
10-24-2010, 04:40 AM
|
 |
Super Moderator
|
|
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
|
|
Góc lắng...!
Cô đơn...
Nhìn quanh mình ... hình như, ai cũng cô đơn. Hay nói đúng hơn, ai cũng mang theo cô đơn bên mình. Tiếc rằng, bề mặt của sự cô đơn thường mang nét buồn, gợi cho mọi người một cảm giác muộn phiền và tư lự...khiến cho mọi người muốn ruồng bỏ nó.
Giờ đây, ngồi nơi này tôi chỉ có thể hỏi - phải thế không?- với những cành hoa đang hé nở chào đón bình minh. Chúng chẳng buồn trả lời, chỉ ung dung mỉm cười và uống từng những giọt sương còn đọng lại của đêm qua.
Hmm...
Tại sao sự cô đơn cứ vây lấy mọi người?
Một cảm giác buồn trong tỉnh lặng hay một cơn đau tuyệt vọng?
Một nỗi niềm riêng không chia sẻ được cùng ai?
Một vách ngăn vô hình bao bọc lấy tâm hồn?
Phải chăng, sự ngăn cách là cây cầu đưa nỗi cô đơn về với chúng ta?
Có những người cảm thấy cô đơn trong sự đợi chờ, trong giây phút ngóng trông mà không nhìn thấy nhau được, làm họ thấy đau lòng.
Đôi khi...sự xa cách lại thật là oan nghiệt .
Bởi vì...chia cách không phải vì sông biển muôn trùng mà đơn giản là
những trái tim gần bên nhau mà không đập cùng nhịp thở!
Hay...giữa đám đông mà vẫn thấy mình cô độc vì không chia sẻ được cảm giác buồn vui.
Và...có những người khi biết thời gian không thèm dừng lại, sự níu kéo là một điều tuyệt vọng .
Là những lúc...cô đơn gậm nhấm tâm hồn, tưởng chừng như không còn lối thoát !
Thật ra, sự ngăn cách chỉ là một nỗi buồn trong khoảnh khắc của cô đơn, không đơn thuần là cô đơn. Sự cô đơn là người bạn đời, vì có ai hiểu mình được trọn vẹn bằng chính mình đâu?! Chỉ trong lúc cần kề với cô đơn , ta mới thấy chính mình.
Có ai mà không nhớ thời thơ ấu của mình cũng đã từng ngồi riêng một gốc trog sân nhà hay sân trường bâng khuâng ....? Có biết bao nhiêu người đã từng thổn thức khi không có hoặc không còn vòng tay ấm ... ? Và trong một ngày nào đó, chúng ta cũng bắt gặp những người trầm tư khi tuổi xuân đã qua, chỉ mong tìm giấc ngủ bình yên....
Cô đơn là một cái bóng riêng của mình mà không ai thấy được, không thể bỏ nó hay trốn tránh. Nó không có tuổi tác hay hình dáng, nó luôn luôn hiện hữu bên mình, trong mỗi người trên thế gian này. Nỗi cô đơn mang nhiều màu sắc và đem lại cảm giác khác nhau cho từng người và cô đơn chỉ đến không hẳn là khi mình đơn độc hay đau khổ, không có một định nghĩa nào cho cảm giác này vì không ai hoàn toàn hiểu nó thật sự, một cách tuyệt đối.
Sự cô đơn không chỉ là nỗi đau triền miên của nhân loài, nó đã cống hiến rất nhiều cho chúng ta qua bao thế kỷ bằng nhiều hình thức trong nghệ thuật sống. Nó là nguồn sáng tạo, từ đạo giáo đến mỹ thuật và triết lý trong đời. Nhìn xem, có biết bao nhiêu sáng tác được hình thành trong nỗi cô đơn? Thế thì, không nên đè nén hay chối bỏ nỗi cô đơn , mà hảy cùng nó nhìn và chấp nhận cái cảm giác muộn phiền và nguyên nhân đưa đến. Vì, trong khoảnh khắc tận cùng, cô đơn cho ta nhận biết thế nào là hạnh phúc!
Hmm...
hớp ngụm cà phê cuối cùng, tôi chợt nhớ ra rằng... khi cái tách đã cạn, nó cần được rót thêm vào. Ngoài hiên, một cánh hoa tàn cũng vừa mới rụng. Điềm nhiên, tôi cũng chỉ biết cười từ giã... những gì còn và đã mất. Hiển nhiên, tôi biết mình không bao giờ mất sự cô đơn!
TL@ 
|