Cô y tá ngạc nhiên:
- Tên một bệnh nhân phải không?
- Không phải, một y tạ
- Tôi không biết.
Cô y tá trẻ tuổi lắc đầu:
- Anh đến gặp bà y tá trưởng xem, ở đây có hơn trăm y tá lận mạ
Nhược Trần quên cả cám ơn, chạy nhanh lên phòng bà y tá trưởng.
- Xin bà cho biết, cô Vi hiện phục vụ phòng nàỏ
- Giang Vũ Vi phải không? Vị y tá trưởng tuổi ba mươi ngoài đắn đo nhìn Trần:
- Ông tìm cô ấy có chuyện chỉ
Những giọt mồ hôi hiện ra trên trán Trần.
- Dạ có chuyện cần lắm, bà làm ơn cho gặp:
- Nhưng nay cô ấy nghị
Nhược Trần thất vọng.
- Thế bà có địa chỉ cô ấy ở đây không? Sự hớt hải của Trần làm cho bà y tá trưởng cảm động, bà gật đầu:
- Thôi được, để tôi tìm xem.
Vào trong một lúc bà mang ra địa chỉ và số điện thoại của Vũ Vị Trần càng thất vọng hơn nữạ Đấy là địa chỉ của vườn mưa gió
- Bây giờ cô ấy không còn ở đây nữa Trần nói,
bà y tá mở to mắt.
- Thế ha Vậy thì đành chịu vậỵ Với mấy cô y tá đặc biệt và y tá đặc biệt họ khác nhau chỗ đọ Công việc họ không nhất định cũng như không phải lúc nào họ cũng ở bệnh viện cả
Trần nuôi hy vọng.
- Nhưng cô Vũ Vi này phục vụ ở đây lâu năm rồi mả
- Vâng, nhưng hơn nữa năm nay, cô ấy chăm sóc cho một số bệnh nhân lớn tuổi nên không có đến bệnh viện nữạ
Nhược Trần bối rốị
- Thế trước kia địa chỉ cô ta ở đâu, cư xá y tá ả
- Vâng, nhưng cũng không phải cư xá chính thức. Cô ấy và vài người bạn mướn một căn phòng nhỏ ở gần đâỵ Đó là cư xá X. Ông có thể đến đó hỏi thăm xem.
- Dạ, cám ơn.
Nhược Trần hấp tấp đứng dậy cáo tự
Trần làm sao biết được khi chàng vừa bước chân ra khỏi bệnh viện thì Vũ Vi cũng vừa từ một gian phòng nhỏ gần đấy bước rạ
- Cám ơn chị đã giúp em.
Vi nói sau tiếng thở buồn. Bà y tá lớn tuổi kéo nàng ngồi xuống.
- Làm sao cô phải lánh mặt ông ấy thể Thấy ông ta rối rắm mà tội, chuyện tình phải không
Vũ Vi lắc đầu:
- Thôi chị đừng hỏi nữa, em không muốn ai nhắc đến hắn cả hết!
Bà y tá trưởng cườị
- Nhưng Vi vẫn còn yêu ông ta phải không?
Vũ Vi ngạc nhiên:
- Tại sao chị biết tôi yêu hắn?
- Nếu không yêu thì em đã không phải khổ sở như vậỵ
Bà y tá trưởng vỗ nhẹ vai Vị
- Đừng dấu tôi vi ạ, dù sao tôi cũng hơn Vi trên mười tuổi nên rất hiểu chuyện. Vi đừng ngại gì cả, có gì cứ nói tôi nghe, nếu có thể tôi sẽ giúp chọ
Vũ Vi bàng hoàng. Hình ảnh Nhược Trần như hiện ra trước mắt nàng. Ánh mắt van xin; buồn bã và giọng nói đêm nàọ
- Không hiểu sao đầu em hôm nay lại đau quá, thôi em xin phép nghỉ hôm nay vậỵ Bà y tá trưởng lo lắng.
- Kiếm phòng có chưả
- Dạ xong rồi, em vẫn tiếp tục ở phòng số 304 biệt thự X. Ở đấy giá phòng hạ, có gì chị gọi dây nói cho em nhẹ.
- Được rồi em cứ về nghỉ đị
Vũ Vi trở vê "nhà". Ở đây tuy mang tiếng là biệt thự nhưng chẳng qua chỉ là quán trọ dành cho những thiếu nữ độc thân. Hầu hết những người ở trọ nơi đây là y tá nên nó còn được gọi là cư xá y tạ
Vào tới phòng riêng là Vi ngã ngay lên giường. Gương mặt ngơ ngác của Trần lại hiện rạ Vi thở dài, vùi đầu vào gối tìm giấc ngụ Ba ngày saụ Vũ vi trở về tiếp tục công việc, không những làm ban ngày không, nàng còn trực cả đêm, bên biết bao người bệnh đau khộ Có người vừa tự tử, đụng xe, bệnh ung thư hay vừa mới mộ Vi nhẫn nại công việc, cố lãng quên bóng người quạ Nhưng không làm sao quên được. Bà y tá trưởng ngày nào gặp nàng cũng nhắc.
- Vũ Vi ơi, anh chàng ấy lại đến hỏi em có đến làm không nữa đọ
Tại sao chàng lại "lì" thể Tại sao Trần cứ đến tìm ta thế kiả Vi càng lúc càng thấy lòng mềm đi một tị một tuần sau đến cả vị y tá trưởng cũng không chịu được đến tìm Vi nói:
- Hắn lại đến, không lẽ em cứ dấu mãi địa chỉ saỏ
Vi cứng rắn.
- Vâng.
- Tại sao em lại hờn lâu thể
Vị y tá trưởng nhìn Vi tò mò:
- Tôi thấy hắn cũng không đến đổi nàọ Kiên nhẫn đến độ tội nghiệp. Hắn lúc này có vẻ hốc hác hơn trước nhiều đấy nhẹ
Vũ Vi nghe lòng chợt đau, nàng muốn gọi taxi trở về vườn mưa gió ngaỵ Nhưng rồi Vi nghĩ đến cuộc xô xát buổi tối hôm ấy, Vi lại xót xạ Chàng đã quá xem thường ta, ngỡ ta như bao nhiêu người con gái vì tiền khác, đó là một chuyện khôn thể tha thứ được. Không, không ta không thể trở lại Vườn mưa giọ Chuyện cũ đã qua rồi Trần và Vườn mưa gió chỉ nên xem như một chứng tích ngày nào thôị
Thế là, trong mấy ngày liền, Vi tìm vui đến cuộc vui bên cạnh bác sĩ Ngô phòng quan tuyến. Họ đi dùng cơm, khiêu vũ, dạ hộị Đến đổi người trong bệnh viện ai cũng nghĩ là họ sẽ kết đôị Chỉ có Vũ Vi là biết rõ lòng mình. Càng đi chơi nàng càng thấy cô đơn hơn, vì tim nàng hình bóng đang ngự trị là Nhược Trần chớ không phải vị y sĩ phòng quang tuyến.
Một hôm, bà y tá trưởng đột nhiên đưa cho nàng xem một tờ báo, nơi mục rao vặt có hàng chữ tọ "Vi". "Em không thể tha thứ cho anh được saỏ Anh làm sao để chứng minh sự hối hận thật sự của anh cho em thấỷ Xin em để anh gặp một lần. Anh van em. Trần".
Bà y tá trưởng nhìn Vị
- Có phải tìm em không
Vũ Vi im lặng nắm chặt tờ báọ Ta có nên tha thứ cho chàng không? Những tư tưởng mâu thuẫn quay cuồng trong óc. Khi trở về nhà tro Vi mới nhớ hôm nay nàng có hẹn với bác sĩ phòng quang tuyến. Ngồi vào bàn trang điểm mà Vi cứ nghĩ đến lời rao vặt trên báọ Chàng đã hối hận, ta có nên tha thứ cho chàng chăng. Máy điện thoại nằm trên như chờ đợị Vi đứng dậy như chiếc máỵ Hay là ta cứ điện thoại cho chàng? Giả vờ hỏi thăm tình hình ở vườn mưa giỏ Từng con số chạy vòng theo ngón taỵ
Đột nhiên có tiếng chuông cửa reọ Bác sĩ Ngô đã đến! Vi đặt ống nghe xuống, thở dài, có lẽ định mệnh không muốn ta gặp chàng. Vi bước tới cửạ
- Xin anh vàọ
Chưa dứt câu, Vi bỏ lưng, vì kẻ xuất hiện trước mắt không phải là bác sĩ Ngô mà là Nhược Trần. Sự xuất hiện bất ngờ của Nhược Trần khiến vi ngơ ngác. Nàng không biết phải làm gì tiếp saụ
- Tôị tôi có thể vào được chử
Vi đứng nép qua một bên. Không khí trong phòng như lắng xuống Trần ốm đi thật nhiều, đôi má hóp, mắt sâu trong rất tiều tụỵ Mái tóc rối bù nhưng giọng vẫn còn trầm.
- Giận anh lắm sao Vỉ Giận anh đến độ không cho thấy mặt, không cho anh cả cơ hội để tỏ bày sự hối hận sao Vỉ
Giọng chàng đều và ấm, ngập đầy ăn năn khiến Vi trong phút mềm lòng đã chảy nước mắt. Trần bước tới, bàn tay đầy nghị lực đặt lên má nàng, vuốt nhẹ những sợi tóc lòa xòa trước trán.
- Em biết mấy ngày qua anh đã sống ra sao không? Anh gần như bỏ tất cả để lăn xả đến tất cả các bệnh viện ở thành phố Đài Bắc, tất cả các cư xá trong đô thành. Anh cũng đến tìm 2 cậu em của em, nhưng chúng dấu kín không chịu tiết lộ một chút nào về địa chỉ của em cạ Anh cô độc khôn cùng, nhưng vẫn không thối chí và sau cùng cũng làm cảm động được bà y tá trưởng ở bệnh viện. Em ác lắm, ở gần đây thôi mà khiến anh lội gần chết! Thì ra bà y tá trưởng đã tiết lộ địa chỉ,
Vũ Vi yên lặng với đôi mắt nhòa lệ; nàng để mặt chàng vuốt vẹ
- Vũ Vi, tha cho anh em nhẻ Vũ Vi chưa trả lời, Trần đã siết nàng vào lòng. Vi như tan biến trong lòng đại dương, nàng ngẩng đầu lên sẵn sàng đón nhận nụ hôn của Trần.
Giữa lúc đó, đột ngột có tiếng động ở cửa, bác sĩ Ngô và đóa hoa hồng trên tay bước vàọ
- Xong chưa Vỉ Vũ Vi vội vã đẩy Trần ra, mặt đỏ gấc vì thẹn.
Bác sĩ Ngô cũng ngỡ ngàng không kém, ông hỏị
- Đây lạ Mặt Trần tái hẳn lại, chàng gằn giọng.
- Chắc ông đây là bác sĩ Ngô phải không?
Câu hỏi có vẻ xấc xược của Trần khiến Vi thấy tự ái, và hình ảnh đêm nào ở Vườn mưa gió lại hiện ra trước mắt nàng. Không đợi bác sĩ Ngô lên tiếng, Vũ Vi bước đến cạnh ông, hất hàm về phía Trần.
- Vâng đúng là bác sĩ đây, rồi saỏ
Nhược Trần trừng mắt nhìn hai người trước mặt.
- À thì ra thế nầy cô chẳng về vườn mưa gió!
Và không đợi ai lên tiếng, Trần bước nhanh ra, đóng sầm cửa lạị Tiếng động lớn khiến tim Vi như vỡ tan, nàng ngã xuống ghế rã rờị Chỉ có bác sĩ Ngô là đứng ngỡ ngàng với những đột biến quá nhanh.
__________________
|