View Single Post
  #12  
Old 11-22-2012, 11:49 AM
Helen's Avatar
Helen Helen is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 3,082
neww Võ lâm ngũ bá - Hồi 31 - 34

Võ Lâm Ngũ Bá


Hồi 31

Bị Cầm Chín Ngày Tù


Châu Bá Thông thấy Hoàng Dược Sư đã đi khỏi thở phào một hơi thật dài, mồ hôi nhễ nhại, thấm ướt cả quần áọ Chàng vội ngồi xếp bằng trên mặt đất, noi theo khẩu quyết nội công của Toàn Chân phái, vận khí dưỡng thần một lúc khá lâu, bằng thời gian một bữa cơm mới khôi phục sức lực, chàng tuồng như sực nghĩ ra được điều gì, hoảng hốt kêu lên :
- Không xong! Nguy rồi! Nguy to! Ta đã mắc mưu bọn chúng rồi!
Thì ra chàng nhớ lại mình ngồi trong gian phòng này chính là nơi trung tâm điểm của pháp trận Kỳ Môn Bát Trận, nếu không có Hoàng Dược Sư dẫn lộ thì bất kỳ người nào cũng không thể ra khỏi trận được, lúc nãy Hoàng Dược Sư bỏ chạy, mình lại không đuổi theo tông tích y, mất đi một cơ hội tốt để thoát thân ra khỏi trận.
Châu Bá Thông vội nhảy chồm dậy chạy ra khỏi nhà, chỉ còn thấy hoa lá um tùm, cỏ cây trùng trùng điệp điệp, ngoằn ngoèo mấy dặm đều xanh ngắt một màu, đường đi dọc ngang muôn lối, khắp nơi đều bố trí trận môn kỳ lạ. Châu Bá Thông đối với ngũ hành sanh khắc ra sao, kỳ môn bát trận như thế nào, đều mù mịt chẳng biết một tí, ngơ ngác như chú mán lạc thành đô thì làm sao có thể ra khỏi trận được.
Chàng thử bước chân vào rừng hoa, qua khỏi mấy lớp trận môn, càng đi càng lộn xộn chẳng biết đâu mà mò, may là chàng nhớ lại đường đi lúc nãy, vội tìm đường quay trở về gian nhà nhỏ. Châu Bá Thông đã kinh nghiệm qua một lần ở Hải Loa trận, nên lần này chàng không dám tháo thứ nữa mà chỉ còn cách quay về ngồi cú rũ trong gian tịnh xá vỗ đầu, chắt lưỡi hít hà luôn miệng.
Châu Bá Thông đang lúc than vắn thở dài, bất thần bên song cửa có bóng người thấp thoáng. Châu Bá Thông vội nhảy dựng dậy quát hỏi :
- Ai đấỷ
Tức thì có một người đẩy cửa bước vào tay bưng một mâm đồ ăn cùng hũ rượu thơm phức. Thì ra Hoàng Dược Sư ví sợ chàng đói bụng không đủ sức lực để giao đấu với y, nên đặc biệt sai gia nhân đem cơm rượu đến dâng cho Châu Bá Thông lót dạ.
Trong đầu Châu Bá Thông liền nảy sanh một ý niệm, lập tức chồm người tới trước giơ tay chộp vào vai gã gia nhân kéo ngược y lại và xô mạnh một cáị Châu Bá Thông thầm tưởng là những gia nhân này theo hầu hạ Hoàng Dược Sư tất nhiên võ nghệ đều vào hạng khá, ít nhất cũng tương đương với bọn thuộc hạ của Song quái trên Lục Hoành đảọ
Nào ngờ sự thật lại xảy ra ngoái ý liệu của chàng, tay Châu Bá Thông vừa chộp vào vai người ấy, cảm thấy người mềm nhũn chẳng một chút sức lực, cũng chẳng một chút dãy dụa kháng cự, bị cái xô của chàng té lộn mèo đến “độp” một cái thật lớn rồi nằm thẳng cẳng dưới mặt đất. Châu Bá Thông cả kinh vội cúi xuống đỡ gã gia nhân lên và xin lỗi lia lịa :
- Xin lỗi! Xin lỗi! Đùa với anh một chút anh đừng phiền.
Gã gia nhân mặt mày nhăn nhó đau đớn, vùng ra khỏi tay Châu Bá Thông, hả họng kêu loạn lên :
- A... a... Ò... Ô... Ô!
Châu Bá Thông định thần nhìn kỹ thì ra y đã mất đi hết nửa chiếc lưỡi, chàng thất thanh buột miệng la lên :
- Úy! Té ra y cũng câm nốt, giống hệt như những tên trên chiếc lầu thuyền!
Châu Bá Thông bản tính rắn mắt vẫn không chừa, chàng dùng tay bắt chước như người câm, nhăn mặt nhíu mày ra dấu một hồi rồi mới hỏi :
- Này anh làm sao câm vậỷ Bị Hoàng Dược Sư cắt lưỡi phải không?
Gã gia nhân câm lắc đầu liên tiếp mấy cái, rồi dùng tay chỉ vào lỗ tai mình.
Châu Bá Thông càng sửng sốt hơn nữa, kêu oái lên :
- Úy! Mi lại điếc nữa hay saỏ
Chàng vốn có ý định khai thác tên này để thám thính một vài bí mật trên đảo Đào Hoa cùng những tin tức liên quan về con người của Hoàng Dược Sư, nào ngờ Hoang Dược Sư lại dùng kẻ gia nhân vừa câm vừa điếc, thử hỏi chàng làm sao mà hỏi thăm được đâỵ
Châu Bá Thông vừa bực vừa giận, vò đầu gãi tai, mặt mày bí xị một đống.
Chàng thở hắt ra một cái rồi nói thầm.
- Mặc kệ, đếch thèm lo, ăn cái rồi tính!
Châu Bá Thông bèn giở mâm cơm ra, thấy bên trong một thố cơm trắng đầy ắp, hơi nóng bay ra nghi ngút còn thêm ba đĩa đồ ăn thơm phức, toàn món ăn sang trọng, nào là Thanh Sao nhân cua, măng non dồn thịt, lại còn một bát cháo lươn Tây Hồ, ngoài ra còn thêm một dĩa Đông duẫn ruột vàng như tơ cuốn tròn như rôm, món nào món nấy cũng ngạt ngào mùi thơm, toàn là thực phẩm quý giá khó tìm.
Châu Bá Thông nuốt nước miếng nghe ừng ực rồi ngồi xề xuống xúc cơm so đũa, ăn như hổ đói, vừa nhai ngồm ngoàm vừa khen luôn miệng :
- Tuyệt! Cơm trắng thơm tho như vầy, món ăn ngon miệng thế này thì có giữ ta suốt đời ở đây, ta cũng chẳng phàn nàn một tiếng!
Cơm thịt một mâm ê hề, chàng vét cho đến sạch mâm, sạch chén chàng mới chịu vương vai đứng dậy, gã gia nhân liền thu dọn chén bát bưng ra ngoài nhà, Châu Bá Thông chợt thầm nghĩ :
- Tên câm này vào đây được thì nhất định là y thuộc được cửa nẻo đường đi trong trận, sao ta chẳng nom theo chân y để thoát khỏi nơi đâỷ
Châu Bá Thông dương dương tự đắc trí thông minh của mình, lập tức nhổm người dậy bước ra khỏi nhà để theo dấu gã gia bộc câm kiạ Ai ngờ vừa bước chân đi ra, tức thì trong lùm cây đối diện với cửa vườn hoa có tiếng người quát lớn :
- Trở vào!
Tiếp theo đấy “vèo, vèo!” một chùm kim vàng ánh sáng lóe mắt, bay vút đến người chàng.
Châu Bá Thông biết rõ người phát ra kim vàng kia chính là Hoàng Dược Sư, và những mũi kim vàng lợi hại ấy đã kết liễu cả hai cuộc đời dọc ngang một cõi của Đông Hải song quái nên Châu Bá Thông vừa thấy đám kim vàng bay tới không dám xem thường vội nhào người lăn tròn dưới đất chun tọt trở vào nhà. Mặc dù thân pháp chàng cực kỳ nhanh nhẹn như vậy, mà vẫn có vài mũi kim vàng ghim xớt lên tóc, thật mười phần kinh hiểm.
Châu Bi Thông sợ đến mồ hôi lạnh thấm áo, đến lúc chàng đứng dậy thì gã gia nhân câm đã đi mất mà bụi cây đối diện chỗ Hoàng Dược Sư mai phục lúc nãy cũng im phăng phắc như tờ! Châu Bá Thông thở dài một tiếng và nói :
- Thật là vỏ quít dày có móng tay nhọn, cái gã họ Hoàng này giảo hoạt như quỷ, xem lại thì y đã quyết ý giam lỏng mình ở đây rồi! Mặc! Mặc! Đếch có sợ!
Châu Bá Thông ngồi xếp bằng tròn dưới đất dùng phép vận khí điều nguyên của nội công Toàn Chân phái để dưỡng bồi sức lực.
Suốt đêm vô sự cho đến sáng hôm sau, Châu Bá Thông vừa đứng dậy, bước ra nơi cửa, đã thấy trước mắt bóng xanh thấp thoáng một cái, Hoàng Dược Sư từ trên cây nhảy vụt xuống đứng trước mặt Châu Bá Thông cười ha hả và nói :
- Châu huynh ngon giấc chứ?
Châu Bá Thông giật nẩy mình vụt thối lui ra sau hai bước, lớn tiếng mắng :
- Đồ tà ma quái đạo kia, ta tưởng mi có lòng tốt đưa ta đến viếng Đào Hoa đảọ Có ngờ đâu mi lừa ta giam giữ nơi đây, để làm con tin đổi lấy Cửu Âm chân kinh, thật là chẳng biết nhục!
Hoàng Dược Sư cười lớn và nói :
- Ngươi đoán trật rồi! Ngươi tưởng đâu ta giữ ngươi đây là vì Cửu Âm chân kinh saỏ Hừ! Chân kinh bất quá là một loại văn tự cổ hủ vô dụng, Hoàng Dược Sư ta đâu giống như bọn ngươi xem trọng quyển sách ấy như sinh mạng của mình đâu! Nói thật cho ngươi biết rõ là ta giữ ngươi ở lại đây với dụng ý khác.
Châu Bá Thông vừa giận vừa buồn cười bèn hỏi :
- Vậy ngươi giữ ta nơi đây, chịu tốn rượu thịt với dụng ý gì? Chà, mâm cơm vừa rồi cũng không đến nỗi tệ lắm.
Hoàng Dược Sư đáp :
- Mi là sư đệ của Toàn Chân chưởng giáo, tất nhiên mi được Toàn Chân phái chánh truyền tất cả võ thuật tinh hoa của môn phái, ta giam mi nơi đây để khảo cứu những võ công kỳ diệu của phái Toàn Chân, ta ra điều kiện như vậy mi chịu không? Ngày lẻ ta đấu với nhau, ngày chẵn nghĩ ngơi dưỡng sức. Hôm nay là mùng năm, đúng là ngày lẻ, mi đã nghỉ ngơi hết một ngày, công lực cũng hồi nguyên đầy đủ, chúng ta tái đấu được rồi!
Châu Bá Thông kêu khổ không ngớt, thì ra tên Hoàng Dược Sư kỳ quái này giam chàng ở đây để làm đối tượng cho y luyện tập võ nghệ và không những thế, y lại còn muốn lãnh hội những yếu huyệt võ thuật của Toàn Chân phái, thật là một diệu kế nhất cử lưỡng tiện mà cũng ngông cuồng rất mực.
Châu Bá Thông cả giận, định lên tiếng mắng chưởị Hoàng Dược Sư không thích đấu khẩu với chàng, lầm lì vung ra một chưởng nhanh như chớp đấm vút vào ngực chàng.
Châu Bá Thông tưởng đâu y lại dùng Lạc Anh quyền tấn công mình, nào ngờ quyền pháp của Hoàng Dược Sư hôm nay không dùng thế quyền phiêu diêu bất định, hư hư thực thực của Lạc Anh quyền nữa mà lại thay đổi chiến pháp, sử dụng Hỗn Ngươn chưởng để lấy cứng chống cứng, hai chưởng loang loáng tung ra, chưởng nào chưởng nấy chắc nịch như trái núi, chưởng phong kêu nghe vù vù như cơn bão, khiến cho áo sống của Châu Bá Thông bay lên phần phật, dồn chàng liên tiếp thối lui ra sau lia lịạ
Chàng biết rõ nội lực của chàng không bằng Hoàng Dược Sư, chỉ còn cách sử dụng hai quyết tự “Niêm” và “Án” trong Thái Ất quyền dùng lối đánh nhu công, hứng chịu từng chưởng lực hùng mạnh của đối phương đẩy trợt ra ngoài cửạ
Hai người hỗn đấu như thế trên hai mươi hiệp, Hoàng Dược Sư bỗng vừa đấu vừa cất tiếng quát to :
- Môn nhu công của Thái Ất quyền nhà mi ta đã xem qua rồi, hãy thưởng thức cước pháp của tạ
Vừa nói dứt tiếng, Hoàng Dược Sư đã tung mình nhảy lên tiến sát tới đối phương, hai chân liên tiếp quét trở ra, tả một cước hữu một đá giò trái vừa vung ra phía sau, chân mặt đã quét ra trước mặt, hai chân như hai cánh quạt gió lấp loáng quay tròn khắp bốn phương tám hướng.
Thì ra Hoàng Dược Sư là đệ tử của Châu Đồng, một danh nhân võ thuật thời Bắc Tống, Châu Đồng sau này thu nhận Nhạc Phi làm đồ đệ, quyền cước của họ Nhạc đều do Châu Đồng truyền thụ, Hoàng Dược Sư gia tâm nghiền ngẫm chiêu số võ học của Châu Đồng rồi tự mình chế biến ra một pho Tảo Diệp thố pháp, có thể trong khoảnh khắc đá ra liên tiếp bốn mươi hai cước, và bốn mươi hai cước đá xong lại có thể đá ra bốn mươi hai cước khác và hoàn toàn là phản thế khác biệt nhau, địch thủ khó mà lường được.
Hôm nay y may mắn chộp được Châu Bá Thông để làm cái bàn đạp cho y luyện võ, nên liền đem thực lực của Tảo Diệp thố pháp ra sử dụng, thế mạnh tựa như cuồng phong bạo vũ, khiến Châu Bá Thông phải liên tiếp nhảy tránh ra phía saụ
Châu Bá Thông vốn cũng có môn cước pháp độc đáo là Triền Phong thố, nhưng vì Hoàng Dược Sư nhanh chân tiên hạ thủ vi cường, khiến Châu Bá Thông phải nhảy tránh liên tiếp, không còn thì giờ để phản kích được. Cước pháp của Hoàng Dược Sư càng lúc càng nhanh, càng nhanh càng kín đáo như bưng, trong khoảnh khắc thân hình của Châu Bá Thông như bị che lấp trong bóng chân của Hoàng Dược Sư.
Hoàng Dược Sư tấn công xong bốn mươi hai cước, không kịp để cho địch thủ xả hơi, lập tức vung chân đá phản lại bốn mươi hai cước khác, làm Châu Bá Thông phải nhảy tránh như con choi choi khắp bốn phía mà không có một cơ hội phản công. Hoàng Dược Sư liên tiếp đá xong tám mươi bốn cước, vừa định đổi bộ để đá bốn mươi hai cước khác thì Châu Bá Thông không một chút chậm trễ đã vung chân sử dụng Triền Phong thố của Toàn Chân phái ra phản công liền, vừa đá Châu Bá Thông vừa hét vang như sấm :
- Mi cũng nên nếm thử bộ giò của Châu mỗ!
Hai chân chàng vung tít lên xuống như chiếc thoi trên khung cửi, thố pháp của chàng khác biệt với bộ cước của Hoàng Dược Sư, vừa trầm mạnh vừa nhanh nhẹn, cước phong kêu lên vù vù tạo thành những cơn gió lốc, cuống tung bụi cát dưới sàn nhà bay lên mù mịt.
Hoàng Dược Sư một mặt nhảy tránh một mặt chú ý và nghiền ngẫm thố pháp của đối phương và buột miệng khen :
- Khá lắm! Khá lắm!
Hai người đấu vùi với nhau đến tối mịt mà không biết cát bụi theo những ngọn cước quyền phong bám đầy quần áo mặt màỵ Tuy trong bóng tối mờ mờ mà hai người vẫn say trận, đấu ráng với nhau hơn hai trăm hiệp nữa mới chịu ngưng taỵ
Hoàng Dược Sư cười ha hả nhảy vụt ra khỏi nhà rồi luồn mình vào trong đám hoa cỏ um tùm mất dạng.
Châu Bá Thông hết sức bức rức trong lòng vì thấy rõ bản lĩnh của Hoàng Dược Sư cao hơn chàng một bực, thế tại sao y không thẳng tay đánh ngã chàng cho rồỉ Nhưng Châu Bá Thông đâu ngờ đấy là dụng ý khôn ngoan của Hoàng Dược Sư vì nếu y thẳng tay đánh Châu Bá Thông bị thương thì Châu Bá Thông làm sao còn đấu với y được, thì còn ai làm đối tượng để y nghiên cứu võ học của Toàn Chân phái đâỷ
Qua ngày thứ hai là ngày chẵn, Hoàng Dược Sư quả nhiên giữ lời hứa, chẳng đến quấy phá Châu Bá Thông. Gã gia nhân câm trọn ngày ấy theo lịnh Hoàng Dược Sư dâng đến cho một hồ rượu Triệu Hưng Hoa Điều và cả một con gà quay ướp hành thơm phức. Châu Bá Thông chẳng chút câu nệ, ăn uống thẳng bụng no say rồi tìm chỗ nghỉ.
Ngày thứ ba vừa tảng sáng, Hoàng Dược Sư đã đến kêu réo Châu Bá Thông om tỏị Hai người lại quây quần đấu nhau cho đến tối chẳng thấy đường mới chịu ngừng taỵ Lần này Hoàng Dược Sư lại dùng Lạc Anh quyền kèm cả Tảo Diệp Thố, dồn cho Châu Bá Thông mệt đến hả họng đứt hơi, nhưng mỗi lúc thấy Châu Bá Thông sắp bị nguy cấp, Hoàng Dược Sư đột nhiên thâu tay lại rồi cười lớn và bỏ đi mất.
Qua ngày chẵn, Hoàng Dược Sư cũng chẳng hề lộ diện, gã câm theo lối cũ bưng đến cho Châu Bá Thông ba buổi cơm sáng trưa, chiều vô cùng thịnh soạn, hồ rượu hôm nay lại đổi Ngũ Trinh Trần Triệu Tửu, món ăn tối đặc biệt là vịt chưng bát bửụ
Châu Bá Thông vừa nhâm nhi món thịt vịt vừa nghĩ thầm :
- Cái thằng cha họ Hoàng quái gở này, giam lỏng mình trên Đào Hoa đảo cứ cách ngày một, lại đến tỉ võ với mình. Nếu kéo dài mãi như vậy thì những võ học quyết yếu của Toàn Chân phái bị học hết còn gì? Hừ! Như vậy không được, mình phải dụng kế mới xong!
Châu Bá Thông hết trợn mày nhướng mắt lại vò đầu bứt tai để nghĩ mưu kế.
Cuối cùng chàng nghĩ ra được một cách, rồi tự tấm tắc khen lấy một mình.
- Như vậy thì tuyệt! Thật tuyệt!
Rạng ngày thứ năm, tang tảng sáng là đã có mặt Hoàng Dược Sư đứng trước cửa rồi, lần này y lại đem theo một thanh bửu kiếm. Châu Bá. Thông vừa thấy mặt Hoàng Dược Sư liền ngồi bẹp xuống đất, rồi dõng dạc cất tiếng :
- Mi đem giết ta cho rồi! Ta không thèm đánh lộn nữa đâụ
Hoàng Dược Sư ngạc nhiên hỏi :
- Ủa! Tại sao mị chẳng chịu thí võ với tả
Châu Bá Thông vờ ễnh lưng ngáp một tiếng thật to rồi nói như ngâm thơ :
- Hoa lựu nở đỏ như màu máu, tiết trời tháng năm mùa hè gió thổi vi vu, thật dễ buồn ngủ, ai ở không đâu mà đánh lộn một cách vô lý như thế. Ta nằm khoèo ra đây đánh một giấc có phải sướng thân không?
Hoàng Dược Sư thấy Châu Bá Thông trở quẻ, nổi giật quát :
- Mi ăn cho no rồi định làm biếng ư? Đâu được!
Châu Bá Thông cũng quát lại :
- Không được cũng phải được! Châu lão gia cứ ngủ! Mi có giỏi cứ đem ta giết đi!
Hoàng Dược Sư cười gằn và nói :
- Ta mời mi đến Đào Hoa đảo, cốt ý để thỉnh giáo tuyệt kỷ của võ phái Toàn Chân, mi nhất định không chịu đấu với ta phải không? Hừ... hừ! Được lắm!
Bắt đầu từ hôm nay ta không cho gia nhân đem cơm đến mi ăn nữạ
Nhịn đói đối với Châu Bá Thông là điều tối kỵ, nên nghe Hoàng Dược Sư vừa thốt ra câu ấy, Châu Bá Thông đã nhảy chồm lên, trợn mắt la lớn :
- Cái gì? Mi không cho đem cơm đến, định để ta chết đói hay saỏ
Hoàng Dược Sư lạnh lùng đáp :
- Phải! Họ Châu kia, Hoàng Dược Sư này là một Đảo chúa, lời nói bao giờ cũng đi đôi với việc làm. Mau đứng dậy thí võ cho rồi!
Châu Bá Thông đang phân vân lưỡng lự rồi như sực nghĩ ra một điều gì, liền nói lớn :
- Không được! Quy luật của Toàn Chân phái của chúng ta nghiêm cấm không cho ta tự ý đem tuyệt kỹ tinh ba của Toàn Chân phái truyền thụ cho người ngoài, huống hố đem truyền cho tà ma ngoại đạo như mi thì dù mi có phóng thích ta trở về sư huynh Vương Trùng Dương ta cũng không dung mạng ta đâu, thôi!
Thôi! Mi không đem cơm đến cho ta thì ta cam chịu chết đói vậy!
Chàng nói xong bất cần Hoàng Dược Sư khứng hay không khứng, nhất định không đấu là không đấu, nằm dài xuống đất nhắm mắt lại miệng tủm tỉm cườị
Hoàng Dược Sư đứng nhìn một lúc lâu chẳng biết làm gì hơn đành tức tối quay đị
Đêm ấy quả nhiên gã gia nhân không hề đem cơm đến, Châu Bá Thông cố gắng nhịn đói, đến rạng ngày sau thì cơn đói đã bắt đầu hành hạ cái dạ dày của chàng. Châu Bá Thông không dằn được nữa, chạy ra khỏi nhà đi lăn quăng khắp bốn phía để kiếm chác vật gì có thể đỡ đói được chăng?
Chàng bất chợt nhìn thấy trước cửa nhà có một bụi trúc, lúc ấy thời tiết vào cuối hạ, nên dưới bụi trúc có nhiều mầm trúc non, những mục măng trúc ấy vẫn còn nhỏ hình như vỏ lúa, chưa biến hẳn thành trúc non nên có thể ăn được, Châu Bá Thông bẻ một đống to, cởi áo ra bọc lại, đem vào nhà múc nước rửa sạch, rồi nhắm mắt nhai ngấu nghiến, nuốt đầy một bụng để trấn áp cái dạ dàỵ
Nhưng măng trúc đâu phải là vật thực như cơm gạo mà chỉ là một loại thực phẩm khai vị bổ tỳ, nên sáng hôm sau vừa thức giấc, Châu Bá Thông đã bị phản ứng mạnh, bụng chàng sôi lên ồn ột, miệng như ngậm phải mật. Châu Bá Thông ôm bụng, mặt nhăn nhó chạy ra khỏi nhà.
Thấy góc vườn ở phía Đông Nam trồng rất nhiều cụm Mạc Li Hoa (hoa lài) đây là một loài hoa rất quý ở miền Lĩnh Nam. Châu Bá Thông chả cần ngắm nghía đẹp hay xâu cứ biết đây là loại thực vật có thể ăn được là mừng rồi, hai tay chàng như hai cánh thoi, lặt hết đám hoa thơm tho hiếm quý, bọc đầy một vạt áo, ngắt bỏ nhụy hoa, rồi từng bụm một bỏ vào miệng nhai lép nhép, xem chừng rất ngon miệng!
Trong khi Châu Bá Thông đang gật gù thưởng thức mùi vị ngạt ngào của thức ăn bằng hoa lài kia, thì bên ngoài song cửa một bóng xanh thoáng qua như làn điện xẹt.
Hoàng Dược Sư từ bên ngoài cửa sổ nhảy vụt vào, mặt đầy sắt giận, chỉ ngay Châu Bá Thông đang ngồi bẹp dưới đất, quát lớn :
- Họ Châu kia, mi thật táo gan dám hái hoa quý của ta ăn, những đóa hoa lài kia, ta phải lặn lội lựa chọn khắp tỉnh Quảng Dông tìm giống đem về, khó nhọc lắm mới trồng được mấy bụi như thế, ta chưa kịp thưởng thức sắc hoa, mà mi lại hái tất cả dùng nó làm món ăn ngon lành như vậy được saỏ
Châu Bá Thông cười ngất và nói :
- Cái thằng giặc vàng này tánh khí sao mà hẹp hòi lắm vậỷ Mi không cho ta ăn cơm, chẳng lẽ ta lại cho cái bụng đói nó tác quái saỏ Đừng nói là hoa thơm thỏa quý, một khi bụng ta đã đói, thì vỏ cây rễ cỏ ta cũng ăn tuốt tuột không chừa, dẫu là hoa tiên mi đem từ trên Ngọc Hoàng Thượng Đế xuống đây, ta cũng chẳng từ, chỗ này hoa cỏ rất nhiều, ta ăn ít nhất cũng được nửa năm, hà... hà... hà.
Hoàng Dược Sư cả giận “Hừm” một tiếng, nhìn Châu Bá Thông lom lom, rồi lẳng lặng bỏ đị
Sau đó, Châu Bá Thông lại chạy thẳng ra vườn hoa, chọn lấy một cây chuối, dùng tay chặt mạnh một cái, thân cây chuối lớn tròn như cái miệng bát như bị một lát dao chặt phải ngã liền theo đà taỵ
Châu Bá Thông không đợi thân cây chuối rơi xuống, chàng đã lẹ làng kê vai đỡ lấy và vác tuốt vào nhà, chặt hết bẹ lá, lột lấy thân non ở trong để ăn, món ăn này đỡ có phần xót ruột hơn loại hoa rất nhiều, Châu Bá Thông nhờ đó cũng qua loa được một ngày no bụng.
Ngày sau Châu Bá Thông trở ra bụi chuối, móc lấy củ chuối đem rửa sạch dùng làm thức ăn.
Hoàng Dược Sư bước vào cửa, Châu Bá Thông vẫn thản nhiên ngồi ăn cụm chuối ngon lành như chẳng thấỵ Hoàng Dược Sư nhìn chàng rồi lắc đầu thở ra nói :
- Họ Châu kia mau ra ngay! Sư huynh của mi đã đến đây rồị
Châu Bá Thông nghe xong, liền quăng ngay củ chuối trên tay xuống đất, mừng rỡ vụt đứng lên cười hăng hắc.
Lúc Châu Bá Thông xuống núi, tới Triết Giang để giữ lời hẹn với Đông Hải song quáị Trùng Dương cùng sáu đệ tử hằng ngày lên Tung Sơn luyện tập võ công, tính ra đã hơn một tháng trời chưa thấy Châu Bá Thông trở về.
Ngày nọ, Trùng Dương đang ngồi tĩnh tọa để luyện công, bỗng cảm thấy tâm trí nóng nảy khác thường, thầm nghĩ trong lòng :
- Không xong! Châu sư đệ chắc bị nguy hiểm rồi!.
Tuy chàng không vừa ý hành vi của Châu Bá Thông, nhưng hồi tâm nghĩ lại, dù sao Châu Bá Thông cũng là sư đệ của chàng, nếu lần này đến Đông Hải, y thắng chẳng nói gì, vạn nhất có điều bất trắc, không những suy giảm uy danh của Toàn Chân phái mà mình lại mất thêm một sư đệ ngay thẳng thật lòng. Trùng Dương suy đi tính lại giây lát rồi than rằng :
- Cây muốn lặng nhưng gió chẳng chịu ngừng, ta vốn ý chẳng muốn sanh sự đa đoan nhưng tình thế cứ dồn ép, bắt buộc ta phải ra tay thôi thì đành vậy!
Rạng ngày hôm sau, Trùng Dương đã gọi sáu đệ tử đến trước mặt và bảo là mình cần xuống núi một phen nữạ Bọn Mã Ngọc, Xử Cơ, sáu đệ tử đều hết sức ngạc nhiên không hiểu vì sao sư phụ tại đổi ý đột ngột?


Hồi 32

Vượt Biển Tìm Em


Khưu Xử Cơ liền hỏi:
– Thưa sư phụ, mấy ngày trước sư phụ chẳng vừa bảo là nhất định khoanh tay chẳng quản đến chuyện làm của Châu sư thúc kia mà? Thế hôm nay sao sư phụ lại đổi ý như thế?
Trùng Dương thở dài:
– Thầy định không can dự, nhưng chuyện đã đến lại không thể khoanh tay mà ngó lơ cho đành. Thầy chỉ có y là sư đệ duy nhứt, không lẽ nhìn y bị nguy hiểm ở xa xôi mà chẳng ra tay cứu giúp, thì còn gì là đạo nghĩa đệ huynh? Thầy quyết định xuống núi, các con ở nhà khá chuyên cần luyện tập cùng giữ gìn trước sau cho cẩn thận.
Mặt trời vừa lú khỏi ngọn núi, thì dưới chân núi Tung Sơn trên đường quan đạo đã thấy một đạo sĩ giày cỏ nón rơm, lưng đeo trường kiếm tay cầm phất trần, đang lững thững đi về hướng Đông. Vị đạo sĩ ấy chính là Vương Trùng Dương chân nhân vậy!
Lần này chàng rời khỏi Tung Sơn men theo quan lộ Kim gia trại, qua Phụng Dương tới Chuẩn thành, rồi đến Diên Thành huyện mướn một hải thuyền trương buồm trực chỉ về Ôn Châụ Trên đoạn đường vượt biển ấy, chàng tìm cách làm quen với bọn thủy thủ trên thuyền để hỏi thăm rành rẽ về Song Quái trên miền Đông Hảị
Một thủy nghe nhắc đến tên Đông Hải Song Quái, liến “À” lên một tiếng và đáp:
– Đạo trưởng định hỏi hai con quái vật Âm Trường Giang, Âm Trường Hà đấy ư? Từ hai năm nay chúng co đầu rút cổ ở lì mãi trên Lục Hoành Đảo, không dám ra oai tác quái nữạ Vì gần đây, trên Đông Hải bỗng xuất hiện một vị quái khách, đánh cho bọn chúng một trận tơi bời không còn manh giáp nên chúng hoảng sợ mà không dám ló đầu ra khỏi biển nữạ
Trùng Dương lạ lùng hỏi:
– Ủa! Bản lãnh của Song Quái này rất cao cường, danh tiếng hung ác chấn động khắp xa gần, ai dám đến vuốt râu cọp của chúng lại còn có thể đánh chúng một trận tơi tả vậỷ Sợ lời ấy không thật chăng?
Gã thuyền phu ấy tức bực đáp:
– Kẻ giỏi vẫn còn kẻ giỏi hơn, núi cao vẫn có núi cao hơn. Ông tưởng tài nghệ của Đông Hải song quái là vô địch, không ai thắng nổi bọn họ saỏ Vậy lể tôi kể đầu đuôi cho ông nghe chơi!
Nói đoạn phùng môi nhướng mắt thuật lại cho Trùng Dương nghe những sự việc trải qua trên Lục Hoành đảọ
Thì ra hai anh em Song Quái đã mười năm qua dọc ngang bá chiếm dọc một miền Đông Hải, gây ra không biết bao nhiêu tội ác tày trời, tàn sát ngư dân, cướp thương thuyền giết người như rạ, khiến cho ngư dân khắp miền ấy chẳng còn ai dám héo lánh đến khu vực phụ cận của Lục Hoành Đảọ Mọi người đều căm hận Song Quái đến thấu xương khắc cốt nhưng không có cách gì để diệt trừ chúng được.
Cách đây độ hai năm, đột nhiên trên Đông Hải xuất hiện một thư sinh tự xưng là Hoàng Dược Sư, không hiểu chàng từ đâu đến mà rất giàu có, chở theo một số vàng bạc và gia nhân, chiếm cứ ngọn đảo Đào Hoa cách Lục Hoành Đảo chỉ có năm mười dặm, cất nhà lập trại, phá rừng trồng cây, để lập căn cứ lâu dài trên đảo Đào Hoa ấỵ
Đông Hải song Quái đã quen nết ngang tàng, đâu có khứng chịu cho ai xâm nhập đến cận giang sơn của mình, nên lập tức thống lãnh một đoàn thủ hạ đến Đào Hoa Đảo định dùng vũ lực để trục xuất gã thư sinh họ Hoàng kia ra khỏi giang sơn của riêng mình.
Nào ngờ bản lĩnh của vị họ Hoàng rất cao diệu, chàng chỉ dùng thanh Ngọc tiêu trên tay để giao đấu với anh em Song Quái, không đầy vài mươi hiệp anh em Song Quái bị thư sinh họ Hoàng đánh cho một trận thừa chết thiếu sống, nếu chẳng nhờ lớp áo da cá che chở bên ngoài thì hai người đã bỏ mạng dưới ống Ngọc tiêu rồi!
Hai anh em Song Quái phải ba chân bốn cẳng cùng bọn thủ hạ thoát nhanh xuống thuyền, trương buồm chạy như giông mới thoát khỏi sự tàn sát của gã họ Hoàng. Từ đó về sau chúng không còn dám xuất đấu lộ diện nữạ Mới vừa đây, nghe đâu như bọn chúng vượt biển vào Trung Nguyên để làm gì không biết?
Vương Trùng Dương lúc ấy mới vỡ lẽ tại sao anh em Song Quái cực xa ở miền Đông Hải mà phải lặn lội đến Tung Sơn để cướp đoạt Chân Kinh Cửu Âm.
Thì ra bọn chúng định rèn luyện thèm bản lãnh để mong phục thù Hoàng Dược Sư vậỷ
Trùng Dương lại hỏi thêm tình hình trên Đào Hoa Đảo, gã thủy thủ lắc đầu nói:
– Tình hình của Đào Hoa Đảo như thế nào chúng tôi thật không rõ được? Vì nghe một số người nói lại thì tánh khí của ga họ Hoàng cũng cổ quái không kém anh em Song Quái chút nào!
Trùng Dương nghe xong câu chuyện trên, chàng có một dự tính. Thuyền đến bến Ôn Châu, chàng liền đi ngay vào thành Ôn Châu tìm mướn một chiếc hải thuyền cùng tám thủy thủ giả là vận chuyển, vận hành hàng hóa đến biển Đại Hảị
Trùng Dương lại ứng trước một số tiền khá rộng rãi để tiến hành chuyện ấỵ
Thói thường có tiền mua tiên cũng được nên không đầy nửa ngày, chiếc hải thuyền đã đủ mọi nhu cầu cần thiết, rời khỏi Bến Ôn Châu và tuân lệnh của Trùng Dương trực chỉ ra biển cả mênh mông. Lúc thuyền đến vịnh Hàn Châu, Trùng Dương bỗng nhiên ra lịnh cho họ quay mũi tàu chạy về hướng Lục Hoành Đảọ
Bọn thủy thủ trên thuyền liền náo động lên, nhất định không chịu vâng lờị
Trùng Dương đã biết trước chuyện sắp xảy ra như vậy, nên chàng liền sa sầm nét mặt lại quát lớn:
– Ta phí tiền bạc để mướn các người, tất nhiên ta có quyền muốn đi đâu các người phải vâng theo đấỵ Các người cả gan trái lệnh ta phải không? Hãy xem thủ đoạn của ta đâỵ
Nói xong chàng xòe tay vung ra một chưởng phong đánh thẳng lên đầu ngọn cột buồm trên cao tít, nghe rắc một tiếng, ngọn cột buồm lớn như cái miệng đấu như bị lưỡi búa lớn chặt phải gẩy lìa một đoạn ngắn độ hai thước rồi rơi nhanh xuống biển như một mũi tên đánh “ầm” một cái, bọt nước bắn lên trắng xóạ
Bọn thủy thủ đều kinh sợ há hốc mồm ra nhìn. Trùng Dương mặt lạnh như băng, nghiêm trang nhìn mọi người và nói tiếp:
– Các người còn tên nào không chịu quay thuyền sang Lục Hoành Đảo, ta sẽ lập tức cho kẻ ấy nếm ngay một chưởng, thử xem xương đầu của các người có cứng như cột buồm kia không?
Bọn thủy thủ mục kích tuyệt kỷ công phu của Trùng Dương vừa biểu diễn đều lúc nầy đều khiếp vía tột độ, ngẩn người ra nhìn Trùng Dương như nhìn một quái vật. Trong bọn có một gã làm gan nói hỏi Trùng Dương.
– Thưa đạo trưởng Lục Hoành Đảo là sào huyệt của Song Quái hung ác kia, mà từ bấy lâu nay bọn họ nghiêm cấm không cho bất kỳ thuyền bè nào đến gần bờ của họ trong vòng năm dặm, nếu thuyền bè nào vi phạm luật lệ là bị chết ngaỵ
Đạo trưởng buộc chúng tôi khai thuyền đến Lục Hoành Đảo, vạn nhứt bị Song quái bắt giết chúng tôi thì làm sao đâỵ
Trùng Dương nghiêm sắc mắt đáp:
– Đừng nói xàm! Có ta trên thuyền nầy thì nhất định bọn Song Quái không dám động tới một sợi lông chân của các ngươị Cứ yên tâm theo lệnh của ta quay mũi đến Lục Hoành Đảọ Bần đạo là kẻ xuất gia không chịu khinh xuất giết người, nhưng nếu trong bọn ngươi có kẻ nào không tức thời thì bần đạo đành phạm giới sát sanh vậy!
Bọn thủy thủ nghe Trùng Dương cương quyết như thế, chỉ còn cách phú số mạng cho trời mà quay thuyền trực chỉ đến Lục Hoành Đảọ
Nhờ trời tốt lại thêm thuận gió, nên thuyền lướt chạy như bay trên mặt biển, không đầy một ngày đã đến vùng phụ cận Lục Hoành Đảọ
Bọn thủy thủ người nào người nấy cũng nơm nớp lo âu vì bọn đồ đệ của Đông Hải Song Quài rất hay giả dạng thủy quái để đục thủng đáy thuyền, hoặc lén lút kéo người xuống biển để dìm cho chết. Khi nào thấy một chiếc đầu người xam xám của bọn người áo da nổi lờ đờ trên mặt biển chính là dấu hiệu của tử thần, không phương gì sống sót.
Nhưng lạ thay, thuyền tiến gần Lục Hoành Đảo từ khoảng cách mười dặm, đến ba dặm cho tới lúc chỉ còn cách bờ biển có một dặm, vẫn không thấy bọn đồ đệ của Song Quái xuất hiện.
Tất cả bọn thủy thủ trên thuyền đều hết sức ngạc nhiên. Trùng Dương cũng lạ lùng không kém. Phút chốc thuyền đã cặp bến. Trùng Dương là người đầu tiên nhảy lên bờ và kêu gọi bọn thủy thủ đồng leo lên theo nhưng bọn thủy thủ thà chết chứ chẳng dám leo lên. Vương Trùng Dương thấy không còn cách nào cưỡng bức họ theo mình, nên chỉ một mình đi sâu vào trong đảọ
Chàng nhắm theo hướng ngọn núi giữa đảo mà đi lần tới, bỗng thấy trên ngọn núi, bên một động thật lớn, ngổn ngang những xác chết, la liệt khắp trên mặt đất, có trên năm sáu mươi nhân mạng.
Những tử thi ấy chết đã lâu, nên mùi hôi thúi xông lên ngộp mũi, thịt da họ đã rữa rạ
Trùng Dương trong lúc bất ngờ giật mình đánh thót, sau khi đình tỉnh thần trí, chàng không quản mùi thúi muốn nôn ọe kia, tiến lên quan sát để tìm nguyên nhân cái chết của bọn họ.
Chàng liên tiếp lật mấy tử thi, liền phát giác trên thân mình của nạn nhân, có ghim mấy mũi kim vàng óng ánh. Trùng Dương lập tức rút những mũi kim ấy ra xem chàng cảm thấy những mũi kim nầy rất quen mắt. Chàng sực nhớ lại một sự việc ba năm trước, lúc chàng thuê thuyền đi ngang qua Huỳnh Hải, giữa đường ghé vào một hoang đảọ Trên hoang đảo ấy có bày một Thạch trận Kỳ Môn. Chàng tiến sâu vào trong thạch trận để thám thính liền bị một quái thân áo xanh đeo mặt nạ da người, nhẩy ra đánh lén. Qua vài chiêu giao đấu, quái nhân áo xanh liền ném ra một nắm kim vàng, chàng sử dụng “bài vân tự” công phu đánh rớt những mũi kim vàng ấỵ
Sau đó chàng liền nhặt vài mũi cất giữ bên mình để làm kỷ niệm, hiện giờ chàng còn đem theo bên mình...
Trùng Dương liền móc ra đối chiếu với những mũi kim vàng trên thi thể của các nạn nhân kiạ Quả nhiên giống nhau như khuôn đúc.
Trùng Dưng nghĩ thầm trong bụng:
“Ồ! Đông Hải Song Quái cùng trên sáu mươi đệ tử sao đồng chết tất cả nơi đâỷ Phải rồi, phải rồi, phải rồi thủ phạm giết Đông Hải Song Quái và bao nhiêu sinh mạng nơi đây chính là người mình đã gặp được trên hoang đảo ở Hoàng Hảị
Chu choa! chẳng lẽ y chính là cái gã Hoàng Dược Sư bá chiếm trên Đào Hoa Đảo đấy chăng? Hừ! chắc là gã rồi chứ không aỉ”.
Khám phá được manh mối trên, Trùng Dương liền nhanh chân trở lại bờ biển. Nào ngờ về đến chỗ đậu thuyền, Trùng Dương ngạc nhiên đến lặng người rạ
Chiếc hải thuyền mà chàng thuê đến đây đã đi đâu mất, có lẽ bọn thủy thủ trên thuyền rút lui khỏi Lục Hoành Đảọ Trùng Dương hết sức căm giận trong lòng.
Nhưng thuyền đã đi mất rồi, dù căm giận cách mấy cũng vô ích mà thôi!
Biển cả mênh mông như thế nầy dù chàng có bản lĩnh thông thiên đi nữa cũng chẳng thể bay vượt qua một đại dương rộng bao lạ Trùng Dương là một nhân vật võ công cái thế, nhưng gặp trường hợp lưỡng nan chàng cũng cảm thấy lo âu sốt ruột vô cùng...
Chàng liền men theo bờ bể Lục Hoành Đảo đi mãi hơn nửa vòng đảọ May mắn thay, số mạng chàng còn đỏ, nên trong một lòng núi nhô ra bãi biển về hướng Bắc của Lục Hoành Đảo, Trùng Dương đã tìm thấy sáu chiếc thuyền nhỏ neo sẵn trong vịnh núi thiên nhiên ấỵ
Trùng Dương biết chèo thuyền nhưng kinh nghiệm của sóng gió trên biển khơi, chàng thật hoang mang không một tí kinh nghiệm, nếu gặp phải sóng to gió lớn thì với chiếc thuyền nhỏ mong manh như chiếc lá nhấp nhô trên biển kia thì trong nháy mắt sẽ lật chìm ngay và con người Trùng Dương võ công tuyệt đỉnh kia sẽ là miếng mồi ngon cho loài kình ngư của miền đại hải nàỵ
Kể ra mạng vận của Trùng Dương rất lớn nên khiến cho thuận gió đưa tấp thuyền Trùng Dương đến hải vực của Đào Hoa Đảọ
Trùng Dương chợt nhìn thấy trước mặt hiện ra một hòn đảo cỏ cây xanh ngắt một mầu, khác hẳn với quang cảnh của Lục Hoành Đảọ Trên đảo nầy có bàn tay người điểm tô thêm hoa thơm cỏ lạ, vừa nhìn thấy biết ngay trên đảo có dấu châu ngườị
Trùng Dương hết sức mừng rỡ vội bẻ lái cho thuyền cặp bến. Chàng thấy trong rừng hoa có bóng người thấp thoáng rồi có hai gã ăn mặc theo lối gia nhân bước rạ
Đây là hai gã thuộc hạ câm của Hoàng Dược Sư. Trùng Dương chân nhân lúc đầu chưa hiểu được căn cội hai người nên bước tới trước để hỏi thăm. Nào ngờ hai gã gia bộc ấy cứ ô... Ô... a... ạ. luôn miệng và lắc đầu lia lịa chẳng thành tiếng nói gì cả. Trùng Dương lạ lùng, lưu ý nhìn kỹ thì té ra lưỡi của hai người đều bị cắt lưỡi mà trở nên câm không nói chuyện được. Trùng Dương rùng mình ngạc nhiên thì ngay trong lúc ấy từ trong rừng hoa có tiếng cười sang sảng vang lên. tiếp theo đấy Hoàng Dược Sư từ trong lùm cây nhẩy vụt ra nhìn Trùng Dương cười tủm tỉm.
Trùng Dương và Hoàng Dược Sư đã qua hai lần gặp mặt nhau, lần thứ nhất trên hoang đảo ở Huỳnh Hải, lần thứ hai trên đỉnh núi Hoa Sơn, nhưng cả hai lần Hoàng Dược Sư đều mang mặt nạ, chưa lần nào Trùng Dương thấy được bộ mặt thật của y...
Tuy vậy, với hai mũi kim vàng kia, cũng đủ Trùng Dương hiểu rõ người trước mặt mình là Hoàng Dược Sư chứ chẳng là ai khác, nên chàng vội chắp tay chào hỏi và nói:
– Vô lượng thọ phật, “Trong đồi Kỳ La chôn thần kiếm, giữa tiếng trống tiêu có Khách Tinh”, không. ngờ chúng ta hôm nay được hạnh ngộ!
Hoàng Dược Sư cười ha hả:
– Đạo trưởng nhớ dai thật. Đấy chẳng qua là những hành vi lếu láo của tiểu đệ, đạo trưởng không chê là may lắm rồi! Đạo trưởng quả xứng là Trùng Dương chân nhân, đại danh oai trấn khắp thiên hạ!
Trùng Dương khiêm tốn đáp:
– Tôn giá khen quá lời, lần này bần đạo không ngại đường xa trăm dặm đến đây, là vì tiểu sư đê....
Hoàng Dược Sư liền ngắt lời ; – Đạo trưởng khỏi lo âu, lịnh sư đệ hiện ở trên đảo nầy!
Trùng Dương thật không ngờ Châu Bá Thông lại lưu lạc trên đảo nầy, nên mừng rỡ cười lên ha hả và nói:
– Ồ, Tệ sư đến đến Đào Hoa Đảo từ lúc nàọ Hoàng huynh làm sao mà biết được mặt ỵ
Hoàng Dược Sư đáp:
– Do tiểu đệ thỉnh từ Lục Hoành Đảo đến đây, chúng tôi kết giao bằng hữu với nhaụ Lịnh sư đệ đã lưu lại đây trên chín ngày rồị
Trùng Dương đâu có biết rằng sư đệ mình bị Hoàng Dược Sư câu lưu để làm người mẫu cho y luyện tập võ công nên chàng liền trả lời:
– Vậy xin Hoàng huynh vui lòng dẫn đường cho tôi được gặp mặt tệ sư đệ một chốc.
Vương Trùng Dương ngờ rằng sư đệ mình bị thương trên Lục Hoành Đảo, được Hoàng Dược Sư đưa về đây thuốc thang và dưỡng thương cho nên mới thốt ra lời vừa rồị
Hoàng Dược Sư cười nhẹ một cái và nói:
– Đâu dám nhọc lòng đến khách quí, để tiểu đệ mời Châu huynh ra vậỷ
Nói xong liền quay ngoắt thân hình, len lỏi trong đám rừng hoa mù mịt, thấp thoáng mấy cái phi thân đã liền mất tăm tích Trùng Dương tưởng y có tốt trọng đãi mình nên nén lòng chờ đợi bên ngoài khu rừng hoạ
Hoàng Dược Sư vào cho Châu Bá Thông hay tin Trùng Dương đến đảo Đào Hoa tìm chàng, nào ngờ Châu Bá Thông nheo mắt nghĩ ngợi giây phút rồi đáp:
– Sư huynh ta đến đây thì đã saỏ Ta hơn bốn ngày trời được lòng tốt của mi hậu đãi, nên chẳng có một hột cơm vào bụng! Hiện giờ ta chưa ăn vỏ cây no lòng, nên đi không được! Mi kêu sư huynh ta vào đây vậỵ. Hoàng Dược Sư hết sức sốt ruột, y lần nầy đày đọa Châu Bá Thông lắm điều, chỉ vì ý chí cứng cỏi của Châu Bá Thông chứ thật ra y chẳng có lòng thù oán gì Châu Bá Thông cả. Vạn nhất nếu Trùng Dương rõ được sự việc này, sợ e có thể thành ra chuyện oán thù nên y liền xuống nước:
– Thôi đừng ăn vạ nữa, mau đi ra cho rồi!
Châu Bá Thông dù chết cũng chẳng chịu bước ra, cứ tiếp tục gầm đầu nhâm nhi mớ củ chuối kia, chẳng thèm ngó ngàng gì Hoàng Dược Sư cả.
Hoàng Dược Sư thấy Châu Bá Thông định bắt chẹt mình, trong lòng nóng nảy không chịu được. Y liền sử dụng “Cầm nã pháp” giơ tay chộp vào xích mạch thôn quang của Bá Thông. Châu Bá Thông ơ hờ không phòng bị, hốt hoảng vung mạnh cánh tay định thoát thủ pháp cầm nã của đối phương.
Ngờ đâu Châu Bá Thông vì liên tiếp bốn ngày nay chẳng có hột cơm vào bụng, lửa đói đã đốt phân nửa sức lực trong cơ thể chàng, nên sự vùng vẫy kia yếu xìu như không.
Hoàng Dược Sư bóp mạnh năm ngón tay vào cánh tay Châu Bá Tháng một cái rồi lôi chàng đứng dậy gọn gàng. Châu Bá Thông cảm thấy tê dại cả nữa bên ngườị Chàng mất đi tự chủ, bị Hoàng Dược Sư lôi đi tuồn tuột rê qua đông, quẹo sang tây, quanh đi lộn lại trên ba bốn mươi lượt mới đến bờ biển của Đào Hoa Đảọ
Trùng Dương nhìn thấy Châu Bá Thông vẫn an nhiên lành lặn thì cả mừng kêu lên:
– Sư đệ!
Châu Bá Thông đợi Hoàng Dược Sư vừa buông tay mình ra chàng lập tức quát mắng liền:
– Đồ mọi thúi, mi bỏ đói lão gia hơn bốn ngày trời!
Miệng thì quát mắng hai chân đã phi lên đá thốc vào bụng đối phương.
Hoàng Dược Sư khẻ thấp thoáng một cái, hai chân của Châu Bá Thông đá rớt vào khoảng không. Châu Bá Thông tức tối định vung chân đá tiếp cho đỡ tức, Trùng Dương vội quát to ngăn lại:
– Sư đệ không được vô lễ!
Châu Bá Thông liền tru tréo lên:
– Sư huynh, anh em chúng ta hợp sức đánh cho thằng mọi này một trận. Y bắt tôi giam lỏng trong khu rừng hoa trên chín ngày lại không cho tôi ăn cơm, bắt tôi phải ăn tre non, vỏ cây củ chuối để đỡ lòng, tâm địa của y sâu hiểm bất trắc lắm, trừ cái giống độc hại này cho rồị
Trùng Dương bèn hét lớn:
– Sư đệ hãy bình tĩnh, đừng loạn động Đoạn qua sang hỏi Hoảng Dược Sư:
– Hoàng huynh, có chuyện như vậy sao Hoàng Dược Sư gật đầu đáp:
– Không sai Y bèn đem chuyện Châu Bá không không chịu nói rõ sự kiện về Cửu Âm Chân Kinh, nên cố ý ngược đãi giam cầm chàng để làm cái bàn đạp cho y luyện võ, nhứt nhứt mỗi chi tiết đều thuật rõ cho Trùng Dương nghẹ
Hành động của Hoàng Dược Sư vừa qua quả là một sự khinh nhờn Trùng Dương thái quá và làm tổn thương đến danh dự của Toàn Chân phái rất nhiều, nhưng Trùng Dương vẫn giữ sắc nhặt ôn hòa như thường, đợi y nói dứt, vừa định mở miệng đáp lời, Châu Bá Thông đã hớt lời:
– Sư huynh, đừng nghe lời xảo ngữ của tên mọi vàng ấy, y bảo là bất kỳ người nào bước chân lên Đào Hoa Đảo của y nhất định phải để cái lưỡi của mình lại cho y làm vị thuốc. Sư huynh có thấy gia nhân trên toàn đảo nầy người nào củng bị y cắt lưỡi thành câm hết chăng. Y còn định cắt cái lưỡi của tôi nữa đấy!
Trùng Dương chắp tay lại, nói với Hoàng Dược Sư:
– Xin với Hoàng huynh vậy, quyển Cửu Âm Chân Kinh ấy hiện do bần đạo cất giữ. Bần đạo đã phí biết bao nhiêu tâm huyết mới khám phá được nơi chôn giấu bí mật ở chân núi Hoa Sơn và tìm cách đem về. Nhưng khổ nỗi khi đọc qua Chân Kinh, thì thấy toàn ghi chú những võ học công phu rất độc hại và tàn nhẫn, không hợp đạo ngườị Cho nên bần đạo đã phát thệ trước hoàng thiên quyết đem Chân Kinh ấy thu cất, chẳng dám cống hiến với thế nhân, đề phòng những kẻ tâm thuật bất chính học được tuyệt kỷ trong kinh văn thì bá tánh càng gánh chịu thêm thống khổ tai ương mà bần đạo gián tiếp chịu trách nhiệm của tội ác đó vậy!


Hồi 33

So Tài Bể Lạ


Hoàng Dược Sư dùng giọng mũi “Hừ” một tiếng và nói:
– Tìm lời nhân đạo rởm để che đậy dã tâm của mình! Vương Chân nhân, người định một mình độc chiếm Cửu Âm Chân Kinh để mong đoạt được danh dự võ lâm đệ nhứt anh hàọ Hừ! Khó mà toại nguyện lắm! Ngươi bảo là võ công Chân Kinh độc, nhưng đấy chỉ là lời nói suông trên cửa miệng ngươi, đâu có bằng chứng xác đáng để ta tin được? Mi tưởng ta là đứa con nít ba tuổi để cho mi gạt gẫm saỏ
Hà hà! Vương chân nhân ơi, sư đệ Châu Bá Thông hiện tại là tù nhân trên Đào Hoa Đảo của ta, ngươi muốn ta thả y ra, phải có điều kiện mới được.
Trùng Dương không đợi Hoàng Dược Sư nói hết, liền ngắt lời:
– Không cần ngươi nói rõ, ta cũng hiểu rồi, ngươi muốn ta đem Chân Kinh cho ngươi xem xong, ngươi mới bằng lòng tha sư đệ ta ra khỏi Đào Hoa Đảo phải không.
Hoàng Dược Sư Cười lên ha hả và đáp:
– Chính thế! Vương chân nhân quả thông minh, không hổ là Toàn Chân giáo chủ, đoán một cái là trúng ngaỷ
Trùng Dương bất thần với tay chộp dưới đất một cái đã móc được một cục đá bị chôn cứng dưới bãi cát cầm gọn trên tay, dùng tay ép một cái cục đá liền kêu lên “Rốp! Rốp! “ bể ra từng hòn lớn nhỏ bằng đầu ngón tay trở lạị Trước sự không thể ngờ được như vậy, Hoàng Dược Sư phải giật mình kinh hãị
Loại đá đen nầy rất cứng rắn lại bị chôn vùi giữa bãi cát kiên cố dị thường, dù có dùng sức lực mạnh mẽ của thủ pháp “Ưng Trảo công” cũng chưa chắc chỉ một cái chộp mà đã móc được cục đá trên mấy mươi cân kia lên khỏi bãi cát được.
Nhưng Trùng Dương chỉ với một cái chộp nhẹ nhàng không chút phí sức, cục đá lớn như chiếc cối xay bột kia đã bị móc ra khỏi bãi cát một cách dễ dàng. Đủ thấy sút mạnh của năm ngón tay kia thật kinh khủng, khó mà tưởng tượng được. Hòn nữa Trùng Dương chỉ bóp nhẹ bàn tay có một cái mà cục đá đều nát bể như bột rơi lả tả trên mật đất.
Trùng Dương rũ bàn tay, chỉ chừa lại độ vài mươi hòn đá lớn nhỏ cỡ đầu ngón tay, chàng lạ ném mạnh những hòn đá ấy lên không trung, “Vu, vu!” bay vút trên bảy tám trượng cao, rồi tựa như hoa rơi, sao rụng. rớt lả tả khắp bốn phíạ Lúc ấy Trùng Dương liền gặt bàn một cái, lạ lùng thay những hòn đá tự động rơi trở vào lòng bàn tay của Trùng Dương không sót một viên nhỏ.
Chàng hiển lộng pha võ công ấy thật là tuyệt thế vô song, dùng kình lực của Nhất Dương Chỉ, ném những hòn đá lên không trung rồi dùng nội công phát vào chưởng lực để hút lấy những hòn đá ấy rơi trở vào bàn taỵ
Hoàng Dược Sư cũng là một cao thủ hơn người, tất nhiên cũng hiểu rất nhiều, bàn tay Trùng Dương lại bóp thêm một lần nữa, nắm đá trên tay liền nát vụng như bột, chàng rải nắm bụi đá ly xuống đất và nói:
– Đạo lý của võ thuật, tựa như cục đá lớn này, nếu biết cách ứng dụng cho đúng với sở đắc thì có thể nghiền đá thành bột vụn được, nhưng nếu không dùng đúng theo đạo, có khác nào như cục đá chết vô tri kia thôị Cửu Âm Chân Kinh bất quá là một quyển sách chết, trên thế gian những võ công tuyệt học đâu có phải tất cả đều khuôn rập theo sách vở chết kia luyện tập thành tài đâủ
Hãy căn cứ theo bản lãnh của tôn giá mà nói có thể liệt vào hạng hi hữu trong võ lâm thiên hạ, dù không có quyển Chân Kinh kia, tự mình tôn giá cũng có thể tự luyện cho mình một tài nghệ tuyệt vời như vậỷ Hà tất phải bo bo giữ khổ trong lòng vì quyển kinh văn chết ấy, tự chuốc lấy phiền não còn thêm sanh sự đa đoan nữa!
Trùng Dương thốt ra những lời trên với định ý kín đáo khuyên can y, mong đối phương tỉnh ngộ, đừng vì một bổn Cửu Âm Chân Kinh mà có sự rắc rối không hay cho mình. Nào ngờ Hoàng Dược Sư nghe xong lại càng nổi giận thêm nữạ
Thì ra Hoàng Dược Sư là một người tánh khí rất cao ngạo và cố chấp, phàm những người tánh khí cao ngạo lòng tự ái rất caọ Trùng Dương trước mặt y cố ý diễn tài nghệ và công lực của chàng, Hoàng Dược Sư đã lầm tưởng là Trùng Dương định thị Oai với mình, và trùng Dương lại nói thêm là một người luyện tập võ công nên tự trông cậy vào tài nghệ mình, đừng bo bo theo sách vở chết. Hoàng Dược Sư ngỡ là trùng Dương có tham vọng độc chiếm Cửu Âm Chân Kinh một mình, nên y cười lạnh lùng và nói:
– Vương Trùng Dương, bất luận là mi hoa ngôn xảo ngữ thế nào ta cũng chả để vào taị Nói tóm tắt, là nếu chẳng chịu đem Cửu Âm Chân Kinh đến, thì đừng mong đổi được sư đệ của mi! Vậy muốn ta phóng thích sư đệ của mi ra khỏi Đào Hoa Đảo thì bản lĩnh của mi phải làm cho ta khiếp phục sát đất kìạ
Lời nói ấy không khác nào khiêu khích Trùng Dương phải cùng y so tài hơn kém, Trùng Dương buông tiếng cả cười và nói:
– Vương mỗ này, học thuật non kém, làm gì có thể bắt ngươi khiếp phục sát đất được chứ! Vậy ý kiến của tôn giả định thế nào mới gọi là phục sát đất, xin nói rõ cho bần đạo nghe!
Hoàng Dược Sư nói:
– Ta cùng ngươi tỉ thí nhau ba lần, và trong ba lần tỉ thí ấy nếu ngươi thắng được ta hai lần ta sẽ thả sư đệ ra ngay lập tức.
Trùng Dương gật đầu đáp:
– Một lời đã thốt, bốn ngựa khó theo! Xin tôn giá đừng quên lờị
Hoàng Dược sư nói:
– Đại trượng phu một lời hứa đáng ngàn vàng, nhưng ta cũng cần nói rõ điều kiện hơn, ba lần tỉ thí ấy đều do ta quyết định, ngươi phải đồng ý nghe theo mà không phản đối, có bằng lòng không?
Trùng Dương cười lớn và đáp:
– Cũng được! Chúng ta bắt đầu trận thứ nhứt đi thôi! Ngươi ra ý kiến đi!
Hoàng Dược Sư cười một cái rồi buộc chiếc mặt nạ lại và nói:
– Lúc nãy ngươi dùng công phu ném đá, quả thật cao diệu, ta tự xét về phương diện sử dụng ám khí của mình cũng không đến đỗi tệ lắm, trong sử sách xưa có ghi chép những tay thần diệu thiện xạ như Dưỡng Do Cơ, Phùng Mong Phi Vệ, mấy người ấy có thể trăm bước bắn rớt lá dương. Ta với ngươi cũng nên dùng cách bá bộ xuyên dương để thử tài nhau, ngươi nghĩ thế nàỏ
Trùng Dương thầm nhớ lại lần đầu tiên gặp y trên hoang đảo đã lãnh giáo qua tuyệt kỹ “Mãn thiên hoa vũ sái kim châm” của y và theo đề nghị vừa rồi, thì tất nhiên y là một cao thủ về môn ám khí.
Tuy chàng đối với môn võ công nào cũng nghiên cứu đến tận gốc rễ nhưng với ám khí lại không phải là môn sở trường của mình. Hoàng Dược Sư vừa mở miệng đã muốn tỷ thí ám khí với mình, thần thái chàng không khỏi lộ vẻ do dự ra ngoàị
Hoàng Dược Sư là người rất khôn ngoan, nhìn sắc mặt Trùng Dương hơi khác, đã đoán rõ tâm tư chàng ngay, nên cười lạnh lùng và nói:
– Toàn Chân Phái là một đạo chánh tông nên Vương Chân Nhân cho môn ám khí là một tiểu kỷ để đuổi ruồi không đáng mặt học, vì vậy đối với môn ám khí không được sở trường lắm phải thế không.
Lời nói ấy của Hoàng Dược Sư vừa mai mỉa lại vừa dụng ý thách thức, bắt buộc Trùng Dương không thể từ chối được, nên chàng nhíu mày một cái rồi đáp:
– Có gì mà sở trường với không sở trường, bần đạo hôm nay đặt chân đến Đào Hoa Đảo phải trái thân để vừa lòng quân tử, tôn giá cứ việc nói hết chủ ý được rồị
Hoàng Dược Sư thấy đối phương đã bằng lòng thích ý cười lên ha hả và nói:
– Được lắm! Vương chân nhân, ta xin nói rõ đây...
Y giơ tay chỉ về phía xa và nói tiếp:
– Vương chân nhân, nhìn kỹ bên ấy có phải là một hàng cây Bạch Tiên Du không?
Nhãn lực của Trùng Dương đương nhiên là người thường không thể bì kịp, chàng nhìn theo ngón tay của Hoàng Dược Sư chỉ, quả nhiên nhìn thấy có một hàng cổ thụ Bạch Tiên Du lá nhỏ rứt như đồng tiền.
Hoàng Dược Sư lại nói tiếp:
– Chúng ta sẽ dùng ám khí ném rơi những lá dâu kia, trước mặt mỗi người sẽ đốt một giấy nhang để định thời gian, muốn dùng loại ám khí gì cũng được, miễn đánh rớt lá cây xuống là được rồi, kẻ nào ném rơi lá cây nhiều mà mau nhất, thì kẻ ấy sẽ thắng cuộc, ngươi có bằng lòng không?
Vương Trùng Dương nói:
– Ý kiến ấy cũng khá hay nhưng lá cây dâu nào cũng đều giống nhau làm sao phân biệt được cái nào của bần đạo đánh rớt hay của tôn ông đánh rớt.
Hoàng Dược Sư ngẩn người giây lâu rồi bật cười lớn lên, nói:
– Suýt chút nữa là ta quên mất, thôi thì như thế này vậy, phía đông hàng cây dâu kia có mấy cây bàng, ta ném lá cây dâụ ngươi ném lá cây bàng. Trước hết chúng ta nên quét sạch lá nơi rừng cây ấy, rồi chúng ta thi tài ném lá saụ Như thế là công bình lắm rồi, không ai gian lận được ai, phương pháp ấy có được chăng.
Trùng Dương đến non nước này chỉ còn nước gật đầu ưng chịụ
Hoàng Dược Sư vỗ tay hai cái thì có hai gã gia bộc câm đem nhau đến, Hoàng Dược Sư kéo tay Trùng Dương tiến tới chỗ hàng cây dâụ Phía bên kia lại có trồng hai cây bàng thật lớn.
Hoàng Dược Sư sai bảo bọn gia bộc câm quét dọn lá rụng nơi dưới hàng cây ấy, sạch bóng không còn một lá, đoạn quay sang nói với Trùng Dương:
– Chúng ta có thể ra tay được!
Trùng Dương gật đầu thay lời đáp, gã gia bộc câm liền đốt nhang lên. Hoàng Dược Sư ngồi xếp bằng dưới đất và nói:
– Bắt đầu!
Tay trái y liền vung ra một nắm kim vàng bay vút lên đám lá um tùm trên ngọn cây dâụ Tức thì trên ngọn cây dâu ấy có tiếng kêu lào xào như tiếng lá chạm vào nhau, rồi có trên hai mươi chiếc lá còn xanh ngắt rơi lả tả xuống đất.
Người bên ngoài xem lại tựa như một trò chơi trẻ nít rất dễ dàng nhưng sự thật là một tuyệt kỹ khó khăn ít ai luyện nổị Ám khí của Hoàng Dược Sư là một loại kim vàng cực nhỏ, tất nhiên không có sức rung động mãnh liệt để cho lá cây tự rơi xuống được, chỉ có cách duy nhất là phải ném chuẩn vào cuống lá khiến cho lá phải lìa cành mà rơi xuống. Thử nghĩ tài thiện xạ bách bộ xuyên dương của người xưa, phải đứng cách xa một trăm bước rồi dùng cung tên bắn rơi một chiếc lá, đã là khó khăn lắm rồi, huống hồ là dùng một mũi kim nhỏ để ném rớt một cuống lá tí teo kiả
Hoàng Dược Sư chỉ vung một cái ném ra hơn hai mươi mũi kim, mà mũi nào cũng trúng ngay giữa cuống lá. Hơn nữa loại lá Kim Tiền Du nhỏ như một đồng tiền, ném cho trúng được đã là một cái khó, mà Hoàng Dược Sư vẫn ném trúng được không lệch một mũi kim vàng, đủ thấy thủ pháp và nhãn lực của Hoàng Dược Sư đã đạt đến độ "Hí họa thuần thanh" rồi vậy!
Trùng Dương tự biết mình thủ pháp ám thí không bì nổi với Hoàng Dược Sư, nếu cứ noi theo cách thức của Hoàng Dược Sư thì thế nào cũng lãnh phần thất bại chắc mẩm vậỵ
Nhưng Trùng Dương là một Giáo chủ của phái Toàn Chân, đâu có thể chịu nhục một cách tầm thường như vậỵ Chàng ngồi xếp bằng tròn trên mặt đất, vận dụng công khí theo bí pháp Toàn Chân, chân khí lưu tràn khắp cơ thể, chàng đã có kinh nghiệm về cách luyện Nhất Dương Chi trong hang Bách Cầm lúc xưạ Nên chàng liền cởi bỏ tất cả ý nghĩ trong đầu óc, qui tụ thần trí tâm não vào một điểm tập trung cho tam hoa tụ đỉnh, ngũ tâm hướng vọng một chiều, đôi mắt nhấp nháy vài cái, sau đấy mở mắt ra nhìn thẳng ra trước mặt, cảnh vật liền hiện ra hết sức rõ ràng, hai cây bàng trước mặt, dường như lớn thêm ra gấp mấy lần, cho đến rong rêu bám trên vỏ cây cũng nhìn thấy thật tỏ rõ.
Đấy là công phu vận khí rất thần diệu để luyện nhãn lực như phép tập “Thôi miên thuật” hiện nay vậỵ Trong con nhà võ có câu tục ngữ:
“Dụng trí bất phân, nải nghi ư thần”.
Tích xưa có một câu chuyện chàng Kỹ Xương học bắn có thể chứng minh được sự việc trên.
Đời Xuân Thu cô một tay thiện xạ tên Kỹ Xương vì muốn cho tài bắn tinh diệu cố lặn lội tìm cho được một vị xạ thủ danh vang đương thời là Phi Vệ xin làm đệ tử để học cho rành nghề bắn cung. Phi Vệ liền bảo Kỹ Xương về nhà trải chiếu nằm ngửa dưới khung dệt, mở mắt ra thật lớn, cố nhìn theo con thoi chạy qua chạy lại trên khung cửi mà không được nháy mắt, đêm ngày cố chuyên cần, lâu ngày dài tháng sẽ thấy có hiệu quả. Kỹ Xương nghe theo lời Phi Vệ chỉ dạy, lập tức về nhà, trải chiếu nằm lì dưới khung cửi, cơm nước vợ con phải bưng đến cho chàng.
Trong nhà cha mẹ, vợ con đều tưởng chàng điên nhưng Kỹ Xương vẫn mặc, cứ đêm ngày trân tráo nhìn vào chiếc thoi qua lại trên khung dệt. Suốt ba năm trời như thế, đôi mắt chàng trở nên sáng sủa dị thường, nhận thấy con dơi bò trên tường, thân dơi nhỏ không đầy nắm taỵ Kỹ Xương liền lấy cung tên ra nhắm vào con dơi bắn một phát, mũi tên xuyên qua tim con dơi không sai lệch một lỵ Kỹ Xương hết sức cao hứng bèn đem chuyện thưa lại với Phi Vệ, Phi Vệ vỗ tay xười ha hả rồi nói:
– Mi khỏi cần học hỏi tài ta nữa, xạ thuật của mi đi thành công rồi đấy!
Sau, Kỹ Xương trở nên một xạ thủ kỳ tài, bắn chết được Phùng Mông cũng là một tay thiện xạ tài nghệ tương đương với Phi Vệ. Chuyện này cho thấy nhãn lực của con người rất liên quan mật thiết với chân khí và nội lực trong cơ thể vậy và là một sự thật có thể chứng minh một cách khoa học, chứ không phải là một chuyện tưởng tượng hoang đường.
Vương Trùng Dương vận dụng nội công để tăng tiến thêm sức nhìn của mình xong, chàng liền giơ tay quơ trên mặt đất một cái, hốt lên một nhúm cát, dùng hột cát thay thế ám khí để bắn rơi lá câỵ Chàng cũng y theo phương cách Hoàng Dược Sư, mỗi hột cát đều bắn trúng vào cuống lá khiến lá bàng trên cây từng loạt, từng loạt tơi lào rào trên mặt đất.
Hoàng Dược Sư thấy cách thức chàng bắn rơi lá bàng như thế, trong lòng y hết sức kinh hãi, vì công phu ném kim vàng để bắn rụng lá cây của y chính y đã phải luyện cả mấy năm trời trên Đào Hoa Đảo và cũng là môn tuyệt kỷ đắt ý nhất của mình. Hoàng Dược Sư cứ ngỡ rằng dù Trùng Dương tài nghệ cao cường thế nào cũng không làm sao bì được môn công phu độc đáo vô song của ỵ Nào ngờ Trùng Dương Chân Nhân xuất kỳ bất ý lại có thể chuyển bại thành thắng dùng nội công để mở rộng nhãn quang áp dụng công phu Nhất Dương Chỉ để búng cát thay thế ám khí. Trong túi của Hoàng Dược Sư có kim vàng nhiều lắm cũng độ bốn năm trăm cây là cùng, còn Trùng Dương trái lại kề sẵn bên chàng cát hột có hằng hà sa số, dùng mãi chẳng bao giờ hết được, cứ mỗi búng cát bắn ra là một nắm lá rơi rụng như mưa xuống đất.
Kim vàng của Hoàng Dược Sư có hạn số nhất định mà cát trên đất thì bất tận, nếu kéo dài thời gian đấu nhau thế nào y cũng lãnh sự thất bại không chạy vào đâu được.
Hoàng Dược Sư cứ thỉnh thoảng đưa mắt lên nhìn sang đối phương, thấy lá của hai cây bàng kia liên tiếp rụng ào ào như mưa rơi xuống đất, y sốt ruột đến mồ hôi đầm đìa khắp đầu cổ.
Trùng Dương nhìn thấy thần thái bốn chồn thấp thỏm của Hoàng Dược Sư, chàng bất giác cười thầm trong bụng nhưng ngoài mặt vờ như chẳng để ý đến Hoàng Dược Sư, và đang lắng tụ tất cả tinh thần búng từng nắm cát lên ngọn cây bàng.
Hoàng Dược Sư bỗng sực nghĩ ra một quỷ kế, nơi chỗ y ngồi cách xa Trùng Dương không tới một trượng, y bèn khẽ giơ tay phát ra một luồng chưởng lực khiến cho tất cả những hột cát mà Trùng Dương đã dùng Nhất Dương Chỉ bắn ra đều bị thổi bay tuột ra ngoài miếng đất trống ở phía trái hai bên gốc cây bàng.
Mưu gian lận của Hoàng Dược Sư, tất nhiên Trùng Dương đã kịp thời phát giác ngay, nhưng chàng là người đại trí, giả vờ kẻ ngây ngô, ngoài mặt vẫn cứ vẻ điềm nhiên như không hề hay biết, lại hốt lên nhúm cát thứ hai, búng thẳng vào không trung.
Hoàng Dược Sư cũng ngỡ rằng chàng lại dùng nắm cát ấy để bắn rơi lá bàng, nên y theo mưu lược cũ tay trái nhẹ đẩy ra một luồng chưởng, định thổi những hột cát kia bay trợt ra ngoài như lúc nẫỵ
Nào ngờ những hột cát kia Trùng Dương chỉ ném lên cao thôi, chứ không phải để bắn vào lá cây, đợi lúc Hoàng Dược Sư vừa đẩy chưởng tới một chưởng phong, chàng liền nhanh như cắt lật tay đẩy ra một chưởng đón lạị Chưởng ở chàng đã từng hết bảy thành chân tức mà chưởng lực của Hoàng Dược Sư chỉ khẽ dùng sức nên phát ra không được mạnh lắm, cho nên ngọn kình phong của Trùng Dương đẩy lui trở lại liền, và đám cát ấy cũng bay theo ngọn chưởng lực bay áp đến. Hoàng Dược Sư không ngờ con người trầm lặng như Trùng Dương lại trí mưu lắm kế nên ơ hờ chẳng chút đề phòng, khoảng cách hai người rất gần, có muốn tránh cũng không tránh kịp, bị hết mấy hột cát bay vào hai mắt xốt xang không chịu được.
Như vậy nhãn lực của y bị ảnh hưởng rất nhiều, không thể nào ném kim vàng ra cho chuẩn được!
Hoàng Dược Sư vội xoay chiều luồng chưởng phong đánh tắt đầu nhang đang cháy của Trùng Dương rồi nói:
– Đủ rồi, chúng ta hãy đếm coi bao nhiêu chiếc lá được đánh rơi trên mặt đất.
Trùng Dương biết y ló mòi ăn gian ra, nên cười khẽ một cái rồi đứng dậy bước theo, sau khi đếm xong thì kim vàng của Hoàng Dược Sư làm rụng được một trăm mười sáu chiếc lá dâụ Còn Trùng Dương dùng cát ném rớt một trăm ba mươi chiếc lá bàng đồng một thời gian, một đoạn nhang cháy như nhau đã hơn được Hoàng Dược Sư mười bốn chiếc lá.
Hoàng Dược Sư sắc mặt tái xanh. Trùng Dương nhìn thấy mỉm cười hỏi y:
– Sao, trận nầy ông thắng hay là tôi thắng, chờ ông nói rõ cho bần đạo biết!
Hoàng Dược Sư trợn mắt sừng sộ:
– Đâu có thế bảo là ta thua được, mi dùng quỉ kế thổi cát bay vào mắt ta thì làm sao có thể bảo ta chịu thua được.
Trùng Dương biết rõ tánh khí y cổ quái và rất bướng bỉnh, chàng thấy không nên cãi với y nên cười đấu dịu:
– Được rồi! Chuyến nầy chúng ta kể như hòa nhau, không ai thắng ai vậỵ
Hoàng Dược Sư sắc mặt mới dịu lại và nói:
– Phải! Lần nầy thì kể như huề, còn lại hai lần sẽ định thắng bạị Ta đã có sẵn dự tính rồị
Trùng Dương bèn nói:
– Tôn giá muốn tỉ thí cách nào xin cứ tùy thích Hoàng Dược Sư tằng hắng một tiếng và nói:
– Ám khí đã tỉ thí với nhau rồi, chúng ta lần nầy thi một cách phân minh hơn.
Chúng ta sẽ đấu chưởng nhau ở trên không trung!
Trùng Dương chưa hiểu cách đấu chưởng ấy ra sao nên vội hỏi:
– Cách đấu chưởng trên không trung ra saỏ
Hoàng Dược Sư lấy tay chỉ vào khoảng cách giữa hai cây bàng và hàng cây dâu và nói:
– Chúng ta dùng hai lùm cây kia tạm làm lôi đài để thử tài nhau, dùng khinh công mỗi người nhẩy lên một ngọn cây, sau một tiếng hô, ta sẽ nhẩy qua và ngươi sẽ nhẩy lại, và trong thời gian hai người qua mặt nhau, mỗi người dùng bất kỳ quyền hay cước để tập kích đối phương, cứ lần nầy rồi đến lần khác, nếu người nào ở giữa trời mà thất chiêu rớt xuống đất không đáp được trên ngọn cây, thì người ấy kể như bị thua trận.
Trùng Dương nghe xong mắng thầm trong bụng:
“Tên chết bầm nầy thật là quỉ kế đa đoan”.
Thì ra Hoàng Dược Sư đưa ra phương pháp tỉ thí xem thì rất công bằng tài nghệ bản lĩnh luyện tập của mỗi ngườị Một người muốn đứng trên ngọn cây; đều cậy vào công phu khinh công đề khí của mình mới không rớt xuống đất. Nếu như từ một ngọn cây nầy nhảy qua một ngọn cây khác càng khó hơn nữạ Nhưng con người tài nghệ như Trùng Dương, đứng ở trên ngọn cây mượn sức dùng sức để nhảy qua ngọn cây khác, cũng chẳng lấy gì khó lắm.
Cái khó là ở chỗ lúc thân hình còn ở lưng chừng giữa khoảng không mà phải đối chưởng với kẻ địch, một mặt phải đề phòng vị trí nơi gót chân sắp đáp đến, một mặt lại phải chống đỡ chiêu kế và phản công lại đối phương, thật là một thân mộc hào sơ ý cũng không được Trùng Dương từ lúc luyện thành tài nghệ đến nay, đã trải qua lắm lần phong ba bão tố khinh người, đối với lời yêu cầu của Hoàng Dược Sư như thế, chàng đâu có lý chịu nhục tìm lối thoát? Nên chàng gật đầu và nói:
.
– Hay lắm! Trò chơi mới lạ ấy kể cũng thú vị lắm đây!
Hoàng Dược Sư thấy chàng gật đầu đáp lại mà không một chút do dự suy nghĩ gì cả, trong lòng y mừng thầm, vội nhúng chân “vù!” một cái, thân hình đã chễm chệ trên một ngọn cây rồị Trùng Dương thấy y lúc tung mình nhảy vút lên, hai vai chẳng chút động đậy, người y nhẹ nhàng như một chiếc lông hồng, xem lại thân pháp của y với lúc giao đấu nhau trên hoang đảo ở ngoài Hoàng Hải đã tiến bộ vượt bực. Chàng gật đầu thầm ngợi khen bản lĩnh siêu việt của đối phương, tay áo chàng khẽ phất một cái, nháy mắt đã đáp gọn trên ngọn cây bàng.
Mấy tên gia bộc câm thấy khinh công siêu tuyệt của hai người, tuy không thể phát ra tiếng nói để khen ngợi nhưng cũng ô... Ô... inh ỏi điếc cả tai!


Hồi 34

Tỷ Võ Trên Không


Hoàng Dược Sư thấy Trùng Dương đã theo mình đáp lên ngọn cây, y liền hú lên một tiếng lảnh lót. Thân hình y tựa như một con chim hạc bay lượn giữa từng không nhảy vút trở qua, Trùng Dương cũng không chút chậm trễ. Người chàng tựa chim nhạn xuyên mây, phi mình nhảy vút trở lại cũng trong thời gian ấy, mọi người nhìn thấy hai đối thủ dường như sắp tông vào nhau giữa khoảng không vậỵ
Hoàng Dược Sư nhanh tay giành trước công thế, tả chưởng xòe ra, hữu chưởng đấm ra một quyền, hai ngón tay trái như lướt chiếc kéo tấn công vào hai mắt Trùng Dương. Y ra tay ở giữa khoảng không như vậy thì Trùng Đường chỉ có hai cách để tránh khỏi mà thôị Cách thứ nhất là nghiêng đầu qua một bên để tránh, cách thứ hai là tung chưởng ra đón lạị Và như vậy là trúng ngay kế hoạch của y rồị
Hai ngón tay của Hoàng Dược Sư điểm ra, có thể hoặc hư hoặc thật, bất luận cho Trùng Dương nghiêng đầu tránh né cách nào hay vung chưởng đón đỡ ra sao y chỉ cần mượn sức của đối phương một chút là có thể xoay người sử dụng cước pháp Tảo Diệp đá vào hạ bộ của Trùng Dương và như vậy thế nào đối phương cũng bị thua ngaỵ
Trùng Dương là một nhân vật lão luyện, làm gì nhìn chẳng thấy dụng ý của đối phương, nên nói thầm trong bụng:
“Thế đánh nửa hư nửa thực của mi, mà mi cho rằng thượng sách kia, chỉ có thể gạt gẫm những kẻ võ công tầm thường, chứ làm sao hạ được ta!” Trùng Dương chẳng thèm tránh né, nhắm thẳng vào hai ngón tay của Hoàng Dược Sư lao thẳng tới và như vậy đã xảy ra ngoài ý liệu của ỵ Hoàng Dược Sư giật mình kinh hãi vì y đối với Trùng Dương chẳng có chút gì thù hận nhau, nếu hai ngón tay cứ chìa thẳng tới thì Trùng Dương thế nào cũng bị đui mắt ngaỵ
Đối phương đảm lược lớn như vậy, chắc hẳn cậy ở tài nghệ cao tuyệt của mình. Hoàng Dược Sư hơi có chút hồ nghi nên bất ý cuốn hại ngón tay trở lạị
Phàm nhưng tay cao thủ đấu với nhau, chiêu thế đều nhanh như điện chớp, chỉ một cái nháy mắt trước hay sau là có thể quyết đoán được sự chết sống và thắng bại giữa đôi bên ngaỵ
Hoàng Dược Sư chỉ hơi do dự trong một tích tắc đồng hồ liền cảm thấy nơi dưới nách tê nhói lên một cái, chỉ lực liền bị hóa giải tức khắc. Thì ra huyệt “Trương môn” nơi dưới nách chỗ eo lưng đã bị ngón tay của Trùng Dương điểm nhẹ vàọ
Mà Trương môn huyệt là một trong mười hai huyệt đạo tê mỏi của con người, nếu bị điểm phải toàn thân sẽ mềm nhũn mất cả sức lực, Hoàng Dược Sư vô cùng kinh hãi vội vận khí để bảo vệ huyệt đạo của mình. Nào ngờ chàng vừa vận khí lên thì thân hình đã rơi thẳng xuống đất kêu “Bộp” một tiếng.
Trùng Dương vẫn ung dung nhẹ nhàng tung mình đáp lên một ngọn cây đối diện, buông tiếng cười lên ha hả và nói:
– Đấu chưởng nhau trên không trung ra sao hở Hoàng huynh? Bần đạo cám ơn Hoàng huynh đã nương tay cho!
Hoàng Dược Sư không ngờ được là mình chỉ mới ra tay đã nhào rớt xuống đất liền. Y tự nghĩ là vì có chút lòng nhân mà thành ra bị thua cay cú quá nên y lật mình đứng dậy gọn gàng và nhảy dựng lên nói:
– Cái đó ta vì nhường mi, không thể kể thua được.
Trùng Dương cười lớn và hỏi:
– Tại sao lại không kể được?
Hoàng Dược Sư đáp:
– Rõ ràng là ta có thể thọc tay làm mù mắt mi, mi lại xông bừa tới, ta tự nghĩ giữa ta và mi chẳng có thù oán nhau, nên không nỡ hạ độc thủ nên ta chậm tay một chút, vì vậy mà để cho mi thừa cơ tìm cách thắng! Thắng như vậy không được.
Bắt lầu làm lại!
Trùng Dương cười khà khà một tràng dài và hỏi:
– Hay lắm! Nếu Hoàng huynh chưa chịu phục thì đừng nói tỷ thí nhau một lần nữa, mà cho đến thêm một trăm lần bần đạo cũng xin vâng! Lên đây! Lần này thì đừng nương tay nữa, nghe chưả
Hoàng Dượt Sư sắc mặt giận đến tái xanh, chẳng nói chẳng rằng tung người nhảy lên đứng trên cây bàng và như vậy y và Trùng Dương đã trao đổi nhau vị trí của mình. Hoàng Dược Sư lầm lì tung mình từ trên ngọn cây bàng phi vút qua hướng Trùng Dương tựa như một mũi tên lửa xuyên không.
Trùng Dương cũng từ trên ngọn cây dâu bay vụt trở lại, Hoàng Dược Sư tập trung cả tinh thần, vận đầy khí khắp châu thân, tông mạnh vào người Trùng Dương.
Y dự định làm như thế hai người sẽ đồng loạt rơi xuống đất và chân y vừa chấm đất y sẽ nhảy vút trở lên trước, và như vậy y sẽ thắng được Trùng Dương keo nầỵ
Nào ngờ thân hình y lao thẳng vào người Trùng Dương chỉ còn khoảng cách độ hai thước ngoài thì bất thần Trùng Dương giơ một ngón tay ra trước mặt, Hoàng Dược Sư cảm thấy trước thân hình của đối phương có một bức tường vô hình bằng khí kình ngăn đứng thân hình y lại, Hoàng Dược Sư không dằn được sự kinh hãi trong lòng.
Thì ra ràng Trùng Dương đã dùng công phu Nhất Dương Chỉ và chỉ dùng đến ba thành công lực khiến cho Hoàng Dược Sư không thể xông đến gần được mà còn bị tiềm lực của Nhất Dương Chỉ đẩy lui trở lạị
Trùng Dương lại xòe bàn tay phải đưa ra, cách người chàng độ một thước án vào khoảng không phía trước mặt của Hoàng Dược Sư, rồi tựa như tiên bà dắt con thơ đi dạo mát, chàng bước từng bước đẩy lui Hoàng Dượt Sư trở về nguyên vị trên đỉnh cây bàng, và Trùng Dương cũng đáp nhẹ lên ngọn cây bàng ấỵ
Hai người trong một thời gian suýt soát nhau cùng đến ngọn cây, không một ai rơi xuống đất cả, chỉ có điều hơi khác là trùng Dương thì tiến tới mà Hoàng Dược Sư bị đi thối luị
Như vậy, Hoàng Dược Sư cảm thấy còn xốn xang hơn là bị rơi xuống đất.
Đối phương dồn y thối lui ra sau trông nhẹ nhàng như một con diều giấy có buộc nhợ vậỵ Hoàng Dược Sư là một người tự phụ kiêu ngạo đã quen đâu có thể chịu đựng sự nhục nhã như thế được.
Trùng Dương cười khẽ một cái và nói:
– Hoàng huynh, lần này cũng lại huề nữả Khỏi cần so tài thêm vô ích!
Hoàng Dược Sư giận không chịu được, y nhún chân phi mình “vù” lên một tiếng, nhảy cao khỏi ngọn cây hơn ba trượng, Trùng Dương cười ha hả và gọi to:
– Chúng ta tỉ thí thêm một lần nữa vậy!
Gót chân chàng điềm nhẹ vào cành cây, thân hình chàng cũng tung bổng lên nửa lưng trời đối diện với Hoàng Dược Sư.
Hoàng Dược Sư thấy đối phương vừa tung mình nhảy theo, y liền phất nhẹ cánh tay áo, tức thì một chùm kim vàng lấp loáng đầy trời như mưa rơi rít lên “Vèo vèo” trong không khí, bay vút vào mặt Vương Trùng Dương.
Trùng Dương không chút bối rối, vung tay áo phát ra một luồng cương khí, tựa như một ngọn gió, đủ đánh rơi tất cả những mũi kim vàng của đối phương, đồng thời phất nhẹ tay áo bên phải đánh vào mặt đối phương, Hoàng Dược Sư lanh như cắt giơ tay chộp một cái, định dùng thủ pháp cấm nã để xé rách tay áo của Trùng Dương.
Nào ngờ tay áo của Trùng Dương linh hoạt như một con rắn biển, lẹ như chớp đã tròn trở lại, đã cuốn gọn cườm tay của Hoàng Dược Sư vào giữa rồi tiếp theo đẩy chàng hất mạnh cánh tay một cái, sức mạnh cái hất ấy rất kinh khủng, Hoàng Dược Sư không tài nào gượng được liền bị đẩy bật trở ra trên hai trượng.
Trong lúc cấp bách Hoàng Dược Sư chẳng còn kịp thì giờ để dùng thuật đề khí khinh công tìm một ngọn cây đáp xuống, hai chân chới với trên khoảng không và “Bộp” một tiếng thật lớn, y đã rơi phịch xuống đất, té một cái như dừa khô rụng.
Trùng Dương vẫn ung dung đáp trở xuống ngọn cây bàng nhẹ nhàng không một chút xao động cành lá, nơi Hoàng Dược Sư rớt xuống lại vừa vặn nơi mấy tên gia tộc câm đang đứng xem, trong bọn có một tên thấy chủ nhân của mình bị té một cái đích đáng như vậy liền buột miệng cười khẽ một tiếng.
Nào ngờ Hoàng Dược Sư vừa chạm xuống đất, đã lập tức nhảy dậy gọn gàng, thấy rõ tên gia bộc câm đang mỉm miệng cườị Y chẳng phân biệt phải trái liền quát to một tiếng vung tay đấm ra một chưởng đánh văng gã gia bộc câm ấy hơn ba trượng cao, tim phổi đều bị dập nát, rớt phịch trên bãi biển gần đấy, chân tay chỉ duỗi được mấy cái là tắt thở chết liền.
Trùng Dương thấy Hoàng Dược Sư vì thua mình nên bực tức giết thuộc hạ của y để hả giận. Chàng hết sức bất nhẫn vội phi thân nhảy xuống đất cúi đầu chấp tay và nói:
– Vô Lượng Thọ Phật, thắng bại tài nghệ nhau là chuyện thường sự, hà tất phải bực mình như vậy, lại còn giết hại mạng người nữả Tôn giá làm như thế bần đạo không dám lãnh giáo nữa đâụ
Hoàng Dược Sư giọng hậm hực đáp:
– Chuyện này của riêng ta không ăn thua gì đến mi, đừng lên mặt từ bi giả nhân, giả nghĩa! Nói thật cho ngươi rõ là những tên câm này đều là những tên đại gian đại ác trong thiên hạ, ta đưa đến Đảo Đào Hoa nầy làm cho chúng câm đi, thích giết là ta cứ giết, mi là người ngoài đâu có quyền can dự đến quyền hạn của tả
Lời nói của Hoàng Dược Sư vừa rồi rất đúng sự thật vì những gã câm trên đảo Đào Hoa nầy không người nào là lương thiện cả. Lúc chưa bị câm, chúng là những tên phi nghĩa phi nhân, trộm cắp bất lương, gian dâm vô đạo, đầu trộm đuôi cướp v.v...
Tư tưởng của Hoàng Dược Sư rất kỳ quặc, sự kiến giải của y khác hẳn với người thế tục, y tự cho rằng những kẻ cực kỳ gian ác như thế mới có thể hợp với tâm tính của y và làm kẻ hầu hạ vừa ý của y được. Châu Bá Thông lưu lại trên đảo gần mười ngày trời vẫn không rõ được sự ấy huống hồ Trùng lương vừa mới đến đây!
Trùng Dương thoáng ngạc nhiên giây phút rồi nói:
– Ồ, thì ra như thế, trận này kể như hòa nhau vậỵ
Hoàng Dược Sư rít lên:
– Nói bậy! Ai mượn mi nhường nhịn. Trận này ta bị té hai lần, dù chẳng thua thì kể như đã bại, còn lại một trận chót chúng ta tiếp tục đi thôị
Trùng Dương nói:
– Thôi khỏi cần tiếp tục nữa, tỉ thí thêm một trận chót cũng chẳng ít lợi gì, ta hết muốn rồi!
Hoàng Dược Sư ngạc nhiên hỏi:
– Tại sao thế. Mi nói như vậy nghĩa là saỏ
Trùng Dương đáp:
– Lần thứ nhất cùng môn huynh thử tài ám khí thì huề nhau, chẳng ai hơn ai thua, lần thứ hai bần đạo may mắn được tôn huynh cho thắng một trận, như vậy kể như bần đạo được một thắng và một hòa, nếu lần thứ ba so tài nhau mà tôn huynh thắng được bần đạo, lại cũng té ra một thắng một hòa, thì biết ai cao ai thấp để mà quyết đoán kẻ thắng người bại được?
Hoàng Dược Sư đáp:
– Nếu có như vậỵ Ta cũng bằng lòng thả sư đệ của ngươi ra lập tức.
Y vừa thốt ra câu ấy xong trong lòng thấy hối tiếc ngay, hối tiếc cho sự lỡ lời của mình, như vậy chẳng hóa ra Trùng Dương dù thắng hay bại cũng cũng cứu được Châu Bá Thông ra khỏi tay mình thì y còn đâu hy vọng để bắt buộc Trùng Dương phải đưa Cửu Âm Chân Kinh ra, Nhưng suy nghĩ giây phút đã tìm được một diệu kế bèn tiếp lời:
– Này Vương Chân Nhân, trước khi chúng ta so tài nhau trận thứ ba này, ta sực nhớ đến lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ nhau trên hoang đảo giữa biển Hoàng Hải mấy năm về trước!
Trùng Dương đáp:
– Phải, lúc ấy tôn giá còn bày Kỳ Môn Bát Trận để đón tiếp người khách không quen này Hoàng Dược Sư cười:
– Lúc ta mới bắt đầu học Kỳ Môn bát trận thôi, nên thạch trận ấy còn nhiều sơ hở, bị ngươi giải phá một cách dễ dàng. Mấy năm nay ta lập căn cứ trên Đào Hoa Đảo đã nghiền ngẫm kỹ sự sanh khắc của ngũ hành biến hóa, về môn học bát trận môn, tuy không được hoàn hảo cho lắm nhưng cũng có một chút sở đắc. Ta đã phí bao nhiêu tâm cơ bố trí trên địa thế của hòn đảo Đào Hoa nầy, sắp đặt từ ngọn cây ngọn cỏ, từng hòn đá gốc hoa, đều án theo vị trí của trận Kỳ Môn theo hình thể sanh khắc của Ngủ Hành. Mời Vương Chân Nhân nhảy lên đỉnh ngọn cây cao, ngắm thử một chút xem có chỗ nào cần chỉ giáo thêm chăng?
Trùng Dương nghe xong khe rùng mình, thầm lo ngại vì lúc chàng mời đặt chân đến đảo Đào Hoa cũng thấy sự bố trí của hòn đảo nầy rất cổ quáị Nay đối phương đã nói như thế, thì chẳng còn lý do nào từ chối, chàng liền tung mình bay vút lên một ngọn cây thật cao gần đấỵ
Trùng Dương đứng vững trên ngọn cây xong, đưa mắt quan sát khắp bốn phía hòn đảo, buột miệng khen cho trí cơ huyền diệu và sự dụng tâm tinh tế của Hoàng Dược Sư.
Thì ra, dưới tầm mắt chàng trong vòng bảy tám dặm vuông gần đấy, là cả một biển xanh cây cối hoa cỏ, mới nhìn vào rừng cỏ cổ thụ, rậm rạp um tùm biêng biếc một màu xanh thẳm kia thì thấy phong cảnh thật u nhàn, nhưng nếu nhìn kỹ một chút không biết cơ man nào là trận đồ trùng trùng điệp điệp không sao đếm xiết, khúc khuỷu quanh co chẳng biết đâu là đâu Tựa như một màn lưới nhện, nơi nào cũng có lỗ nhỏ như mắt cáo mà thật ra có từng mảng lưới chằng chịt đợi chờ lọt vào đấy đừng hòng ra khỏi được.
Trùng Dương đối với Kỳ Môn Bát Trận, ngũ hành sanh khắc tương liên, chàng đã nghiên cứu tinh tường và cũng được sư phụ Thanh Hư Chân Nhân chỉ dạy rất rành rẽ Nhưng hiện giờ nhìn thấy Kỳ Môn bát trận trận Đào Hoa Đảo này, biến hóa hết sức phức tạp, bố trí lại dị kỳ, khúc khuỷu tuần hoàn, thật khó mà ước lượng.
Trùng Dương kiến thức thông kim bát cổ cũng không thể nào thấu triệt những bí mật kỳ diệu ở bên trong.
Chàng đang nhìn xem đến xuất thần, bỗng nghe sau lưng có tiếng gió lạ vội quay đầu lại nhìn thấy Hoàng Dược Sư cũng nhảy lên theo, đứng trên một nhánh cây gần bên chàng, mỉm cười hỏi:
– Một chút tiểu kỷ bắt ruồi ấy có làm bẩn mắt pháp nhãn của Chưởng Giáo Toàn Chân chăng?
Trùng Dương khẽ gật đầu cười và nói:
– Biết nhau không mấy năm, chàng ngờ Kỳ Môn Bát Trận của Hoàng huynh tinh tiến một cách vượt bực như thế. Đáng mừng, đáng phục thaỵ Chắc Hoàng huynh muốn bần đạo rảo khắp Kỳ Môn Bá Trận nầy một chuyến phải không?
Hoàng Dược Sư nói to:
– Vương Chân Nhân nói quá lời! Chúng ta đâu phải là Khổng Minh với Tư Mã Trung Đạt, dùng trận đồ để đấu nhau Đây nầy, chúng ta so tài nhau trận thứ ba bằng cách nầy vậy! Mời Vương Chân Nhân nhích lại gần đâỷ
Y chỉ tay vào góc Đông Nam của Đào Hoa Đảo và nói tiếp:
– Chân nhân, hãy nhìn kia nơi ấy có một tòa trúc đình xanh thẳm đấy, có thấy không?
Trùng Dương là người đã luyện qua công phu Nhất Dương Chỉ nên nhãn lực của chàng tinh sáng hơn người thường. Chàng nhướng mắt nhìn kỹ về hướng Đông trong rừng cây xanh um quả nhiên lấp ló một đài cao bằng đá trắng.
Cái thạch đồ ấy chiếm một khoảng độ mười thước vuông, trên có cất một mái trúc đình tuy đơn sơ nhưng rất u nhàn thanh tịnh. Hoàng Dượt Sư vừa lấy tay chỉ vừa nói:
– Mái trúc đình ấy ta đặt tên là Thí Kiếm Đình (đình thử kiếm), trên cột đình có hai câu đối liễn mà bình sanh ta rất thích là:
“Trong đồi Kỳ La chôn thần kiếm Giữa tiếng trống tiêu có Khách Tinh!” Trong toàn đảo Đào Hoa chỉ có duy nhất một mái trúc đình ấy thôi, đây là do ta thường đến để hóng mát dưỡng thần!
Trùng Dương tự nhủ trong lòng:
“Người nầy tánh tình, hành vi tuy nhuộm đầy tà quái, nhưng con người y lại thoát tục khác thường!”.
Chàng lại nghe Hoàng Dược Sư nói tiếp:
– Ta sẽ ở tại Thí Kiếm Đình đốt ba nén hương để đợi tôn giá đến, nếu ba nén nhang ấy đã nối tiếp nhau cháy hết mà Vương Chân Nhân vẫn chưa đến thì kể như Chân Nhân chưa lãnh hội được sự huyền diệu Kỳ Môn Bát trận trên Đào Hoa Đảo của ta, và nếu thế kể như Hoàng mỗ đã thắng được trận này vậy!
Trùng Dương cười to lên, nói:
– So tài cách ấy rất hay, đã không bẽ mặt nhau, cũng chẳng mất niềm hòa khí của đôi bên! Tuyệt lắm! Một lời đã định, Vương mỗ trong thời gian ba nén thang sẽ đến hội giá tại Thí Kiến đình.
Hoàng Dược Sư liền hất tay ra dấu bọn gia bộc câm. Trong bọn liền có một tên câm đốt một trong ba nén nhang và đưa tất cả cho Trùng Dương.
Trùng Dương ngạc nhiên hỏi:
– Chi vậỷ
Gã gia bộc câm đưa tay chỉ về hướng Đông Nam. Trùng Dương vội quay đầu lại nhìn, thì Hoàng Dược Sư đã biến đi đâu mất dạng.
Trùng Dương mới sực hiểu rạ Gã gia bộc câm đưa ba cây nhang nối liền nhau thành một cây và đốt cháy một đầu là do theo lời Hoàng Dược Sư dặn dò, Hoàng Dược Sư hạn định cho chàng trong vòng ba cây nhang phải đến Thí Kiếm Đình, và để cũng được công bằng nên trao cho ba nén nhang cũng y như nhau để làm chuẩn thời gian.
Trùng Dương nhận thấy ba nén nhang xong, liền tung mình nhẩy lên ngọn cây bá, nhìn lại vị trí của Thí Kiếm Đình, chàng ước lượng khoảng cách từ đây đến đó độ năm dặm đường, mái đình này nếu tính theo vị trí tám quẻ của Phục Hy, thì nhất định phải kiến trúc trong hai quái “Vị Tế” và “Thái Trung” của quẻ “Ly”.
Nếu chiếu theo Bát Trận của Khổng Minh mà nhìn. thì ở gần cửa trận “Hưu Môn”, Trùng Dương ghi nhớ xong vị trí của mái đình liền tung mình nhảy trở xuống đất, nhắm hướng Đông Nam lướt đi như baỵ
(Bát Quái của Phục Hy và Bát trận của Khổng Minh hoàn toàn là một khoa toán học suy luận, nói một cách khác theo khoa học thì tương tự như môn toán Kỷ Hà và Tam giác của Âu Tây vậỵ Nhưng tiếc vì sự phát minh vĩ đại của người xưa, bị cái học khoa cử ám, sĩ phu tham danh háo lợi, mà chôn vùi một cách đáng tiếc cho đến phải thất truyền luôn).
Trùng Dương Chân Nhân án theo phương vị Phục Hy Bát Quái mà tiến vào trận Kỳ Môn. Chàng nhẩm tính phải từ nơi xuất phát vượt qua đông mười bảy cửa; rồi rẽ sang phía tây mười lăm cửa, tức là đi rảo qua được ba mươi hai từng môn hộ, và như vậy đã đến được giao điểm của hai quẻ “Vi Tế” và “Thái Trung”, nói một cách khác là đã đến vị trí Thí Kiếm Đình rồi!
Trùng Dương một tay cầm ba nén hương, tay kia bấm từng đốt tay để nhẩm tính bước đi, miệng thì lẩm bẩm đếm, chân bước đi không ngừng len lỏi giữa biển rừng hoa, vòng bên hữu rẽ sang tả, đi như thế độ thời gian một bữa cơm, đã đi hết ba mươi lăm từng cửa trận đúng theo tám quẻ của Phục Hỵ
Chàng tưởng đâu như vậy là sẽ đến ngay đích là Thi Kiếm Đình, nào ngờ nhìn thẳng ra trước vẫn là rừng cây mù mịt, hoa lá um tùm mà chẳng thấy bóng dáng mái Thí Kiếm Đình đâu cả, đồng thời nén nhang cầm trên tay nén thứ nhất đã cháy chỉ còn một khúc độ nửa tấc là hết.
Trùng Dương hết sức sốt ruột, chàng liền phi thân nhảy lên một ngọn cây bàng gần đấy nhìn quanh bốn phía, và kỳ lạ thay tòa Thí Kiếm Đình kia vẫn còn cách xa độ năm dặm ngoài, té ra lộ trình từ nấỵ Giờ chàng đã đi qua đa kể như không và bao nhiêu sự tính toán của chàng đều sai bét cả sao?
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn