận miệng nói vậy thôi! Khà khà!”.
Bàng Nghĩa cười khổ: “Nói gì cũng không được, nếu ngươi phao đồn rùm beng, ta sẽ liều mạng với ngươi”.
Tiếp đó lại nói: “Ngày mai nếu Chúc lão đại chịu ngoan ngoãn trả gỗ, ta trước tiên phải đóng một cái bàn một cái ghế, để nàng có thể ngồi xem công trình trùng kiến Đệ Nhất lâu”.
Lưu Dụ định nói gì đó, Kỷ Thiên Thiên gót sen dịu dàng đi tới chỗ bọn họ, đất trời liền như chuyển biến, không gian hoang phế biến thành tiên giới nhân gian tươi đẹp tràn trề sinh thú và sắc thái.
Kỷ Thiên Thiên tươi tắn thơm tho dừng chân trước mặt hai người, chỉ Lưu Dụ chu miệng: “Anh lại làm biếng trốn tránh rồi”.
Lưu Dụ tự đáy lòng trào dâng một cảm giác điềm mật chính mình cũng không hiểu rõ, hít lấy hương thơm thanh xuân nhựa sống của nàng, giang tay: “Ta lười gì chứ, có gì có thể làm nè?”.
Kỷ Thiên Thiên vui vẻ: “Chuyện có thể làm nhiều lắm! Bàng lão bản nói cho tôi và Tiểu Thi bốn cái trướng, hai cái dùng để ngủ và nghỉ ngơi, một cái dùng để tắm rửa, một cái dùng để đón khách...”.
Bàng Nghĩa đề tỉnh: “Và đàn hát”.
Lưu Dụ lập tức sáng mắt.
Kỷ Thiên Thiên háy Bàng Nghĩa một cái, làm cho họ Bàng hồn phi phách tán, ào ào nói như ra lệnh: “Đồ đạc cần trưng bày còn rất nhiều! May là Biên Hoang Tập có chợ đêm, Thiên Thiên cần một cái bồn tắm lớn, một cái gáo nước lớn, còn có...”. Tiếp đó xổ ra một tràng đồ nhu yếu phẩm thường ngày, không thiếu thứ nào.
Hai người lắng nghe đến mức á khẩu không nói gì, bốn cái lều làm sao mà để nhiều đồ như vậy.
Lưu Dụ cười khổ: “Ta làm sao có thể phân thân chứ? Bảo vệ nàng là trọng nhiệm mà Yến lão đại đã ra lệnh”.
Kỷ Thiên Thiên lộ nụ cười ngọt ngào giảo hoạt, dịu giọng: “Người ta và Tiểu Thi theo các người đi không được sao?”.
Lưu Dụ và Bàng Nghĩa vụt tỉnh ngộ, Kỷ Thiên Thiên nói lòng vòng là muốn đi dạo chợ đêm, không cam tịch mịch.
Tiếng vó la và tiếng bánh xe lăn lộc cộc truyền vào tai, ba người lần theo tiếng động nhìn qua, ba cỗ xe la từ Đông môn đại nhai quẹo tới, lò dò trên con hẻm đã hư phế đến mức hẻm không ra hẻm của Đệ Nhất lâu.
Lưu Dụ ngây người, ba cỗ xe la rõ ràng là đi về phía bọn họ, bất quá người đánh xe chỉ là Hoang dân tầm thường, không giống sát thủ thích khách của Hán bang, nếu dùng xe la để vận tải các chiến sĩ Hán bang thì đâu có cần rườm rà như vầy, thật là hoang đường.
Bàng Nghĩa cũng sững sờ, quát lớn: “Các ngươi đến làm gì?”.
Tiểu Thi và bọn Trịnh Hùng buông tay ngừng làm, hiếu kỳ chạy qua xem nhiệt náo.
Tiểu tử trẻ đánh cỗ xe đầu đáp: “Có một đại gia tuấn tú tự xưng là Biên Hoang công tử mua sắm đống đồ dùng hàng ngày này... Ối! Bà mẹ ta, thì ra Thiên Thiên tiểu thư thật đã đến Biên Hoang Tập, y không phải nói láo”.
Lưu Dụ bần thần: “Đống đồ này lẽ nào là Biên Hoang công tử con mẹ gì đó chỉ định muốn tặng cho Thiên Thiên?”.
Tiểu tử trẻ mắt không chớp đăm đăm nhìn Kỷ Thiên Thiên, rõ ràng cả cha mẹ cũng đã quên mất từ lâu, làm sao mà biết hồi đáp câu hỏi của Lưu Dụ.
Ba cỗ xe la từ từ dừng lại bên cạnh ba người, Bàng Nghĩa quát: “Huynh đệ mở cửa ra xem thật ra là xe đầy thích khách hay là đầy lễ vật”.
Kỷ Thiên Thiên cười “hắc” một cái: “Bàng lão bản tâm tình thật là vui, nói thú vị quá. Thiên Thiên càng lúc càng thích Biên Hoang Tập! Mỗi một giây phút đều có biến hóa, thật là vui thú. Giống như bây giờ bỗng lại xuất hiện một đại gia tuấn tú gọi là Biên Hoang công tử, còn tặng ba xe lễ vật trước mắt nữa”.
Tiểu tử đánh xe nghe thanh âm ngọt ngào của nàng, là thấy nàng nở nụ cười tươi tắn như đóa hoa nở rộ, càng ngây ngốc không có cách nào lên tiếng.
Bọn Trịnh Hùng đã mau mắn ùa lên, lanh lẹ tháo gỡ mui vải đậy hàng hóa, tiếp đó nhất tề kêu lên, như đang xem màn kịch tân kỳ, tựa hồ nguy hiểm đã rời xa quá xa bọn họ.
Kỷ Thiên Thiên có thể chinh phục Biên Hoang Tập hay không, còn quá sớm để nói, bất quá tất cả những người từng gặp qua nàng, không có ai không tránh khỏi bị nhan sắc phong độ tuyệt thế của nàng hớp hồn. Bằng hữu cũng vậy! Địch nhân cũng vậy!
Kỷ Thiên Thiên nhón gót chân, mong nhìn cho rõ, đôi mắt đẹp chớp chớp, cười yêu kiều ngây thơ than: “Vị này xứng đáng là nam tử hán hiểu biết chuyện lo lắng cho nữ nhân nhất thiên hạ”.
Ba cỗ xe đầy các thứ đồ dùng cho phái nữ, từ bàn trang điểm, gương đồng, bồn tắm bồn rửa mặt cho đến lược, cái gì cũng có, không thiếu thứ gì.
Lưu Dụ và Bàng Nghĩa hai đại nam nhân đưa mắt nhìn nhau, thầm nghĩ Biên Hoang công tử khẳng định là rành rọt tất cả mọi chi tiết về sinh hoạt của phái nữ như chỉ bàn tay, chu đáo cẩn thận tinh vi đến mức làm cho người ta sinh nghi, thế gian thật sự có nhân vật biết rành phái nữ như vậy sao?
Tiểu Thi cũng tròn mắt há mồm, le lưỡi: “Đống đồ này đủ để bọn ta dùng một hai năm! Thật là tốt! Toàn là hàng thượng đẳng phương Bắc mà ở phương Nam mua không được”.
Kỷ Thiên Thiên vui mừng nhìn Lưu, Bàng hai người, giọng điệu có vẻ thỉnh cầu hỏi: “Đây là lễ vật có tâm tư nhất mà Thiên Thiên từng thấy qua, Thiên Thiên nếu không nhận, thật là bất cận nhân tình. Thiên Thiên có thể nhận lễ không?”.
Bàng Nghĩa cũng bắt đầu cảm thấy Kỷ Thiên Thiên có tính cách đa tình cuồng dã, cười khổ: “Phần hậu lễ như vậy, kể cả tiểu tử Yến Phi, bất cứ người nào trong số bọn ta có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được, có nghĩ ra cũng khó lòng lo cho xong cho đủ. Nhưng Thiên
Thiên có nghĩ tới đại lễ trước mắt là Biên Hoang công tử con mẹ gì đó muốn tỏ lòng yêu thương đối với tiểu thư, Thiên Thiên sau khi tiếp nhận, không sợ y quấy rầy mới được”. Kỷ Thiên Thiên chu miệng cười tươi, dịu giọng: “Không gặp y một lần, Thiên Thiên cũng không cam tâm”.
Lưu Dụ biết cho dù Yến Phi ở đây cũng khó cải biến được quyết định của Kỷ Thiên Thiên, mỉm cười: “Biên Hoang Tập là nơi thiên hạ cao thủ tụ tập, chỗ cao thủ trao chiêu, hiện tại Biên Hoang công tử đã phát chiêu với Thiên Thiên, Thiên Thiên mỹ nhân của bọn ta làm sao có thể không tiếp chiêu hoàn chiêu cho được, làm mất đi uy danh Đệ Nhất lâu của bọn ta”.
Kỷ Thiên Thiên vỗ tay: “Lưu lão đại thật là anh hùng xuất chúng. Được! Xin các vị giúp đem hàng hóa xuống, sau đó rồi hãy tính tới để ở đâu”.
o0o
Đầu đường Dạ Oa Tử, nhiệt náo hỗn loạn, đâu đâu cũng có tửu quỷ chân tay loạng choạng quờ quạng, có kẻ ngồi thừ thần trí lù đù lẩm bẩm thì thầm, có kẻ nằm gục trên đường, không ai thèm để ý tới. Đám đông tụ tập cuồng hoang, kêu la huyên náo vang trời, phóng túng tận lực, buông bỏ hết mọi lo lắng, tận tình mà hưởng lạc thiêu đốt sinh mệnh.
Cao Ngạn mình biết chuyện mình, tránh theo đường Đông môn đại nhai đi vào Dạ Oa Tử, vì đoạn đường Đông môn đại nhai của Dạ Oa Tử có hai tòa thanh lâu nổi danh Biên Hoang Lâu và Hoang Nguyệt Lâu đối diện nhau giống như Tần Hoài Lâu và Hoài Nguyệt Lâu đối diện hai bên bờ sông ở Kiến Khang, chỉ bất quá Tần Hoài hà đã biến thành Đông môn đại nhai, tên của chúng cũng là bắt chước hai tòa thanh lâu trứ danh trên Tần Hoài hà.
Chỉ khổ là Cao Ngạn lại đi ngang thanh lâu Tận Hoan Trường Các của gái Hồ khu đông nam quảng trường gác chuông của Dạ Oa Tử, hắn vẫn khó tránh khỏi kiếp nạn bị các cô nương Hồ tộc đứng ngoài Các kéo khách, hại cả Yến Phi như con cá mắc câu, không dễ gì thoát thân khỏi trận địa son phấn đó.
Yến Phi có cảm giác như vừa sống sót khỏi tai kiếp, hãi hùng thốt: “Mấy chị em của thanh lâu không phải ngoan ngoãn ở trong lâu đợi khách đến thăm sao? Sao lại ra ngoài đường trì kéo khách vào trong vậy”.
Cao Ngạn vẫn đang bối rối, vì chị em thanh lâu như quỷ đói không có ai là không quen mặt Cao gia, chứng tỏ hắn là khách quen của thanh lâu; đương nhiên không ai lý gì tới hắn có phải đã rửa lòng đổi mặt. Hắn cười khổ nói: “Cạnh tranh mà! Thêm một khách thì thêm một món tiền da thịt, cho nên ta vẫn thích kiểu lịch lịch sự sự của Tần Hoài hà hơn, hữu tình thú vị hơn nhiều. Ở Tần Hoài hà có thể nghe đàn hát chơi tửu lệnh, thậm chí còn nói chuyện chơi một phen, chị em ở đây kéo ngươi vô phòng là lập tức tung đao vung thương, lại muốn đi xuống tiếp khách. Ài! Đâu cần nhìn môn bài, trên sự thật đâu có khác biệt gì với nhà thổ”.
Yến Phi thầm nghĩ Thiên Thiên muốn cải cách chỗ này, thật là nói thì dễ làm sao, một khi hình thành thói quen, mọi người sẽ coi đó là lẽ thường, khó mà tiếp nhận cái khác.
Nhiều nhất trong Dạ Oa Tử không phải là thanh lâu mà là quán rượu, phòng trà và tiệm ăn. May là toàn bộ chỉ cho phép kinh doanh về đêm, nếu không tất giành hết mối của Đệ Nhất lâu làm ăn ban ngày. Dạ Oa Tử là tiên giới của người chơi đêm, bất luận là thanh lâu đổ trường, quán rượu tiệm ăn, mỗi một kiến trúc đều treo cao đèn màu, tạo không khí say sưa mộng tưởng đặc thù cho Dạ Oa Tử.
“Ầm”!
Cao Ngạn ngước đầu nhìn bầu trời bên trên quảng trường chỗ gác chuông khu trung tâm của Dạ Oa Tử, một cụm pháo bông xán lạn nổ rộ giữa bầu trời đêm, hưng phấn thốt: “Chỗ quảng trường không biết lại có trò gì mới, thấy lão ca ngươi lần đầu ghé vào, để con ngựa già quen đường ta đây dẫn ngươi đi học hỏi”.
Yến Phi đang hiếu kỳ nhìn tòa kiến trúc có vẻ như miếu đường gần tiệm bán pháo, bên trong cửa hơi khói nghi ngút, có không khí đền đài tôn giáo thần bí, hỏi: “Chỗ đó là chỗ nào vậy?”.
Cao Ngạn cười: “Ngươi không nhìn thấy tấm biển viết ba chữ 'Tầm Tiên Trai' sao? Ngươi muốn uống Hàn thạch tán hay tiên dược linh đan gì đó thì bên trong có thể cung ứng số nhiều. Đan đường kiểu đó trong Dạ Oa Tử có ba chỗ, ta cũng từng vào thử một lần, mua Tráng dương hoàn và Phi tiên dược”.
Yến Phi nghe không biết là buồn bực hay buồn cười, không trách gì người hai miền Nam Bắc nghĩ Hoang nhân sa đọa, liền đó cảm thấy thoáng rộng, thì ra đã bước vào quảng trường lầu chuông, tình huống náo nhiệt chen chúc, Yến Phi lãnh đạm với thế sự cũng phải trợn tròn mắt không thể tin được.
o0o
Lưu Dụ nhảy khỏi đống hòm ngồi dưới đất, nhìn hai chủ tỳ Kỷ Thiên Thiên đang cao hứng bày biện la liệt đồ đạc Biên Hoang công tử dâng tặng đầy trong bốn cái trướng dưới sự giúp đỡ của bọn Bàng Nghĩa, cảm nhận được niềm hoan lạc của bọn họ.
Tuy ai ai cũng nói cười huyên thuyên, thỉnh thoảng lại cười phá lên, gã không để tâm đến, chỉ có lúc tiếng cười như tiếng chuông ngân của Kỷ Thiên Thiên vang lên mới giống như có làn gió đưa vào tai gã.
Gã bỗng cảm thấy sự thất lạc đầu óc trong Tập, tất cả như mất đi động lực, không còn mục tiêu gì có thể làm cho gã hưng phấn nữa, chí hướng thống nhất Nam Bắc biến thành xa vời không thiết thực.
Gã biết mỹ nữ trước mắt vĩnh viễn không thể yêu gã, ý tưởng đó làm cho gã sinh ra nỗi thống khổ tự ti tự thương xót.
Nàng có lẽ sẽ yêu Yến Phi, hay có lẽ vẫn khó quên tình xưa, thậm chí có lẽ bị Mộ Dung Chiến thô bạo kia hấp dẫn, cả bị con người tự xưng là Biên Hoang công tử đả động phương tâm, lại tuyệt không thể luyến ái gì Lưu Dụ gã.
Kỷ Thiên Thiên có thể coi gã là hảo huynh đệ, hảo bằng hữu, và là đồng bạn kề vai tác chiến, nhưng lại không thể sinh ra tình cảm nam nữ đối với gã. Chỉ thấy nàng muốn tâm sự thì luôn tìm Yến Phi là biết mình không phải là nhân vật lý tưởng và tri kỷ trong lòng nàng.
Ý tưởng này làm cho gã cảm thấy buồn bã, tịch mịch.
Sau khi gia nhập Bắc Phủ binh, tuy lâu lâu có đến thanh lâu tìm vui, thuần túy chỉ là theo đuổi sắc dục, nhưng một mua một bán sòng phẳng rõ ràng, xong thì gã không những quên đi danh tánh của đối phương, cả diện mạo cũng biến thành mơ hồ không rõ. Gã chưa từng động tình với bất cứ một nữ tử nào, nhưng gã đang giờ phút này lại biết rõ mình đã động lòng đối với mỹ nữ trước mắt.
Tự mình biết mình, gã tuy ở Biên Hoang Tập, lại không gắn bó phụ thuộc vào nơi này, cứ như trước đây mỗi lần tiến vào Biên Hoang Tập chỉ là vì hoàn thành nhiệm vụ sứ mệnh được phái đi. Gã có thể hưởng thụ phương thức sinh hoạt độc đáo đặc thù tràn đầy kích thích và sinh khí của Biên Hoang Tập, nhưng gã vẫn là khách qua đường, cuối cùng có một ngày phải rời khỏi. Không giống như bọn Yến Phi, Bàng Nghĩa, Cao Ngạn, Biên Hoang Tập là nhà của họ, thậm chí là chỗ duy nhất có thể quay về.
Kỷ Thiên Thiên đang lúc thiên hạ chia cắt loạn lạc tìm không ra một chỗ nào hấp dẫn hơn nữa, nàng sẽ lưu lại đây, bừng cháy ánh sáng và nhiệt tình của sinh mệnh mỹ lệ của nàng.
Lưu Dụ gã lại là quân nhân, vì mình có trách nhiệm với sự an nguy tồn vong của phương Nam, tất cả những cái khác cần phải đặt vào địa vị thứ yếu.
Tình cảm nam nữ dây dưa gánh nặng, trước đây gã chưa từng nghĩ đến vấn đề này, nhưng giờ này phút này gã sâu xa cảm nhận được bỏ qua Kỷ Thiên Thiên sẽ là sự mất mát lớn khó lòng bù đắp trong cuộc sống.
Vấn đề lớn hơn là cho dù gã chịu buông bỏ tất cả, lực bất tòng tâm hết sức theo đuổi Kỷ Thiên Thiên, sẽ trở thành kẻ có tội phá hoại vô địch tổ hợp của bọn họ, phá hư chính sự hành thích Trúc Pháp Khánh, phụ lòng kỳ vọng của Tạ Huyền đối với gã. Nếu Tạ gia vì vậy mà bị tổn thương, cục diện sẽ hư hoại khó lấp bồi. Với tính cách thực tế của gã, tuyệt không chịu để sự tình phát triển theo phương hướng như vậy.
Hương thơm thổi sang.
Lưu Dụ bất lực nhìn Kỷ Thiên Thiên như con bướm đầy màu sắc bay đến, trong lòng không biết là tư vị gì.
Kỷ Thiên Thiên hoan hỉ thốt: “Khách trướng đã bố trí xong! Mời Lưu lão đại tham quan xem xét. Ôi! Lưu lão đại có tâm sự gì vậy?”.
Lưu Dụ biết mỹ nữ ngọc ngà đã nhìn ra tâm tình mông lung qua thần sắc của gã, miễn cưỡng hé cười, đè nén nỗi sầu tư, mâu thuẫn và bẫy lưới rối ren, đứng dậy cười nói: “Có gì khác ngoài việc nghĩ coi làm sao ứng phó sóng gió ong bướm tranh giành Thiên Thiên”.
Kỷ Thiên Thiên háy gã một cái duyên dáng: “Nói xạo! Anh không phải đang nghĩ mấy chuyện đó. Anh chi bằng động não xem xem đêm nay có trò chơi gì trợ hứng không. Thiên Thiên đêm nay không muốn ngủ! Ngày mai mới ngủ một giấc”.
Lưu Dụ nhìn dáng dấp đa tình hấp dẫn đầy sinh khí của nàng, khóe miệng đủ ngàn vạn kiểu cách tươi đẹp yêu kiều, càng cảm thấy đau xót lạc lõng, thầm nghĩ chỉ mới vài ngày mà mình đã khốn khổ như vầy, những ngày tới sẽ ra làm sao đây.
Bỗng phát giác tay áo bị nàng kéo cứng rịt, không kềm được mình đi theo tới khách trướng.
Lưu Dụ vụt nghiến răng, chỉnh đốn tinh thần, lòng nghĩ nếu mình cả cửa ải tư tình nam nữ này mà không qua được, làm sao có thể làm một Tổ Địch thành công.
Thình lình tiếng vó ngựa rền vang, Lưu Dụ theo tiếng động nhìn qua, bảy tám thớt ngựa từ Đông môn đại nhai quẹo vào khoảnh đất trống của Đệ Nhất lâu, vó ngựa đá tung tro xám bốc quyện mù trời, thanh thế hung dũng phi lướt tới chỗ bọn họ.
Lưu Dụ thấy vậy liền quát: “Thiên Thiên và Tiểu Thi vào trướng trước đi”.
Kỷ Thiên Thiên biết gã sợ Tiểu Thi hoảng, liền kéo Tiểu Thi vào trong trướng.