Tháng mười hai trôi đị Tết lại đệ Một năm mới bắt đầu năm 1972 phải là một năm mới mẽ, hy vọng và ngập đầy tình yêụ
Ở Vườn mưa gió, ngày đầu năm ngặp đầy tin vui, sự hiện diện của Vũ Vi khiến mọi người đều vui vẹ Trời vừa sáng Vi đã đốt nguyên một phông pháo trên cành trúc, những tiếng nổ ồn áo đánh thức Trần dạy, chàng ngơ ngác mở cửa chạy rạ Vi đón chàng với nụ cười thật tươị
Sức sống tươi mắt của Vi nhuốm trẻ hồn Trần, chàng nắm tay người yêụ
- Làm gì vui thể
- Năm mới, chúc anh gặp nhiều vui vẻ may mắn.
Và không đợi Trần đáp lễ Vi trách ngaỵ
- Anh cứ dấu em mãi nhé, hôm qua ông quản lý có điện thoại đến cho biết toa đặt hàng đã ngập bàn giấy anh, hãng phải tăng gia sẳn xuất, ông Đường còn cho em biết đến mùa hạ nầy là anh sẽ chiến thắng, vốn bây giờ đã vượt khỏi số nợ thiếụ Đinh Khắc Nghị công ty trước đây một năm chẳng đáng giá gì, chứ bây giờ trị giá bạc tỷ rồi phải không?
Nhược Trần cườị
- Đó là công của em đấy chứ, nếu chẳng có em cầm roi vút sau lưng thì làm sao anh thành công được?
Vi nũng nịụ
- Em thành công với anh bao giờ mà anh hình dung em như một bạo chúa thể
- Một bạo chúa nhưng có trái tim hiền lành dễ thương phải không?
- Anh đừng có xài phí từ ngữ như thế, rủi sau này cần xài không có thì saỏ
Nhược Trần cười khị
- Sợ bấy nhiêu đó chưa đủ để diễn tả hết sự dễ thương của em đó chứ!
Vũ Vi đỏ mặt:
- Thôi anh ơi, để em sống với chự Bây giờ em hỏi thiệt anh, hôm nay em mời khách đến dùng cơm ở nhà anh không phản đối chử
- Tại sao lại phản đốị
Trần nói nhưng rồi lại tò mò:
- Phải em mời tên bác sĩ Ngô không?
Vũ Vi cườị
- Em có đau phổi bao giờ đâu mà phải mời ông ấy đến? Trong đầu anh ngoài ông bác sĩ kia bộ không còn ai khác nữa saỏ
Nhược Trần có vẻ không vuị
- Ngoài tên bác sĩ đó ra, em còn nhiều ông bạn trai khác nữa saỏ
Vũ Vi đưa tay vuốt tóc với nụ cười ranh mảnh trên môị
- Hôm nay em sẽ mời bốn ông khách, chỉ toàn đàn ông không chứ chẳng có một người đàn bà nào cạ
- Bốn khách đàn ông?
Nhược Trần nhíu mày:
- Ai, nói ra anh nghe xem.
Vũ Vi lắc đầu chạy vào nhạ
- Thôi một lát nữa sẽ biết, bây giờ em lạnh quá, phải đi tìm lò sưởi mới được
Nhược Trần chịu không được đuổi theọ
- Vi em mời ai nói đi chứ, cứ ghẹo người ta mãi thể
- Tối đến sẽ biết ngay mạ
- Không được, phải cho biết ngay bây giờ hạ
Vũ Vi không nín được cườị
- Đều là bạn anh cả mà, để em mời họ đến rồi anh nhìn mặt saụ
- Nói dối, có ma mới tin em.
- Thế thì anh cứ chịu khó đợi vậỵ
- Thế thì anh cứ chịu khó đợi vậỵ Nhược Trần khó chịụ
- Em nhất định không nóỉ
Vũ Vi nằm dài trên ghệ
- Không, em đã bảo rồị
- Thế thì, cho em biết tay anh.
Nhược Trần nhảy tới vật Vi lăn xuống thảm, vừa cù léc chàng vừa hỏị
- Sao, nói không?
- Nói, nói, nói!
Vũ Vi tóc tai rã rượi, nàng nhột muốn phát điên.
- Aỉ
- Luật sư Mậu, ông quản lý va hai cậu em của em.
- À vậy mà cũng làm, người ta hết hồn.
Nhược Trần mắng yêu nhưng vẫn không buông tha Vị
- Em chịu thua rồi mà, tha em đi!
- Nói một câu gì cho dễ thương đi anh sẽ tha chọ
- Anh là người giỏi nhất, người yêu nhất đời của em.
Trần thỏa mãn nhưng chàng vẫn còn tham lam, chàng cúi xuống nhưng Vi đã né tránh.
- Đừng anh, người ta thấy kỳ chết.
- Em sợ ai thấy chự
Vũ Vi nhướng mắt nhìn lên tủ thờ, nơi có khung ảnh của ông Nghi
- Em sợ cha anh.
Nhược Trần ngơ ngác.
- Sao kỳ vậỷ –
Vũ Vi chớp mắt nhanh.
- Vì em nghĩ, nếu cha anh còn sống, chắc người không tán thành chuyện chúng ta đâụ
- Em dựa vào đâu mà nói thể
- Tạị …tạị
Vũ Vi ấp úng.
- Tại saỏ Cha anh có vẻ thích em lắm mả
- Em cũng nghĩ thệ
- Cũng yêu anh lắm phải không?
- Dĩ nhiên, anh là con cưng mạ
- Vậy thì nếu chúng ta yêu nhau, không phải là vừa ý ông cụ biết bao không?
- Em không nghĩ thể
- Tại saỏ
- Vịvị
Vũ Vi bối rối,
- anh lại nghi ngờ nữa phải không?
Nhược Trần vội đính chính.
- Không phải thế đâu, t.i thái độ em lạ quá, tại sao em lại biết cha anh phản đối chuyện lấy nhau giữa anh với em chử
Vũ Vi ngẩng đầu nhìn lên.
- Anh mới dùng hai chữ lấy nhaủ Nhưng anh chưa hề đề cập đến chuyện lễ cưới mả
- Trời ơi!
Nhược Trần trợn mắt:
- Anh có nói anh không cưới em bao giờ dâủ Em điên thật, anh đang muốn quỳ xuống chân em ngay bây giờ đâỵ
- Không cần phải như vậỵ
Vi nhún vai:
- Em chỉ cần anh cho biết anh có dám hỏi cưới em không?
- Thế là thế nàỏ
Vi thấp giọng.
- Em vẫn nghĩ đến dĩ vãng ngày nào của anh, nhưng không phải em ghê tởm nó, mà lạ Em không biết ta có thể gặp rắc rối gì khi lập hôn thú không?
Mặt Trần đổi sắc ngaỵ
- Em muốn nói đến chuyện Cát Hà ả Vũ Vi em không tin anh saỏ Lúc xưa anh có yêu Hà thật, nhưng đâu phải như yêu em. Chuyện cũ bỏ qua đi, chúng ta sẽ sống với cái ta hoàn toàn mớị
Vũ Vi cúi xuống.
- Em không phải nhắc lại chuyện quá khứ của anh, có điềụ Anh có nhớ hôm đọc di chúc không?
- Cọ
- Anh có nhớ chuyện cha anh trao cho chúng ta mỗi người một phông thư chử
__________________
|