View Single Post
  #12  
Old 04-23-2009, 12:14 AM
asiangirl911's Avatar
asiangirl911 asiangirl911 is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2004
Nơi Cư Ngụ: Lòng Mẹ
Bài gởi: 1,036
Send a message via AIM to asiangirl911 Send a message via Yahoo to asiangirl911
Default Giã Biệt Tuổi Mộng Mơ

Chương 12

Trung tuần tháng ba, một chuyện xảy ra. Hôm ấy Tô Tô đến với Hàn Thanh bằng ánh mắt lo lắng:
- Anh Thanh, Khắc Mai bị kẹt rồi.
Thanh thì thào:
- Cái gì? Kẹt gì chứ?
Tô Tô thở dài:
- Có con! Cô ấy mang thai, cô ấy vừa cho em biết. Khóc sưng cả mắt. Bây giờ không biết làm sao. Để nhà hay thì chết. Vì anh biết không, cha cô ấy là dân biểu, có danh giá, địa vị, con gái mới học năm thứ ba, chưa ra trường lại mang thai, có nước xấu hổ nhảy xuống biển.
- Thế còn Nghiệp Bình, hắn tính sao?
- Họ tính sẽ tới ngay đây, để bàn với anh, nhưng Khắc Mai nói thì chỉ có thể giải quyết bằng một cách duy nhất.
- Cách gì?
- Hủy nó đi.
Hàn Thanh nhiệt tình:
- Cần gì phải vậy? Nếu nhà Khắc Mai đồng ý, họ có thể làm lễ cưới, vì dù sao tất cả cũng trên hai mươi rồi.
Tô Tô trừng mắt:
- Sao anh ngây thơ vậy? Rồi Nghiệp Bình lấy gì để nuôi sống vợ con? Chưa ra trường, còn hai năm quân dịch, nhà lại không khá giả lắm. Chẳng giản dị như anh tưởng đâu.
Hàn Thanh nhìn Tô Tộ Chợt nhiên chàng nghĩ tới bản thân mình. Học hành chưa nên thân, sự nghiệp chưa có, còn hai năm quân dịch. Thanh không dám nghĩ tiếp. Nhất là khi nhìn vẻ nhăn nhó của Tô Tô, làm như chuyện Khắc Mai có thai Thanh cũng có phần nào trách nhiệm. Thanh hiểu óc tưởng tượng của con người rất phong phú. Thường nhìn người rồi nghĩ đến tạ Và như vậy, biết đâu Tô Tô chẳng đang nhận định về mình. Bất giác, Thanh nắm tay Tô Tô:
- Em yên tâm, chẳng bao giờ anh để chuyện như vậy xảy ra với em đâu.
Tô Tô rút tay lại, cắn nhẹ môi:
- Lũ đàn ông các anh đều xấu lắm, hư lắm.
Sao thế? Hàn Thanh nghĩ không ra, nhưng chàng hiểu rằng giây phút này mà đôi co cãi lại với Tô Tô là không nên. Chuyện xảy ra giữa Khắc Mai với Nghiệp Bình cũng có thể xảy ra với chàng và Tô Tô, với tất cả mọi người nếu không biết giữ.
Chiều hôm ấy Khắc Mai và Nghiệp Bình đến. Mắt Mai đỏ, còn Bình thì cũng không ồn ào như mọi khi.
Nghiệp Bình nói:
- Tôi thấy cách hay nhất bây giờ là phải nạo đi thôi. Như vậy mới giữ được thể diện cho Khắc Mai.
Tô Tô thì bước tới bên người bạn gái đau khổ, còn Hàn Thanh thì nhìn mọi người bối rối:
- Thế các bạn đã tìm được bệnh viện tốt chưa? Nhắm đủ tiền không?
Nghiệp Bình nói:
- Tiền thì Khắc Mai có. Theo lời một người bạn ở đường Nam Kinh có một bác sĩ, chỉ tốn hai ngàn là xong.
Hai ngàn? Chỉ hai ngàn là có thể giết chết một mầm sống? Hàn Thanh tự hỏi. Trong khi Nghiệp Bình tiếp:
- Hai bạn có thể cùng đi với chúng tôi không? Thú thật, chưa bao giờ tôi thấy cần các bạn hơn lúc này, chúng ta cần phải giải quyết nhanh.
Quay sang Khắc Mai, Bình hỏi:
- Sao Mai, em tính thế nào?
Khắc Mai quay lại, suy nghĩ một chút nói:
- Đành vậy chứ sao?
Và thế là họ kéo nhau đến vị bác sĩ kia.
Ở đó bác sĩ và y tá đều có những gương mặt lạnh, hình như ở đây họ xem đó là một việc rất bình thường. Dĩ nhiên Nghiệp Bình và Khắc Mai đều điền tên giả vào tờ y bạ. Khắc Mai được đưa vào phòng phẫu thuật. Cô y tá còn cười nói:
- Yên tâm, chỉ hai mươi phút là xong ngaỵ Nghỉ ngơi nửa tiếng là có thể đi học hay đi làm bình thường.
Không lẽ cô y tá cũng biết họ là sinh viên ư? Nghiệp Bình đốt điếu thuốc, đi về phía cửa sổ. Hàn Thanh cũng thế, còn Tô Tô thì ngồi xuống lật lật mấy tờ tạp chí để trên bàn, có một tạp chí có cái tựa rất hay: Mẹ và con.
Quả thật, chỉ hai mươi phút sau phẫu thuật hoàn tất và nửa tiếng sau đó là họ đã ra khỏi bệnh viện. Chiều đã đến với thành phố Đài Bắc. Nghiệp Bình dìu Khắc Mai, hỏi:
- Thấy trong người thế nào?
- Cũng chẳng thấy gì, chỉ hơi đói.
- Ăn bíp-tết nhé? Dưới nhà vừa mới gởi cho mấy ngàn đây.
Thế là họ kéo nhau đi ăn, tuy hơi mệt nhưng vì mới giải quyết được một vấn đề khó xử, nên Khắc Mai cũng thấy yên tâm. Tuổi trẻ bây giờ như vậy, không quan tâm lắm đến vấn đề đạo đức và tội lỗi. Trên bàn ăn, Nghiệp Bình trấn an:
- Khắc Mai, rồi anh sẽ cưới em.
Khắc Mai chỉ gật đầu. Nghiệp Bình tiếp:
- Thật đấy em ạ. Anh sẽ cưới em khi có sự nghiệp vững vàng và bấy giờ rồi chúng ta sẽ có con, anh sẽ nói cho chúng biết là còn có một người anh. Chỉ tại vì anh không nuôi nổi, nên phải bỏ.
Hàn Thanh ngồi cạnh lắng nghe. Tô Tô vẫn một mực yên lặng. Chỉ hai ngàn đồng, giải quyết một mầm sống, vậy mà họ vẫn tỉnh bơ, nàng thấy lợm giọng, không thể ngồi lại được, Tô Tô bỏ ra ngoài.
Thanh chạy theo:
- Tô Tô, em làm sao thế? Tự nhiên bỏ đi không sợ họ buồn sao?
- Anh Thanh, anh nói em biết đi. Cuộc sống tự nó có giá trị không? Sống là gì? Thế hòn máu kia có tội gì mà phải chết?
Hàn Thanh không biết trả lời sao. Chàng chỉ định nói:
- Chúng ta cứ tưởng mình đã trưởng thành, nhưng thật ra còn nhiều thứ ta không biết.
Trong một phút thoáng qua, bao nhiêu cao ngạo và tự phụ của Thanh như cánh chim sẻ đang lao vút xuống vực thẳm. Đồng thời chàng ý thức được rằng cái kỳ diệu của đời không thể đánh giá bằng cái vui hay buồn trước mặt. Ta đến và đi có khi không phải do ta muốn được.
Cuối cùng Thanh nói:
- Tô Tô này! Hãy sống, hãy nhìn, hãy nhập vào cuộc đời. Em hãy dùng tư liệu sống của mình viết ra quyển sách Hoa gòn mà em hằng mong muốn. Và có khi già rồi ta cũng chỉ mới hiểu được một phần cuộc đời thôi.
Tiếp nối là một chuỗi ngày bận rộn, cuộc đời sinh viên của Hàn Thanh sắp kết thúc. Thi tốt nghiệp, thi dự bị sĩ quan đều sắp sửa đến trước mắt. Bốn năm đại học đã trôi qua nhanh chóng. Cuộc sống sinh viên với những bài học bù đầu, những buổi hội hè, vui chơi, những mối tình vụng dại... Thanh đều trải quạ Và cuộc sống vô trật tự chỉ đi vào nề nếp khi gặp Tô Tộ Tô Tô đã khiến Thanh hiểu thế nào là tình yêu, Tô Tô khiến Thanh quý trọng cuộc sống, Tô Tô bắt chàng phải phấn đấu, vui tươi, phải hoạch định kế hoạch rõ rệt cho cuộc sống mai sau. Những ngày có Tô Tô, Thanh học hành siêng năng hơn. Chàng muốn được tốt nghiệp một cách đàng hoàng.
Ngày một tháng năm, kết quả khóa thi dự bị sĩ quan Thanh không đậu. Thế này có nghĩa là Thanh phải đi quân dịch hai năm.
Thứ ba ngày ba mươi tháng năm. Tiết học cuối cùng. Hôm ấy, cả lớp tổ chức tiệc và hôm ấy Hàn Thanh vẫn Nghiệp Bình đều saỵ Cả hai cùng bệnh. Bình cũng thi rớt lớp dự bị sĩ quan. Và những ly rượu, tương lai sẽ tới này... Thôi thì cứ cạn, không cần biết gì cả.
Ngày một tháng sáu. Cuộc thi tốt nghiệp bắt đầu. Hàn Thanh không dám ỷ lại. Kinh nghiệm của chuyến thi dự bị sĩ quan qua, bắt chàng phải cố gắng. Cuộc thi chỉ kéo dài hai ngày. Hai ngày liên tục, Thanh làm bài được, chàng biết mình sẽ đậu.
Ngày mười bảy tháng sáu. Lễ tổ nghiệp tổ chức trọng thể. Cha mẹ, anh em Thanh đều ở Bình Đông. Nhà buôn bán nhỏ, ai cũng đi làm, nên chẳng ai đến dự. Thanh chỉ có một thân nhân duy nhất hiện diện: Tô Tô.
Trong bộ áo tốt nghiệp - Áo phụng, mũ vuông - Thanh nắm tay Tô Tô chụp mấy kiểu hình, trước giảng đường, trong khuôn viên... Thôi tạm biệt! Thanh thầm nói. Không hiểu sao, chàng vẫn thấy bịn rịn với mái trường xưa. Mái trường quá nhiều kỷ niệm ngọt ngào và cay đắng.
Cũng trong thời gian này, một chuyện khác xảy ra khiến Thanh không bao giờ quên được.
Hôm ấy anh em Nghiệp Bình, Nghiệp Vỹ cùng Khắc Mai, Đinh Hương kéo đến nhà Thanh.
- Nào, chúng ta cùng đến thăm bãi bể Kim Sơn đi. Chúng ta sẽ dựng lều, cắm trại, bơi. Đồ đạc mang đủ ở hai ngày, xe thì của Thiên Uy cho mượn.
Nghiệp Vỹ còn hỏi Đinh Hương:
- Hương ơi! Em có mang trống cho anh không?
- Có chứ, đích thân em mang cơ mà.
- Thế nào Hàn Thanh, các bạn có cùng theo chúng tớ chứ?
Hàn Thanh do dự, vì Tô Tô đang bị cúm. Thanh lo nhất khi thấy Tô Tô bệnh, biển lại gió tọ Thời gian này lại sắp xa nhau, Thanh chỉ muốn có hai người, chứ không phải ở chung một đám người.
- Thế này nhé, các bạn đến đấy trước. Hôm nay bận đưa Tô Tô đi khám bệnh, mai chúng tôi sẽ nhập bọn sau.
Nghiệp Vỹ cười với Tô Tô:
- Chị cái gì cũng được, chỉ có nước ưa bệnh, vận động như tôi thì có gì quật ngã được đâu?
Rồi quay sang Bình và Mai:
- Nào chúng ta lên đường!
Nghiệp Bình quay sang Hàn Thanh nháy mắt:
- Mai phải đến với tụi này nhe!
- Vâng.
Và họ kéo nhau ra cửa. Trong bất cứ cuộc vui mà có sự hiện diện của Vũ là rôm đám. Còn lại, Thanh năn nỉ Tô Tô đi khám bệnh, chàng vỗ về, ôm hôn. Tô Tô giãy nảy:
- Ồ lạ chưa, không sợ lây à?
- Nếu bị lây mà em khỏi, anh sẵn sàng.
Tô Tô xúc động:
- Anh Thanh. Dù quen biết bao nhiêu người trước anh, nhưng bây giờ em mới hiểu thế nào là tình yêu.
- Nếu vậy em đi khám bệnh đi, uống thuốc khỏi bệnh. Mai chúng ta mới đi chơi được chứ? Tô Tô em nghe anh, bằng không anh làm sao yên tâm khi vắng em chứ?
- Được, em đi ngay!
Cuối cùng Thanh đưa Tô Tô đi khám, bệnh cũng chẳng có gì quan trọng. Cảm mạo sơ sợ Thanh cho Tô Tô uống thuốc và nằm nghỉ.
Hơn bảy giờ, Tô Tô chưa thức, thì bà chủ nhà đã gõ cửa, bảo có điện thoại từ Kim Sơn gọi đến. Thanh phóng xuống lầu, linh tính cho biết có chuyện không lành xảy ra. Vừa cầm ống nghe lên, Thanh đã nghe có tiếng khóc của Khắc Mai:
- Vỹ chết rồi! Anh đến nhanh đi. Nghiệp Bình với Đinh Hương đang như điên lên. Mau nhé, Vỹ bị chết đuối!
- Thật sao?
Thanh hoàn toàn không dám tin những gì mình vừa nghe thấy. Nghiệp Vỹ, một thanh niên vui vẻ, hay hát, hay cười, có một cơ thể khỏe mạnh lại bơi haỵ Trẻ quá, con người đầy nhựa sống. Đừng đùa nhé, nhưng không lẽ đây là chuyện đùa?
Khắc Mai khóc không thành tiếng:
- Thật đấy, anh Thanh ạ! Buổi trưa cậu ấy đi bơi, bơi mãi không thấy về. Mọi người đổ xô đi tìm, tìm mãi... Thuyền cúu cấp và các toán cấp cứu cũng được tung ra cuối cùng mới tìm thấy và... cậu ấy chết rồi.
Đặt ống nghe xuống, Thanh chạy ùa ra cửa. Tô Tô đứng đấy tự bao giờ.
- Gì thế anh?
Thanh nói gọn:
- Phải đến Kim Sơn ngay, Vỹ chết đuối.
Tô Tô tái mặt:
- Vậy em sẽ đi cùng anh.
- Không được, em phải nằm nghỉ.
Tô Tô kiên quyết:
- Em phải đi.
Tám giờ họ đến Kim Sơn. Trên bãi đông đủ người. Cảnh sát, nhân viên cứu cấp, nhân viên an ninh, cha mẹ Nguyên Vỹ. Vừa nhìn thấy Hàn Thanh, Nghiệp Bình đã nắm chặt tay bạn:
- Mày có tin không? Vỹ lại có thể chết? Một đứa bơi giỏi, có sức khỏe lại mới mười chín tuổi, chưa biết buồn là gì... Tại sao? Tại sao? Tại sao nó lại chết đuối chứ?
Làm sao trả lời được? Gió cát từ biển thổi vào. Cha mẹ và đám em của Vỹ đang vây kín thi hài Vỹ, đang khóc lóc thảm thiết. Chiếc trống con còn đó. Đinh Hương như người mất hồn. Hàn Thanh không dằn được, chàng ngồi phệt xuống cát, ôm mặt khóc theo.
Tô Tô bước tới ôm lấy đầu Hàn Thanh, mắt đỏ hoe:
- Anh Thanh, đừng khóc nữa, anh hãy đến an ủi họ. Anh Thanh, anh chẳng từng nói, cuộc sống này, đến để rồi đi là lẽ thường ư?
Thanh nói lớn:
- Không. Người già như bà cụ, mất là điều tự nhiên. Còn Vỹ? Vỹ quá trẻ, đang sống, không có quyền đi! Thượng Đế! Thượng Đế, người ở đâu nhỉ?
Thượng Đế không lên tiếng. Chỉ có sóng biển. Sóng vỗ vào đá tạo thành những âm thanh trùng lắp, giống như tiếng trống của Vỹ. Nghĩ tới trống, Thanh quay sang nhìn Đinh Hương, cô ấy đang lặng lẽ với chiếc trống trong lòng. Áo tắm còn chưa thaỵ Thanh xúc động, đứng dậy loạng choạng đi về phía Hương, gọi:
- Hương ơi! Hương...
Đinh Hương như mơ tỉnh, nàng nhìn lên, mắt tròn xa xôi. Đinh Hương không khóc:
- Anh ấy bảo là kiếp trước anh ấy thuộc loài cá. Bây giờ anh ấy đã đi. Biển đã kéo anh ấy về.
Thanh lắc mạnh vai Hương:
- Đinh Hương. Cô hãy khóc đi, khóc đi!
Đinh Hương nói như mơ:
- Không! Anh Vỹ không thích em khóc. Em khóc, anh ấy sẽ mắng em. Anh ấy thích em cười hoài, cười hoài...
Hàn Thanh cố lấy chiếc trống trong lòng Hương ra:
- Đinh Hương! Em nên khóc đi, khóc cho nguôi em ạ!
Đinh Hương giữ chặt chiếc trống:
- Không, trả trống cho tôi, anh giật tôi sẽ giận lây đấy.
Hàn Thanh buông taỵ Chàng hiểu rằng mình sẽ không làm sao giúp được Đinh Hương. Chàng buông lỏng tay tuyệt vọng. Tô Tô bước tới, nắm lấy tay chàng:
- Sao có chuyện này xảy rả Em không hiểu. Không thể hiểu được.
Hàn Thanh siết mạnh tay Tô Tộ Chưa bao giờ chàng thấy giá trị của sự tồn tại to lớn thế này. Gió biển thổi tung vào vách đá như những tiếng trống vang xa.
- Hãy nghe kìa!
Đột nhiên, Đinh Hương nói lớn. Thanh và Tô Tô quay lại. Mặt Đinh Hương rạng rỡ.
Đinh Hương cười nói:
- Anh ấy đang hát. Có nghe không, anh Vỹ đang hát kìa!
Tô Tô không chịu được, úp mặt vào vai Thanh òa khóc.
Ba hôm sau, họ dự lễ táng Nghiệp Vỹ, Đinh Hương vào viện tâm thần, và từ đó họ không gặp Hương nữa.
Trả Lời Với Trích Dẫn