ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 68
Tống Thượng Môn Lai
Hai gã chỉ tốn hơn một canh giờ công phu đã mang hết hơn bốn mươi bao muối lớn lên thuyền, nghĩ lại ngày đó mất cả một đêm mệt nhọc thở hồng hộc, hai gã mới cảm nhận được mình đã tiến bộ tới mức nào. Trời còn chưa sáng, bọn gã đã giương buồm ra biển.
Khấu Trọng nói: "Chúng ta thử ngược dòng Trường Giang, đi về phía tây vào sâu trong lục địa, nếu như không được thì mới đổi đường lên bộ!"
Từ Tử Lăng chau mày nói: "Ta với ngươi đều là thấp thủ lái thuyền, cả một thuyền phu phổ thông cũng chẳng bằng, ở trên biển thì không có vấn đề gì, đương nhiên, ta nói là nói lúc sóng yên gió lặng thôi, nhưng nếu vào sông thì..."
Khấu Trọng cười cười nói: "Nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ? Nếu thuyền chìm thì chúng ta nhảy xuống mò nó lên, lúc ấy chuyển sang đi đường bộ cũng chưa muộn. Đừng quên rằng chúng ta là cao thủ cả trên bộ lẫn dưới nước đấy nhé!"
Từ Tử Lăng đặt tay gã lên bánh lái, cười khì khì nói: "Đến lượt ngươi rồi, ta vào đi ngủ đây!"
Khấu Trọng cười khổ nói: "Biết vậy bắt sống vài tên tiểu lâu la Hải Sa bang, bắt chúng lái thuyền cho chúng ta thì bây giờ có phải bớt khổ không?"
0O0
Từ Tử Lăng bị tiếng trống trận làm giật mình thức giấc, nhất thời còn tưởng rằng mình đang ở giữa chiến trận, bật người tung mình lao ra ngoài. Khấu Trọng đang nheo nheo mắt nhìn ba chiếc thuyền đang tiến đến theo hình chữ phẩm, những chiếc thuyền này đều hẹp hơn so với thuyền của hai gã, chiều dài cũng dài hơn chừng một trường, về mặt cơ động thì đã chiếm thế thượng phong rõ rệt, chiếc thuyền của bọn gã đã nặng nề cồng kềnh, lại chở đầy muối, càng không thể là đối thủ. Thuyền của hai gã đang lao thẳng về phía thuyền địch. Dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ, chỉ thấy trên mỗi thuyền đều cso hơn mười người đang đứng, kẻ nào kẻ nấy đều giương cung ngắm tiễn, hoặc điều khiển máy bắn đá chuẩn bị tác xạ, hoặc cầm những công cụ giống như cần câu để móc khóa thuyền địch, thanh thế hung hãn phi thường. Trên thuyền đối phương treo một lá cờ bay phất phới, trên cờ viết một chữ "Cao" thật lớn.
Từ Tử Lăng đến bên cạnh Khấu Trọng, chau mày nói: "Là thần thánh phương nào vậy?"
Khấu Trọng nhoẻn miệng nở nụ cười tươi rói, hân hoan nói: "Chỉ nghe tiếng trống trận, có thể biết đấu chí của bọn chúng rất cao, nhưng nhìn bọn chúng hành động tán loạn vô chương như thế thì biết ngay bọn này chỉ là một lũ ô hợp mà thôi. Ta đoán bọn chúng nhất định là lũ hải tặc đi cướp bóc khắp nơi, rất thích hợp để làm thủy thủ cho chúng ta."
Từ Tử Lăng thất thanh thốt; "Cái gì?"
Khấu Trọng nói: "Tất cả để cho ta ứng phó, hiện giờ hãy vào trong tránh tên đã, đợi bọn chúng lên thuyền, chúng ta sẽ hiển lộ một chút thân thủ cho bọn tạp mao này trố mắt."
"Cạch cạch"
Hai chiếc móc câu lớn móc vào mạn thuyền, cùng lúc đó, hai con thuyền dài hẹp bắt đầu áp sát vào thuyền của hai gã. Bọn tặc nhân cùng nhảy xổ lên thuyền. Có ba tên trong bọn lao vào khoang thuyền, còn những tên khác thì lật tung những bao muối tìm kiếm tài vật. Còn một chiếc thuyền khác vẫn lững lờ đậu trước mặt, nhất thời bọn hải tặc hầu như đã khống chế được đại cục. Trong đó có ba người hình như là thủ lãnh của bọn hải tặc, đừng ở đuôi thuyền chỉ huy bọn lâu la hành động.
Đại hán cao to nhất có đôi mắt lớn như chuông đồng, tóc dài xõa ngang vai, râu ria đầy mặt, hình thế thập phần uy mãnh, hai cây thương ngắn chừng năm thước dắt sau lưng càng làm cho y thêm phần oai phong đường bệ, đến độ người ta phải cảm thấy ngạc nhiên vì không ngờ trong đám hải tặc cũng có một nhân vật như vậy. Lúc này chỉ nghe y "ừm" một tiếng nói: "Nhi Lang vào trong khoang lâu như vậy, tại sao còn chưa thấy giải hai tên tiểu tử đó ra nhỉ?"
Một trung niên hán tử thấp gầy lộ thần sắc nghiêm trọng nói: "Để tôi đi xem sao!"
Người còn lại là một thanh niên cao lớn cường tráng, so với đại hán kia chỉ thấp hơn chừng một thốn nhưng cũng đã cao hơn người bình thường rất nhiều, bên hông đeo hai chiếc thiết hoàn, có vẻ như là một loại kỳ môn binh khí. Thanh niên vỗ nhẹ tay lên thiết hoàn nói: "Đệ đi với nhị ca!"
Đại hán tóc xõa gật đầu đồng ý, thấp giọng nói: "Ta thấy có chút tà môn, phải cẩn thận đó."
Thanh niên cười lớn nói: "Đông Hải Tam Nghĩa chúng ta có phong ba gì mà chưa trải qua chứ!" Dứt lời liền cùng hán tử được gọi là nhị ca kia nhảy xuống tiến vào khoang thuyền. Đại hán tóc xõa nhìn theo bóng hai người khuất dần sau cánh cửa khoang thuyền, chợt có một tên thủ hạ chạy đến báo cáo: "Đại gia, tất cả bao trên thuyền đều là muối cả!"
Đại hán tóc xõa càu nhàu nói: "Thật đen đủi, thứ phế vật này nếu không vận chuyển vào sâu lục địa thì bán được bao nhiêu chứ! Có điều chiếc thuyền này cũng là hàng hóa thượng đẳng đó"
Một thanh âm lạ bất ngờ vang lên bên tai y: "Ba chiếc thuyền của ngươi cũng không tệ, đại khái chúng ta cũng có thể kiếm con bà nó được một khoản."
Bọn tặc nhân không tên nào là không kinh hãi thất sắc, chỉ thấy Khấu Trọng đang ngồi thoải mái trước khoang thuyền, đại đao gác trên đùi, mặt nhơn nhởn đắc ý, bộ dạng có vẻ khoan khoái vô cùng. Trên mặt gã nwor một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời buổi ban mai, đôi mắt hổ không ngừng xạ ra những đạo thần quang cao thâm mạt trắc, khi gã đảo mắt một vòng nhìn lũ hải tặc, không tên nào là không dâng lên trong lòng một cảm giác mình vừa bị gã nhìn thấy tâm can.
Đại hán tóc xõa giật mình kinh hãi: "Ngươi đã làm gì bọn họ rồi?"
Khấu Trọng nhàn nhã đáp: "Ngươi hãy bảo bọn thủ hạ chơ nên khinh cử vọng động trước rồi bản thiếu gia mới có hứng thú để nghiên cứu xem nên trả lời ngươi thế nào."
Đại hán tóc xõa là người quyết đoán, lập tức quát lớn: "Toàn bộ dừng tay, đến cả đây!"
Hơn hai chục tên hải tặc vội vàng dồn về đuôi thuyền, cục diện trở thành thế địch ta phân minh rõ rệt. Đại hán tóc xõa hiển nhiên là người trọng tình trọng nghĩa, song mục lấp lánh hàn quang, lạnh lùng nói: "Lần này xem như là chúng ta đã đắc tội. Chỉ cần các hạ thả người, chúng ta sẽ lập tức quay đầu bỏ đi, quyết không nuốt lời."
Khấu Trọng biết đối phương thấy bọ gã thu thập năm người mà không gây một tiếng động nhỏ trong lòng đã sinh lòng sợ hãi, liền bật cười ha hả nói: "Làm gì có chuyện dễ như vậy, trừ phi các ngươi đồng loại nhảy xuống biển để lại ba con thuyền đó cho chúng ta, bằng không thì đừng hòng giữ mạng mà nhìn mặt trời ngày hôm sau nữa, hừ, các ngươi thị cường đi cướp bóc tất cũng biết sẽ có một ngày như vậy chứ?"
Bọn hải tặc tức giận mắng chửi liên hồi, tên nào tên nấy đều lộ vẻ muốn quyết tử chiến một phen. Đại hán tóc xõa gầm lên một tiếng như cọp rống; "Im miệng lại cho lão tử!"
Đoạn chậm rãi rút song thương trên lưng ra, trầm giọng nói: "Đây gọi là rượu mời không uống, uống rượu phạt. Tiểu tiểu ngươi máu báo danh tính!"
Khấu Trọng cười hì hì nói: "Lão tiểu tử ngươi nói trước!"
Đại hán tóc xõa thoáng ngẩn người, tiếp đó mỉm cười nói: "Một tên tiểu tử, một lão tiểu tử, rất công bằng! Hãy nghe đây, lão tử chính là người đứng đầu trong Đông Hải Tam Nghĩa Song Thương Cao Chiếm Đạo."
Khấu Trọng ôm bụng cười ngất: "Cũng may là binh khí ngươi dùn đặc biệt một chút, nếu mà dùng kiếm thì lẽ nào không phải đổi thành Đơn Kiếm Cao Chiếm Đạo hay sao? Ngoại hiệu này do ngươi tự đặt lấy có đúng không?"
Cao Chiếm Đạo và đám lâu la đầu tiên gặp phải một địch nhân lâm trận vẫn cười nói như không giống như Khấu Trọng, lời nói lại hết sức hoạt kê quái dị, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ dị. Cao Chiếm Đạo tức giận nói: "Nói nhảm, nếu ngươi không chịu thả người thì mau gọi tên còn lại ra đây, chúng ta quyết một trận phân cao hạ!"
Y vừa nói vừa nhầm ra hiệu cho thủ hạ, chỉ cần địch nhân trong khoang thuyền xuất hiện sẽ lập tức động thủ cứu người. Đây chính là chỗ cao minh của Khấu Trọng, bắt sống năm người của đối phương, bằng không nếu để bọn Cao Chiếm Đạo chạy trở về thuyền của chúng sau đó dùng cung tiễn và máy bắn đá tấn công từ xa thì con thuyền của bọn gã đảm bảo sẽ chìm sâu dưới ba thước nước. Khấu Trọng bỗng ngưng cười, ánh mắt sáng rực thần quang, nhìn chằm chằm vào Cao Chiếm Đạo, điềm nhiên nói: "Muốn thu thập mấy tên tiểu tặc các ngươi, đâu cần đến huynh đệ của ta xuất thủ, Cao Chiếm Đạo ngươi nếu có chút tặc đảm thì đến đây cùng ta đơn đả độc đấu, chỉ cần ngươi đỡ được mười chiêu, bản thiếu gia sẽ lập tức thả người."
Cao Chiếm Đạo tức giận gầm lên: "Câm miệng! Cao Chiếm Đạo ta đâu phải để cho ngươi gọi tả một câu tặc hữu một câu tặc như vậy? Cũng chẳng cần đến mười chiêu, lão tử đây sẽ cho ngươi biết thế nào là chân tài thực học."
Giọng nói của Khấu Trọng bất chợt trở nên lạnh tựa băng sương: "Các ngươi lên thuyền đánh cướp, không phải là tặc thì là cái gì? Ỷ cường hiếp nhược, chỉ dám hạ thủ với những ngư dân không có sức kháng cự, không phải là tiểu tặc thì là cái thứ chó chết gì?"
Một tên thủ hạ đứng bên cạnh Cao Chiếm Đạo ngoác miệng mắng lại: "Ngươi không phải là tặc sao? Vận chuyển muối lậu thì là loại làm ăn chân chính gì?"
Khấu Trọng bật cười khanh khách nói; "Có gì không chân chính chứ, vùng tây bắc đang cần muối, chúng ta bất từ lao khổ, bất kể cực nhọc khó khăn, vượt qua thiên sơn vạn thủy vận chuyển muối đến đó, buôn minh bán bạch, song phương đều cam tâm tình nguyện, lẽ nào lại không hơn các ngươi đi cướp đoạt tiền hàng do người khác dùng mồ hôi nước mắt gian khổ kiếm về?"
Bọn hải tặc nghe gã nói vậy đều á khẩu vô ngôn, nhất thời không biết đối đáp ra sao, Khấu Trọng cất giọng hùng hồn nói tiếp: "Nam nhi lập thân với đời, ít nhất cũng phải nuôi chí cao xa, phónng mắt nhìn khắp thiên hạ. Lão tử đây sau khi kiếm được món tiền này, sẽ dùng nó để chiêu binh mãi mã, tranh đoạt thiên hạ, xây dựng nên đại nghiệp vạn thế bất hủ, đám tiểu tặc chỉ biết cướp hàng đoạt hóa như các ngươi làm sao mà hiểu được."
Cao Chiếm Đạo khịt mũi tỏ vẻ coi thường, sát bước tiến lên, đờng thời quát lớn: "Phí lời! Để lão tử xem ngươi có bao nhiêu phân lượng."
Bọn lâu la thủ hạ còn đang reo hò ầm ĩ thì Khấu Trọng đã bật người lao vút tới, trường đao trong tay bổ xuống đầu Cao Chiếm Đạo như một lưỡi tầm sét, Cao Chiếm Đạo nào ngờ đối phương dũng mãnh đến vậy, nói đánh là đánh, vừa xông lên đã lôi đình vạn quân, cực chẳng đã đành phải nghiến răng bắt chéo hai cây thương vào nhau chống đỡ một đao của gã. Nên biết rằng dù là nhất lưu cao thủ, nếu muốn phát huy công lực ở mức độ cao nhất cũng buộc phải có sự chuẩn bị vận công trước, chỉ có như vậy y mới có thể phóng ra toàn bộ nội kinh ở bất kỳ sát na nào. Khấu Trọng không cần trải qua quá trình này đã có thể bộc phát nội lực, lập tức khiến cho lũ hải tặc trố mắt le lưỡi, kinh hãi tuyệt luân.
"Hụ!"
Cao Chiếm Đạo lảo đảo thoái lui bảy bước rồi mới ngưng lại, sắc mặt trắng bệch như người chết. Khấu Trọng thi khen thầm trong bụng, biết võ công người này cao minh hơn nhiều so với huynh đệ của y, không ngờ có thể đỡ được một kích đã tự lực này của gã. Bọn lâu la nhận ra đầu lĩnh không ổn, vội vàng xông lên trước mặt Cao Chiếm Đạo, nhưng không có kẻ nào dám động thủ. Khấu Trọng hoành đao đứng hiên ngang, toàn thân toát ra một hào khí vạn trượng. Gã cong tay búng nhẹ vào thân đao, phát ra tiếng kêu ong ong, mỉm cười nói: "Đã đỡ được một đao của ta thì chuyện hôm nay hãy dừng lại ở đây!"
Cao Chiếm Đạo lúc này mới cảm nhận được hàn khí từ thân đao của Khấu Trọng xâm nhập nội thể, kinh hãi run giọng nói: "Các hạ cao tính đại danh?"
Khấu Trọng thản nhiên nói: "Ta tên Khấu Trọng, huynh đệ của ta tên Từ Tử Lăng. Các ngươi không nghe qua ta cũng không lấy gì làm lạ."
Tất thảy bọn hải tặc đều động dung, Cao Chiếm Đạo giật mình thốt: "Làm sao mà không nghe qua chứ? Hai người vừa mới thiêu rụi hơn mười chiếc thuyền của Hải Sa bang, ngay cả Lý Mật cũng không làm gì được hai người."
Khấu Trọng mừng rỡ nói: "Tin tức của các ngươi thật nhanh, có phải là lúc lên bờ dạo chơi nghe được hay không?"
Bọn hải tặc đều cảm thấy hết sức ngạc nhiên, một tên lên tiếng nói: "Khấu gia làm sao cả chuyện này cũng đoán ra được vậy?"
Chiến ý của Khấu Trọng đã hoàn toàn tiêu thất, gã thấy bọn hải tặc đều nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ sùng bái, liền cười lên ha hả nói: "Chúng ta hãy làm một cuộc giao dịch, ta sẽ thả năm vị huynh đệ của các ngươi, các ngươi phụ trách chuẩn bị một bữa tiệc phong phú mang tới đây cho huynh đệ chúng ta hưởng dụng. Từ nay ai đi đường nấy, không liên quan đến nhau nữa, các ngươi thấy thế nào?"
Cao Chiếm Đạo thu hồi song thương hân hoan nói: "Nhân vật trời sinh anh hùng như Khấu gia đay, Cao Chiếm Đạo ta bình sinh mới gặp lần đầu. Khấu gia đã không trách chúng tôi lỗ mãng, chúng tôi đương nhiên cung kính không bằng tuân mệnh rồi. hà! Thật thống khoái!"
0O0
Thì ra đám hải tặc này đều là Tùy binh. Tháng hai năm đại nghiệp thứ bảy, Tùy Dạng Đế hạ chiếu thảo phạt Cao Lệ, bọn chúng bị điều tới Trác huyện, theo đại quân tấn công thủ phủ Cao Lệ Bình Nhưỡng. Lần đó thắng trước bại sau, quân Tùy sĩ khí giảm sút, lại không đủ quân lương, đạo binh hơn mươi vạn quân của Cao Chiếm Đạo trúng phải mai phục, lúc về đến Liêu Đông thì chỉ còn hơn hai ngàn bảy trăm người. Lấn thứ nhất viễn chinh thất bại, nhân lực vật lực tổn thất nghiêm trọng, theo lý cần phải nghỉ ngơi để dưỡng sức dân sức nước, chẳng ngờ đến năm Đại Nghiệp Thứ Chín, Dương Quảng lại viễn chinh Cao Lệ lần thứ hai. Lễ bộ thượng thư Dương Huyền Cảm liền thừa cơ Dương Quảng viễn chinh bên ngoài, bách tính đang thống thận với quân dịch vào lao dịch, thiên hạn đại loạn mà dấy binh tạo phản. Bọn Cao Chiếm Đạo bấy giờ đã phản lại triều đình mà gia nhập vào phản quân của Dương Huyền Cảm. Dương Huyền Cảm về sau thân bại danh liệt, bọn Cao Chiếm Đạo liền chạy về Côn Lăng, chẳng ngờ người trong gia tộc đã bị vi bọn y liên lụy mà toàn bộ đều bị trảm thủ, hết đường, bọn y đành phải ra biển làm hải tặc.
Hán tử thấp lùn tên gọi Ngưu Phụng Nghĩa, người thanh niên tên là Sát Kiệt, hai người này chẳng những võ công rất khá, lại đã từng đến trường học sách, vì vậy được đồng bọn tôn lên làm đầu lĩnh cùng với Cao Chiếm Đạo. Cả một nhóm hải tặc nguyên bản vốn có năm mươi hai người, đến hiện giờ đã tăng lên hai trăm hai mươi tám người. Chuyến đành cướp này chỉ xuất động có hai trăm linh tám người, những người khác đều lưu lại trong sào huyệt. Bốn chiếc thuyền hợp thành một đội, men theo bờ biển đi về hướng bắc.
Sắc trời tối dần, trên thuyền đèn đuốc sáng ngời. Trên thuyền của hai gã có bày một bàn tiệc lớn. Từ Tử Lăng, Khấu Trọng, Cao Chiếm Đạo, Ngưu Phụng Nghĩa, Sát Kiệt và mấy tê đầu mục ngồi xung quanh, uống rượu cười nói vui vẻ. Còn trách nhiệm điều khiển thuyền, tự nhiên là do đám tiểu lâu la chấp hành rồi. Từ Tử Lăng nghe bọn Cao Chiếm Đạo kể về nhân thế, biết được bọn họ chỉ là do quan ép dân phản nên mới đi làm hải tặc, ác cảm đã giảm đi rất nhiều, lại thấy bọn họ đều là những nam nhi nhiệt huyết, liền nói: "Cao huynh! Nếu các vị cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách hay đâu, các vị có định cải tà quy chánh hay không?"
Ngưu Phụng Nghĩa cười gượng nói: "Hiện nay thiên hạ chia làm bốn năm phần, nơi đâu mới là chỗ cho chúng tôi an cư lạc nghiệp đây? Bây giờ chúng tôi tụ tập thành đảng, không có kẻ nào dám động đến chúng tôi nữa, rất là oai phong. Cho dù chúng tôi muốn thu tay lại, nhưng các huynh đệ khác liệu có chịu đáp ứng hay không?"
Sát Kiệt nghiêm mặt nói: "Chúng tôi chỉ là bị bức ép mới phải vào rừng làm cướp, vì vậy trừ phi gặp chuyện vạn bất tắc dĩ, chúng tôi tuyệt đối không loạn sát vô tội. Lúc cướp của cũng lưu lại một phần, tuyệt đối không hạ thủ với ngư dân lao khổ, nếu Từ gia không tin có thể hỏi những người sống ở vùng phụ cận thì sẽ biết ngay tác phong hành sự của Đông Hải bang chúng tôi."
Một tên đầu mục khác nói: "Lúc đầu chúng tôi nhìn thấy thuyền của hai vị đại gia có kỳ hiệu của Hải Sa bang, còn tưởng rằng là Hải Sa bang đang vận chuyển dê béo cho bọn Trầm Pháp Hưng nên mới đánh cướp."
Cao Chiếm Đạo chợt lên tiếng hỏi Khấu Trọng đang ăn uống nhồm nhoàm: "Khấu gia vừa rồi có chí tranh hùng thiên hạ, không biết trong lòng đã có đại kế gì chưa?"
Từ Tử Lăng trừng mắt nhìn Khấu Trọng, chỉ có gã mới hiểu được thủ đoạn chế ngự con người cao siêu của Khấu Trọng, vừa rồi gã đã dùng hết bản lĩnh để khống chế toàn bộ đám hải tặc trong lòng bàn tay, lúc cứng lúc mềm, dần dần làm cho bọn họ vừa khiếp vừa phục. Điểm lợi hại nhất của gã là đã cố ý khích lệ hùng tâm của đối phương, sau đó lại cố ý tỏ ra không có gì, khiến cho người ta phải can tâm tình nguyện mà cầu đế gã. Khấu Trọng há miệng uống một ngụm rượu lớn, đặt mạnh chén xuống bàn, đưa tay áo quẹt lên miệng, đảo mắt nhìn chúng nhân một lượt, chậm rãi nói: "Nói cho ta biết, hiện giờ ai là kẻ có tư cách và cơ hội đoạt được thiên hạ nhất?"
Cao Chiếm Đạo không do dự nói: "Tự nhiên là... hắc! Cao mỗ chỉ lấy việc luận việc... nếu luận thanh thế, đương nhiên là Lý Mật đứng đầu."
Khấu Trọng mỉm cười nói: "Hắn ta chỉ là oai phong bề ngoài mà thôi. Vấn đề lớn nhất chính là Đông Đô từng cao hào sâu, lại tập trung rất nhiều quân sĩ tinh nhuệ của nhà Tùy, thêm vào lại có Dương Thế Sung văn thao võ lược suất lĩnh, trước đây Lý Mật không đánh được Lạc Dương, bây giờ lại càng không thể, chỉ cần một khắc không cẩn thận, y sẽ lập tức thân bại danh liệt ngay thôi."
Sát Kiệt không hiểu hỏi: "Nghe đồn Mật công tinh thông sử học, thuộc làu Sử Ký và Hán Thư, lại làu thông binh pháp, chuyện này có thể thấy từ chuyện ông ta bách chiến bách thắng, mà lợi hại nhất là ông ta biết thu phục nhân tâm, nếu như ông ta không thể lấy thiên hạ, thử hỏi còn ai đủ tư cách làm chuyện đó nữa?"
Khấu Trọng vỗ ngực nói: "Đừng quên rằng còn có Đậu Kiến Đức ở phía đông bắc kiềm chế Lý Mật, huống hồ tên tiểu tử này đã làm một chuyện cực kỳ không nên làm, cực kỳ xuẩn ngốc."
Ngưu Phụng Nghĩa ngạc nhiên nói: "Là chuyện gì?"
Từ Tử Lăng biết Khấu Trọng muốn nói gì, thầm nhủ với tài trái và mị lực của Khấu Trọng muốn tung lạc ba người này quả thật dễ như trở bàn tay. Khấu Trọng đợi cho mọi người yên lặng rồi mới mỉm cười chậm rãi nói: "Đó chính là y đã giết Đại Long Đầu Trách Nhượng, chuyện này đã làm cho những cựu tướng trước đây đi theo Trác Nhượng đều bất mãn với y, quân Ngoã Cương giờ đây không còn đoàn kết nhất trí như trước nữa đó."
Cao Chiếm Đạo không hiểu hỏi: "Nhưng mà hiện giờ vạn chúng quy tâm, thiên hạ quần hùng đều lần lượt đổ về Huỳnh Dương thành đằu nhập Mật Công, ý đồ cùng góp sức xây dựng đại nghiệp, thực lực đáng lẽ phải tăng không giảm mới đúng chứ?"
Khấu Trọng cười ha hả nói: "Đây chính là vấn đề thứ hai. Đầu tiên là người cũ bị người mới gạt bỏ và loại trừ càng làm cho đám tướng lĩnh trước đây thân thiết với Trác Nhượng sinh lòng hoài nghi, kế đó biến quân Ngoã Cương từ một đạo quân tinh nhuệ trở thành một lũ tạp nham, đấy là ta còn chưa nói đến những gian tế của các phương lợi dụng chuyện này mà xâm nhập phá hoại. Hừ! Người ta nói Lý Mật tài trí siêu phàm, theo ta thấy y cũng chỉ là hạng tầm thường mà thôi. Nếu ta mà là y, chỉ cần giam lỏng Trác Nhượng, để cho lão làm một thủ lãnh bù nhìn là được."
Bọn Cao Chiếm Đạo đưa mắt nhìn nhau, tất thảy đều lộ vẻ kinh hãi. Từ Tử Lăng thì thầm thở dài, biết được ý định tranh đoạt thiên hạ của Khấu Trọng đã như tên lắp vào cung, không thể quay đầu. Bọn Lý Mật giờ đây sẽ có thêm một kình địch đáng sợ, mà thu phục bọn hải tặc Cao Chiếm Đạo này mới chỉ là bước đầu của gã mà thôi.
ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 69
Hình Thành Vây Cánh
Sao giăng đầy trời, trên mặt biển mênh mông, một đội thuyền bốn chiếc thuyền buồm đang từ từ tiến đi. Sau khi chúng nhân cạn thêm một ly nữa, Cao Chiếm Đạo mới khiêm tốn hỏi: "Vậy thì theo Khấu gia trong thiên hạ này ai là người có đủ tư cách lên bảo tạo hoàng đế đó nhất?"
Khấu Trọng quay sang nhìn Từ Tử Lăng: "Chi bằng để Từ gia nói cho các ngươi biết thì hơn!"
Từ Tử Lăng lắc đầu nói: "Vẫn là Khấu gia của chúng ta nói thì hay hơn, ta cũng rất muốn nghe cao luận của Khấu gia đó."
Khấu Trọng mỉm cười: "Tên tiểu tử ngươi đừng làm ta tổn thọ!"
Nói đoạn ngẩng mặt lên đảo mắt một vòng, nhấn giọng từng chữ từng chữ một: "Kẻ nào đoạt được Quan Trung, kẻ ấy sẽ trở thành đế quân của triều đại mới." Tiếp đó lại khoan thai nói tiếp: "Người muốn tranh đoạt thiên hạ mà không biết thế nào là Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa thì cũng bằng như kẻ mù cưỡi ngựa, mò mẫm tìm đường trong đêm. Trường An nằm ở đồng bằng Quan Trung, ở phía nam sông Vị, phía bắc dãy Tần Lĩnh, từ thời thượng cổ đã là yếu địa quân sự và đầu mối giao thông. Nhà Chu, nhà Tần, nhà Hán đều lấy nơi đây làm kinh đô, không ngừng xây dựng và mở rộng. Trường An hiện nay lại đươnc Dương Kiên cho xây lại thành mới, chẳng những quy mô bậc nhất thiên hạ, lại mở kênh Quảng Thông dẫn nước. Vị thủy chảy về phía đông nhập vào Hoàng Hà. Nếu luận về giao thông, Lạc Dương có thể hơn đươcc Trường An ba phần, nhưng nếu luận về hình thế quân sự, e rằng Đông Đô còn thua sút rất nhiều. Năm xưa Tần Thủy Hoàng có thể thống nhất sáu nước, quét sạch quần hùng, nguyên nhân chính là nhờ vào tám chữ địa ốc nhân phúc, hữu hiểm khả đoạt này."
Ngưu Phụng Nghĩa vỗ bàn than: "Được Khấu gia nhắc nhở, Phụng Nghĩa mới liên tưởng đến tình hình của ngày nay, quả thật giống như tình thế của thời chiến quốc.. Hà lịch sử không ngừng trùng diễn, thực tế hiện giờ chính là một minh chứng tốt nhất."
Khấu Trọng thở dài nói: "Tình hình ngày nay, so với chư hùng tranh bá thời Chiến Quốc e rằng còn loạn hơn gấp trăm ngàn lần."
Chúng nhân ai nấy đều gật đầu đồng ý.
Cao Chiếm Đạo hỏi: "Vậy lẽ nào Lý phiệt có cơ hội trở thành bá chủ thiên hạ như Tần Thủy Hoàng nhất?"
Khấu Trọng liếc nhìn Từ Tử Lăng, chậm rãi nói: "Nếu như không có Khấu Trọng ta, sự thực sẽ đúng là như vậy."
Bọn Cao Chiếm Đạo lúc nãy đã bội phục Khấu Trọng đến sát đất, vội vàng hỏi nguyên cớ tại sao.
Khấu Trọng phấn chấn nói: "Lý phiệt có ba vấn đề lớn, cả ba đều không dễ gì giải quyết được. Đầu tiên, đó là bọn họ xuất thân từ quan lại quý tộc của Tùy thất, mà bách tính thì đã thống hận nhà Tùy tới tận xương tủy, nên phàm là những nhân vật có liên quan đến Tùy thất, họ đều khó mà tiếp nhận cho nổi. Kế đó, Lý thị là thế phiệt danh môn, lúc này nhân tâm biến đổi, chuyện này vốn là lợi thế giờ đã biến thành gánh nặng của chính họ. Thứ ba, trưởng tử của Lý thị là Lý Kiến Thành chứ không phải Lý Thế Dân, Khấu Trọng ta dám lấy đầu ra bảo đảm, sau này tất sẽ xảy ra nội loạn chứ chẳng nghĩ."
Ngưu Phụng Nghĩa gật đằu tán đồng: "Khấu gia quả là sáng suốt, tuy Lý Kiến Thành võ công cao hơn cả phụ thân Lý Uyên của gã, được hiệu xưng là Lý phiệt đệ nhất cao thủ, song lại không được người khác ủng hộ như Lý Thế Dân, danh vọng cũng kém hơn rất nhiều. Hiện giờ y làm Đường thế tử quả thật là có vấn đề rất lớn."
Song mục Khấu Trọng sáng rực lên, phát ra hai luồng sáng khiến người ta phải run người, ngữ điệu trở nên lạnh lùng một cách bất ngờ, chậm rãi nói từng chữ từng chữ một: "Lý phiệt hiện giờ chỉ là miễn cưỡng có thể đứng vững mà thôi, còn mối họa tâm phúc của họ là hai cánh đại quân đang chiếm cứ Tây Tần của Lý Xa và Tiết Cử vẫn còn đó. Người ta nói rằng: Tây Tây định tắc Quan Trung an, Tây Tần loạn tắc Quan Trung loạn. Chính là ý này. Tần Lương thuộc về phần cao của sơn mạch Lũng Sơn, từ đây có thể giám thị cả một dãi Quan Trung rộng lớn, vì thế, nếu Lý phiệt còn chưa bình định được Tây Tần thì vẫn chưa thể xem là chiếm được Trường An một cách chân chính, càng không thể tiến về phía đông để lấy Lạc Dương, bình định thiên hạ."
Nói xong gã đập mạnh xuống mặt bàn một cái làm cho chén đũa rung lên kêu leng keng, nghiêm giọng nói: "Ai có thể đánh đuổi Lý phiệt, chiếm lấy Quan Trung, người đó có thể xưng bá thiên hạ."
Sát Kiệt gãi đầu nói: "Thế nhưng tại hạ nghe nói lúc Lý phiệt tấn công vào Quan Trung đã thu hút không ít người gia nhập, lại mộ thêm tránh đinh khắp nơi, binh lực đã lên tới ba mươi vạn người, thêm vào Trường An thành cao hào sâu, muốn công hạ đâu phải chuyện dễ, Tiết Cử không phải đã thất bại một lần đó hay sao?"
Khấu Trọng dựa lưng vào ghế, lười nhác vươn vai một cái: "Binh quý hồ tinh bất quý hồ da, nếu không phải vậy thì Cao Lệ sớm đã bị Dương Quảng diệt từ lâu rồi. Đừng quên rằng ta còn có Dương Công Bảo Khố nữa."
Bọn Cao Chiếm Đạo lập tức động dung. Từ Tử Lăng nghĩ đến Phó Quân Sước, trong lòng cảm thấy khó chịu liền đứng dậy nói: "Thứ cho ta không thể phụng bồi, ta phải về phòng luyện công bây giờ."
Nói đoạn quay người bỏ đi, Khấu Trọng im lặng không nói, trong mắt ánh lên vẻ buồn bã.
0O0
Từ Tử Lăng đứng trước cửa sổ phòng, ngẩn người ngắm ánh trăng vàng rải trên mặt biển. Khấu Trọng nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, bước tới sau lưng gã, nhẹ giọng nói: "Ngươi không thích ta động tới Dương Công Bảo Khố à?"
Từ Tử Lăng lắc đầu: "Không! Ta tuyệt đối không có ý đó. Mẹ nói cho chúng ta bảo khố nằm ở đâu, tự nhiên là có ý muốn chúng ta đến đào nói lên để sử dụng. Có điều ta chỉ sợ ngươi lỡ lời nói ra, sau này mà không tìm được bảo tàng thì chẳng phải là ngươi đã nói mà không làm hay sao?"
Khấu Trọng nói: "Vì vậy ta mới nhờ tới ngươi tương trợ. Cả đời này chỉ có hai huynh đệ, thế nào ngươi cũng phải giúp ta tìm được bảo khố rồi mới được bỏ đi."
Từ Tử Lăng quay người lại, nhìn thẳng vào cặp mắt tràn đầy lửa nhiệt huyết của gã, trong lòng thoáng hiện lên những truyện trong quá khứ, bất giác mềm lòng nói: "Rốt cuộc ngươi đã có kế hoạch gì chưa?"
Khấu Trọng mừng rỡ nói: "Đám tiểu tử Cao Chiếm Đạo đó mấy năm nay đã tích trữ rất nhiều binh khí, thuyền bè và tài vật, chỉ cần chúng ta huấn luyện bọn y cho thật tốt thì có thể trở thành tử đệ binh của chúng ta rồi. Có bọn họ làm nòng cốt chúng ta sẽ chuyên tâm vạch ra một kế hoạch vận chuyển muối cho thật hoành tráng và vĩ đại, vừa làm hạ uy phong của tên tiểu tử Lý Mật, vừa có thể khiến danh vọng của chúng ta vang động khắp thiên hạ, dọc đường ta sẽ không ngừng chiêu binh mãi mã, kết giao hào kiệt trong thiên hạ. Chỗ lợi hại nhất của chúng ta chính là không chiếm đất, không xưng vương, mà đợi khi đến tận Quan Trung mới xuất đầu tranh bá, hắc! Ngươi thấy thế nào?"
Từ Tử Lăng gượng cười; "Ngươi đừng nói xa xôi như vậy được không? Nhiều nhất ta cũng chỉ có thể giúp ngươi lấy được Dương Công Bảo Khố mà thôi, sau đó ta sẽ lập tức bỏ đi."
Khấu Trọng ôm chặt lấy gã, cảm động nói: "Như vậy đã đủ rồi, người đúng là hảo huynh đệ của ta. Từ nay chúng ta sẽ thành lập Song Long bang, bắt đầu tham dự vào trò chơi tranh bá thiên hạ này. Đầu tiên thu thập tình báo, không ngừng thu phục nhân tâm trước, đến khi khởi sự, thử hỏi ai có thể là đối thủ của chúng ta chứ?"
Từ Tử Lăng chau mày nói: "Bọn Cao Chiếm Đạo đã quen làm hải tặc, liệu có chịu nghe lệnh của ngươi không?"
Khấu Trọng buông gã ra, cười lên ha hả, sau đó lại hạ giọng nói; "Vừa rồi bọn y đã kính rượu, tôn ta lên làm bang chủ. Hiệun giờ chúng ta sẽ đến sào huyệt của bọn y. Chúng ta sẽ tìm hiểu thực lực của đám hải tặc này rồi tùy theo đó mà huấn luyện sau khi huấn luyện hoàn tất là có thể lập tức lên đường."
Tiếp đó gã lại vỗ ngực nói: "Ngươi tin ta đi! Khấu Trọng này nhất định sẽ huấn luyện ra một đạo tinh minh vô địch thiên hạ, đánh cho Lý Mật, lão gia, Vũ Văn Hóa Cập phải thất điên bát đảo, kêu mẹ khóc cha! Hà! Có điều ngươi cũng phải giúp ta luyện binh mới được."
Từ Tử Lăng thở dài nói: "Sớm biết ngươi sẽ giở trò lợi dụng này mà. Nhưng sau khi tìm được bảo tàng, ngươi tuyệt đối không được dùng thủ đoạn khác để lưu ta lại đấy nhé."
Khấu Trọng đưa bàn tay to bè ra nói: "Nhất ngôn vi định."
Từ Tử Lăng cũng đưa tay ra nắm chặt lấy tay gã. Nhìn ánh mắt Khấu Trọng, trong lòng Từ Tử Lăng bất giác dâng lên một cảm giác không thể nói thành lời, gã dần cảm nhận được, kể từ giờ phút này, thời loạn thế đã quật khởi lên một vị nhất đại bá giả có thể lật tay che trời, hô mưa gọi gió.
0O0
Song Long bang lặng lẽ được thành lập, giang hồ chưa một ai hay biết.
Khấu Trọng hiển lộ thủ đoạn hơn người, khiến cho hơn hai trăm tên hải tặc hoành hành bá đạo trên biển phải phục đến sát đất. Chỉ tốn một chút thời gian, gã đã dung hợp Huyết Chiến Thập Thức của Lý Tịnh, Tiệt Mạch Pháp của Đồ Thúc Phương, thêm vào võ công bản thân tự lĩnh ngộ sáng tạo ra một bộ Thần Long Bách Kích truyền thụ cho ba người bọnn Cao Chiếm Đạo, Ngưu Phụng Nghĩa, Sát Kiệt, sau đó dặn họ truyền thụ lại cho các bang chúng khác.
Gã còn đặt ra một tổ chức và kết cấu nghiêm mặt cho Song Long bang, đại khái là có hai bang chủ. Từ Tử Lăng đương nhiên không quản đến sự vụ làm gì, mọi quyền lực thực tế đều nằm cả trong tay gã. Bên dưới bang chủ là một vị quân sư và hộ bang tứ nhân, sau đó là nội tam đường đường chủ, chia nhau quản việc nội chính, tài chính và huấn luyện, ba chức vụ này do Cao Chiếm Đạo, Ngưu Phụng Nghĩa, và Sát Kiệt đảm nhận. Ngoại tam đường phụ trách chiến đấu, tình báo và lương thảo. Mỗi đường lại có chánh phó đường chủ và trụ sở riêng. Ngoại trừ ba vị chánh đường chủ nội tam đường ra, các chức vị khác vẫn đều để trống đợi người hiền.
Ở trong thủy trại, Khấu Trọng ngày đêm bận rộn, tự thân nghĩ ra bang quy rồi viết thành một bản. Bọn Cao Chiếm Đạo xem xong đều cảm thấy không thể sửa đổi dù chỉ một chữ, đối với gã càng thêm bội phục. Từ Tử Lăng thì bị gã ép phải huấn luyện bộ hạ, tính tình gã vốn bình dị dễ gần nên rất được lòng người, thêm vào đó đám thuộc hạ thấy đôi tay của gã còn lợi hại hơn mọi loại binh khí nên càng thêm tin phục, sĩ khí dâng trào, không hề vì gã tuổi còn trẻ mà sinh lòng coi thường. Cứ như vậy đã hai tháng trôi qua. Có một hôm, khi Từ Tử Lăng và Khấu Trọng đang cùng nghiên cứu biến hóa của chiến trận thì Cao Chiếm Đạo đến báo cáo, có rất nhiều hào khách giang hồ ở vùng phụ cận nghe được phong thanh và ngưỡng mộ hai gã nên đã đến để gia minh tụ nghĩa.
Khấu Trọng trầm ngâm hồi lâu mới nói; "Hãy lựa lời cự tuyệt giúp ta, hiện giờ nội bộ chúng ta còn chưa ổn định, còn rất nhiều việc chưa vào quỹ đạo, nếu gấp gáp mở rộng, sẽ chẳng dẫn đến kết quả tốt gì đâu."
Cao Chiếm Đạo lập tức lãnh mệnh lui ra, Khấu Trọng cười lên ha hả nói: "Tiểu Lăng, chúng ta có thể khởi hành được rồi!"
Từ Tử Lăng gật đầu nói: "Phong thanh đã tiết lộ ra ngoài, đám người này nhất định là gian tế do Trầm Pháp Hưng phái tới. Hắn thấy chúng ta không trúng kế, hai ngày nay nhất định sẽ phái người đến tấn công, để chúng thuộc hạ đi thăm dò địch tình, trở về sẽ lập tức hồi báo với bang chủ."
Khấu Trọng ôm bụng cười ngất: "Tiểu tử đừng có đùa nữa, bang chủ cái gì hừ? Ngươi không phải cũng là bang chủ hay sao? Bang chủ hay hoàng đế chỉ là để người khác gọi thôi, giữa huynh đệ chúng ta làm gì có chuyện đó."
Từ Tử Lăng cũng bật cười khanh khách, đoạn đứng dậy đi ra ngoài.
0O0
Tối hôm đó, sau khi Từ Tử Lăng trở về, mấy người lãnh đạo cao nhất của Song Long bang tụ tập cả trong đại đường cùng thương nghị đối sách.
Từ Tử Lăng nói: "Quả nhiên không ngoài dự đoán của bang chủ, Trầm Pháp Hưng đã điều đến một cánh quân khoảng hai ngàn người, hiện giờ đang phục trong cánh rừng ở phía đông nam cách chúng ta chừng hai ngày đường."
Bọn Cao Chiếm Đạo giờ mới biết chuyện gì xảy ra, nhưng thấy dáng vẻ chắc chắn của Khấu Trọng và Từ Tử Lăng thì đều hưng phấn vô cùng, nhất thời cũng đập bàn hô vang, chiến ý cao ngất.
Khấu Trọng nói: "Lần này chúng ta phải đánh một trận thật đẹp mới được, không cần phải tận sát địch nhân chỉ cần khiến chúng thảm bại, chém chết tên chủ soái, sau đó chúng ta chia thành tốp nhỏ, tiến hành đại kế đã định trước."
Ngưu Phụg Nghĩa hỏi: "Rút lui! hay sao?"
Khấu Trọng nói: "Nếu như ta đoán không lầm, chuyến này Hải Sa bang nhất định sẽ thừa cơ báo thù chúng ta. Bọn chúng không đến thì thôi, nếu đến ắt sẽ hợp công hai đường thủy lục, hòng một trận quét sạch bọn ta."
Tiếp đó lại quay sang Từ Tử Lăng nói: "Tên Hàn Cái Thiên đó giao cho ngươi!"
Từ Tử Lăng mỉm cười nói: "Vậy để ta làm thích khách trên biển, một mình xâm nhập soái thuyền của Hải Sa bang, giết chết tên tiểu tử đó là được."
Sát Kiệt khâm phục nói: "Bang chủ vừa mới đến đây đã tăng cường phòng ngự cho chúng tôi, khi đó chúng tôi còn tưởng rằng chỉ là chuyện thừa, đến giờ mới biết được tầm nhìn cao xa của bang chủ."
Khấu Trọng chỉ cười không nói gì, trong lòng thầm nhủ nếu lão tử đây không có chút bản lãnh thì sao thể dẫn các ngươi tranh bá thiên hạ được chứ.
Ba ngày sau, đêm không trăng trời tối như mực. Chúng nhân đều hiểu rõ thời khắc địch nhân tấn công đã tới. Màn đêm vừa buông xuống, bảy chiếc chiến thuyền của Song Long đã lặng lẽ rời bến, còn Khấu Trọng thì xuất lãnh hơn trăm người nằm phục trong hơn chục căn hầm bên ngoài thủy trại, yên lặng chờ địch nhân đại giá quang lâm.
Gần quá canh một, hơn năm mươi chiếc thuyền chiến lớn nhỏ xuất hiện. Thuyền nhỏ được thả xuống, một đợt tấn công lơn trên biển bắt đầu triển khai. Cùng lúc ấy, trên bờ hơn trăm cây đuốc đã được đốt lên, cả ngàn tên địch nhân xông lên ào ào. Bọn địch nhân chủ yếu là kỵ binh, bộ binh làm phó, thanh thế hung hãn phi thường. Chẳng ngờ chưa đến cổng trại, chiến mã nếu không bị lọt xuống hố cắm đầy chông nhọn, thì bị gai nhọn rải đầy trên đất làm bị thương vó, nhất thời hỗn loạn như bầy ong vỡ tổ.
Lúc này hơn năm trăm chiếc khoái thuyền đã đến hàng rào gỗ bên ngoài thủy trại. Chợt không biết từ đâu có mấy chục mũi tên lửa bắn tới, cả một vùng mặt biển rộng lớn xung quanh đó và những công trình bằng gỗ trên biển xung quanh đó liền nhanh chóng bắt lửa, chưa đầy một khắc đã dồn địch nhân vào giữa biển lửa trùng trùng. Đến giờ thì liên quân của Hải Sa bang và Trầm Pháp Hưng đã biết mình trúng kế, vội vàng thổi tù và báo hiệu thu quân. Khấu Trọng lại ra lệnh cho thủ hạ phóng tiễn, cùng lúc phóng hỏa bốn bề.
Cùng lúc với Khấu Trọng dẫn thuộc hạ chặn đường lui của địch nhân thì Từ Tử Lăng cũng đã bò lên chiếc thuyền năm cột buồm lớn của Hàn Cái Thiên. Từ mạn thuyền thò đầu lên, gã thấy Hàn Cái Thiên đang đi đi lại trên nóc thuyền như kiến bò chảo nóng, mấy tên thủ hạ bên cạnh thì run run như cầy sấy, còn những tên khác thì tấp nập ngược xuôi, tìm mọi cách để quay ngược thuyền trở lại. Chỗ lợi hại của Khấu Trọng là khiến địch nhân căn bản không có mục tiêu để công kích.
Từ Tử Lăng lấy mấy viên sỏi nhỏ đã thủ sẵn, đột nhiên tung mình nhảy lên thuyền, rồi búng người bay lên khán đài, liên tiếp búng tay, tất cả những ngọn đèn trên thuyền đều lập tức tắt ngúm, đến khi gã hạ thân xuống khán đài thì cả con tàu đã chìm trong bóng đêm. Hàn Cái Thiên chưa kịp rút binh khí thì một quyền của Từ Tử Lăng đã công tới, Bàn Thích Khách Vu Quý ở bên trái và Sấm Tướng Lăng Chí Cao kinh hãi xuất thủ ngăn cản.
"Binh!"
Hàn Cái Thiên không hổ là nhất bang chi chủ, song chưởng lập tức giao vào nhau, ngạnh tiếp một quyền của Từ Tử Lăng. Kình khí nóng bỏng lập tức hóa thành muôn vạn sợi chỉ mỏng manh, xâm nhập vào kinh mạch của Hàn Cái Thiên. Hàn Cái Thiên khó chịu tới muốn thổ huyết, vội vàng thoái lui vận công hóa giải để cho thủ hạ cầm chân gã thích khách độc hành đáng sợ này. Chẳng ngờ Từ Tử Lăng chỉ khẽ lắc người đã tung người vọt lên không bay qua đầu Hàn Cái Thiên, song cước liên tiếp đạp ra như thiên lôi giáng thế, binh khí của Vu QUý và Lăng Chí Cao hoàn toàn đánh vàok khoảng không. Những tên khác tuy đã bổ người lao tới, nhưng do thân pháp của Từ Tử Lăng nhanh như loài quỷ mị, lại thêm trong bóng tối không thể nhìn thấy gì, nhất thời hoảng loạn tay chân, không biết nên nghênh địch thế nào, có sức lực mà không thể thi triển.
"Bịch bịch bịch!"
Mỹ nhân Ngư Thu Nhạn dịch người sang ngang, song thủ liên tiếp phóng về phía Từ Tử Lăng ba mũi ngân châm vừa rút ra trên tóc.
"Vù vù!"
Hàn Cái Thiên hít mạnh một hơi chân khí, áp chế huyết khí đang nhộn nhạo, vận chưởng miễn cưỡng ngăn cản sáu cước như phong luân chuyển động của Từ Tử Lăng. Hàn Cái Thiên kêu thảm một tiếng, loạng choạng ngã nhào, khoé miệng rỉ máu, đến giờ thì y đã cảm nhận được chỗ đáng sợ của tiên thiên chân khí của Trường Sinh Quyết.
Từ Tử Lăng như có kỳ tích dịch người về phía trước, tránh khỏi hai mũi ám khí của Du Thu Nhạn, hậu phát tiên chế, hạ thân xuống sau lưng Hàn Cái Thiên. Hàn Cái Thiên hồn phi phách tán, biết đây là giờ phút sinh tử quan đầu, chỉ có thể dựa vào bản thân để duy trì tiểu mạng, vội chuyển thân phát chường công về phía Từ Tử Lăng. Từ Tử Lăng nhan nhẹn xoay người, trong nháy mắt đã công ra năm chưởng bốn cước, còn kết hợp dùng khủy tay húc tới, khiến người ta cảm thấy tất cả các bộ phận trên người gã đều có thể trở thành binh khí đáng sợ.
Tiếng kình khí chạm nhau vang lên liên miên bất tuyệt, hai người vừa chạm nhau rồi lập tức phân khai. Từ Tử Lăng tung mình lene không, bay khỏi khán đài, rồi điểm chân lên mạn thuyền, biến mất trong màn đêm thăm thẳm. Chúng nhân bổ tới chỗ Hàn Cái Thiên, chỉ thấy y đang ôm ngực, toàn bộ phải nhờ Du Thu Nhạn dìu đỡ mới không bị ngã ngục xuống. Chỉ thấy sắc mặt y trắng bệch như tờ giấy, run giọng nói: "Lập tức thoái lui, ta đã bị nội thương cực kỳ trầm trọng, nếu không phải đối phương hạ thủ lưu tình, chỉ e giờ này ta đã nằm đó rồi."
Đám thuộc hạ đều ngạc nhiên, không nói được tiếng nào. Ai ngờ được chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, Từ Tử Lăng đã lợi hại đến như vậy? Trận này liên quân Trầm Pháp Hưng và Hải Sa bang đại bại trở về, tổn thất hơn ngàn người mà ngay cả một cái bóng địch nhân cũng không thấy đâu.
0O0
Lúc trời sáng, bảy chiếc chiến thuyền chở Từ Tử Lăng, Khấu Trọng và bang đồ Song Long bang lặng lẽ rời khỏi thủy trại đã bị thiêu rụi, tiến thẳng ra biển lớn. Tất cả Song Long bang đều hưng phấn phi thường, đối với hai gã Khấu, Từ càng thêm tôn kính như thần minh.
Khấu Trọng biết mình đã lập được uy tín, đến tối, gã gọi ba người bọn Cao Chiếm Đạo tới phân phó: "Chúng ta sẽ chia tay nhau ở đây, các người hãy đến địa điểm đã định chiêu binh mãi mã, tiến hành đại kế của chúng ta. Ta và Từ Tử Lăng chỉ mang theo bốn người vận chuyển muối đến Quan Trung, nhớ kỹ ngàn vạn lần không được mạo hiểm, càng không thể tiết lộ quan hệ giữa chúng ta."
Ba người lĩnh mệnh, chia nhau về thuyền của mình. Khấu Trọng đi tới đuôi thuyền, đứng bên cạnh Từ Tử Lăng đang ngắm cảnh biển, thở dài nói: "Đại nghiệp của chúng ta cuối cùng cũng đã triển khai rồi, từ khi rời khỏi Dương Châu, ngươi có từng nghĩ đến ngày hôm nay chưa?"
Từ Tử Lăng nhạt giọng nói: "Nếu Tố tỷ không xảy ra chuyện gì, chúng ta sẽ gặp lại tỷ ấy nhanh thôi."
Khấu Trọng có chút ngần ngại nói: "Ta cũng rất nhớ tỷ ấy, chúng ta chia tay nhau lúc trời rét đậm, bây giờ đã cuối mùa xuân, không ngờ đã năm tháng rồi."
Bọn gã chuyển hướng quay thuyền, rời khỏi đội thuyền Song Long bang, hướng thẳng về phía tây bắc. Trên thuyền chỉ có bốn tên thủy thủ và số muối lậu của hai gã. Bốn người này là Đoạn Ngọc Thành, Bao Chí Hạ, Ma Quý và Thạch Giới, niên kỷ đều từ hai mươi tới hai tư, chính là do Khấu Trọng đích thân tuyển lựa, huấn luyện đặc biệt, đều là những người có thiên bẩm rất cao. Từ Tử Lăng chăm chú nhìn Khấu Trọng nói: "Chuyến vận chuyển muối lần này, chúng ta sẽ có thêm rất nhiều cừu gia, ngươi đã nghĩ đến hậu quả chưa?"
Khấu Trọng mỉm cười nói: "Nhưng cũng có thể khiến chúng ta có thêm rất nhiều bằng hữu. Huynh đệ! Cuộc đời này chính là như vậy, có bằng hữu tất sẽ có kẻ thủ, đây có thể coi là một chặn đường quan trọng trong quá trình tham luyện của chúng ta, chỉ cần hai chúng ta không chết, vận chuyển số muối này đến Quan Trung an toàn, chúng ta sẽ trở thành cao thủ thiên hạ vô địch."
Trăng sáng từ từ lên cao, chiếu rọi cả một vùng không gian rộng lớn, vừa thần bí lại vừa mỹ lệ vô cùng.
ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 70
Trường Giang Nhị Quân
Thuyền chở muối rời khỏi biển lớn, ngược dòng Trường Giang.
"Cách cách cách!"
Tiếng gõ cửa vang lên cùng với tiếng nói của Từ Tử Lăng: "Vào đi!"
Khấu Trọng đẩy cửa bước vào, thấy Từ Tử Lăng đang ngồi xếp bằng trên một chiếc ghế cạnh cửa sổ liền mỉm cười: "Tên tiểu tử này thật cần cù!"
Từ Tử Lăng điềm nhiên nói: "Ta có một dự cảm rất bất tường, đêm nay nhất định sẽ có phiền phức."
Khấu Trọng ngồi xuống đối diện với gã, gật đầu nói: "Ta đến đây chính là để nói cho ngươi biết, chúng ta đã bị địch nhân theo dõi rồi. Có hai chiếc thuyền đang đi theo sau chúng ta, thật muốn giết bà nó đi cho thống khoái."
Từ Tử Lăng mỉm cười nói: "Đấu lực chỉ là hạ hạ chỉ sách, ngươi có chủ ý quỷ quái gì rồi đúng không?"
Khấu Trọng lắc đầu thở dài: "Người hiểu Khấu Trọng này không ai khác ngoài Từ Tử Lăng ngươi. Chúng ta không thể ngồi trên thuyền này đợi người khác tìm đến gây chuyện, nếu gặp phải hạng vô sỉ bỉ ổi, không có gan tìm đến mà chỉ đốt thuyền hay đục thuyền vậy thì số muối của chúng ta nguy to."
Từ Tử Lăng nói: "Ngươi càng phải nên nghĩ cho bốn tên tiểu tử bọn Đoạn Ngọc Thành, nếu không về sau tất cả các chuyện khuân khuân vác vác đều sẽ do Khấu bang chủ ngươi đảm nhiệm đó."
Khấu Trọng cười khổ: "Coi như ta xin ngươi đi! Đừng có châm chọc ta nữa được không? Ta đương nhiên phải nghĩ cho bọn họ rồi. Thân làm bang chủ, nếu như không ai hộ thuộc hạ, thử hỏi ai sẽ bán mạng cho ngươi nữa chứ?"
Từ Tử Lăng cũng cảm thấy mình hơi có chút quá đáng, liền khiêm nhượng nói: "Coi như ta không đúng! Ngươi đã nghĩ ra diệu kế gì chưa?"
Khấu Trọng thoải mái dựa lưng vào thành ghế, duỗi chân ra nói: "Sau khi trời tối, chúng ta sẽ diễn một trò ảo thuật, bỏ rơi hai con thuyền theo dõi phía sau đã..."
Từ Tử Lăng cười cười nói: "Ngươi không phải muốn đục thuyền của người ta đấy chứ?"
Khấu Trọng cười khổ nói: "Lại bị ngươi đoán trúng rồi. Nếu luận công phu dưới nước, thiên hạ này có ai bằng được chúng ta chứ? Hiện giờ mấy tên tiểu tử kia đã chuẩn bị công tác rồi. Đợi lát nữa chúng ta sẽ đốt cho khói nồng nặc ở đuôi thuyền làm che khuất thị tuyến của bọn chúng, sau đó thừa cơ xuống nước, mỗi người xử lý một chiếc thuyền. Lần này chúng ta dùng công cụ đục thuyền chuyên dụng, thêm vào công phu tuyệt thế thần công của Dương Châu Song Long chúng ta, chỉ cần một chốc là có thể... ồ...?
Chợt nghe có tiếng bước chân gấp gáp chạy lại gần, gã thuộc hạ có thân hình thấy nhỏ Bao Chí Hạ từ bên ngoài hớt hải chạy vào: "Hai vị bang chủ không xong rồi! Địch nhân đã đuổi tới nơi!"
0O0
Hai chiếc thuyền ba buồm phía sau chỉ còn cách thuyền của hai gã chừng hơn bốn mươi trượng, lại càng lúc càng gần, hiển nhiên là tốc độ trên thuyền của bọn gã rất nhiều. Phía trước là một vũng nước chảy xiết, hai bên là vách núi dựng đứng, khắp nơi đều là bãi đá ngầm nguy hiểm, hung hiểm phi thường, có thể thấy địch nhân sớm đã có âm mưu chọn đoạn sông này để phát động thế công.
Đêm nay ánh trăng thật đẹp, nước sông chảy xiết phản chiếu ánh trăng sáng như muôn ngàn con rắn bạc, đẹp một cách mê hồn người. Từ Tử Lăng và Khấu Trọng đứng ở phía đuôi thuyền, vận công tụ vào song mục, thấy trên khán đài của thuyền đối phương có hơn mười người đang đứng, cũng đang chỉ tay về phía hai gã. Khi hai gã nhìn xuống phía dưới, bất giác thở hắt ra một hơi, thì ra trên mỗi thuyền đều có tới cả trăm tên cung tiễn thủ, còn có cả máy bắn đá nưa.
Trận này phải đánh thế nào đây?
Song mục Khấu Trọng hừng hực sát khí, trầm giọng nói: "Hai con thuyền này không biết là của thần thánh phương nào?"
Đoạn Ngọc Thành đang phụ trách lái thuyền nghe tiếng liền đáp: "Có lẽ là chiến thuyền của Đại Giang hội, bọn chúng có sở trường là có thể gia tăng tốc độ lúc rẽ ngoặt, những tài công khác đều không thể làm nổi chuyện này."
Đại Giang Hội là một trong bát bang thập hội, trên giang hồ sớm đã có danh tiếng từ lâu, tuyệt đối không phải hạng tầm thường, chính phó bang chủ là hai huynh đệ Long Quân Bùi Nhạc và Hổ Quân Bùi Việm, nổi danh tâm lang thủ lạt. Từ khi còn ở Dương Châu, hai gã đã nghe đến ác danh của hai huynh đệ này, thật không ngờ vừa mới vào Trường Giang đã gặp phải đám hung nhân này.
Khấu Trọng khẽ huých Từ Tử Lăng một cái, lầm bầm nói: "Con bà nó, rõ ràng chúng ta đánh không lại, lần này làm sao bây giờ?"
Từ khi xuất phát, hai gã đã nghĩ đến chuyện địch nhân đến xâm phạm, nhưng chỉ nghĩ là một nhóm chừng năm sáu người hoặc một vài cao thủ muốn lấy lòng Lý Mật mà thôi, đâu có ngờ đối phương lại bày ra đại trận thế này, địch nhân căn bản không chó hai gã cơ hội tiếp chiến.
Từ Tử Lăng điềm nhiên nói: "Bỏ thuyền!"
Khấu Trọng trừng mắt nhìn thuyền địch cách đó hai mươi trượng, ngạc nhiên nói: "Vậy số muối đó không phải cũng bỏ hết hay sao?"
Từ Tử Lăng càng tỏ vẻ ngạc nhiên hơn: "Trí não của Trọng thiếu gia ngươi trở nên trì độn từ lúc nào vậy? Bỏ thuyền là hai chúng ta bỏ thôi. Ngươi không thấy địch nhân đã bố trí lưới và chĩa ba để cho lúc thuyền chìm động thủ bắt người hay sao. Vậy tại sao chúng ta không đi trước một bước, để tránh cho bọn chúng phải tốn đá với dầu hỏa chứ?"
Khấu Trọng vỗ trán, vận công hướng về phía thuyền địch hét lớn: "Bùi Nhạc, Bùi Viêm, một con rắn một con mèo các ngươi muốn chết à?"
Một tiếng hừ lạnh vang lên từ bên thuyền địch. Hai gã thoáng giật mình kinh hãi, tiếng hừ của đối phương lãnh lót nhưng không the thé, hiển nhiên là nội lực thâm hậu, không phải hạng tầm thường. Nếu như thêm vào các cáo thủ khác và hơn hai trăm chiến sĩ tinh thông thủy tinh phối hợp với lưới và cung tiễn, khả năng bọn gã bị bắt sông tuyệt đối không thấp. Một thanh âm thấp trầm từ chiếc thuyền địch bên tả truyền đến: "Hai tên tiểu tử các ngươi nhất định đã chán sông rồi. Chết đến nơi rồi mà còn dám xuất khẩu cuồng ngôn. Nếu thông minh một chút thì lập tức dừng thuyền, các ngươi tưởng Đại Giang Hội chúng ta kém cỏi như bọn Hải Sa bang à?"
Hai gã vận hết mục lục, nhìn thấy kẻ phát ngôn là một người có thân hình khôi vĩ, đầu hói mặt to, cằm bạnh dày, niên kỷ ước chừng hơn bốn mươi tuổi. Toàn thân vận hắc bào, rất có khí khái, nhưng khiến hai gã chú ý hơn cả là một thanh niên áo tím đứng bên trái của đại hán đầu hói. Người này thân hình cao gầy, mũi cao, khuôn mặt vuông vắn, vốn cũng rất tuấn tú nhưng đáng tiếc là đôi mắt lại nhỏ hẹp một cách dị thường, cực kỳ không hợp với toàn bộ mặt và vẻ bề ngoài, khiến người ta cảm thấy rất khó chịu khi nhìn vào mặt y. Nguyên nhân khiến hai gã để ý đến con người này đều là vì luồng dị quang sáng rực trong mắt y, có thể thấy nội lực kẻ này còn cao hơn đại hán đầu hói vừa phát thoại một bậc, khẳng định là một tay cường địch ngoan cố.
Lúc này đại hán mặt rỗ Ma Quý đã đến bên cạnh hai gã báo cáo: "Có thể quạt khói được rồi!"
Khấu Trọng mừng rỡ nói: "Đợi ta ra hiệu!" Ma Quý lập tức lãnh mệnh chạy đi.
Từ Tử Lăng muốn làm đối phương phân thần liền cười lên ha hả nói: "Dừng thuyền để mọi người thân thiết với nhau một chút cũng chẳng có gì là không được, chỉ là không biết người vừa lên tiếng là vị đương gia nào của Đại Giang Hội vậy?"
Đại hán đầu trọc lạnh lùng quát: "Bản nhân Bùi Viêm, biết điều thì mau lập tức hạ buồm dừng thuyền, bằng không chúng ta sẽ hạ lệnh tấn công, lúc đó thì đừng trách Đại Giang Hội hạ thủ không lưu tình."
Thanh niên áo tím phát ra một tràng cười the thé, tiếp lời: "Khấu huynh và Từ huynh hiện giờ vô cùng được giá, bằng không đâu thể khiến cho Bùi nhị đương gia phải tốn mười ngày mười đêm truy theo các vị chứ. Có điều chúng ta không giống những bang hội khác muốn bắt hai vị đi làm lễ vật, mà chỉ cần hai vị hợp tác với chúng ta, cùng xây dựng đại nghiệp thiên thu vạn đại."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đánh mắt nhìn nhau, giờ mới hiểu ra đối phương đến là vì Dương Công Bảo Khố. Khấu Trọng thấy đối phương lại nhích lại gần thêm một trượng nữa, liền quát lớn: "Các hạ là ai?"
Bùi Viêm lên tiếng đáp thay: "Các ngươi thật đúng là hữu nhãn vô chaua, ngay cả công tử duy nhất của Trường Bạch đệ nhất cao thủ Lôi Đình Đao Vương Khôi Giới công tử mà cũng không nhận ra mà còn đòi hành tẩu giang hồ nữa sao?"
Khấu Trọng giả vẻ kinh ngạc: "Tất Huyền và Ninh Đạo Kỳ có nhận ra Vương công tử không? Lẽ nào bọn họ cũng không cần hành tẩu giang hồ nữa?"
Bùi Viêm đang định tâng bốc Vương Khôi Giới, bị Khấu Trọng nói vậy thì lập tức cứng họng. Vương Khôi Giới càng thêm ngượng ngùng, Khấu Trọng biết đối phương thẹn quá hóa giận, vội phát lệnh quạt khói. Quả nhiên thuyền địch vang lên tiếng trống dồn dã, người người giương cung đáp tiễn, chuẩn bị tiếp cận thêm một chút nữa thì lập tức phát tên.
"Kẹt kẹt!"
Hơn mười tảng đá to cả thước vương từ máy bắn đá bật ra, bay vút về phía thuyền của hai gã. Cùng lúc đó, từ bốn cửa sổ phía đuôi thuyền bốc ra bốn cột khói đen kịt. Khấu Trọng và Từ Tử Lăng lập tức tung mình nhảy lên, quyền cước tề xuất đánh bật những tảng đá đang bay tới ra xa. Địch nhân còn chưa có cơ hội bắn đợt đá thứ hai thì khói đen nồng nặc đã theo gió cuộn tới bao trùm lấy hai chiếc thuyền. Bọn Bao Chí Hạ và Thạch Giới không ngừng dùng quạt thổi khói đen, dìm đối phương trong màn khói dầy đặc, giơ năm ngón tay lên trước mặt cũng không nhìn thấy. Ở trên thuyền bốn gã thanh niên Ma Quý, Đoạn Ngọc Thành, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng reo hò ầm ĩ, hưng phấn phi thường.
Chợt nghe tiếng y phục phất gió phần phật, một bóng người bay vọt ra từ màn khói như một con chim ưng khổng lồ bổ về phía hai gã Khấu, Từ mang theo một làn đao quang sáng rực. Khấu Trọng không hề sợ hãi, gầm lên một tiếng: "Đến hay lắm!" Đoạn vung đao lên như thiểm điện, hóa thành hàn quang.
"Đinh!"
Trường đao xả thẳng vào luồng đao quang của đối phương. Người kia ngạnh tiếp một đao với Khấu Trọng, kinh hãi phát giác ra một đao của gã không những mang theo một luồng chân khí cực hàn, bức toàn bộ khí kình trên bảo đao của y chạy ngược trở lại cơ thể, hơn nữa còn có hậu thế, khóa chết đao thế của bản thân, vội cả kinh thất sắc, mượn lực búng người lên, lăng không lộn nhào một vòng trên không, hạ thân rơi xuống vọng đài trên nóc thuyền.
Khấu Trọng cũng bị kình lực của đối phương làm cho huyết khí nhộn nhạo, đang thầm kinh hãi thì Từ Tử Lăng đã nhún người lao vọt lên không như một con thần ưng, chặn đứng địch thủ đáng sợ này, giao thủ một chiêu ngay trên không trung. Vũ khí của Từ Tử Lăng chính là thân thể gã. Ngoại trừ tay chân ra, mỗi bộ phận trên người gã đều có thể dùng để công kích địch nhân.
Người kia hiển nhiên chưa từng gặp phải lối đánh như vậy bao giờ, liên tiếp ba đao đều bị Từ Tử Lăng dùng tay gạt đỡ, lập tức hậu kình bị đứt đoạn, thay đổi phương hướng, thân hình rơi xuống một bên mạn thuyền. Từ Tử Lăng cũng cảm thấy kiệt sức lực, an nhiên hạ thân xuống vọng đài.
Giờ mới nhìn rõ đối phương chính là nhi tử của Vương Bạc, Vương Khôi Giới, Khấu Trọng sớm đã lướt người tới điểm rơi của đối phương hoành đao đợi sẵn, cười lớn nói: "Lần này thì đến thật là hay!"
Vương Khôi Giới kêu khổ trong lòng, thấy đối phương đã nghiêm trận đợi sẵn, còn mình thì vẫn chưa thể hóa giải toàn bộ kình khí nóng như liệt hỏa của Từ Tử Lăng xâm nhập vào nội thể. Cứ như vậy mà hạ thân xuống thật chẳng khác nào là tự sát.
"Vút!"
Một mũi tên không biết từ đâu bắn tới, nhằm thẳng vào lưng y.
Vương Khôi Giới cũng coi là cao thủ, chỉ thấy y hít mạnh một hơi chân khí, tung mình lộn nhào lên thêm cao hơn thước, tránh khỏi mũi tên, sau đó lại lộn thêm một vòng, vượt qua đầu Khấu Trong, nhảy tòm xuống sông. Ma Quý tay cầm đại cung bổ tới mạn thuyền, hậm hực bắn thêm một mũi tên về phía Vương Khôi Giới đang ở dưới nước. Lúc này mặt sông phía sau con thuyền của hai gã đã mù mịt khói đen. Khấu Trọng thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Từ Tử Lăng hạ thân xuống bên cạnh gã nói: "Đạo pháp của tên tiểu tử này rất lăng lệ, xém chút nữa thì ta cũng phải chịu thiệt với hắn!"
Khấu Trọng gật đầu: "Khinh công của hắn cũng không tồi đâu."
Từ Tử Lăng ngưng mục nhìn vào màn khói đen phía sau, trầm giọng nói: "Nếu đơn đả độc đấu công bằng, ngươi có nắm chắc phần thắng không?"
Khấu Trọng cười khổ: "Nhiều nhất là năm phần!"
Hai gã đều cảm thấy nặng nề, không còn tự tin như lúc mới khởi hành nữa. Khoảng thời gian sau này, sẽ tuyệt đối không dễ ứng phó.
0O0
Mặt trời từ từ hiện ra ở đằng đông, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Thuyền muối ghé vào một nhánh của Trường Giang, dừng lại bên một cánh rừng cây cối um tùm bên bờ sông. Cả đêm bôn tẩu trên sông, bọn bốn người Đoạn Ngọc Thành đều cần nghĩ ngơi, còn Khấu Trọng và Từ Tử Lăng thì phụ trách canh phòng. Từ Tử Lăng thấy Khấu Trọng tìm một cây dùi nhỏ, đang cố gắng điêu khắc gì đó trên thân đao, liền quỳ xuống bên cạnh gã hỏi: "Ngươi đang làm gì đó?"
Khấu Trọng đắc ý dương dương nói: "Ta đang đặt tên cho bảo đao."
Từ Tử Lăng bật cười thốt: "Nếu như thanh đao này cũng gọi là bảo đao, e rằng mọi thanh đao trong thiên hạ ngoại trừ đồ phế thải ra thì đều là bảo đao cả."
Khấu Trọng nghiêm mặt nói: "Chính vì vậy mới có thể biểu lộ uy phong của Khấu Trọng ta, đây vốn chỉ là một thanh đao hết sức bình phàm, chính vì lọt vào tay ta mà trở thành thiên hạ danh khí. Hà... ta sẽ dùng thanh đao này đánh khắp thiên hạ...!"
Từ Tử Lăng ngồi trên đầu thuyền, dựa lưng vào lan can, hít sâu một hơi không khí trong lành của buổi sớm, ngẩng đầu lên nhìn bầy chim đang bay qua trên đầu, vươn vai lười nhác nói: "Ngươi đang khắc tên quỷ quái gì đó?"
Gương mặt Khấu Trọng thoáng hồng lên, nhẹ giọng nói: "Cảnh Trung Nguyệt!"
Từ Tử Lăng thoáng ngạc nhiên, tiếp đó thì mỉm cười nói: "Hảo tiểu tử! không ngờ dám độc hưởng cái tên này!"
Khấu Trọng cười bồi theo: "Ngươi nhường nhịn chút đi! Cả đời này có hai huynh đệ, ngươi tính toán nhiều thế làm gì!"
Từ Tử Lăng trầm ngâm giây lát: "Thiên phận của bốn tên tiểu tử bọn Đoạn Ngọc Thành cũng không tồi, sau khi kiểm tra kinh mạch của bọn chúng, ta đã nghĩ ra một bộ phương pháp hành công luyện khí dành riêng cho chúng luyện tập, ngày sau nếu như có thành tựu, nhất định sẽ trở thành những trợ thủ đắc lực của ngươi."
Khấu Trọng cảm kích nói: "Cũng may là ngươi có hứng thú làm mấy chuyện này, hiện giờ cả ngày ta đều phải tính toán chuyện của ngày sau, căn bản không có thời gian làm những công việc tỷ mỹ như ngươi."
Từ Tử Lăng nói: "Luận tài trí, trong bốn tên tiểu tử ấy thì Đoạn Ngọc Thành đứng đầu, nhưng nếu luận võ công tương lai Bao Chí Hạ nhất định sẽ có thành tựu lớn nhất, đặc biệt người này dũng mãnh vô song, đầu tâm kiên nghị, rất thích hợp luyện lập Huyết Chiến Thập Thức của Lý đại ca."
Khấu Trọng gật đầu tán đồng: "Thạch Giới sở trường các loại công phu khinh xảo, ta sẽ đặc biệt truyền thụ cho hắn một bộ thân pháp đao pháp ngộ ra từ sự chuyển động của loài cá, đảm bảo thành tựu không thua kém gì hai người kia."
Từ Tử Lăng lại nói: "Ma Quý sở trường tiễn pháp ám khí, chỉ là nội công hơi kém, nếu được bổ sung thêm về mặt này, thành tựu sau này cũng khó mà định lượng."
Những lời này của hai gã nếu như lọt vào tai những đại tông sư như Tất Huyền hay Ninh Đạo Kỳ ắt sẽ khiến họ ngạc nhiên đến độ trợn mắt há miệng ra mất. Nguyên nhân không chỉ vì bọn gã có nhãn lực độc đáo cao minh, mà còn vì bọn gã biết lượng tài thi giáo, phối hợp sáng tạo ra nội công tâm pháp thích hợp. Rõ ràng là hai gã bây giờ đã đạt tới cảnh giới có thể khai tông lập phái được rồi.
Nội công kỳ dị của hai gã trước sau được Phó Quân Sước và Trương Sinh Quyết khởi phát, thêm vào Huyết Chiến Thập Thức của Lý Tịnh, Điểu Độ Thuật của mỹ nhân bang chủ Vân Ngọc Chân và Tiệt Mạch Pháp của Đồ Thúc Phương, giờ đây đã hòa nhập vào thành một thể thống nhất, tự xác lập nên một hệ thống vô học hoàn chỉnh mới, tự thành nhất phái. Chính vì bọn gã không bị giới hạn của các lề lối cũ, toàn bộ đều dựa vào sự nỗ lực và tìm hiểu của bản thân nên mới có thể biến hóa linh hoạt, tự tìm đường đi riêng cho mình như vậy.
Khấu Trọng đột nhiên tràn đầy cảm xúc nói: "Nghe khẩu khí của ngươi giống như là sắp rời khỏi ta vậy. Ôi! Không có ngươi ta sẽ cảm thấy rất không quen đó!"
Từ Tử Lăng mỉm cười: "Đại trượng phu phải giữ chữ tín. Trọng thiếu gia ngươi đã hứa với ta sau khi tìm được Dương Công Bảo Khố sẽ để ta tự do tự tại, vì vậy tuyệt đối không nên hối hận."
Khấu Trọng cực chẳng đã thở dài một tiếng. Lúc này chợt vang lên tiếng mái chèo khua nước, một đội năm chiếc ngư thuyền đang lướt tới chỗ bọn gã, dáng vẻ rất nhàn nhã, khung cảnh thanh bình đến độ khiến người ta không thể tưởng tượng đây lại là một thời loạn thế, chiến hỏa liên miên.
Từ Tử Lăng nói: "Đem nay có phải sẽ phải vượt qua cửa ải của Lý Tử Thông hay không?"
Khấu Trọng trầm ngâm: "Lý Tử Thông cũng không thể phong bế cả dòng Trường Giang này được, vì thế chỉ có thể phái xuất chiến thuyền kiểm tra các thuyền đi lại mà thôi. Chỉ cần nắm được thời gian, chúng ta tuyệt đối có cơ hội vượt qua cửa ải này."
Từ Tử Lăng đanh định lên tiếng, bất chợt một cảm giác lạ lùng trào dâng lên trong lòng. Khấu Trọng cũng có cảm ứng, cùng gã nhìn về phía bờ sông. Trên bờ không một bóng người, hai gã đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy hết sức lạ lùng. Nếu như chỉ một người sinh cảm ứng, thì còn có thể cho là ảo giác, nhưng hiện giờ tình hình lại tà môn như vậy, ai có thể lọt vào phạm vi cảm giác của hai gã rồi lập tức ẩn tránh đi chứ?
Hoàng hôn.
Thuyền muối đã rời khỏi chỗ ngoặt của nhánh sông. Lần vận chuyển muối lậu tới Quan Trung này giờ đây đã không còn tính toán đến vấn đề lời lãi doanh thu nữa, mà nó đại biểu cho tâm nguyện của hai gã, cũng có thể coi là một đợt huấn luyện nghiêm mật trong con đường tiến lên đỉnh cao võ đạo của hai gã. Giả như có thể hoàn thành quá trình huấn luyện này, hai gã đã chứng minh với thiên hạ rằng mình có đủ lực để chống lại bất cứ địch nhân lợi hại nào.