Biên hoang truyền thuyết
Hồi 47
Thiết xỉ thống hận
Ý thức dần trở về với Yến Phi, giống như từ trong bóng tối nguyên sơ trông thấy một đốm sáng le lói lớn dần lên, cuối cùng bao trùm chàng trong vầng hào quang màu sắc rực rỡ. Nhưng sự thực chàng vẫn đang nhắm nghiền hai mắt.
Một lát sau chàng vẫn chưa cảm giác được sự tồn tại của cơ thể, giống như chỉ còn hồn phách, không biết là hỏa nhiệt hay băng hàn, bồng bềnh phiêu phất, vừa khó chịu lại vừa đặc biệt thư thả rất khó nói.
Rồi cuối cùng cũng cảm nhận được thân thể của mình, một khối băng hàn lạnh buốt trong chớp mắt đã ngưng kết tại Khí Hải huyệt dưới bụng, sau đó vụt cái đã lan ra toàn thân theo từng đường kinh mạch lớn nhỏ, xung kích vào từng huyệt từng huyệt, nỗi thống khổ thật không thể nói với người ngoài.
Yến Phi đúng lúc thầm kêu mệnh ta đi đứt thì một luồng nhiệt khí, đầu tiên thay thế luồng hàn khí, mau chóng khuếch trương, xua đuổi hàn khí không còn chút nào. Yến Phi còn chưa kịp mừng, nhiệt khí đã tiêu tán vô tăm vô tích.
Chàng cũng đã tỉnh lại hoàn toàn, trong thân thể chân khí vẫn trống rỗng. Liền mở bừng mắt ra.
Tống Bi Phong ngồi trên đầu giường, một tay nắm cổ tay chàng, ba ngón tay đặt lên uyển mạch, nhắm mắt suy tư.
Trong phòng thắp một ngọn đèn duy nhất, trời đã tối.
Tống Bi Phong từ từ mở mắt, lắc đầu không hiểu: “Thật cổ quái!”, rồi mỉm cười với chàng: “Ngươi cũng tỉnh lại rồi!”.
Yến Phi được đỡ dậy, hỏi: “Tại hạ hôn mê mất bao lâu?”.
Tống Bi Phong điềm đạm đáp: “Ba ngày!”.
Yến Phi cười khổ: “Thế thôi sao? Tại hạ còn tưởng mình đã mệnh táng hoàng tuyền rồi”.
Tống Bi Phong gật đầu: “Ngươi không chết quả là kỳ tích, mà lại không bị thương ở sọ não mới lạ, không đến hai canh giờ, các vết máu bầm cũng tan hết, nói không ai tin. Người anh em Cao Ngạn của ngươi vẫn đang nằm ở phòng bên, may nhờ ngươi chịu hết đòn côn cho hắn, nếu không chắc chắn hắn đi đứt rồi, hiện giờ nằm thêm hai ngày nữa là có thể trở dậy đi lại được rồi”.
Yến Phi nói: “Còn bọn họ?”.
Tống Bi Phong bình tĩnh nói: “Định Đô bị thương rất nhẹ, chỉ bị gãy xương tay, còn lại các vết thương khác không có gì đáng ngại. Trương Hiền bị đánh vào đầu, sau khi trở về cầm cự được một đêm, ngày hôm sau thì mất. Ba người còn lại nghỉ ngơi mươi bữa nửa tháng là không còn chuyện gì”.
Hắn tuy nói sơ sơ, nhưng Yến Phi lại cảm thấy rõ ràng nỗi buồn đau trong lòng, cũng cảm thấy hắn đã quyết báo thù.
Lòng quyết tử của một vị kiếm thủ siêu trác.
Liền trầm giọng nói: “Là bọn nào?”.
Tống Bi Phong chậm rãi nói: “Ta cùng An gia sau khi trở về, biết các ngươi ra ngoài, trong lòng không yên bèn ra ngoài tìm, được người qua đường chỉ điểm, tới bên ngoài quán ăn đó đã cảm thấy không ổn, phía ngoài có bốn cỗ xe ngựa đỗ ở đó, những kẻ ngồi trên xe đều che đầu bịt mặt, người người ánh mắt hung tợn, bên kia đường thì đứng đầy những kẻ rỗi việc, ai nấy mặt mũi kinh hoàng, trong quán thì truyền ra âm thanh đánh đá nhau”.
Yến Phi nhớ lại gã lanh lợi Trương Hiền, lại bị gian nhân sát hại như thế, trong lòng dậy lên nỗi bi thương làm tê cứng cả tim gan.
Chỉ hận bản thân mình lại hoàn toàn không đủ năng lực phục thù cho gã. Liệu từ nay về sau còn có thể tận sức để làm chuyện này hay không?
Bỗng nhiên, chàng nhớ lại Vinh Trí trước khi chết nhờ chàng mang Đan kiếp tới cho một người kêu là Độc Tẩu ở tại Kiến Khang. Bằng vào nhận thức của vị Độc Tẩu này, có thể làm cho mình khôi phục võ công hay không?
Tống Bi Phong nói rất chậm, giống như trở lại tình cảnh xảy ra khi đó, chẳng những đang nói cho Yến Phi nghe, mà còn nói cho mình nghe, để giúp bản thân ôn lại từng chi tiết nhỏ, tìm kiếm những sơ hở thiếu sót của địch nhân.
Yến Phi trên giang hồ kinh nghiệm phong phú, nghĩ địch nhân có thể dùng thủ đoạn này, nhất thời chặn chết đường thoát, thi hành thủ đoạn ác độc, như thế chẳng những cần có
tình báo chính xác, còn phải hiểu rõ nhân sự Tạ phủ như lòng bàn tay, nếu không làm sao có thể dùng bốn cỗ xe, hơn ba chục người, giữa đêm tối phục bên ngoài hẻm Ô Y chờ cơ hội? Lương Định Đô mấy người là địa đầu trùng, đối phương cũng tất là địa đầu trùng, vì vậy đối phương là nhân mã phương nào, trong lòng Tống Bi Phong hẳn phải có đáp án.
Tống Bi Phong tiếp tục nói: “Lúc đó ta không rảnh lý đến người trên xe đó, xông vào trong quán, vừa lúc thấy ngươi bị loạn côn đánh tới tấp, Trương Hiền lăn lộn trên sàn, bọn Định Đô đều đã bị thương, ta lập tức xuất kiếm, liên tục đả thương nhiều người, đối phương vội vã tẩu tán, khi ta đuổi ra đến ngoài cửa, liền bị một kẻ bịt mặt chưa từng tham dự trận đánh trong quán cản trở, để cỗ xe chở bọn chúng chạy đi. Người nọ kiếm pháp cao cường bình sinh ta hiếm thấy. Đến khi những kẻ hành hung ung dung bỏ đi, tên nọ cũng theo lối khác thoát thân”.
Yến Phi nói: “Người đó dùng kiếm?”.
Tống Bi Phong gật đầu: “Ta vì vội cứu người, khó mà phân thân truy đuổi, sau đó tra xét thấy bốn cỗ mã xa chìm dưới lòng sông Tần Hoài, ngựa được tháo đi, người cũng trốn biệt. Toàn bộ hành động của địch nhân có kế hoạch chu toàn, không để lại dấu vết gì để truy tầm, bố trí rõ ràng là vì Tống Bi Phong ta tới, đặc biệt là như cố tình làm để ta thấy. Chỉ là chúng không tính đến chuyện ta kịp thời chạy tới, bằng không các người hẳn không ai toàn mạng. Hơn nữa Định Đô thân thủ cao minh như vậy lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của chúng”.
Yến Phi trầm giọng nói: “Bọn chúng là những kẻ nào?”.
Tống Bi Phong chăm chú nhìn chàng một lúc, vẻ mặt lầm lì nói: “Ngươi hận rồi sao?”. Yến Phi cười gằn: “Chẳng lẽ có thể tha cho chúng?”.
Tống Bi Phong thở dài, từ từ nói: “Bọn chúng đích xác là lũ tiểu nhân bẩn thỉu, có chuyện gì thì cứ đến tìm ta, sao lại đi hạ độc thủ với bọn Định Đô các người, lại còn liên lụy đến ngươi và Cao Ngạn. Giả thiết ngươi mệnh hệ nào, ta làm sao ăn nói với Huyền thiếu gia?”.
Yến Phi nói: “Không phải là chúng vì ta mà đến sao?”.
Tống Bi Phong khẳng định: “Tuyệt đối không thể!” Rồi nhìn chàng không chớp nói: “Yến Phi, khẳng định nội công của ngươi vẫn còn, nếu bị người ta ra đòn độc ác mãnh liệt như thế, chính ta cũng chịu đựng không nổi. Ngươi thì chỉ ba ngày đã hoàn toàn phục nguyên. Vừa rồi lúc tra xét kinh mạch trong người ngươi, chợt có một luồng chân khí vô cùng lạnh lẽo kỳ dị đột nhiên xuất hiện ở Khí Hải, lan ra toàn thân, sau đó lại có một luồng chân khí nóng rực cự lại hàn khí rồi cùng tiêu thất, hai loại chân khí này hoàn toàn bất đồng, sau
cùng đều biến mất vô tăm vô tích. Theo ta, chỉ cần tiêu trừ được căn nguyên hàn khí, vũ công của ngươi có thể hồi phục lại. Hiện tượng kỳ dị như thế thực chưa từng nghe nói đến, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra với ngươi vậy?”.
Yến Phi không muốn nói chuyện Đan kiếp với bất kỳ người nào, càng không muốn trở lại câu chuyện bực mình bị Thanh Thị gia hại, ủ rũ nói: “Công pháp của ta, xuất xứ là do ta tự sáng tạo, sau khi bị Nhậm Dao đánh trúng, liền hôn mê trăm ngày, bản thân cũng không rõ là chuyện gì”.
Tống Bi Phong làm sao biết bên trong có chuyện xảo hợp khúc chiết ly kỳ như vậy, không hề nghi ngờ, gật đầu không nói, im lặng âm thầm suy nghĩ đến chuyện khác.
Yến Phi ngơ ngác nhìn hắn, Tống Bi Phong là một kiếm thủ đáng để mình kính trọng, bằng vào kiếm pháp ấy, ra ngoài hẳn sẽ đạt nhiều thành tựu, làm nên chuyện lớn. Nhưng coi hắn chịu đảm đương việc cầm đầu bọn gia tướng Tạ phủ, là biết hắn coi thường danh lợi, ý chí hành động cao khiết.
Tống Bi Phong hốt nhiên nói: “Ngươi muốn biết đối phương là ai?”.
Yến Phi gật đầu khẳng định.
Tống Bi Phong trầm giọng nói: “Con người này ở Kiến Khang thành ít có người dám trêu vào, kể cả là An gia cũng không biết phải đối phó hắn thế nào”.
Yến Phi ngoài cừu nhân hại mẫu thân hắn ra, rất ít khi sinh lòng căm hận người nào, tuy nhiên đối với kẻ gây nên chuyện này, lại hết sức căm hận, chàng nhớ rõ mồn một cảm giác con tim đau nhói khi Cao Ngạn ngã vào lòng mình, lạnh lùng nói: “Là ai?”.
Tống Bi Phong nói: “Ngươi trước hết phải đáp ứng ta chuyện này chỉ giới hạn ta và ngươi hai người biết, mà trước khi võ công khôi phục, tuyệt không thể khinh cử vọng động, bằng không tất mang họa sát thân”.
Yến Phi ngạc nhiên nói: “Ngươi lại không báo cáo An công sao?
Tống Bi Phong than: “Từ sau chiến dịch Phì Thủy, An công lúc nào cũng muốn quy ẩn Đông sơn, tìm lại cuộc sống sơn dã có hoa có điểu, nếu biết chuyện này có người ấy tham dự, chắc hẳn sẽ tâm tình nguội lạnh. Kiến Khang đã càng ngày càng chẳng ra gì, nhược bằng người ra đi, dân chúng sẽ càng thêm khổ”.
Yến Phi không nhẫn nại được nữa: “Hắn là ai?”.
Sát cơ trong mắt Tống Bi Phong cực thịnh, dằn từng tiếng: “Là cô gia của bọn ta Vương Quốc Bảo”.
Yến Phi không hề biết là Vương quốc Bảo câu kết với Tư Mã Đạo Tử, càng không hiểu quan hệ với chàng rể của Tạ An xấu đến như thế, nghe vậy kêu lên thất thanh: “Cái gì?”.
Tống Bi Phong giận dữ nói: “Hắn không dùng bội kiếm tầm thường, nhưng kiếm pháp của hắn sao qua được mắt ta. Chẳng cần hỏi vì sao hắn muốn làm thế, chỉ cần biết là hắn làm là đủ”.
Trong lòng Yến Phi ngổn ngang trăm điều suy nghĩ, một lát sau mới nói: “Ngươi tính xử lý chuyện này thế nào?”.
Ngoài ý liệu của chàng, Tống Bi Phong để lộ ra một nét tiếu ý, lạnh lùng điềm đạm nói: “Ta có thể làm gì đây? Đành yên lặng chờ tiếp đãi hắn tới giết Tống Bi Phong ta thôi!”.
o0o
Thác Bạt Khuê thân dẫn hai trăm chiến sĩ xuyên qua khu rừng thưa, từ từ áp sát doanh trại ngoài cốc khẩu của Quật Đốt. Quật Đốt sợ bị đánh úp, trong doanh không dùng đèn lửa tối om, tất nhiên có người canh gác bên ngoài doanh trại, nhưng mà giữa lúc trời lạnh thấu xương thế này, tinh thần cảnh giác cũng bị giảm xuống đến mức thấp nhất. Hơn nữa đối phương người đông thế mạnh, làm sao có thể tưởng tượng được rằng người đuổi theo rốt cuộc lại bị người bị đuổi theo phản kích.
Trên lộ tuyến rút lui đã vạch sẵn, hắn đã nhắm trước đến tiểu cốc này, từ khi Đại quốc bị diệt vong, hắn cùng Yến Phi và tộc nhân luôn luôn chịu đựng cuộc sống đói kém, không chịu khuất phục Phù Kiên, vì vậy đối với địa hình những vùng phụ cận hết sức rành rẽ, những kiến thức tích lũy được từ bé đến đêm nay đã trở nên hữu dụng, giúp hắn khắc địch chế thắng.
Lần này chạy xa hơn trăm dặm, giúp hắn thoát khỏi uy hiếp của Hạ Nhiễm Can, còn đưa Quật Đốt vào bẫy rập, hội sư với Mộ Dung Lân nơi này chính là yếu tố quan trọng để chiến thắng.
Vó ngựa đạp trên tuyết trắng mềm mại, không hơi không tiếng tiến về mục tiêu. Thác Bạt Khuê ngẩng đầu nhìn, bầu trời đêm đầy sao.
Thảo nguyên hoang vắng thật mê hoặc lòng người, thời niên thiếu, hắn và Yến Phi thích nhất là nằm ngửa trên bãi cỏ hoang, vừa ngắm sao vừa nói chuyện tâm sự. Yến Phi là người rất chịu lắng nghe, cũng chỉ chàng là người đủ tư cách minh bạch đại chí của hắn. Thác
Bạt Khuê không chỉ muốn khôi phục Đại quốc, mà còn muốn chinh phục thảo nguyên cùng đất đai xung quanh, hoàn thành tâm nguyện vĩ đại của tổ tiên.
Bên cạnh có tiếng Trương Duyện: “Đến lúc rồi!”.
Thác Bạt Khuê không nói một lời, nhấc trường cung, lấy ra một mũi trường tiễn quấn vải gai tẩm dầu, thủ hạ lần lượt làm theo.
Bọn họ bắt đầu tản khai.
Hơn hai trăm chiến sĩ dàn hàng ngang mà tiến, khu lều trại địch nhân dần lọt vào cự ly xạ tiễn.
Thác Bạt Khuê quát: “Điểm hỏa!”.
Nhiều đốm lửa bừng lên, chúng nhân lập tức giương cung lắp tên, cuối cùng lính canh trại đối phương cũng cảnh giác, trước tiên hô hoán cảnh giác, sau đến hiệu tù và vang lên, bất quá tất cả đã muộn.
Tay cầm mồi lửa, một số chiến sĩ thúc ngựa lên trước trận, với thủ pháp mau lẹ thuần thục châm lửa, kình tiễn bắt lửa lập tức xạ lên cao không, vẽ nên những vệt sáng chói đẹp đẽ nhằm địch doanh lao tới.
Hỏa tiễn liên tiếp bắn ra, lều trại lần lượt bắt lửa, lửa bốc dữ dội trên tuyết trắng tạo nên một khung cảnh thật là ngụy dị. Trại địch lập tức náo loạn, binh sĩ đang ngủ say hốt hoảng bật dậy y phục giáp trụ xộc xệch, binh khí không đủ vọt ra khỏi lều trại bị lửa thiêu.
Tứ phía vang lên tiếng hô chém giết, chính là Trưởng Tôn Phổ Lạc và Trưởng Tôn Tung mỗi người dẫn một tổ chín trăm người theo hai cánh đột kích doanh trại địch ở ngoài cốc khẩu.
Thác Bạt Khuê móc trường cung vào lưng ngựa, rút song kích hét lớn: “Theo ta!”. Dẫn đầu xông vào địch doanh.
o0o
Yến Phi nhẹ nhàng khép cửa phòng, hướng về Tống Bi Phong chờ ở hành lang ngoài cửa nói: “Hắn vẫn đang ngủ, ngủ rất ngon lành, chỉ có sắc mặt hơi nhợt nhạt so với lúc thường, không có gì đáng ngại lắm!”.
Tống Bi Phong rất ngạc nhiên: “Ngươi không hề châm đèn, lại có thể nhìn được sắc mặt hắn sao?”.
Yến Phi được đề tỉnh cũng rất kỳ quái: “Đúng là cổ quái, nhìn vật trong bóng tối tựa hồ so với trước ta thấy rõ ràng hơn”.
Tống Bi Phong thấy chàng quét mắt nhìn tới nhìn lui, vội nói: “Dù sao cũng sắp sáng rồi, chúng ta qua bên kia đình nói thêm mấy câu, có lạnh không?”.
Yến Phi lắc đầu, theo hắn bước tới tòa phương đình ở giữa quảng trường tòa tứ hợp viện, ngồi xuống ghế đá.
Tống Bi Phong mừng rỡ nói: “Ta dám khẳng định An gia coi người không sai, ngươi mất võ công chỉ là hiện tượng tạm thời. Đừng lo, An gia đang nghĩ biện pháp cho ngươi”. Yến Phi nói: “An công là loại người như thế nào?”.
Tống Bi Phong trầm ngâm một lát, hạ giọng nói: “An gia là hạng người gì đâu đến thứ ta bình phẩm, tuy nhiên ta hiểu lão đệ hỏi câu này là mang thiện ý. Điều mà ta có thể nói là An gia một đời mong được thoát khỏi phiền não của nhân thế, nhưng lại không thể không muốn ăn phải lăn vào bếp, không chiếu cố đối với vinh nhục của gia tộc, mâu thuẫn trong lòng có thể tưởng tượng được”.
Dừng một chút lại nói: “Có lúc ta hy vọng người giống như Vương Đôn, Hoàn Ôn, khi ấy khẳng định Tư Mã Diệu không còn đất sống, đâu đến nỗi như hiện giờ từng bước bị người lấn át, ngày càng khó thở”.
Thấy Yến Phi im lặng không nói, lại nói: “Trước đây chỉ một mình An gia chống đỡ đại cục, may sao cuối cùng cũng có Huyền thiếu gia kế thừa sự nghiệp, có thể bảo vệ gia tộc không suy vong, bằng không tương lai Tạ gia không ai dám nghĩ đến”.
Yến Phi muốn nói lại dừng.
Tống Bi Phong nói: “Có phải ngươi muốn hỏi ta đánh giá Huyền thiếu gia thế nào phải không? Ài! ông ấy cũng không phải loại Vương Đôn, Hoàn Ôn. Nhưng đừng có kẻ nào chọc giận ông ấy, bởi vì ông ấy là người khó trêu nhất từ xưa đến nay trong Tạ gia, kiếm pháp ở nam phương xưa nay không có địch thủ”.
Trong lòng Yến Phi dâng lên một cảm giác ấm áp khó nói. Chàng tuy đã sống hơn hai tháng ở Tạ gia, nhưng thời gian tỉnh táo lại không quá sáu canh giờ, giao tiếp thân cận chỉ có Tạ An, Tống Bi Phong và đám phủ vệ tỳ nữ Lương Định Đô, Tiểu Kỳ mấy người, Tạ Chung Tú thì chạm mặt hai lần, nhưng không biết có phải vì phong thái phẩm cách cao thượng của Tạ An, hay vì Tống Bi Phong trọng tình trọng nghĩa, mà chàng có tình cảm sâu sắc đối với Tạ
gia, bất giác dậy lên mối quan tâm tới Tạ gia. Khi biết kẻ đối phó bọn chàng là Vương Quốc Bảo, càng khiến chàng lo lắng cho an nguy của Tạ gia. Chàng tuy không rõ tình huống phức tạp trong triều đình nam Tấn, nhưng cũng biết Vương gia ở Kiến Khang có địa vị tương đương với Tạ gia, nếu xảy ra tranh chấp, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Tống Bi Phong nói: “Lão đệ hiện tại đừng lo nhiều đến chuyện của Tạ gia. Tại Kiến Khang thành không kẻ nào dám đường hoàng đến chọc giận An gia. Tống Bi Phong ta càng không phải là hạng người để kẻ khác uy hiếp, không có sức hoàn thủ. Trong triều đình, những người ủng hộ An gia vẫn chiếm đại đa số. Trước mắt quan trọng nhất vẫn là ngươi khôi phục công lực tu vi”.
Yến Phi lại nghĩ đến con người có tên là Độc Tẩu, thầm nghĩ có nên tìm đến gặp người đó không.
Tống Bi Phong trầm giọng nói: “Yến lão đệ nếu muốn tốt cho hảo bằng hữu của ngươi, đợi hắn dưỡng thương xong nói hắn ly khai Kiến Khang, nơi này là mảnh đất đầy thị phi, không nên ở lâu”.
Yến Phi được hắn nhắc nhớ đến tâm nguyện của Cao Ngạn, mặt dạn mày dày nói: “Tống lão huynh có phải quen biết Kỷ Thiên Thiên?”.
Câu này chẳng những được hỏi rất vụng về, mà ngay lập tức khiến chàng ân hận, nói thẳng ra, nếu không phải Cao Ngạn thụ thương vì chàng, chàng tuyệt sẽ không bằng mọi giá làm chuyện này để đền bồi cho hắn.
Tống Bi Phong ngạc nhiên nói: “Nguyên lai lão đệ ngươi cũng là người ngưỡng mộ Kỷ Thiên Thiên, thực không ngờ vậy!”.
Yến Phi đỏ bừng mặt, thiếu điều muốn chui xuống đất, ấp úng nói: “Không phải”. Thấy Tống Bi Phong ngơ ngác nhìn, cười khổ nói: “Là tiểu tử Cao Ngạn đó, hắn nói muốn được gặp mặt Kỷ Thiên Thiên một lần mới có thể an tâm phản hồi Biên Hoang Tập”.
Nếu là lúc thường, chắc chắn Tống Bi Phong sẽ cười phá lên, hiện giờ tâm tình trầm trọng, chợt nói: “Thế mới hợp lý, từng nghe Lưu Dụ nói, ngươi ở Biên Hoang Tập không giống Cao Ngạn thường trêu hoa ghẹo nguyệt. Chuyện này nói khó không khó, nói dễ cũng không dễ. Dễ là chỉ cần ta đề xuất thỉnh cầu Thiên Thiên tiểu thư, nàng tất sẽ ưng chịu, khó là khó ta cần phải được An gia gật đầu đồng ý, không thể giấu giếm người tiến hành”.
Yến Phi bối rối nói: “Tống lão ca không cần phiền não chuyện này, trải qua kiếp nạn này, e Cao Ngạn đã mất đi lòng ngưỡng mộ Kỷ Thiên Thiên”.
Tống Bi Phong chợt nói: “Ngươi có chịu vì Cao Ngạn hy sinh một chút không?”.
Yến Phi ngạc nhiên: “Hy sinh chuyện gì?”.
Tống Bi Phong mỉm cười: “Chỉ cần nói là Yến Phi ngươi muốn gặp Kỷ Thiên Thiên, lấy Yến Phi là chủ, Cao Ngạn là phụ, An gia tất sẽ đồng ý”.
Yến Phi kinh hoảng: “Như vậy không tệ sao?”.
Tống Bi Phong nói: “Vì thế ta nói ngươi phải hy sinh một chút”.
Yến Phi do dự nói: “An công sẽ không hoài nghi như huynh sao?”.
Tống Bi Phong cười: “An gia là nhân vật phong lưu rộng lượng, lại không phải đang vì nghĩa nữ tuyển chàng rể, coi gặp gỡ như chuyện phong lưu lãng mạn, làm sao người chẳng khứng chịu đứng ra”.
Yến Phi nhìn về phía sương phòng nơi Cao Ngạn dưỡng thương, âu sầu nói: “Được! Ta đành xả mệnh bồi tiểu tử Cao Ngạn này làm chuyện tốt lành cho hắn vậy”.
Hồi 48
Thời bất ngã dữ
Cao Ngạn mở mắt nhìn thấy Yến Phi ngồi ở đầu giường, hớn hở nói: “Cho đến lúc này trông thấy tiểu tử ngươi, ta mới dám tin ngươi không vỡ đi nửa cái đầu lâu, ha! Ngươi vốn không mất võ công, không thì sao mà chịu nổi, ít nhất cũng như ta còn phải nằm liệt không bò dậy nổi”.
Yến Phi cười khổ: “Nếu nội công của ta vẫn còn, ngươi nói đám thỏ đế đó có còn mạng sống hay không? Tuy nhiên tình trạng ta đúng là rất cổ quái, hoặc giả sau này có ngày sẽ hồi phục”.
Cao Ngạn quên mất thống khổ của mình, hoan hỉ nói: “Thế là được cứu rồi! Chúng mình lại có thể tung hoành đắc ý ở Biên Hoang Tập rồi, nói thật đấy, không có tay kiếm của Yến Phi ngươi, đêm đêm ở Biên Hoang Tập ta với Bàng Nghĩa ngủ cũng không yên giấc”.
Yến Phi mỉm cười nói: “Hơi kiên nhẫn đấy! Thương thế của ngươi thế nào rồi?”. Cao Ngạn song mục lóe lên căm hận sâu sắc, nói: “Chỉ cần không đánh chết ta, thì chẳng có gì đáng lo, nằm chơi thêm hai ngày là có thể trở dậy rồi. Có biết ai làm không?”. Yến Phi không nhẫn tâm dối hắn, nói: “Chuyện này đã do Tống Bi Phong xử lý, nơi này là Kiến Khang chứ không phải là Biên Hoang Tập, không đến lượt chúng ta sính cường đâu”.
Cao Ngạn ngơ ngác một lúc, gật đầu nói: “Ngươi nói đúng! Nếu Tạ gia mà đã không giải quyết được, chúng ta lại càng chẳng làm gì nổi. Tống Bi Phong là người được lắm, ngày nào cũng đến coi thương thế cho ta, lại còn không tiếc dùng chân khí trị thương cho ta, hiện giờ nội thương của ta đã tốt đến bảy tám phần rồi, chỉ có tay trái và chân phải còn hơi đau”.
Lại không nhẫn nại được nói: “Ai dám trêu vào Tạ An?”.
Yến Phi nói: “Tốt nhất ngươi đừng biết, xuất đầu động thủ là trách nhiệm của ta”.
Để phân tán sự chú ý của hắn, Yến Phi nói tiếp: “Còn muốn gặp Kỷ Thiên Thiên không?”.
Cao Ngạn lập tức tinh thần cực phấn khởi, gật đầu lia lịa nói: “Đương nhiên muốn gặp nàng, còn muốn đến chết nữa”.
Yến Phi mừng rỡ nói: “Ta đã đề xuất yêu cầu với lão Tống, hắn sẽ đại diện cho chúng ta nói chuyện với An công, hiện tại còn phải xem ý tứ của lão nhân gia”.
Lúc này Tống Bi Phong tiến vào, trước tiên sờ trán Cao Ngạn, cười nhẹ: “Hạ sốt rồi! Căn cơ của Cao huynh đệ tốt lắm!” Rồi quay sang Yến Phi nói: “An gia muốn gặp ngươi”. Yến Phi đưa mắt nhìn Cao Ngạn, theo Tống Bi Phong rời khỏi phòng.
Lần trước đi gặp Tạ An, chàng cảm thấy uy thế như vừng dương giữa trời của Tạ gia, trong phủ có một luồng sinh khí, từ trên xuống dưới an nhàn thư thái, nhưng lần này người người sắc mặt trầm trọng, nhà cửa lầu các hoành tráng bên trong phủ đã mất đi ấn tượng chắc chắn và bền vững trước đây, đỉnh đỉnh đại gia họ Tạ đã đến lúc cực thịnh tất suy.
Tạ An nếu như ra đi, phủ đệ Tạ gia hiển hách nhất hẻm Ô Y hạng tựa như chỉ còn lại cái xác không hồn.
Yến Phi thuận miệng hỏi: “Vì sao không thấy Tiểu Kỳ?”.
Tống Bi Phong nói: “Tiểu Kỳ mấy ngày qua phục thị ngươi liên miên không nghỉ, sợ khi ngươi có tình hình đột biến không kịp thông báo cho ta, đêm qua thực sự không chống nổi, ta bèn nói ả đi nghỉ, hiện tại chắc còn ngủ. Con nhỏ này quả là một tiểu cô nương lòng dạ rất tốt”.
Yến Phi trong lòng rất cảm động, chàng cố nhiên rất cảm kích Tiểu Kỳ, lại càng xúc động vì sự quan tâm của Tống Bi Phong. Chàng đã là một kẻ tàn phế không còn giá trị gì, Tống Bi Phong vẫn suốt đêm trông coi bên gối, bất luận thế nào đi nữa, cho dù phải chịu toàn thể những người còn lại trong Tạ gia coi rẻ, chỉ bằng vào Tạ An, Tống Bi Phong và Tiểu Kỳ ba người cũng đủ khiến chàng hết lòng cảm kích.
Tống Bi Phong dẫn chàng vào trung viện thuộc Tứ Quý viên, Vong Quan hiên nằm ở trung tâm, so với những lầu các khác xung quanh giống như hạc giữa bày gà. Một trung niên mỹ phụ phong tư ưu nhã, cặp mắt sâu thẳm từ cửa lớn Vong Quan hiên đang theo các bậc đá đi xuống, hẳn là vừa từ chỗ Tạ An đi ra.
Tuy là lần đầu tiên gặp gỡ, nhưng Yến Phi lại có một cảm giác kỳ lạ tựa như đã từng quen biết.
Tống Bi Phong lộ vẻ tôn kính tự đáy lòng, cùng Yến Phi tránh qua một bên, kính cẩn thi lễ.
Mỹ phụ gượng cười nói: “Tống thúc người khỏe chứ, vị công tử này là...”. Tống Bi Phong nói: “Là Yến Phi Yến công tử”.
Quay lại Yến Phi giới thiệu: “Vương phu nhân là thư thư của Huyền thiếu gia”.
Yến Phi thấy nàng không hề kiêu kỳ, thái độ lại khiêm hòa thân thiết, bất giác có hảo cảm, vội vã thi lễ.
Tạ Đạo Uẩn buồn bã thở nhẹ một hơi, dịu dàng nói: “Thì ra là Yến công tử, chuyện của nhà ta lại làm lụy đến công tử chịu khổ, chúng ta cảm thấy thật có lỗi, may mà Yến công tử người lành trời giúp, quý thể đã mạnh khỏe như trước, chúng ta cũng bớt phần lo lắng”.
Yến Phi không biết phải đáp lời thế nào, chàng xưa nay không quen nói lời ngọt ngào an ủi người khác, hiện tại lại càng không biết ứng đối ra sao.
Tạ Đạo Uẩn nói với Tống Bi Phong: “Tống thúc xin tiếp đãi Yến công tử cho tốt”. Nói rồi thi lễ mà đi.
Tống Bi Phong nói: “Lão đệ, mời!”.
Yến Phi thu ánh mắt đang nhìn theo bóng Tạ Đạo Uẩn, hỏi: “Vương gia có phải là nhà họ Vương của Vương quốc Bảo?”.
Tống Bi Phong đáp: “Phải. Cao môn đối cao môn, cho dù là An gia cũng không thể cải biến thói quen đó. Đạo Uẩn đại tiểu thư gả cho Vương Ngưng Chi, là con thứ Vương Hy Chi, chú họ Vương quốc Bảo, ài!”.
Yến Phi ngạc nhiên: “Hôn nhân của họ không tốt đẹp sao? Ôi! ta không nên hỏi tới chuyện này mới phải!”.
Tống Bi Phong nói: “Không quan hệ gì, trừ An gia ra, ai ai cũng biết rõ chuyện này, Tạ gia ta bất luận nam nữ đều phong lưu khoáng đạt, Vương gia lại toàn loại người khác hẳn, Vương Quốc Bảo và đệ đệ hắn là Vương Tự thì tối mắt vì lợi, Vương Ngưng Chi thì lại mê đắm Thiên Sư đạo, ngươi bảo đại tiểu thư sẽ thoải mái được sao?”.
Tâm tình Yến Phi càng thêm nặng nề, cao môn đại tộc tuyệt không như vẻ huy hoàng bề ngoài. Sinh ra trong nhà hào môn hạng nhất hẻm Ô Y là Tạ gia, coi như đối mặt với những lo âu triền miên trong ngoài, sự kiện ở quán ăn chỉ là chuyện bắt đầu.
Bỗng nhiên chàng tỉnh ngộ vì sao có cảm giác từng gặp gỡ Tạ Đạo Uẩn. Mẫu thân sinh thời thường một mình lén ở trong lều buồn bã khóc thầm, cũng có thần thái giống như Tạ Đạo Uẩn.
Tạ An một mình ngồi trong một góc hiên, đốt một lư đàn hương, bố cục cao nhã, hương sắc cổ kính càng tăng thêm ý vị thư hương.
Tạ An tay cầm một tờ giấy hoa tiên, đang xem đến nhập thần.
Tống Bi Phong nói: “An gia! Yến công tử đến!”.
Nói xong yên lặng đi ra ngoài.
Tạ An đặt tờ hoa tiên lên mặt ghế, tay kia cầm một cuốn sách cẩn thận ép lên trên, mỉm cười nhìn chàng nói: “Tiểu Phi, ngươi luôn làm người ta kinh dị, ngồi lại đây để ta coi ngươi cho kỹ”.
Yến Phi chợt thấy ấm lòng, với thân phận địa vị Tạ An, giao cho Tống Bi Phong lo mọi chuyện của chàng đã là hết sức thân thiết quan hoài chàng, vậy mà mỗi lần chàng vừa tỉnh lại đều bỏ đi mọi sự vụ bề bộn lập tức gặp chàng, có thể biết đối với mình rất thương yêu, đâu phải chỉ là thực hành lời hứa với Tạ Huyền, mà là phát xuất từ sự quan tâm chân thành đến bản thân mình.
Yến Phi tới bên ông thi lễ ngồi xuống, ngước nhìn thẳng vào mắt Tạ An, Tạ An vẫn tiêu dao tự tại như thế, ung dung nhàn hạ, nhưng Yến Phi đã phát hiện trong mớ tóc mai hàng chục sợi bạc mới xuất hiện.
Tạ An vui mừng nói: “Mỗi lần ta gặp tiểu Phi, đều sinh lòng hoan hỉ, vì nhân vật như tiểu Phi trên đời ít gặp, đừng cho là ta định cho ngươi ăn thịt hươu, cái đó gọi là đạo tuy nhỏ nhưng tiền đồ rộng lớn, thuật xem tướng có tự xa xưa, là một nghệ thuật chuyên môn, thánh nhân thì nói biến hóa theo nghệ, ha! Tạ An ta xưa nay không chịu khuất phục định kiến. Kỹ nghệ bản thân không khác nhau bao nhiêu, dùng vào việc lớn thì như long hổ phong vân, việc nhỏ thì ích lợi đối nhân xử thế, mở rộng thêm có thể đạt được thời thế thịnh suy, thiên đạo khí hậu, nhân tình xã hội, thuật đơn giản mà ý nghĩa thâm thúy, không thể khinh thị”.
Đối diện với người được coi là đệ nhất cao thủ hùng biện Tạ An, cảm giác không sao ứng đối kịp, gượng cười nói: “An công xin đừng khen tiểu nhân như thế, tiểu nhân chỉ là kẻ tầm thường, từ nhỏ không hề có chí lớn”.
Tạ An thốt: “Người tướng như ngươi, tự sẽ có tao ngộ không tầm thường. Tiểu Phi có thể giải thích ta nghe, làm sao sau khi mất vũ công, chịu côn đánh bổng đả vẫn có thể vô sự? Thiên mệnh khó dò, ngươi không có chí lớn cũng chẳng có gì quan trọng, giống như Tạ An ta từ trước đâu phải là người chí lớn, coi xem ta hiện tại ngồi ở vị trí nào, làm chuyện gì?”.
Yến Phi ngượng ngùng nói: “Tiểu nhân sao có thể so với An công?”.
Tạ An quay lại nhìn vào mặt chàng, mắt lấp lánh, mỉm cười nói: “Rồi có ngày ngươi sẽ hiểu rõ nhãn lực và những lời này của ta”.
Một tay nhấc cuốn sách, cầm tờ giấy hoa tiên lên đưa qua cho Yến Phi, nói: “Đây là do điệt nữ của ta Tạ Đạo Uẩn đêm qua làm một khổ thơ, muốn ta phẩm bình, ngươi cũng coi đi”.
Yến Phi có một thứ tình cảm đối với Tạ Đạo Uẩn mà bản thân cũng khó hiểu rõ, nghe nói đưa hai tay tiếp lấy.
Bên trên là đề mục 'Nghĩ kê trung tán vịnh tùng thi'. Nét chữ đẹp đẽ thanh thoát. (Phỏng theoKê trung tán vịnhcây tùng).
Tạ An nói: “Kê Khang từng làm Trung tán đại phu, vì vậy mới xưng là Kê trung tán, Đạo Uẩn phỏng theo tác phẩm 'Du tiên thi' của Kê Khang, nguyên tác mong cầu phục dược thành tiên, siêu thoát bể khổ trầm luân của đời người”.
Yến Phi chợt động tâm, cúi đầu xem kỹ, bài thơ gồm tám câu như sau:
“Dao vọng sơn thượng tùng
Long đôngbất năng điêu
Nguyên tưởng du hạ tức
Chiêm bỉ vạn nhậnđiều
Đằng dược vịnăng thăng
Đốn thủ dĩvương kiều
thờitaibất dữngã
Đại vận sở phiêu phiêu”.
(Tạm dịch:
Xa nhìn cây tùng trên đỉnh núi,
Mùa đông rét buốt chẳng héo tàn,
Ước ao nhẹ gót qua bên ấy,
Lặng ngắm xuyên mây cành lá xanh
Mới biết thân phàm khó phi thăng,
Cúi đầu mong đợi Vương Kiều đến,
Chỉ e nguyện ước chẳng gặp thời,
Vận may lãng đãng đâu là bến).
Yến Phi nhíu mày nói: “Vương Kiều là ai?”.
Tạ An đáp: “Vương Kiều là chỉ tiên nhân Vương Tử Kiều, bài thơ này của Đạo Uẩn không giống như nguyên tác ca tụng Vương Tử Kiều thành tiên, chỉ muốn nhờ sự giúp đỡ của
thuật bạch nhật phi thăng của ông ta để thân tiếp cận với thanh tùng sừng sững trên đỉnh núi cao vợi, chỉ có thể ngắm mà không thể tới gần. Nhưng phàm nhân đương nhiên không thể có biện pháp của Vương Tử Kiều, cho nên đành ngậm ngùi cúi đầu không biết làm gì”.
Yến Phi buông tờ hoa tiên, hạ giọng nói: “Vương phu nhân chính là muốn An công lui về”.
Tạ An vui vẻ nói: “Về chuyện này tâm ý ta đã quyết, Đạo Uẩn cũng biết rõ tâm ý của ta, bài thơ này chỉ là để biểu thị đồng ý với quyết định của ta. Nhưng ở Kiến Khang ta còn một việc chưa xong, ngày nào việc này kết thúc sẽ là ngày ta từ quan về ở ẩn”.
Yến Phi rất muốn hỏi ông đó là chuyện gì? Nhưng biết là tự mình không nên hỏi, nếu có thể nói được, Tạ An sẽ tự nói ra cho mình.
Tạ An trầm ngâm một chút, nói: “Trong khi tiểu Phi hôn mê, Chi Độn đại sư đã hai lần đến thăm ngươi, đối với ngươi bỗng quan tâm rất nhiều. Chi Độn không những tinh thông đạo Phật, mà còn là Phật môn cao tăng đã nghiên cứu kỹ về Đan đạo, người như thế ở Kiến Khang chỉ duy nhất có ông ấy, nếu ông ấy nghĩ không thông thì người khác lại càng thúc thủ vô sách”.
Yến Phi bị đụng đến tâm sự, nói: “Tiểu nhân muốn một mình ra ngoài một chuyến, xin An công đừng phái người đi theo”.
Tạ An chăm chú nhìn chàng, một lúc lâu không nói gì, chợt mỉm cười nói: “Chi Độn rất muốn đàm đạo với ngươi, ta đoán ông ta muốn tự thân hiểu rõ một vài chuyện về ngươi, ta vẫn chưa đáp ứng ông ấy, ngươi bảo tại sao?”.
Yến Phi ngạc nhiên.
Tạ An điềm đạm nói: “Vì ta biết tính cách ngươi, không thích nói chuyện riêng của mình, Hoang nhân đều là người không có quá khứ, bọn ta ngoài việc biết Thác Bạt Khuê cùng ngươi thân như huynh đệ, ngoài ra không biết gì thêm, ngươi ở Biên Hoang Tập ngoài việc cùng người đánh nhau thì là uống rượu, nghĩ lại hẳn phải có một chuyện cũ đau lòng! Thậm chí có thể quan hệ đến nguyên nhân thương thế kỳ dị của ngươi hiện tại nữa, ngươi lại một chữ cũng không đề cập đến, ta để tránh cho ngươi khó xử, lại tránh để Chi Độn mất công vô ích, cho nên trừ phi ngươi gật đầu ta sẽ không để các người gặp nhau”.
Yến Phi bối rối nói: “Sự thực không có chuyện giấu giếm gì ở đây, chỉ vì nghĩ rằng nói ra cũng không tác dụng gì, mà sự tình lại ly kỳ khúc chiết, tiểu nhân lại chẳng qua là một kẻ lười biếng không hơn không kém, cho nên không muốn An công người bỏ phí tinh thần mà thôi! Ài!”.
Tạ An mỉm cười: “Ta cũng là kẻ đại lãn, đáng tiếc là thân bất do kỷ, ngươi hiện tại không đủ năng lực tự vệ, lại có địch nhân đáng sợ như Nhậm Dao, một mình xuất ngoại không nghĩ là quá mạo hiểm sao? Ngươi phải chăng còn muốn gặp gỡ Thiên Thiên?”.
Yến Phi càng lúng túng, mặt đỏ bừng nói: “Tật cũ khó sửa. Nhiều năm nay tiểu nhân độc lai độc vãng, cũng quen thói tự mình chịu đựng khó khăn, giải quyết khó khăn, An công xin đừng hao phí tâm lực vì tiểu nhân. Còn về Thiên Thiên tiểu thư, ài!”.
Tạ An nói như không có chuyện gì: “Muốn gặp Thiên Thiên là Cao Ngạn chứ không phải ngươi, đúng không?”.
Yến Phi ngơ ngác nói: “Là Tống đại ca nói với người sao?”.
Tạ An bật cười: “Đâu cần Bi Phong nói ra, nghe nói ở Biên Hoang Tập, ngươi xưa nay không đặt chân tới thanh lâu, lần này không phải muốn một mình gặp Kỷ Thiên Thiên mà lại nói rõ mang theo Cao Ngạn, mà Cao Ngạn thì tối ngày không thanh lâu thì hoa thuyền, Tạ An ta là người từng trải, làm gì không đoán ra”.
Yến Phi cười khổ nói: “Tiểu tử Cao Ngạn uy hiếp tiểu nhân, phải gặp được Thiên Thiên tiểu thư rồi mới chịu an tâm trở về Biên Hoang Tập, tiểu nhân thấy hắn thụ thương, đành muối mặt đề xuất yêu cầu vô lễ này. Được rồi! An công đã biết rõ...”.
Tạ An ngắt lời: “Ngươi định thoát thân khỏi chuyện này sao? Chuyện này ta không đồng ý. Ta có thể an bài cho Cao Ngạn gặp Thiên Thiên, nhưng ngươi cũng phải làm khách đi theo. Ngươi muốn ra ngoài cũng được, nhưng Bi Phong phải đồng hành với ngươi, ngươi cũng không muốn Cao Ngạn bỏ lỡ cơ hội gặp Thiên Thiên chứ!”.
Yến Phi không làm gì được ông, đành gật đầu đáp ứng.
Tạ An nói: “Tiểu Huyền đã có hồi âm, trong vòng năm ngày y với Lưu Dụ sẽ phản hồi Kiến Khang, hy vọng về đến nơi có thể gặp ngươi”. Tiếp đó lại mỉm cười nói: “Bất luận ngươi đi làm chuyện gì, hay là đi gặp bất kỳ ai, Bi Phong sẽ bảo vệ ngươi cẩn mật, nếu có nguy hiểm, hắn càng có thể bên cạnh chống đỡ cho ngươi”.
Yến Phi nói: “Đa tạ An công quan tâm”.
Vừa lúc này Tống Bi Phong tiến vào nói: “Vương Cung đại nhân cầu kiến”.
Tạ An hướng về Yến Phi nói: “Chuyện Thiên Thiên, ta tự sẽ có an bài, nhất thiết chờ Cao Ngạn hồi phục mới nói” rồi quay sang nói với Tống Bi Phong: “Tiểu Phi có việc ra ngoài, ngươi bồi tiếp tiểu Phi đi một chuyến”.
Yến Phi biết ông bận nhiều việc, liền thi lễ cáo lui.
o0o
Thác Bạt Khuê và Mộ Dung Lân cưỡi ngựa sóng vai đứng trên đỉnh đồi, mặt đất mênh mang tuyết trắng, trên trời bụi tuyết bay đầy, trời không lạnh. Trận mưa tuyết nhỏ này nhiều khả năng là trận cuối cùng báo mùa xuân đến.
Cũng cùng ở nơi này, đêm qua với ngày hôm nay đã là chuyện khác hẳn, kết quả thắng lợi đã nằm gọn trong tay Thác Bạt Khuê.
Lực lượng duy nhất có tư cách phản đối hắn trong Thác Bạt bộ đã bị hắn đánh bại hoàn toàn, còn lại đều không đáng kể, con đường lập quốc thì vẫn còn xa tít tắp, trong hoàn cảnh bốn bên láng giềng đều là cường địch, hắn vẫn phải yên lặng canh tác, chờ đợi thời cơ thích đáng.
Đêm qua hắn cùng thủ hạ tướng sĩ chia binh tam lộ, đột kích Quật Đốt ở doanh trại phía nam cốc khẩu, Quật Đốt khi đó bên trong cốc trúng kế toan phản kích, liền điều binh khiển tướng từ phía bắc qua tham chiến, Mộ Dung Lân theo ước hẹn từ phía bắc giáp kích Quật Đốt, lập tức khiến quân đội của Quật Đốt tan vỡ tán loạn chạy trốn, Thác Bạt Khuê dẫn quân đánh mạnh vào cốc, lại để Quật Đốt theo mặt bắc đào tẩu, tuy nhiên Thác Bạt Khuê biết với người ngựa tan rã như thế, Quật Đốt sẽ không chạy được bao xa.
Hiện tại nhân mã hai bên hội sư ở ngọn đồi phía bắc, triển khai cuộc lùng sục toàn bộ trên đồng hoang mênh mông tuyết trắng, bọn họ chính đang chờ tin tức tốt lành bắt sống Quật Đốt.
Thác Bạt Khuê đã ngầm hạ mệnh lệnh, nếu do quân mình tìm thấy Quật Đốt, cứ việc tiền trảm hậu tấu, trừ đi hậu họa, chỉ cần mang thi thể ông ta về.
Vô độc bất trượng phu, Thác Bạt Khuê hiểu đạo lý này hơn bất kỳ ai. Mộ Dung Lân thần thái ngạo mạn, cứ như toàn bộ công lao chiến thắng thuộc về gã, vung roi ngựa chỉ về xa xa phía trước nói: “Coi, tóm được Quật Đốt rồi!”.
Liên quân hai bên nghe thế đồng thanh hoan hô.
Thác Bạt Khuê định thần nhìn kỹ, Quật Đốt ở trên lưng ngựa bị trói quặt tay ra sau lưng bị một tên lính Mộ Dung tộc vênh vang áp tải phóng về phía bọn họ, trái tim chợt trầm xuống.
Hiện tại hắn cần nhờ vả Mộ Dung Thùy, muốn giết Quật Đốt, cần phải được Mộ Dung Lân gật đầu mới được.
Người lính áp giải Quật Đốt đã phóng ngựa lên đỉnh đồi.
“Uỵch!”.
Quật Đốt sắc mặt tái mét như người chết được tháo dây da trâu trói vào lưng ngựa, lăn xuống mặt đất tuyết phía trước Mộ Dung Lân và Thác Bạt Khuê.
Bình thường vốn cao lớn uy võ huênh hoang, Quật Đốt lúc này huyết tích đầy người, chòm râu bết máu, toàn thân bám đầy bụi tuyết, lạnh run cầm cập, vì song thủ vẫn còn bị trói quặt ra đằng sau, lăn lộn mấy vòng vẫn không tự mình đứng lên được.
Hai binh sĩ đỡ lão dậy, để hắn quỳ trên mặt đất, một người túm tóc kéo ngược để lão ngước lên nhìn Thác Bạt Khuê và Mộ Dung Lân ngồi trên lưng ngựa.
Mộ Dung Lân cười lớn: “Quật Đốt a! Ngươi rồi cũng có ngày hôm nay!”.
Chỉ bằng một câu nói này Thác Bạt Khuê đã đoán biết Mộ Dung Thùy từng có liên hệ riêng với Quật Đốt, đương nhiên song phương không thỏa thuận được, nếu không Thác Bạt Khuê hôm nay chắc đã thay đổi vị trí với Quật Đốt rồi.
Quật Đốt hướng mục quang đầy thù hận về phía Thác Bạt Khuê, mắng lớn: “Thác Bạt Khuê ngươi chớ đắc ý, rồi cũng có ngày ngươi có kết cục như ta thôi”.
Thác Bạt Khuê nhạt giọng nói: “Kết cục của ta thế nào, sợ ngươi không còn mệnh để thấy!”, rồi thò tay ra sau nắm lấy chuôi kích.
Mộ Dung Lân vung tay hét: “Chậm đã! Vương phụ đã phân phó, nếu bắt sống được người này, phải mang lão về!”.
Thác Bạt Khuê nét mặt không thay đổi, nhưng trong lòng nộ hỏa ngút trời, thầm nghĩ, sẽ có ngày Thác Bạt Khuê ta sẽ không cần phải coi sắc mặt của họ Mộ Dung các người nữa, gật đầu nói: “Đã có lệnh của Yên vương, Thác Bạt Khuê ta đương nhiên tuân mệnh”.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày đặc.