
01-28-2010, 04:31 AM
|
 |
Super Moderator
|
|
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
|
|
ML'Amour treasures...!

Khi có một người vừa rời bỏ thế gian...
Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê,
có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình,
và có thể một buổi tối khi chúng ta đang ngủ…
Chúng ta bỗng nhận đuợc tin nhắn hoặc một cuộc gọi
thông báo về một nguời bạn vừa rời bỏ thế gian.
Hoặc trong suốt thời gian thức của mình,
chúng ta luôn luôn nghe hoặc đọc những lời cáo phó
trên đài truyền thanh, trên báo và trên tivi.
Những lúc đó, tôi thường sống im lặng
và toàn bộ thế gian mênh mông hiện ra truớc mắt.
Trên thế gian mênh mông ấy,
có một nguời quay lại nhìn tôi rồi lặng lẽ ra đi vĩnh viễn.
Có thể tôi khóc lặng lẽ,
có thể tôi thấy một cái gì đó như sự hư vô ùa qua mình,
có thể là một ý nghĩ mới về đời sống,
có thể là một nổi tiếc nuối mơ hồ nhưng dai dẳng,
có thể là sự thức dậy của ký ức về nguời đó,
có thể là một câu hỏi vô nghĩa nhưng hình như không còn cách khác:
“ Vì sao nguời ấy lại ra đi?”
và có thể nó lại là một sự an ủi cho người vừa mất và cả người còn sống.
Quả thực, trong cách nghĩ thô thiển của mình,
tôi luôn luôn bị ức chế bởi thế gian này quá chật chội.
Chật đến nỗi cả trong giấc ngủ cũng thấy mình ở trong chen chúc,
nồng nặc mùi mồ hôi kẻ lạ
và bị vây bủa bởi ngàn vạn con mắt ngờ vực, soi xét.
Nhưng khi biết có một nguời vừa rời khỏi thế gian,
kể cả đó là người không hề có bất cứ mối quan hệ nào với mình
thì mình cũng cảm thấy thế gian bị bắn thủng và để lại một lỗ hổng.
Nhưng trùm phủ lên tất cả những gì tôi vừa nói trên
là một lời nhắc nhở của ai đó.
Lời nhắc nhở đó cụ thể là: “ Ngươi hãy xem lại cuộc sống của ngươi”.
Với cá nhân mình, tôi thường được nghe lời nhắc nhở đó.
Chính thế, tôi nghĩ về sự ra đi khỏi thế gian này của con nguời
(có thể là ra đi vinh viễn) là lời nhắc nhở của Tạo hóa đối với chúng ta.
Hầu hết con người sống trên thế gian này, trong đó có cá nhân tôi,
rất hay quên mình phải sống như thế nào với người bên cạnh.
Có lần, một nguời bạn tôi đặt một câu hỏi nghe có vẻ rất “ngớ ngẩn”:
“Tại sao chúng ta không sống với người đang sống như sống với người đã chết?”.
Hình như câu hỏi này có điểm nào đó bất hợp lý
nhưng tôi chưa biết bất hợp lý ở điểm nào.
Nhưng nó có lý ở phía lý tuởng sống của con người.
Đó là sự chia sẻ, cảm thông, hiểu biết, nhường nhịn, công bằng và thiện chí.
Điểm hợp lý này đã trở thành cái đích của xã hội loài nguời
mà con người trong suốt chiều dài lịch sử của mình
luôn luôn tâm niệm và tìm cách đi tới.
Trong thâm tâm chúng ta ai cũng có lần suy ngẫm lại
hành xử của mình đối với một đồng nghiệp, một người bạn
hay một người thân khi người đó rời bỏ thế gian ra đi mãi mãi.
Chúng ta nghĩ nếu người đó sống lại
chúng ta sẽ không bao giờ hành xử thiếu thiện chí, bất công,
ngờ vực, đố kỵ, thiếu chia sẻ, dửng dưng…
với người đó như một đôi lần khi người đó còn sống.
Chính thế mà ở một phía ý nghĩa của cái chết, tôi nghĩ rằng:
Việc thỉnh thoảng có một người đi khỏi thế gian
là một cách Tạo hóa nhắc nhở sự quên lãng
những ý nghĩa nhân văn trong đời sống của con nguời.
Vậy tại sao khi người đó còn sống ở bên cạnh chúng ta
trong gia đình, trong công sở, trong làng xóm hay trong khu phố
thì chúng ta lại cảm thấy khó chịu, thấy ngờ vực và đôi khi căm ghét?
Một trong những nguyên nhân cơ bản
làm cho chúng ta quên lãng những phẩm chất tốt đẹp
vẫn luôn luôn trú ngụ trong con người chúng ta
là tính sở hữu dục vọng của mình.
Chúng ta muốn sở hữu danh tiếng, sở hữu công việc, sở hữu một vị trí,
sở hữu trí tuệ, sở hữu sự sáng tạo cho đến sở hữu một chiếc xe,
một chỗ ngồi, một lối đi truớc nhà mình,
thậm chí sở hữu cả một cái bàn ăn trong một tiệm ăn.
Nhưng thế gian lại không chỉ có một mình chúng ta.
Thế là chúng ta tìm nhiều cách chống lại những người khác
mà chúng ta cho rằng người đó là nguy cơ chiếm mất
những gì chúng ta thèm khát sở hữu như một sự độc quyền.
Có rất nhiều người khi ra đi khỏi thế gian này
thì mới đuợc người còn sống tin rằng anh ấy hay chị ấy là một người tốt.
Cũng chỉ vì đến lúc đó chúng ta mới “thở phào” nhẹ nhõm rằng
những nguy cơ cuớp mất sự sở hữu của chúng ta không còn nữa.
Nhiều lúc, chúng ta giống một con gà mái nuôi con
xù lông tấn công một con trâu đi qua với ý nghĩ
con trâu sẽ ăn thịt đàn con của nó.
Nhưng con trâu chỉ biết ăn cỏ
và nó không ăn thịt gà chấm muối chanh bao giờ.
Nhưng con gà mái không tin chuyện đó.
Có lẽ nó bị hình bóng những con cáo hay những con mèo ám ảnh.
Không ít những nguời đã và đang nghĩ rằng:
cái chết là một điều gì đó
khác với những gì chúng ta vẫn suy nghĩ lâu nay.
Có nguời nghĩ rằng:
đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng.
Còn cái chết là một cánh đồng bên cạnh mà chúng ta chưa hề biết.
Vậy khi chúng ta đã sống một cách trung thực
và không ân hận với đời sống hiện tại
thì khi ra đi khỏi đời sống này chúng ta sẽ thanh thản.
Chúng ta chưa có ân huệ gặp lại một người trở về
từ cánh đồng bên cạnh (sau cái chết)
kể cho chúng ta về đời sống ở nơi chốn đó như một người
đã đến thăm những khu phố cổ ở Stockhome trở về và kể lại.
Ngay sau đó,
chúng ta có ước muốn đến thăm những khu phố cổ ấy.
Nếu khi chúng ta nghĩ và tin sau cái chết là một cánh đồng sự sống khác
thì chúng ta sẽ bớt đi lòng tham và sự ích kỷ của chúng ta.
Có một hiện thực luôn luôn hiện ra trước chúng ta
toàn bộ sự thật của nó là cái chết.
Và truớc sự ra đi khỏi thế gian này của đồng nghiệp,
bạn bè và những người thân,
quả thực chúng ta có những giờ phút sống chân thực.
Và những phẩm tính tốt đẹp trú ngụ
trong bóng tối dục vọng của chúng ta thức dậy và tỏa sáng.
Nhưng rồi chúng ta lại quên ngay những điều kỳ diệu đó.
Thế là, chúng ta lại hành xử với một người còn sống khác
bên cạnh chúng ta với toàn bộ sai lầm
mà chúng ta đã mắc phải với người đã ra đi trước đó.
Bởi thế,
cái chết, một quy luật tất yếu của thời gian đối với con nguời,
có chứa đựng một lời nhắc nhở
những người còn sống hãy sống tốt hơn như con người có thể.
HN@
|