Giang hồ thập ác
Hồi 71
Những cái sau lưng
Dù cho là một kẻ xác chai, mình chết qua những đêm dài bán thịt nuôi thân, những kẻ không còn mảy mai rung cảm mỗi khi tiếp cận nam nhân, những kẻ tự hiến để đổi lấy đồng tiền bát gạo, trong trường hợp này, cũng xúc động ít nhiều bởi nhận thức cái tuyệt vọng sinh tồn, và khi đã rơi vào tuyệt vọng, con người quay về khởi điểm, nơi mà thiện lương còn trinh nguyên trong trắng…
Thì dù cho xác thịt chai lỳ, kẻ ấy như biến đổi hoàn toàn, phục hồi mọi tình cảm…
Cho nên, người đời mới có những sự khuyến khích hoàn lương đối với hạng gái sa đọa bất cứ vì nguyên nhân nào.
Huống chi, Thiết Bình Cô chưa từng tiếp cận một nam nhân, và lần đầu tiên lạc lõng giữa thế giới cô lập, trong đó chỉ có mỗi một nàng và một nam nhân khá vui tính, đầy quyến rũ.
Tự nhiên, Thiết Bình Cô nghe con tim rung động mạnh.
Và trong đường tơ ngăn cách sự chết sống, người ta thường liều, người ta dám làm những cái mà lúc bình thường người giữ dìn, dè dặt cực độ.
Lý trí không còn nữa, cái gì mà người ta chẳng dám làm.
Thiết Bình Cô ngã mình vào lòng Tiểu Linh Ngư, chẳng chút ngại ngùng, chẳng chút hối hận.
Tiểu Linh Ngư chỉ cần nhích thêm bước nữa là người con gái sẵn sàng nhắm mắt buông tay…
Bàn tay của Tiểu Linh Ngư ve vuốt bờ vai nàng.
Ngoại cảnh là bóng tối, bóng tối đồng lõa với tà niệm, bóng tối khuyến khích con người đi nhanh vào tội lỗi, bóng tối dụ hoặc cả những tâm hồn cứng cỏi. Đời cho rằng con người có những phút yếu lòng, chẳng qua khung cảnh giúp phương tiện, mà lòng sanh yếu, có thế thôi.
Thiết Bình Cô lẩm nhẩm, âm thinh hơi rung rung:
- Nhân sanh ! Kiếp nhân sanh có những kỳ diệu không tưởng nổi, chỉ khi nào kỳ diệu đó đến với mình tận hưởng. Chẳng biết nó đến từ lúc nào, tại sao mà đến ? Nó có những tư vị ra sao ? Cách đây ba hôm, ta nào có biết ngươi. Ta nào có biết trên trần gian này lại có ngươi. Thế mà bây giờ, bây giờ… ngươi ở cạnh ta. Ôi ! Kỳ diệu thay !
Bỗng, Tiểu Linh Ngư vụt hỏi:
- Ngươi biết là ta đang nghĩ gì đây chăng ?
Thiết Bình Cô đáp:
- Làm sao ta biết được.
Tuy không biết, nàng cũng có thể đoán, và nàng chờ sự thực hiện cái điều mà nàng đoán, đoán một cách mông lung…
Nàng chưa có kinh nghiệm mà.
Tiểu Linh Ngư tiếp:
- Ta đang nghĩ là nhìn gương mặt của ngươi !
Thiết Bình Cô van rối rít:
- Đừng ! Đừng ! Tha cho ta cái việc đó đi ! Nhìn làm gì…
Mồi lửa bật cháy lên.
Thiết Bình Cô lấy tay che mặt, đồng thời gian với ánh lửa bừng lên, mặt nàng cũng bừng đỏ.
Nàng lí nhí:
- Ánh sáng… Tắt đi… Tắt ngay cho ta nhờ. Để dành lúc cần chứ.
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Mồi lửa, đành là quý trong lúc này, song gương mặt của ngươi còn quý hơn mồi lửa. Huỷ diệt một mồi lửa để thấy được mặt ngươi, thì sự huỷ diệt đó đáng giá lắm chứ ! Sự huỷ diệt đó đâu phải là một phí phạm. Ta còn dám hy sinh cái gì đáng giá hơn nữa để được trông thấy mặt ngươi trong lúc này, sá gì một mồi lửa.
Thiết Bình Cô từ từ buông tay xuống.
Nàng buông tay một cách ngoan ngoãn, nàng sẵn sàng ngoan ngoãn hơn, chẳng phải nội cái việc buông tay đưa mặt cho Tiểu Linh Ngư nhìn.
Nàng hỏi:
- Thật vậy sao ?
Tiểu Linh Ngư cười nhẹ:
- Rất tiếc hiện tại chúng ta không có một mảnh gương nhỏ nào. Chứ có thì ngươi sẽ lấy mà soi mặt xem, xem cho biết sự biến cải như thế nào. Từ cái vẻ lạnh lùng như giá băng, thành cái sôi bùng bùng như bốc hoả. Và ngươi trở nên đẹp lạ kỳ…
Thiết Bình Cô nhình chàng một lúc, lại hỏi:
- Giả như chúng ta không phương thoát khỏi vùng địa đạo này, ngươi có oán hận ta chăng ?
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng:
- Oán hận ? Ta làm sao oán hận được ngươi ?
Thiết Bình Cô tiếp:
- Ở tại đó, chưa chắc ngươi đã chết, nhưng hiện tại thì…
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Nếu nói như ngươi, thì chính ngươi oán hận ta mới phải hơn. Nếu không có ta, thì ngươi đâu đến nỗi phải khổ.
Thiết Bình Cô cũng cười:
- Khổ ?… Ngươi phải biết, đời ta chưa lần nào ta được sung sướng như lúc này…
Nàng hướng mắt nhìn xa xa, nhìn vào bóng tối tìm một cái gì mà nàng mơ tưởng…
Rồi nàng tiếp:
- Ta tịch mịch quá, tịch mịch đến có thể điên cuồng lên được. Trong những lúc tinh thần xuống thấp, ta thường mơ. Ta phát hoạ rất nhiều cảnh trong mơ. Ta mơ một nam nhân đối thoại với ta, cùng ta cười, cùng ta nói, cùng ta giận. Giận rồi làm lành. Ta biết những cái trong mơ không hề thành sự thật. Ta nghĩ rằng trên đời chẳng ai biết ta là một nữ nhân, một nữ nhân cần hưởng những gì mà toàn thể nữ nhân khác đều được hưởng. Ta biết đời ta có đẹp thì chỉ có đẹp trong mơ, với bao nhiêu cảnh tự phát hoạ. Khi ta đối diện với thực tại, thì ta nhận thấy một đại bất hạnh hiện lên như bức trường thành, ngăn chặn những gì tốt đẹp có thể đến với ta.
Dừng lại một chút, nàng tiếp:
- Lắm lúc, ta hoài nghi luôn cả ta. Ta cứ tưởng mình là nam nhân, hay một thứ gì khác, chứ chẳng phải là nữ nhân. Ta hoài nghi cho cả ta, thì còn ai cho ta là nữ nhân.
Tiểu Linh Ngư cười hì hì:
- Nhưng sự thật thì ngươi vẫn là nữ nhân, với những đặc điểm của nữ nhân không mẩy may thiết sót. Giả như ngươi muốn ta làm một cuộc thực nghiệm, chứng minh ngươi là một nữ nhân, thì cứ bảo ta làm ngay. Ta sẵn sàng làm bây giờ đây.
Thiết Bình Cô rụt mình lại, cười khút khích:
- Bây giờ thì ta biết rồi. Cho nên dù biết rằng mình sắp chết, ta cũng không oán than, bởi ta chết với niềm sung sướng.
Bỗng, Tiểu Linh Ngư cao giọng:
- Ai nói rằng ngươi phải chết ? Không ! Chúng ta không chết đâu ! Chúng ta sẽ tìm được lối thoát !
Thiết Bình Cô lắc đầu, lẩm nhẩm:
- Ta biết rồi !… Ta biết lắm !… Ngươi đừng lừa ta vô ích !
Mồi lửa hao dần, nhỏ dần, chỉ còn bằng hạt đậu.
Thiết Bình Cô nhìn điểm sáng, mí mắt như đeo chì, thấp giọng tiếp:
- Ta biết, ngươi dù có trăm ngàn hoa dạng, ta cũng biết là ngươi chẳng ưa thích gì ta. Bất cứ ai an ủi ta, cho ta một niềm khoái lạc đầu tiên, mà cũng là cuối cùng, một niềm khoái lạc duy nhất trong đời ta.
Tiểu Linh Ngư cười nhẹ:
- Ngươi phá hoạ lắm cơn mơ, thành ra tư tưởng của ngươi phức tạp quá chừng !
Thiết Bình Cô điểm nhẹ một nụ cười:
- Tuy nhiên, ta cảm kích ngươi. Nhờ ngươi mà những tiềm thức trong người ta sống động trở lại.
Nàng nhắm mắt, giọng buông xuôi:
- Ta mệt lắm rồi ! Ngươi cho ta ngủ một lúc. Dù ta có ngủ mãi ngàn năm ta cũng vui, bởi ta mãn nguyện rồi.
- - - o O oNhìn đôi mi của Thiết Bình Cô khép chặt, Tiểu Linh Ngư thở dài.
Vừa lúc đó có tiếng chít chít vang lên, rồi một đàn chuột lớn mập nối đuôi nhau vượt ngang qua trước mặt Tiểu Linh Ngư.
Thiết Bình Cô giật mình vì tiếng động, thu nhanh hình lại khiếp sợ rõ rệt.
Nhưng, Tiểu Linh Ngư lại hân hoan.
Chàng hân hoan như kẻ đắm thuyền đang trồi hụp theo sóng nước, bỗng vớ được chiếc phao.
Chàng reo lên:
- Chúng ta chưa chết được đâu ! Trời cứu chúng ta rồi ! Đừng ngủ nữa, đừng bao giờ tìm cái giất ngủ ngàn năm.
Thiết Bình Cô hừ một tiếng:
- Trời đâu mà ngươi nói là trời cứu chúng ta ? Bất quá chỉ là một con chuột.
Tiểu Linh Ngư hừ lại một tiếng lớn hơn:
- Song, lại là những con chuột mập ! Những con chuột lớn ! Thứ chuột này tuyệt đối không làm ổ hang trong lòng núi được ! Bởi lòng núi làm gì có cỏ non, có lúa mọc. Không có cỏ, có lúa, chuột lấy gì mà ăn, trở nên mập lớn phi thường như thế chứ ?
Thiết Bình Cô tỉnh ngộ, sáng mắt lên hỏi:
- Ngươi muốn nói là những con chuột này từ bên ngoài núi vào đây ?
Tiểu Linh Ngư gật đầu:
- Đúng rồi ! Chúng không có ổ hang ở đây thì tự nhiên phải ở ngoài vào ! Ta nghĩ là chúng không phiêu lưu sâu vào lòng núi đâu. Nếu chúng có mặt tại đây, thì nơi đây chắc phải gần sườn núi.
Chàng tiếp luôn:
- Như vậy lối xuất khỏi địa đạo này hẳn phải ở quanh quẩn đâu đây !
Chàng liền đi theo hướng đàn chuột vừa đi.
Mồi lửa tuy nhỏ lại, song chưa tắt. Nương theo ánh sáng mờ mờ đó, chàng tìm ra một cái động, không lớn mà cũng không nhỏ.
Động có khe hở, một thứ ánh sáng nhạt xuyên qua khe hở, từ bên ngài chiếu vào.
Ánh sáng đó, Tiểu Linh Ngư biết ngay chẳng phải là ánh sáng dương quang, ánh sáng màu bảo bạc.
Mặc, ánh sáng gì cũng được, miễn là có sự lạ thì thôi, Tiểu Linh Ngư không cần phân tích, tìm hiểu xa hơn.
Lập tức chàng lôi Thiết Bình Cô chui vào cái hang đó.
Bên ngoài cái động đó là một khoảng rộng, trùng xuống sâu. Nơi khoảng rộng đó có mấy chiếc rương đựng châu ngọc, bạc vàng.
Báu vật tuy nhiên không nhiều lắm, song không phải là ít.
Tiểu Linh Ngư giật mình, nhưng rồi chàng lấy lại bình tĩnh:
- Ta có phải là kẻ mê tiền bạc đâu, mà lão thiên cứ xui cho ta gặp mãi những của quỷ này. Trên mặt đất, ta gặp đã đành. Mà ngay cả trong lòng núi, nơi mà ta không hy vọng thoát thân, ta cũng gặp nốt ! Chẳng hiểu tại sao, đa số nhân loại đều sống trong cảnh lầm than, mà bạc vàng châu ngọc lại tích tụ ở nơi này nhiều thế ! Hoặc giả, lão thiên chơi khăm chăng nên gom góp hết những của quỷ này về một vài nơi, để cho người đời đó khổ ? Phải đem ra mà phân tán cho mồi người một chút ít, thì có phải là tạo một cõi thiên đàn trong cõi trần gian chăng ? Lão thiên sợ rằng người đời sung sướng tất cả rồi quên lão đi chăng !
Thiết Bình Cô đưa tay rờ rẫm một chiếc rương, Tiểu Linh Ngư hỏi:
- Ngươi có thấy là tài vật này có cái vẻ thần bí chăng ?
Nàng lắc đầu:
- Theo ta nghĩ thì chẳng thần bí chút nào.
Tiểu Linh Ngư chớp mắt:
- Ạ !
Thiết Bình Cô tiếp:
- Ngươi xem kìa, những chiếc rương này bất quá được chuyển vận vào đây độ mấy hôm thôi. Bằng cớ là chẳng có cát bụi ở trên mặt bất cứ chiếc nào. Nếu mới được chuyển vận vào đây, thì tài vật đó có gì là thần bí đâu ?
Tiểu Linh Ngư đưa tay rà ngang qua mặt một chiếc rương, bàn tay của chàng không dính một hạt bụi.
Bất giác, chàng giật mình, nhích nụ cười khổ:
- Đến phút này, ngươi vẫn tỏ ra là con người tế nhị hơn ta !
Bỗng chàng nhận ra, bên mặt dưới của mỗi nắp rương, có dán một mảnh giấy
nhỏ.
Trên mảnh giấy có hàng chữ: Của Đoàn Hiệp Phi.
Chàng suýt nhảy dựng lên.
Số tài vật đó, hẳn là do cha con Giang Biệt Hạc thiết kế, cướp đi, rồi chính Giang Ngọc Lang mang đến đây cất dấu.
Hắn tưởng rằng nơi đây là kín đáo lắm rồi, nhất định người đời không một ai phát
giác.
Nhưng cha con họ Giang quên là bên cạnh họ, còn có oan gia, và oan gia là Tiểu Linh Ngư.
Bây giời đây, Tiểu Linh Ngư lại bắt gặp số tài vật của Đoàn Hiệp Phi.
Tiểu Linh Ngư vừa kinh hãi mà cũng vừa mừng rỡ, tự nhiên chàng cất tiếng hoan hô vang dội.
Bỗng Thiết Bình Cô nép sát mình vào chàng, thấp giọng bảo:
- Bên ngoài, có người !
Có một khe hở như kẽ vách cửa, từ bên kia khe hở, ánh đèn chiếu qua bên này.
Tiểu Linh Ngư nhẹ bước tiến đến bên khe hở, ghé mắt nhìn qua.
Bên kia, có một tảng đá. Trên tảng đá, có hai người ngồi đối diện với nhau.
Một người có gương mặt trắng quá, như là màu trắng chết.
Tiểu Linh Ngư nhận ra ngay, chính là Giang Ngọc Lang.
Người ngồi đối diện với Giang Ngọc Lang có thân vóc to lớn. Bởi y đưa lưng về Tiểu Linh Tiểu Linh Ngư, chàng không thể nhận ra y là ai.
Bên cạnh tảng đá, có rất nhiều thịt, nhiều rượu, nhưng cả hai không ăn, không uống.
Họ chú ý hết tâm thần nhìn khối đá đặt trước mặt.
Họ có vẻ mệt mỏi lạ lùng. Tóc loạn rối bồng lên. Mặt mày dơ dấy cực độ. Chừng như suốt tháng qua, họ chưa có dịp rửa hoặc tắm.
Song, đôi mắt của họ thì sáng quá, họ nhìn chong chong khối đá, họ nhìn lâu mà chẳng một ai chớp mí.
Thiết Bình Cô hết sức lấy làm lạ, hỏi khẽ:
- Cái khối đá giữa họ đó, có gì đáng nhìn đâu mà họ nhìn chăm chú thế ? Ngươi thấy chứ, họ xuất thần rõ ràng. Hay là chúng ta gặp hai kẻ điên ?
Tiểu Linh Ngư thở dài:
- Theo ta nghĩ, chẳng những họ không điên, mà họ càng sáng suốt hơn bất cứ kẻ sáng suốt nào trên đời.
Thiết Bình Cô cau mày:
- Làm sao ngươi biết được ? Ngươi nhận ra họ à ?
Tiểu Linh Ngư nhìn đống thịt và các vò rượu bên cạnh họ, buông gọn:
- Ừ !
Thiết Bình Cô hừ một tiếng:
- Tại sao họ nhìn như chết cái khối đá đó chứ ?
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Rất có thể họ chờ xem hoa nở trên khối đá đó !
Chàng rời ánh mắt từ đống thịt, đưa lên khối đá.
Chàng nhận ra, khối đá đó hình vuông, mặt bàn, chẳng có vẻ gì là đặc biệt cả.
Trên mặt khối đá, có kẻ một đường ngang, chia đôi phần mặt đồng đều, trên mỗi phần có một cục thịt.
Họ nhìn khối đá, thực ra thì họ nhìn miếng thịt trên khối đá đó thì mới đúng hơn.
Chẳng một ai nhích động, mường tượng là họ cho rằng trên đời này chẳng có vật gì đẹp, quý, đáng nhìn bằng miếng thịt đó.
Tiểu Linh Ngư quá hồ đồ trước cái trò ma quái đó, bật cười khan:
- Ta trước kia cứ tưởng tiểu tử chẳng có cái tật gì đáng kể, song bây giờ thì có lẽ hắn đổi khác rồi. Hắn quên cả cái ăn, cái uống, dù hai cái đó đang ở trong tầm tay hắn. Hắn muốn ăn bằng mắt chăng ? Tại sao hắn không đưa tay, bốc từng miếng thịt, bỏ vào miệng ?
Cả hai đói, khát từ lâu rồi. Nhưng đói khát mà nhìn vào bóng tối, chẳng thấy vật gì khích thích, họ chưa đến nỗi nào.
Bây giờ, họ thấy đồ, rượu đó, thì bảo sao họ không dao động.
Tiểu Linh Ngư nuốt nước bọt mấy lượt. Thiết Bình Cô còn nuốt hơn chàng. Song hơn là hơn cái số lần, chứ họ đâu còn nước bọt nữa mà nuốt ? Mà so sánh với nhau ?
Thiết Bình Cô mỉm cười thốt:
- Ngươi có quen họ, thì cứ vào đó mà khuyên họ. Nhắc nhở họ phải ăn, phải uống chứ. Ăn bằng miệng, chứ không bằng mắt đâu.
Tiểu Linh Ngư cười hì hì:
- Ta cũng muốn vào đó mà khuyên họ, nhắc nhở họ ăn. Song ta sợ khi ta vào đó nhắc họ rồi, họ không ăn thịt đó, mà lại ăn thịt ta ! Bở họ rất hận là từ lâu chưa ăn được thịt ta !
Thiết Bình Cô hỏi:
- Ngươi nhận ra cả hai người đó ?
Tiểu Linh Ngư lắc đầu:
- Hiện tại thì chỉ có một mà thôi. Còn người kia đưa lưng về chúng ta, làm sao thấy rõ mặt mày y mà biết là quen hay lạ ? Tuy nhiên, y giống như là…
Chàng không kịp dứt câu. Thốt đến đó, chàng cố hết sức ghé mắt nhìn qua khẽ hở, bởi một con chuột vừa xuất hiện bên trong đó.
Con chuột bò lên khối đá, cắn miếng thịt truớc mặt đại hán cao lớn, rồi chạy đi
liền.
Giang Ngọc Lang biến sắc mặt, song làm tỉnh, nhếch nụ cười khổ, buông nhanh:
- Ngươi lại thắng một lần nữa !
Đại hán cười lớn:
- Bây giờ, ngươi đã nợ ta tất cả là một trăm ba mươi vạn lượng rồi đó nhé ! Ngươi sẽ thua mất số tài vật đó khoảnh khắc cho mà xem !
Giang Ngọc Lang lạnh lùng:
- Ngươi yên trí, ta còn thừa tiền gầy cuộc với ngươi !
Đại hán bật cười ha hả:
- Ta có tật đánh bạc là ngứa ngáy khắp người, nhất định phải đánh cho bằng được. Đánh đến khi nào ta thua sạch sành sanh, hay những kẻ khác không còn một đồng, một chữ. Canh bạc không còn gầy được nữa mới thôi.
Rồi y lấy một miếng thịt, đặt lên chỗ miếng thịt bị con chuột mang đi.
Thiết Bình Cô chợt hiểu, bật cười hì hì, thốt:
- Thì ra họ đang đánh bạc với nhau. Nếu chuột cắn miếng thịt bên người nào mang đi, là người đó được cuộc. Cái lối đánh bạc này, có lẽ ngàn năm trước không có, mà ngàn năm sau cũng chẳng ai chơi ! Thật là hi hữu !
Tiểu Linh Ngư cũng cười:
- Tuy nhiên, chúng ta phải công nhận là lối chơi này rất công bình !
Thiết Bình Cô cau mày:
- Nếu chuột không đến ?
Tiểu Linh Ngư điềm nhiên:
- Thì họ cứ chờ ! Họ là những tay mê say đỗ bác. Dù bắt họ ngồi chờ như vậy bảy tám hôm, không ăn, không uống, họ vẫn chờ được như thường.
Thiết Bình Cô cười lớn hơn một chút:
- Xem ra, có lẽ họ gầy cuộc từ bảy tám hôm trước. Cho đến bây giờ, họ vẫn còn
chơi.
Tiểu Linh Ngư hỏi:
- Cái người ngồi đưa lưng về chúng ta đó, ngươi biết là ai chăng ?
Hỏi để mà hỏi, chứ một nàng vùi chôn nhựa sống trong khối giá băng, ngày xanh trôi qua giữa phòng vắng. Quanh mình toàn là người đồng phái, thì làm gì biết được những sự việc trên giang hồ, mà nhận thức một số nhân vật được ?
Bằng cớ, chính nàng đã hỏi chàng câu đó rồi kia mà !
Nàng nhìn chàng:
- Chắc ngươi nhận ra người ấy rồi ?
Tiểu Linh Ngư gật đầu:
- Mặt chưa thấy, song nghe âm thinh, ta có thể đoán là ai.
Thiết Bình Cô trố mắt:
- Ai ?
Tiểu Linh Ngư cười tít:
- Ác Đổ Quỷ Hiên Viên Tam Quang ! Quang là sạch trơn, là ráo trơn, chẳng còn cái gì cả. Y đánh bạc đến khi nào tiền hết, người hết, canh bạc hết, là y mới chịu nghỉ đánh.
Thiết Bình Cô kêu lên một tiếng:
- Ạ !
Rồi nàng tiếp:
- Thỉnh thoảng, ta có nghe chủ nhân nói đến người đó, chừng như y là một trong nhóm Thập Đại Ác Nhân !
Tiểu Linh Ngư gật đầu:
- Phải ! Ta không tưởng ngươi từ lâu sống giữa khung trời biệt lập hẳn với thế gian, mà cũng biết Thập Đại Ác Nhân !
Thiết Bình Cô trầm ngâm một chút:
- Ngươi biết những người trong nhóm Thập Đại Ác Nhân ra sao chăng ?
Tiểu Linh Ngư chớp chớp đôi mắt:
- Ngươi hỏi đúng người quá chừng ! Trên thế gian này, còn ai biết rành rẽ hơn ta !
Chàng đưa tay lên, co hết lại mấy ngón, đoạn từ từ đưa ra từng ngón. Mồi ngón đưa ra, là chàng nêu tên hoặc hiệu một nhân vật.
Chàng bắt đầu kể:
- Huyết Thủ Đồ Sát này, Tiếu Lý Tàng Đao Cáp Cáp Nhi này, Bất Nam Bất Nữ Đỗ Kiều Kiều, Bán Nhân Bán Quỷ Âm Cữu U, Bất Ngật Nhân Đầu Lý Đại Chủy…
Tiểu Linh Ngư vừa thốt đến đó, chừng như Thiết Bình Cô có rung người, mặt nàng cũng có biến sắc luôn.
Nhưng Tiểu Linh Ngư làm gì ngờ như vậy mà lưu ý đến nàng. Chẳng những chàng không lưu ý, chàng còn không nhìn nàng khi kể qua những nhân vật trong nhóm Thập Đại Ác Nhân.
Nhắc đến họ, chàng cao hứng vô cùng, và niềm cao hứng làm cho chàng quên mất ngoại cảnh trong mấy phút này.
Chàng tiếp luôn:
- Chưa hết ! Còn Cuồng Sư Thiết Chiến này, Mê Tử Nhân Bất Bồi Mạng Tiêu Mê Mê, Ác Đổ Quỷ Hiên Viên Tam Quang, Tổn Nhân Bất Lợi Kỷ Bạch Khai Tâm, lại thêm anh em Âu Dương Cóc, Âu Dương Cách là đủ bộ.
Thiết Bình Cô hỏi:
- Theo kể thì có đến mười một người, sao lại gọi là Thập Đại Ác Nhân được ?
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Chỉ vì từ lúc nào đến lúc nào, anh em họ Âu Dương không rời nhau. Họ là một thứ cơ quan gồm hai bộ phận. Thiếu một trong hai bộ phận là cơ quan đó cầm như vô dụng. Vô dụng làm gì, đi, đứng, nằm, ngồi, họ đều cặp đôi với nhau. Do đó mà khách giang hồ xem hai như một. Và cái nhóm ác nhân đó, dù hơn một người, vẫn mang tên là Thập Đại Ác Nhân.
Thiết Bình Cô từ từ cuối thấp đầu xuống, giọng nàng cũng thấp luôn:
- Những người đó, thực sự có tàn độc cùng cực chăng ?
Tiểu Linh Ngư cười hì hì:
- Về phương diện tàn độc, thì trên thế gian này còn biết bao nhiêu người hơn hẳn họ đến mấy bậc ? Họ không tàn độc như đời gán cho họ cái ác danh đó. Bất quá họ hành sự ngược thường thôi. Chừng như đó là cái cố tật của họ. Tuy nhiên, phải công nhận cái cố tật của họ quá lớn. Bởi lớn tật mà họ thành danh !
Thiết Bình Cô trầm giọng:
- Ngươi giải thích rành hơn cho ta hiểu rõ.
Tiểu Linh Ngư tiếp:
- Chẳng hạn, Bất Ngật Nhân Đầu Lý Đại Chủy. Bình thường thì đúng là một con người ôn hoà. Võ thì lão ta có hạng đã đành, mà văn thì lão cũng tỏ ra là tay thâm điệu. Nếu cho rằng lão kiêm toàn văn võ, cũng không phải là ngoa. Nhưng khi cố tật của lão bừng dậy rồi, là lão đâm giết ngay bà vợ đầu ấp tay gối của lão mà ăn thịt ! Nhìn lão, không ai tưởng là lão dám ăn thịt người ! Thế mà lão ăn thịt người còn hơn chúng ta ăn heo gà tôm cá.
Không lấy ai làm thí dụ, Tiểu Linh Ngư lại lấy Lý Đại Chủy.
Trước đó, khi nghe chàng nhắc đến Lý Đại Chủy, nàng giật mình một lần rồi, bây giờ nàng lại giật mình một lượt nữa.
Mất mấy phút, nàng mới lấy lại bình tịnh rồi hỏi tiếp:
- Ngươi quen đủ mặt người trong nhóm đó à ?
Tiểu Linh Ngư cười hì hì:
- Nếu là quen suông, thì còn nói làm chi ? Cho ngươi biết, họ là những lão bằng hữu của ta đó ! Ta lớn lên bên cạnh họ mà, dưới sự trong nom giáo huấn của họ mà !
Thiết Bình Cô giật mình lần thứ ba:
Lần này thì nàng hỏi vội hơn, nên mất đi phần nào bình tĩnh, giọng nàng hơi rung
rung:
- Ngươi… ngươi biết… hiện giờ họ ở đâu chăng ?
Tiểu Linh Ngư ra vẻ sành sõi:
- Có thể họ đang ở tại Quy Sơn…
Bỗng chàng dừng câu nói lại nơi đó, đoạn hỏi ngược:
- Tại sao ngươi hỏi kỹ thế ?
Thiết Bình Cô gượng điểm một nụ cười:
- Bất quá, tại ta có tánh hiếu kỳ, biết việc gì thì muốn biết luôn tận gốc tận rễ vậy thôi. Ngươi nghĩ, họ là những nhân vật kỳ quái, ai mà không muốn nghe những chuyện thuộc về họ.
Nàng thốt nhỏ giọng quá, Tiểu Linh Ngư cũng đáp nhỏ quá. Tự nhiên họ phải dè dặt. Hai người kia đang chơi kỳ quái nhất trần đời, và tự nhiên hai người đó không hề nghe lọt cuộc đàm thoại của họ.
Huống chi, có bao nhiêu tâm thần, Hiên Viên Tam Quang và Giang Ngọc Lang đã gởi trọn vào hai cục thịt trước mặt họ. Tai họ thì lóng nghe tiếng động, chực chờ một tiếng sột soạt từ đâu đó vang lên, để mà hồi hộp.
Thì dù cho cả hai có lớn tiếng chút nữa, họ cũng chẳng nghe lọt.
Bên kia, chợt Giang Ngọc Lang cười một tiếng rồi hỏi:
- Ta với ngươi gầy cuộc liên tiếp bảy tám hôm rồi, chẳng ai thua sạch vốn cả, ngươi không thấy mệt sao ?
Hiên Viên Tam Quang hấp tấp đáp:
- Không ! Không mệt mỏi chút nào cả. Dù cho canh bạc này có kéo dài đến ba năm sáu tháng đi nữa, ta cũng chẳng thấy mệt.
Giang Ngọc Lang tiếp:
- Ngươi không mệt chứ ta thì cảm thấy mệt rồi ! Chắc chắn là ta không theo nỏi ngươi ba năm sáu tháng đâu !
Hiên Viên Tam Quang khi nào chấp nhận cho bất cứ ai bỏ cuộc. Không đánh bạc với lão, lão còn cưỡng bách, hống hồ đã vào cuộc rồi. Nếu lão chấp nhận sự bỏ cuộc dở dang, thì hai tiếng Tam Quang kia còn nghĩa gì nữa chứ !
Lão trừng mắt hét:
- Mệt hay không cũng mặc ngươi, ta không cần biết, ngươi phải theo cuộc đến cùng !
Giang Ngọc Lang mỉm cười:
- Nào ta có nói là bỏ cuộc đâu ! Bất quá, ta cho rằng đánh như vầy thì lâu quá, chẳng biết đến năm tháng nào một trong hai chúng ta mới thua hết tiền. Ta chỉ muốn đánh lớn, càng lớn càng tốt.
Hiên Viên Tam Quang cười lớn:
- Bình sanh, cứ mỗi lần gặp canh bạc, là ta mỗi sợ đánh nhỏ, chứ không hề biết ngán đánh lớn. Ta càng thích đánh lớn. Ngươi muốn bao nhiêu cứ nói.
Giang Ngọc Lang từ từ thốt:
- Những vật ngươi mang nơi mình, trị giá ước lượng bảy tám mươi vạn lượng. Lại ăn ta một trăm ba mươi vạn lượng nữa. Cộng chung cũng được hai trăm vạn lượng. Bây giờ ta đánh hai trăm vạn đấy.
Hiên Viên Tam Quang vỗ tay cười vang:
- Hay ! Có bao nhiêu, đánh một lần, dù thua hết cũng sướng ! Đánh bạn như vậy mới thật là sướng. Chỉ vì…
Bỗng, lão ngưng cười, ngưng nói, đoạn quát lên:
- Ta nhận ra, bất quá ngươi có một số tài vật trị giá độ ba trăm vạn lượng, mà ngươi đã thua mất phân nửa số đó rồi. Bây giờ lại đòi đánh hai trăm vạn lượng. Nếu ngươi thua thì lấy tiền đâu mà chung cho ta ? Bởi ngươi còn thiếu ít nhất cũng năm mươi vạn lượng kia mà ?
Giang Ngọc Lang mỉm cười:
- Ta còn một số bạc, ít nhất cũng được trăm vạn lượng, như vậy không đủ chung cho ngươi sao ? Huống chi, đã chắc gì ta thua !
Hiên Viên Tam Quang hừ một tiếng:
- Thua hay ăn, chẳng phải vấn đề. Ta chỉ biết là phải có tiền đặt ra, canh mới gầy được. Bởi ta không hề chơi theo cái lối thiếu đó.
Giang Ngọc Lang cười nhẹ:
- Giả như ta không đủ tiền chung, thì ta sẽ đưa người thay thế số bạc thiếu.
Hiên Viên Tam Quang bật cười cuồng dại:
- Đưa người thay thế ? Ai ? Ngươi à ? Ngươi trị giá bao nhiêu ? Một con người như ngươi làm gì trị giá cả trăm vạn lượng chứ !
Giang Ngọc Lang điềm nhiên như thường.
Hắn cười hì hì, đáp:
- Dù cá nhân ta không trị giá bằng số đó, thì còn có người khác. Ta chỉ sợ người khác trị giá còn cao hơn số trăm vạn nữa kia !
Hiên Viên Tam Quang trố mắt:
- Người đó ở đâu ?
Giang Ngọc Lang vẫn cười hì hì:
- Ngươi định xem món hàng để ước lượng giá trị phải không ?
Hiên Viên Tam Quang trừng mắt:
- Chứ sao ! Ai ai cũng phải làm như vậy chứ, chẳng lẽ mua trâu theo hình vẽ ?
Giang Ngọc Lang gật gù:
- Được ! Nếu ngươi muốn thế thì ta đưa nàng đến cho ngươi xem.
Phía sau lưng Hiên Viên Tam Quang có một mô đá. Trên mô đá có một cây đèn. Giang Ngọc Lang cầm chiếc đèn đó, vừa bước đi, vừa thốt:
- Ngươi cứ yên trí, chờ chút đi ! Ta trở lại ngay !
Hiên Viên Tam Quang bĩu môi:
- Tại sao ta không yên chứ ? Bạc vàng của ngươi còn đây. Người của ngươi còn đây. Dù có đánh chết ngươi, ngươi cũng chẳng bỏ đi ! Tự nhiên là ta yên trí lớn !
Đoạn, lão không cần nhìn Giang Ngọc Lang nữa, với tay chụp một cái đùi gà, nhai ngổm ngoảm. Rồi nâng một vò rượu, miệng vò sát miệng lão, lão nốc ừng ực.
Thiết Bình Cô thở dài:
- Họ đánh bạc vừa hăng, vừa lớn. Mỗi canh bạc là trăm vạn lượng. Hẳn là đồng của họ không sạch rồi !
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng:
- Chứ ai lại cho rằng đó là tiền mồ hôi nước mắt của họ ? Dĩ nhiên, phải là tiền cướp, tiền giật, họ mới vung ta hoang phí như vậy chứ !
Thiết Bình Cô cãi:
- Dù cho là tiền bất chánh, họ cũng không nên vung phí cách đó. Bởi ít nhất họ cũng phí tâm cơ. Ít nhất họ cũng mạo hiểm. Có như vậy đồng tiền mới về tay họ. Phàm cái gì chiếm được bằng giá tâm huyết, cái đó phải được tiếc rẻ, tiếc mắc. Sao họ lại thản nhiên như vậy được ?
Tiểu Linh Ngư lạ hừ một tiếng:
- Ngươi không ở trong giới hành nghề không vốn, thì khi nào hiểu được tâm trạng của những người hành nghề không vốn mà lạm bàn ? Phàm cái gì vào dễ, là ra dễ. Họ cho ra dễ dàng, thì họ tìm thu vào cũng dễ dàng, thì họ tiếc làm chi ? Huống hồ, luật trời quy định sự luân chuyển. Nếu không có luật luân chuyển đó thì chẳng hoá ra bao nhiêu tài vật trên đời này đều tích tụ vĩnh viền nơi tay kẻ dùng bạo lực sao ? Bằng cách này hay bằng cách khác, họ phải tuôn ra. Và không có cách nào tuôn mau cho bằng gầy những canh bạc. Ngươi phải biết, họ chơi bạc vì thích thú đó, chứ đừng tưởng họ vì tiền, vì lợi. Vì sở thích của họ, họ bất chấp được thua. Do đó mới sanh ra hạng người thứ ba lợi dụng sở thích của họ mà sanh sống, mà lập thổ, lấy hồ. Chính cái bọn ruồi nhằng này bám theo họ như đỉa bám vật tanh mà hút rỉa. Thành ra cái sở thích của họ phải bị đê tiện hoá.
Chàng tiếp luôn:
- Họ đánh bao nhiêu ngàn vạn lượng, điều đó không làm cho ta lạ lùng. Cái điều làm cho ta lạ lùng nhất là Giang Ngọc Lang cũng là một tay bạc say mê cùng cực. Thua
hết bạc, hắn không chịu thôi. Hắn còn đi tìm người để đặt cuộc, thay tiền, tiếp tục chơi nữa.
Thiết Bình Cô cười nhẹ:
- Chẳng lẽ hắn đi tìm vợ hắn, đưa đến đây mà đặt cuộc ? Ta có nghe nói người mê đánh bạc dám bán vợ, đợ con lắm mà !
Tiểu Linh Ngư gật đầu:
- Cũng có những trường hợp như vậy. Nhưng dù cho Giang Ngọc Lang có vợ, liệu vợ hắn trị giá được bao nhiêu mà hắn hòng mang đến đấy đặt cuộc ? Chắc chắn là hắn sẽ giở một trò quỷ gì đó. Chúng ta cứ chờ xem hắn làm sao để có thể bù đắp vào cuộc một số bạc hằng trăm vạn lượng.
Vừa lúc đó Giang Ngọc Lang trở lại với một người.
Hắn lôi người đó theo. Đúng hơn là người đó cùng đi với hắn. Dáng e dè, ẻo lả, như sợ hãi, như ngỡ ngàng.
Người đó, là một nữ nhân. Khuôn mặt có lượt sa đen che khuất. Tiểu Linh Ngư trong nhất thời chưa nhận ra lạ hay quen.
Hiên Viên Tam Quang trố mắt:
- Một nữ nhân ? Ngươi tìm đâu ra một nữ nhân mà đưa đến đây cho ta ?
Giang Ngọc Lang mỉm cười:
- Đặt người thay tiền cho một canh bạc, tự nhiên ta phải dùng nữ nhân. Chẳng lẽ ngươi thích nam nhân ? Nữ nhân mới đáng giá phần nào, có đúng vậy không ?
Hiên Viên Tam Quang cười lớn:
- Đương nhiên, nữ nhân phải cao giá hơn nam nhân. Nhưng một nữ nhân đã qua tay ngươi rồi, thì nữ nhân đó còn giá trị gì nữa ? Ta chỉ sợ đem mà đổi lấy một đồng, một chữ, ngươi không hy vọng toại nguyện đâu ! Bởi chẳng một ai thích hưởng của thừa, của thải, nhất là cái thừa thải đó lại là của ngươi !
Giang Ngọc Lang lắc đầu:
- Đành rằng vị cô nương này do ta tìm mà đưa đến đây, song ta dám thề với ngươi là ta chưa hề chạm đến lông chân nàng ! Ta bảo đảm nàng còn nguyên vẹn. Ngươi có thể tin ta !
Hiên Viên Tam Quang bĩu môi:
- Ngươi là một con mèo, mà nói là chê mỡ, thì thật là một điều khó tin ! Ta chỉ sợ thiếu mỡ, ngươi còn vất vả đi tìm, huống hồ mỡ đã ở sát bên miệng.
Giang Ngọc Lang cười hì hì:
- Ngươi không tin, cứ thực nghiệm thì biết !
Hắn ddặt chiếc đèn lên vách đá, nhưng lần này không đặt vào chỗ cũ sau lưng Hiên Viên Tam Quang, hắn lại đặt phía sau lưng hắn.
Ánh đèn chiếu xuống, bị đôi vai hắn che khuất, nửa phần tảng đá bên phía hắn nằm trong bóng tối. Trái lại nửa phần bên Hiên Viên Tam Quang thì sáng rõ ràng.
Miếng thịt trước mặt Hiên Viên Tam Quang hiện lồ lộ.
Đèn, đặt ở đâu lại chẳng được. Miễn là có ánh sáng cho khoảng không gian đó
thôi.
Một việc nhỏ mọn quá, có ai lưu ý làm chi ?
Dĩ nhiên, Hiên Viên Tam Quang không hề phàn nàn hay phản đối về cái sự hắn thay đổi chỗ đặt cây đèn.
Nhưng Tiểu Linh Ngư thì khác, chàng cau mày, lẩm nhẩm:
- Tiểu tử này định thực hiện một mưu quỷ gì đây ? Hắn đổi chỗ đặt đèn, hẳn là phải có một dụng ý !
Chàng thừa hiểu hắn có một bụng mưu kế, bất cứ làm gì hay nói gì, hắn cũng có một dụng ý. Ý của hắn tự nhiên là không ngoài mục đích giành cái lợi về cho hắn.
Nữ nhân bao mặt đó, đến đây rồi, đứng lặng như tượng.
Giang Ngọc Lang lấy vuông sa che mặt nàng vất bỏ, nàng vẫ đứng yên, không cười, không nói, si si, dại dại.
Nàng đẹp quá !
Hiên Viên Tam Quang và Thiết Bình Cô vừa trông thấy gương mặt nàng, cùng sáng mắt lên, cùng nhìn trân trối.
Tiểu Linh Ngư trông thấy mặt nàng, kinh hãi suýt bật miệng kêu lên.
Nàng là Mộ Dung Cửu !
Phải, chíng là Mộ Dung Cửu. Sau khi bị Đoàn Tam cô nương đuổi đi, nàng lang thang đi hoang, mang tâm trạng si si, dại dại đi khắp các nẻo đường. Nhờ bóng đêm dầy, nàng không bị ai phát hiện.
Nàng đi, đi như một người mộng du. Đi mãi một lúc ra khỏi thành. Giả như trong lúc đó có người trông thấy, tất cũng phải lấy làm lạ, tự hỏi đang lúc đêm khuya, một nữ nhân lẫn thẫn bước như vậy, để đi về đâu, để làm gì ?
Nhưng nàng có vẻ thần bí. Với y phục hoa lệ đó, nàng giống ma quái hiện hình trêu cợt khách trần tục.
Cho nên chẳng ai dám tiếp cận mà hỏi han gì, hoặc để trêu cợt.
Không ai dám tiếp cận nàng, trừ Giang Ngọc Lang. Đến quỷ thần, hắn còn chưa ngán, huống hồ nàng.
Hắn hiểu ít nhiều về sự tình đã qua, hắn cũng đoán được những gì sắp xảy ra nối tiếp sự tình đó, nên hắn đâm nghi ngờ nàng là Mộ Dung Cửu.
Hắn bỏ qua hết mọi việc, và cuối cùng nàng sa vào tay hắn.
Hắn thừa hiểu nàng mất lý trí rồi, nên không sợ nàng tiết lộ những bí mật của hắn, đưa nàng đến tận nơi hắn cất dấu số bạc bảo tiêu.
Hắn không sợ ai phát hiện chỗ dấu bạc, thì dấu luôn Mộ Dung Cửu tại đó, hắn yên tâm như thường.
Hắn có ngờ đâu, con thạch sùng đang rình con ve, sau lưng con thạch sùng lại có con chim sẻ rình nó !
Hiên Viên Tam Quang theo sau hắn, mà hắn chẳng hề hay biết, cứ đinh ninh là Mộ Dung Cửu về tay hắn rồi, trên đời này chẳng một ai biết.
Con chim sẻ đã biết thạch sùng bắt được ve, nhưng con chim sẻ lại chẳng biết trong lúc tình cờ, con chim ưng lại bắt gặp con chim sẻ rình mồi.
Và Tiểu Linh Ngư xuất hiện đúng lúc.
- - - o O oBất quá, Hiên Viên Tam Quang theo dõi đến đây, là do tính hiếu kỳ mà thôi, chứ lão ta còn lâu lắm mới biết sự tình như thế nào.
Mà thật ra dù lão có biết, điều đó cũng chẳng liên quan gì đến lão, lão không cần bận tâm tìm hiểu hơn.
Lão theo đến đây, thủy chung chưa thấy mặt Mộ Dung Cửu, mãi đến bây giờ mới nhìn được khuôn mặt đẹp của nàng.
Lão tặt lưỡi, than:
- Mỹ nữ ! Đúng là một mỹ nữ ! Rất tiếc là từ hai mươi năm qua, lão phu mất hết hứng thú trước một mỹ nữ ! Ngươi nên mang nàng đi nơi khác, tìm vật gì thay vào. Đối với ta, một nam nhân còn hữu dụng hơn cái thứ đẹp đẽ đó.
Giang Ngọc Lang cười nhẹ:
- Cái lợi mà ngươi sẽ thu hoạch nơi nàng, chẳng phải dung mạo của nàng, mà chính là cá nhân của nàng đó. Sắc đẹp của nàng, không ảnh hưởng gì đến ngươi, song nàng trị giá rất cao. Nàng có cái chỗ đáng giá hơn dung mạo.
Hiên Viên Tam Quang cười mỉa:
- Chỗ nào ?
Giang Ngọc Lang điềm nhiên:
- Ta đã nói, cá nhân nàng.
Hiên Viên Tam Quang cười lớn:
- Chẳng lẽ nàng là một công chúa ?
Giang Ngọc Lang so vai:
- Nàng không là công chúa, nhưng giá trị của nàng cao hơn một công chúa.
Hiên Viên Tam Quang nổi giận: - Ta hỏi ngươi, nàng là ai ? Ngươi ăn nói lẩm cẩm quá chừng, không dứt khoác gì
cả !
Giang Ngọc Lang bình tịnh thốt:
- Nàng là người trong Cửu Tú Sơn Trang. Nàng là Mộ Dung Cửu cô nương đó.
Hiên Viên Tam Quang giật mình, chớp chớp mắt, hỏi:
- Làm sao nàng lại sao vào tay ngươi ?
Giang Ngọc Lang tiếp:
- Nàng bị ác nhân hãm hại, thành ra thần trí mê loạn, nàng đi hoang từ lúc đó. Tám chị của nàng cùng các vị tỷ trượng tìm kiếm khắp nơi, nhưng không kết quả. Ta may mắn gặp nàng, gặp nàng là ta bắt được hoạnh tài to !
Hắn cười, vẻ thích thú hiện rõ nơi gương mặt xanh xao, rồi hắn tiếp luôn:
- Ngươi cứ tưởng tượng điều này, một người nào đó đưa nàng về Cửu Tú Sơn Trang, cho chị em họ trùng phùng thì bọn Tần Kiếm, Nam Cung Liễu sẽ cảm kích như thế nào. Mà bọn Tần Kiếm và Nam Cung Liễu là những tay đại phú !
Hiên Viên Tam Quang trầm ngâm một chút, đoạn vỗ tay bốp bốp:
- Hay ! Ta chịu. Canh bạc này có thể gầy được rồi !
Bỗng có người hét lên:
- Canh bạc đó, không thể gầy được !
- - - o O oTiếng hét đó, do Tiểu Linh Ngư phát lên.
Chẳng những Hiên Viên Tam Quang và Giang Ngọc Lang giật mình, mà Thiết Bình Cô cũng kinh hãi không kém người trong cuộc.
Giang Ngọc Lang nhảy dựng lên, quát vang:
- Kẻ nào đó ?
Tiểu Linh Ngư không hề khẩn cấp, hét lên một tiếng rồi, chàng ung dung bước đến gần Thiết Bình Cô, rỉ vào tai nàng:
- Ngươi cứ theo ta qua bên đó, muốn ăn gì cứ lấy mà ăn. Muốn uống bao nhiêu rượu, cứ nâng vò mà nốc. Đừng bao giờ sụt sè, e lẹ. Bọn đó có làm gì, cứ để mặc ta đối phó. Nhất là tiểu tử ấy, ngươi chẳng cần phải lưu ý.
Chàng theo lối đi, bước vào khoảng rộng, vào đến nơi, điểm một nụ cười, hỏi:
- Cái vị bằng hữu từng trốn trong hầm cứt, ngửi cứt, ăn cứt kia, chẳng lẽ lại quên ta rồi ?
Giang Ngọc Lang trông thấy Tiểu Linh Ngư, tưởng chừng như quỷ vương hiện ra trước mắt hắn.
Quỷ con, quỷ cháu, hắn không sợ, nhưng dù sao hắn cũng phải ngán quỷ chúa.
Hắn lùi lại hai bước, rồi hắn kêu lên thất thanh:
- Ngươi ? … Ngươi ở đây ? … Làm sao ngươi đến được nơi đây ?
Tiểu Linh Ngư cười hì hì:
- Ta là một âm hồn mà, ngươi quên điều đó sao ? Âm hồn không bao giờ tiêu tan, âm hồn quấn quít, vương vít mãi bên cạnh ngươi ! Nơi nào có ngươi, là có âm hồn !
Chàng dùng âm thinh của Hiên Viên Tam Quang mà thốt, chàng nhạy giống quá, giống đến độ Hiên Viên Tam Quang phải giật mình.
Lão bật cười lớn, thốt:
- Nếu là kẻ nào khác, bất ngờ xuất hiện tại đây, thỉ hẳn là ta và hắn phải lấy làm lạ. Nhưng lại chính là ngươi, thì sự kiện không còn lạ gì nữa ! Những nơi quỷ không dám đến, hay không đến được, ngươi vẫn có thể đến như thường. Thì một chỗ như chỗ này, chưa hẳn là hoàn toàn bí mật. Dù cho ngươi bất thần chui từ lòng đất lên, ta cũng chẳng lấy làm lạ.
Lã vừa thốt, vừa vỗ tay lên đầu vai chàng, biểu hiện cái vẻ thân mật.
Rồi lão lại cười vang, cười mấy tiếng, lão lại tiếp:
- Ta nghĩ, khắp trong thiên hạ, chẳng có việc gì mà ngươi không làm nổi !
Tiểu Linh Ngư chính sắc mặt:
- Ai nói với ta như vậy, hẳn là ta không chấp nhận rồi ! Chứ ngươi thì khác, Ngươi chẳng có lợi lộc gì mà thổi phồng ta !
Chàng tiếp luôn:
- Tuy nhiên có một việc mà ta không làm nổi, từ bao lâu rồi ta cố gắng làm song không kết quả !
Hiên Viên Tam Quang chớp mắt:
- Việc gì ?
Tiểu Linh Ngư thản nhiên:
- Đẻ trứng ! Như gà mái. Ta kêu cục tác, cục tác được lắm chứ. Nhưng cố rặn mãi, chẳng có trứng nào lọt ra ! Ta đầu hàng trước việc đẻ trứng. Bởi tạo hoá ô toàn, cho nên ta không thể thập toàn.
Hiên Viên Tam Quang gập người làm đôi mà cười, trong khi đó thì Tiểu Linh Ngư ăn uống như trăn ngốn mồi, rồng uống nước.
Mộ Dung Cửu vẫn si si, dại dại nhìn chàng ăn uống, mường tượng nhận ra chàng, mà cũng mường tượng chẳng biết chàng.
Giang Ngọc Lang lưu ý đến người đẹp sau lưng Tiểu Linh Ngư, cũng ăn no uống đậm như chàng. Nữ nhân mà ăn uống ào ạt như nam nhân, kể cũng là một sự lạ.
Cả hai không khác hai con quỷ đói vừa đầu thai. Đói suốt thời gian bị quản thúc nơi âm phủ. Bây giờ gặp cái ăn, cái uống là vồ mạnh.
Hắn nhìn sững cả hai, hắn tự hỏi sẽ làm gì. Bởi trong trường hợp này, ở lại thì bất lợi cho hắn là cái chắc. Mà đi thì ai cho hắn rời khỏi nơi này dễ dàng ?
Dù cho Tiểu Linh Ngư không ngăn trở, thì còn Hiên Viên Tam Quang đó chi ? Canh bạc còn dở dang, khi nào lão ta để cho hắn bỏ đi.
Tấn thối lưỡng nan, thì ít nhất hắn cũng phải làm một cái gì cho đỡ ngượng chứ.
Phải mất mấy phút dài, Hiên Viên Tam Quang mới ngưng cười được. Bởi cười nhiều quá, thành ra mệt, lão vừa thở vừa thốt:
- Tiểu huynh đệ cũng biết lão đối với việc đánh bạc cũng như con thiêu thân gặp ngọn đèn. Đèn chưa tắt thì thiêu thân chưa bỏ đi. Thế mà tiểu huynh đệ lại cho rằng canh bạc này không thể gầy được. Thật là lạ !
Tiểu Linh Ngư đang nhai ngồm ngoàm đáp với giọng ú ớ vì thịt làm tắt nghẹn thinh âm:
- Chỉ vì, nếu ngươi chơi canh bạc này, là cầm chắc ngươi bị lừa.
Hiên Viên Tam Quang quắc mắt:
- Ta là con bạc quỷ già, còn hắn dù cho có lanh lợi đến đâu, bất quá cũng chỉ là con bạc quỷ nhỏ. Hắn có tài ba gì mà lừa ta được chứ ? Hà huống cuộc chơi lại rất công bình. Trừ ra hắn là một con chuột thành tinh, bởi có như vậy hắn mới dùng linh giác điều khiển đàn chuột.
Lão bật cười vang dội, càng cười, lão càng biểu hiện vẻ đắc ý.
Tiểu Linh Ngư cứ ăn, cứ uống, đợi cho lão cười thoả thích, dứt tiếng cười rồi, chàng mới thản nhiên giải thích:
- Ngươi cho rằng cái lối chơi này rất công bình, nhưng sự thật thì từ trước đến giờ, ngươi vẫn ăn và ăn nhiều, có đúng vậy không ?
Hiên Viên Tam Quang gật đầu:
- Rất đúng !
Tiểu Linh Ngư tiếp:
- Ngươi có biết tại sao ngươi ăn mãi như vậy chăng ?
Hiên Viên Tam Quang hừ một tiếng:
- Còn tại sao nữa ? Trong mấy hôm nay, vận khí của ta đỏ lên, làm cái gì ta cũng chiếm cửa trên !
Tiểu Linh Ngư lắc đầu:
- Sai ! Sai rất xa !
Hiên Viên Tam Quang cau mày:
- Chẳng lẽ có một nguyên nhân nào khác ?
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Tự nhiên là có ! Chỉ vì…
Chàng cố ý nhìn sang Giang Ngọc Lang, rồi lắc đầu tiếp:
- Không được ! Ta không thể nói !
Hiên Viên Tam Quang trừng mắt, rồi nhảy bổ tới, hỏi:
- Tại sao chứ ? Tại sao ngươi không thể nói ?
Tiểu Linh Ngư thở dài:
- Hai hôm nay, ta nhịn đói, nhịn khát. Chỉ sợ nói ra rồi, ta chọc giận tiểu tử đó. Hắn sanh sự thì làm sao ta tự vệ nổi ?
Hiên Viên Tam Quang nổi giận:
- Ta hứa chắc với ngươi, nếu hắn chạm đến chân lông của ngươi, thì ta đập hắn vỡ sọ.
Tiểu Linh Ngư gằn giọng:
- Ta nói ra rồi, hắn sanh sự đánh ta, ngươi tiếp trợ ta phải không ?
Hiên Viên Tam Quang hừ một tiếng:
- Chứ sao !
Tiểu Linh Ngư thở phào, cười nhẹ:
- Thế thì ta yên tâm, ta nói cho ngươi hiểu.
Chàng kéo dài tràng cười, một phút sau tiếp:
- Hẳn ngươi cũng biết, loài chuột rất sợ ánh sáng. Cho nên ban ngày chúng chui rút trong ổ hang, chờ đêm xuống là bò ra đi kiếm ăn. Chúng lẫn tránh những nơi có bóng đèn.
Hiên Viên Tam Quang mỉm cười:
- Ta không ngờ ngươi hiểu loài chuột quá chừng !
Tiểu Linh Ngư tiếp:
- Ta là cá, cá cũng như chuột, đồng tâm bệnh như nhau. Chuột sợ mèo, thì cá cũng sợ mèo, tự nhiên ta phải biết tâm sự của loài chuột.
Hiên Viên Tam Quang lại cười bằng thích một lúc, rồi hỏi:
- Nhưng cái đó có liên quan gì đến canh bạc này đâu ?
Tiểu Linh Ngư tiếp luôn:
- Những con chuột tại đây, hẳn là từ bên ngoài vào, mà biết đâu bên ngoài đang có những con mèo đi tìm chúng ? Những con mèo đó, đuổi chúng chạy dồn vào đây, nhưng ở trong ruột núi thì làm gì có vật thực cho chúng dùng ? Dĩ nhiên trốn ở đây lâu,
chúng phải đói. Dù đói, chúng cũng chẳng dám ngang nhiên đến trước mặt các ngươi mà ngoạm mấy miếng thịt mang đi.
Hiên Viên Tam Quang vặng lại:
- Ta cứ bất động, như hình tượng, chúng còn sợ gì nữa ? Chỉ khi nào ta nhút nhích, thì chúng mới chẳng dám bén mảng đến. Cho nên, bên nào bất động, bên đó thắng cuộc. Bên nào không trầm tĩnh, là bên đó thua cuôc.
Tiểu Linh Ngư bĩu môi:
- Nhưng ngươi lại quên một điều, là trong lòng động này, còn có ánh đèn. Ngọn đèn đặt sau lưng ngươi, thân thể ngươi che khuất ánh sáng. Miếng thịt của ngươi nằm gọn trong bóng tối do thân thể của ngươi tạo ra. Chuột chỉ bò đến miếng mồi trong bóng tối, chứ không dám bén mảng sang miếng thịt kia phơi lồ lộ ngoài ánh sáng. Dó đó, ngươi cứ thắng mãi.
Hiên Viên Tam Quang vỗ tay:
- Đúng ! Đúng ! Quả thật ngươi thông minh quá chừng ! Những việc nhỏ mọn như vậy mà ngươi cũng suy nghiệm nổi thì là đáng phục !
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Nào phải chỉ một mình ta suy nghiệm ra mà thôi đâu !
Hiên Viên Tam Quang cau mày:
- Chẳng lẽ tiểu quỷ đó cũng suy nghiệm ra ? Thế tại sao hắn không nói gì ?
Tiểu Linh Ngư cười hì hì:
- Hắn không nói là vì hắn quá khôn !
Hiên Viên Tam Quang chợt tỉnh ngộ:
- Ạ ! Ta hiểu rồi ! Cho nên, bây giờ hắn đổi chỗ đặt cây đèn. Bây giờ thành ánh sáng ngọn đèn chiếu ngay ta, soi rõ miếng thịt trước mặt ta. Hắn nhất định làm cho ta thua canh bạc này. Bởi vậy, hắn đòi đánh lớn, đặt nhiều tiền.
Tiểu Linh Ngư gật đầu:
- Đúng là vậy đó ! Với canh bạc này, hắn sẽ thu lại tất cả số tiền thua, mà có lẽ là ngươi phải nợ lại hắn nữa đó !
Hiên Viên Tam Quang vừa tức giận, vừa buồn cười:
- Nếu không có ngươi giải thích, thì chắc chắn là hôm nay ta thất bại lớn !
Tiểu Linh Ngư lại liếc mắt sang Giang Ngọc Lang, cười nhẹ một tiếng, hỏi:
- Sao ? Ta nói có đúng hay không ?
Giang Ngọc Lang biến sắc mặt, nhưng giọng nói lạnh lùng:
- Ngươi lấy cái tâm tiểu nhân, ức độ cái tâm quân tử, ta còn biết nói gì được nữa chứ ?
Tiểu Linh Ngư phá lên cười lớn:
- Giang Ngọc Lang ! Cái bụng của ngươi chứa gì, không ai hiểu chứ ta thì hiểu rõ lắm ! Ta không hiểu ngươi thì còn ai trên đời này hiểu ngươi được chứ ? Trước mặt ta, ngươi còn vờ vĩnh nữa sao ? Khó lắm, ngươi ơi !
Giang Ngọc Lang vẫn lạnh như thường:
- Ta chỉ sợ là mình gặp lúc vận đen, nên bất ngờ lại gặp quỷ !
Tiểu Linh Ngư cười lớn hơn:
- Phải ! Ngươi gặp ta, chẳng khác nào gặp quỷ ! Ngươi gặp ta là ngươi cùng đường, mạt vận rồi ! Bây giờ thì ta đã tìm được cả tang vật lẫn thủ phạm, vậy ngươi hãy theo ta đến nhà Đoàn Hiệp Phì ngay ! Đến nơi đó, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau.
Giang Ngọc Lang nhìn Tiểu Linh Ngư một lúc, rồi hướng qua Hiên Viên Tam Quang một lúc nữa, đoạn cuối đầu thốt:
- Sự tình đã như thế rồi, thì ta không còn nói gì được. Bất quá…
Đột nhiên, hắn nắm tay Mộ Dung Cửu, giữ cứng nàng, rồi hoành thân vòng ra sau lưng nàng. Sau đó, hắn bật cười ghê rợn, hỏi:
- Bất quá, các ngươi cũng tiếc mạng sống của vị cô nương này chứ.
Hồi 72
Quả Đất Vẫn Tròn
Tiểu Linh Ngư giật mình, song trấn định tâm thần kịp thời, bật cười lớn:
- Nếu ngươi định dùng Mộ Dung Cửu uy hiếp ta thì thật là ngươi lầm to đấy ! Chẳng lẽ ngươi quên rằng nàng muốn giết ta ? Bằng mọi giá, nàng muốn giết ta cho kỳ được. Thì khi nào ta tiếc mắc tiếc rẻ mạng sống của nàng. Nàng chết đi là một đại hạnh cho ta đó, ngươi nghe chưa ?
Hiên Viên Tam Quang cũng cười vang, phụ hoạ theo chàng:
- Đối với nữ nhân, ta mất hứng thú từ mấy mươi năm rồi, ngươi ơi ! Cho dù nàng có là tiên thật sự, nàng cũng chỉ là một chiếc lá khô bên vệ đường đối với ta, không hơn không kém. Nàng sống hay chết, điều đó chưa có giá trị bằng ta rụng một sợi lông chân.
Giang Ngọc Lang không hề nao núng, cười nhẹ:
- Đã vậy sao hai ngươi không hướng về ta mà động thủ gấp ?
Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:
- Ta động thủ làm gì ? Ta có muốn giết ngươi đâu ?
Tiểu Linh Ngư tiếp nối:
- Ngươi là một kẻ ăn cứt trong hầm cứt, chạm đến đến mình ngươi ta chỉ sợ thúi tay thôi.
Giang Ngọc Lang gật gù:
- Hai ngươi nói thết thì ta xin cáo từ vậy. Còn cái vị tiểu cô nương họ Mộ Dung này, đương nhiên cũng phải theo ta.
Tiểu Linh Ngư cười ha hả:
- Ngươi đi ? Đi mà còn mang theo Mộ Dung Cửu ? Không biết rồi có ai tìm theo ngươi chăng ?
Giang Ngọc Lang lạnh lùng:
- Điều đó ngươi khỏi cần phải lo ngại cho ta ! Nếu có ai hỏi ta, tại sao ta mang Mộ Dung Cửu theo mình, thì ta sẽ đáp là ta sợ nàng bị ngươi hãm hai. Ta sẽ nói là nếu không có Tiểu Linh Ngư, thì chẳng bao giờ Mộ Dung Cửu ra thân thể đó !
Tiểu Linh Ngư thở dài:
- Đúng là cha nào, con nấy ! Cha con ngươi, về cái gì khác thì chẳng biết có hơn ai không. Chứ việc giấu tiền, gieo họa thì quả thật là những tay tuyệt diệu trên đời này. Về phương diện đó, phải kể cha con ngươi là vô địch !
Giang Ngọc Lang bật cười cuồng dại:
- Ngươi muốn nói, người này là tốt, người kia là xấu phải không ? Thế nào là tốt ? Thế nào là xấu ? Ngươi tưởng trên đời này có hai hạng người rõ rệt như ngươi đã nêu ra phải không ?
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng:
- Nhưng cái vụ cướp bạc của họ Đoàn, ngươi là kẻ chủ mưu ! Bằng cớ đã có rõ ràng rồi đó, ngươi chạy tội thế nào được ?
Giang Ngọc Lang bĩu môi:
- Bạc gì đâu mà ngươi nói là ta đánh cướp của họ Đoàn nào đó ? Ngươi chẳng thấy là ta mình trần tay không đấy sao ? Ngươi phải biết, bạc vàng là vật tùy hữu của con người. Bạc ở tay ai là người đó làm chủ. Bạc về tay họ là do biện pháp của họ. Giả như có vụ cướp bạc thật sự như ngươi nói đó, thì kẻ nào giữ bạc, chính kẻ đó cướp đấy. Cái đạo lý đó rất giản đơn, thế mà ngươi chẳng chịu thấu đáo cho ! Thật là ngươi đáng trách lắm ! Hiên Viên Tam Quan nổi giận:
- Ngươi định đổ tội cho ta phải không ?
Giang Ngọc Lang cười lạnh:
- Ngươi nói ta đổ tội cho ngươi, ta lại nói ngươi đổ tột cho ta. Ngươi cứ nghĩ lại mà xem, trên giang hồ, phỏng có ai tin được lời nói của Ác Đổ Quỷ chăng ? Ngươi thử nghĩ cái giá trị con người của một kẻ suốt đời miệt mài trong những canh bạc, phỏng được bao nhiêu ? Còn ta, dù các ngươi cho rằng ta là kẻ bại hoại, song ít ra giang hồ cũng chưa nắm được những chứng minh về cái bại hoại của ta mà ! Cho nên, đem việc này công bố trên giang hồ, ta chỉ sợ thiên hạ khó tin ngươi, nhưng lại dễ tin ta.
Hiên Viên Tam Quang tức uất đến nghẹn lời.
Lâu lắm, lão ta mới thở phì ra một tiếng, rồi nhếch nụ cười khổ, thốt:
- Nếu mà tiểu tử sanh sớm độ mấy năm thôi, thì bọn Thập Đại Ác Nhân chỉ là cái bóng mờ bên cạnh ngươi !
Giang Ngọc Lang cười lớn:
- Ngươi khen quá lời làm ta thẹn vô cùng ! Làm sao ta sánh được Thập Đại Ác Nhân !
Bỗng có tiếng la thảm từ bên ngoài vọng vào.
Tiếng rú chẳng những thê thảm, mà lại kéo dài, liên tục. Người phát ra tiếng rú hẳn đã tao ngộ một điều gì cực kỳ tàn nhẫn, cực kỳ khủng khiếp, cực kỳ thống khổ.
Ai nghe tiếng rú thảm đó rồi mặt phải biến sắc xanh, tim đứng, máu ngừng.
Giang Ngọc Lang trước hơn ai hết, biến sắc mặt xanh rờn.
Tiểu Linh Ngư hỏi:
- Những người bên ngoài đó, do ngươi mang đến đây phải không ?
Giang Ngọc Lang không đáp, nắm tay Mộ Dung Cửu lôi nàng chạy bay ra phía ngoài.
Tiểu Linh Ngư hét:
- Kẻ nào đó đã gây ra thảm cảnh cho những người tùy tùng của ngươi, kẻ ấy phải là tay ghê gớm lắm. Ngươi ra đó, chết ngươi cũng chẳng quan hệ gì, còn Mộ Dung Cửu…
Chàng vụt ngưng bặt câu nói.
Trong bóng tối, năm người xuất hiện. Tuy chưa ai trông rõ mặt mày của họ như thế nào, song sự xuất hiện của họ đột ngột quá, thần bí quá. Sự xuất hiện mang theo cái quỷ khí làm kinh khiếp những người tại chỗ.
Ai ai cũng rợn mình, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh.
- - - o O oTrong bóng tối, có tiếng chít chít, chét chét phát lên, đồng thời năm người đó từ từ tiến tới.
Họ đến gần hơn, Tiểu Linh Ngư bây giờ trông thấy được hình dáng mặt mày của
họ.
Họ vận áo dài màu đen. Áo dài quét đất. Tay tả cầm chiếc lồng, tay hữu cầm roi. Người nào cũng dính đầy máu.
Những tiếng chít chít chét chét đó từ nơi những chiếc lồng vang vọng ra.
Hiên Viên Tam Quang hét lớn:
- Các bằng hữu là ai ? Đến đây làm gì ?
Lão ta quát to, tiếng quát lồng lộng trong hang không lối thoát, vang rền mãi, lâu lắm rồi mà chưa lặng an.
Tiếng quát của lão, dù là hổ, hổ cũng phải giật mình, thế mà năm người đó không hề dao động.
Họ quắc mắt sáng rực nhìn Hiên Viên Tam Quang, rồi chuyển sang Tiểu Linh Ngư. Họ không nói tiếng nào.
Giang Ngọc Lang đã trở lại.
Hắn cao giọng đe dọa:
- Cửu cô nương trong Cửu Tú Sơn Trang và Ác Đổ Quỷ trong Thập Đại Ác Nhân đều có mặt tại đây. Các bằng hữu nếu thức thời vụ một chút, thì nên ly khai nơi này gấp. Bằng chậm chân là không thoát đi kịp đấy !
Cơ trí của hắn cực kỳ linh mẫn. Thấy tình hình bất lợi rõ ràng, hắn mang danh hiệu của Hiên Viên Tam Quang và Mộ Dung Cửu ra, cốt gieo khiếp đảm cho bọn năm người kia.
Trên giang hồ, có ai nghe nói đến Cửu Tú Sơn Trang và Thập Đại Ác Nhân mà không khủng khiếp ?
Giả như, lời đe dọa của hắn không có hiệu lực nào, thì điều đó có liên quan gì đến hắn ? Bởi danh dự của kẻ khác bị khinh lờn, bị sứt mẻ, chứ hắn có thiệt hại gì đâu ?
Ngoài ra, hắn nêu lên vài danh hiệu rồi, là hắn trao trọn sự chống đối nhau cho kẻ khác. Họ muốn gì hơn thì cứ tìm nhau mà thanh toán. Hắn là người ngoại cuộc, vô can !
Năm người áo đen không hề nao núng, cứ bước tới, chậm chậm, đều đều.
Bỗng nhiên, Thiết Bình Cô kêu hoảng lên một tiếng. Nàng hấp tấp chụp tay Tiểu Linh Ngư, nắm chặt, giọng rung rung thốt:
- Chuột ! Chuột trong những chiếc lồng đó ! Chuột nhiều quá !
Trong mỗi chiếc lồng, có ít nhất cũng trên vài mươi con chuột. Chúng chạy quẩn trong lồng. Chúng kêu chít chít, chét chét, vừa cắn nhau, vừa tìm cách thoát lồng.
Tiểu Linh Ngư không sợ chuột, nhưng lại gớm những con vật dơ dáy này. Chàng cũng phải rợn người vì số chuột nhiều quá, mà con nào cũng to lớn, cũng mập mạp, mường tượng như những con thế.
Bây giờ, người cầm đầu trong bọn năm gã áo đen đó mới bật cười hắc hắc, rồi
thốt:
- Phải ! Toàn là chuột, chuột lớn. Năm anh em ta đến đây, chỉ vì chúng. Bọn ta chỉ có việc đối phó với chúng, chứ chẳng liên quan gì đến các ngươi. Các ngươi cứ đứng yên, đừng xâm phạm đến chuột, đừng đuổi chuột, là bọn ta không hề xâm phạm đến các ngươi.
Hiên Viên Tam Quang giật mình:
- Thế các ngươi vào đây chỉ để bắt chuột thôi à ?
Người đối thoại gật đầu:
- Đúng vậy.
Hiên Viên Tam Quang trố mắt:
- Bắt chuột ? Bắt để làm gì mà lắm chuột thế ?
Người đối thoại lại cười hắc hắc:
- Thượng cấp của ta rất thích thịt chuột. Đối với người, chẳng có thứ thịt nào quý bằng thịt chuột. Do đó, bọn thuộc hạ chúng ta phân tán đi các nơi tìm chuột mà bắt. Bắt mãi, chuột cũng phải hết. Con nào chưa bị bắt hoảng sợ bỏ ổ hoang mà đi. Thành
ra trong vòng trăm dặm quanh đây, chẳng còn một con chuột nào. Chúng chui rúc vào ruột núi mà ẩn tránh. Chúng trốn đi, bọn ta phải theo dõi. Vì theo chúng, bọn ta mới vào tận nơi này.
Tiểu Linh Ngư cười lớn:
- Chẳng trách trong ruột núi này, có quá nhiều chuột ! Thì ra, chúng bị đuổi dồn vào đây ! Ta cứ tưởng bên ngoài kia, vừa có một thứ mèo hung dữ sinh ra, chuột ngán sợ mà tìm đường tẩu thoát trước.
Hiên Viên Tam Quang thoạt đầu còn mơ màng, sửng sốt, từ từ biến sắc mặt, chừng như lão nhớ ra một điều gì.
Bỗng, lão hỏi họ:
- Chủ nhân của các ngươi là ai ?
Năm người áo đen không đáp, chỉ vo tròn đôi môi rít gió nghe như tiếng sáp trúc, nhưng lại rờn rợn hơn tiếng sáo trúc.
Thiết Bình Cô lấy tay che bịt đôi tai. Tiểu Linh Ngư vốn thừa can đảm, mà cũng rùng mình. Chàng cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nhưng tính hiếu kỳ sôi động, dù sợ, chàng cũng quyết chú ý đến sự việc, cố tìm
hiểu.
Năm người áo đen không đáp, chị rít gió, nhưng Hiên Viên Tam Quang càng biến sắc mặt hơn.
Chừng như vẻ khủng khiếp có hiện ra nơi ánh mắt của lão.
Tiểu Linh Ngư lấy làm lạ, thấp giọng hỏi:
- Cái vị bằng hữu thích thịt chuột đó, hẳn ngươi biết là ai chứ ?
Hiên Viên Tam Quang đáp như cái máy:
- Ừ !
Tiểu Linh Ngư gằn giọng:
- Ừ là sao, biết ? Biết thì nói cho ta nghe người đó là ai !
Hiên Viên Tam Quang vẫn giữ y thái độ:
- Ừ !
Lão đâu còn tâm trí nào để đối đáp với Tiểu Linh Ngư. Lão đang nghĩ đến một điều gì đó, đáng sợ lắm. Lão nghĩ đến đỗi xuất thần.
Tiểu Linh Ngư thốt bên cạnh tai lão, thế mà lão chẳng nghe gì rõ ràng.
Mường tượng lão chẳng nghe gì cả.
Vừa lúc đó, từ các kẹt đá, từ dưới các gộp đá, có tiếng vang lên kinh khủng, từ bốn phía vọng lại lồng động.
Tiếng vang đó, do hàng ngàn, hàng vạn chuột cùng phát xuất một lúc. Những tiếng vang do kinh hoàng mà phát xuất, âm thinh phải ghê rợn phi thường, dù là âm thinh của loài vật.
Tiếng vang do ngàn vạn tiếng chít chít, chét chét hợp lại mà thành, vừa liên tục vừa đi từ nhỏ đến lớn.
Chuột từ các kẹt, các khe hở vọt mình ra. Vọt ra rồi lại chạy quẩn tìm lối chui
vào.
Hầu như khắp nền động, chỉ có chuột mà thôi.
Năm người áo đen lập tức phân chia ra, mỗi người một hướng, lồng đưa cao, roi đưa cao.
Chuột xuất hiện như dòng nước bị bịt từ lâu, bây giờ bừng phá, tuôn mạnh, chảy ào ào như thác đổ.
Không ai đếm được những con chuột chạy loạn đó bởi chuột quá nhiều.
Chuột, có lạ gì đối với Tiểu Linh Ngư, hay bất cứ đối với ai khác.
Song, chẳng phải bất cứ ai cũng trông thấy một biển chuột, dù chỉ là một lần thôi.
Trước những làn sóng chuột này, Tiểu Linh Ngư phải sợ hãi.
Chàng sợ thật, sợ hơn là đứng trước một đàn lang sói, hay những con hổ dữ.
Chàng sợ, chàng gớm, gớm đến độ những gì chàng đã ăn trước đó, suýt bị mửa tuôn ra cả.
Chàng dù sợ, vẫn còn giữ bình tĩnh được, kềm hãm sự nôn mửa được. Song, Thiết Bình Cô thì chịu không nổi, mửa thốc ra những gì vừa nốc vào. Trong khi đó, đàn chuột bất chấp đông tây nam bắc chạy quấn lên, chui ngang chân họ, chạy vòng quanh mình họ, chạm vào chân họ lại quay đi nơi khác. Hết con này đến gần, lại có con khác nối tiếp.
Tại cục trường, ai ai cũng biết nhiều vũ công. Nhưng đem vũ công mà đối phó với đàn chuột thì đúng là một sự vừa buồn cười, vừa vô ích nên họ chỉ nhảy lên, tránh cho đàn chuột chạy qua. Chuột quá nhiều, thành họ nhảy choi choi mãi.
Cuối cùng họ nhảy lên một mô đá cao, chỉ đứng ở nơi đó, họ mới tránh đượcc nạn chuột.
Thiết Bình Cô đã nhắm mắt, mà đôi tay còn xòe rộng, che kín mặt mày.
Trái lại, Tiểu Linh Ngư lại giương tròn mắt, cố nhìn.
Khi nào chàng bỏ lỡ một sự phi thường ! Bởi, đúng là một sự phi thường. Vì trên đời phỏng có ai được dịp trông thấy, một lần thôi, hằng ngàn hằng vạn chuột diễu hành một cách vô trật tự, vô kỷ luật như thế này ?
Dù chàng có gớm chuột, cái cảnh này phải được kể là ngoạn mục nhất trần đời.
Bọn đại hán áo đen cứ huýt gió, roi quất liên hồi. Chiếc lồng đã được đặt trên mặt đất, họ dồn chuột chạy vào lồng. Con nào chui vào đó là yên thân, con nào còn chạy vòng vòng bên ngoài là hứng phải ngọn roi ác liệt.
Lồng không lớn, mà chuột đến số ngàn, hằng trăm con con tranh nhau chui vào chiếc lồng đã đầy nứt chuột, thì còn chui làm sao vào lọt được ? Chỗ đâu mà chứa chúng nữa ?
Chúng cứ chui, càng phút chúng càng dồn ứ nơi cửa lồng, càng phút càng dồn nhiều hơn, thành đống.
Chúng cứ dồn nơi đó, vì không thể chạy đi đâu được.
Khi chẳng còn một con chuột nào chui lọt vào lồng nữa, khi đống chuột dồn ứ vên ngoài lồng to lớn hơn chính chiếc lồng, năm đại hán mới chịu ngưng roi, đồng thời cũng ngưng huýt gió.
Như vậy là đàn chuột còn ở bên ngoài lồng đã được đại xá rồi. Chúng lại phân tán, chạy đi tứ phía.
Chuột lủi thì phải nhanh, dù chuột ngàn, chuột vạn. Khi chúng kéo nhau mà lủi rồi, thì trong thoáng mắt chẳng còn lại một con nào, trừ những con ở trong mấy chiếc lồng.
Chuột đi hết, trả lại cho lòng động sự yên lặng muôn đời.
Mãi đến lúc đó, Thiết Bình Cô mới dám buông xuôi hai tay xuống sau khi nhìn qua khe hở các ngón tay.
Mặt nàng đẫm ướt mồ hôi, chừng như nàng vừa bừng tỉnh sau một cơn ác mộng.
Tiểu Linh Ngư thở dài, nhếch nụ cười khổ:
- Bây giờ ta mới biết, chuột cũng là loài đáng sợ !
Hiên Viên Tam Quang đặng hắng một tiếng:
- Bình sanh, đây là lần thứ nhất, ta mới trông thấy quá nhiều chuột !
Giang Ngọc Lang bật cười khanh khách:
- Chuột đâu phải là loài vậy đáng sợ ! Ta chẳng sợ chúng, ta chỉ ghê tởm thôi.
Đại hán áo đen, cầm đầu nội bọn, cười lớn, phụ hoạ lời Giang Ngọc Lang:
- Vị bằng hữu đó nói đúng ! Chẳng những chuột không đáng sợ, mà nó còn là một món ăn rất ngon nữa đấy !
Tiểu Linh Ngư nhăn mặt:
- Món ăn ? Ngon ?
Đại hán gật đầu:
- Nếu bằng hữu không tin, thì cứ ăn thử một con đi !
Hắn bắt một con chuột, trao qua cho Tiểu Linh Ngư.
Tiểu Linh Ngư khoát tay gấp:
- Đừng ! Người quân tử không bao giờ đoạt vật của kẻ khác ăn. Các hạ cứ giữ lấy mà dùng.
Người áo đen bật cười hắc hắc:
- Rất tiếc ! Các hạ có cái gan to làm bất cứ việc gì, nhưng lại nhút nhát chẳng dám ăn thử một con chuột. Cho các hạ biết, ăn thịt chuột rồi, nhất định là các hạ không còn thích nổi thứ thịt nào, ngoài chuột.
Thốt xong, hắn cầm con chuột đó cho ngay vào miệng nhai sống nó, như người ta ăn một quả chuối.
Từ hai bên mép, máu chuột hoà lẫn với nước dãi của hắn chảy ròng ròng.
Tiểu Linh Ngư nghe ốc nổi khắp mình, ốc to bằng hạt đậu.
Không chịu nổi nữa, chàng hét lên:
- Bằng hữu vào đây bắt chuột, có chuột rồi, thì hãy đi đi !
Giang Ngọc Lang bật cười ha hả:
- Thường nhật, ngươi thích can thiệp vào việc người lắm mà ? Sao hôm nay lại bất động như thế ? Phá lệ rồi chăng ?
Tiểu Linh Ngư cười hì hì:
- Nếu có người thích ăn chuột, thì đó là việc riêng tư của người ấy, can chi đến ta ? Những việc như vậy, chẳng khi nào ta nhúng tay vào.
Chàng tiếp luôn với giọng mỉa mai:
- Cũng như ngày nào trước kia ngươi ăn cứt. Ngươi ăn được thì mặc ngươi, can gì đến ta mà ta ngăn cản ? Ngươi nhớ chứ, lúc đó ta có ngăn ngươi đâu ?
Giang Ngọc Lang biến sắc.
Hắn day qua bọn áo đen, hỏi:
- Các bằng hữu định đi à ?
Đại hán cầm đầu đáp:
- Tạ hạ đã nói, đến đây là vì chuột chứ không vì người. Người làm gì thì làm, trừ cái việc cướp đoạt chuột của tại hạ thôi. Tại hạ nhất định không can thiệp.
Giang Ngọc Lang khiêu động:
- Chẳng lẽ bằng hữu không biết nơi đây còn có một thứ khác, có tư vị hơn hẳn loài chuột ?
Đại hán áo đen nhìn sang Mộ Dung Cửu và Thiết Bình Cô bật cười quái dị:
- Toàn thể huynh đệ trong bổn môn, đều cho rằng giai nhân không đáng yêu bằng chuột !
Giang Ngọc Lang kéo Mộ Dung Cửu đến một nơi xa xa, đề phòng Tiểu Linh Ngư và Hiên Viên Tam Quang , rồi cười hì hì hỏi:
- Nữ sắc, các vị xem thường, còn bạc, vàng, châu ngọc ? Mấy thứ đó có đáng yêu hơn chuột chăng ?
Đại hán áo đen chớp mắt:
- Bạc vàng châu ngọc ? Những thứ đó ở đâu ?
Giang Ngọc Lang liếc mắt về phía hậu, đoạn lắc đầu:
- Có hai vị đó, tại hạ không dám nói.
Tiểu Linh Ngư thở dài, rồi cười khổ:
- Ta hết sức kỳ quái cho ta ! Tại sao ta còn để ngươi sống đến bây giờ ?
Giang Ngọc Lang cười lớn:
- Dù ngươi muốn giết ta, chưa chắc gì ngươi làm nổi cái việc đó ! Không dễ dàng như ngươi tưởng đâu !
Năm đại hán áo đen cùng đưa mắt nhìn nhau, cùng xách lồng lên, cùng bước ra khỏi động. Họ lại do ngõ hậu mà đi.
Tiểu Linh Ngư bước tới, ngăn chặn họ, cười hì hì:
- Phía sau đó, đâu có chuột mà các vị định đến lục soát ? Các vị nên chuyển hướng là hơn.
Người áo đen cầm đầu, lạnh lùng:
- Bằng hữu dám ngăn trở bọn tại hạ ?
Tiểu Linh Ngư điềm nhiên:
- Nào tại hạ ngăn trở các vị ? Bất quá, tại hạ muốn cho các vị có muốn đi tìm chuột thì nên do phía trước mà đi.
Người áo đen bật cười hắc hắc:
- Bằng hữu nên hiểu như thế này, là bằng hữu không dám ăn chuột, chứ chuột thì dám ăn bằng hữu lắm đó.
Tiểu Linh Ngư vẫn điềm nhiên:
- Mấy hôm nay, tại hạ không tắm rửa, có lẽ thân thể hôi thúi lắm, chắc là chuột gớm, không ăn đâu.
Đại hán áo đen cười lớn hơn:
- Hay ! Hay quá ! Bằng hữu có thú vị quá ! Xem thì nhỏ người, nhưng bằng hữu có cái gan to hơn người !
Tiếng cuối vừa buông dứt, một tiếng tróc vang lên, ngọn roi trong tay gã rít gió, bay tới.
Roi mày đen, lại sáng ngời, chẳng rõ sáng vì màu sơn, hay vì nhờ cầm lâu ngày mà thành bóng nhoáng.
Tuy là roi đập chuột, song rất nặng, giả dĩ đại hán quất sang với một công lực quan trọng, thủ pháp lại nhanh.
Ngọn roi rít gió, nghe rợn người, nếu nó trúng vào người Tiểu Linh Ngư, hẳn chàng phải nát bét như con chuột.
Nhưng, Tiểu Linh Ngư hiện tại nào phải là Tiểu Linh Ngư của ngày ly khai Ác Nhân Cốc ? Chàng mỉm cười, ngoặc bàn tay, khẽ vươn ra, đầu roi đã nằm gọn trong lòng bàn tay rồi. Nằm gọn đó, đã đành, nhưng lại dính khắn như đóng đinh.
Tiểu Linh Ngư cười nhẹ, thốt:
- Bằng hữu quên rằng, tại hạ dù sợ chuột, nhưng chẳng hề sợ người.
Đại hán áo đen biến sắc mặt, dụng lực, giật chiếc roi về. Song chiếc roi như dính liền với bàn tay của Tiểu Linh Ngư. Giật luôn Tiểu Linh Ngư, gã mới mong thu hồi ngọn roi.
Gã làm gì giật nổi một hòn giả sơn ? Bởi Tiểu Linh Ngư xuống tấn, thân hình vững như trồng.
Mặt gã đỏ lên, gân trán hắn chi chít, bắp thịt cuộn vòng.
Tiểu Linh Ngư vẫn bất động, ngọn roi vẫn dính cứng nơi tay chàng.
Tiểu Linh Ngư lại cười hì hì:
- Chuột không thân thích gì tại hạ, tại hạ không quen biết gì chuột. Các vị có thể bắt hết chuột trong trần gian, tại hạ không hề can thiệp. Song, nếu các vị có chủ ý gì khác ngoài cái việc bắt chuột, thì tại hạ không thể đóng vai kẻ bàng quan rồi !
Đại hán áo đen cười lạnh:
- Ngươi không gây sự với bọn ta, bọn ta khi nào lại quấy động ngươi ! Nếu ngươi quyết ngăn chận bọn ta, thì bọn ta không thể để yên cho ngươi rồi !
Thốt xong, gã huýt sáo miệng.
Hai đại hán khác buông lồng chuột xuống đất. Chẳng những thế, chúng lại mở cửa lồng.
Chuột bên trong vọt ra, tranh nhau mà ra, kêu chít chét.
Chuột vụt nhanh, như những mũi tên, nhắm vào Tiểu Linh Ngư mà vọt tới.
Tiểu Linh Ngư giật mình, chưa kịp hoàn hồn, chuột đã lên mình chàng, vừa kêu vừa cắn.
Tiểu Linh Ngư vừa sợ vừa gớm, bắt buột phải buông roi, dùng hai tay phủi, đuổi.
Đối phó với chuột chưa xong, chàng lại thấy năm đầu roi cùng một lúc rít gió cuốn tới, chiếu xuống đầu chàng.
Chuột đeo khắp mình, Tiểu Linh Ngư không làm sao cử động thoải mái được, chỉ còn có cách là lùi lại để tránh thế công của đối phương mà thôi.
Chân vừa lùi, miệng chàng kêu to:
- Hiên Viên Tam Quang ! Ngươi không tiếp trợ ta à ?
Chàng không gọi Thiết Bình Cô, chỉ vì chàng thấy nàng quá sợ, mặt xanh dờn, thu hình trong một xó. Có lẽ nàng không dám thở, thì hòng gì nàng dám làm chi hơn mà chàng phải gọi đến nàng !
Nhưng chàng cũng chẳng được sự đáp ứng gì nơi Hiên Viên Tam Quang cả.
Mặt của lão, xanh không kém mặt của Thiết Bình Cô. Lão do dự thấy rõ, trong khi Tiểu Linh Ngư cần lão can thiệp gấp.
Cuối cùng, lão cũng bước tới, song rất chậm, chừng như lão đếm từng bước một.
Đại hán áo đen cầm đầu nội bọn, hét lớn:
- Hiên Viên Tam Quang ! Lão đã đoán được chúng ta là môn hạ của ai rồi, chẳng lẽ ngươi còn dám động thủ sao ?
Hiên Viên Tam Quang giật mình.
Lão vừa bước tới được ba bước, lập tức lão lùi lại đến năm bước, xa vị trí cũ hai bước đúng.
Tiểu Linh Ngư hét lớn hơn đại hán:
- Hiên Viên Tam Quang ! Chẳng lẽ ngươi là một nữ nhân, ngươi cũng sợ chuột như nữ nhân sao ?
Hiên Viên Tam Quang chẳng những không bước tới, mà còn quay mình lại, không nhìn Tiểu Linh Ngư nữa.
Chuột càng phút càng đến. Chuột không giảm mà lại tăng. Chuột bò khắp người Tiểu Linh Ngư. Vừa đau, vừa nhột, nhưng chàng còn nghĩ gì đến cái đau, cái nhột. Bởi năm đại hán áo đen đang chực chờ vung roi đập xuống đầu chàng. Chàng cần phải chú ý đến những ngọn roi đó hơn là nghĩ đến chuột.
Năm đại hán bước theo chàng. Từ năm phía năm ngọn roi vút vào.
Đây là lần thứ nhất trong đời từ khi xuất cốc, Tiểu Linh Ngư bối rối.
Chàng bối rối, không phải vì năm đại hán là những tay lợi hại, mà là vì chuột bám khắp người. Chân thì còn xê dịch được, chứ tay thì không làm một cử động nhỏ nào nổi. Chuột vướng vít từ bàn tay, tận nách. Chuột gặm, cắn, kêu chít chét, làm chàng quýnh quáng lên.
Giang Ngọc Lang trông cái cảnh đó, thích thú vô cùng, bật cười ha hả:
- Đã xưng là thiên hạ đệ nhất nhân thông minh, thế mà không có cách đối phó với đàn chuột ! Giang Linh Ngư ! Chắc không bao giờ ngươi tưởng là có lúc phải chết bởi loài chuột ?
Tiểu Linh Ngư văng mình, vùng vẫy, nhưng vô ích. Chẳng một con chuột nào văn ra khỏi mình chàng.
Chàng thở dài, thốt:
- Đúng vậy ! Chẳng khi nào ta tưởng ta phải chết vì mấy con chuột !
Đột nhiên, một bóng người chớp lên, rồi một đại hán áo đen bị người đó chụp trúng.
Người đó vung tay, quăng đại hán từ phía sau ra phía trước, ngọn roi trong tay đại hán bị người đó đoạt mất.
Bốn đại hán kia sôi giận, cùng hét lên vang dội, cùng vút roi quất vào người đó.
Song, roi của chúng thay vì quất vào đối phương, lại quật ngược về chúng, roi tên này quất tên kia, và ngược lại.
Thành ra chúng xuất thủ chỉ đến tự đánh nhau mà thôi.
Dù không nhận rõ người, trông thấy thủ pháp đó, Tiểu Linh Ngư cũng biết người.
Thủ pháp Di Hoa Tiếp Ngọc !
Tiểu Linh Ngư reo lên:
- Hoa Vô Khuyết ! Ngươi đến bất ngờ thật, nhưng lại đúng lúc quá chừng !
- - - o O oĐúng vậy, người mới đến chính là Hoa Vô Khuyết.
Trừ hắn ra, trên đời này còn ai sử dụng nổi thủ pháp Di Hoa Tiếp Ngọc chứ ?
Hoa Vô Khuyết xuất hiện, Tiểu Linh Ngư thở phào, mà Giang Ngọc Lang cũng khoan khoái vô cùng.
Giang Ngọc Lang đinh ninh là Hoa Vô Khuyết cứu Tiểu Linh Ngư, chẳng qua chỉ để tự tay giết Tiểu Linh Ngư, chứ không chấp thuận cho bất kỳ ai hạ thủ.
Đánh dạt năm đại hán ra xa rồi, Hoa Vô Khuyết vung roi quét sạch đàn chuột bám trên mình Tiểu Linh Ngư.
Lối xử dụng roi của hắn cũng tinh diệu phi thường. Hắn vung roi vùn vụt, roi chỉ chạm đúng các con chuột, chứ không hề phạm vào da thịt Tiểu Linh Ngư.
Năm đại hán áo đen sững sờ. Năm tên còn bốn ngọn roi, song những tên cầm roi chừng như quên mất roi, chẳng một tên nào dám vung tay, phản công báo hận.
Một phút sau, đại hán cầm đầu lấy lại bình tĩnh, cất tiếng hỏi:
- Bằng hữu là ai ? Tại sao lại chen vào việc của người khác ?
Hoa Vô Khuyết điềm nhiên:
- Ngươi đã không nhận ra người, ít nhất cũng nhận ra thủ pháp chứ ?
Đại hán áo đen vụt biến sắc mặt:
- Di… Di Hoa Tiếp Ngọc !
Hoa Vô Khuyết lạnh lùng:
- Ngươi nói đúng !
Đại hán áo đen dậm chân:
- Nếu có người trong Di Hoa Cung tại đây, thì bọn tại hạ phải rút lui.
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Các ngươi thả chuột phá khuấy ta, chuột đái khắp mình ta đây, rồi bỏ đi tự nhiên như vậy à ?
Đại hán áo đen cười lạnh:
- Câu nói đó, các hạ chưa đủ tư cách nói ra, dù có nói cũng chẳng thành giá trị ! Hừ !… Các hạ…
Hoa Vô Khuyết lạnh lùng:
- Các vị khinh thường vị nhân huynh này ?
Đại hán áo đen hừ luôn mấy tiếng, tiếng sau to hơn tiếng trước, tiếng cuối cùng vang lên ngang với tiếng quát.
Hoa Vô Khuyết cười nhẹ:
- Nếu vậy, bỏ những con chuột ra ngoài cuộc, các vị cứ động thủ với y. Nếu cả năm người đều có hứng như nhau, thì cứ vào một lượt cũng chẳng sao. Tại hạ cam kết là không hề can thiệp !
Đại hán áo đen rít một tràng cười ghê rợn:
- Nếu các hạ không xuất thủ, thì… tiểu tử đó…
Gã chưa dứt câu, Tiểu Linh Ngư đã tung sang gã một quyền.
Gã thấy rõ Tiểu Linh Ngư xuất thủ, nhưng chẳng biết tại sao gã không tránh kịp, mà ngọn roi trong tay cũng không vung lên được.
Dĩ nhiên, gã hứng trọn tay quyền đó, gã bị bắn dội về phía hậu, khá xa.
Bốn đại hán kia lập tức lướt tới.
Tiểu Linh Ngư vương tay hướng đông, nhưng lại đánh qua hướng tây, nhắm hướng nam nhưng lại công về hướng bắc, bọn đại hán chẳng biết chàng thật sự tấn công ai, ở mặt nào, nên cả bốn người bị Tiểu Linh Ngư đánh tơi bời.
Tiểu Linh Ngư chỉ đánh vào mặt chúng, qua mấy phút, tên nào cũng sưng mặt, sưng mũi.
Hoa Vô Khuyết mỉm cười:
- Bây giờ thì các vị đã biết là y lợi hại như thế nào rồi chứ ?
Năm đại hán không còn lời gì đáp lại. Chúng bị Tiểu Linh Ngư đánh, ngã nhào trên nền động, lúc đó muốn đứng lên, cũng không đúng nổi.
Tiểu Linh Ngư cười hì hì:
- Không ngờ người lại kém chuột, sức chịu đựng yếu quá. Chỉ bị đánh sơ sài, mà phờ như chết !
Năm đại hán chẳng dám nói gì, cũng chẳng dám nhích động.
Hiên Viên Tam Quang bây giờ mới nhìn qua Tiểu Linh Ngư, đưa tay ra hiệu, bảo chàng nên buông tha bọn đại hán, cho chúng kéo nhau đi, càng đi sớm càng hay.
Tiểu Linh Ngư cau mày:
- Tay ta bớt ngứa ngáy rồi, các ngươi cứ đứng lên đi !
Lạ lùng thay, bọn đại hán chẳng những không đứng lên mà lại còn cuộn tròn người lại, bất động tại chỗ như dính liền với nền động.
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Các ngươi định nằm ra đấy phải không ? Hay là các ngươi không chịu đứng lên, chờ sư nương các ngươi đến bế à ?
Trước đó, thì các đại hán còn quynh tay, quynh chân, nằm ngang, nằm dọc. Họ cố thun người lại thành đống tròn tròn. Năm người hiệp lại một chỗ rồi họ rung rung, nhưng chỉ rung một lúc thôi. Mà cái rung của họ cũng lạ lùng. Đúng ra, gần như giật mạnh mới phải.
Bây giờ, thì chẳng những họ không đứng lên, không nói năng, họ lại không rung
nữa.
Họ hoàn toàn bất động.
Hiên Viên Tam Quang bước tới, nhìn thoáng qua năm đại hán. Lão biến sắc mặt, chụp một đại hán giở hổng lên, xem rồi buông xuống liền.
Đoạn, lão thở dài:
- Vĩnh viễn, họ không còn đứng dậy nổi ! Họ chỉ đứng lên ở thế giới bên kia. Chứ giữa cõi đời này, họ phải nằm mãi mãi, nằm với thiên thu.
- - - o O oNgọn đèn chao chao, chừng như dầu sắp cạn.
Đèn không to ngọn, ngọn lại chao chao, ánh sáng phải lu mờ hơn trước. Gương mặt các đại hán biến xanh nhanh chóng cùng màu với rêu đóng trên vách đá.
Không có cái gì khủng khiếp hơn gương mặt của một xác chết !
Phải ! Tất cả đều chết hết rồi ! Nhưng điều lạ là họ vừa chết đó mà sắc mặt lại xanh đáng sợ.
Tiểu Linh Ngư giật mình:
- Chẳng lẽ ta chỉ múa may mấy tay quyền, đùa cợt với chúng, mà chúng lại chết ? Đâu có cái chết kỳ quái thế ? Hay là chúng tự sát ?
Hoa Vô Khuyết cau mày:
- Không phải là ngươi đánh họ chết đâu. Có lẽ họ sợ ngươi không buông tha cho họ, nên …
Tiểu Linh Ngư dặm chân:
- Tại sao chúng quẩn trí thế ? Dù những con chuột kia có gây khó chịu cho ta thật, có làm cho ta căm hận thật, song làm gì ta nhẫn tâm quyết giết họ vì một sự nhỏ mọn như vậy mà họ quá sợ tìm cái lối thoát đó ? Chắc họ ăn sống quá nhiều chuột, rồi biến thành chuột luôn.
Hiên Viên Tam Quang cười khổ:
- Chúng cũng gan đấy ! Nói chết là chết ngay, mà lại chết nhanh chóng.
Tiểu Linh Ngư tặt lưỡi:
- Có lẽ chúng ngậm độc dược trong miệng, chuẩn bị trước cái chết, tùy thời mà chết là chết ngay.
Hiên Viên Tam Quang ngồi xuống, vạch miệng chúng ra xem.
Từ trong miệng, một chất nước sền sệt, màu đen chảy ra. Chất nước đó bốc mùi thúi không ai ngửi nổi.
Miệng của chúng biến thành một cái lỗ trống rỗng. Đừng nói là lưỡi, vật mềm tiêu tan dễ dàng, đến cả hai hàm răng của chúng cũng tan biến mất.
Tiểu Linh Ngư kêu lên kinh hãi:
- Chất độc gì lợi hại đến thế ? Trong khoảnh khắc, làm tiêu tan trọn hai hàm răng ! Bình sanh ta chưa hề trông thấy.
Hiên Viên Tam Quang thở dài:
- Ngươi nói đúng ! Chúng ngậm sẵn độc dược trong miệng.
Tiểu Linh Ngư cau mày:
- Tại sao chúng phải chết ? Ta không có ý định giết hại chúng, mà cũng không cần hỏi cung chúng. Ta có làm khó chi cho chúng đâu ? Chẳng lẽ chúng chán sống ?
Hiên Viên Tam Quang lục soát năm thi thể, chẳng tìm được vật gì ngoài một ít bạc vụn.
Lão suy nghĩ một chút, đoạn mở áo của chúng ra, bất giác lão kêu lên thất thanh:
- Đây ! Có sự giải thích cho ngươi đây rồi !
Nơi ngực của mỗi tên, có hai hàng chữ, mỗi hàng năm chữ.
Hai hàng chữ đó là:
- Vô Nha môn hạ sĩ, khả sát bất khả nhục.
Tiểu Linh Ngư trố mắt:
- Vô Nha môn hạ sĩ, khả sát bất khả nhục ? Cái quỷ gì thế ?
Hiên Viên Tam Quang thở dài:
- Rất giản đơn ! Gặp cuộc đánh nhau, thắng thì tốt. Không thắng thì phải tự sát ngay, cho chủ nhân đừng mất mặt. Nếu chúng không tự sát, khi trở về chủ nhân chúng
sẽ hành hạ cực kỳ thảm độc. Cho nên chúng chết đi như vậy, thà là chết gấp nhưng chết sướng, hơn là trở về chịu hình phạt rốt cuộc rồi cũng chết luôn.
Tiểu Linh Ngư cau mày:
- Nhưng, chúng đánh nhau với ta tại đây, dù chúng bại, chắc gì chủ nhân chúng biết được mà hành hạ chúng ? Nếu tự chúng chẳng tiết lộ, thì chỉ có trời mới biết được mà thôi. Tại sao chúng chết ngu, chết dại như vậy chứ ?
Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:
- Chúng không chết ngu dại đâu. Chắc là chúng sợ ngươi không buông tha cho chúng…
Lão tiếp luôn:
- Ngươi không buông tha là chúng phải chết. Thà chúng tự sát hơn là để bị ngươi hạ sát.
Hoa Vô Khuyết mỉm cười:
- Không hẳn vậy đâu !
Tiểu Linh Ngư trố mắt:
- Thế thì tại sao ?
Hoa Vô Khuyết đáp:
- Lúc ta vào đây, họ gồm cả thảy là bảy người.
Hiên Viên Tam Quang vỗ tay:
- Phải ! Năm tên vào, hai tên ẩn nấp bên ngoài. Hai tên đó thấy tình hình bất lợi, hẳn là chạy đi rồi. Năm tên còn lại sợ hai đồng bạn chạy về báo cáo, như vậy họ còn mong gì dấu diếm sự việc được ? Họ phải tự sát để khỏi chịu cực hình !
Tiểu Linh Ngư trừng mắt:
- Sao ngươi không chế ngự hai tên đó ?
Hoa Vô Khuyết mỉm cười:
- Nghe ngươi la chết ở trong này, làm sao ta nấn ná ở bên ngoài để chế ngự hai tên đó ?
Bỗng, Tiểu Linh Ngư kêu lên:
- Chúng ta bị các con chuột làm hoang mang, thành quên mất những gì chung quanh đến đỗi có kẻ lẻn đi mất mà cũng chẳng hay biết gì cả.
Hiên Viên Tam Quang nhình quanh, cũng kêu lên:
- Thôi rồi, cái gã họ Giang đó cũng chuồn đi đâu mất !
Tiểu Linh Ngư dậm chân, hướng qua Hoa Vô Khuyết:
- Lúc ngươi vừa đến, hắn mừng rỡ ra mặt. Hắn đinh ninh là ngươi sẽ giết ta. Sau đó hắn phát hiện sự tình bất lợi, hắn phải chuồn. Tiểu tử đó tinh khôn hơn quỷ ! Ta phải đặc biệt lưu ý đến hắn mới được.
Hoa Vô Khuyết trầm ngâm một chút, đoạn cười nhạt:
- Hắn chuồn đi, thế mà hay !
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng:
- Ngươi có thấy hắn chứ ?
Hoa Vô Khuyết gật đầu:
- Có !
Tiểu Linh Ngư lại hừ một tiếng:
- Thấy hắn, mà ngươi lại để cho hắn đi ?
Hoa Vô Khuyết thở dài:
- Khó trở mặt lắm ! Bởi ngày trước, ta có giao hảo với hắn…
Tiểu Linh Ngư hét lên:
- Dù cho hắn có là bằng hữu của ngươi đi nữa, ngươi cũng không thể để cho hắn mang Mộ Dung Cửu đi như vậy.