ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 92
Yêu nữ thánh nữ
Tỉnh Trung Nguyệt của Khấu Trọng đánh ra một chiêu Mãn Thiên Tật Phong, hất văng hai thanh đại đao từ hai bên tả hữu công tới. Lúc này đệ tam môn đồ của Khúc Ngạo, Canh Ca Hô Nhi đã sải chân bước tới, trường kiếm trong tay chém xả xuống đầu gã. Kiếm còn chưa tới nơi, hàn khí đã bao phủ toàn bộ phần trước mặt của Khấu Trọng.
Khấu Trọng biết kiếm này đã tụ hợp toàn thân công lực của Canh Ca Hô Nhi, nhân lúc gã đang bận đối phó với hai tên thủ hạ mà tấn công vào chỗ sơ hở, lợi hại phi thường, chẳng những không hề sợ hãi mà còn hưng phấn lạ thường, đao thế chuyển nhanh như chớp, nghênh tiếp kiếm chiêu của đối phương. Hoàng quang lóe lên, phát ra những tiếng động chói tai.
Khấu Trọng vẫn đứng vững như núi, còn Canh Ca Hô Nhi thì lảo đảo thoái lui hai bộ. Hai thanh trường đao lại tiếp tục công tới, khiến Khấu Trọng không thể truy kích. Hai cao thủ người Thiết Lặc này tuy võ công cao, nhưng Khấu Trọng có thể khẳng định gã có thể thu thập bất cứ người nào trong ba chiêu, nhưng khi bọn họ liên thủ hợp kích, gã lại không thể toàn lực đối phó một trong hai người, thế nên rất có cảm giác có tiến mà không thể tiêu. Từ đây có thể thấy hai người này đang thi triển một thứ chiến thuật liên thủ hết sức huyền ảo, khi hợp lại có thể khiến họ chế trụ được đối thủ có võ công cao hơn nhiều lần.
Khấu Trọng trái lại chẳng hề úy kỵ, hào khí xung thiên, thoắt tả thoắt hữu, sử dụng thân pháp kỳ ảo như loài cá quẫy nước tránh khỏi đao thế của địch nhân.
"Sạt!".
Trường kiếm của Canh Ca Hô Nhi lại đâm tới, vẫn là chiêu kiếm lúc nãy, chém xả tới Khấu Trọng. Tuy là một kiếm hết sức đơn giản, nhưng trong lòng Khấu Trọng lại nảy sinh một cảm giác không thể tránh né, gã liền vội vung Tỉnh Trung Nguyệt lên hoàn kích.
"Đang!".
Tỉnh Trung Nguyệt trong tay Khấu Trọng sáng rực lên ánh vàng chói lọi, một lần nữa đánh bật kiếm của địch nhân. Lần này Canh Ca Hô Nhi bị chấn lui ba bước, còn Khấu Trọng cũng khẽ dịch về phía sau nửa bước. Cả hai đều kinh ngạc nhìn đối phương.
Khấu Trọng ngạc nhiên là vì một kiếm này của Canh Ca Hô Nhi đột nhiên uy lực đại tiến, so với kiếm trước thì uy mãnh hơn gấp bội, khiến cho huyết khí của gã đảo lộn một hồi, giả như uy lực kiếm tiếp theo cũng tiếp tục tăng lên như vậy thì gã không bại tẩu mới là chuyện lạ.
Canh Ca Hô Nhi càng kinh ngạc hơn gấp bội, điều làm y kinh hãi chính là sự dẻo dai của Khấu Trọng, nên biết rằng chiêu thức gã vừa sử ra chính là độc môn công phu Cuồng Lãng Thất Chuyển, là một trong tam đại kỳ công của Khúc Ngạo sáng tạo ra, mỗi một đao đều có thể hấp thụ một phần công lực của đối phương để tăng cường cho kiếm thế của bản thân, ngụy dị phi thường, chẳng ngờ chân khí của Khấu Trọng chẳng những không bị hấp thụ, mà lại lạnh giá phi thường, khiến cho y mặc dù có thể miễn cưỡng hút được đôi chút, song cũng khó chịu vô cùng, thế nên chiêu thứ hai này, y đã phải thoái lui thêm một bước nữa. Đến giờ y mới hiểu ra tại sao Nhậm Thiếu Danh lại phải ngậm hờn dưới đao của đối phương?
Lúc này sau lưng Khấu Trọng lại vang lên tiếng lưỡi đao phá không, Khấu Trọng tâm niệm chuyển động, thầm nhủ nếu tiếp tục như vậy, bản thân ắt sẽ rơi vào tình trạng bị động mãi không thể phản kích được, trong lòng đã thầm có tính toán. Khấu Trọng đảo người theo đao, tựa hồ như muốn nghênh tiếp đao chiêu của kẻ bên trái, đột nhiên lại dịch nhanh người sang bên, đối mặt với trường đao từ bên phải chém tới, Tỉnh Trung Nguyệt sáng rực ánh vàng, chỉ thẳng vào địch nhân.
Tên cao thủ Thiết Lặc kia cảm thấy quái đao trong tay đối phương sáng rực lên, đao khí cuồn cuộn đẩy tới, sát khí tựa hồ như thiên quân vạn mã cũng cùng xông tới, lập tức tiêu tán toàn bộ nhuệ khí, ngây người ra, không biết nên tiến hay là nên thoái. Thế trận liên thủ vốn liền lạc như áo trời, lập tức lộ ra một sơ hở tuyệt đối không nên để lộ.
Khấu Trọng cười dài một tiếng, ưỡn lưng thẳng ra, thần thái trở nên oai nghiêm vô cùng, dáng vẻ thập phần tự tin. Tỉnh Trung Nguyệt vẽ một đường nhanh như điện chớp chém vào tên cao thủ Thiết Lặc.
"Đang!".
Y lập tức vận đao chống đỡ. Nào ngờ ánh vàng lóe lên, khiến cả người y bay lên khỏi mặt đất, lúc rơi xuống thì đã khí tuyệt thân vong. Canh Ca Hô Nhi lúc này mới giật mình sực tỉnh, từ đây có thể thấy bốn người giao thủ nhanh tới nhường nào. Y thấy vậy thì cả kinh thất sắc, xông tới chém ra một chiêu kiếm kinh thiên động địa. Chiến trường càng lúc càng kịch liệt, ở xung quanh đài cao, không ngừng có người ngã xuống trong vũng máu, thảm liệt phi thường. Một thanh kiếm khác lại từ phía tả đâm tới.
Khấu Trọng giả như muốn ngạnh tiếp, Tỉnh Trung Nguyệt hoa lên một vòng, nhưng khi trường kiếm của địch nhân tới sát người, gã mới dịch sang nửa bộ, để kiếm lướt qua sát mũi mình, chỉ cần sai một phân một hào là gã sẽ lập tức bị thương hoặc tang mạng dưới kiếm địch. Tỉnh Trung Nguyệt lập tức chém xả ra.
"Đang!".
Tên cao thủ mới tập kích bị kình lực của gã làm chấn động, há miệng phun ra một bụng máu, lảo đảo thoái lui, nhất thời không thể tiếp tục tấn công. Khấu Trọng thấy áp lực đã giảm, liền cười lên khanh khách, sải bước lên trước, Tỉnh Trung Nguyệt rung lên, liên tiếp công tới Canh Ca Hô Nhi như sóng biển xô bờ.
Canh Ca Hô Nhi mới lần đầu tiên gặp phải người có thể ngạnh tiếp với Cuồng Lãng Thất Chuyển, sớm đã sợ hãi trong lòng, không dám tiếp đao, vội vàng nhảy lui về phía sau tránh né.
Khấu Trọng cũng không buồn truy kích, cười lên ha hả, tung mình chạy đi tiếp ứng Từ Tử Lăng.
o0o
Từ Tử Lăng vừa chạy tới chân đài cao, hơn mười tên Thiết Lặc chia làm hai đội, một đội lao lên ngăn gã lại, một đội đứng vây quanh hoàng y nữ tử, nghiêm thủ cửa ải cuối cùng. Từ Tử Lăng biết được nếu không thể dùng thủ pháp như sét đánh không kịp bưng tai, đánh ngã phòng tuyến cuối cùng của đám người Thiết Lặc, để cho mỹ nữ Thiết Lặc kia kịp thời quay lại, thì đừng nói là cứu người, mà ngay cả bản thân gã cũng khó có thể tự bảo.
Còn đám người Thiết Lặc đang xông tới này, võ công rõ ràng cao hơn những võ sĩ vừa bị gã đánh ngã, đặc biệt là tên đại hán to lớn cầm thương ở giữa, thương chưa tới, thương khí đã ép tới, hung hãn phi thường. Từ Tử Lăng nào dám coi thường, vội tung người nhảy lên cao ba trượng, sau đó lại tiếp tục vận khí phiên thân, đảo người bay về phía cây trụ gỗ trên đài cao.
Đám người Thiết Lặc bên dưới nào ngờ Từ Tử Lăng ở trên không vẫn có thể linh hoạt như loài chim ưng, đảo người lần nữa, nhất thời tay chân luống cuống không biết phải làm sao, đáng sợ nhất là Từ Tử Lăng có thể mượn lực khi tiếp xúc với trụ gỗ để tùy ý chọn điểm hạ thân, khiến cho bọn chúng không thể phòng vệ, không biết ứng phó thế nào. Nói thì chậm, thực chất sự việc diễn ra nhanh vô cùng.
Từ Tử Lăng vỗ nhẹ một chưởng lên trụ gỗ, cùng lúc ôm trụ trượt xuống, một luồng kình khí mãnh liệt từ trên cao ép xuống sáu tên võ sĩ Thiết Lặc thủ bên dưới. Lúc này cho dù bọn chúng có muốn giết chết hoàng y nữ tử đang trói kia cũng không thể làm được.
Một tiếng thét lảnh lảnh vang lên, mỹ nữ Thiết Lặc kia đã quay lại trên đài. Lúc này cột trụ đột nhiên gãy đoạn thành mấy khúc. Địch nhân giờ mới biết tác dụng của một chưởng vừa rồi của Từ Tử Lăng, đồng thời cũng hiểu được sự lợi hại của gã. Có điều tất cả đều đã quá muộn.
Hoàng y nữ tử không được trụ gỗ đỡ lưng, ngã nhào xuống đài gỗ, Từ Tử Lăng lập tức lướt tới đỡ nàng dậy, tung mình nhảy lên, đồng thời hú lên một tiếng, gọi Khấu Trọng cùng rời khỏi một lượt.
o0o
Khấu Trọng dẫn đường, Từ Tử Lăng kẹp hoàng y nữ tử, chạy một mạch hai mươi dặm đường, đến một ngọn núi nhỏ thì dừng lại. Từ Tử Lăng đặt hoàng y nữ tử lên thảm cỏ, chau mày nói: "Thật kỳ quái, có lẽ nàng ta bị điểm huyệt, nhưng vô luận ta giúp nàng ta thông kinh hoạt mạch thế nào, nàng ta vẫn không tỉnh lại".
Khấu Trọng ngồi xuống bên cạnh hoàng y thiếu nữ, đưa tay vén mái tóc dài sang bên. Lập tức, cả gã lẫn Từ Tử Lăng đều ngây người ra. Mẹ ơi! Trên đời này lại có mỹ nữ khí chất nhường nào sao? Nếu như trong đôi mắt nhắm nghiền kia là một ánh mắt long lanh xứng với tuyệt thế hoa dung của nàng, thì dù là những mỹ nữ tuyệt sắc như là Tống Ngọc Trí, Trầm Lạc Nhạn, Đơn Uyển Tinh cũng phải thua kém nàng ba phần.
Khấu Trọng nhìn thân thể tuyệt mỹ nhấp nhô như núi đồi của nàng, làn da căng mọng, trắng bóng như tuyết, thở hắt ra một hơi nói: "Mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành đại khái chính là như thế này, chẳng trách mà nhân mã hai bên lại vì nàng mà liều mạng với nhau".
Từ Tử Lăng hít sâu một hơi nói: "Chỉ nhìn mái tóc đen của nàng, làn da trắng mịn, là biết cái gì gọi là thiên sinh lệ chất rồi, ta chưa từng thấy làn da mái tóc nào đẹp đến như vậy, đẹp đến độ gần như kỳ dị".
Khấu Trọng ngạc nhiên nói: "Ngươi nói đúng lắm, đáng lẽ thấy mỹ nữ thì phải thấy nóng lòng, tại sao vừa rồi ta lại thấy lạnh hết cả người vậy nhỉ?".
Từ Tử Lăng nhìn nàng một lượt từ đầu tới chân, không thể nào tìm ra bất kỳ một khuyết điểm nào dù nhỏ nhất trên cơ thể đều đặn của nàng. Vẻ đẹp hoàn mỹ vô khuyết của nàng khiến cho gã càng ngắm nhìn càng cảm thấy một sự huyền hoặc không thể nói lên lời.
Khấu Trọng thở dài nói: "Nàng ta có phải là người không vậy? Nhìn ngang nhìn dọc ta cũng thấy nàng ta giống tinh linh hơn là giống người, làm gì có người nào đẹp như vậy chứ?'.
Thanh âm của Từ Tử Lăng chợt trở nên lành lạnh: "Hình như ngươi đã quên mất nguyên nhân mình ngồi xuống rồi thì phải?".
Khấu Trọng giờ mới nhớ ra mình phải tìm cách giải khai huyệt đao cho hoàng y mỹ nữ, ngượng ngùng nói: "Bởi vì nàng ta quá đẹp, đẹp đến nỗi kinh tâm động phách, quỷ khốc thần sầu. Ồ! Sao sắc mặt ngươi trở nên khó coi thế kia?".
Từ Tử Lăng đưa tay xoa mặt, suy nghĩ một lát rồi nói: "Có lẽ là do vừa rồi ta muốn đả thông huyệt đạo cho nàng ta mà tổn hao quá nhiều chân lực".
Khấu Trọng nháy mắt ra hiệu với Từ Tử Lăng, ngoài miệng vẫn nói: "Có lẽ là vì nguyên nhân này rồi!".
Từ Tử Lăng hiểu ý liền đứng dậy nói: "Ta đi một vòng xem có địch nhân đuổi tới hay không, ngươi ở đây nghĩ cách cứu tỉnh nàng ta".
Khấu Trọng lập tức nắm lấy thời cơ: "Hay là cùng đi một lượt thì hơn". Nói đoạn đặt tay lên vai Từ Tử Lăng, đồng thời truyền chân khí vào kinh mạch của gã.
o0o
Hai gã đi ra xa chừng ba mươi trượng, Khấu Trọng mới thấp giọng nói: "Thật kỳ lạ, trước đây dù ngươi lực chiến với kẻ thù, sắc mặt cũng không xanh xao đến vậy, giờ đây ta phải truyền chân khí vào thì mới hồng hào trở lại đó".
Từ Tử Lăng gật đầu nói: "Nữ nhân này chẳng những đẹp một cách tà môn, mà con người cũng hết sức tà môn, xem ra nàng ta động thủ cước trên người ta rồi. Thử hỏi thiên hạ này có thủ pháp phong huyệt nào mà chúng ta không giải khai được chứ? Lẽ nào người điểm huyệt nàng ta còn mạnh hơn cả Bạt Phong Hàn? Chuyện này tuyệt đối không có khả năng".
Khấu Trọng cười khổ: "Nếu người điểm huyệt nàng ta là Khúc Ngạo thì sao? Ngươi đừng quên rằng công lực của Khúc Ngạo cũng chỉ kém Tất Huyền có một hai phần mà thôi".
Từ Tử Lăng thất thanh thốt lên: "Ngươi gặp Khúc Ngạo rồi sao?".
Khấu Trọng bực dọc nói: "Nếu gặp phải Khúc Ngạo, ta liệu có còn mạng để ở đây cùng ngươi nghiên cứu làm sao cứu tỉnh yêu nữ đó không? Hừm, yêu nữ này thật đẹp, đẹp đến mức khiến ta cảm thấy dù bị nàng ta hại chết cũng cam tâm tình nguyện". thấy Từ Tử Lăng vẫn đang nhìn mình, gã cười xòa nói: "Đám người vừa rồi là thủ hạ của Khúc Ngạo, có một tên sử kiếm võ công cũng khá cao cường, tự xưng là đệ tam môn đồ của Khúc Ngạo, tên là Canh Ca Hô Nhi. Còn bên kia là Độc Bá Sơn Trang, hừ… chỉ nghe cái tên đã biết không phải là người tốt rồi.
Từ Tử Lăng chau mày nói: "Tại sao bọn họ lại đánh nhau vì yêu nữ này vậy?".
Khấu Trọng lắc đầu tỏ ý không rõ, kéo tay Từ Tử Lăng bước xuống dốc núi, vừa đi vừa nói: "Khi vừa nhìn thấy vẻ đẹp kỳ quái của nàng ta, ta đã sinh ra cảm giác tâm kinh đảm khiếp rồi. Hồng nhan thủy họa có lẽ chính là như vậy. Nói cho ta biết, ngươi đã từng nghĩ qua là sẽ có người nào đẹp hơn cả mấy người bọn Đơn Uyển Tinh, Trầm Nhạn Lạc, Lý Tú Ninh hay không?".
Từ Tử Lăng khẽ lắc đầu biểu thị chưa từng nghĩ tới, mỉm cười gượng gạo nói: "Lựa chọn duy nhất của chúng ta chính là tẩu vi thượng sách! Ồ? Tại sao ngươi càng đi càng chậm vậy?".
Khấu Trọng ngồi phệt xuống, gãi đầu nói: "Tiểu Lăng à! Ngươi thử nói xem, nếu chúng ta coi người tốt là kẻ xấu, cô nương nhà người ta thanh thanh bạch bạch như vậy lại bị chúng ta nghi thần nghi quỷ mà lọt vào tay người Thiết Lặc lần nữa, hoặc là bị dã thú ăn thịt, lương tâm của chúng ta có thể bình yên hay không?".
Từ Tử Lăng cũng ngồi xuống một tảng đá bên đường nói: "Nhưng ngươi thử giải thích xem tại sao sắc mặt của ta lại xanh nhợt như vậy chứ?".
Khấu Trọng hỏi: "Trước khi cứu nàng ta, ngươi có giao thủ với người nào đặc biệt lợi hại hay không?".
Từ Tử Lăng gật đầu nói: "Đích thực ta có giao thủ với một mỹ nữ Thiết Lặc sử song đao, nhưng nàng ta còn chưa đủ tư cách đả thương được ta".
Khấu Trọng nói: "Võ công của Khúc Ngạo thập phần cổ quái, giống như tên Canh Ca Hô Nhi kia có một phương pháp rất kỳ quái để tăng cường lực đạo vậy, có lẽ mỹ nữ Thiết Lặc đó đã ngầm đả thương ngươi cũng không chừng, xem ra rất có thể chúng ta đã trách lầm nàng ta là yêu nữ đó".
Từ Tử Lăng hít sâu một hơi nói: "Có thể nàng ta là một nữ tử yếu ớt không hề biết chút võ công, bằng không thì là công lực cao minh đến nỗi cả chúng ta cũng không thể cảm nhận được trong người nàng ta có chân khí đang lưu chuyển. Ừm, ta cũng không biết phải xử lý thế nào nữa?".
Khấu Trọng trầm tư nói: "Chiếu lý thì đây không phải là một cái bẫy, bởi vì nàng ta làm sao biết được chúng ta sẽ đến cứu mình chứ?".
Từ Tử Lăng cũng cúi đầu trầm ngâm: "Nhưng tại sao chúng ta cứ có cảm giác không thỏa đáng như vậy?".
Khấu Trọng đứng dậy, dứt khoát nói: "Trở về xem nàng ta thế nào rồi tính sau!".
o0o
Mỹ nữ thần bí đó vẫn nằm lặng lẽ trên thảm cỏ, lúc này mây đen đã qua, bầu trời đầy sao sáng lấp lánh, vẻ đẹp của nàng càng thêm hấp dẫn mê người. Xa xa vang lên tiếng hú của loài dã lang văng vẳng, không biết có phải là vì ngửi thấy mùi huyết tanh của chiến trường mà kết bầy kéo tới hay không. Hai gã nấp trong một bụi cây, do dự không biết nên quyết định thế nào. Từ khi xuất đạo đến nay, đây mới là lần đầu tiên hai gã lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan thế này.
Khấu Trọng nhìn gò ngực phập phồng của mỹ nữ thần bí, thì thầm với Từ Tử Lăng: "Nhìn dáng vẻ của nàng ta, tuyệt đối không quá hai mươi tuổi, cho dù sư phụ của nàng là Tất Huyền hay Phó Dịch Lâm thì cũng khó có thể khiến công lực nàng ta cao thâm tới mức thâm tàng bất lộ, giấu được cả ta với ngươi".
Từ Tử Lăng mỉm cười nói: "Nếu như nàng ta là một người giống Sư Phi Huyên… trời…". Hai gã cùng giật mình kinh hãi, hiển nhiên là cùng nghĩ tới một khả năng có thể xảy ra.
Khấu Trọng thấp giọng nói: "Mẹ ơi! Nếu nàng ta là đệ tử đích truyền của Âm Quý Phái sẽ quyết đấu với Sư Phi Huyên thì mọi thứ sẽ trở thành có khả năng hết".
Từ Tử Lăng trầm giọng nói: "Khả năng này rất lớn. Nhậm Thiếu Danh là nhi tử của Khúc Ngạo, Ác Tăng Diễm Ni lại từng là người của Âm Quý Phái, bằng không tại sao lại trói nàng ta lên cột như muốn chờ chúng ta đến cứu vậy?".
Khấu Trọng gật đầu nói: "Nhất định là như vậy. Đi thôi! Xem ả ta có thể nằm đến bao giờ?".
Nói thì nói vậy, hai gã chỉ nói chứ không đi. Chợt nghe một tiếng sói hú vang lên gần đó. Toàn bộ tinh thần hai gã tập trung lên người hoàng y nữ tử, lập tức bị tiếng sói hú này làm cho giật thót mình. Mấy con ác lang lao từ trên dốc núi xuống, vừa thấy hoàng y nữ tử thì hai mắt đã sáng rực, bổ người phóng tới.
o0o
Hai gã hì hục một lúc, cuối cùng đã làm xong một cái cáng bằng cành cây và dây mây. Đây vốn là một chuyện mất công và tốn thời gian, song vì không muốn tiếp xúc với thân thể nàng ta, nên dù mất thời gian hai gã cũng đành phải làm. Hai gã hết sức cẩn thận, vừa vận công phòng bị, vừa đặt thân thể mềm mại vô cốt của nàng ta lên cáng, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Khấu Trọng cười khổ nói: "Trở về rồi nói sau!".
Hai gã nhấc cáng lên, thi triển khinh công chạy đi như gió.
ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 93
Nàng tên Loan Loan
Khấu Trọng thúc ngựa đi bên cạnh Từ Tử Lăng, nói: "Nàng ta vẫn chưa tỉnh lại, cứ hôn mê bất tỉnh, không uống giọt nước nào như vậy, chỉ e vài ngày nữa là sẽ ngọc nát hương tan".
Từ Tử Lăng quay đầu lại nhìn chiếc xe lừa được lắp thêm tấm bạt che nắng dành riêng cho hoàng y nữ tử, đột nhiên mỉm cười, chậm rãi nói: "Trọng thiếu gia ngươi có phát hiện ra rằng nhịp thở và mạch đập của nàng ta lúc nào cũng thủy chung như nhất hay không, theo ta thấy thì đây chính là truyền nhân của Âm Quý Phái sẽ quyết đấu với Sư Phi Huyên trong trận chiến sắp tới".
Khấu Trọng phiền não nói: "Tối qua nếu chúng ta cứ để nàng ta bị lũ ác lang đó cắn xé thì có phải biết được sự thật rồi không, nhưng lại sợ một khắc sai lầm thành thiên cổ hận, hại đi tính mạng người ta chỉ vì chúng ta quá nghi thần nghi quỷ thì thật là không nên".
Bốn bề tuy là nơi hoang sơ dã lạnh, song sương mờ che phủ, rừng xanh núi biếc, cảnh đẹp như thơ như họa, chỉ là cả hai gã đều đang có gánh nặng tinh thần đè nén, không có tâm trạng nào để thưởng thức.
Khấu Trọng nói tiếp: "Giả như nàng ta chính là yêu nữ Âm Quý Phái, vậy thì dứt khoát liên thủ với Khúc Ngạo tìm chúng ta tiết hận là được rồi, đâu cần phải giả thần giả quỷ tốn công như vậy làm gì?".
Từ Tử Lăng nghiêm mặt nói: "Dường như ngươi đang bị vẻ đẹp của nàng ta chinh phục rồi đó, bằng không tại sao cứ biện hộ cho nàng mãi như vậy. Đừng quên rằng thế sự luôn nằm ngoài dự tính của con người. Tỷ như nàng ta có thể dụ chúng ta giải huyệt, rồi thừa cơ dùng tà công hút hết công lực, hoặc là để điều tra pháp môn luyện công đặc dị của chúng ta để tăng cường công lực của bản thân, đánh bại Sư Phi Huyên, những khả năng này liệu có thể có hay không?".
Khấu Trọng lẩm bẩm: "Ta làm sao dễ dàng bị mê hoặc hay chinh phục như vậy chứ? Có điều bốn tên tiểu tử bọn Đoạn Ngọc Thành từ khi nhìn thấy nàng ta liền trở nên tiêu hồn lạc phách, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đây mới là điều mà ta lo lắng!".
Từ Tử Lăng dứt khoát nói: "Nàng ta đã tìm đến tận cửa rồi, muốn trốn cũng trốn không xong, chúng ta chỉ có cách là theo đến cùng mà thôi, để xem ngoại trừ hôn mê bất tỉnh ra thì nàng ta còn pháp bảo gì nữa".
Khấu Trọng ngạc nhiên nói: "Hình như ngươi đã nhận định nàng ta là yêu nữ rồi thì phải, nếu như sau này chứng thực được nàng ta chỉ là một nữ tử đáng thương bị Khúc Ngạo dùng thủ pháp kỳ dị phong bế huyệt đạo, thì không phải là chuyện đáng buồn cười lắm sao?".
Từ Tử Lăng nhoẻn miệng nở một nụ cười tràn đầy tự tin, chậm rãi nói: "Cuộc đấu này chính là tỷ đấu lòng nhẫn nại và lòng tin, chỉ cần bức được nàng ta lộ ra nguyên hình, là chúng ta thắng rồi, ngươi hiểu không?".
Khấu Trọng gật đầu: "Cảm giác của ngươi chắc không sai đâu. Chúng ta cứ theo đến cùng đi! Ta không tin nàng ta có thể giả vờ ngủ mãi như vậy được! Hà… ta thà đối diện với Khúc Ngạo còn hơn là phải mang cái món hàng phiền phức này!".
o0o
Quá buổi hoàng hôn, bọn gã đã đi thêm được hơn mười dặm đường, vừa đi vừa quan sát hai bên, tìm chỗ hạ trại nghỉ ngơi. Lúc này Bách Trượng Hiệp chỉ còn cách chừng sáu bảy dặm lộ trình, nhưng do hai gã muốn tránh không đi qua chiến trường đêm qua, nên đã đi đường vòng làm lộ trình tăng thêm bảy, tám dặm nữa vì vậy vô luận thế nào, bọn gã cũng không thể tới được Bách Trượng Hiệp trước khi trời tối, hai gã cũng không muốn mạo hiểm đi trong đêm, nên đã cố ý chậm lại.
Lộ tuyến mà hai gã chọn đa phần đều là vùng sơn dã, khung cảnh hoang lương, cỏ bụi mọc dầy, không thấy bóng dáng của sự sống con người. Cuối cùng bọn gã cũng quyết định nghỉ lại ở một khoảng đất trống bằng phẳng.
Đoạn Ngọc Thành và Bao Chí Hạ đưa hoàng y nữ tử vào lều xong, thẫn thờ bước ra, trầm mặc không nói gì. Giới Thạch và Ma Quý lại mượn cớ đến ngắm nàng ta, cả bốn người đều thất thần ngẩn ngơ như kẻ mất hồn, khiến cho Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đều lo lắng trong lòng. Hai gã đã nhiều lần cảnh cáo nhắc nhở bốn tên thuộc hạ, song chẳng những chúng không tin, mà còn căn bản không hề nghe lọt vào tai.
Khấu Trọng kéo Từ Tử Lăng ra một bên nói: "Bây giờ hoàn cảnh của chúng ta thật là tiến thoái lưỡng nan, giả như nữ nhân này thật sự là bảo bối mà hai bên đang tranh đoạt, chỉ cần một bên bố trí mai phục ở Bách Trượng Hiệp là chuyến hàng này của chúng ta coi như tuyên cáo sụp đổ, tính mạng của bọn Đoạn Ngọc Thành bốn người cũng khó mà giữ được".
Gã ngưng lại giây lát rồi nói tiếp: "Nếu đêm nay chúng ta đến Bách Trượng Hiệp dò đường, chẳng may có người đến cướp nàng ta đi, chẳng những không thể giữ nổi người, mà bọn Đoạn Ngọc Thành chắc chắn sẽ liều mạng với địch nhân vì… hừm, không biết là vì cái gì nữa… hà… ngươi thấy chúng ta phải làm sao mới tốt đây?".
Từ Tử Lăng nói: "Nhất động chỉ bằng nhất tĩnh, đêm nay chúng ta cứ thủ ở đây, sáng sớm mai đến Bách Trượng Hiệp rồi tính sau! Hà… có con đường nào khác qua Bách Trượng Hiệp không nhỉ?".
Khấu Trọng nói: "Đương nhiên là có rồi, nhưng phải tốn thêm mười ngày đường, lúc đó thì Hoà Thị Bích đã bị người ta cướp đi rồi cũng không chừng".
Từ Tử Lăng làu bàu nói: "Có Dương Công Bảo Khố rồi vậy mà vẫn còn nghĩ đến Hòa Thị Bích, ngươi trở nên tham lam từ bao giờ vậy?".
Khấu Trọng cười xòa nói: "Lăng thiếu gia bớt giận, ta chỉ lấy một ví dụ sinh động thôi mà! Lẽ nào nói đùa cũng không được nữa ư?".
Từ Tử Lăng đang định mở miệng nói gã thì chợt nghe tiếng vó ngựa vang lên đằng xa. Lẽ nào vừa nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đã đến rồi? Nếu là Khúc Ngạo đích thân xuất trận, hai gã sẽ ứng phó thế nào?
o0o
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đứng sánh vai chờ đợi địch nhân xuất hiện. Bọn Đoạn Ngọc Thành thì bận bịu thắng lừa vào xe, sau đó đặt hoàng y nữ tử lên chiếc xe có màn che dành riêng cho nàng.
Dưới ánh trăng vằng vặc, mười ba kỵ sĩ dần dần tiến đến gần chỗ bọn gã hạ trại, đi dọc theo lộ tuyến mà hai gã đã đi qua, hiển nhiên là theo dấu vết xe lừa để lại mà tìm tới. Mười ba kỵ sĩ kia hiển nhiên đã nhìn thấy bọn gã, từ từ kìm cương đi chậm lại.
Người đi đầu là một trung niên râu rậm cao lớn vận hắc y, bên ngoài khoác hồng bào. Điều làm hai gã ấn tượng nhất chính là gương mặt rỗ chằng rỗ chịt của y, nhưng trên đó lại là đôi mắt sáng ngời như hai ngọn đèn nhỏ, làm cả người y tán phát ra một thứ mị lực của loài dã thú, vừa đáng sợ lại vừa hấp dẫn phi thường. Những người sau lưng y đều vận kình trang đen tuyền, cao gầy béo lùn bất nhất, song người nào người nấy đều tinh hãn dũng mãnh, oai phong phi thường.
Khấu Trọng ghé miệng sát tai Từ Tử Lăng nói: "Trang chủ của Độc Bá Sơn Trang đến rồi!".
Từ Tử Lăng gật đầu nói: "Nói lại thì đêm qua chúng ta với bọn họ cũng có thể coi là chiến hữu, có thể không động thủ thì tốt nhất không nên động thủ".
Lúc này đám người của Độc Bá Sơn Trang đã dừng lại cách bọn gã chừng mười trượng, nhất tề tung mình xuống ngựa, động tác mau lẹ tấn công phi thường. Trung niên nhân dẫn đầu kia tách khỏi hàng ngũ, bước đến trước mặt hai gã, ôm quyền nói: "Tại hạ là trang chủ Độc Bá Sơn Trang, Phương Trạch Thao, không biết hai vị đây có phải là Khấu huynh và Từ huynh gần đây danh chấn thiên hạ hay không?".
Hai gã thấy thái độ khách khí, lấy làm hảo cảm. Khấu Trọng liền hoàn lễ lại đáp: "Phương trang chủ quá khen rồi, bọn tại hạ chỉ là hai tên tiểu tử bị người ta đuổi cho chạy thục mạng từ đông sang tây mà thôi".
Phương Trạch Thao cười ha hả nói: "Đắc chí mà bất kiêu mới đúng là bậc anh hùng chân chính, hai vị nào có thể trảm sát Nhậm Thiếu Danh giữa vòng vây của thiên quân vạn mã rồi lại ung dung thoát thân, đâu thể là hạng vong mệnh chi đồ được?".
Từ Tử Lăng mỉm cười nói: "Phương trang chủ chớ nên quá khen bọn tại hạ như thế, không biết lần này đại giá quang lâm, có phải là vì hoàng y nữ tử mà hai chúng tôi mới cứu về tối hôm qua không?".
Song mục Phương Trạch Thao lộ ra thần sắc quan tâm tha thiết, khiêm tốn lễ mạo nói: "Ơn cứu viện tối qua của hai vị, Phương Trạch Thao này tuyệt đối không quên! Không biết hiện giờ Loan Loan tiểu thư đang ở nơi nào?".
Khấu Trọng thở phào một tiếng nói: "Thì ra nàng ta tên là Loan Loan, thứ cho Khấu mỗ mạo muội, không hiểu nàng và trang chủ có quan hệ thế nào?".
Phương Trạch Thao quay đầu lại nói với mười hai thủ hạ đi theo: "Các ngươi chia ra cảnh giới, không được lơ là!".
Thủ hạ Độc Bá Sơn Trang lập tức lĩnh mệnh tản ra bốn phía, lúc này Phương Trạch Thao mới thân thiết nói: "Chúng ta vừa đi vừa nói được không?".
Hai gã đều cảm thấy vừa rồi mình nghi thần nghi quỷ thật đáng buồn cười, khẽ gật đầu dẫn y đến chỗ chiếc xe lừa mà Loan Loan đang nằm. Phương Trạch Thao nói: "Thân thế của Loan Loan thật vô cùng đáng thương, khi Phương mỗ gặp nàng, mã đội của nhà nàng đang bị lũ thổ phỉ tấn công, người nhà nàng đã chết hết, may mà Phương mỗ đến kịp, tận sát hết lũ tặc đồ, cứu nàng hồi trang".
Khấu Trọng nói: "Thứ cho tiểu tử kiến thức nông cạn. Chỉ cần nhìn trận thế đối địch của quý trang đêm qua đã biết tuyệt đối không thể là hạng vô danh trên giang hồ, nhưng tại sao chúng tôi lại chưa từng nghe qua đại danh của quý trang vậy?".
Phương Trạch Thao đáp: "Đây có lẽ là do bản trang mới được kiến lập. Kỳ thực Phương mỗi vốn là Tùy tướng, sau khi Vũ Văn Hóa Cập giết chết hôn quân, thì liền chiếm luôn Cảnh Lăng, nhưng ta lại không muốn vạch đất xưng vương giống như những người khác, thế nên đã cùng với những huynh đệ đi theo mình nhiều năm nay xây dựng Độc Bá Sơn Trang, một mặt có thể phòng ngừa lũ đạo tặc, một mặt có thể đợi chờ minh chủ xuất hiện, quy thuận dưới trướng, tránh để Cảnh Lăng phải chịu cảnh binh đao loạn lạc".
Hai gã khẽ gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. Từ Tử Lăng nói: "Có điều hai chữ Độc Bá này có vẻ hơi bá đạo, trang chủ không sợ người khác hiểu lầm ư?".
Phương Trạch Thao cười cười nói: "Không chọn cái tên bá đạo một chút, làm sao có thể trấn áp được lũ tặc đồ, hiện giờ loạn binh kết thành thế lực, đông tới hàng trăm, bọn chúng đi khắp nơi để cướp bóc và chiêu nạp thêm lũ lưu manh để tăng cường thế lực. Trong đó bốn bọn Hướng, Phòng, Mao, Tào là hung ác và lớn mạnh nhất! Ồ! Loan Loan!".
Ba người lúc này đã bước tới cỗ xe đặc biệt dành riêng cho Loan Loan, Phương Trạch Thao vừa thấy mỹ nữ tuyệt thế nằm trên tấm nệm cỏ, lập tức bỏ mặc hai gã chạy đến bên cạnh, run run giọng nói: "Nàng bị sao vậy?".
Hai gã lúc này không còn chút hoài nghi nào nữa, bước đến bên cạnh y, giải thích tình hình của nàng. Phương Trạch Thao nâng niu đưa hai ngón tay lên uyển mạch của nàng, mồ hôi không ngừng túa ra trên trán, một hồi sau thì chán nản nói: "Đây là thủ pháp phong huyệt gì vậy, kinh mạch của nàng vẫn hết sức thông suốt, không hề bị trở ngại, nhưng cũng không thể nào ngưng tụ được hơi thở, giống như bệnh nhân suy nhược lâu ngày vậy".
Từ suy đoán này của y, hai gã có thể nhận ra Phương Trạch Thao này là một đại hành gia nội gia khí công, có thể xếp vào hàng nhất lưu cao thủ, chẳng trách mà y dám chiếm cứ Cảnh Lăng để xưng bá. Từ Tử Lăng rất có hảo cảm với người này, mỉm cười nói: "Phưong trang chủ đối với thủ pháp phong huyệt của Khúc Ngạo có hiểu biết gì chăng? Thủ pháp quái dị như thế này quả thực chúng tôi chưa từng nghĩ tới, có lẽ là Khúc Ngạo đích thân hạ thủ chăng?".
Cho đến lúc này, hai gã vẫn chưa rõ tại sao lại có trận chiến của tối hôm qua. Phương Trạch Thao lắc đầu nói: "Tuyệt đối không thể do Khúc Ngạo hạ thủ, bởi vì y còn chưa đặt chân đến Trung Nguyên, chỉ có ba đồ đệ của y là Trường Thúc Mưu, Hoa Linh Tử và Canh Ca Hô Nhi tới đây mà thôi. Khả năng lớn nhất là do Trường Thúc Mưu hạ thủ, nghe đồn người này đã được tám thành chân truyền của Khúc Ngạo, tam đại tuyệt kỹ của họ Khúc cũng chỉ có mình y có thể học được toàn bộ".
Khấu Trọng lẩm bẩm đọc lại cái tên Trường Thúc Mưu mấy lượt, mắt hổ sáng rực hàn quang nói: "Loan Loan tiểu thư sao lại bị bọn chúng trói lên cột vậy?".
Phương Trạch Thao liếc nhìn Loan Loan với ánh mắt quan tâm tha thiết, thở dài một tiếng nói: "Đây có thể nói là họa từ trên trời rơi xuống, nửa tháng trước, ta chợt nhận được thư của Nhậm Thiếu Danh, bắt ta phải gia nhập Thiết Kỵ Hội. Ta đương nhiên kiên quyết cự tuyệt, còn gia tăng phòng bị, sợ rằng y sẽ tấn công. Hai năm nay chúng ta không ngày nào là không chuẩn bị ứng chiến với bất kỳ thế lực nào, lại được bách tính trong thành ủng hộ, nói thì có vẻ khoa trương, nhưng dù là Nhậm Thiếu Danh có toàn lực tấn công, thế nào chúng ta cũng có thể chống đỡ được một năm, hai năm".
Khấu Trọng gật đầu nói: "Nhậm Thiếu Danh đương nhiên không dám chọc đến Đỗ Phục Uy và Bồ Công Hựu, nếu như hắn đoạt được Cảnh Lăng, tất sẽ có thể xây dựng được cứ điểm Bắc tiến ở phía Bắc Trường Giang, thế nên tự nhiên là rất xem trọng nơi này!".
Phương Trạch Thao ngạc nhiên thốt: "Không ngờ Khấu huynh lại hiểu rõ chuyện này đến vậy!".
Từ Tử Lăng ngạc nhiên nói: "Nhậm Thiếu Danh đã chết, Thiết Kỵ Hội thì chia năm xẻ bảy, đám người Trường Thúc Mưu trở thành cô quân, tại sao lại đến gây sự với các vị?".
Phương Trạch Thao cười khổ nói: "Chuyện này thì cả ta cũng nghĩ không thông, ba ngày trước, đột nhiên có người nửa đêm xông vào bản trang, người này thân thủ cao minh phi thường, chẳng những đả thương hơn mười người, còn bắt cóc Loan Loan đi. Ôi! Nói thực lòng, Loan Loan chính là mệnh căn của Phương mỗ này. Ta không phải chưa từng thấy mỹ nữ, nhưng không hiểu tại sao vừa nhìn thấy nàng thì đã yêu mến sâu sắc, chỉ biết rằng nếu mất đi nàng, bất cứ chuyện gì trên đời này chẳng còn chút ý nghĩa gì nữa. Trường Thúc Mưu chính là đã nắm được điểm yếu này của ta, khiến ta hoàn toàn mất đi lý trí…".
Bọn Đoạn Ngọc Thành, Bao Chí Hạ, Thạch Giới, Ma Quý đứng xung quanh đó đều khe khẽ gật đầu biểu thị đồng cảm. Bất kỳ người nào nhìn thấy một mỹ nữ như vậy, không sinh lòng luyến ái mới là chuyện lạ.
Phương Trạch Thao tiếp tục nói: "Ba ngày trước ta có nhận được thư của Trường Thúc Mưu, nói Loan Loan đã rơi vào tay y, hẹn ta quyết đấu sinh tử ở Bách Trượng Hiệp để quyết định xem Loan Loan sẽ thuộc về ai. Hừ, đây là chuyện khó quyết định nhất trong đời của ta, biết rõ là kế điệu hổ ly sơn của đối phương, nhưng giữa trăm ngàn bá tánh ở Cảnh Lăng và Loan Loan, ta phải chọn ai bỏ ai đây?".
Bọn Khấu Trọng đều nhìn y với vẻ đồng tình và thông cảm. Phương Trạch Thao thở dài nói tiếp: "Cuối cùng ta quyết định án binh bất động, thủ ở Cảnh Lăng, giữa công và tư, ít nhất ta vẫn biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm".
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn nhau ngạc nhiên, nếu đã như vậy tại sao còn có trận chiến tối hôm qua? Phương Trạch Thao lại cười khổ nói: "Chẳng trách hai vị cảm thấy khó hiểu, tất cả đều vì một mãnh tướng dưới trướng của ta, cũng là thân đệ đệ của ta, Phương Trạch Lưu đã lén dẫn binh đi giải cứu Loan Loan, đến giờ ta mới biết thì ra y cũng thầm luyến ái nàng. Đêm qua y đã bất hạnh chiến tử sa trường. sau khi nghe thuộc hạ trở về báo rằng hai vị đã cứu thoát Loan Loan, ta liền không thể tự kiềm chế, rời thành đuổi theo, cuối cùng đã tìm được hai vị".
Từ Tử Lăng thầm than hồng nhan họa thủy, nhìn y hỏi: "Phương trang chủ đã lấy Loan Loan tiểu thư làm vợ?".
Phương Trạch Thao buồn bã lắc đầu: "Đây là câu nói mà mỗi lần gặp nàng ta đều muốn nói ra, nhưng lần nào cũng đều không dám mở miệng, sợ rằng nàng sẽ cự tuyệt, thậm chí là phất áo bỏ đi. Nàng không thích nói chuyện, chỉ thích cô độc một mình, tính cách khó đoán, nhưng không hiểu sao lòng ái mộ của ta với nàng cứ mỗi ngày một tăng lên gấp bội".
Chúng nhân đều trầm mặc không nói gì. Nhìn vưu vật tuyệt thế nằm thiêm thiếp như đang say ngủ trước mặt, ai nấy đều thầm tưởng tượng ra hình ảnh tuyệt mỹ lúc nào nhoẻn miệng cười hay cất giọng thỏ thẻ oanh vàng. Chính vào lúc này, một luồng khí kình cương mãnh từ trên cao ép xuống, phá nát tấm bạt che trên đầu Loan Loan.
ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 94
Thiên lý cứu mỹ
Bọn Đoạn Ngọc Thành công lực tương đối thấp, lập tức bị bức tới lảo đảo thoái lui, rời xa khỏi cỗ xe lừa.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cũng thầm kinh hãi, biết võ công người mới đến này ít nhất cũng phải tương đương với Bạt Phong Hàn mới có thể hoàn toàn không kinh động thủ hạ của Phương Trạch Thao canh giữ ở xung quanh mà xông thẳng đến chỗ bọn gã, bọn gã nhất thời kinh hoàng ngớ người, trong nháy mắt đã hoàn toàn mất hết tiên cơ.
Khấu Trọng dịch ngang một bộ, Tỉnh Trung Nguyệt lập tức tuốt ra, chém ngược lên cao. Từ Tử Lăng rùn người tọa mã, song chưởng cùng lúc đẩy lên. Phương Trạch Thao cũng không phải hạng tầm thường, trường kiếm rung lên hóa thành bảy tám đóa hoa kiếm bảo vệ phía trên Loan Loan.
"Đang! Bình!".
Tỉnh Trung Nguyệt trong tay Khấu Trọng hoàng quang sáng rực rỡ, nhưng vừa chém trúng binh khí đối phương, gã đã lập tức biết ngay có điều bất diệu. Thì ra binh khí đối phương sử dụng là một chiếc thuẫn bài quái dị ánh vàng rực rỡ, dài chỉ hai thốn, trên rộng dưới hẹp, quái dị vô cùng. Thứ kỳ hình binh khí trước nay chưa từng thấy này chẳng những có thể vừa công vừa thủ, hơn nữa chỉ cần nhìn cũng biết là thứ cứng rắn vô cùng. Đao thuẫn vừa chạm nhau, một cỗ lực phản chấn mạnh mẽ vô cùng lập tức khiến Tỉnh Trung Nguyệt bắn ngược trở lại.
Khấu Trọng còn chưa có cơ hội phát ra đao thứ hai, thuẫn bài đã như một đóa lưu vân chĩa mũi nhọn đâm xuống. Khấu Trọng dũng mãnh dẻo dai, nhưng nhất thời không kịp phòng bị nên cũng không thể không nhảy lùi tránh né.
Từ Tử Lăng song chưởng vỗ ngược lên, chỉ thấy thuẫn bài của đối phương có đầy những gai nhỏ chi chit, tuy không thể xuyên qua được lớp chân khí dày bao bọc song thủ gã, nhưng cũng làm cho gã không dám vận hết toàn lực, trong nháy mắt đã bị kình khí của đối phương ép cho phải lăn tròn xuống đất, thảm hại vô cùng.
Trường kiếm của Phương Trạch Thao những tưởng rằng có thể nhân lúc đối phương ứng phó với Khấu Trọng và Từ Tử Lăng, xuyên qua kẽ hở giữa hai miếng thuẫn bài đả thương địch nhân, nào ngờ chỉ trong nháy mắt hai gã đã bị bức lui, song thuẫn lại hợp lại làm một.
"Đinh!".
Trường kiếm bị hai miếng thuẫn bài kẹp cứng, ép thẳng xuống dưới. Phương Trạch Thao không thể nào làm khác, đành phải lăn xuống gầm xe.
Một nam tử tuấn tú niên kỷ ước chừng ba mươi, bạch y như tuyết nhẹ nhàng hạ thân xuống cỗ xe lừa tựa thiên thần giáng thế, dáng vẻ kiêu đời ngạo thế. Đôi mắt y thi thoảng lại ánh lên sắc lam, khóe miệng cơ hồ như lúc nào cũng mang một nụ cười ôn nhu, chiếc mũi thẳng phối hợp hết sức hài hòa với miệng và các bộ phận khác trên mặt, tạo cho y một vẻ kiên nghị hơn người. Bờ vai rộng, càng khiến người khác cảm thấy giống như một toà núi cao sừng sững không dễ gì bị lật đổ. Chỉ thấy người mới đến mỉm cười khinh mạn, cúi mặt nhìn xuống Loan Loan, song thuẫn thu lại sau lưng, thở hắt ra tán thưởng: "Tuyệt sắc mỹ nhân, quả là nhân gian cực phẩm".
Lúc này Phương Trạch Thao mới lăn ra từ dưới gầm xe, cùng với mười hai thủ hạ của y mới chạy tới, cộng với bọn Khấu Trọng, Từ Tử Lăng và Đoạn Ngọc Thành, thanh thế lập tức tăng lên gấp bội, nhưng lại ném chuột sợ vỡ đồ, sợ rằng y sẽ làm hại Loan Loan, không người nào dám xông lên động thủ.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cũng hết sức kỳ quái, chỉ thấy Khấu Trọng cười hì hì bước đến trước đôi bước nói: "Ngươi có phải là Trường Thúc Mưu không? Hai miếng kim bài tử đó thật là thú vị lắm!". Từ Tử Lăng lại dịch người bước đến đầu xe, ung dung đứng yên, hoàn toàn không hề thấy vẻ lo âu hay sợ hãi trên mặt gã.
Chỉ có mình Phương Trạch Thao là không thể nén nổi tức giận, cao giọng quát: "Nếu Trường Thúc Mưu ngươi dám đụng đến một ngón tay của nàng thì đừng hòng sống rời khỏi đây".
Trường Thúc Mưu dùng đôi mắt kỳ lạ ánh lên sắc lam của mình liếc nhìn Phương Trạch Thao một cái với vẻ coi thường, đoạn quay sang nói với Khấu Trọng: "Các ngươi có biết Nhậm Thiếu Danh là ai không?".
Khấu Trọng hờ hững nói: "Nghe nói hắn là nghiệt chủng của sư phụ ngươi phải không?".
Sát cơ trong mắt Trường Thúc Mưu thoáng hiện lên rồi biến mất, ngửa mặt cười dài nói: "Quả nhiên là có khí phách, có điều ngươi nhất định sẽ hối hận vì mình đã nói những lời này". Sau đó y lại nhìn Từ Tử Lăng cười cười nói: "Công phu quyền cước của ngươi cũng khá lắm, La Sát Nữ tuyệt đối không thể dạy ra được đồ đệ xuất sắc như vậy, lẽ nào các ngươi học được từ Trường Sinh Quyết?".
Từ Tử Lăng nhàn nhã nói: "Võ công của ta chỉ là góp nhặt ở mỗi nơi một ít, đâu thể bằng Trường Thúc huynh có minh sư chỉ điểm chứ".
Trường Thúc Mưu bất giác cảm thấy hai gã tiểu tử này cao thâm mạt trắc đến khó lường, trong lòng không khỏi lo lắng, chợt nảy ra một kế, liền cao giọng quát: "Để ta giết chết yêu nữ này rồi mới phóng tay đấu một trận, thế nào?".
Phương Trạch Thao biến sắc hét lên: "Ngươi dám sao?".
Khấu Trọng cười lên ha hả nói: "Hảo chủ ý!". Lời còn chưa dứt người đã nhảy vút lên, huy đao chém xuống đầu Trường Thúc Mưu. Cùng lúc đó, chiếc xe lừa lao vút về phía trước, thì ra Từ Tử Lăng đã ngầm xạ ra hai đạo chỉ phong, bắn trúng mông của hai chú lừa kéo xe.
Bọn Phương Trạch Thao thấy vậy đều cả kinh thất sắc, nên biết rằng chỉ cần Trường Thúc Mưu chỉ cần hất chân đá lên một cái, là Loan Loan lập tức sẽ ngọc nát hương tiêu, dù đại la kim tiên có giáng lâm cũng không thể cứu được tính mạng cho nàng.
Từ Tử Lăng nhún chân nhảy vút lên, lộn nhào mấy vòng, hạ thân xuống chỗ ngồi của người đánh xe, cách không đánh ra một quyền về phía Trường Thúc Mưu. Trường Thúc Mưu bật cười ha hả, hai miếng thuẫn bài chia ra hai bên tả hữu ngạnh tiếp một đao một quyền. Cùng lúc đó, mũi chân của y nhấc lên, đang định hất bay mỹ nhân đang nằm trên xe xuống, thì chợt thấy gót chân nhói lên, một sợi trường tiên đã quấn chặt vào mấy vòng, mới biết là mình đã trúng kế. Một cỗ kình lực cuồn cuộn truyền tới, như muốn kéo y ngã nhào, y vận nội công xuống tấn, tả cước dịch ngang nửa bước, trụ vững thân mình.
Xe lừa không ngừng gia tăng tốc độ, Từ Tử Lăng và Khấu Trọng lại tiếp tục tiền hậu giáp công. Trường Thúc Mưu tuy tự phụ hơn người, cũng không dám ứng phó thế công cuồng mãnh của hai gã khi chân trái đang bị quấn chặt, vội vàng đề khí tung mình, nhảy lên không trung, chân trái xoay liền mấy vòng, thoát khỏi sự kiềm chế của sợi trường tiên trong tay Khấu Trọng. Lúc này xe lừa đã chạy thêm được năm trượng nữa.
Phương Trạch Thao ở phía sau cũng nhún mình nhảy lên, trường kiếm hóa thành một đạo cầu vồng xả thẳng xuống lưng Trường Thúc Mưu. Trường Thúc Mưu vẫn ở trên cao ba trượng, chẳng thèm quay lại nhìn y lấy một lượt, thuẫn bài trong tay hữu đã quét ngược về sau, hất văng Phương Trạch Thao cả người lẫn kiếm xuống đất, đồng thời thuận thế đẩy ra hai cỗ kình khí, bức cho bọn Đoạn Ngọc Thành phải lăn sang một bên né tránh. Sau đó y lại để khinh thân, lướt đi trên không như một ánh sao băng đuổi theo cỗ xe lừa, song thủ công tới Khấu Trọng đang thủ ở cuối xe.
Từ Tử Lăng vận công hét lớn: "Phương trang chủ! Các ngươi không cần đuổi theo, chúng ta gặp nhau ở Cảnh Lăng!".
Hai con lừa bị kinh động chạy thục mạng về phía trước, Từ Tử Lăng nói dứt lời, cỗ xe đã lao đi được thêm mười trượng nữa. Phương Trạch Thao giờ mới nhảy bật người lên, dõi mắt nhìn theo cỗ xe lừa dần dần biến mất sau một ngọn đồi nhỏ.
o0o
Tỉnh Trung Nguyệt của Khấu Trọng không ngừng phát ra ánh vàng chói lọi, liên tiếp chém ra, một đao rồi lại một đao, mỗi lần chém trúng kim thuẫn của Trường Thúc Mưu lại đẩy y lùi lại cả trượng, nhưng chỉ trong nháy mắt y lại phát lực xông lên, đuổi sát tới nơi. Từ Tử Lăng thì phụ trách điều khiển xe, nhẹ nhàng tự tại vô cùng.
Trường Thúc Mưu vốn là kẻ âm trầm, nhưng giờ này cũng phải tức đến nỗi thất khiếu bốc khói, nhưng vì Khấu Trọng dĩ dật đãi lao, lại chỉ thủ ở đuôi xe, đao pháp thì lăng lệ phi thường, dù y có tài thông thiên triệt địa, nhưng thủy chung vẫn không thể nhảy lên xe, vô phương thi triển bản lĩnh song thuẫn phá đao của mình.
Khấu Trọng nhìn Trường Thúc Mưu xông tới như một con chó điên, bật cười nói: "Tiểu tử chạy nhanh lên một chút nào! Đúng rồi! Cứ như vậy đấy!". Đột nhiên gã vung đao chém mạnh.
"Đang!".
Trường Thúc Mưu lại bị bức lui lần nữa.
Từ Tử Lăng ở phía trước cũng cười lên khanh khách: "Ngươi có cách gì phá được một miếng thuẫn bài của y, vậy thì chúng ta có thể quay đầu lại xử lý hắn rồi".
Khấu Trọng tâm niệm chuyển động, thấp giọng nói: "Gầm xe! Ngươi hiểu không?" Tiếp đó gã ngửa mặt cười dài nói: "Chuyện này thì có gì khó?" Chợt gã gầm lên một tiếng như sấm nổ giữa trời quang, hai mắt sáng rực lên như hai điểm hàn tinh trong đêm, xạ ra những tia nhìn lãnh ngạo xưa nay chưa từng thấy, khí lực đại tiến, cưỡng mãnh phi thường. Khấu Trọng nhấc mình bay lên khỏi xe lừa, Tỉnh Trung Nguyệt trong tay hóa thành một đạo cầu vồng rực rỡ ánh vàng, xả thẳng xuống đầu Trường Thúc Mưu đang xông tới cách đó nửa trượng.
Trường Thúc Mưu không ngờ Khấu Trọng lại dũng mãnh nhường này, càng không ngờ gã lai chịu rời xe bổ xuống. Có điều là dù y đã biết một chiêu này của Khấu Trọng không dễ đón đỡ, nhưng lại tự thị mình võ công cao cường, chẳng hề tơ hào sợ hãi, tả thuẫn đẩy lên đỡ đao, hữu thuẫn thì quét tới hai đùi của Khấu Trọng. Đột nhiên y cảm thấy có điều kỳ lạ, lập tức hồn phi phách tán.
Thì ra Từ Tử Lăng lúc nãy đã nhảy xuống xe ở phía trước, để cho xe ngựa chạy qua, lúc này hiện ra bên dưới Khấu Trọng, vung chưởng tấn công từ phía dưới lên. Trường Thúc Mưu cũng không hổ là cao thủ nhất đẳng, lâm nguy bất loạn, hữu thuẫn mau chóng chuyển thế quét xuống dưới đón lấy quyền kình của Từ Tử Lăng.
Song chưởng Từ Tử Lăng đập mạnh vào thuẫn bài, phát ra những tiếng ì ùng như sấm nổ. Cùng lúc đó, một kích toàn lực của Khấu Trọng cũng chém xả vào chiếc thuẫn bài còn lại. Hai luồng chân khí một hàn một nhiệt cùng lúc công vào nội thể của Trường Thúc Mưu.
"Đang!".
Kim thuẫn vỡ ra làm bốn mảnh. Trường Thúc Mưu bay ngược về sau như một cánh diều đứt dây, miệng ọe ra một búng máu tươi. Y lùi lại tới hơn mười trượng, vừa chạm đất, người đã vọt lên, lao vào khu rừng ven đường.
Khấu Trọng hạ thân xuống đất thì Từ Tử Lăng cũng bật người đứng dậy, hai gã nhìn nhau trao đổi một nụ cười thắng lợi, giờ mới sực nhớ ra mỹ nhân vẫn còn nằm trên chiếc xe lừa đang chạy như bay, vội vàng tung mình đuổi theo.