View Single Post
  #27  
Old 12-21-2012, 01:10 PM
Helen's Avatar
Helen Helen is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 3,082
neww Biên hoang truyền thuyết - Hồi 53, 54

Biên hoang truyền thuyết


Hồi 53

Huyền công sơ thành


Tựa như lịch sử diễn lại.
Uống vào đan dược “Dương tinh hỏa phách” của Độc Tẩu, cảm thấy có điểm giống như nuốt 'Đan kiếp', đương nhiên còn lâu mới bá đạo như 'Đan kiếp', dược hiệu cũng chậm hơn nhiều, nhưng chỉ là so sánh vậy thôi, thứ đan dược bá đạo hung mãnh như vậy, Yến Phi từ xưa đến nay chưa từng nghe tới, giờ phút này lại thể nghiệm trên chính thân mình.
“Dương tinh hỏa phách” vừa lọt vào miệng là tan liền, hóa thành một luồng hỏa nhiệt, xuyên qua yết hầu vào bụng, sau đó hỏa nhiệt không ngừng gia tăng trong bụng, còn khuếch tán ra toàn thân; hàn nhiệt tương kích giao chiến, làm cho Yến Phi đau đớn không tả nổi.
May là Độc Tẩu không ngừng tống nhập hỏa nhiệt dương khí qua kim châm, kích phát âm hàng tiềm tàng trong thân thể, sinh ra ít nhiều tác dụng khắc chế đối với “Dương tinh hỏa phách”.
Yến Phi tuy phải chịu nỗi khổ hàn nhiệt giao chiến, Linh đài lại tỉnh táo vô cùng, lòng nghĩ chuyện kinh mạch bị đốt không giống như yêu nữ Thanh Thị đã nói, cảm thấy từ từ lạnh tê mà chết, phối hợp với trợ lực của Độc Tẩu, chết lạnh xem ra dễ chịu hơn là chết nóng.
Tâm linh còn thanh tỉnh, liền lẳng lặng vận tiến phép dương hỏa. Lúc này chàng chỉ lo thu nhập dương khí ấm áp của Độc Tẩu để phản trợ âm hàn trong thân thể, chỉ biết lấy dương dẫn âm, đến lúc “Dương tinh hỏa phách” bị chế phục là lúc lạnh tê mà chết.
Quyết định thủ trấn Nê hoàn cung trong não, theo bí pháp sở truyền của Độc Tẩu, lấy ý dẫn khí, từ Nê hoàn đi xuống Nhậm mạch tiền phương, thẳng đến Đan điền Khí hải, xuyên qua háng xuống Sinh tử khiếu, lại thông qua Vĩ lư mà ngược lên Đốc mạch, qua Ngọc quan trở lại Nê hoàn cung, đi thành một vòng tuần hoàn.
Vượt ngoài ý liệu của chàng, phương pháp đó còn thần hiệu hơn so với lúc hành công ba ngày qua, chỉ một vòng, tốc độ khuếch tán của “Dương tinh hỏa phách” lập tức giảm chậm, uy lực biến thành yếu đi.
Độc đáo nhất là Độc Tẩu không ngại tổn hao chân nguyên mà truyền dương khí, không ngờ lại tựa như cho chàng dẫn dắt dòng khí lưu ấm áp vận chuyển đến Nhậm Đốc nhị mạch.
Mỗi một vòng chuyển tuần hoàn, uy lực của “Dương tinh hỏa phách” liền giảm yếu đi một phần, âm khí lúc nào cũng có thể thình lình lạnh đông lại cũng không khó chịu gì mấy, chàng không còn hoàn toàn bị động nữa.
Sau ba mươi sáu vòng, “Dương tinh hỏa phách” đã co rục lại thành một cụm hỏa nhiệt ở Đan điền, không còn khuếch tán ra ngoài, hàn khí liền tựa như lấn thế xâm nhập Đan điền. Bất chợt, cái Độc Tẩu đưa vào không còn là chân khí cực dương ấm áp nữa, mà đổi thành tống vào âm hàn kình.
Yến Phi bản thân là đại hành gia, nếu không đâu có thể sáng tạo ra “Nhật Nguyệt Lệ Thiên đại pháp”, lúc này trong lòng thầm kêu hay quá, liền bỏ “tiến dương hỏa” mà nắm “thoái âm phù”.
Lần này ý thủ ở Sinh tử khiếu dưới háng, đạo khí thuận hướng lên Nhậm mạch, qua tâm mạch lên Nê hoàn, qua Ngọc chẩm đến Vĩ lư, vừa hay cùng xoay chuyển với dương hỏa.
Chuyện kỳ diệu đã phát sinh, hàn khí lập tức hội tụ các dòng, vận chuyển tuần hoàn, còn hỏa nhiệt lại theo toàn thân kinh mạch mà khuếch tán, Nê hoàn biến nhiệt, Đan điền chuyển hàn.
Lạnh và nóng chạy đều một cách vi diệu dưới sự điều tiết, không những không còn thấy thống khổ, mà còn càng lúc càng khoan khoái.
Yến Phi giống như đang chơi trò chơi hàn nhiệt bình hành, về sau không để ý tới chân khí Độc Tẩu truyền vào thuộc lạnh hay thuộc nóng, là âm hay là dương. Mỗi lần hỏa vượng thì tiến dương; hàn thịnh liền thoái âm. Lạnh và nóng dần dần dung nhập hòa trộn, tinh thần của chàng cũng không ngừng thăng hoa, hỗn hỗn độn độn, vật và ta cả hai cùng quên lãng.
o0o
Chuyện đầu tiên lòng Tống Bi Phong nghĩ đến không phải là an nguy của mình, mà là lành dữ của Yến Phi.
Hắn ngoài việc chuyên chí kiếm đạo ra, những chuyện khác đều có liên quan đến công tác theo bảo vệ Tạ An, cho nên về phương diện này rất rành rọt.
Lần này an bài Yến Phi đến tiếp nhận liệu trị, đã từng suy tính kỹ càng với Tạ An, có thể nói vạn vô nhất thất, nhưng lại có một lỗ hổng rất lớn, là con người của Độc Tẩu.
Từ miệng Yến Phi, cho đến lời hỏi dò hàng xóm lân cư, ấn tượng hắn có được là Độc Tẩu tính khí cổ quái, tính tình cô tịch, chưa từng qua lại với người ta, ấn tượng đó làm cho hắn sơ suất về Độc Tẩu trong kế hoạch an bài.
Nhưng hiện giờ Trúc Bất Quy xuất hiện trước mắt chính là biểu thị sự sơ suất của hắn, khiến cho Yến Phi bị hãm vào đất vạn kiếp không hồi phục.
Chỉ có Độc Tẩu cùng địch nhân câu kết, bên địch nhân mới có thể biết được ước hẹn của Yến Phi và Độc Tẩu, bố hạ thiên la địa võng như vầy, đợi hắn và Yến Phi đến cắn câu.
Hắn tuy không phát giác có địch nhân nào khác ngoài Trúc Bất Quy, lại khẳng định chắc chắn có mai phục, nếu không cho dù Trúc Bất Quy có thắng được hắn, hắn cũng có lòng tin trông cậy vào sự quen thuộc đối với Kiến Khang mà an nhiên chạy về Tạ phủ.
Tống Bi Phong là một trong những kiếm thủ đỉnh cao ở phương Nam, Vong Tình kiếm đạo. Hắn dứt bỏ hết trong lòng, lập tức buông loại nỗi lo lắng cho Yến Phi, tay siết cán kiếm, chầm chậm đi về phía Trúc Bất Quy.
Kiếm chưa ra khỏi vỏ, một luồng kiếm khí kinh hồn lẫm liệt đã mau mắn bức tới địch nhân.
Trúc Bất Quy hiện ra một nụ cười tràn đầy vẻ âm hiểm giảo hoạt, bằng giọng nói khàn khàn trầm trầm vốn có từ xưa đến nay hỏi: “Tống huynh chắc biết 'Độc Tẩu' Hướng Độc và Thái Ất giáo chủ Giang Lăng Hư là đồng môn sư huynh đệ?”.
Tống Bi Phong đã sớm đoán Trúc Bất Quy sẽ mượn chuyện để phân chia tâm thần của mình, trông vào đó mà bức mình quan tâm muốn chạy vào viện tìm cứu Yến Phi khỏi chết trong tay gian tà, nghe tiếng làm như kinh ngạc, lại giả như mất đi ba phần khí thế.
Quả nhiên, đối phương sinh xuất cảm ứng, bàn tay vốn thu sau lưng mượn nửa vòng xoay đẩy tới trước, khiến Tống Bi Phong chợt thấy trước mắt thanh quang loang loáng, uy thế cuồng phong, một cái hoàn tròn bằng sắt rộng khoảng một thước rưỡi vun vút không khí phiêu hốt vô định, làm cho người ta khó lòng đoán định lộ tuyến góc độ, nhắm hắn chuẩn bị đánh tới.
Thiết hoàn không ngừng chuyển động trong tay Trúc Bất Quy, từ chậm thành nhanh, phát ra tiếng phá không kình khí bén nhọn, càng thêm thanh thế kỳ dị, khiến cho người ta cảm thấy được nếu đụng vào thiết hoàn, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Tống Bi Phong cười dài: “Vô Biên hoàn của Tiểu Hoạt Di Lặc có phải thật sự pháp lực vô biên không?”.
Huyền Dương kiếm như ánh chớp rời khỏi vỏ, khêu chỉ Vô Biên hoàn.
Trúc Bất Quy cười thốt: “Đại Thừa Mật pháp, đâu phải là thứ phàm nhân có thể hiểu được!”.
“Rẻng!”.
Tống Bi Phong cảm thấy thiết hoàn xoay nhanh của đối phương sinh ra một luồng lực đạo kinh hồn đồng thời ẩn chứa sức tháo trút lẫn sức khua đánh, giây phút bảo kiếm của hắn đánh trúng Vô Biên hoàn, không những kiếm kình tiêu tán hoàn toàn, còn khiến cho hắn mất đi đích nhắm chuẩn, khó lòng thi triển. Chính khi rút kiếm dời ra sau, Vô Biên hoàn đã chập lên lưỡi kiếm của hắn.
Tống Bi Phong tuy kinh hãi trước sự cao minh của Trúc Bất Quy, tâm thần lại không loạn chút nào, một kiếm đó chỉ mang tính chất thám thính, đã sớm lưu lại ba phần lực đạo, lập tức biến chiêu, giữ linh kiếm trong hoàn thi ra thủ pháp cực kỳ tinh vi, chẻ tới ngón tay giữ hoàn của đối phương, bên dưới đồng thời tung bay một cước, đá vào bụng dưới của Trúc Bất Quy.
Trúc Bất Quy song mục tinh quang loang loáng, kêu lên một tiếng “hảo”, liền phóng Vô Biên hoàn ra, vừa buông vừa đánh, ngón tay co lại búng lên lưỡi kiếm, tay kia án xuống dưới, nghênh đỡ một cước đá tới của Tống Bi Phong, lợi hại nhất là Vô Biên hoàn theo kiếm vút tới, đánh thẳng vào Tống Bi Phong.
Bằng vào sự lão luyện cao minh của Tống Bi Phong, vẫn không tưởng được Trúc Bất Quy có diệu chiêu như vậy, một cước đá bên dưới đã bị Trúc Bất Quy hoàn toàn phong bế, có đá trúng cũng như đá vào tường đồng vách sắt; lúc lưỡi kiếm bị ngón tay của y búng trúng, bàn tay cầm kiếm càng như bị sét đánh, chấn động đến mức cánh tay tê dại, mà còn phải ứng phó với hung khí đáng sợ như quỷ hoàn xoáy lốc đến kia.
Trúc Bất Quy võ công cao cường đến thế, thật vượt ngoài ý liệu của chàng, chiêu thức càng chưa từng nghe tới, chưa từng thấy qua, đột xuất như cơn gió lạ.
Tống Bi Phong hừ lạnh một tiếng, công lực vận chuyển, lập tức hóa tán hết sự tê dại thân thể, dời kiếm vít ra sau, chính là sử sức tháo cởi, nếu Vô Biên hoàn để hắn khêu trúng, khẳng định không biết sẽ bị khêu bay đi đâu.
Trúc Bất Quy cười khằng khặc, vừa quơ tay, Vô Biên hoàn tựa như vật sống bay trở về trên tay y, toàn thân xoay một vòng, Vô Biên hoàn thoát ly khỏi Huyền Dương kiếm của Tống Bi Phong, quét dời tới vai trái của hắn.
Tống Bi Phong lộn một vòng, đến bên trên Trúc Bất Quy, kiếm trong tay hóa thành ngàn vạn quang ảnh, bao trùm đánh xuống.
“Leng leng keng keng” không ngừng vang tai, chỉ trong một nháy mắt, hoàn và kiếm giao kích mười mấy lần, nhất thời kình khí rạch không gian, song phương đều dùng nhanh đánh nhánh, lấy chiêu hủy chiêu.
“Bình!”.
Hai người giao kích một chưởng, Tống Bi Phong lăng không lộn một vòng nữa, hạ xuống bên kia hẻm, đổi vị trí với Trúc Bất Quy.
Trúc Bất Quy chợt hét lên một tiếng “Đánh!” Giây phút trước khi song cước của Tống Bi Phong chạm đất, Vô Biên hoàn trong tay thoát ra bay tới, tốc độ kinh hồn xoay xoáy nhắm Tống Bi Phong đánh tới, kình khí do Vô Biên hoàn sinh ra như cuồng phong, bao bọc Tống Bi Phong hoàn toàn.
o0o
“Oành!” “Oành!” “Oành!”.
Thân thể của Yến Phi như phát sinh ra tiếng nổ liên tục, bắt đầu ở Vĩ lư, tiếp đó chạy dọc lưng, đến Ngọc chẩm quan sau ót cũng nổ nứt ra, hàn nhiệt trong người đều tiêu hết, đỉnh đầu giống như tiếp thông nguồn quỳnh tương ngọc dịch, chân khí vô hình mà có thật, lạnh mà không đau, hơi thơm ngọt ngào ồ ạt xuyên chảy qua xương sọ, qua gò má, yết hầu, theo những khí mạch lớn nhỏ dốc rót xuống, tụ tới Đan điền, Khí hải.
Từ lòng bàn chân, một dòng thác trào nóng phừng phừng bốc lên, hỏa khí nóng mà không khó chịu lần theo mạch chân chạy ngược lên Đan điền.
Lúc hai luồng khí lạnh nóng giao kết dung hợp tại Đan điền, tinh thần của Yến Phi lập tức dâng lên khuếch triển, có cảm giác không còn chịu sự trói buộc của động mạch tĩnh mạch trong nhục thể, như cùng tuổi tác với vũ trụ, như cùng tồn vong với trăng sao, từ hữu hạn khuếch trương thành vô hạn. Cảm giác thoải mái sung sướng kỳ lạ đó, không có bất cứ một ngôn ngữ nào có thể hình dung vạn nhất.
Cảm giác huyền diệu đó tiêu tán liền sau một sát na, Yến Phi lại như từ trên trời về lại nhân gian, lại cảm thấy sự tồn tại của nhục thể, sự giới hạn của nhục thể.
Toàn thân chân khí dung hòa, thoải mái thư thả khôn tả.
Yến Phi sinh ra nỗi mừng rỡ khó nói, chàng biết công lực đã khôi phục lại, đồng thời chân khí lưu động bành trướng rõ rệt trong thân thể, không còn là chân khí trước đây, mà là
chân khí hoàn toàn mới, một thứ tiên thiên chân khí kỳ dị mà chàng chưa từng mộng tưởng tới, chí tinh chí thuần, khó mà hình dung.
Yến Phi vụt mở tròn mắt.
Đan phòng vẫn là đan phòng đó, lại có vẻ không phải là đan phòng đó, tất cả sáng sủa rõ ràng làm cho người ta khó tin, những đường nét nhỏ nhặt của lư đỉnh, Đan đài lọt ràng ràng vào thị tuyến của chàng, cả những chỗ thị tuyến không với đến, chàng cũng tựa như có thể nắm rõ một một hai hai, không có gì lọt sót.
Độc Tẩu nằm ngửa sau lưng chàng, đã mất đi sinh cơ, tường vách bốn bề cắm đầy kim châm, không cần nói cũng biết là từ thân thể Yến Phi bắn ra, do đó có thể thấy tình huống hung mãnh của chân khí tương đấu trong người chàng.
Một khắc sau, cảm giác của chàng lại thu hẹp lại, hồi phục bình thường, lại nhìn không thấy tình huống ngoài thị tuyến. Bất quá chàng cảm thấy mình quá khác biệt với Yến Phi của dĩ vãng, ít ra mức độ mẫn nhuệ của cảm quan và sự linh động khảo sát hơn xa lúc trước.
Đột nhiên chàng phát giác mình dựng người dậy, khiến cho chàng kinh ngạc đến mức há hốc miệng tới tận mang tai. Chàng đâu có sử kình vào hai chân, chỉ là muốn đứng dậy, chân khí trong thân thể lập tức tự động vận chuyển, đứng bật dậy tựa như không tổn phí một chút khí lực nào.
Yến Phi cấp tốc hít vài hơi, đè nén tâm tình phức tạp vừa mừng vừa sợ, xoay mình nhìn Độc Tẩu.
Quái lão đầu không có hảo tâm kia nằm dạng hình chữ Đại dưới đất, sinh cơ đã dứt, kinh hồn nhất là từ đầu tóc trở xuống, nửa bên thân người hiển lộ rõ tình huống bị đốt nóng đáng sợ, y phục cháy đen, nửa bên mặt kia lại phủ lớp hàn sương, tử trạng quái dị quỷ bí đến mức cực điểm.
Yến Phi ngầm thở dài một hơi, biết lão ta hại người mà thành ra hại mình, vì muốn nghịch chuyển tình huống nóng lạnh trong mình Yến Phi, trái lại để cho hàn thương nhiệt độc xâm nhập, thứ khí độc đáng sợ vốn có thể làm cho Yến Phi chàng mất mạng đã tiết hết trở ngược vào thân người lão ta, khiến cho lão ta kinh hãi ôm hận mà chết!
Đối với Độc Tẩu, Yến Phi đương nhiên không còn chút hận ý, lòng nghĩ lão ta yêu đan đến mức thành si, Đan phòng này chính là nơi tốt chôn thân của lão. Chàng hướng về phía lão cung mình hành lễ, lại thắp ba nén nhang cho lão rồi mới rời khỏi Đan phòng, đóng cửa lại.
Đối diện bậc thang đá đi lên, Yến Phi hít sâu một hơi, lên mười bậc cấp, nhấc tay đang định nâng tảng đá đậy bên trên lên, đột nhiên toàn thân chấn động mạnh, ngã ngửa ra sau, lăn xuống dưới.
o0o
“Keng!”.
Tống Bi Phong vận kiếm khêu trúng Vô Biên hoàn, vốn muốn vít Vô Biên hoàn văng đi, nào ngờ Vô Biên hoàn lại tựa như nặng vạn cân, tuy bị khêu trúng, lại hóa giải hơn nửa kình lực của hắn, chỉ cải biến thế xoáy, lại lăng không quay trở về chỗ Trúc Bất Quy.
Tống Bi Phong trong bụng biết rõ, nếu chỉ luận về công lực, Trúc Bất Quy quả thật vượt hơn mình. Thừa cơ thoái ra sau, thoái về phía đường ra bên kia của con hẻm. Chỉ cần rời khỏi con hẻm hẹp, quyền chủ động sẽ lọt vào tay hắn.
Trúc Bất Quy cười lạnh một tiếng, song chưởng án vỗ Vô Biên hoàn, thiết hoàn lại bay tới tấn công Tống Bi Phong, tốc độ thanh thế có tăng chứ không có giảm.
Tống Bi Phong đang định thoái ra khỏi hẻm, trong lòng chợt sinh cảnh giác, một đạo kiếm khí lẫm liệt vô bì từ ngoài hẻm bắn xéo vào, công kích về phía dưới hông phải của hắn.
Tống Bi Phong nào kịp quát mắng sự thô bỉ của Trúc Bất Quy, ráng bảo trì cảnh giới kiếm thủ tâm thần như nước lặng, đằng không bay lên, nhún chân đá vào Vô Biên hoàn xoáy vù vù, quét ngược một kiếm, chém xéo xuống thanh kiếm đang lén đánh bên dưới.
“Bình! Keng!” Hai tiếng cùng vang lên, lúc Tống Bi Phong đá trúng Vô Biên hoàn, hai kiếm chạm vào nhau.
Với năng lực của Tống Bi Phong cũng khó chống lại kình khí hai phía tấn công, lập tức thụ thương, phún ra một ngụm máu tươi, may là hắn bay bên trên, tránh khỏi lọt vào tử cục tiền hậu giáp kích bên dưới, đã đạp chân lên trên bức tường cao khoảng hai trượng.
Trúc Bất Quy như bóng theo hình, Vô Biên hoàn vừa về lại trong lòng bàn tay y, liền vung tay phóng tới, kiếm khí đằng sau trào lên, kẻ địch bên kia cũng như dòi bọ hút xương đằng mình lao tới.
Tống Bi Phong kêu lên một tiếng “tạm biệt”, rạch không mà đi, nhảy lên nóc ngói của tòa trạch viện bên trong bức tường, còn quay đầu lại nhìn, thấy kẻ truy đến ngoại trừ Trúc
Bất Quy ra còn có một hắc y nhân trùm đầu bịt mặt, vừa mới điểm chân, lướt đến tòa trạch viện của Độc Tẩu.
Tiếng hoàn lại rít gió, Vô Biên hoàn đáng sợ của Trúc Bất Quy lại truy kích đến.
Nghe gió mà định hướng, Tống Bi Phong như có mắt sau lưng đoán chắc góc độ xoay vòng đuổi đến của cương hoàn, nếu y theo tốc độ và góc độ hiện nay của mình, cương hoàn sẽ đánh trúng Tống Bi Phong hắn sau khi lăng không ngoài một trượng; ngầm than lợi hại, liền sử Thiên cân trụy, cải biến thế lăng không, hạ mình xuống.
Tự mình biết thân mình, hắn biết đã chịu nội thương nặng nề, không còn sức đón đỡ phi hoàn đầy tràn chân lực của Trúc Bất Quy, nếu chần chờ, khẳng định sẽ bị hãm vào trùng vây, bất quá hắn không còn đường chọn lựa, chỉ hy vọng nhờ vào hình thể của tòa trạch viện này mà đột vây đào tẩu, mau chóng đi coi tình huống của Yến Phi, xem xem có biện pháp gì có thể lo về mặt Yến Phi hay không.
Cho đến giờ phút này, hắn vẫn không động tới ý niệm thoát ly khỏi hiểm cảnh, một mình bỏ chạy giữ thân.
o0o
Yến Phi lăn lộn dưới bậc thang đá, toàn thân chân khí chạy loạn, mắt đổ hào quang, đau đớn không tả được.
Trong cơn thống khổ cực độ, Yến Phi đã minh bạch.
Tình huống hiện tại của chàng còn triệt để hơn cả tẩy tủy dịch cân trong truyền thuyết, đã biến thành một người đường lối và tâm pháp võ công đều hoàn toàn bất đồng, đừng mong theo phương pháp vận công thuở trước mà thi kình, nâng tảng đá che lối vào lên, đương nhiên phải gặp tai.
Hiện tại, chàng giống như một người ôm ấp bảo khố khổng lồ, lại không biết làm sao để động dụng tiêu xài trân bảo chút nào, chỉ tạm thời làm nô lệ ôm giữ của quý. Liền ý thủ Đan điền, một hồi sau, chân khí trong thân thể quy tụ lại, chàng không dám “điều khiển”, cứ để cho chân khí tự nhiên lưu động, dụng tâm bàng quan mà theo.
Chân khí trong người dần dần biến thành nóng, hù chàng thất kinh, người khẩn trương sinh trí, cứ thử một phen, đem tinh thần đổi lại tập trung vào Nê hoàn cung trong não, quả nhiên trời không phụ lòng người, nhiệt khí chuyển hàn, kinh mạch hành tẩu lại tương phản
hồi nãy. Đến khi chân khí bắt đầu biến thành âm hàn khó chịu, chàng lại ý thủ Đan điền kéo dâng hơi ấm, biến hóa đó cảm thấy kỳ diệu đến cực điểm.
Nhưng đầu não lại bắt đầu hôn mê, sinh ra mệt mỏi muốn ngủ vùi.
Yến Phi lòng kêu không hay, biết vì không gian lối vào Đan phòng không có thiết bị thông khí, ở dưới như vầy, khẳng định sẽ bị ngộp chết, nếu không bò lên, thì đại sự không hay.
Ý niệm đó vừa mới chợp, chàng phát giác thân thể mình đứng dậy, mở mắt nhìn thì chính là bậc thang đi lên.
Yến Phi trước hết cảnh giới mình trong tâm, ngàn vạn lần không được thi triển Nhật Nguyệt Lệ Thiên tâm pháp, cẩn thận rón rén đi lên bậc cấp, giơ tay đẩy tảng đá.
Lòng bàn tay vừa tiếp xúc vào mặt đá lạnh băng, đang không biết nên phát lực như thế nào hay có nên phát lực hay không, chân khí trong người tự nhiên vận chuyển, chưởng kình quăng tảng đá ba bốn chục cân lên cao cả trượng.
Yến Phi thân bất do kỷ theo lối ra địa đạo nhảy lên, thấy tảng đá đều đều rơi xuống ngay trên đỉnh đầu chàng, vội tránh qua một bên.
“Bình!”.
Tảng đá như có thần trợ, rành rành hạ khích vào chỗ hồi nãy, phong bế địa đạo, chuẩn xác đến mức khiến cho người ta khó tin.
Yến Phi quay đầu lại định thần, lại không khỏi cười khổ không thành tiếng, “tàn cục” trước mắt mình thật không biết nên “thu thập” làm sao, lúc này, phía tiền viện truyền đến thanh âm binh khí giao kích.
Yến Phi lập tức nghĩ đến Tống Bi Phong, chân khí trong người tùy ý lưu chuyển, thân mình liền lướt tới tiền viện, xuyên qua sảnh đường mà ra, tình cảnh lọt vào mắt lành cho chàng há hốc miệng, chỉ thấy Tống Bi Phong đứng trên tường kịch chiến với hai kẻ địch, giây phút chàng đạp chân vào tiền viện, Tống Bi Phong vừa bị người ta đánh rơi xuống tường, miệng phun máu tươi, trường kiếm thoát khỏi tay.
Yến Phi quên đi tất cả, chân khí trong mình tự nhiên tùy theo ý niệm của chàng mà vận động, đẩy chàng theo thân pháp chớp giật như sấm sét, lúc Tống Bi Phong rơi xuống đất, ôm đỡ lấy hắn.
Tiếng hoàn và kiếm khí bao trùm trời đất công tập đến.
Yến Phi thoái lùi ra sau, không dám dừng lại, ôm Tống Bi Phong hơi thở yếu ớt nhắm phương hướng hậu viện mà chạy, tự nhiên như không, tiên thiên chân khí chí tinh chí thuần trong mình chàng mà chưa từng xuất hiện trong lịch sử võ lâm liên miên không ngừng chuyển vào trong người Tống Bi Phong.
Chàng không lý gì tới có phải có địch nhân truy cản đằng sau hay không, chỉ biết phải bảo vệ hai cái mạng của mình và Tống Bi Phong, phương pháp duy nhất là trông vào chân khí trong người dẫn dắt mình chạy về hẻm Ô Y.


Hồi 54

Ý trời khó lường


Tạ An thận trọng tận tay đắp mền cho Tống Bi Phong, thần sắc bình tĩnh đến mức xuất kỳ, nhưng trong phòng không có ai là không cảm thấy được nỗi bi thống trong lòng ông ta.
Trong phòng ngoại trừ Yến Phi ra, còn có Tạ Thạch, Tạ Diễm và Tạ Huyền cùng Lưu Dụ vừa mới về đến, chuyện Tống Bi Phong thụ thương chấn động toàn Tạ phủ. Lương Định Đô và mấy chục gia tướng đang tụ tập ngoài cửa phòng chờ đợi tin tức, ai ai trong lòng cũng bi phẫn khôn lường.
Tạ An đứng bên giường, đăm đăm nhìn gương mặt tái nhợt của Tống Bi Phong, chợt thân người run run. Tạ Huyền là người đầu tiên đỡ lấy ông ta, kế đến là Tạ Diễm và Tạ Thạch.
Tạ Diễm lo lắng kêu: “Cha!”.
Tạ An miễn cưỡng đứng yên, lắc đầu than: “Ta còn gượng được”.
Tạ Huyền trầm giọng: “Nhị thúc xin giao chuyện này cho tôi xử lý, nhị thúc ráng nghĩ ngơi cho khỏe, phải bảo trọng thân thể”.
Tạ An lộ thần thái mệt mỏi tâm lực tiều tụy, khẽ gật đầu, dưới ánh mắt thị ý của Tạ Huyền, Tạ Thạch và Tạ Diễm một tả một hữu đỡ Tạ An ra ngoài.
Tạ Huyền đứng bất động, thờ thẫn nhìn Tống Bi Phong trọng thương hôn mê. Yến Phi và Lưu Dụ đứng yên sau lưng y, không dám lên tiếng quấy nhiễu. Không khí trong phòng trầm trọng thật khó chịu, hai người đều không hiểu được đối phương phen này công nhiên gây hấn với Tạ phủ sẽ dẫn đến hậu quả gì? Tạ Huyền tay nắm Bắc Phủ binh quyền sẽ ứng phó ra sao?
Sau một hồi lâu, Tạ Huyền điềm đạm thốt: “Tống đại thúc có thể mạnh khỏe trở lại! Lần này may là có Yến huynh đệ liều chết cứu đại thúc về, nếu không Tống đại thúc không những chết chắc, chuyện này lại sẽ trở thành một vụ án khó gỡ”.
Yến Phi trong lòng đau xót, nói: “Bằng vào thân pháp và kiếm thuật của Tống lão ca, đột vây đào tẩu không thành vấn đề, chỉ là vì lão ca muốn cứu ta, mới bị hãm thân vào trùng vây, bị địch hạ thủ”.
Tạ Huyền vẫn quay lưng lại hai người, lắc đầu: “Địch nhân trong tối, bọn ta ngoài sáng! Bọn chúng nếu có lòng muốn đối phó đại thúc, đại thúc thủy chung khó mà tránh được nạn. Lần này Yến huynh đệ nhân duyên xảo hợp, quỷ thần xui khiến khôi phục công lực, tuy chưa thể vận dụng như thường, lại đã đủ để cứu đại thúc về, đã là vượt ngoài ý liệu của địch nhân, càng khiến cho bọn chúng không biết hư thực! Tay chân rối loạn”.
Lưu Dụ trầm giọng: “Kẻ dùng Phi Hoàn thật ra là thần thánh phương nào đây?”. Tạ Huyền từ từ xoay người, khóe môi giăng một nụ cười thoang thoảng sắc bén, chắp tay cất bước, đi ra cửa phòng, nhẹ giọng: “Tiểu Dụ muốn biết? Theo ta!”.
Lưu Dụ và Yến Phi đôi chiến hữu từng vào sinh ra tử đưa mắt nhìn nhau, đều không hiểu hàm ý thật sự của câu nói đó.
Tạ Huyền đi đến cửa phòng, đang có bọn Lương Định Đô quây quần đầy ngoại sảnh mắt bắn ánh thù hận bi phẫn, chờ đợi chỉ thị của Tạ Huyền.
Tạ Huyền thong dong mỉm cười, điềm đạm thốt: “Mạng của đại thúc có thể bảo tồn, Chi Độn đại sư đang trên đường đến, các ngươi đừng quá khẩn trương hoảng hốt vì chuyện này, trong phủ tất cả cứ như bình thường. Có Tạ Huyền ta ở đây, sẽ thảo hồi công đạo cho đại thúc”.
Chúng gia tướng toàn thể quỳ xuống, cùng lên tiếng dạ rân.
Tạ Huyền nói lớn: “Đứng dậy! Lo cho đại thúc thật tốt cho ta”.
Nói xong theo thông lộ mà các gia tướng nhượng đường đi xuyên qua sảnh ra cửa, đi dọc hành lang.
Yến Phi và Lưu Dụ theo sau lưng y, thấp thoáng cảm thấy Tạ Huyền không phải là nói đơn giản không không, mà là muốn lập tức ra tay hành động. Vị thống soái đánh bại trăm vạn đại quân Phù Kiên này, đã vì chuyện Tống Bi Phong bị đả thương mà thật sự động nộ.
Tạ Huyền vẫn chắp tay sau lưng, bước đi ổn định thong dong về phía tây viện. Bề ngoài Tạ phủ vẫn bình yên an hòa, khu vườn sau khi tuyết tan tràn ngập sinh cơ mùa xuân, nhưng một cơn bão dữ lại đang ngấm ngầm hình thành, không ai có thể ngăn trở. Yến Phi nhịn không được, lại hỏi: “Huyền soái biết người dụng Phi Hoàn là ai?”.
Tạ Huyền thản nhiên đáp: “Đương nhiên là biết, khà! Bọn chúng đã dám dùng thủ pháp giang hồ đối phó đại thúc, ta cũng bằng vào thủ pháp giang hồ mà hoàn trả, ta phải dạy cho chúng biết, hậu quả chọc đến Tạ gia bọn ta bọn chúng gánh không nổi đâu”.
Hai người bụng dạ nghi hoặc theo y đạp bước trên con đường nhỏ giữa vườn, thẳng tới tây viện.
Tạ Huyền không nói gì nữa, đi vào quảng trường Tùng Bách Đường ở tây viện, mười mấy danh thủ ở đó là thân binh phen này theo y về Kiến Khang,liền dắt ngựa đến đón. Tạ Huyền giơ tay cản lại, thần thái an nhàn thốt: “Ta và Yến công tử, Lưu phó tướng đi ra ngoài dạo chơi, không cần cưỡi ngựa, các ngươi cũng không cần đi theo, đi nghỉ đi”. Đám thân binh lãnh lệnh ra đi.
Yến Phi càng cảm thấy khó hiểu, chiếu theo lý, Tạ Huyền là thống soái tối cao tọa trấn tiền tuyến, thình lình trở về kinh sư, sao không vào gặp Tư Mã Diệu thuật kể sự vụ. Tạ Huyền và Lưu Dụ mình mặc thường phục, họ Tạ quần áo danh sĩ, họ Lưu giống thị vệ tùy tùng, trang phục như vậy rất thường gặp ở Kiến Khang, không bắt mắt gì.
Yến Phi lần đầu được thấy thần thái phong phạm của Tạ Huyền, bọn họ tuy không phải mới gặp, bất quá lúc đó chàng đang trong trạng thái hôn mê, không biết gì hết. Thái độ xử sự đãi người của Tạ Huyền gần giống như Tạ An, thân phận tự trọng hoàn toàn khác biệt với Tạ Thạch và Tạ Diễm. Tạ Diễm không ngờ nhìn thẳng cũng không nhìn Yến Phi. Hiển nhiên là vì Yến Phi một Hoang nhân không đáng một đồng xu trong mắt gã, chỉ có thể dùng sai vặt.
Làm cho Yến Phi cảm thấy ngạc nhiên nhất là Lưu Dụ không vì được thăng quan mà biến thành dương dương tự đắc, so với thần khí trước đấy trái lại càng thu giấu kỹ càng, bề ngoài tựa hồ càng khiêm tốn lễ độ, nhưng Yến Phi lại biết rõ về phương diện võ công và tu dưỡng cá nhân gã đã tinh tiến rất nhiều, không còn là Lưu Dụ lúc ở Biên Hoang nữa. Có thể trong một vài tháng ngắn ngủi có biến hóa to tát như vậy, kinh nghiệm của gã qua trận chiến Phì Thủy cho dù là trân quý cực kỳ, sự chỉ điểm và sự di hóa ngấm ngầm của Tạ Huyền đối với gã không phải là nhỏ nhoi.
Cái duy nhất không biến đổi là giao tình cả đời của Lưu Dụ và chàng. Khi gã biết tình huống của Yến Phi đã có chuyển biến lớn, từ trong đôi mắt của Lưu Dụ trào dâng nét mừng rỡ, tuyệt không thể giả trá được.
Tạ Huyền dẫn hai người tản bộ dọc Ngự đạo về hướng hoàng thành.
Ngự đạo dài năm dặm nhiệt náo phồn hoa, xe qua người lại, đông đúc nhộn nhịp, nhưng đối với sự tranh đấu lẳng lặng tiến hành trong đô thành Kiến Khang lại ngây ngô không hay biết gì.
Tạ Huyền thần thái an nhàn, giống như thần thái hàng ngày đi tửu lâu ăn trưa, điềm đạm như không: “Nếu hiện tại các ngươi đứng ở vị trí của ta, sẽ làm gì?”.
Yến Phi cảm thấy ngạc nhiên, không tưởng được Tạ Huyền lại đi hỏi một câu như vậy! Giọng điệu như là nói tầm phào ở nhà, thân thiết mà không câu thúc, tạo cho người ta một thứ cảm giác nhún mình đãi sĩ khác so với Tạ An.
Lưu Dụ tỏ ra đã quen như thường, liếc nhìn Yến Phi, biết chàng sẽ không xen trả lời trước, không chút do dự đáp: “Huyền soái quan sát phân minh, từ sau khi vào hẻm Ô Y, mạt tướng luôn luôn nghĩ ngợi về vấn đề này. Hiện tại địch nhân rõ ràng là muốn dồn Tống đại thúc vào tử địa! Nếu thành công, Tạ phủ bọn ta ai ai cũng rơi vào hiểm cảnh, Kiến Khang cũng trở thành hiểm địa. Dưới tình huống như vậy, tôi sẽ hiệu triệu tinh binh, dùng thủ pháp sấm sét không kịp bịt tai tiến vào Thạch Đầu thành, rồi thong dong đem người trong phủ triệt tẩu, tôi dám bảo đảm huynh đệ Tư Mã Diệu không dám hầm hừ nửa câu”.
Yến Phi xen vào: “Ngươi có biết Hoàn Huyền đã từ chức Đại tư mã không?”. Lưu Dụ giật mình: “Có chuyện đó sao?”.
Tạ Huyền hiển nhiên đã được Tạ An kể cho biết, gật đầu: “Quả thật có chuyện đó!” Lại xoay đầu liếc Lưu Dụ, mỉm cười: “Kiến Khang thủy chung khống chế khu vực trù phú nhất Giang Nam, Các quận phương bắc tuy là chướng ngại, nhưng mỗi lần ngựa Hồ nam hạ, đều gánh trọng trách phòng vệ, cho nên chăn nuôi trồng trọt hoang phế, lương thảo không thể không dựa vào Kiến Khang, so với hình thế Kinh Châu phía tây khống chế thượng du Trường Giang lại chịu nhún một nấc. Tiểu Dụ cần ghi nhớ điểm này”.
Yến Phi nghe vậy lòng cực kỳ kinh ngạc. Lời nói hồi nãy của Lưu Dụ có khác gì ám thị Tạ Huyền khởi binh làm phản, đối với Tư Mã hoàng triều không có tới nửa phân tôn trọng. Gã dám nói những lời có thể gieo họa sát thân, hiển nhiên quan hệ với Tạ Huyền vô cùng mật thiết, không sợ Tạ Huyền bán đứng gã hoặc không cao hứng.
Còn lời nói của Tạ Huyền càng kỳ quái, tựa như chỉ dạy Lưu Dụ những điểm trọng yếu cho sự thành bại tạo phản, chiếu theo lý, nếu muốn lật đổ Tư Mã hoàng triều, y nên một tay lo hết, Lưu Dụ một phó tướng nhỏ nhoi chỉ có thể theo phù trợ sau lưng.
Vô luận là sao, lời đối đáp giữa hai người hiển lộ Tạ Huyền đối với Lưu Dụ có cách nhìn khác, hết lòng tài bồi.
Bất quá, Tạ gia tạm thời quả là không có người kế thừa, Tạ An Tạ Thạch tuổi tác đã cao, Tạ Diễm lớp hậu bối lại không phải là nhân tuyển! Nếu Tạ Huyền có thể tìm được người có năng lực trong đám Bắc Phủ binh tướng, đối với Tạ gia chỉ có lợi chứ không có hại.
Tạ Huyền quẹo vào một con đường ngang, thở dài nhè nhẹ, nhìn Yến Phi mỉm cười: “Tình huống của Yến huynh đệ ly kỳ đặc thù, ta cũng đồng ý với lối nhìn của nhị thúc, Yến huynh đệ từ họa mà được phúc. Bằng vào trí tuệ tài tình của Yến huynh đệ, tất có thể tìm ra phương pháp hồi phục võ công, đây là chuyện tất sẽ xảy ra”.
Lưu Dụ vui mừng: “Đại nạn mà không chết, tất có hậu phúc, tôi có lòng tin nhất đối với Yến huynh”.
Hai người chỉ biết hoàn cảnh sau khi Yến Phi đến chỗ Độc Tẩu cầu chữa trị, đối với đoạn thời gian Yến Phi hôn mê trăm ngày trước, bọn họ vẫn không biết gì.
Yến Phi cười khổ: “Đối với chuyện khôi phục võ công, tôi có muốn nghĩ tới cũng không dám nghĩ. Lời này hoàn toàn không khoa trương. Bởi vì công lực trước đây của tôi ngày nay toàn bộ không thể đụng tới, tôi dưới tình huống hết đường đi chỉ còn có thể y phương thức cũ, cho nên một khi có ý nghĩ gì, dị khí trong người lại y theo ý mà làm, tạo ra tai nạn. Cho nên thật có nghĩ cũng không dám nghĩ”.
Tạ Huyền mỉm cười xoay đầu nhìn chàng, thong thả thốt: “Yến huynh đệ nói thật thú vị, do vậy cũng có thể thấy sự trông mong của Yến huynh đệ. Ta có một lời khuyên, nói cho cùng, tình trạng chưa từng có trước đây của ngươi là xuất xứ từ Đan đỉnh chi thuật, mà Đạo gia chuyên dạy Đạo 'vô vi nhi vô bất vi', Đạo không làm, mà không có cái gì không làm, Yến huynh đệ nếu có thể nỗ lực theo phương hướng này, tất có thể có thành tựu khác”.
Lưu Dụ gật đầu: “Có lý!”.
Yến Phi chấn động tâm thần, chợt nhớ tới “Tham Đồng Khế” của Ngụy Bá Dương đã nằm lại trong ngực áo mình, là lúc Tạ An sai người cởi y phục của Tống Bi Phong trị thương, phát hiện trên mình hắn, mới giao trả lại cho Yến Phi. Quyển sách này chính là đại biểu cho tinh nghĩa tối cao của Đạo gia tâm pháp, nói không chừng sẽ giúp đỡ cho mình nhiều. Sực nghĩ tới cái câu vừa mở ra nhìn thấy lần trước “Càn khôn giả, dịch chi môn hộ, chúng quái chi phụ mẫu”, tựa như giống hệt tình hình hiện tại của mình, Nê hoàn quan là cửa Càn, Đan điền coi như Khôn, không khỏi nghĩ ngợi đến nhập thần.
Tạ Huyền chợt cười khà khà. Hai người không khỏi nhìn y.
Tạ Huyền cười nói: “Đánh nhau có thắng cũng là chuyện thường, cho nên bại cũng coi như thường...”.
Y chưa nói hết, Lưu Dụ đã rùng mình kịch liệt, hoàn toàn vượt ngoài ý liệu của Yến Phi, không ngờ lại vọt tới vung tay cản phía trước bọn họ, trên mặt lộ thần sắc kiên quyết dứt khoát, nói: “Bọn ta quay về đi! Chỉ cần Huyền soái chịu gật đầu, bọn tôi có chết cũng công hạ Thạch Đầu thành cho Huyền soái”.
Yến Phi ngầm thở dài, Lưu Dụ cả gan chặn đường, đó là vì Lưu Dụ đã đoán ra Tạ Huyền muốn đi đâu, đi làm gì. Hắn liều chết can gián, hy vọng Tạ Huyền thay đổi chủ ý, hy vọng Tạ Huyền khởi binh lật đổ Tư Mã hoàng triều, không phải dùng thủ pháp giang hồ đi giải quyết chuyện này.
Bằng vào sự tinh nhuệ mạnh mẽ của Bắc Phủ binh hiện nay, nếu có thể công chiếm Thạch Đầu thành, Kiến Khang hoàng triều tất không cần đánh mà tan vỡ.
Tạ Huyền vỗ nhẹ vai Lưu Dụ, mỉm cười: “Bọn ta qua bên kia nói chuyện”.
Lưu Dụ bất lực buông tay, cùng Yến Phi theo sau lưng Tạ Huyền vẫn đang thản nhiên tự đắc, rẽ vào một con đường ngang, trước mắt rộng thoáng, cầu đá thông qua bến, nối liền con đường dọc bờ sông hai bên. Một bên là đường nhỏ an tĩnh, bên kia là đường lớn chợ sông phồn hoa! Vòm cầu lồi lên, hang cầu tròn sâu, đả phá không gian bình thản đơn điệu.
Tạ Huyền lên đến đỉnh cầu, hai tay dựa lan can, ngưng vọng nhìn nước trôi bên dưới, thở dài: “Ta lần này trở về, một mặt là muốn xem tình huống của Yến huynh đệ, mặt khác là vì phát giác huynh đệ Tư Mã Diệu càng lúc càng không nói nổi”.
Lưu Dụ nhìn Yến Phi phía bên kia Tạ Huyền, trầm giọng: “Huyền soái lần này hồi kinh, không có sự phê chuẩn của triều đình, huynh đệ Tư Mã Diệu khẳng định là rất bất mãn Huyền soái, đã vào cái thế này, Huyền soái cùng triều đình đã không còn có khả năng thân thiện nữa. Đã là như vậy, sao không làm hai tiếp một, lấy danh nghĩa thảo phạt Tư Mã Đạo Tử, khống chế Kiến Khang trong tay. Đến lúc đó, không cần biết là Huyền soái muốn đối phó Hoàn Huyền, hoặc huy quân Bắc phạt, đều có thể làm theo ý”.
Chỉ nghe Tạ Huyền và Lưu Dụ dùng “huynh đệ Tư Mã Diệu” mà xưng hô với hoàng đế Nam Tấn và Tư Mã Đạo Tử là biết bọn họ đối với hoàng triều Tư Mã hoàn toàn không có ý tôn kính. Trên sự thật chuyến này Tạ Huyền không xin phép, đột nhiên về kinh, hơn nữa còn dẫn tinh binh theo, thực lực đủ để uy hiếp Tư Mã hoàng triều, càng thấy rõ sự bất mãn của Tạ Huyền đối với Tư Mã Diệu. Đó cũng là công nhiên phản kích đối với việc huynh đệ Tư Mã Diệu đẩy dạt Tạ An.
Yến Phi thầm nghĩ, đổi lại mình là Tư Mã Diệu hay Tư Mã Đạo Tử, cũng chỉ còn nước ngậm đắng, tuyệt không dám bức Tạ An hay Tạ Huyền cùng đường mà khởi binh làm phản. Trừ phi có thể một trận giết chết Tạ Huyền, khiến cho Bắc Phủ binh quần long vô thủ, Tư Mã hoàng triều còn có vài phần cơ hội giành thắng lợi, về sau còn phải xem tài nghệ của Tư Mã
Đạo Tử, xem y có thể ngăn trở được sự báo thù của Bắc Phủ binh tướng hay không. Y đồng thời còn phải ứng phó với một Hoàn Huyền luôn luôn nuôi dã tâm chiếm cứ ngai vàng.
Lưu Dụ mạo phạm muốn cản ngăn Tạ Huyền dùng thủ pháp giang hồ đi báo thù chuyện Tống Bi Phong bị tập kích, chính là vì biết Tạ Huyền chuyến này là muốn trực tiếp tìm địch nhân hỏi tội, sợ đối phương bố trí thiên la địa võng, đợi Tạ Huyền lọt vào bẫy.
Lưu Dụ vẫn là Lưu Dụ mà Yến Phi quen biết lúc ở Biên Hoang, chuyện gì cũng theo đuổi thành quả thực tế, tuyệt không sợ sệt rụt rè, càng không có cái nhân của đàn bà, phương diện này gần giống Thác Bạt Khuê phi thường.
Bất quá, sự sùng kính và tình nghĩa của gã đối với Tạ Huyền là phát từ tấm lòng chân thật, không một chút giả trá, giống như giao tình của gã và Yến Phi.
Tạ Huyền khóe miệng hiện ra một biểu tình chua cay, giọng nói vẫn giữ vẻ bình tĩnh, điềm đạm thốt: “Lần này làm vậy là thị uy với Tư Mã hoàng triều, đã là cực hạn những gì Tạ Huyền ta có thể làm. Ngày nào chưa được nhị thúc đồng ý, ta cũng không thể lật đổ thiên hạ của dòng họ Tư Mã. Đây không phải là lực lượng không đủ, thử hỏi đương kim thiên hạ, ngoại trừ Hoàn Huyền ra, còn có ai dám tranh phong với Tạ Huyền ta, nếu nhị thúc chịu giơ tay hô hào, Kiến Khang không cần đánh mà tan vỡ. Đối với Tạ Huyền ta mà nói, bảo tọa của Tư Mã Diệu chỉ cần phẩy tay là được”.
Lưu Dụ không hiểu: “Đã như vậy, Huyền soái tại sao vẫn muốn đưa thân mạo hiểm? Chỉ cần phơi bày lợi hại với An công, An công là người trí tuệ thông thiên, tất sẽ gật đầu cho phép. Sao lại để bị địch nhân từng bước tiến tới bức bách, ngày ngày phải đề phòng lo lắng”.
Tạ Huyền cười khổ: “Nhị thúc khẳng định sẽ không đồng ý”.
Lưu Dụ bi phẫn: “An công sao lại là người ngu trung với Tư Mã Diệu. Hôn quân đó không những sủng tín gian tặc Tư Mã Đạo Tử, sau trận chiến Phì Thủy còn lập tức tăng thuế, mình thì phung phá vô độ, đêm nào cũng rượu chè gái ghiếc, không lý gì tới triều chính. Lật đổ y chính là làm vui lòng người, tạo phước cho vạn dân”.
Tạ Huyền song nhãn bắn ra thần sắc thương cảm khiến cho người ta khó hiểu, nhẹ giọng: “Nhị thúc đương nhiên không phải là người ngu trung, nhưng ông ta lại không thể không nghĩ cho đại cuộc, sợ sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho tên khốn Hoàn Huyền”.
Mãi đến bây giờ, Yến Phi vẫn không xen miệng.
Lưu Dụ ngạc nhiên: “Kiến Khang đã lọt vào tay bọn ta, Hoàn Huyền bằng vào cái gì có thể phiền nhiễu đến Huyền soái?”.
Tạ Huyền mục quang chuyển lên bầu trời trong sáng, chầm chậm thốt từng tiếng: “Bằng vào ý trời vô tình khó lường!”.
Lưu Dụ và Yến Phi hai người nghe vậy, đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu lời nói của Tạ Huyền, không rõ y tại sao lại đổ cho trời già hư vô khó lường.
Tạ Huyền thở dài một hơi, thốt: “Chuyện này kể ra dài dòng! Là một bí mật ta đã giấu trong lòng mười mấy năm rồi, cả Lưu Lao Chi và Hà Khiêm đều không biết”.
Lưu, Hà hai người là tướng lãnh tâm phúc mà Tạ Huyền một tay đề bạt lên. Nếu Tạ Huyền ngộ hại ở Kiến Khang, cả thiên vương lão tử cũng không ngăn được hai vị mãnh tướng Bắc Phủ này khởi binh phục thù. Mà đến nay Tạ Huyền có một bí mật như vậy lại đến cả bọn họ cũng phải che giấu.
Yến Phi nói: “Nếu là bí mật, Huyền soái không cần phải nói ra”.
Tạ Huyền lắc đầu: “Hiện tại ta lại có cảm giác không nói ra không thoải mái, sinh tử có số, nhị thúc đã sớm nhìn thấy ta sống không quá cửa ải bốn năm chục tuổi”. Lưu Dụ và Yến Phi nghe thấy liền rúng động thần hồn, không tưởng được bí mật Tạ Huyền nói ra lại là chuyện như vậy.
Lưu Dụ rùng mình: “Tôi tuy tôn kính An công, nhưng là thuật tướng số, làm sao có thể tin tưởng đến mức không nghi hoặc, có khi Huyền soái hồng phúc tề thiên, có thể độ qua tai kiếp”.
Tạ Huyền hồi phục lại vẻ thong dong, mỉm cười: “Sinh tử chỉ là chuyện bình thường, ai ai cũng khó tránh thoát số kiếp, ta đã sớm không để trong lòng”.
Yến Phi nhíu mày: “Phương diện này bọn tôi đương nhiên không thể so với An công. Bất quá theo lối nhìn của tôi, Huyền soái ngũ quan hoàn mỹ không có tì vết, tôi bình sinh mới gặp được một, làm sao lại là tướng chết sớm cho được?”.
Tạ Huyền cười hì hì: “Vấn đề chính là ở đó. Mãn chiêu tổn, khiêm thụ ích, đầy thì sẽ vơi, thiếu lại được thêm. Hoàn mỹ tuyệt đối vốn là 'tướng cách thập toàn', nhưng bản thân lại là thiếu sót! Nếu có thể 'cửu toàn nhất khuyết', hoặc 'cửu khuyết nhất toàn', trái lại lại là cát tướng. Nhị thúc từng phê phán ta vào lúc công danh sự nghiệp đạt đến đỉnh điểm, chính là lúc họa hoạn sắp đến, chứng quả là sự thật! Lời của nhị thúc quả nhiên không sai!”.
Lưu Dụ nói: “Cho dù lời nói của An công là sự thật thì đã sao? Bọn ta khoan thai thông suốt mà ra mặt, hết hơi hết sức cho thống khoái lâm ly một trường, lo chi lão trời già nghĩ gì chứ?”.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn